Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 78: Bí Mật Dưới Lòng Đất: Tiếng Gọi Của Linh Mạch

Những cuộn da cổ, những phiến đá khắc chữ và cả những bức bản đồ hoen ố bởi thời gian đã trải rộng khắp nền thư phòng bí mật, dưới ánh sáng mờ ảo của pháp trận cổ xưa. Không khí nơi đây vẫn tĩnh mịch đến lạ lùng, một sự tĩnh mịch mang theo hơi thở của ngàn vạn năm lịch sử, nơi tri thức và bí ẩn đan xen. Mùi giấy cũ, mực tàu, lẫn với hương thảo dược khô và chút bụi thời gian đã bám sâu vào từng thớ gỗ, từng kẽ đá, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa huyền hoặc. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã dành trọn thời gian từ rạng đông cho đến khi mặt trời lên cao vạn trượng (dù dưới lòng đất, ánh sáng chỉ là sự phỏng đoán) để nghiền ngẫm những cổ vật này.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng giữa đống cổ vật, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ tập trung cao độ, tựa như hai hố sâu hút lấy mọi bí mật. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên từng ký tự, từng đường nét phác họa trên bản đồ, không chỉ là sự chạm vật lý mà còn là một sự giao cảm sâu sắc. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không phát ra tiếng động, nhưng từng luồng linh khí cổ xưa còn vương lại trong những ghi chép kia đều được hắn cảm nhận rõ ràng, như những lời thì thầm xuyên qua vạn cổ thời gian. Hắn không chỉ đọc bằng mắt, mà còn "đọc" bằng đạo tâm, bằng linh hồn. Mỗi khi hắn chạm vào một phiến đá hay một cuộn da, một vầng sáng nhạt màu tựa sương khói lại lượn lờ quanh đầu ngón tay hắn, như đang đánh thức những ký ức đã ngủ vùi.

"Những ký hiệu này không chỉ là văn tự thông thường, Tiêu Hạo," Lục Trường Sinh trầm ngâm cất lời, giọng hắn khàn đặc vì ít nói và sự tập trung cao độ, "chúng còn chứa đựng một loại 'linh vận' đặc biệt. Một dạng ý chí, một tri thức được người xưa cô đọng lại, hòa quyện vào nét chữ, vào từng hình vẽ. Chỉ khi cảm nhận được linh vận ấy, mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự ẩn sâu bên trong."

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, đang dùng một chiếc kính lúp từ ngọc bích và một cây bút lông nhỏ để phác thảo lại một phần bản đồ trên một tấm da mới. Hắn nghe vậy thì ngẩng đầu lên, đôi mắt láu lỉnh đầy vẻ phấn khích. "Linh vận? Thật diệu kỳ! Vậy mà ta chỉ thấy chúng như những nét vẽ loằng ngoằng, trừ phi là những loại ký hiệu ta từng biết đến. Trường Sinh huynh nhìn xem, hình vẽ này có phải là một loại linh thảo đã thất truyền không? Lá của nó mọc thành ba tầng, mỗi tầng một màu, tựa như ba cánh sen vậy. Ta từng đọc trong một cổ tịch rằng có một loại 'Tam Sắc Linh Liên' có hình dáng tương tự, nhưng đã biến mất từ thời Thượng Cổ rồi!" Hắn chỉ vào một góc bản đồ, nơi một loại thực vật được phác họa tinh xảo. "Còn đây... chẳng lẽ là một mạch khoáng cổ? Những đường gân rồng ẩn hiện trong lòng núi, và những chấm sáng li ti tựa tinh tú..."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đồng thời ngón tay hắn dừng lại trên một điểm trọng yếu trên bản đồ, nơi có một ký hiệu phức tạp được bao quanh bởi vô số nét vẽ nhỏ hơn, tựa như một mạng lưới. "Không sai. Ngươi nhìn rất tinh tường. Đây đích xác là Tam Sắc Linh Liên, một loại linh dược cực phẩm có khả năng củng cố căn cơ, thanh tẩy linh căn tạp, được nhắc đến trong những ghi chép về tu sĩ Vạn Cổ Khai Thiên. Và đây..." Hắn chỉ vào điểm trọng yếu kia, "là một mạch linh thạch ẩn, được phong ấn từ rất lâu, ngay dưới lòng Thanh Thạch Thành này. Linh khí của nó chưa từng bị thế tục quấy nhiễu, vẫn giữ nguyên sự thuần khiết nguyên thủy."

Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt hắn sáng rực, gần như không kìm nén được tiếng reo hò. "Thật sao? Linh mạch? Mỏ khoáng sản? Ngay dưới Thanh Thạch Thành ư? Vậy thì... chúng ta phát tài rồi!" Hắn thốt lên, giọng nói đầy phấn khích, suýt chút nữa là bật cười lớn. "Đây đúng là một cơ duyên trời ban! Chúng ta có thể dùng những tài nguyên này để mua những linh dược quý hiếm tại cuộc đấu giá sắp tới!"

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, không vội vàng với sự phấn khích của Tiêu Hạo. "Không đơn giản như vậy, Tiêu Hạo. Bản đồ này còn ghi chép về những cạm bẫy tự nhiên được tạo thành từ linh khí cổ xưa, và cả những điều mà người xưa gọi là 'những kẻ canh giữ' – những sinh vật bị linh khí cổ đại tẩm bổ mà trở nên dị biến, hoặc những linh hồn không cam lòng rời khỏi di tích. Có một vài khu vực, ngay cả những tu sĩ Vạn Cổ Khai Thiên cũng phải cực kỳ cẩn trọng khi tiếp cận. Hơn nữa, nó không chỉ là một bản đồ thông thường. Nó còn chứa đựng những tri thức về cách khai thác, cách sử dụng các loại linh khoáng, và cả những bí mật về sự hình thành của Thanh Thạch Thành này." Hắn lướt ngón tay qua những dòng chữ, cảm nhận những dòng chảy thông tin đang tuôn vào tâm trí mình. Từng mảnh tri thức không ngừng được Tàn Pháp Cổ Đạo phân tích và sắp xếp, hình thành một bức tranh tổng thể ngày càng rõ nét. "Có vẻ như Thanh Thạch Thành này không đơn thuần chỉ là một thành phố phàm trần được xây dựng trên một mạch linh. Nó là một phần của một pháp trận khổng lồ, một kiến trúc cổ xưa được xây dựng để trấn giữ một thứ gì đó... hoặc một ai đó. Những ghi chép này còn cảnh báo về sự thức tỉnh của một số thực thể cổ xưa, những kẻ đã ngủ vùi cùng với di tích này."

Tiêu Hạo nghe vậy thì vẻ mặt phấn khích dần lắng xuống, thay vào đó là sự nghiêm túc và một chút lo lắng. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng hắn khi nghĩ đến những "kẻ canh giữ" hay "thực thể cổ xưa". "Trấn giữ? Trấn giữ thứ gì mà cần đến cả một thành phố lớn như vậy chứ?" Hắn thắc mắc. "Và những thực thể kia... chúng ta có nên..."

"Bản đồ này không nói rõ, chỉ có những lời ám chỉ mơ hồ về 'Thần Khai Thiên' và 'Thần Linh Trấn Ngục'," Lục Trường Sinh trầm giọng, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, như đang xuyên qua lớp đất đá dày đặc để thấy được những bí mật sâu hơn. "Có vẻ như đây là những thông tin liên quan đến các cổ di tích lớn hơn đang thức tỉnh trên khắp Cửu Thiên Linh Giới. Những gì chúng ta tìm thấy ở đây, có lẽ chỉ là một góc nhỏ của bức tranh toàn cảnh, một manh mối cho những sự kiện vĩ đại hơn sắp diễn ra." Hắn tiếp tục lật dở những cuộn da và phiến đá khác. Mỗi một mảnh tri thức lại mở ra một cánh cửa mới, một cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới tu hành mà hắn đang sống. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn giải mã cổ tự, mà còn giúp hắn hệ thống hóa, liên kết các mảnh thông tin rời rạc lại với nhau, tạo thành một bức tranh ngày càng rõ nét hơn, củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường tu hành chậm rãi, vững chắc mà hắn đã chọn.

"Thảo dược này... có lẽ chính là thứ chúng ta cần cho cuộc đấu giá sắp tới," Lục Trường Sinh lại cất lời, lần này hắn chỉ vào cuộn da phác họa Tam Sắc Linh Liên. "Nếu có thể tìm thấy và tinh luyện nó, chúng ta sẽ có một lợi thế không nhỏ. Nó có thể giúp củng cố căn cơ, thậm chí là khai mở tiềm năng ẩn giấu của linh căn tạp. Đây không chỉ là tài nguyên, Tiêu Hạo, đây là chìa khóa để thay đổi vận mệnh của một tu sĩ." Hắn ngước nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt đầy suy tư.

Tiêu Hạo nhìn thấy ánh mắt của Lục Trường Sinh, hiểu rằng đây không chỉ là tài nguyên đơn thuần, mà còn là một cơ hội lớn. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là người ham danh lợi, nhưng khi đã xác định được mục tiêu, hắn sẽ không bao giờ lùi bước. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Trường Sinh huynh? Tìm kiếm linh mạch và khoáng sản sao?"

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đặt cuộn da xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, đầy kiên định. "Trước tiên, chúng ta cần nghiền ngẫm kỹ những tri thức này. Bản đồ chỉ là phương tiện, Tiêu Hạo. Tri thức về cách khai thác, cách vượt qua hiểm nguy mới là điều quan trọng nhất. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường này, có vẻ như sẽ dẫn chúng ta đến một nơi ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, và cũng đầy rẫy hiểm nguy." Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên một dòng cổ tự trên cuộn da, như đang cảm nhận được lời thì thầm của quá khứ. "Những ghi chép này còn cảnh báo về sự thức tỉnh của một số thực thể cổ xưa, những kẻ đã ngủ vùi cùng với di tích này. Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng." Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tiêu Hạo. Hắn hiểu rằng, chuyến đi này không chỉ là một cuộc phiêu lưu tìm kiếm tài nguyên, mà còn là một hành trình đối mặt với những hiểm nguy tiềm tàng từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh, hắn lại cảm thấy một niềm tin vững chắc. Cả hai sẽ không đơn độc trên con đường này.

***

Sau khi đã nghiền ngẫm kỹ lưỡng từng nét vẽ, từng dòng chữ trên bản đồ cổ, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quyết định hành động. Lối vào bí mật dẫn đến mạch linh thạch và vườn Tam Sắc Linh Liên nằm sâu hơn nữa, ẩn mình sau một bức tường đá khổng lồ trong thư phòng, được che giấu bởi một pháp trận ẩn hình tinh vi mà chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh mới có thể cảm nhận và hóa giải. Hắn đặt tay lên mặt đá lạnh lẽo, vận chuyển công pháp, một dòng linh khí ôn hòa chảy ra từ lòng bàn tay, len lỏi vào các khe đá, kích hoạt những ký hiệu cổ xưa mờ nhạt. Bức tường đá khẽ rung chuyển, rồi từ từ mở ra, để lộ một hành lang tối tăm, sâu hun hút, dẫn xuống lòng đất.

Không khí trong hành lang ẩm lạnh và nặng nề, mang theo mùi đất mục, đá vôi và một chút ozon thoang thoảng, gợi cảm giác của một không gian đã bị phong bế hàng vạn năm. Ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu mà Tiêu Hạo gắn trên cây gậy của mình chỉ đủ soi rõ vài bước chân trước mặt. Những đường hầm ngoằn ngoèo, đôi khi hẹp đến mức họ phải khom lưng lách qua, đôi khi lại mở rộng thành những hang động nhỏ, ẩm ướt và tối tăm. Tiếng gió rít nhẹ từ những khe hở sâu hun hút, như tiếng thở dài của thời gian, đôi khi lại có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên vòm đá xuống, tạo thành những âm thanh đơn điệu nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ u ám, bí ẩn của nơi đây.

Tiêu Hạo đi phía sau Lục Trường Sinh, hắn không ngừng ngó nghiêng xung quanh, đôi mắt láu lỉnh giờ đây đầy vẻ cảnh giác. "Trường Sinh huynh, con đường này có vẻ không an toàn chút nào. Những cái bẫy này... và cả những con quái vật kia nữa!" Hắn thì thầm, giọng nói có chút run rẩy khi một mũi tên đá cổ xưa bất ngờ vụt ra từ một khe tường, sượt qua vai Lục Trường Sinh và găm phập vào vách đá đối diện. Lục Trường Sinh chỉ khẽ nghiêng người né tránh, động tác điềm tĩnh và nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi. Hắn không hề dừng bước, vẫn tiếp tục dò xét từng tấc đất, từng viên đá bằng linh thức nhạy bén của mình, dưới sự hỗ trợ của Tàn Pháp Cổ Đạo. Công pháp cổ xưa này như một bộ cảm biến vô hình, giúp hắn cảm nhận được những dao động dù là nhỏ nhất trong lòng đất, những dòng chảy linh khí bất thường hay những kết cấu pháp trận ẩn giấu.

Chẳng bao lâu sau, một đàn chuột đá khổng lồ, toàn thân bị bao phủ bởi những khối u ghê tởm do tà khí hoặc linh khí cổ xưa biến dị, bất ngờ lao ra từ một hốc đá tối tăm. Chúng có đôi mắt đỏ ngầu và hàm răng sắc nhọn, phát ra những tiếng kêu chít chít ghê rợn, mang theo một mùi hôi thối khó tả. Chúng không quá mạnh, chỉ tương đương với những linh thú cấp một hoặc cấp hai, nhưng số lượng đông đảo và vẻ ngoài hung tợn của chúng cũng đủ khiến người bình thường phải hoảng sợ.

"Chỉ là những tàn dư của quá khứ," Lục Trường Sinh bình tĩnh nói, hắn không thèm liếc mắt nhìn chúng, chỉ hất nhẹ tay phải. Một luồng linh lực ôn hòa nhưng kiên cố được Tàn Pháp Cổ Đạo gia trì, tựa như một bức tường vô hình, nhẹ nhàng đẩy lùi cả đàn chuột đá, khiến chúng va đập vào vách đá và rên rỉ thảm thiết. "Càng sâu, linh khí càng thuần khiết. Chỉ cần cẩn trọng, mọi thứ sẽ ổn." Hắn tiếp tục bước đi, không để tâm đến những con vật hung hãn kia.

Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, hắn đã chuẩn bị sẵn một vài lá bùa trừ tà trong tay nhưng chưa kịp sử dụng. "May mà có huynh. Nếu là ta, chắc đã bị mấy con chuột đá biến dị này ăn thịt rồi!" Hắn vừa nói vừa dùng bùa chú nhỏ để chiếu sáng những góc tối, đồng thời cảnh báo Lục Trường Sinh về những mảnh đá rơi hay những vết nứt trên vách đá. Hắn cũng cố gắng ghi nhớ những chi tiết của đường hầm, dù biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể tự mình tìm lại nơi này. Sự kinh ngạc và thán phục của hắn dành cho Lục Trường Sinh ngày càng sâu sắc. Hắn đã thấy Lục Trường Sinh đối mặt với nhiều hiểm nguy, nhưng cách hắn bình tĩnh, tự tin và hiệu quả đối phó với mọi tình huống, dù là những cạm bẫy cổ xưa hay linh thú biến dị, đều vượt xa sự mong đợi của hắn.

Họ tiếp tục đi sâu hơn, xuyên qua những đoạn đường hầm chằng chịt, đôi khi phải vượt qua những dòng suối ngầm lạnh buốt, đôi khi lại phải leo trèo qua những khối đá đổ nát. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên tinh khiết hơn, và mùi ozon đặc trưng của linh khí nồng đậm hơn. Linh khí ở đây không còn là sự hỗn tạp của linh khí cổ xưa và tà khí như ở bên ngoài, mà trở nên thuần khiết và dồi dào đến mức có thể cảm nhận được bằng cả da thịt. Lục Trường Sinh cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển mạnh mẽ hơn, như một dòng sông lớn đang chảy xiết, hấp thụ và lọc rửa linh khí xung quanh, khiến đạo tâm của hắn càng thêm vững chắc. Hắn biết, họ đã đến gần đích.

Con đường càng lúc càng rộng ra, và ánh sáng bắt đầu xuất hiện ở phía trước, không phải ánh sáng từ dạ minh châu, mà là một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo, tựa như hàng triệu vì sao đang nhấp nháy trong bóng đêm vĩnh cửu của lòng đất.

***

Sau một hồi hành trình dài đầy cẩn trọng, vượt qua những đoạn đường hầm u tối và những mối nguy hiểm tiềm tàng, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng bước vào một không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Cả hai đều sững sờ trước cảnh tượng hiện ra trước mắt. Đây không còn là những đường hầm tối tăm hay hang động ẩm ướt nữa, mà là một thế giới khác, một cảnh giới huyền ảo ẩn mình sâu dưới lòng Thanh Thạch Thành.

Hang động khổng lồ này được chiếu sáng bởi hàng ngàn, hàng vạn viên linh thạch đủ mọi hình dạng và màu sắc, từ màu trắng tinh khôi như tuyết, xanh lam huyền ảo như biển sâu, đỏ rực như dung nham, cho đến tím biếc như bầu trời đêm. Chúng không chỉ phát ra ánh sáng mà còn tỏa ra một luồng linh khí tinh khiết, nồng đậm đến mức có thể cảm nhận bằng mắt thường, tựa như những làn sương mù mỏng manh lượn lờ trong không gian. Không khí ở đây trong lành đến lạ thường, mang theo mùi đá, ozon tinh khiết và một chút hương đặc trưng, ngọt ngào của chính những viên linh thạch. Tiếng nước chảy róc rách từ những suối linh ngầm, cùng với tiếng linh thạch cộng hưởng nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm, một khúc ca của đất trời, lay động tâm hồn người nghe.

"Trời ơi! Linh thạch... nhiều linh thạch đến vậy! Đây... đây là một kho báu!" Tiêu Hạo há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt láu lỉnh của hắn giờ đây mở to hết cỡ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh của vô số linh thạch, tựa như một đứa trẻ lần đầu tiên bước vào một thế giới cổ tích. Hắn không kìm được mà chạy xung quanh, nhưng vẫn giữ vẻ cẩn trọng, ánh mắt tham lam nhưng không dám chạm vào bất cứ thứ gì, sợ làm vấy bẩn sự thuần khiết của nơi này. Hắn chưa từng thấy một mạch linh thạch nào lại nguyên vẹn và dồi dào đến thế. Mọi mỏ linh thạch hắn từng biết đều đã bị khai thác cạn kiệt, hoặc chỉ còn lại những mảnh vụn không đáng giá. Nhưng nơi đây, một thế giới linh thạch nguyên thủy, chưa từng bị bàn tay con người chạm tới.

Lục Trường Sinh thì trầm ngâm hơn. Hắn không vội vàng bày tỏ sự kinh ngạc, mà chỉ đứng lặng yên giữa không gian tràn ngập linh khí ấy, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí tinh túy đang len lỏi vào từng tế bào, thanh tẩy cơ thể và tâm hồn hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển mạnh mẽ chưa từng thấy, tựa như một dòng xoáy vô hình đang hấp thụ linh khí xung quanh, tinh luyện nó thành những tia sáng vàng nhạt, củng cố đạo tâm và linh căn tạp của hắn. Đôi mắt hắn lấp lánh sự tính toán và mãn nguyện. Hắn cẩn trọng bước đến một khối linh thạch lớn, bề mặt nhẵn bóng như ngọc, đặt tay lên đó. Một luồng khí mát lạnh và tinh thuần lan tỏa khắp lòng bàn tay, truyền vào cơ thể hắn. Hắn dùng linh thức đánh giá phẩm chất và ước lượng giá trị của chúng.

"Đúng là một kho báu," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm ấm và có chút thư thái. "Linh khí thuần khiết, chưa bị ô nhiễm bởi thế tục. Giá trị của chúng sẽ rất cao tại cuộc đấu giá sắp tới, đặc biệt là những khối có kích thước lớn và phẩm chất thượng thừa này." Hắn lướt mắt qua những vách đá, nơi những tinh thể linh thạch mọc thành từng cụm, phát ra ánh sáng rực rỡ, tựa như những chùm hoa pha lê nở rộ trong bóng tối vĩnh cửu.

"Với số linh thạch này, chúng ta có thể mua được bao nhiêu linh dược quý giá!" Tiêu Hạo thốt lên, giờ đây sự phấn khích đã lấn át cả nỗi sợ hãi. Hắn hình dung ra cảnh mình và Lục Trường Sinh ung dung tham gia đấu giá, mua về vô số bảo vật. "Và cả vườn Tam Sắc Linh Liên nữa, chắc hẳn cũng ở đâu đó quanh đây! Chúng ta sẽ trở thành... à không, Trường Sinh huynh sẽ trở thành tu sĩ mạnh nhất Thanh Thạch Thành!" Hắn vô thức thốt ra những lời đầy ngưỡng mộ.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. "Mạnh yếu chỉ là nhất thời. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đó mới là mục tiêu của ta." Hắn thu thập một vài mẫu linh thạch nhỏ, phẩm chất khác nhau, cẩn trọng bỏ vào túi càn khôn. Đây là những mẫu vật cần thiết để hắn nghiên cứu thêm về cấu trúc và đặc tính của linh thạch cổ xưa, cũng như để xác định giá trị chính xác của chúng.

Khi Lục Trường Sinh đang xem xét một khối linh thạch lớn có màu xanh ngọc, hắn chợt cảm thấy một luồng linh khí đặc biệt, không phải là linh khí tinh khiết của linh thạch, mà là một thứ gì đó sống động hơn, mang theo hương thơm của đất và cỏ cây. Hắn đưa mắt nhìn theo hướng đó, và xuyên qua một khe hở hẹp giữa hai vách đá, một cảnh tượng khác lại hiện ra.

Đó là một hang động nhỏ hơn, nhưng bên trong tràn ngập sự sống. Những cây cỏ lạ lùng mọc um tùm trên nền đất ẩm ướt, phát ra ánh sáng yếu ớt của linh quang. Và ở trung tâm, một cụm hoa sen ba màu rực rỡ đang nở rộ, mỗi cánh hoa mang một sắc thái riêng biệt: trắng, xanh và đỏ, phát ra một mùi hương thanh khiết, nồng nàn mà đầy sức sống. Tam Sắc Linh Liên.

"Tam Sắc Linh Liên!" Tiêu Hạo cũng nhìn thấy, hắn reo lên khe khẽ. "Vậy là chúng ta đã tìm thấy cả hai!"

Lục Trường Sinh chậm rãi bước vào vườn dược liệu nhỏ bé ấy, ánh mắt hắn đầy chiêm nghiệm. Nơi đây là minh chứng cho sự vĩ đại của thiên địa, nơi những bí mật cổ xưa vẫn còn tồn tại, chờ đợi người hữu duyên khám phá. Sự tồn tại của mạch linh thạch nguyên thủy và vườn Tam Sắc Linh Liên dưới lòng Thanh Thạch Thành không chỉ là một cơ duyên trời ban, mà còn là một dấu hiệu. Dấu hiệu cho thấy thành phố này ẩn chứa nhiều bí mật hơn những gì người ta tưởng, có thể liên quan đến các cổ di tích lớn hơn đang thức tỉnh trên khắp Cửu Thiên Linh Giới.

Hắn khẽ chạm vào một cánh sen Tam Sắc Linh Liên, cảm nhận sự sống dồi dào chảy trong nó. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn lại càng vận chuyển mạnh mẽ, giúp hắn cảm nhận được sự cộng hưởng sâu sắc giữa linh dược này và linh căn tạp của mình. Hắn biết, giá trị của những gì họ tìm thấy không chỉ nằm ở linh thạch hay linh dược, mà còn ở tri thức cổ xưa về cách khai thác và tinh luyện chúng, những tri thức mà hắn đã giải mã từ thư phòng. Chúng sẽ là lợi thế không nhỏ cho cuộc đấu giá sắp tới, giúp hắn có được những thứ cần thiết để củng cố con đường của mình.

Tuy nhiên, một suy nghĩ khác chợt lóe lên trong tâm trí Lục Trường Sinh. Sự giàu có đột ngột từ nguồn tài nguyên này, nếu bị tiết lộ, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn, thậm chí là tạo ra xung đột mới trong Thanh Thạch Thành. Hắn quay sang Tiêu Hạo, ánh mắt đầy nghiêm nghị. "Tiêu Hạo, những gì chúng ta tìm thấy ở đây, không được để lộ ra ngoài. Tuyệt đối không được. Đây là cơ duyên của chúng ta, nhưng cũng là hiểm họa tiềm tàng."

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc. "Ta hiểu, Trường Sinh huynh. Một tấc đất một tấc vàng. Cổ nhân có câu, 'tài bất lộ bạch'. Huynh yên tâm, miệng ta kín như bưng." Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng tràn ngập sự tin tưởng và tôn kính. Hắn biết, con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và hắn, Tiêu Hạo, sẽ đi cùng hắn trên con đường ấy, dù phía trước có đầy rẫy hiểm nguy hay những bí mật kinh thiên động địa. Cả hai vẫn còn rất nhiều việc phải làm, từ việc khai thác linh thạch một cách an toàn, thu hoạch Tam Sắc Linh Liên, cho đến việc chuẩn bị cho cuộc đấu giá sắp tới, và quan trọng hơn cả, là giữ kín bí mật động trời này.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt lại hướng về những viên linh thạch lấp lánh và cụm Tam Sắc Linh Liên rực rỡ, như đang nhìn thấy tương lai của một con đường tu hành vững chắc, không thiên phú, không kỳ ngộ, chỉ có bản tâm kiên định và tri thức cổ xưa làm nền tảng. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free