Cửu thiên linh giới - Chương 77: Bí Tàng Cổ Thư: Lời Giải Từ Vạn Cổ
Di tích Vạn Cổ, cội nguồn của linh khí, đang thức tỉnh, và cùng với nó, là đạo của Lục Trường Sinh. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, giờ đây đang chứng tỏ giá trị đích thực của nó, mở ra một cánh cửa đến những bí mật mà thiên hạ đã lãng quên.
Lục Trường Sinh ngồi yên lặng giữa vầng sáng mờ ảo, linh khí nguyên thủy cuồn cuộn bao phủ thân thể hắn, tạo nên một khung cảnh siêu thực, như thể thời gian đã ngưng đọng. Trong không gian tĩnh mịch của đại điện cổ xưa, chỉ có tiếng linh khí lưu chuyển khe khẽ, hòa cùng nhịp thở đều đặn của hắn, tạo thành một bản giao hưởng huyền diệu. Hắn không hề hấp thu linh khí một cách thô bạo, mà là để Tàn Pháp Cổ Đạo tự do vận chuyển, như một dòng sông nhỏ nhẹ nhàng chảy xuôi, đón nhận những giọt mưa đầu nguồn, hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của sinh mệnh. Mỗi vòng tuần hoàn của công pháp đều mang theo một luồng năng lượng nguyên thủy, tinh khiết, thẩm thấu vào từng tế bào, từng kinh mạch của hắn, không ngừng tẩy rửa, cường hóa, nhưng quan trọng hơn cả, là mở rộng nhận thức và đạo tâm.
Trong tâm hải của Lục Trường Sinh, không còn là những hình ảnh vụn vặt, mà là một bức tranh toàn cảnh, sống động về sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn "thấy" được thời khắc hỗn độn ban sơ, khi các nguyên tố Ngũ Hành còn chưa định hình, khi vạn vật vẫn còn là một thể thống nhất. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiên Địa, của những Đại Đạo cổ xưa đã dựng nên thế giới này, những rung động sâu thẳm của vũ trụ mà phàm nhân không thể chạm tới. Đây không phải là tri thức được truyền thụ, mà là sự cảm ngộ trực tiếp, xuyên qua bức màn thời gian, chạm đến cội nguồn của mọi sự tồn tại. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, đạo tâm của hắn lại càng thêm kiên cố, vững như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển. Hắn hiểu rằng, sức mạnh chân chính không đến từ việc cưỡng đoạt, mà từ sự hòa hợp, từ việc thấu hiểu bản chất của vạn vật. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Tiêu Hạo vẫn đứng đó, như một pho tượng bất động, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ kính phục và lo lắng. Hắn không thể cảm nhận được sự vĩ đại mà Lục Trường Sinh đang trải qua, nhưng linh giác của một tu sĩ nhạy bén vẫn cho phép hắn nhận ra sự biến đổi kinh thiên động địa đang diễn ra. Vầng sáng ngũ sắc quanh Lục Trường Sinh không ngừng biến ảo, từ mờ ảo chuyển sang rực rỡ, rồi lại dịu đi, như nhịp đập của một trái tim cổ xưa. Không khí xung quanh hắn dường như cũng trở nên thanh tịnh hơn, linh khí trong đại điện, dù nồng đậm, cũng trở nên dễ chịu, êm đềm hơn. Tiêu Hạo cảm thấy một sự bình yên lạ thường lan tỏa từ Lục Trường Sinh, xua tan đi sự sợ hãi ban đầu của hắn trước sự hùng vĩ của di tích. Hắn biết, bạn đồng hành của mình đang ở một cảnh giới mà hắn không thể nào tưởng tượng được. Hắn âm thầm siết chặt kiếm trong tay, quyết tâm bảo vệ Lục Trường Sinh bằng mọi giá, dù có phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Cảm giác trách nhiệm và tình bằng hữu sâu sắc đã khiến hắn quên đi sự mệt mỏi, sự choáng ngợp, chỉ còn lại sự kiên định.
Thời gian trôi qua, không biết là bao lâu. Có lẽ là vài canh giờ, có lẽ là vài ngày. Trong không gian tĩnh lặng của di tích, khái niệm thời gian trở nên mơ hồ. Cuối cùng, một làn sóng năng lượng nhẹ nhàng lan tỏa, như một gợn nước trên mặt hồ tĩnh lặng, từ từ thu lại vào trong cơ thể Lục Trường Sinh. Vầng sáng ngũ sắc mờ dần, và hắn chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không chỉ trầm tư, điềm tĩnh, mà còn ánh lên một vẻ sâu thẳm, như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên đôi môi hắn. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như làn gió, không chút vội vã. Không có một luồng khí thế bùng nổ, không có một tiếng động lớn, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, nhưng Tiêu Hạo cảm thấy Lục Trường Sinh đã thay đổi hoàn toàn.
"Trường Sinh huynh, huynh không sao chứ? Vừa rồi huynh... trông thật đáng sợ," Tiêu Hạo rụt rè tiến lại gần, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì kinh ngạc. "Linh khí từ khối đá kia... nó khiến ta cảm thấy như sắp bị xé toạc vậy."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt quét qua khối đá lơ lửng, giờ đây đã trở lại vẻ bình thường hơn, chỉ còn những vầng hào quang yếu ớt bao quanh. "Ta không sao, Tiêu Hạo. Chỉ là vừa cảm nhận được một chút về bản chất của nơi này. Nó... cổ xưa hơn chúng ta tưởng rất nhiều, mang theo khí tức của thời đại Vạn Cổ Khai Thiên. Không phải ai cũng có thể chịu đựng được sự dội ngược của linh khí nguyên thủy." Hắn trầm giọng nói, âm điệu trầm lắng, nhưng mỗi từ đều mang theo một sức nặng khó tả. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Sự vĩ đại của nơi này không nằm ở sức mạnh hủy diệt, mà ở sự khởi nguồn, sự kiến tạo." Hắn đưa tay xoa nhẹ trán, như đang cố gắng sắp xếp lại vô số thông tin vừa tiếp nhận. "Ta đã thấy... một phần của quá khứ. Một phần của sự thật."
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh không có vẻ gì là bị tổn thương, trái lại, tinh thần dường như còn minh mẫn hơn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. "Quá khứ? Sự thật gì vậy Trường Sinh huynh? Huynh đã cảm ngộ được thứ gì?" Hắn tò mò hỏi, đôi mắt láu lỉnh lấp lánh. "Nơi này rốt cuộc là gì? Có phải là cội nguồn của toàn bộ Thanh Thạch Thành này không?"
Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt thâm thúy. "Cũng có thể nói là vậy. Nơi này là một phần của Mạch Linh Nguyên, một trong những cội nguồn linh khí cổ xưa nhất của vùng đất này, được hình thành từ thuở khai thiên lập địa. Nhưng nó không chỉ là một mạch linh, Tiêu Hạo. Nó là một điểm giao thoa, một nơi mà linh khí và tri thức cổ xưa hội tụ. Tàn Pháp Cổ Đạo trong ta đã tương tác với nó, và ta cảm thấy... nơi đây vẫn còn ẩn chứa nhiều bí mật hơn thế." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vách đá gồ ghề gần đó, cảm nhận từng thớ đá lạnh lẽo, sần sùi dưới đầu ngón tay. "Sự cảm ngộ này giúp ta hiểu rõ hơn về bản chất của linh khí nguyên thủy, và cả những dấu vết mà các bậc tiền nhân Vạn Cổ đã để lại."
Tiêu Hạo chớp chớp mắt, cố gắng tiêu hóa những thông tin mà Lục Trường Sinh vừa nói. "Tức là, nơi này không chỉ cung cấp linh khí, mà còn chứa đựng... tri thức? Kiểu như thư viện hay di tích gì đó?" Hắn đoán mò.
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ. "Chính xác. Ta cảm nhận được một luồng năng lượng khác, không phải là linh khí thuần túy, mà là một loại dao động tinh thần, một sự tồn tại của tri thức bị phong ấn. Nó nằm ẩn sâu bên trong các vách đá này, như một lời thì thầm từ ngàn xưa. Dường như có một lối đi bí mật nào đó, dẫn đến một nơi lưu trữ những ký ức, những ghi chép của một thời đại đã bị lãng quên." Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, Tàn Pháp Cổ Đạo lại khẽ rung động trong cơ thể, như một la bàn vô hình đang chỉ dẫn. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng những cổ vật, những kiến trúc này, chúng lại trung thực hơn nhiều." Hắn đưa tay chạm vào vách đá gần điểm năng lượng nhất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn khẽ rung động, một cảm giác quen thuộc dâng lên, không phải sự cộng hưởng mạnh mẽ như với khối đá nguyên thủy, mà là một sự kết nối tinh tế hơn, như chạm vào một sợi dây tơ mỏng manh của lịch sử. Hắn nhắm mắt, tập trung cảm nhận, để tâm thức mình hòa vào dòng chảy của linh khí cổ xưa, lắng nghe những "lời thì thầm" mà người khác không thể nghe thấy.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh lại rơi vào trạng thái trầm tư, liền không dám quấy rầy. Hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh một cách tuyệt đối, đặc biệt sau những gì hắn vừa chứng kiến. Nếu Lục Trường Sinh nói có lối đi bí mật, thì chắc chắn là có. Hắn lùi lại một chút, để Lục Trường Sinh hoàn toàn tập trung, đồng thời cũng cảnh giác quan sát xung quanh, đảm bảo an toàn cho bạn đồng hành. Không gian tĩnh mịch của đại điện cổ xưa giờ đây dường như lại trở nên sống động hơn, không còn là sự chết chóc của một di tích hoang phế, mà là sự tồn tại của một quá khứ đang chờ được khám phá.
Lục Trường Sinh đưa tay lần theo những đường vân tự nhiên trên vách đá, cảm giác lạnh lẽo của đá thấm qua lòng bàn tay, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn lại phát ra một luồng ấm áp, như một phản ứng tự nhiên. Hắn cảm thấy một điểm bất thường, một sự lồi lõm nhỏ, gần như không thể nhận ra bằng mắt thường, nhưng lại rõ ràng trong cảm giác của hắn. Nơi đó, linh khí dường như có một sự dao động khác biệt, một sự ẩn chứa. Hắn tập trung lực vào đầu ngón tay, nhẹ nhàng ấn xuống. Không có tiếng động lớn, không có rung chuyển dữ dội. Chỉ có một tiếng "cạch" rất khẽ, như tiếng của một cơ quan đã ngủ yên ngàn năm chợt thức tỉnh. Một khe nứt hẹp, ban đầu chỉ là một đường chỉ mỏng, từ từ hiện ra trên vách đá, rồi dần dần mở rộng, để lộ một không gian tối tăm bên trong.
"Nơi này... có lẽ còn ẩn giấu nhiều hơn một bí mật," Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ hứng thú tột độ. "Một thư viện cổ xưa... ta cảm thấy một luồng tri thức đang chờ đợi."
Tiêu Hạo tròn mắt kinh ngạc, không ngờ Lục Trường Sinh lại có thể tìm ra lối đi bí mật một cách dễ dàng như vậy. "Huynh tìm thấy gì vậy? Một lối đi khác sao? Cảm giác thật kỳ lạ... ta không hề nhận ra có sự khác biệt nào ở đây." Hắn bước lại gần, tò mò nhìn vào khe nứt. Một luồng không khí ẩm mốc, mang theo mùi đất đá và một mùi hương lạ thoang thoảng của giấy cũ, thảo dược khô, xộc thẳng vào mũi hắn, khiến hắn ho sặc sụa. "Mùi gì lạ vậy Trường Sinh huynh? Như mùi đồ cũ bị nhốt trong hầm lâu năm vậy."
Lục Trường Sinh không để ý đến mùi hương, hắn chỉ tập trung vào luồng cảm giác đang lan tỏa từ khe nứt. "Đó là mùi của thời gian, Tiêu Hạo. Mùi của những trang sách đã bị lãng quên, của những bí mật đã bị phong ấn. Đây chính là nơi mà ta cảm nhận được luồng tri thức đó." Hắn tiến lại gần khe nứt, cẩn thận quan sát. Lối đi không quá rộng, chỉ đủ cho một người đi qua, và hoàn toàn tối đen. Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một ngọn lửa linh lực nhỏ hiện lên đầu ngón tay hắn, chiếu sáng vào bên trong. Hắn thấy một hành lang hẹp, hai bên vách đá được chạm khắc những hình vẽ cổ xưa, mờ mịt và khó hiểu. Dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng, những đường nét này vẫn còn rõ ràng, ẩn chứa một vẻ đẹp hoang sơ, cổ kính. Cảm giác như đang bước vào một đường hầm thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa.
"Chúng ta vào chứ?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói có chút dè dặt, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ tò mò. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng dưới lòng đất Thanh Thạch Thành lại có một nơi bí ẩn đến vậy.
Lục Trường Sinh gật đầu. "Đương nhiên. Tri thức cũng là một loại sức mạnh, Tiêu Hạo. Và những tri thức cổ xưa này, có lẽ còn quý giá hơn bất kỳ linh dược hay pháp khí nào." Hắn bước vào trước, ngọn lửa linh lực trên tay chiếu sáng con đường hẹp. Tiêu Hạo theo sát phía sau, cảnh giác quan sát mọi ngóc ngách, sợ rằng có bất kỳ cạm bẫy hay nguy hiểm nào ẩn chứa. Không khí trong hành lang càng lúc càng trở nên ẩm ướt hơn, lạnh lẽo hơn, nhưng cũng mang theo một sự tĩnh mịch đến lạ. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian hẹp, bị nuốt chửng bởi sự im lặng của thời gian.
Hành lang không quá dài, chỉ khoảng vài chục trượng. Cuối đường hầm, một cánh cửa đá lớn hiện ra, cũng được chạm khắc những ký tự và hoa văn cổ xưa, nhưng có vẻ phức tạp và tinh xảo hơn nhiều so với những gì trên vách đá. Lục Trường Sinh đưa tay chạm vào cánh cửa, Tàn Pháp Cổ Đạo lại rung động, như đang xác nhận một điều gì đó. Hắn không cần dùng lực mạnh, chỉ khẽ đẩy, cánh cửa đá nặng nề từ từ mở ra, phát ra một tiếng kẽo kẹt rợn người, như tiếng rên rỉ của thời gian.
Bên trong cánh cửa, một không gian rộng lớn đột ngột mở ra. Ánh sáng mờ ảo từ hàng chục viên dạ minh châu lớn, được khảm trên trần đá cao vút, rọi xuống, soi rõ một cảnh tượng khiến Tiêu Hạo phải há hốc mồm kinh ngạc. Đó là một thư phòng khổng lồ, một Tàng Thư Lâu Cổ bị thời gian bỏ quên. Hàng trăm giá sách bằng đá, cao ngút trời, xếp chồng lên nhau như những ngọn núi nhỏ, chất đầy những cuộn da cũ kỹ, phiến đá khắc chữ, và vô số sách cổ đã ngả màu ố vàng, phủ một lớp bụi dày đặc. Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô và bụi thời gian nồng nặc trong không khí, như một làn hương cổ kính, đánh thức những ký ức đã ngủ vùi. Không khí trong phòng tĩnh mịch đến đáng sợ, nhưng lại mang theo một cảm giác trang trọng, thiêng liêng của tri thức. Tiếng gió lùa qua khe cửa nào đó trên cao, tạo thành âm thanh u u, như những lời thì thầm của quá khứ.
"Trời ạ! Đây... đây là một kho tàng tri thức!" Tiêu Hạo không kìm được tiếng reo lên, nhưng sau đó lại nhanh chóng hạ giọng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của nơi này. "Nhưng sao lại bị bỏ hoang thế này? Ai có thể bỏ mặc một nơi vĩ đại như vậy chứ?" Hắn đưa tay dụi mắt, không tin vào cảnh tượng trước mắt mình. Toàn bộ thư phòng chìm trong một lớp bụi dày, như một tấm màn che phủ, nhưng vẫn không giấu được vẻ uy nghiêm, cổ kính của nó. Những ký tự cổ xưa được chạm khắc trên các cột đá chống đỡ trần nhà, lấp lánh dưới ánh sáng dạ minh châu, như những vì sao trên bầu trời đêm.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay, ánh mắt hắn quét qua khắp thư phòng, từ những giá sách chất đầy sách cổ đến những bức tường đá được trang trí bằng phù văn và hình vẽ khó hiểu. Hắn cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ trong Tàn Pháp Cổ Đạo, như thể công pháp này đang reo vang vì sung sướng, vì tìm thấy được "ngôi nhà" của mình. Hắn bước đi chậm rãi giữa các giá sách, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như sợ làm phiền giấc ngủ ngàn năm của những tri thức nơi đây. Bụi bặm bám vào ống quần, nhưng hắn không hề bận tâm. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một cuộn da trên giá sách gần nhất, cảm giác sần sùi, khô ráp của nó. "Những ghi chép này... có vẻ liên quan đến thời Vạn Cổ Khai Thiên... và cả Thanh Thạch Thành này nữa." Hắn trầm ngâm nói, giọng nói đầy vẻ chiêm nghiệm. "Đây không chỉ là một thư phòng, Tiêu Hạo. Đây là một pho sử sống, một kho tàng của những bí mật đã bị chôn vùi."
Tiêu Hạo bước theo Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn không ngừng đảo qua lại, cố gắng đọc những ký tự cổ xưa trên sách và cuộn da, nhưng hoàn toàn vô vọng. "Ta chẳng hiểu gì cả, Trường Sinh huynh. Những chữ này... trông lạ quá, không giống bất kỳ loại cổ văn nào ta từng học." Hắn nhặt một phiến đá nhỏ lên, trên đó khắc những đường nét kỳ lạ, như một loại bản đồ hay phù chú nào đó. "Liệu có cạm bẫy nào ở đây không? Hay những loại linh vật canh giữ?"
Lục Trường Sinh lắc đầu. "Không có linh vật, cũng không có cạm bẫy. Nơi này dường như được thiết kế để bảo vệ tri thức, chứ không phải để ngăn cản người đến. Linh khí trong phòng tĩnh mịch, thanh tịnh, không hề có dấu hiệu của sự hung hiểm. Có lẽ, những người xây dựng nơi này tin rằng, chỉ những ai có đủ duyên phận và đạo tâm mới có thể tìm đến đây." Hắn đi sâu hơn vào trong thư phòng, bị thu hút bởi một góc phòng nơi có những cuộn da và phiến đá đặc biệt, nằm trên một cái bàn đá lớn, có vẻ như là trung tâm của thư phòng. Những vật phẩm này được đặt trang trọng hơn, ít bụi bặm hơn, như thể chúng được sử dụng thường xuyên hơn, hoặc được bảo vệ tốt hơn.
Lục Trường Sinh ngồi xuống cái ghế đá trước bàn, cẩn thận phủi bụi và mở một cuộn da lớn nhất. Cuộn da được làm từ một loại vật liệu kỳ lạ, mỏng nhưng dai, màu vàng ngà, và trên đó là những ký tự cổ xưa, phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn thấy bên ngoài. Những ký tự này không giống bất kỳ ngôn ngữ nào mà Lục Trường Sinh từng biết, nhưng sau cảm ngộ từ khối đá nguyên thủy, hắn cảm thấy có một sự kết nối kỳ lạ với chúng. Như thể chúng là một phần của "ngôn ngữ" mà linh khí Vạn Cổ Khai Thiên đã dùng để truyền đạt thông tin cho hắn. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, linh lực nhẹ nhàng chảy vào cuộn da, không phải để phá hủy hay cưỡng ép, mà là để "giao tiếp", để hòa mình vào dòng chảy của tri thức cổ xưa. Một luồng ánh sáng mờ nhạt từ cuộn da phát ra, như một sự đáp lại.
Tiêu Hạo đứng bên cạnh, kiên nhẫn quan sát. Hắn thấy Lục Trường Sinh nhắm mắt, môi mấp máy không tiếng, như đang đọc thầm, nhưng không hề lật trang hay di chuyển cuộn da. "Huynh hiểu được sao? Những chữ này... ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng có vẻ như là cổ tự của một nền văn minh đã thất truyền." Tiêu Hạo thì thầm, cố gắng giữ giọng thật khẽ.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt sáng ngời. "Chúng là cổ văn, Tiêu Hạo, một loại cổ văn rất hiếm, chỉ tồn tại trong những di tích có niên đại Vạn Cổ Khai Thiên. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, không biết vì sao, lại có thể tương thích với chúng, giúp ta giải mã một phần. Đây là... một bản đồ. Bản đồ này... chỉ ra vị trí của một vài linh mạch và mỏ khoáng sản chưa được khai thác, ngay dưới Thanh Thạch Thành này. Không chỉ vậy, nó còn ghi chép lại phương pháp tiếp cận an toàn, và cả những cảnh báo về các sinh vật cổ xưa có thể đã ngủ say trong đó." Hắn chỉ vào một vài điểm được đánh dấu trên bản đồ, nơi có những ký hiệu đặc biệt, tượng trưng cho những mạch khoáng sản và linh tuyền quý giá.
Tiêu Hạo cúi xuống nhìn, dù không hiểu được cổ tự, nhưng những hình vẽ minh họa đơn giản và các ký hiệu trên bản đồ thì hắn có thể nhận ra. "Thật sao? Linh mạch? Mỏ khoáng sản? Ngay dưới Thanh Thạch Thành ư? Vậy thì... chúng ta phát tài rồi!" Hắn thốt lên, giọng nói đầy phấn khích, suýt chút nữa là bật cười lớn. "Đây đúng là một cơ duyên trời ban! Chúng ta có thể dùng những tài nguyên này để mua những linh dược quý hiếm tại cuộc đấu giá sắp tới!"
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. "Không đơn giản như vậy, Tiêu Hạo. Bản đồ này còn ghi chép về những cạm bẫy tự nhiên, và cả những điều mà người xưa gọi là 'những kẻ canh giữ'. Có một vài khu vực, ngay cả những tu sĩ Vạn Cổ Khai Thiên cũng phải cực kỳ cẩn trọng khi tiếp cận. Hơn nữa, nó không chỉ là một bản đồ thông thường. Nó còn chứa đựng những tri thức về cách khai thác, cách sử dụng các loại linh khoáng, và cả những bí mật về sự hình thành của Thanh Thạch Thành này." Hắn lướt ngón tay qua những dòng chữ, cảm nhận những dòng chảy thông tin đang tuôn vào tâm trí mình. "Có vẻ như Thanh Thạch Thành này không đơn thuần chỉ là một thành phố phàm trần được xây dựng trên một mạch linh. Nó là một phần của một pháp trận khổng lồ, một kiến trúc cổ xưa được xây dựng để trấn giữ một thứ gì đó... hoặc một ai đó."
Tiêu Hạo nghe vậy thì vẻ mặt phấn khích dần lắng xuống, thay vào đó là sự nghiêm túc. "Trấn giữ? Trấn giữ thứ gì mà cần đến cả một thành phố lớn như vậy chứ?" Hắn thắc mắc, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
"Bản đồ này không nói rõ, chỉ có những lời ám chỉ mơ hồ về 'Thần Khai Thiên' và 'Thần Linh Trấn Ngục'," Lục Trường Sinh trầm giọng. "Có vẻ như đây là những thông tin liên quan đến các cổ di tích lớn hơn đang thức tỉnh trên khắp Cửu Thiên Linh Giới. Những gì chúng ta tìm thấy ở đây, có lẽ chỉ là một góc nhỏ của bức tranh toàn cảnh." Hắn tiếp tục lật dở những cuộn da và phiến đá khác. Mỗi một mảnh tri thức lại mở ra một cánh cửa mới, một cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới tu hành mà hắn đang sống. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn giải mã cổ tự, mà còn giúp hắn hệ thống hóa, liên kết các mảnh thông tin rời rạc lại với nhau, tạo thành một bức tranh ngày càng rõ nét hơn.
Lục Trường Sinh phát hiện thêm một cuộn da đặc biệt, trên đó vẽ một loại thảo dược hiếm có, cùng với các phương pháp nuôi trồng và tinh luyện nó. Dưới cuộn da đó, một dòng chữ cổ được nhấn mạnh: "Thảo dược này, khi được tinh luyện đúng cách, có thể khai mở tiềm năng ẩn giấu của linh căn tạp, giúp củng cố căn cơ, là chìa khóa cho con đường Đại Đạo." Hắn ngước nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt đầy suy tư. "Thảo dược này... có lẽ chính là thứ chúng ta cần cho cuộc đấu giá sắp tới. Nếu có thể tìm thấy và tinh luyện nó, chúng ta sẽ có một lợi thế không nhỏ."
Tiêu Hạo nhìn thấy ánh mắt của Lục Trường Sinh, hiểu rằng đây không chỉ là tài nguyên đơn thuần, mà còn là một cơ hội lớn. Hắn biết, Lục Trường Sinh không phải là người ham danh lợi, nhưng khi đã xác định được mục tiêu, hắn sẽ không bao giờ lùi bước. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo, Trường Sinh huynh? Tìm kiếm linh mạch và khoáng sản sao?"
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đặt cuộn da xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Hạo, đầy kiên định. "Trước tiên, chúng ta cần nghiền ngẫm kỹ những tri thức này. Bản đồ chỉ là phương tiện, Tiêu Hạo. Tri thức về cách khai thác, cách vượt qua hiểm nguy mới là điều quan trọng nhất. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường này, có vẻ như sẽ dẫn chúng ta đến một nơi ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, và cũng đầy rẫy hiểm nguy." Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên một dòng cổ tự trên cuộn da, như đang cảm nhận được lời thì thầm của quá khứ. "Những ghi chép này còn cảnh báo về sự thức tỉnh của một số thực thể cổ xưa, những kẻ đã ngủ vùi cùng với di tích này. Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Tiêu Hạo. Hắn hiểu rằng, chuyến đi này không chỉ là một cuộc phiêu lưu tìm kiếm tài nguyên, mà còn là một hành trình đối mặt với những hiểm nguy tiềm tàng từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh, hắn lại cảm thấy một niềm tin vững chắc. Cả hai sẽ không đơn độc trên con đường này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.