Cửu thiên linh giới - Chương 76: Di Tích Vạn Cổ: Cội Nguồn Thức Tỉnh
Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ đại điện ngầm dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí, nhưng thân ảnh Ngũ Hành Lão Tổ đã hoàn toàn tiêu tán vào hư vô, không để lại dù chỉ một chút dấu vết. Cứ như thể lão chưa từng xuất hiện, chỉ là một ảo ảnh được dệt nên từ linh khí cổ xưa, hay một giấc mộng hư ảo mà Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cùng chia sẻ. Tuy vậy, cảm giác chân thực và những lời nói mang đầy thâm ý của lão giả vẫn còn vang vọng, lay động sâu xa trong tâm hồn của cả hai.
Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp đập của trái tim đang hỗn loạn. Hắn đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thấy đầu óc vẫn còn choáng váng. Không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là vì những gì vừa trải qua đã vượt xa mọi giới hạn nhận thức của hắn. Một lão giả xuất hiện thần bí, nói những lời khó hiểu, rồi biến mất không dấu vết, để lại một phiến đá cổ kính mang theo khí tức xa xưa. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tư nhìn chằm chằm vào phiến đá cổ trong tay, không chút biểu cảm kinh ngạc hay sợ hãi. Sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh trong mọi tình huống luôn khiến Tiêu Hạo vừa khâm phục vừa cảm thấy có chút bất lực, như thể hắn đang đứng trước một biển sâu không đáy, không thể nào thăm dò được.
Bấy giờ đã là sáng sớm. Ánh trăng đã lặn, những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe nứt trên vách đá, chiếu rọi xuống đại điện ngầm, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Không khí trong động không còn lạnh lẽo, ngột ngạt như đêm qua, mà trở nên trong lành hơn, mang theo hơi thở của đất đá và một chút hương hoa dại từ bên ngoài, hòa lẫn với mùi khoáng chất đặc trưng của những hang động sâu thẳm. Tiêu Hạo cảm thấy linh lực trong cơ thể đang dần hồi phục, như thể nơi này, dù cổ kính đến đáng sợ, cũng ẩn chứa một loại sinh cơ nào đó.
Hắn nhìn xuống phiến đá trong tay Lục Trường Sinh. Viên đá không lớn, chỉ bằng lòng bàn tay, có màu xám tro, nhưng trên bề mặt lại khắc vô số ký tự cổ quái mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Những ký tự này như đang sống dậy dưới ánh sáng ban mai, uốn lượn như những con rắn nhỏ, ẩn chứa một vẻ đẹp nguyên thủy và một sức mạnh không thể diễn tả. Khi Lục Trường Sinh nắm chặt phiến đá, nó phát ra một luồng hơi ấm nhẹ, lan tỏa vào lòng bàn tay hắn, và Tiêu Hạo có thể cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, tinh thuần đến lạ thường, đang từ phiến đá tỏa ra.
“Lão nhân đó thật kỳ lạ, nói những lời khó hiểu,” Tiêu Hạo rụt rè phá vỡ sự im lặng, giọng nói vẫn còn mang theo chút ngạc nhiên. Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh, thấy hắn vẫn im lặng, đôi mắt vẫn không rời phiến đá. “Nhưng phiến đá này... huynh có cảm thấy nó khác thường không, Trường Sinh?”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ngón tay hắn vuốt nhẹ lên những ký tự cổ xưa trên phiến đá. Nụ cười nhạt hiện lên trên môi, một nụ cười mà Tiêu Hạo hiếm khi thấy, không phải là niềm vui, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, sự chiêm nghiệm về những bí ẩn đã ngủ quên hàng vạn năm.
“Khí tức này... nó không phải của thời đại chúng ta. Có lẽ, nó là chìa khóa.” Giọng Lục Trường Sinh trầm ấm, mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển, như thể hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được toàn bộ câu chuyện đằng sau phiến đá này. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn đang vận chuyển một cách tự nhiên, không cần hắn phải thôi thúc. Mỗi vòng tuần hoàn của công pháp đều như đang giao hòa với khí tức cổ xưa từ phiến đá, tạo nên một sự cộng hưởng kỳ diệu, một sợi dây liên kết vô hình giữa quá khứ xa xăm và hiện tại. Hắn cảm thấy phiến đá như một phần mở rộng của chính mình, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh vĩ đại của đạo pháp.
Tiêu Hạo nheo mắt, tỏ vẻ khó hiểu. “Chìa khóa? Chìa khóa mở ra cái gì?” Hắn nhích lại gần hơn, ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm vào phiến đá, nhưng không cảm nhận được nhiều như Lục Trường Sinh. Với hắn, đây chỉ là một vật cổ xưa mang linh khí đặc biệt, không hơn không kém. Nhưng với Lục Trường Sinh, nó dường như là cả một thế giới.
Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua không gian đại điện ngầm, rồi dừng lại ở một góc khuất, nơi có một khe nứt nhỏ, gần như bị che khuất bởi những tảng đá đổ nát và dây leo mục ruỗng. Khe nứt đó không phải lối vào ban đầu họ đã đi qua, mà là một lối đi khác, nhỏ hơn, nhưng lại tỏa ra một luồng linh khí đặc biệt, tinh khiết hơn hẳn những nơi khác trong đại điện. Khí tức này không hề hỗn loạn, mà lại mang một sự trật tự, một sự hài hòa đến lạ. Hắn cảm nhận được một sự lôi kéo vô hình từ nơi đó, như thể một lời mời gọi từ thâm sâu vạn cổ.
“Đại đạo vô hình, vạn vật hữu linh. Một lời của tiền bối Ngũ Hành đã chỉ ra con đường. Chìa khóa mở ra... cội nguồn của di tích này, có lẽ là vậy.” Lục Trường Sinh khẽ nói, rồi hắn không chần chừ, bước về phía khe nứt kia. Mỗi bước đi của hắn đều vững vàng, không chút do dự, như thể hắn đã biết trước con đường mình sẽ đi.
Tiêu Hạo vội vã đi theo, lòng tràn đầy nghi hoặc nhưng không dám chậm trễ. Hắn biết, Lục Trường Sinh sẽ không làm điều gì vô ích. Hắn đã chứng kiến quá nhiều điều thần kỳ từ người bạn đồng hành này, đủ để hắn tin tưởng tuyệt đối, ngay cả khi lý trí hắn chưa thể hiểu hết mọi chuyện. Khi đến gần khe nứt, Tiêu Hạo mới nhận ra nó không hề đơn giản. Những đường vân đá tự nhiên trên vách nứt dường như được sắp xếp một cách có chủ ý, tạo thành một đồ án phức tạp, ẩn chứa một loại năng lượng cổ xưa đang ngủ yên.
Lục Trường Sinh đứng trước khe nứt, nhẹ nhàng đặt phiến đá cổ vào một rãnh lõm vừa vặn trên vách đá. Khoảnh khắc phiến đá chạm vào vị trí của nó, toàn bộ khe nứt như bừng tỉnh. Một vầng sáng ngũ sắc yếu ớt, nhưng lại vô cùng rực rỡ, lan tỏa từ phiến đá, rồi nhanh chóng bao phủ toàn bộ khe nứt. Những ký tự cổ xưa trên phiến đá và trên vách đá như được truyền sức sống, phát ra ánh sáng chói lòa, nhảy múa và uốn lượn, tạo thành một luồng xoáy linh khí rực rỡ.
Tiêu Hạo phải nheo mắt lại vì ánh sáng quá mạnh. Hắn cảm thấy một luồng linh khí cổ xưa cuồn cuộn trào ra từ khe nứt, mạnh mẽ hơn gấp bội lần so với những gì hắn cảm nhận được trước đó. Luồng khí này không chỉ tinh thuần mà còn mang theo một áp lực vô hình, một uy thế của thời gian và không gian xa xăm, khiến hắn gần như không thể đứng vững. Toàn thân hắn run lên bần bật, linh lực trong cơ thể như bị đóng băng, hô hấp trở nên khó khăn.
Tiếng "kẽo kẹt" nặng nề vang lên, như tiếng cối xay đá khổng lồ đang từ từ chuyển động. Khe nứt bắt đầu rung chuyển, những tảng đá lớn bên cạnh dịch chuyển, để lộ ra một lối đi sâu thẳm dưới lòng đất. Cánh cửa đá khổng lồ, được ngụy trang khéo léo đến mức hòa lẫn vào vách đá tự nhiên, từ từ hé mở, lộ ra một khoảng không tối đen như mực, nhưng từ đó lại tỏa ra một luồng linh khí nguyên thủy, tinh khiết đến mức khiến mọi linh khí khác trong không gian này đều trở nên mờ nhạt. Mùi đất ẩm và rêu phong từ lối đi mới mở ra, hòa quyện với một hương thơm thanh khiết, như mùi của những linh dược đã tồn tại hàng vạn năm.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt sáng rực, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể đang vận chuyển với tốc độ nhanh chưa từng có, mỗi tế bào đều như đang hân hoan đón nhận luồng linh khí cổ xưa từ lối đi kia. Hắn biết, đây chính là "cội nguồn" mà Ngũ Hành Lão Tổ đã ám chỉ, là trái tim thực sự của di tích Vạn Cổ này. Chìa khóa đã mở, cánh cửa đã hé, con đường dẫn đến bí mật ngàn năm đang chờ đợi.
***
Lối đi bí mật hiện ra trước mắt họ không hề hào nhoáng hay tráng lệ như Tiêu Hạo vẫn thường tưởng tượng về những di tích cổ xưa. Thay vào đó, nó hẹp và tối, chỉ vừa đủ cho một người đi qua. Những vách đá gồ ghề, ẩm ướt, dường như đã bị thời gian gặm nhấm, tạo thành những hình thù kỳ dị. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt phả vào mặt, mang theo mùi đất đá ngai ngái, rêu phong mục nát và một chút mùi khoáng chất lạ lùng mà Tiêu Hạo chưa từng ngửi thấy bao giờ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ đâu đó vọng lại, phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của không gian sâu thẳm.
Lục Trường Sinh không chần chừ, bước chân vững vàng tiến vào lối đi. Hắn không cần đến ánh sáng của pháp khí, bởi Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn đang vận chuyển mạnh mẽ, tựa như một ngọn đèn soi sáng con đường vô hình trong tâm trí. Mặc dù lối đi tối đen như mực, nhưng đối với Lục Trường Sinh, mọi thứ đều hiện rõ mồn một. Hắn cảm nhận được từng luồng linh khí cổ xưa đang cuộn trào, chảy qua từng khe đá, từng kẽ nứt, như những dòng sông vô hình đang dẫn lối.
Tiêu Hạo theo sát phía sau, toàn thân căng thẳng như dây đàn. Hắn run rẩy thắp sáng một viên Dạ Minh Châu, ánh sáng xanh yếu ớt của nó vừa đủ để xua đi một phần bóng tối, nhưng lại càng làm nổi bật thêm vẻ hoang tàn, cổ kính của lối đi. Khuôn mặt hắn tái mét, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập sự lo lắng và sợ hãi. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, không chỉ là áp lực vật lý từ những tảng đá khổng lồ trên đầu, mà còn là áp lực tinh thần từ luồng linh khí cổ xưa đang ngày càng nồng đậm.
“Trường Sinh, linh khí ở đây... quá nặng nề. Cứ như đang đi ngược dòng thời gian vậy.” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run run, cố gắng không để tiếng nói của mình bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ. Hắn cảm thấy mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, linh lực trong kinh mạch như bị chèn ép, di chuyển chậm chạp. Đầu óc hắn quay cuồng, một cảm giác choáng váng, buồn nôn bắt đầu dâng lên. Hắn đã từng đối mặt với nhiều nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ phải chịu đựng một loại áp lực kỳ lạ như thế này. Nó không phải là uy áp của một cường giả, mà là sự nặng nề của chính thời gian, của lịch sử hàng vạn năm.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, nhịp nhàng. Hắn lắng nghe lời Tiêu Hạo, nhưng không hề dừng lại. “Cẩn thận. Đây là khí tức từ Vạn Cổ Khai Thiên, không phải thứ mà tu sĩ bình thường có thể chịu đựng.” Giọng hắn trầm ổn, bình tĩnh, như tiếng nước chảy qua đá, không chút gợn sóng. Bên trong cơ thể hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng, hóa giải mọi áp lực, đồng thời cảm nhận sâu hơn về bản chất của luồng khí này. Hắn cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể linh khí Vạn Cổ Khai Thiên này không hề xa lạ với công pháp của hắn, mà ngược lại, còn có một sự tương thích đến kinh ngạc. Mỗi vòng tuần hoàn của Tàn Pháp Cổ Đạo đều như đang hấp thụ một phần nhỏ của luồng khí nguyên thủy, chuyển hóa nó thành năng lượng tinh thuần, bổ sung vào đạo tâm của hắn.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, không khỏi kinh ngạc. Dưới ánh sáng yếu ớt của Dạ Minh Châu, hắn thấy Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không chút biểu cảm khó chịu. Thậm chí, đôi mắt đen láy của hắn còn ánh lên một tia sáng kỳ dị, như đang hòa mình vào bóng tối và linh khí cổ xưa. Hắn không hề bị ảnh hưởng bởi áp lực mà Tiêu Hạo đang phải chịu đựng. Ngược lại, hắn dường như đang tận hưởng nó, như một cây cổ thụ đang hút chất dinh dưỡng từ lòng đất mẹ.
“Huynh... huynh không sao chứ? Trông huynh như đang hòa mình vào nó vậy.” Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn một chút lo lắng. Hắn không hiểu tại sao Lục Trường Sinh lại có thể chịu đựng được, thậm chí là dung hợp với thứ linh khí đáng sợ này. Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của hắn về tu hành.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. “Không sao.” Hắn không giải thích thêm, bởi vì Tiêu Hạo sẽ không thể hiểu được. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là công pháp dùng để hấp thu linh khí nhanh chóng hay tăng cường sức mạnh tức thời. Nó là một con đường tu tâm, dưỡng tính, ổn định đạo tâm, và quan trọng hơn, nó mang theo một khí tức cổ xưa, một sự tương thích đặc biệt với linh khí từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Trong khi các tu sĩ khác bị áp lực của linh khí nguyên thủy đè nặng, Lục Trường Sinh lại cảm thấy như đang trở về với cội nguồn, với bản ngã chân thật nhất của mình. Từng bước đi của hắn, hắn không chỉ là đi tới, mà còn là chiêm nghiệm, là thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự sống và cái chết của vô số sinh linh đã từng tồn tại trong không gian này, những dấu vết của thời gian đã in hằn lên từng phiến đá, từng hạt bụi.
Họ tiếp tục tiến sâu vào lối đi. Càng đi sâu, không gian càng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn. Những giọt nước đọng trên vách đá lấp lánh dưới ánh sáng Dạ Minh Châu, đôi khi rơi xuống tạo thành những âm thanh nhỏ mà vang vọng. Lối đi uốn lượn như một con rắn khổng lồ, lúc thì mở rộng ra một chút, lúc lại thắt hẹp đến mức họ phải nghiêng người mà đi. Không có bất kỳ cạm bẫy nào được bố trí một cách rõ ràng, nhưng chính sự tĩnh lặng và áp lực linh khí vô hình này đã là một thử thách cực lớn đối với bất kỳ tu sĩ nào. Tiêu Hạo phải dựa vào Lục Trường Sinh rất nhiều, không chỉ để đi đúng hướng, mà còn để giữ vững tinh thần. Mỗi khi cảm thấy choáng váng hay mất phương hướng, hắn chỉ cần nhìn vào bóng lưng vững chãi của Lục Trường Sinh, cảm nhận được luồng khí tức bình ổn từ hắn, là lại có thêm sức mạnh để tiếp tục.
Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không chỉ giúp hắn chống lại áp lực, mà còn giúp hắn cảm nhận được những "dòng chảy" của linh khí cổ xưa. Hắn như một người thủy thủ lão luyện đang điều khiển con thuyền đi qua một dòng sông đầy ghềnh thác. Hắn có thể cảm nhận được những nơi linh khí cuộn xoáy mạnh mẽ, những nơi linh khí tĩnh lặng, và những nơi nó tụ lại thành những "nút thắt" vô hình. Hắn không cố gắng phá vỡ hay thay đổi những dòng chảy này, mà chỉ đơn thuần là hòa mình vào chúng, nương theo chúng mà đi. Điều này giúp hắn tránh được mọi chướng ngại vật tiềm ẩn, những nơi mà linh khí cổ xưa có thể tạo thành những ảo ảnh hay những cạm bẫy vô hình đối với những tu sĩ không có đạo tâm vững vàng.
Con đường cứ thế kéo dài, không biết đã bao lâu. Thời gian dường như đã mất đi ý nghĩa trong không gian tĩnh mịch, cổ xưa này. Tiêu Hạo cảm thấy như mình đã đi hàng giờ, thậm chí hàng ngày. Mệt mỏi về thể xác có thể được bù đắp bằng linh lực, nhưng sự kiệt quệ về tinh thần thì khó mà chống lại. Hắn khẽ thở dài, ước gì có thể ngồi xuống nghỉ ngơi, nhưng hắn biết Lục Trường Sinh sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích. Hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh, tin tưởng vào trực giác của hắn, và tin tưởng vào con đường mà hắn đã chọn. Dù con đường này có khó khăn đến mấy, hắn cũng sẽ cùng Lục Trường Sinh đi đến cùng.
Và rồi, sau một khúc cua dài hun hút, một tia sáng yếu ớt xuất hiện ở cuối đường hầm. Không phải ánh sáng của Dạ Minh Châu, mà là một vầng sáng tự nhiên, huyền ảo, như ánh sao trời từ một vũ trụ khác. Luồng linh khí cổ xưa trở nên cực kỳ nồng đậm, nhưng không còn gây áp lực khó chịu nữa, mà thay vào đó là một cảm giác thanh khiết, nguyên thủy, tràn đầy sức sống. Tiêu Hạo cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, linh lực trong kinh mạch như được gột rửa, mọi mệt mỏi đều tan biến. Hắn biết, họ đã đến đích.
***
Sau khi vượt qua lối đi hẹp và tối tăm, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước vào một không gian rộng lớn đến choáng ngợp, tựa như một thế giới khác bị chôn vùi sâu dưới lòng đất Thanh Thạch Thành. Nơi đây không phải là một hang động tự nhiên, mà là một đại điện cổ xưa được kiến tạo một cách phi thường, dường như đã tồn tại từ thuở hồng hoang, vượt xa mọi khái niệm kiến trúc của nhân gian.
Ánh sáng yếu ớt, dịu nhẹ tràn ngập không gian, không đến từ bất kỳ nguồn sáng rõ ràng nào, mà dường như phát ra từ chính những phiến đá, từ những đường nét kiến trúc, từ những luồng linh khí đang trôi nổi trong không trung. Đó là một thứ ánh sáng huyền ảo, màu trắng bạc pha lẫn chút xanh ngọc, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và thần bí. Tiêu Hạo phải nheo mắt lại để thích nghi, rồi từ từ mở to, để thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh tượng kinh ngạc trước mắt.
Đại điện này vô cùng rộng lớn, trần nhà cao vút đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, như thể đang vươn tới tận hư không. Những cột đá khổng lồ, cao mấy chục trượng, với đường kính hàng trượng, sừng sững nâng đỡ trần điện. Chúng không hề trơn nhẵn, mà được chạm khắc vô số hoa văn kỳ lạ, những ký tự cổ xưa đã bị thời gian làm mờ đi, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghi, hùng vĩ. Trên những cột đá đó, Tiêu Hạo mơ hồ nhận ra những hình ảnh của linh thú cổ đại, những vị thần nhân với khuôn mặt mơ hồ, và những đồ án phức tạp dường như mô tả sự vận hành của thiên địa.
Không khí trong đại điện vô cùng thanh khiết, mang theo mùi hương của đất đá cổ xưa, của khoáng chất tinh luyện, và một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng của linh thảo đã tồn tại hàng vạn năm. Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, cảm thấy linh lực trong cơ thể như được tẩy rửa, mọi tạp chất đều được loại bỏ. Hắn cảm thấy sức mạnh dồi dào, tinh thần minh mẫn hơn bao giờ hết. Đây không phải là nơi mà linh khí hỗn loạn, mà là một nơi mà linh khí nguyên thủy được bảo tồn một cách hoàn hảo, tinh thuần đến mức có thể dung dưỡng vạn vật.
Ở trung tâm đại điện, một cảnh tượng còn kinh ngạc hơn đang chờ đợi họ. Không phải là một pho tượng đá hay một pháp trận cổ xưa trên nền đất, mà là một khối đá khổng lồ, hình cầu, đang lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất khoảng ba trượng. Khối đá này không hề có chân đế hay bất kỳ vật chống đỡ nào, nó chỉ đơn thuần là lơ lửng đó, quay chậm rãi, tỏa ra một vầng hào quang ngũ sắc rực rỡ, nhưng lại vô cùng dịu mắt. Bề mặt của khối đá không hề nhẵn nhụi, mà lấp lánh như được tạo thành từ vô số tinh thể nhỏ li ti, mỗi tinh thể đều phản chiếu ánh sáng và linh khí xung quanh, tạo nên một hiệu ứng thị giác mê hoặc. Từ khối đá này, những luồng linh khí nguyên thủy, tinh khiết nhưng vô cùng mạnh mẽ, cuồn cuộn tỏa ra, lan khắp cả đại điện, tạo thành một màn sương mờ ảo ngũ sắc.
Đây chính là cội nguồn mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận được, là trái tim của di tích Vạn Cổ này.
“Đây là... đây là cái gì? Thật không thể tin được!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói nghẹn ngào vì kinh ngạc. Hắn không thể tìm được từ ngữ nào để diễn tả sự vĩ đại và siêu phàm của cảnh tượng trước mắt. Mọi kiến thức, mọi kinh nghiệm của hắn về tu hành đều trở nên nhỏ bé, vô nghĩa trước sự tồn tại nguyên thủy này. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương bao la, một đốm lửa le lói trước mặt trời rực rỡ.
Lục Trường Sinh đứng lặng, đôi mắt hắn sáng rực, rực sáng hơn bao giờ hết, không phải vì ánh sáng phản chiếu, mà là vì một ngọn lửa trí tuệ và sự thấu hiểu đang bùng cháy trong sâu thẳm. Hắn không hề ngạc nhiên như Tiêu Hạo, bởi vì hắn đã cảm nhận được sự tồn tại của khối đá này từ rất lâu rồi, từ lúc Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu cộng hưởng với linh khí cổ xưa. Hắn không nói gì, chỉ chậm rãi bước về phía khối đá lơ lửng, mỗi bước đi đều mang theo một sự kiên định và một niềm tin mãnh liệt.
“Đây là... cội nguồn. Linh khí nguyên thủy, từ thời Vạn Cổ Khai Thiên.” Lục Trường Sinh trầm khẽ nói, giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đại điện, mang theo một sự trang trọng và một cảm giác thành kính. Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên không khí, như đang chạm vào một bức màn vô hình của linh khí nguyên thủy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực điểm, mỗi vòng tuần hoàn đều như một cơn thủy triều, dâng trào và rút xuống, hòa mình vào luồng linh khí từ khối đá.
Ngay lập tức, khối đá lơ lửng như cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Vầng hào quang ngũ sắc xung quanh nó trở nên rực rỡ hơn, và những luồng linh khí nguyên thủy cuồn cuộn tỏa ra mạnh mẽ hơn, như đang chào đón Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ, tinh khiết và vô tận, đang tràn vào cơ thể mình. Nó không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, chứa đựng bản chất của vạn vật, của sự khởi đầu, của sự sáng tạo.
Lục Trường Sinh không cố gắng hấp thu nó một cách cưỡng ép. Thay vào đó, hắn chỉ đơn thuần là hòa mình vào nó, để Tàn Pháp Cổ Đạo tự do vận chuyển, tự do tương tác. Hắn ngồi xuống, khoanh chân, nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, một bức tranh vĩ đại của vũ trụ đang dần hé mở. Hắn thấy được sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, sự biến đổi của thời không, sự ra đời và lụi tàn của vô số đại đạo. Hắn không chỉ cảm nhận được linh khí, mà còn cảm nhận được ý chí của thiên địa, của những tồn tại cổ xưa đã kiến tạo nên thế giới này. Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp mà thiên hạ cho là tầm thường, giờ đây lại chứng tỏ giá trị phi phàm của nó, trở thành cầu nối giữa Lục Trường Sinh và cội nguồn Vạn Cổ Khai Thiên.
Tiêu Hạo đứng cách đó một khoảng, vừa kinh ngạc vừa lo lắng quan sát. Hắn không thể hiểu được những gì Lục Trường Sinh đang trải qua, nhưng hắn có thể cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế đang diễn ra xung quanh người bạn đồng hành của mình. Linh khí từ khối đá lơ lửng cuồn cuộn bao phủ Lục Trường Sinh, tạo thành một vầng sáng mờ ảo xung quanh hắn, khiến hắn trông như một vị tiên nhân đang đắc đạo. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng lại ánh lên một vẻ siêu thoát, một sự thấu hiểu sâu sắc mà Tiêu Hạo chưa từng thấy.
Hắn biết, khoảnh khắc này là vô cùng quan trọng đối với Lục Trường Sinh. Đây không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một bước ngoặt trên con đường tu hành của hắn. Dù không thể hiểu hết, nhưng Tiêu Hạo tin rằng, sau lần cảm ngộ này, Lục Trường Sinh sẽ không còn là Lục Trường Sinh của trước kia nữa. Hắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, không phải ở tu vi, mà là ở đạo tâm, ở sự thấu hiểu về Đại Đạo. Hắn âm thầm lùi lại một chút, không muốn quấy rầy Lục Trường Sinh, chỉ lặng lẽ đứng đó, bảo vệ người bạn đồng hành của mình, trong lòng tràn ngập sự kính phục và một niềm hy vọng mãnh liệt vào tương lai.
Di tích Vạn Cổ, cội nguồn của linh khí, đang thức tỉnh, và cùng với nó, là đạo của Lục Trường Sinh. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, giờ đây đang chứng tỏ giá trị đích thực của nó, mở ra một cánh cửa đến những bí mật mà thiên hạ đã lãng quên.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.