Cửu thiên linh giới - Chương 75: Ảo Ảnh Mê Trận: Đạo Tâm Dẫn Lối
Lục Trường Sinh dừng lại trước một bức tường đá đổ nát, nơi những ký hiệu cổ xưa mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, được chạm khắc sâu vào mặt đá. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt thô ráp của đá, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn lập tức cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang truyền cho hắn một dòng chảy tri thức từ ngàn xưa. Hắn cảm nhận được, đây không chỉ là một khu phố hoang phế, mà là một cánh cửa, một cổng vào một bí mật lớn hơn rất nhiều, một phần của một mạng lưới cổ di tích đang thức tỉnh trên khắp Cửu Thiên Linh Giới. Việc hắn có thể cảm nhận sâu sắc những dấu vết cổ xưa này bằng Tàn Pháp Cổ Đạo cho thấy công pháp của hắn có vai trò then chốt trong việc giải mã các bí ẩn từ thời xa xưa, và có thể là chìa khóa để đối phó với Ma Quân.
Trong đôi mắt tĩnh lặng của Lục Trường Sinh, một tia sáng trí tuệ lóe lên, không phải là sự hưng phấn của kẻ tìm thấy bảo vật, mà là sự kiên định của một người đã chọn con đường của mình. Hắn biết, khám phá tại khu phố này có thể cung cấp một lợi thế hoặc một manh mối quan trọng cho hắn trong cuộc đấu giá linh dược sắp tới, nhưng cũng có thể dẫn hắn đến một mối nguy hiểm không lường trước. Tuy nhiên, đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã sẵn sàng cho mọi điều. Một bí mật mới của Thanh Thạch Thành, của cả Cửu Thiên Linh Giới, đang nằm ngay dưới chân hắn, chờ đợi được khám phá.
Hắn ngón tay lướt nhẹ trên phiến đá lạnh lẽo, theo dấu những đường nét chạm khắc đã bị bào mòn bởi vô số kỷ nguyên. Một khe hở nhỏ, gần như vô hình, ẩn mình giữa lớp rêu phong và bụi đất, chợt hiện ra dưới lớp da thịt ngón tay hắn. Nó không phải là một vết nứt ngẫu nhiên, mà là một đường rạch tinh xảo, ẩn chứa một loại pháp trận đã bị phong bế từ lâu. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa tràn vào phổi, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm và một chút gì đó nguyên sơ, bí ẩn. Hắn khẽ vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng linh lực mỏng manh nhưng tinh thuần thoát ra từ đầu ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào khe hở.
"Trường Sinh huynh, huynh tìm thấy gì vậy?" Tiêu Hạo đứng phía sau, giọng nói thấp thoáng sự lo lắng và tò mò. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh phả ra từ nơi Lục Trường Sinh đang đứng, khiến toàn thân hắn nổi gai ốc. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Tiếng gió hú qua những khe đá đổ nát trở nên rõ ràng hơn, nghe như những lời thì thầm từ cõi âm, khiến Tiêu Hạo bất giác rụt cổ.
Lục Trường Sinh không đáp, mà chỉ tập trung vào khe hở. Dưới tác động của Tàn Pháp Cổ Đạo, khe nứt nhỏ bé dần giãn ra, để lộ một không gian tối đen như mực bên trong. Một luồng khí tức âm hàn, tựa như hơi thở của thời gian, phả thẳng vào mặt hắn. Không gian bên trong sâu hun hút, không nhìn thấy đáy, chỉ có một mùi hương lạ lùng bay ra, hòa lẫn giữa mùi đá cũ, rêu phong mục nát và một thứ mùi khó tả, vừa cổ kính vừa mang vẻ hoang tàn của một nơi đã bị lãng quên. Ánh trăng mờ nhạt từ phía trên không đủ để rọi sáng, chỉ càng làm tăng thêm vẻ u ám và bí ẩn.
"Một lối vào." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm ổn, không chút run sợ. "Rất sâu. Có lẽ là nơi bản đồ chỉ dẫn." Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng yếu ớt, lộ rõ vẻ kiên định. "Nơi này linh khí hỗn loạn, áp lực rất lớn. Ngươi có thể ở lại đây, ta sẽ đi một mình."
Tiêu Hạo nghe vậy, lập tức lắc đầu. "Không được! Trường Sinh huynh, dù sao ta cũng đã đi đến đây rồi, sao có thể bỏ cuộc giữa chừng? Huynh nói đúng, cơ duyên và hiểm nguy luôn song hành. Hơn nữa, ta đi với huynh sẽ an toàn hơn nhiều. Huynh có Tàn Pháp Cổ Đạo, có thể hóa giải được những thứ quỷ dị này. Chỉ là... linh khí hỗn loạn như vậy, ta cảm thấy khó thở, linh lực vận chuyển cũng không thông." Hắn cố gắng trấn tĩnh, nhưng bàn tay vẫn siết chặt túi bùa hộ thân, ánh mắt không ngừng quét qua những tàn tích xung quanh, như thể sợ hãi một cái bóng nào đó sẽ xuất hiện từ trong bóng tối.
Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo một thoáng, rồi khẽ gật đầu. "Vậy thì cẩn thận từng bước chân. Đừng để linh khí hỗn tạp ảnh hưởng đạo tâm. Giữ vững tâm niệm, theo sát ta." Hắn nói, rồi quay người, không chút chần chừ bước vào khe nứt. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy, nhưng bước đi lại vững chãi lạ thường, như một ngọn núi nhỏ đang tiến vào lòng đất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn âm thầm vận chuyển, một vầng sáng mờ ảo, tinh khiết bao quanh thân hình hắn, không phải để chiếu sáng, mà để hóa giải những luồng linh khí hỗn loạn đang cố gắng xâm nhập. Luồng sáng đó giống như một tấm màn che chắn vô hình, khiến áp lực từ linh khí bên ngoài giảm đi đáng kể.
Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự sợ hãi. Hắn nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh, rồi nhanh chóng bước vào theo, cố gắng giữ khoảng cách không quá xa. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa vô hình, một cảm giác lạnh lẽo và nặng nề ập đến, mạnh hơn hẳn bên ngoài. Không khí đặc quánh lại, ẩm ướt và lạnh buốt, khiến hắn rùng mình. Tiếng gió hú bên ngoài bị chặn lại, thay vào đó là sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng bước chân của chính họ vọng lại trong không gian rỗng tuếch. Mùi đá cũ, rêu phong và đất mục nồng nặc hơn, xen lẫn một thứ mùi ngai ngái khó tả, như mùi của thời gian đang phân hủy.
Càng đi sâu, không gian càng mở rộng, nhưng vẫn chìm trong bóng tối. Những tàn tích kiến trúc cổ đại mờ ảo hiện ra trong bóng đêm, những cột đá khổng lồ đã đổ nát, những bức tường đá bị phong hóa thành từng mảng lớn, từng khối vuông vức to lớn chồng chất lên nhau, tạo nên một mê cung tự nhiên. Chúng không mang vẻ hùng vĩ như những kiến trúc ngày nay, mà là một loại kiến trúc nguyên thủy, thô sơ hơn, nhưng lại ẩn chứa một loại lực lượng và ý nghĩa sâu xa mà thời đại này không còn hiểu được. Lục Trường Sinh đi trước, đôi mắt hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng hoạt động, giúp hắn cảm nhận những dòng chảy linh khí vô hình, những cạm bẫy tiềm ẩn. Hắn biết, ở một nơi cổ xưa như thế này, nguy hiểm có thể đến từ bất cứ đâu, từ những pháp trận đã bị kích hoạt một cách ngẫu nhiên, hay từ những sinh vật cổ xưa đã ngủ vùi hàng vạn năm. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng sự cẩn trọng là điều không bao giờ thừa.
Tiêu Hạo đi sát phía sau, cảnh giác nhìn quanh. Hắn cố gắng vận chuyển linh lực để duy trì trạng thái tốt nhất, nhưng những luồng linh khí hỗn loạn trong không gian này liên tục quấy nhiễu, khiến linh lực của hắn trì trệ, khó khăn. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tinh thần, như có hàng ngàn con mắt đang theo dõi họ từ trong bóng tối. Đôi khi, hắn thoáng thấy những bóng hình mơ hồ lướt qua góc mắt, hay nghe thấy những tiếng thì thầm không rõ ràng từ xa vọng lại, khiến tim hắn đập thình thịch. Hắn hít thở khó khăn, cảm giác như có một vật gì đó đang bóp nghẹt lồng ngực.
"Trường Sinh huynh, nơi này... thật quỷ dị. Linh khí hỗn loạn như vậy, ta cảm thấy khó thở. Cứ như... cứ như có ai đó đang cố gắng kéo ta vào một giấc mộng vậy." Tiêu Hạo khó khăn lắm mới thốt ra được vài lời, giọng nói khẽ run rẩy. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối và hoảng sợ. Hắn cảm thấy như ranh giới giữa thực và ảo đang dần bị xóa nhòa, khiến tâm trí hắn chao đảo.
Lục Trường Sinh quay đầu lại, đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng, nhưng ánh nhìn lại sắc bén như xuyên thấu bóng tối. "Đúng là một nơi cổ xưa, cẩn thận từng bước chân. Đừng để linh khí hỗn tạp ảnh hưởng đạo tâm. Đây là tàn dư của một loại lực lượng đã bị vặn vẹo qua thời gian, nó không ổn định, và có thể tạo ra ảo ảnh. Ngươi phải tin vào cảm giác của chính mình, tin vào bản thân. Nhắm mắt lại nếu cần, và cảm nhận ta." Hắn đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai Tiêu Hạo, một luồng linh lực tinh thuần, ấm áp từ Tàn Pháp Cổ Đạo lập tức truyền sang, giúp trấn an tinh thần và ổn định linh lực trong cơ thể Tiêu Hạo. Cảm giác lạnh lẽo và nặng nề lập tức giảm bớt, nhường chỗ cho một sự ấm áp và an toàn, khiến Tiêu Hạo khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Càng đi sâu hơn vào lòng đất, không gian dường như càng trở nên rộng lớn và kỳ lạ. Bóng tối không còn đơn thuần là không có ánh sáng, mà nó trở nên sống động, như có những thực thể vô hình đang ẩn mình trong đó. Những luồng linh khí hỗn loạn không còn chỉ là áp lực, mà chúng bắt đầu biến hóa, tạo ra những cảnh tượng chập chờn, không rõ ràng. Ban đầu, chúng chỉ là những hình ảnh mờ ảo, thoảng qua trong tầm mắt, như những bóng người cổ xưa đang lướt đi giữa những tàn tích. Tiêu Hạo dụi mắt, cố gắng nhìn rõ, nhưng chúng lại biến mất ngay lập tức.
Dần dần, những ảo ảnh đó trở nên rõ ràng và sống động hơn.
Bỗng nhiên, một luồng sáng dịu nhẹ bỗng xuất hiện từ phía trước, xua tan đi một phần bóng tối u ám. Ánh sáng đó không phải là ánh sáng tự nhiên, mà mang một màu vàng ngà, ấm áp, như ánh nắng ban mai. Kéo theo đó là một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng của hoa quế và trầm hương, xoa dịu thần kinh. Trước mắt Tiêu Hạo, khung cảnh đổ nát của khu di tích dần biến mất, thay vào đó là một con phố tấp nập, phồn hoa.
"Trường Sinh huynh... huynh có thấy không? Thành phố này... nó đang sống lại... không, nó đang thay đổi!" Tiêu Hạo reo lên, giọng nói xen lẫn sự ngạc nhiên và một chút hoảng loạn. Hắn không còn nhìn thấy những bức tường đổ nát hay những cột đá mục nát nữa. Thay vào đó là những dãy nhà cao tầng được chạm khắc tinh xảo, những mái ngói cong vút như cánh phượng hoàng, những bức tường đá xanh ngọc bích lấp lánh dưới ánh sáng dịu dàng. Trên đường phố, những tu sĩ trong trang phục rực rỡ đang qua lại tấp nập, tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng pháp khí va chạm vang lên náo nhiệt. Tiêu Hạo thấy mình đang đứng giữa một Thanh Thạch Thành cổ xưa, phồn thịnh đến không ngờ, một thành phố mà hắn chỉ từng nghe kể trong truyền thuyết. Hắn sững sờ, cố gắng chạm vào một tu sĩ đang đi ngang qua, nhưng bàn tay hắn lại xuyên qua hư không, như chạm vào không khí.
Lục Trường Sinh vẫn bước đi, nhưng đôi mắt hắn đã khép hờ, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển nhanh hơn. Hắn cảm nhận được sự biến hóa của linh khí xung quanh, chúng không còn hỗn loạn một cách vô định, mà đang bị một lực lượng nào đó dẫn dắt, tạo ra những hình ảnh và âm thanh sống động đến mức khó tin. Hắn biết đây là ���o ảnh, nhưng chúng lại quá chân thực, quá hấp dẫn. Hắn nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng, tiếng nhạc du dương, ngửi thấy mùi hương thơm ngát của các loại linh dược và món ăn hảo hạng. Nhưng đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch. Hắn đã tu hành nhiều năm, hiểu rõ bản chất của vạn vật đều có Ngũ Hành, vạn vật đều hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Những thứ phồn hoa này, dù có đẹp đẽ đến đâu, cũng chỉ là ảo ảnh.
"Đừng nhìn, đừng nghe. Giữ vững tâm niệm. Đây là ảo ảnh do linh khí hỗn loạn tạo ra. Chúng ta phải nhìn thấu bản chất." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng điệu kiên định, trấn an. Hắn nắm chặt tay Tiêu Hạo, luồng linh lực tinh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo lại một lần nữa truyền vào cơ thể bạn đồng hành, như một sợi dây vô hình kéo Tiêu Hạo trở về với thực tại. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một liều thuốc quý cho tâm hồn đang hoảng loạn.
Nhưng ảo ảnh không dừng lại ở đó. Khung cảnh phồn hoa bỗng chốc biến đổi, những tiếng cười nói vui vẻ biến thành tiếng la hét thảm thiết, tiếng nhạc du dương chuyển thành tiếng gào rú ghê rợn. Ánh sáng vàng ngà ấm áp vụt tắt, thay vào đó là một màu đỏ máu bao trùm tất cả. Những dãy nhà cao tầng sụp đổ trong chốc lát, biến thành những đống đổ nát ngổn ngang. Những tu sĩ rạng rỡ giờ đây là những bóng ma vật vờ, gào khóc thảm thiết, thân thể tan nát, máu thịt vương vãi khắp nơi. Mùi hương hoa quế biến mất, thay vào đó là mùi máu tanh nồng nặc và mùi tử khí hôi thối, xộc thẳng vào mũi, khiến Tiêu Hạo buồn nôn.
"Á!" Tiêu Hạo hét lên một tiếng, chân lảo đảo suýt vấp ngã. Hắn nhìn thấy những bóng ma đang lao về phía mình, với những gương mặt méo mó, đầy oán hận. Chúng giơ những bàn tay xương xẩu ra, như muốn kéo hắn vào vực sâu của sự chết chóc. Hắn cố gắng chống cự, rút ra một lá bùa hộ thân, nhưng ảo ảnh quá chân thực, quá đáng sợ, khiến hắn mất đi khả năng phán đoán. "Trường Sinh huynh... chúng nó... chúng nó là thật! Chúng nó muốn giết chúng ta!" Hắn hoảng loạn tột độ, hai mắt trợn tròn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm mình, khiến hắn muốn bỏ chạy, muốn thoát khỏi nơi địa ngục này.
Lục Trường Sinh không nói gì, hắn chỉ siết chặt tay Tiêu Hạo hơn. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư thường ngày, mà ánh lên một sự sắc bén lạnh lùng. Hắn nhìn thẳng vào những bóng ma đang lao đến, nhưng không hề biểu lộ chút sợ hãi nào. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, một vầng sáng trắng tinh khiết bao trùm lấy hắn và Tiêu Hạo, như một lá chắn vô hình. Linh khí hỗn loạn từ ảo ảnh cố gắng xuyên qua, nhưng đều bị vầng sáng đó hóa giải, tan biến như khói sương.
"Chúng không phải là thật. Chúng là nỗi sợ hãi trong tâm trí ngươi, được khuếch đại bởi linh khí nơi đây." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng lại mang một sức mạnh không thể lay chuyển. "Đừng sợ. Ta ở đây. Chỉ cần đạo tâm ngươi không động, vạn vật đều là hư không." Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo cảm nhận dòng chảy linh khí, phân biệt thật giả, dùng đạo tâm dẫn lối. Hắn không chống lại ảo ảnh bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng cách nhìn thấu bản chất của chúng, bằng cách giữ vững cái tâm tĩnh lặng của mình.
Tiêu Hạo dần dần bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Lục Trường Sinh. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng làm theo lời Lục Trường Sinh, không nhìn, không nghe. Hắn cảm nhận bàn tay ấm áp của Lục Trường Sinh đang nắm chặt tay mình, cảm nhận luồng linh lực ổn định đang truyền vào cơ thể. Trong đầu hắn, những tiếng la hét, những hình ảnh kinh hoàng dần dần mờ đi, thay vào đó là hình ảnh Lục Trường Sinh, điềm tĩnh và kiên định. Hắn bắt đầu thở đều hơn, cảm giác sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn đồng hành.
Lục Trường Sinh dẫn Tiêu Hạo đi xuyên qua mê trận ảo ảnh. Hắn đi trước, đôi mắt khép hờ, hoàn toàn tin tưởng vào Tàn Pháp Cổ Đạo và đạo tâm của mình. Hắn không tránh né, không tấn công, chỉ đơn giản là bước đi, như một dòng sông chảy qua những ngọn núi, không bị bất cứ chướng ngại nào ngăn cản. Những ảo ảnh cố gắng cám dỗ hắn bằng những bảo vật quý hiếm, những công pháp nghịch thiên, những mỹ nhân tuyệt sắc. Nhưng tất cả đều không thể lay chuyển đạo tâm hắn. Hắn đã chọn con đường của mình, con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không chạy theo tốc độ và sức mạnh. Con đường ấy, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Những cám dỗ kia, đối với hắn, chỉ là hư ảo.
Dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo dần cảm nhận được sự thật đằng sau những ảo ảnh. Hắn nhận ra, những bóng ma ghê rợn chỉ là những luồng linh khí hỗn loạn bị tâm trí hắn khuếch đại. Những tiếng la hét, tiếng gào rú chỉ là tiếng gió hú qua những khe đá. Hắn mở mắt ra, và thấy những bóng ma đã biến mất, thay vào đó là những tảng đá đổ nát, những cột đá đã bị thời gian gặm nhấm. Dù cảnh tượng vẫn u ám và đổ nát, nhưng không còn đáng sợ nữa. Một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập tâm trí hắn, cùng với sự ngưỡng mộ tột độ dành cho Lục Trường Sinh. Đạo tâm của hắn, dù không thể sánh bằng Lục Trường Sinh, nhưng cũng đã được tôi luyện ít nhiều qua lần thử thách này.
Cuối cùng, sau một quãng đường dài đi qua mê trận ảo ảnh, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước ra khỏi vùng ảnh hưởng. Ánh sáng yếu ớt từ đâu đó hắt vào, không còn là màu đỏ máu hay vàng ngà, mà là một màu trắng bạc dịu nhẹ, như ánh trăng xuyên qua lớp mây mù. Mùi máu tanh và tử khí biến mất, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, thoang thoảng của đất ẩm và một chút mùi kim loại lạ lùng. Không khí trở nên mát mẻ và dễ chịu hơn, không còn cảm giác nặng nề, ngột ngạt như trước. Tiếng gió hú cũng dịu đi, thay vào đó là tiếng suối chảy róc rách từ một nơi nào đó.
Trước mắt họ là một không gian rộng lớn, như một đại điện ngầm đã bị thời gian tàn phá. Nơi đây không còn vẻ hỗn loạn, u ám như những nơi họ vừa đi qua. Linh khí ở đây tuy vẫn mạnh mẽ, nhưng lại có trật tự, mang đậm dấu vết của các thuộc tính Ngũ Hành. Những cột đá khổng lồ, dù đã nứt vỡ, vẫn sừng sững đứng đó, trên bề mặt chúng có những hoa văn chạm khắc tinh xảo, thể hiện rõ ràng các nguyên tố Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ở trung tâm đại điện, một pho tượng đá khổng lồ đứng sừng sững, cao đến mấy trượng, được tạc hình một vị thần nhân với ngũ quan hài hòa, nhưng đã bị phong hóa nặng nề, không còn rõ mặt. Xung quanh pho tượng là một pháp trận cổ xưa, tỏa ra một vầng sáng ngũ sắc yếu ớt, nhưng lại mang một khí tức cổ kính và thuần khiết đến lạ.
Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy toàn thân rã rời. Hắn nhìn quanh, đôi mắt vẫn còn chút sợ hãi, nhưng đã tràn đầy sự kinh ngạc. "Trường Sinh huynh... chúng ta đã vượt qua rồi sao? Nơi này... thật đẹp." Hắn nói, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã mang theo một chút phấn khích. Hắn cảm nhận được linh khí ở đây tinh thuần hơn rất nhiều, giúp hắn khôi phục lại một phần linh lực đã tiêu hao.
Lục Trường Sinh đứng lặng, đôi mắt hắn quét qua pho tượng và pháp trận ngũ sắc. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang nói với hắn rằng nơi đây chính là trái tim của di tích cổ xưa, là nơi ẩn chứa những bí mật về Ngũ Hành và Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa đang thức tỉnh, một loại tri thức đã bị lãng quên từ rất lâu.
Đúng lúc đó, từ hư không, một bóng người chậm rãi hiện ra. Đó là một lão giả, râu tóc bạc phơ như tuyết, gương mặt hồng hào, ánh mắt tinh anh như sao trời. Lão mặc một bộ đạo bào giản dị màu xám tro, nhưng lại toát lên một khí chất siêu phàm thoát tục, tựa như hòa mình vào vạn vật, không thể phân biệt được đâu là lão, đâu là không khí. Lão mỉm cười hiền hậu, ánh mắt lướt qua Tiêu Hạo, rồi dừng lại thật lâu trên người Lục Trường Sinh. Nụ cười của lão mang một vẻ vui vẻ, nhưng lại ẩn chứa sự thâm thúy khó dò, như thể lão đã nhìn thấu mọi bí mật của thế gian.
"Hay cho một đạo tâm kiên cố, hay cho Tàn Pháp Cổ Đạo... Dẫn lối qua hỗn loạn, không nhiễm bụi trần. Ngươi, tiểu tử, không tầm thường." Lão giả khẽ nói, giọng điệu trầm bổng, như tiếng gió thoảng qua rừng tùng, vừa tự nhiên vừa mang đầy ý vị. Lời nói của lão không lớn, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như gõ vào tâm hồn Lục Trường Sinh.
Tiêu Hạo giật mình, hoảng hốt lùi lại một bước, tay đặt lên chuôi kiếm. Hắn không hề cảm nhận được sự xuất hiện của lão giả, cứ như lão ta luôn ở đó, hòa làm một với không gian. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, không phải là sự áp bức từ linh khí hỗn loạn, mà là một loại uy áp đến từ một cường giả tuyệt thế, khiến hắn không dám cử động.
Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh. Hắn không biểu lộ sự kinh ngạc hay sợ hãi, chỉ khẽ cúi đầu, thi lễ một cách cung kính.
"Vãn bối Lục Trường Sinh, bái kiến tiền bối." Hắn nói, giọng nói trầm ổn, không chút kiêu ngạo cũng không quá rụt rè, đúng mực. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng hắn cũng biết tôn trọng những tiền bối có tu vi cao thâm, đặc biệt là một người có thể xuất hiện thần bí như vậy. Hắn biết, sự xuất hiện của lão giả này không phải là ngẫu nhiên, và lão chính là chủ nhân thực sự của nơi đây, hoặc ít nhất là một người có liên hệ mật thiết với bí mật cổ xưa này. Cái nhìn của lão giả, lời nói của lão, tất cả đều ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa mà Lục Trường Sinh cần phải chiêm nghiệm.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.