Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 74: Khu Phố Hoang Phế: Dấu Vết Vạn Cổ

Lục Trường Sinh siết chặt cuộn da cổ trong tay, cảm nhận từng đường gân nổi cộm, từng vết nứt của thời gian hằn trên đó. Tâm trí hắn vẫn còn chìm đắm trong luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo mà uy nghi, như tiếng vọng từ thuở khai thiên lập địa. Tia sáng trí tuệ lóe lên trong đôi mắt tĩnh lặng của hắn không phải là sự hưng phấn của kẻ tìm thấy bảo vật, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc về mối liên hệ giữa tấm bản đồ vô danh này với đại thế đang biến động của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn nhớ rõ lời khai của Phong Lang, về Ma Quân và âm mưu lợi dụng các cổ di tích. Giờ đây, tấm bản đồ này, với ký hiệu đặc biệt đánh dấu một khu vực ẩn sâu dưới lòng Thanh Thạch Thành, dường như đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường dẫn thẳng vào trung tâm của những bí ẩn.

Tiêu Hạo, thấy Lục Trường Sinh chìm vào trầm tư, không khỏi sốt ruột. Hắn nhìn ông chủ tiệm đồ cổ đã lại lim dim mắt, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. “Lục huynh, huynh định mua tấm bản đồ này thật sao? Năm viên hạ phẩm linh thạch… tuy không nhiều, nhưng nếu nó chỉ là đồ bỏ đi…” Giọng hắn có chút do dự. Dù Tiêu Hạo lanh lợi, thông minh, nhưng hắn vẫn chưa thể lý giải được sự trầm mặc và đôi mắt sâu thẳm của Lục Trường Sinh khi tiếp xúc với món đồ cũ nát này. Hắn tin vào trực giác của Lục Trường Sinh, nhưng lý trí vẫn còn chút băn khoăn.

Lục Trường Sinh lúc này mới thoát khỏi dòng suy tưởng, hắn nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy bình thản. “Năm viên hạ phẩm linh thạch, đối với giá trị thật sự của nó, không đáng kể.” Hắn nói, giọng từ tốn, nhưng ẩn chứa sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra năm viên hạ phẩm linh thạch, đặt nhẹ nhàng lên bàn. “Phiền tiền bối thu nhận.”

Ông lão chủ tiệm, dường như vừa tỉnh giấc hoàn toàn, chậm rãi mở mắt, nhìn chằm chằm vào năm viên linh thạch, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. Một tia sáng khó hiểu lướt qua đôi mắt đục ngầu của ông ta, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ thờ ơ thường ngày. “À… được thôi. Đồ cũ nát này có người mua, xem ra cũng là một cái duyên.” Ông ta lẩm bẩm, cầm lấy linh thạch, rồi lại dựa vào ghế, nhắm mắt lại.

Lục Trường Sinh không để tâm đến thái độ của ông lão. Hắn cẩn thận cuộn tấm bản đồ lại, cất vào trong người, như cất giữ một bí mật vô giá. Hắn đã cảm nhận được, tấm bản đồ này không chỉ là một vật phẩm, mà là một mảnh ghép của bức tranh lớn hơn về Cửu Thiên Linh Giới, về linh khí và đạo thống đã trải qua chu kỳ hưng vong không ngừng. Cảm giác này không đến từ sự phân tích lý trí, mà từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm khảm hắn, một thứ đạo pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, đồng thời cũng giúp hắn cảm nhận được những dòng chảy ẩn sâu nhất của đại đạo và linh khí trong vạn vật.

“Lục huynh, chúng ta trở về Tụ Linh Các chứ?” Tiêu Hạo hỏi, giọng có phần hưng phấn hơn. Hắn biết Lục Trường Sinh sẽ không bỏ ra linh thạch vô cớ, chắc chắn tấm bản đồ này có ẩn chứa điều gì đó đặc biệt. “Huynh xem, nếu đây thực sự là một di tích cổ xưa, liệu có cơ duyên nào cho chúng ta không?”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. “Trở về Tụ Linh Các. Chúng ta cần nghiên cứu kỹ hơn.” Hắn đáp, rồi quay người bước ra khỏi cửa hàng đồ cổ nhỏ bé, nơi mùi bụi cũ, gỗ mục và linh khí tạp nham quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của thời gian và sự lãng quên. Tiêu Hạo vội vã theo sau, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua những món đồ cũ kỹ còn lại, hy vọng có thể "nhặt" được thêm một món đồ cổ có giá trị khác. Thế nhưng, vận may đâu phải lúc nào cũng mỉm cười như thế.

***

Trong một góc khuất của Tụ Linh Các, nơi ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống mặt bàn gỗ lim cổ kính, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi đối diện nhau. Bữa sáng đơn giản đã được dọn sạch, chỉ còn lại chén trà nóng tỏa hơi nghi ngút, mang theo mùi hương thảo mộc thanh tao. Tấm bản đồ cổ sơ được Lục Trường Sinh trải ra giữa hai người, dưới ánh sáng ban ngày, những ký hiệu mờ nhạt và đường nét cũ kỹ càng trở nên rõ ràng hơn, nhưng cũng khó hiểu hơn.

Tiêu Hạo vẫn còn vẻ hưng phấn sau phát hiện bất ngờ ở Linh Khí Phường, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại trên tấm bản đồ. Hắn chỉ vào một vài đường nét lộn xộn, một vài ký hiệu đã bị thời gian bào mòn đến mức gần như không thể nhận ra. "Trường Sinh huynh, bản đồ này quả là kỳ lạ! Những đường nét này, những ký hiệu này, ta chưa từng thấy bao giờ. Huynh nghĩ nó dẫn đến đâu? Có khi nào là một kho báu cổ xưa, hay là một di tích từ thời thượng cổ mà thiên hạ đã lãng quên?" Giọng Tiêu Hạo tràn đầy sự tò mò, đôi khi mang theo chút hão huyền về những kho báu trong truyền thuyết, những cơ duyên nghịch thiên mà các tu sĩ thường mơ ước. Hắn vẫn là một thiếu niên nhiệt huyết, khao khát khám phá và tìm kiếm những điều kỳ diệu.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ trầm tư nhìn vào tấm bản đồ. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy lại sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. Hắn đặt ngón tay lên một điểm được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt, nơi hắn đã cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa quen thuộc. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn âm thầm vận chuyển, luồng linh lực vô hình lan tỏa, không phải để thăm dò hay hấp thu, mà để cộng hưởng, để cảm nhận sâu sắc hơn những thông điệp mà tấm bản đồ này đang cố gắng truyền tải. Một cảm giác lạnh lẽo, nhưng không phải lạnh lẽo của băng giá, mà là cái lạnh của thời gian, của sự vĩnh cửu, truyền qua đầu ngón tay hắn. Hắn cảm nhận được sự "nặng nề" của một loại linh khí khác biệt, không phải linh khí của thời đại này.

"Khí tức cổ xưa trên bản đồ không hề tầm thường. Nó không phải là tài phú thông thường, mà là một loại linh vận... có lẽ liên quan đến sự thức tỉnh mà Phong Lang nhắc đến," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, chậm rãi, mang theo sự chắc chắn của người đã chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn nhớ lại lời khai của Phong Lang về 'Ma Quân' và kế hoạch lợi dụng các cổ di tích đang thức tỉnh. Tấm bản đồ này, với sự kết nối mật thiết với khí tức 'Vạn Cổ Khai Thiên', dường như là một manh mối quan trọng, một phần của bức màn bí ẩn đang dần được vén lên. "Khí tức này không giống với bất kỳ loại linh khí nào ta từng cảm nhận ở Thanh Thạch Thành. Nó mang theo hơi thở của một thời đại đã bị lãng quên, một thời đại mà linh khí và đạo thống vẫn còn nguyên sơ, hùng vĩ."

Tiêu Hạo nhíu mày suy nghĩ. "Sự thức tỉnh... Ma Quân... Lục huynh, huynh nói đây là một cổ di tích sao? Nhưng Thanh Thạch Thành này, nghe nói chỉ là một thành phố bình thường, được xây dựng trên một mỏ đá linh, không có lịch sử lâu đời như các Tiên Môn lớn." Hắn vẫn còn chút nghi ngờ, bởi những gì hắn biết về Thanh Thạch Thành hoàn toàn không khớp với những gì Lục Trường Sinh đang cảm nhận.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Lịch sử mà người đời biết, thường chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, và cũng khó mà thấu hiểu hết thảy những bí mật được thời gian che giấu. Tấm bản đồ này... nó không chỉ dẫn đến một di tích nhỏ lẻ. Ta cảm thấy nó là một phần của một mạng lưới lớn hơn, có thể liên quan đến các cổ di tích lớn đang thức tỉnh trên khắp Cửu Thiên Linh Giới." Hắn ngước mắt lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban ngày đang rực rỡ chiếu rọi lên những mái ngói xanh của Thanh Thạch Thành, nhưng trong tâm trí hắn, lại hiện lên hình ảnh của một thế giới cổ xưa, bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.

"Vậy chúng ta có nên đi xem xét không?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hơi run lên vì phấn khích. "Trước cuộc đấu giá, nếu có thể tìm được chút cơ duyên, cũng là một lợi thế không nhỏ. Biết đâu, chúng ta có thể tìm được thứ gì đó giúp đối phó với Ma Quân!" Hắn nghĩ đến những công pháp cổ xưa, những linh dược quý hiếm, những bảo vật ẩn chứa sức mạnh kinh người.

Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, thấy được sự hăng hái và tò mò không che giấu trong đôi mắt láu lỉnh của hắn. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm tán thưởng sự dũng cảm của Tiêu Hạo, dù có chút non nớt nhưng không hề e ngại trước cái chưa biết. "Đi. Nhưng phải cẩn trọng." Hắn nhấn mạnh hai chữ 'cẩn trọng', bởi hắn biết rõ hơn ai hết rằng, nơi nào có dấu vết của Vạn Cổ Khai Thiên, nơi đó thường ẩn chứa cả cơ duyên lẫn hiểm nguy khôn lường. "Sự 'bất thường' của linh khí tại khu phố cổ không phải là sự suy yếu hay hỗn loạn đơn thuần, mà là một dấu hiệu của một loại năng lượng cổ xưa, có thể là tàn dư của 'Vạn Cổ Khai Thiên', báo hiệu một khám phá mang tính lịch sử. Và cũng có thể là một cái bẫy trí mạng."

Hắn cẩn thận gấp tấm bản đồ lại, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, cất vào trong túi trữ vật của mình. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vẫn âm thầm vận chuyển, như một chiếc la bàn vô hình đang chỉ dẫn, đồng thời cũng như một tấm khiên vững chắc bảo vệ đạo tâm hắn trước những cám dỗ và hiểm nguy tiềm tàng. "Việc khám phá tại khu phố này có thể cung cấp một lợi thế hoặc một manh mối quan trọng cho chúng ta trong cuộc đấu giá linh dược sắp tới," Lục Trường Sinh nói tiếp, "nhưng cũng có thể dẫn chúng ta đến một mối nguy hiểm không lường trước. Ngươi cần chuẩn bị tâm lý."

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên. "Ta hiểu, Lục huynh. Ta sẽ chuẩn bị một số vật phẩm cần thiết, bùa hộ thân, linh dược chữa thương... huynh cứ yên tâm." Hắn đứng dậy, nhanh nhẹn thu dọn bàn, rồi đi về phía túi trữ vật của mình, lục lọi tìm kiếm những món đồ có thể hữu ích cho chuyến đi bất ngờ này. Trong lòng Tiêu Hạo, dù có chút lo lắng, nhưng sự tò mò và khao khát khám phá vẫn lấn át. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường tu hành "chậm mà chắc" của hắn, và cũng tin rằng, bất cứ nơi nào Lục Trường Sinh đặt chân đến, đều ẩn chứa những bí mật đáng giá để khám phá.

***

Buổi trưa, ánh nắng mặt trời chiếu rọi gay gắt xuống Thanh Thạch Thành, khiến những con đường lát đá xanh cổ kính trở nên chói chang. Nhiệt độ tăng cao, hơi nóng bốc lên từ mặt đá, tạo nên một màn sương mờ ảo trên không trung. Tiếng búa đập chan chát từ các lò rèn, tiếng kim loại va chạm leng keng từ các xưởng chế tác pháp khí, tiếng xe chở đá lăn bánh nặng nề, cùng tiếng người nói chuyện ồn ào từ chợ búa quyện vào nhau, tạo nên bản giao hưởng đặc trưng của một thành phố đang trong thời kỳ phát triển. Linh khí ở đây có phần khô cằn do quá trình khai thác khoáng sản và hoạt động tu luyện hỗn tạp của vô số tu sĩ, nhưng vẫn đủ để duy trì sự sống và sinh hoạt.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo di chuyển một cách cẩn trọng, men theo các con đường lát đá xanh quen thuộc, dần dần rời xa trung tâm thành phố sầm uất. Lục Trường Sinh khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản và ít thu hút sự chú ý. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng không ngừng quan sát xung quanh, thu vào tầm mắt mọi chi tiết nhỏ nhất. Tiêu Hạo, với bộ y phục màu xanh lam năng động và đôi mắt láu lỉnh, đi ngay phía sau Lục Trường Sinh, thỉnh thoảng liếc nhìn tấm bản đồ trong tay Lục Trường Sinh để xác định phương hướng.

Càng đi sâu vào rìa thành phố, những ngôi nhà càng trở nên cũ kỹ, thưa thớt hơn. Kiến trúc vẫn là đá xanh, nhưng những bức tường đã bị thời gian bào mòn, phủ lên một lớp rêu phong mỏng. Những cửa tiệm buôn bán dần biến mất, thay vào đó là những ngôi nhà đóng kín cửa, hoặc những khoảng đất trống mọc đầy cỏ dại. Tiếng ồn ào của chợ búa, lò rèn dần xa, thay vào đó là sự tĩnh lặng kỳ lạ, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua các ngóc ngách, mang theo mùi đất cũ và sự ẩm mục của thời gian.

"Khu vực này ít ai đến, Trường Sinh huynh." Tiêu Hạo khẽ nói, giọng hắn hạ thấp, phá vỡ sự tĩnh mịch. "Nghe nói ngày xưa là nơi ở của những gia tộc giàu có, nhưng sau một trận dịch bệnh lớn cách đây hàng trăm năm, thì bị bỏ hoang. Chính quyền thành phố đã cố gắng khôi phục, nhưng không hiểu sao, không ai muốn đến đây sinh sống. Dần dần, nó trở thành khu vực bị lãng quên." Tiêu Hạo là người am hiểu về Thanh Thạch Thành, những câu chuyện vặt vãnh, những giai thoại lịch sử đều được hắn nắm rõ.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn dừng lại, nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn âm thầm vận chuyển, giúp hắn cảm nhận luồng linh khí xung quanh. Luồng linh khí ở đây, tuy vẫn còn sự khô cằn và hỗn tạp của Thanh Thạch Thành, nhưng ẩn sâu bên trong, hắn cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế, một luồng khí tức "nặng nề" hơn, "cổ xưa" hơn, như một dòng chảy ngầm đang ẩn mình dưới lớp vỏ bọc bình thường. Ánh mắt hắn quét qua các kiến trúc cũ kỹ, những bức tường đá xanh rêu phong, những mái ngói đã vỡ nát. "Không chỉ là bỏ hoang... có gì đó không đúng." Hắn thì thầm, giọng trầm lắng, mang theo sự chiêm nghiệm. Hắn không nói rõ là gì, nhưng Tiêu Hạo hiểu được rằng, Lục Trường Sinh đang cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc hơn những gì Tiêu Hạo có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hắn nhớ lại lời của Tiêu Hạo về trận dịch bệnh. Dịch bệnh, hay là một sự kiện nào đó khác đã khiến nơi này bị bỏ hoang? Liệu có phải là do sự thức tỉnh của cổ di tích đã gây ra? Lục Trường Sinh không thể không liên tưởng đến những kiến thức về Vạn Cổ Khai Thiên mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn chiêm nghiệm. Trong thời đại Vạn Cổ Khai Thiên, linh khí không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là bản chất của vạn vật, là dòng chảy của sự sống và cái chết. Sự thay đổi đột ngột của linh khí có thể dẫn đến những tai ương không lường trước.

Cả hai tiếp tục di chuyển một cách cẩn trọng, tránh thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, dù ở khu vực này, bóng dáng người đã trở nên cực kỳ hiếm hoi. Lục Trường Sinh thỉnh thoảng lại dừng lại, nhắm mắt lại, lắng nghe "tiếng nói" của linh khí xung quanh. Hắn cố gắng giải mã những thông điệp mà những luồng linh khí bất thường này mang lại, như một thư sinh đang cố gắng đọc một cuốn cổ thư đã bị thời gian làm cho mờ chữ. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự thận trọng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tôn trọng đối với những bí ẩn của thời gian, đối với những điều mà nhân loại vẫn chưa thể lý giải. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng cũng chính là con đường dẫn hắn đến với chân lý của đại đạo.

Tiêu Hạo đi phía sau, cảnh giác quan sát các ngóc ngách, tay đặt nhẹ lên túi trữ vật, sẵn sàng lấy ra những lá bùa hộ thân hoặc linh dược khi cần thiết. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một sự im lặng đáng sợ không giống với bất kỳ nơi nào trong Thanh Thạch Thành. Mặc dù Lục Trường Sinh không biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài, nhưng Tiêu Hạo có thể cảm nhận được sự tập trung cao độ và cảnh giác tối đa từ người bạn đồng hành. "Lục huynh, huynh có thấy... linh khí ở đây dường như đang trở nên 'đặc' hơn không?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hơi run. Hắn không có Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận sâu sắc như Lục Trường Sinh, nhưng trực giác của một tu sĩ nhạy bén vẫn giúp hắn nhận ra sự bất thường.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đôi mắt hắn mở ra, ánh lên một tia sáng sắc bén. "Không chỉ 'đặc'... nó còn 'cổ xưa'. Càng đi sâu, ta càng cảm nhận rõ ràng hơn. Chúng ta đang tiến gần đến khu vực được đánh dấu trên bản đồ." Hắn nói, rồi bước chân càng trở nên chậm rãi hơn, mỗi bước đều như đang dò xét mặt đất, không khí xung quanh. Một cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt bắt đầu bao trùm, không phải cái lạnh của buổi trưa hè, mà là cái lạnh của một nơi bị phong ấn thời gian, nơi những bí mật cổ xưa đang dần được hé lộ.

***

Khi bước chân vào khu phố cổ hoang phế thực sự, sự thay đổi trở nên rõ ràng đến kinh ngạc, như thể họ vừa bước qua một cánh cổng vô hình ngăn cách hai thời đại. Ánh nắng ban trưa chói chang bỗng trở nên lờ mờ, yếu ớt, như bị nuốt chửng bởi một màn sương khói vô hình. Những ngôi nhà đá xanh vẫn còn đó, nhưng đã đổ nát hoàn toàn, tường vách nứt toác, mái ngói vỡ vụn, lỗ chỗ như những hốc mắt trống rỗng của một sinh vật khổng lồ đã chết. Rêu phong và cây dại um tùm bám đầy trên các bức tường, trên những phiến đá lát đường nứt nẻ, gạch đá vỡ vụn nằm ngổn ngang. Mùi đất cũ, rêu phong ẩm mốc và một thứ mùi khó tả của thời gian bị phong ấn xộc vào cánh mũi, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề.

Sự tĩnh lặng ở đây đáng sợ đến mức Tiêu Hạo có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng kêu, chỉ có tiếng gió hú nhẹ lướt qua những khe hở của các ngôi nhà đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thở dài của những linh hồn bị mắc kẹt. Linh khí xung quanh có một sự "nặng nề" khó hiểu, không giống bất kỳ nơi nào Lục Trường Sinh từng đến. Nó không phải là linh khí hỗn loạn của những nơi tà tu hoành hành, cũng không phải linh khí suy yếu của những vùng đất cằn cỗi. Nó là một loại linh khí khác biệt hoàn toàn, mang theo một năng lượng cổ xưa, trầm tịch, dường như đã ngủ yên hàng vạn năm.

"Quả nhiên là hoang phế... nhưng linh khí ở đây... sao lại có cảm giác kỳ lạ vậy, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng hắn khản đặc vì căng thẳng. Hắn không còn vẻ hưng phấn ban đầu, thay vào đó là sự thận trọng tột độ. "Không giống linh khí bên ngoài thành, nó... nó như có một bức tường vô hình đang đè nặng lên ngực ta." Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể đều bị một áp lực vô hình bao phủ, khiến việc vận chuyển linh lực trở nên khó khăn hơn.

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn âm thầm vận chuyển không ngừng, như một dòng suối chảy róc rách trong tâm trí hắn, giúp hắn cảm nhận sâu sắc hơn những tầng lớp năng lượng vô hình đang bao trùm nơi này. Hắn không chỉ cảm nhận được áp lực, mà còn là một sự "kết nối" với một nguồn gốc xa xưa. Những ký hiệu cổ xưa mờ nhạt trên bản đồ dường như đang cộng hưởng với những dấu vết chạm khắc đã bị thời gian xóa mờ trên các bức tường đá đổ nát xung quanh.

"Nó không chỉ 'kỳ lạ'... nó 'cổ xưa'." Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy của hắn như xuyên thấu qua lớp bụi thời gian. "Hơn cả cổ xưa thông thường. Có lẽ, đây chính là dấu vết của thời Vạn Cổ Khai Thiên mà ta đã cảm nhận trên bản đồ. Linh khí ở đây mang theo hơi thở nguyên thủy của đại đạo, một loại linh khí đã tồn tại từ trước khi Cửu Thiên Linh Giới được định hình như ngày nay." Hắn bước chân qua những tàn tích, cẩn trọng từng chút một, ánh mắt quét qua những mảnh đá vỡ vụn, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu, những thông điệp ẩn chứa.

Tiêu Hạo nuốt nước bọt. "Vạn Cổ Khai Thiên sao? Vậy không phải là nơi đây có đại cơ duyên sao? Hay là... đại nguy hiểm?" Hắn hỏi, giọng run rẩy. Hắn biết rằng trong tu hành, cơ duyên và hiểm nguy thường đi đôi với nhau, nhưng ở nơi linh khí cổ xưa đến mức này, sự cân bằng đó có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào. Tâm trí hắn hỗn loạn giữa sự khao khát cơ hội và nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết.

Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp. Hắn dẫn đầu, bước qua những tàn tích của một con đường đã bị thời gian và thiên nhiên nuốt chửng. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận từng luồng linh khí nhỏ nhất, cố gắng giải mã thông điệp mà chúng mang lại. Trong đầu hắn, những hình ảnh mơ hồ về một Thanh Thạch Thành cổ xưa hơn đang dần hiện lên, một Thanh Thạch Thành với những kiến trúc không phải do con người thời nay xây dựng, mà là của một nền văn minh đã bị chôn vùi. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò chưa từng có, không phải về sức mạnh hay quyền lực, mà là về tri thức, về những bí mật mà nơi này có thể hé lộ.

Tiêu Hạo theo sát phía sau, cảnh giác quan sát các ngóc ngách, tay đặt lên túi bùa hộ thân, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào. Hắn cảm thấy gió lạnh thoảng qua, mang theo cái ẩm ướt của rêu phong và đất mục, khiến da thịt hắn nổi gai ốc. Không khí "nặng nề" và "cổ xưa" khi linh khí bất thường chạm vào da thịt hắn, tạo ra một cảm giác khó chịu, như có hàng vạn gánh nặng vô hình đang đè lên. Sự im lặng ở đây không phải là yên bình, mà là một sự tĩnh mịch đáng sợ, báo hiệu một cái gì đó đang chực chờ bùng nổ.

Lục Trường Sinh dừng lại trước một bức tường đá đổ nát, nơi những ký hiệu cổ xưa mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, được chạm khắc sâu vào mặt đá. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt thô ráp của đá, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn lập tức cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang truyền cho hắn một dòng chảy tri thức từ ngàn xưa. Hắn cảm nhận được, đây không chỉ là một khu phố hoang phế, mà là một cánh cửa, một cổng vào một bí mật lớn hơn rất nhiều, một phần của một mạng lưới cổ di tích đang thức tỉnh trên khắp Cửu Thiên Linh Giới. Việc hắn có thể cảm nhận sâu sắc những dấu vết cổ xưa này bằng Tàn Pháp Cổ Đạo cho thấy công pháp của hắn có vai trò then chốt trong việc giải mã các bí ẩn từ thời xa xưa, và có thể là chìa khóa để đối phó với Ma Quân.

Trong đôi mắt tĩnh lặng của Lục Trường Sinh, một tia sáng trí tuệ lóe lên, không phải là sự hưng phấn của kẻ tìm thấy bảo vật, mà là sự kiên định của một người đã chọn con đường của mình. Hắn biết, khám phá tại khu phố này có thể cung cấp một lợi thế hoặc một manh mối quan trọng cho hắn trong cuộc đấu giá linh dược sắp tới, nhưng cũng có thể dẫn hắn đến một mối nguy hiểm không lường trước. Tuy nhiên, đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã sẵn sàng cho mọi điều. Một bí mật mới của Thanh Thạch Thành, của cả Cửu Thiên Linh Giới, đang nằm ngay dưới chân hắn, chờ đợi được khám phá.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free