Cửu thiên linh giới - Chương 73: Bản Đồ Cổ: Lời Giải Mã Cho Thanh Thạch
Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm hồng những đám mây ngũ sắc trên nền trời Thanh Thạch Thành. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút se lạnh của màn đêm, nhưng bên trong Tụ Linh Các, hơi ấm và sự nhộn nhịp đã bắt đầu lan tỏa. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi đối diện nhau trong một gian phòng riêng trên tầng hai, tách biệt khỏi tiếng ồn ào của đại sảnh bên dưới, nơi những tu sĩ và thương nhân đang bắt đầu ngày mới bằng những cuộc trao đổi rôm rả.
Gian phòng được bài trí giản dị nhưng trang nhã, với một bàn trà gỗ trầm và hai chiếc đệm mây. Ánh sáng dịu nhẹ từ khung cửa sổ giấy dầu hắt vào, làm nổi bật những nét chạm khắc tinh xảo trên cột kèo. Dù vậy, bầu không khí giữa hai người lại mang một vẻ trầm lắng khác thường. Lục Trường Sinh, với dáng người thanh tú và đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, đang khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng. Hơi nước mỏng manh bốc lên từ chén trà như một màn sương mờ ảo, không che giấu được vẻ suy tư sâu sắc ẩn hiện trong đáy mắt hắn. Chiếc đạo bào vải thô màu xám của hắn tuy đơn giản nhưng lại toát lên một vẻ thanh tịnh, hài hòa với phong thái điềm đạm.
“Ma Quân này không đơn giản.” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, từ tốn, phá vỡ sự im lặng. “Hắn đã biến cuộc đấu giá thành một cái bẫy... chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa.” Hắn nhớ lại những lời khai của Phong Lang dưới sự trấn áp của Trưởng Lão Chấp Pháp. Kẻ tà tu đó đã tiết lộ một phần âm mưu kinh thiên động địa, không chỉ đơn thuần là hấp thu linh khí, mà còn muốn gieo rắc hỗn loạn, phá hoại trật tự của Thanh Thạch Thành. Điều này không chỉ là một mối đe dọa vật chất, mà còn là sự tấn công vào nền tảng đạo lý, vào cái "đạo" mà hắn đang cố gắng giữ vững. Đạo tâm vững như bàn thạch không có nghĩa là vô cảm trước sinh linh. Hắn không thể khoanh tay đứng nhìn khi đại thế biến thiên lại mang theo tai ương đến mức độ này.
Tiêu Hạo, ngồi đối diện, gật đầu lia lịa. Khuôn mặt tròn của hắn, vốn luôn ánh lên vẻ lanh lợi và hiếu kỳ, giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng. Hắn dùng ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn gỗ, một thói quen khi hắn đang tính toán hoặc suy nghĩ căng thẳng. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng của hắn hơi rối lên một chút do thói quen vuốt tóc khi bồn chồn. “Đúng vậy, Lục huynh. Cái tên Phong Lang đó, dù là kẻ tham lam và hung tợn, nhưng hắn cũng chỉ là một quân cờ nhỏ trong tay ‘Ma Quân’. Tuy nhiên, Lục huynh cũng thấy đấy, dù nguy hiểm rình rập, nhưng cuộc đấu giá này vẫn là cơ hội lớn.” Hắn ngừng gõ tay, đôi mắt láu lỉnh chợt ánh lên tia sáng của sự hào hứng, xen lẫn chút toan tính. “Chúng ta cần tìm kiếm những thứ mình cần để chuẩn bị cho cuộc đấu giá, Lục huynh. Có thể là một vài món linh dược quý hiếm để tăng cường tu vi, hoặc những pháp khí đặc biệt để tự vệ, thậm chí là những thứ có thể bán lấy tiền để có thể đấu giá những vật phẩm giá trị hơn. Ta có quen vài chỗ ở Linh Khí Phường, biết đâu có thể tìm được vài món 'độc' để đối phó hoặc bán lấy tiền đấu giá?”
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn đặt chén trà xuống, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những mái nhà ngói xanh của Thanh Thạch Thành đang dần hiện rõ dưới ánh nắng ban mai. Tiếng rao hàng từ xa vọng lại, tiếng bước chân hối hả của những người đi chợ sớm, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một thành phố đang bừng tỉnh. Hắn biết Tiêu Hạo nói không sai. Trong nguy có cơ, và để đối phó với hiểm nguy, cần phải có sự chuẩn bị. Nhưng đối với Lục Trường Sinh, sự chuẩn bị không chỉ nằm ở việc tăng cường sức mạnh hay sở hữu bảo vật. Nó nằm ở sự thấu hiểu, ở trí tuệ, và quan trọng nhất là ở đạo tâm. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn sẽ không chạy theo tốc độ hay sức mạnh mù quáng, mà sẽ đi theo con đường vững chắc của mình, dùng trí tuệ để hóa giải, dùng đạo tâm để định hướng.
“Ngươi nói đúng.” Lục Trường Sinh cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt quay về phía Tiêu Hạo. “Chúng ta cần thăm dò. Nhưng không phải để mua những thứ hào nhoáng mà người khác tranh giành. Cái chúng ta cần tìm, có lẽ nằm ở những góc khuất, những nơi ít ai để ý.” Hắn nhớ lại những chiêm nghiệm của mình về Vạn Cổ Khai Thiên, về sự lưu chuyển của linh khí, về những quy luật cổ xưa bị lãng quên. Những thứ có giá trị thực sự, đôi khi lại không được phô bày ra bên ngoài.
Tiêu Hạo nghe vậy, gương mặt lại càng thêm phần hứng khởi. Hắn vốn tin tưởng tuyệt đối vào giác quan và sự phán đoán của Lục Trường Sinh, đặc biệt sau những lần Lục Trường Sinh đã đưa ra những quyết định sáng suốt cứu cả hai thoát khỏi hiểm nguy. “Lục huynh nói chí phải! Vậy thì, chúng ta còn chần chừ gì nữa? Linh Khí Phường là nơi hội tụ đủ loại kỳ trân dị bảo, lẫn những món đồ bỏ đi. Với nhãn lực của Lục huynh, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ thứ gì!” Tiêu Hạo đứng dậy, nhanh nhẹn thu dọn chén trà. Hắn là một người hoạt bát, không thích ngồi yên một chỗ quá lâu.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đứng dậy theo. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt đã chứa đựng sự quyết đoán. Hắn biết, kể từ khi Phong Lang bị bắt, danh tiếng của hắn trong mắt các cường giả chính đạo đã tăng lên đáng kể. Điều này mang lại cả cơ hội lẫn áp lực. Hắn sẽ bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy tranh đấu của Cửu Thiên Linh Giới. Tuy nhiên, hắn không hề hối hận. Con đường hắn chọn, tuy cô độc, nhưng đã được chứng minh là đúng đắn. Hắn không cần danh vọng, không cần quyền lực. Cái hắn cần, là được đi hết con đường của mình, chứng nghiệm đại đạo, và giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên. Và để làm được điều đó, hắn cần phải hiểu rõ đại thế đang biến động như thế nào, và âm mưu của ‘Ma Quân’ rốt cuộc là gì. Cuộc đấu giá linh dược sắp tới sẽ là một chiến trường mới, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng.
Khi cả hai rời khỏi Tụ Linh Các, bầu không khí bên ngoài đã náo nhiệt hơn rất nhiều. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm từ đại sảnh vọng lên, hòa cùng tiếng nhạc cụ du dương từ một gian phòng khách khác, tạo nên một bản hòa âm của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn ngon, mùi rượu mạnh, cùng hương liệu thoang thoảng từ các cửa hàng ven đường len lỏi vào khứu giác. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí hỗn tạp nhưng đầy sức sống của Thanh Thạch Thành. Hắn biết, ẩn sâu dưới vẻ phồn hoa này, một cuộc chiến thầm lặng đang dần hé lộ.
***
Linh Khí Phường của Thanh Thạch Thành không hổ danh là một trong những trung tâm giao dịch lớn nhất Hạ Giới. Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đặt chân đến, cả khu vực đã tràn ngập một bầu không khí sầm uất và náo nhiệt. Các cửa hàng lớn nhỏ san sát nhau, từ những tiệm kim khí chuyên bán pháp khí sắc bén, những cửa hiệu linh dược với đủ loại thảo mộc quý hiếm tỏa hương thơm ngát, cho đến những lều quán tạm bợ bày bán đủ thứ linh tinh, từ bùa chú cổ xưa đến những mảnh vỡ của trận pháp đã mất. Kiến trúc nơi đây vô cùng đa dạng, phản ánh đủ loại phong cách từ các vùng miền khác nhau của Cửu Châu, tạo nên một cảnh tượng vừa hỗn loạn vừa kỳ thú.
Ánh nắng ban ngày gay gắt, chiếu rọi xuống những con đường lát đá, làm nổi bật những sắc màu rực rỡ của hàng hóa được bày bán. Tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của thương trường. Mùi thảo dược, kim loại, lưu huỳnh từ những lò luyện đan, cùng mùi hương liệu và bụi bặm đặc trưng của một khu chợ lớn, len lỏi vào từng ngóc ngách, kích thích mọi giác quan. Linh khí ở đây cũng vô cùng hỗn tạp, do sự tụ tập của quá nhiều vật phẩm và tu sĩ mang các thuộc tính khác nhau.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và linh hoạt, nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc. Hắn như một con cá gặp nước, đôi mắt láu lỉnh liên tục đảo qua các quầy hàng, đôi tai tinh tường lắng nghe những mẩu chuyện phiếm, những lời rao bán, những cuộc mặc cả. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, có nhiều túi nhỏ được may khéo léo để đựng các loại linh dược, bùa chú mà hắn sưu tầm. Luôn mang theo một nụ cười thân thiện trên môi, Tiêu Hạo không ngừng hỏi han, trả giá, đôi khi còn buông vài câu đùa cợt với các tiểu nhị và chủ tiệm quen mặt.
“Chú Ba, món ‘Linh Thảo Bách Niên’ này giá chát quá!” Tiêu Hạo reo lên với một ông lão gầy gò, đôi mắt tinh tường đeo kính, đang ngồi sau quầy linh dược. Đó chính là Chủ Tiệm Linh Dược mà Tiêu Hạo vẫn thường lui tới. “Hôm qua ta mới thấy ở tiệm bên cạnh chỉ bằng nửa giá thôi đấy! Chú không thể giảm cho ta chút nào sao? Dù sao ta cũng là khách quen của chú mà!”
Ông lão Chủ Tiệm Linh Dược, với thân hình gầy gò và ánh mắt sắc sảo, vuốt chòm râu bạc phơ, cười khà khà. “Ôi chao, Tiêu tiểu tử, ngươi lại đến rồi à? Linh Thảo Bách Niên của lão đây là hàng tuyển, được thu hoạch vào đúng tiết Đông Chí, linh khí sung mãn gấp mấy lần hàng chợ. Nửa giá ư? Ngươi cứ thử tìm xem có ai bán được chất lượng như của lão không! Thôi được, vì là khách quen, ta bớt cho ngươi một thành. Thế nào?” Lời nói của ông ta đầy tự tin, pha chút giễu cợt, nhưng cũng không mất đi vẻ chuyên nghiệp của một người buôn bán lão luyện. “Thuốc tốt, giá cả phải chăng!”
Lục Trường Sinh bước đi bên cạnh Tiêu Hạo, chậm rãi và điềm tĩnh. Hắn không tham gia vào những cuộc mặc cả ồn ào, chỉ im lặng quan sát. Đôi mắt đen láy của hắn dò xét từng món đồ, từng tu sĩ qua lại, từng ngóc ngách của Linh Khí Phường. Hắn không bị thu hút bởi những món đồ hào nhoáng, rực rỡ, mà ánh mắt hắn thường dừng lại ở những vật phẩm cũ kỹ, không có vẻ ngoài bắt mắt, bị bỏ xó ở những góc khuất. Hắn cảm nhận được linh khí từ mọi vật, từ những con người, từ cả không gian xung quanh. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn, vốn là một công pháp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, giờ đây dường như còn giúp hắn cảm nhận được những dao động linh khí tinh vi nhất.
“Những thứ hào nhoáng thường che giấu nhiều cạm bẫy.” Lục Trường Sinh thì thầm đủ nghe, khi Tiêu Hạo đang mải mê tranh cãi với Chủ Tiệm Linh Dược về giá của một loại nấm linh chi. “Ngươi nên chú ý đến những vật phẩm có 'khí tức' cổ xưa hơn. Những thứ mà thời gian đã bào mòn vẻ ngoài, nhưng lại để lại dấu ấn của đạo vận.”
Tiêu Hạo nghe vậy, quay đầu lại nhìn Lục Trường Sinh, gương mặt có chút ngạc nhiên. “Lục huynh nói chí phải. Ta cũng thường thấy những món đồ càng cũ nát lại càng có giá trị. Nhưng mà, tìm được chúng thì khó như mò kim đáy bể vậy. Hơn nữa, những ‘khí tức cổ xưa’ mà Lục huynh nói, ta chỉ cảm nhận được một chút thôi, không rõ ràng như Lục huynh.” Hắn cười xòa, rồi lại quay sang Chủ Tiệm Linh Dược, tiếp tục mặc cả.
Lục Trường Sinh không nói thêm, hắn biết Tiêu Hạo có cái lý của mình. Hắn không có thiên phú nghịch thiên hay bàn tay vàng, cơ duyên của hắn đến từ một mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo – một công pháp cổ xưa không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, đồng thời giúp hắn cảm nhận sâu sắc hơn về linh khí và quy luật tự nhiên. Trong khi Tiêu Hạo nhanh nhẹn luồn lách qua đám đông, Lục Trường Sinh bước đi điềm tĩnh, đôi mắt dò xét mọi vật xung quanh. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn tin rằng, nếu có thứ gì đó thực sự có duyên với hắn, nó sẽ tự tìm đến.
Dòng người cứ thế trôi đi, Tiêu Hạo đã mua được vài loại linh dược thông thường với giá hời, cùng vài lá bùa hộ mệnh. Lục Trường Sinh vẫn chưa tìm thấy thứ gì đặc biệt. Hắn đã đi qua nhiều tiệm pháp khí, linh dược, vật phẩm hộ thân, nhưng tất cả đều không gây được sự chú ý đặc biệt trong tâm khảm hắn. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mơ hồ, một dòng linh khí rất yếu ớt nhưng lại vô cùng cổ xưa, dường như đang dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó. Hắn cứ thế bước đi, theo bản năng của mình, cho đến khi hắn dừng lại trước một quầy hàng đồ cũ kỹ, chất đống lung tung, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, gần như bị lãng quên giữa sự huyên náo của Linh Khí Phường.
***
Con hẻm nhỏ này dường như tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của Linh Khí Phường. Ánh nắng chiều đã bắt đầu dịu bớt, chỉ còn lờ mờ chiếu rọi vào sâu bên trong, tạo nên những vệt sáng yếu ớt trên nền đất. Cửa hàng đồ cổ nằm khuất trong con hẻm đó cũng mang một vẻ trầm mặc, cổ kính đến lạ thường. Nó chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ, cũ kỹ, với mái ngói đã bạc màu và cánh cửa gỗ đã cong vênh. Không có biển hiệu hào nhoáng, cũng không có tiểu nhị đứng mời chào. Cả không gian bên trong lẫn bên ngoài đều bao trùm bởi một lớp bụi thời gian dày đặc.
Bước vào bên trong, không khí lập tức trở nên nặng nề hơn, với mùi giấy cũ, mực khô, thảo dược đã mục nát và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi ít người lui tới. Ánh sáng từ bên ngoài lọt vào càng thêm yếu ớt, khiến mọi vật trong cửa hàng chìm trong một màu nâu xám, mờ ảo. Đồ vật chất chồng lộn xộn khắp nơi, từ những chiếc bình gốm sứt mẻ, những thanh kiếm đã rỉ sét, những mảnh ngọc bội cũ kỹ, cho đến những chồng sách cổ mốc meo, bị buộc bằng dây gai đã mục ruỗng. Linh khí ở đây dường như bị đọng lại, không còn lưu chuyển như bên ngoài, nhưng lại mang một sự tĩnh lặng, sâu lắng đến khó tả.
Lục Trường Sinh dừng lại trước một chiếc kệ gỗ đã nứt nẻ, nơi bày bán vài mảnh ngọc bội cũ kỹ. Hắn không vội vàng, chỉ nhẹ nhàng cầm một mảnh ngọc lên, dùng ngón tay cái khẽ miết qua bề mặt đã sờn mòn. Hắn cảm nhận được linh khí còn sót lại bên trong, tuy yếu ớt nhưng vẫn giữ được một chút khí tức cổ xưa. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể khẽ vận chuyển, giúp hắn cảm nhận sâu hơn về lịch sử của mảnh ngọc này, về những bàn tay đã từng chạm vào nó, về những câu chuyện mà nó đã chứng kiến. Hắn biết, những vật phẩm như thế này, tuy không còn giá trị chiến đấu hay tu luyện, nhưng lại chứa đựng những mảnh ký ức, những dấu ấn của thời gian.
Trong khi Lục Trường Sinh đang trầm tư, Tiêu Hạo, với bản tính tò mò và không thể ngồi yên, đã bắt đầu lục lọi trong một góc chất đầy những giấy vụn, vải rách và đồ lặt vặt. Hắn không có nhãn lực tinh tường như Lục Trường Sinh, nhưng hắn lại có một trực giác nhạy bén đối với những thứ "có tiềm năng". Hắn dùng tay nhanh nhẹn lật tung đống đồ, tạo ra những tiếng sột soạt nhỏ trong không gian tĩnh mịch.
“Này Lục huynh, nhìn cái này xem!” Tiêu Hạo bất ngờ reo lên, giọng hắn pha lẫn chút ngạc nhiên và hào hứng. Hắn đưa ra một cuộn da cũ kỹ, mốc meo, gần như không còn giữ được hình dạng ban đầu. Bề mặt cuộn da đã sờn rách, ố vàng, nhiều chỗ đã bong tróc, lộ ra những lớp giấy mục nát bên trong. “Trông cũ nát thế này, chắc chẳng đáng giá, nhưng hình như có gì đó lạ lạ… ta cảm thấy một chút khí tức rất mỏng manh từ nó.” Tiêu Hạo thổi nhẹ vào cuộn da, làm một đám bụi mờ mịt bay lên, rồi hắn cẩn thận phủi đi những lớp bụi bẩn, cố gắng nhìn rõ hơn những ký hiệu mờ nhạt ẩn dưới lớp thời gian.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, quay đầu lại nhìn. Ánh mắt hắn lập tức rơi vào cuộn da trong tay Tiêu Hạo. Một luồng khí tức vô hình, cực kỳ yếu ớt nhưng lại vô cùng cổ xưa, như một dòng suối ngầm len lỏi qua không gian, chạm vào Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn. Đó là một khí tức mà hắn chưa từng cảm nhận ở bất kỳ vật phẩm nào trước đây, một khí tức mang theo dấu ấn của những thời đại đã bị lãng quên, của những quy luật đã bị che lấp.
Hắn bước đến gần, đôi mắt đen láy nheo lại, tập trung vào cuộn da. “Đưa ta xem.” Lục Trường Sinh nói, giọng điệu có chút khác lạ, không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, mà thay vào đó là một sự nghiêm trọng, gần như là một sự thôi thúc.
Tiêu Hạo hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Lục Trường Sinh, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa cuộn da cho hắn. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng đón lấy, đôi ngón tay thon dài của hắn khẽ chạm vào bề mặt thô ráp, lởm chởm của cuộn da. Ngay lập tức, một luồng linh lực vô hình từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn lan tỏa, không phải để thăm dò hay hấp thu, mà như một sự cộng hưởng, một lời chào hỏi giữa hai thực thể cổ xưa. Một cảm giác lạnh lẽo, nhưng không phải lạnh lẽo của băng giá, mà là cái lạnh của thời gian, của sự vĩnh cửu, truyền qua đầu ngón tay hắn.
“Khí tức này... rất cổ xưa, không phải do thời gian tạo thành.” Lục Trường Sinh thì thầm, đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. Hắn cảm nhận được một thứ gì đó vượt xa khái niệm tuổi tác thông thường. “Có lẽ là một vật phẩm từ thời Vạn Cổ Khai Thiên.” Hắn nói ra bốn chữ "Vạn Cổ Khai Thiên" một cách vô thức, bởi vì đó là cảm nhận chân thật nhất trong tâm khảm hắn. Cuộn da này không đơn thuần là cũ, nó mang trong mình một phần của sự khởi nguyên. Những ký hiệu mờ nhạt trên bề mặt cuộn da, dưới ánh nhìn của Lục Trường Sinh, dường như ẩn chứa một sự phức tạp, một trật tự mà người thường không thể nào nhìn thấu.
Tiêu Hạo tròn mắt, nửa hiểu nửa không. “Vạn Cổ Khai Thiên sao? Nghe có vẻ cao siêu quá, Lục huynh. Nhưng mà, nó cũ nát như thế này, liệu có còn giá trị gì không? Hay chỉ là một tấm bản đồ phế phẩm?” Hắn vẫn còn chút nghi ngờ, bởi vẻ ngoài của nó quá sức tồi tàn, không giống với bất kỳ bảo vật nào hắn từng thấy.
Lục Trường Sinh không trả lời Tiêu Hạo. Hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào cuộn da cổ. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, như đang cố gắng giải mã những thông điệp ẩn chứa. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò chưa từng có, không phải về sức mạnh hay quyền lực, mà là về tri thức, về những bí mật mà cuộn da này có thể hé lộ. Một tấm bản đồ ư? Bản đồ của cái gì? Của một kho báu? Hay một di tích cổ xưa?
Chủ tiệm đồ cổ, một ông lão gầy gò với bộ râu bạc phơ và đôi mắt lim dim, dường như vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ ngắn. Ông ta nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, rồi nhìn cuộn da trong tay Lục Trường Sinh. “Ôi chao, hai vị khách quý lại để ý đến món đồ cũ nát đó sao?” Giọng ông ta khàn khàn, chậm rãi. “Đó là thứ ta nhặt được ở một góc chợ cách đây vài chục năm, chẳng ai thèm ngó ngàng. Bản đồ thì có, nhưng chữ nghĩa trên đó đã mờ hết, lại còn rách nát. Ta để ở đó cho vui thôi, coi như một món đồ trang trí vô dụng. Nếu hai vị muốn, ta bán rẻ cho. Năm viên hạ phẩm linh thạch là đủ rồi.” Ông ta nói, với một thái độ thờ ơ, dường như không hề biết giá trị thực sự của món đồ mà Lục Trường Sinh đang cầm trên tay.
Tiêu Hạo nghe vậy thì mừng ra mặt. “Năm viên hạ phẩm linh thạch? Rẻ thế sao? Vậy thì…” Hắn tính toán sẽ mua ngay, dù sao cũng là một món đồ cổ, biết đâu lại có chút giá trị.
Nhưng Lục Trường Sinh không để ý đến lời mặc cả của Tiêu Hạo hay lời giới thiệu của ông chủ. Hắn vẫn chăm chú nhìn vào cuộn da. Trong tâm trí hắn, một hình ảnh mơ hồ đang dần hiện lên, một bản đồ của Thanh Thạch Thành, nhưng không phải Thanh Thạch Thành mà hắn biết. Nó là một bản đồ cổ xưa hơn, với những ký hiệu lạ lùng, những đường nét đã bị thời gian xóa mờ. Và điều khiến hắn giật mình nhất, là một khu vực ít người biết đến, một vị trí dường như bị che giấu sâu dưới lòng đất, được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt, tỏa ra một luồng linh khí yếu ớt nhưng lại vô cùng quen thuộc – khí tức của một cổ di tích đang thức tỉnh.
Sự phát hiện này khiến tim Lục Trường Sinh khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Hắn nhớ đến lời khai của Phong Lang về âm mưu của ‘Ma Quân’, về việc lợi dụng các cổ di tích. Liệu cuộn da này có phải là chìa khóa để giải mã âm mưu đó? Hay nó chỉ là một cơ duyên khác, một con đường khác đang mở ra trước mắt hắn? Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã sẵn sàng cho mọi điều sắp tới. Trong sâu thẳm, hắn biết, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Và chính từ tấm bản đồ cổ sơ này, một bí mật mới của Thanh Thạch Thành, của cả Cửu Thiên Linh Giới, đang dần hé lộ. Lục Trường Sinh khẽ siết chặt cuộn da, trong đôi mắt tĩnh lặng của hắn, một tia sáng trí tuệ lóe lên, như một vì sao dẫn lối trong màn đêm thăm thẳm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.