Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 72: Chân Tướng Lộ Diện: Phong Lang Sa Bẫy

Tiếng gầm gừ và chửi rủa của Phong Lang vẫn còn vang vọng đâu đó trong màn sương mù dày đặc của Mê Vụ Sâm Lâm, mang theo lời hứa hẹn về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi trong tương lai. Lục Trường Sinh biết, kẻ đó sẽ không buông tha. Hắn dẫn Tiêu Hạo lách qua những bụi cây rậm rạp, băng qua một con suối nhỏ rì rầm chảy, rồi men theo một con đường mòn uốn lượn hướng về Thanh Thạch Thành. Con đường hắn chọn, dẫu đầy chông gai, nhưng đã được chiêm nghiệm và vững vàng. Hắn đã chứng minh rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dùng trí tuệ để vượt qua bạo lực, dùng sự điềm tĩnh để đối mặt với cuồng nộ. Và chính trong khoảnh khắc này, trong màn sương mù bao phủ Mê Vụ Sâm Lâm, đạo của hắn càng thêm kiên cố, như một tảng đá bất biến giữa đại thế biến thiên.

Hơi sương đêm vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thanh Thạch Thành khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lặng lẽ tiến vào qua một cổng phụ ít người qua lại. Đêm đã khuya, thành phố chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua kẽ đá, mang theo chút hơi lạnh của sương và mùi đất ẩm. Họ không trở về quán trọ ngay, mà tìm đến một con hẻm nhỏ khuất nẻo, nằm sâu trong khu dân cư cổ kính, nơi những bức tường đá xanh cao ngất, lạnh lẽo ôm lấy một khoảng không gian chật hẹp, vừa đủ cho hai người ẩn mình. Lục Trường Sinh dựa lưng vào bức tường đá thô ráp, đôi mắt đen láy nhìn lên bầu trời đêm quang đãng, từng vì sao lấp lánh như những hạt linh thạch xa xăm. Nét mặt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là một dòng suy tư cuộn chảy không ngừng. Tâm trí hắn như một hồ nước sâu thẳm, bề ngoài lặng yên nhưng ẩn chứa những dòng chảy xiết của trí tuệ và sự chiêm nghiệm.

Tiêu Hạo thì không được thanh thản như vậy. Hắn thở hổn hển, dựa phịch xuống đối diện Lục Trường Sinh, đôi vai vẫn còn run lên vì sự căng thẳng. Hắn không ngừng nhìn quanh, cảnh giác như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Thỉnh thoảng, hắn lại đưa tay xoa xoa vết bầm tím còn in hằn trên vai do một đòn đánh suýt trúng của thủ hạ Phong Lang, miệng lầm bầm những lời chửi rủa đầy bức bối. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi đất đá và một chút mùi thuốc súng còn vương lại từ những lá bùa mới thi triển.

“Tên Phong Lang đó thật sự không biết sống chết!” Tiêu Hạo nghiến răng, giọng nói đầy uất ức phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Hắn không thể hiểu nổi sự dai dẳng và lòng hận thù điên cuồng của Phong Lang. “Hắn cứ dai như đỉa, chúng ta làm sao đối phó hắn đây khi hắn cứ nhắm vào chúng ta? Lần này thoát được, lần sau liệu có may mắn như vậy?” Hắn thở dài thườn thượt, ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí loãng mà tinh khiết của đêm khuya Thanh Thạch Thành. Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hướng về phía Tiêu Hạo. “Hắn sẽ không từ bỏ. Sự kiêu ngạo của kẻ mạnh và lòng tham vô độ là hai yếu huyệt chí mạng của Phong Lang.” Giọng hắn trầm thấp, đều đều, như tiếng nước chảy qua đá ngầm, mang theo một sự chắc chắn đến kỳ lạ. “Chính những điều đó đã khiến hắn mù quáng. Hắn chỉ thấy lợi lộc trước mắt, mà không thấy hiểm họa ẩn tàng. Và chúng ta… có thể lợi dụng điều đó.”

Tiêu Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghi hoặc xen lẫn hy vọng. “Lợi dụng? Ý ngươi là sao?”

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn đưa tay nhặt một cành cây khô nhỏ nằm vương vãi trên nền đất, chậm rãi phác thảo những đường nét đơn giản trên lớp đất bụi. Những đường nét ấy không phải là pháp trận phức tạp hay công pháp huyền ảo, mà là một sơ đồ địa hình, một cách bố trí chiến lược. “Dị tượng linh khí không chỉ là một vấn đề, nó còn là một công cụ.” Hắn ngừng lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị, như thể hắn đang nhìn thấu vạn vật. “Từ những chiêm nghiệm về Vạn Cổ Khai Thiên, ta đã nhận ra rằng bản chất của dị tượng linh khí không phải là một sự hỗn loạn ngẫu nhiên, mà là sự mất cân bằng của các quy luật cổ xưa. Nó có thể bị điều khiển, bị dẫn dụ, thậm chí bị lợi dụng để chống lại chính những kẻ muốn thao túng nó.”

Tiêu Hạo chăm chú lắng nghe, mọi lo lắng tạm thời bị gạt sang một bên bởi sự cuốn hút trong lời nói của Lục Trường Sinh. “Ngươi muốn nói… chúng ta có thể tạo ra một cái bẫy bằng dị tượng linh khí?”

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, ngón tay hắn vẽ thêm vài ký hiệu trên đất, những ký hiệu mà Tiêu Hạo chưa từng thấy trong bất kỳ pháp trận nào. “Chính xác. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘dấu hiệu’ giả, một luồng linh khí hỗn loạn nhưng có vẻ ‘hấp dẫn’, đủ để khơi dậy lòng tham của Phong Lang. Hắn sẽ nghĩ đó là một cơ duyên trời cho, một cổ di tích nhỏ hay một kho báu nào đó đang thức tỉnh.” Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo. “Sau đó, chúng ta sẽ dẫn dụ hắn vào đó, và để chính dị tượng linh khí mà hắn và ‘Ma Quân’ đang thao túng phản phệ lại hắn.”

Tiêu Hạo cau mày. “Nhưng làm sao chúng ta có thể điều khiển dị tượng linh khí? Ngay cả các cường giả Tiên Môn cũng còn đang đau đầu với nó kia mà.”

“Tàn Pháp Cổ Đạo không dạy ta cách cường hóa tu vi bằng sức mạnh, nhưng nó dạy ta cách cảm nhận và hòa hợp với quy luật của thiên địa.” Lục Trường Sinh giải thích, giọng nói chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. “Mỗi hạt linh khí, dù hỗn loạn đến đâu, đều có một trật tự ẩn giấu. Ta có thể cảm nhận được những mạch ngầm đó, những điểm yếu của sự hỗn loạn. Hơn nữa, ta đã có một số chiêm nghiệm sâu sắc về cách các quy tắc cổ xưa vận hành, những điều mà ngay cả các cường giả Tông môn cũng có thể đã bỏ qua khi họ quá tập trung vào việc áp đặt ý chí lên linh khí, thay vì thuận theo nó.”

Hắn tiếp tục phác thảo trên đất, chỉ ra một khu vực cụ thể gần Linh Khí Phường. “Nơi đó, địa hình phức tạp, nhiều ngõ ngách, là nơi lý tưởng để giăng bẫy. Chúng ta sẽ sử dụng một vài vật phẩm đặc biệt để khuếch đại ‘dấu hiệu’ linh khí giả, và ta sẽ dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để điều khiển các luồng dị tượng linh khí xung quanh, tạo ra ảo ảnh và cạm bẫy vô hình.”

Tiêu Hạo ngập ngừng. “Nhưng lỡ hắn quá mạnh thì sao? Chúng ta có cần liên lạc với các cường giả Tông môn không?”

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. “Tất nhiên. Chúng ta sẽ không liều mạng vô ích. Trước khi hành động, ta sẽ có cách để truyền tin cho Vạn Pháp Tông Chủ và Đại Sư Trận Pháp. Ta sẽ không nói rõ kế hoạch, chỉ gợi ý về một cơ hội để bắt được Phong Lang và tìm hiểu thêm về âm mưu của ‘Ma Quân’ thông qua chính hắn. Bằng cách đó, họ sẽ cảnh giác và chuẩn bị sẵn sàng, nhưng sẽ không can thiệp quá sớm, để chúng ta có thể phơi bày bản chất thật của Phong Lang và dị tượng linh khí.” Hắn nói thêm, ánh mắt xa xăm. “Họ sẽ chứng kiến, và lúc đó, sự tín nhiệm của họ dành cho ta, và cho con đường ta chọn, sẽ càng vững chắc hơn. Đây không chỉ là một cuộc đấu trí, mà còn là một cơ hội để củng cố đạo tâm của ta, và chứng minh giá trị của sự chiêm nghiệm.”

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một sự kính phục sâu sắc. Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ bình thường, hắn còn là một chiến lược gia, một triết gia. Hắn không dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà dựa vào trí tuệ và sự hiểu biết sâu sắc về các quy luật. “Được! Ta tin ngươi!” Tiêu Hạo đập mạnh nắm tay xuống đất, giọng nói đầy quyết tâm. “Ngươi cần ta làm gì, cứ nói!”

“Ngươi sẽ là đôi mắt và đôi tai của ta. Và những lá bùa của ngươi, sẽ rất hữu dụng để gây nhiễu loạn và cầm chân đối thủ.” Lục Trường Sinh nói, ánh mắt hắn sáng lên một tia tự tin. “Hãy nhớ kỹ, chúng ta không đối đầu trực diện. Trận chiến này, là một trận chiến của trí tuệ và sự kiên nhẫn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”

Tiêu Hạo gật đầu. Trong không khí mát mẻ của đêm, dưới ánh sao lung linh, hai người phác thảo kế hoạch, từng chi tiết nhỏ được Lục Trường Sinh tính toán kỹ lưỡng, từng bước đi được Tiêu Hạo ghi nhớ cẩn thận. Mùi đá lạnh và bụi bặm của con hẻm như thấm vào da thịt, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Họ biết, cuộc đối đầu sắp tới không chỉ là với Phong Lang, mà còn là với một thế lực tà ác lớn hơn, ẩn sau màn sương bí ẩn của 'Ma Quân'.

***

Nửa đêm hôm sau, Linh Khí Phường, vốn sầm uất và ồn ào vào ban ngày, giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh trăng rằm treo lơ lửng trên nền trời, hắt những tia sáng bạc xuống những mái nhà đá, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo. Một làn sương đêm mỏng manh bắt đầu bao phủ các con hẻm, làm mờ đi những đường nét kiến trúc và khiến không khí trở nên ẩm ướt, se lạnh. Mùi thảo dược, kim loại, lưu huỳnh và hương liệu từ các cửa hàng ban ngày giờ chỉ còn thoang thoảng, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và hơi nước.

Trong một con hẻm khuất sâu, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ẩn mình trong bóng tối, quan sát tỉ mỉ. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào màu xám giản dị, hòa mình vào màn đêm như một cái bóng. Đôi mắt hắn không chớp, quét qua từng ngóc ngách, từng khe hở của Linh Khí Phường. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, không phát ra chút linh lực nào, nhưng lại giúp hắn cảm nhận được mọi dao động nhỏ nhất của linh khí xung quanh. Tiêu Hạo đứng cạnh hắn, tay nắm chặt một túi bùa, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy cảnh giác. Hắn đã theo sát Lục Trường Sinh, học hỏi cách hắn quan sát, cách hắn cảm nhận.

Ở trung tâm của ‘dấu hiệu’ mà họ đã bố trí, một luồng linh khí hỗn loạn, nhưng lại mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ, đang âm ỉ tỏa ra. Đó là sự kết hợp tinh vi giữa một vài vật phẩm kích thích linh khí cấp thấp và sự điều khiển khéo léo của Lục Trường Sinh. Hắn không tạo ra linh khí mới, mà chỉ khuếch đại và biến đổi những luồng linh khí vốn có trong môi trường, biến chúng thành một ảo ảnh của “cơ duyên lớn”, một cổ di tích nhỏ đang thức tỉnh, hoặc một kho báu linh thạch đang hé lộ. Sự hỗn loạn đó, đối với những tu sĩ chính phái, có thể là một dấu hiệu bất thường. Nhưng đối với những kẻ tham lam, những kẻ luôn tìm kiếm “cơ duyên” bất chính như Phong Lang, nó lại là một lời mời gọi không thể cưỡng lại.

Không lâu sau, một bóng người nhanh nhẹn cùng ba tên thủ hạ xuất hiện từ một góc phố. Đó chính là Phong Lang. Hắn vẫn mặc chiếc áo da sói quen thuộc, khuôn mặt dữ tợn ẩn hiện trong ánh trăng, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ tham lam và sát khí. Hắn hít hà một hơi, như thể đang đánh hơi được con mồi.

“Ha! Quả nhiên là cơ duyên trời cho!” Phong Lang cất tiếng cười khẩy, giọng nói khàn đục phá tan sự tĩnh mịch của đêm. Hắn không thể giấu nổi sự phấn khích và kiêu ngạo. “Lục Trường Sinh, ngươi dám tranh với ta sao? Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi ta lần nữa ư? Lần này, ta sẽ không để ngươi chạy thoát!” Hắn không hề nghi ngờ, chỉ thấy trước mắt là một món hời lớn, một thứ gì đó mà hắn có thể cướp đoạt để tăng cường tu vi, để làm hài lòng “Ma Quân đại nhân”.

Lục Trường Sinh, vẫn ẩn mình trong bóng tối, khẽ lắc đầu. Sự mù quáng vì tham lam của Phong Lang quả nhiên đã như hắn dự đoán. Đúng lúc Phong Lang và thủ hạ của hắn tiến sâu hơn vào khu vực có linh khí giả, Lục Trường Sinh xuất hiện từ phía sau một ngôi nhà đá cũ kỹ, thân ảnh hắn hiện ra rõ ràng dưới ánh trăng. Vẻ mặt hắn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, không chút sợ hãi hay lo lắng.

“Ngươi chỉ thấy lợi lộc trước mắt, không thấy hiểm họa đằng sau sao, Phong Lang?” Giọng nói của Lục Trường Sinh vang lên đều đều, không lớn nhưng đủ để xuyên thấu màn sương đêm, mang theo một sự lạnh lùng đến rợn người. “Cái bẫy này, là dành cho ngươi.”

Phong Lang sững sờ. Hắn không ngờ Lục Trường Sinh lại dám xuất hiện công khai. Khuôn mặt hắn biến dạng vì tức giận. “Ngươi... ngươi dám giở trò! Ta sẽ xé xác ngươi!” Hắn vung thanh đao về phía Lục Trường Sinh, một luồng hắc khí cuồn cuộn theo đao thế, lao đi như một con mãng xà độc.

Nhưng trước khi đòn đánh kịp chạm vào Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo đã hành động. Hắn từ một góc khuất khác, tung ra một loạt bùa khói và bùa ảo giác. “Đừng có mà vênh váo! Ngươi đã sa bẫy rồi!” Tiếng reo của Tiêu Hạo vang lên, đầy vẻ đắc thắng. Những lá bùa nổ tung, tạo ra một làn khói dày đặc màu xanh lục, che khuất tầm nhìn, cùng với những ảo ảnh chập chờn, khiến Phong Lang và thủ hạ của hắn nhất thời chìm vào hỗn loạn. Mùi khói hắc nồng nặc lan tỏa trong không khí, càng làm tăng thêm sự khó chịu.

Lục Trường Sinh không trực tiếp giao chiến. Hắn không cần. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển nhanh hơn một chút, không phải để bộc phát sức mạnh, mà để cảm nhận và điều khiển. Hắn như một người nhạc trưởng vô hình, điều khiển bản giao hưởng của linh khí hỗn loạn. Những luồng dị tượng linh khí mà Phong Lang muốn lợi dụng, giờ đây lại bị Lục Trường Sinh dẫn dụ, biến thành những cạm bẫy vô hình.

Một tên thủ hạ của Phong Lang vung đao chém vào một cái bóng mờ ảo, nhưng đòn đánh lại tự phản phệ vào chính hắn, khiến hắn loạng choạng, miệng trào máu. Một tên khác cảm thấy linh khí trong cơ thể mình đột nhiên trở nên trì trệ, không thể vận chuyển, như bị một bức tường vô hình ngăn cản. Chúng hoảng loạn, cố gắng thoát ra khỏi làn khói và ảo ảnh, nhưng càng vùng vẫy, dị tượng linh khí lại càng xoắn xuýt lấy chúng, khiến chúng mất phương hướng và tự tấn công lẫn nhau.

Phong Lang gầm lên giận dữ. Hắn vận chuyển hắc khí, cố gắng xua tan làn khói và phá vỡ ảo ảnh. Nhưng lần này, màn sương mù không chỉ là khói bùa của Tiêu Hạo, mà còn là sự kết hợp của linh khí hỗn loạn được Lục Trường Sinh điều khiển. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang quấn lấy mình, kéo hắn vào một vực sâu không đáy. Mỗi đòn đánh của hắn đều bị hút vào hư không, mỗi lần hắn cố gắng vận chuyển linh lực, một cảm giác phản phệ khó chịu lại dội ngược vào kinh mạch.

“Chết tiệt! Đây là loại pháp trận quái dị gì?!” Phong Lang rống lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt dữ tợn. Hắn chưa từng gặp phải một đối thủ nào kỳ lạ như Lục Trường Sinh. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng pháp thuật cường đại, nhưng lại khiến hắn rơi vào thế bị động hoàn toàn.

Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt vẫn điềm tĩnh, nhìn Phong Lang như một con rối đang vùng vẫy trong lưới. Hắn không cần phải giải thích. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một cái nhìn sâu sắc về bản chất của vạn vật, về những quy luật mà người thường không thể nhìn thấy. Hắn không chiến đấu chống lại linh khí, mà thuận theo nó, điều khiển nó. Hắn sử dụng chính sự hỗn loạn của dị tượng linh khí để chống lại kẻ đã tạo ra nó. Đây là một cuộc chiến của triết lý và sự thấu hiểu, chứ không phải là một cuộc đọ sức đơn thuần.

Đúng lúc Phong Lang sắp sụp đổ vì sự phản phệ của linh khí và sự hoảng loạn tột độ, một luồng sáng chói lòa bùng lên từ bốn phía. Tường thành Thanh Thạch Thành như được thắp sáng rực rỡ. Một vài đạo nhân ảnh nhanh chóng tiếp cận. Đó là Vạn Pháp Tông Chủ, Đại Sư Trận Pháp, Giám Sát Sứ và Trưởng Lão Chấp Pháp, cùng với một đội đệ tử tinh nhuệ của các Tiên Môn chính đạo. Họ đã chờ đợi, ẩn mình, quan sát toàn bộ quá trình.

Vạn Pháp Tông Chủ khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh thẫm, khuôn mặt uy nghiêm hiện rõ vẻ kinh ngạc. Đại Sư Trận Pháp vuốt bộ râu bạc phơ, đôi mắt sáng như sao lộ rõ sự thán phục. Giám Sát Sứ và Trưởng Lão Chấp Pháp thì lộ vẻ nghiêm nghị, nhanh chóng ra lệnh cho các đệ tử vây bắt Phong Lang và thủ hạ của hắn.

Phong Lang, trong khoảnh khắc đó, như chợt tỉnh ngộ. Hắn nhìn thấy ánh mắt của Lục Trường Sinh, một ánh mắt thấu triệt đến đáng sợ. Hắn biết mình đã rơi vào một cái bẫy hoàn hảo, không phải của sức mạnh, mà của trí tuệ. Hắn gầm lên một tiếng tuyệt vọng, nhưng đã quá muộn. Những sợi xích linh lực từ các đệ tử chính đạo nhanh chóng quấn lấy hắn và thủ hạ, siết chặt, khiến chúng không thể phản kháng.

Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, lòng thầm cảm phục Lục Trường Sinh. Cuộc chiến này không hề có tiếng đao kiếm va chạm kịch liệt, không có những chiêu thức hoa mỹ, nhưng lại là một thắng lợi hoàn toàn, một minh chứng cho sự ưu việt của trí tuệ và sự thấu hiểu.

***

Rạng sáng hôm sau, một màn mây mù dày đặc bao phủ Thanh Thạch Thành, khiến bầu trời trở nên xám xịt và u ám, báo hiệu một ngày mới không mấy tươi sáng. Trong một căn phòng trang nghiêm, được bảo vệ bởi vô số trận pháp kiên cố, linh khí ổn định và một chút mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng, Vạn Pháp Tông Chủ, Đại Sư Trận Pháp, Giám Sát Sứ và Trưởng Lão Chấp Pháp đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận chiếu sáng, chiếu rọi lên những bức tường đá cổ kính, tạo nên một không khí uy nghiêm và căng thẳng.

Giữa căn phòng, Phong Lang cùng ba tên thủ hạ của hắn bị trói chặt bằng những sợi xích linh lực màu bạc, quỳ gục trên nền đá lạnh lẽo. Vẻ mặt Phong Lang nhợt nhạt, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên sự căm phẫn và một chút điên dại. Hắn không còn vẻ kiêu ngạo, tự mãn của kẻ mạnh, mà thay vào đó là sự tức tối của một con thú bị dồn vào đường cùng.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng ở một bên, cách đó không xa. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt hắn quét qua căn phòng, rồi dừng lại trên Phong Lang. Hắn không biểu lộ cảm xúc gì, như một người quan sát đang chiêm nghiệm một vở kịch đã được dự đoán từ trước. Tiêu Hạo thì có vẻ mặt giãn ra hơn sau đêm qua, nhưng vẫn giữ một sự cảnh giác nhất định, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Phong Lang, như thể sợ rằng kẻ đó sẽ lại vùng lên.

Vạn Pháp Tông Chủ, trong bộ đạo bào xanh thẫm, khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, ánh mắt sắc lạnh như kiếm nhìn thẳng vào Phong Lang. “Ngươi còn gì để chối cãi, Phong Lang? Tà khí trên người ngươi đã lộ rõ. Và những gì ngươi đã làm với linh khí Thanh Thạch Thành, Ma Quân của ngươi cũng không thể cứu được ngươi.” Giọng nói của ông trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình, khiến không khí trong phòng càng thêm nặng nề.

Phong Lang ngẩng phắt đầu lên, khạc nhổ một tiếng đầy khinh bỉ. “Hừ! Các ngươi nghĩ bắt được ta là xong sao? Ma Quân đại nhân sẽ không bỏ qua đâu! Cuộc đấu giá sắp tới, Thanh Thạch Thành sẽ chìm trong máu! Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình!” Hắn cười điên dại, mặc dù bị xiềng xích, nhưng khí thế tà ác vẫn không suy giảm. Lời nói của hắn vang vọng trong căn phòng, mang theo một nỗi kinh hoàng tiềm ẩn.

Giám Sát Sứ, với khuôn mặt nghiêm nghị, gõ nhẹ chiếc lệnh bài trong tay. “Tà tu dám cuồng ngôn! Ngươi sẽ phải trả giá cho tội ác của mình.”

Đại Sư Trận Pháp, vuốt bộ râu bạc phơ, ánh mắt ông nhìn Lục Trường Sinh với vẻ tán thưởng sâu sắc. “Lời giải thích của Lục đạo hữu về sự bất ổn linh khí và cách hóa giải, cùng khả năng ứng dụng nó để lật tẩy tà tu này, quả thật phi thường. Không ngờ hắn lại có thể nhìn thấu bản chất đến vậy.” Ông khẽ thở dài. “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Con đường của Lục đạo hữu, tuy chậm rãi, nhưng lại hàm chứa đại đạo. Ngay cả những lão già như chúng ta, cũng có thể học hỏi được nhiều điều.”

Trưởng Lão Chấp Pháp, với khuôn mặt nghiêm nghị và cây trượng đen trong tay, tiến lên một bước. “Không cần phí lời với hắn. Luật là luật, không thể bẻ cong. Hãy khai thác thông tin từ hắn. Hắn đã tiết lộ về ‘Ma Quân đại nhân’ và ‘cuộc đấu giá sắp tới’. Rõ ràng, đây không chỉ là một tán tu đơn độc gây rối.”

Ánh mắt Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh một cách thâm ý. Ông đã chứng kiến cách Lục Trường Sinh không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về linh khí, về quy luật cổ xưa từ Vạn Cổ Khai Thiên để giăng bẫy Phong Lang. Điều đó đã làm ông thay đổi hoàn toàn cái nhìn về vị tu sĩ phàm nhân này. “Hôm qua, Lục Trường Sinh đạo hữu đã thể hiện một trí tuệ phi phàm, giúp chúng ta bắt gọn Phong Lang và thủ hạ của hắn. Hơn nữa, những chiêm nghiệm của đạo hữu về dị tượng linh khí và các quy luật cổ xưa đã giúp chúng ta có cái nhìn sâu sắc hơn về mối đe dọa đang rình rập.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua những cường giả khác, rồi lại dừng lại ở Lục Trường Sinh. “Ma Quân đã có kế hoạch lớn nhắm vào cuộc đấu giá sắp tới. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng và phối hợp chặt chẽ. Lục đạo hữu, ta mong ngươi sẽ tiếp tục hỗ trợ chúng ta trong việc đối phó với âm mưu này.”

Lục Trường Sinh khẽ cúi đầu, ánh mắt tĩnh lặng. “Vãn bối sẽ tận lực. Chuyện này liên quan đến sự an nguy của Thanh Thạch Thành, vãn bối không thể khoanh tay đứng nhìn.” Hắn không hề kiêu ngạo, cũng không hề từ chối. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn, dù muốn giữ vững bản tâm, cũng không thể hoàn toàn tách rời khỏi đại thế biến thiên. Đạo tâm vững như bàn thạch không có nghĩa là vô cảm trước sinh linh.

Trưởng Lão Chấp Pháp bắt đầu thẩm vấn Phong Lang. Hắn sử dụng những thủ đoạn đặc biệt của Tiên Môn để ép buộc Phong Lang khai ra những thông tin quan trọng. Dưới áp lực khủng khiếp, Phong Lang, dù căm hờn, cuối cùng cũng phải tiết lộ một phần âm mưu của ‘Ma Quân’. Hắn nói rằng ‘Ma Quân’ không chỉ muốn hấp thu linh khí từ cổ di tích để tăng cường sức mạnh, mà còn muốn lợi dụng cuộc đấu giá linh dược để gieo rắc hỗn loạn, phá hoại trật tự của Thanh Thạch Thành, và có thể là cả Hạ Giới. Hắn nhắc đến việc ‘Ma Quân’ đã phái nhiều tà tu khác trà trộn vào thành phố, chờ đợi tín hiệu để hành động.

Những lời khai của Phong Lang khiến các cường giả chính đạo kinh ngạc và lo lắng. Quy mô của âm mưu lớn hơn nhiều so với họ dự đoán. Việc các cổ di tích đang thức tỉnh không chỉ là cơ hội, mà còn là mối hiểm họa, khi tà đạo đang lợi dụng chúng để thực hiện những kế hoạch thâm độc.

Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một tia hy vọng. “Chúng ta cần một kế hoạch chi tiết hơn để đối phó. Lục đạo hữu, ngươi đã nhìn thấu bản chất của dị tượng linh khí, và cũng hiểu rõ âm mưu của tà đạo. Hãy cùng chúng ta thảo luận.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. Hắn biết, từ giờ trở đi, hắn sẽ bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy tranh đấu của Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không hề hối hận. Con đường hắn chọn, tuy cô độc, nhưng đã được chứng minh là đúng đắn. Hắn không cần danh vọng, không cần quyền lực. Cái hắn cần, là được đi hết con đường của mình, chứng nghiệm đại đạo, và giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên. Cuộc đấu giá linh dược sắp tới sẽ là một chiến trường mới, nhưng Lục Trường Sinh đã sẵn sàng. Hắn sẽ dùng trí tuệ và sự kiên định của mình để đối mặt với mọi thử thách, bởi hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, và chính từ đó, mọi biến cố đều khởi phát.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free