Cửu thiên linh giới - Chương 71: Trí Tuệ Giữa Sương Mù: Thử Thách Của Phong Lang
Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy Cổ Thần Di Tích, khiến mọi vật trở nên mờ ảo, huyền bí. Nhưng trong màn sương đó, một sự thật đã được phơi bày, và vai trò của Lục Trường Sinh trong cuộc chiến chống lại tà đạo ở Thanh Thạch Thành, không thể tránh khỏi, đã bắt đầu được định hình. Các thế lực lớn, ban đầu xem thường hắn, nay đã phải chú ý đến con đường tu hành "khác thường" có khả năng phá vỡ cục diện này. Cuộc đấu giá linh dược sắp tới, không còn đơn thuần là một sự kiện mua bán, mà sẽ là một ván cờ lớn, nơi số phận của Thanh Thạch Thành, và có thể là cả một vùng rộng lớn hơn, sẽ được định đoạt.
Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người gầy gò nhưng ẩn chứa một sự vững chãi lạ thường, đối diện với những cường giả Tiên Môn đang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. Không khí trong Cổ Thần Di Tích, vốn đã nặng nề bởi linh khí hỗn loạn và mùi đá cũ, rêu phong ngàn năm, giờ đây càng thêm phần căng thẳng bởi những suy tư và nhận định mới. Những phiến đá khổng lồ, bị thời gian và phong ba bào mòn, đứng sừng sững như những chứng nhân câm lặng của một thời đại đã qua, chỉ còn lại những hoa văn kỳ lạ không thể giải mã, ẩn chứa sức mạnh và bí ẩn của những cấm pháp đã thất truyền. Tiếng gió hú qua các khe đá vỡ, mang theo hơi lạnh buốt của đêm khuya, như lời than thở của những linh hồn cổ xưa bị giam cầm trong di tích.
“Sự biến động này không đơn thuần là tà khí ngoại lai, mà là sự phản phệ của một quy luật cổ xưa bị phá vỡ.” Lục Trường Sinh cất lời, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng mỗi từ đều vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không nhìn ai cụ thể, ánh mắt xuyên qua màn đêm, như thể đang nhìn thấu ngàn vạn năm thời gian. “Giống như hồi Vạn Cổ Khai Thiên, linh mạch bị cưỡng đoạt, ắt sẽ có ngày tự hủy. Cổ di tích này chỉ là xúc tác.” Hắn giải thích, không phải để thuyết phục, mà là để trình bày một sự thật mà hắn đã chiêm nghiệm được qua Tàn Pháp Cổ Đạo, qua những mảnh ghép của thời đại khai thiên lập địa. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về đại địa rạn nứt, linh mạch khô cạn, và sự hỗn loạn của thiên địa khi những quy luật bị bẻ gãy hiện lên rõ nét.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sâu thẳm, trầm ngâm lắng nghe. Ông ta đã trải qua vô số biến cố trong giới tu hành, nhưng cái nhìn của Lục Trường Sinh lại mang một tầng sâu sắc khác, một sự thấu triệt vượt ra ngoài những gì ông ta từng biết. Ông ta đã quen với việc chiến đấu chống lại tà khí ngoại lai, nhưng khái niệm về “phản phệ của quy luật cổ xưa” lại khiến ông ta phải suy nghĩ lại. “Phân tích của ngươi tuy táo bạo, nhưng lại hợp lý.” Ông ta khẽ gật đầu, sự nghi ngờ ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một sự tôn trọng không nhỏ. “Tuy nhiên, để hóa giải thì cần thời gian và sự hợp tác của nhiều thế lực. Ngươi có kế sách gì không?” Vạn Pháp Tông Chủ hiểu rằng, một vấn đề bắt nguồn từ quy luật cổ xưa thì không thể dùng phương pháp thông thường để giải quyết. Sự phức tạp của nó đòi hỏi một tầm nhìn xa hơn, một sự kiên nhẫn lớn hơn.
Đại Sư Trận Pháp, râu tóc bạc phơ, thân hình nhỏ bé nhưng ánh mắt sáng như sao, đã sớm hoàn toàn bị thuyết phục. Ông ta đã dành cả đời để nghiên cứu trận pháp, và những gì Lục Trường Sinh nói đã chạm đến tận cùng bản chất của đạo trận. “Những chi tiết ngươi nói về cấu trúc linh mạch cổ đại... chúng ta có thể dựa vào đó để tìm ra điểm yếu của trận pháp tà đạo đang lợi dụng dị tượng.” Ông ta nói, giọng điệu đầy phấn khích, như một học giả vừa khám phá ra một chân lý vĩ đại. Với ông, trận pháp không chỉ là những đường nét khắc trên đá hay những phù văn phức tạp, mà là sự mô phỏng của thiên địa, của vạn vật hữu linh. Và Lục Trường Sinh đã chỉ ra một điểm mà ông, với tất cả kinh nghiệm của mình, đã bỏ qua.
Giám Sát Sứ vẫn còn đôi chút cảnh giác, ánh mắt đảo qua Lục Trường Sinh, nhưng không còn dám lên tiếng khiển trách. Trưởng Lão Chấp Pháp đứng im lặng, khí tức nặng nề, hiển nhiên cũng đang suy nghĩ về lời Lục Trường Sinh. Tất cả họ đều nhận ra rằng, đây không phải là lúc để tranh luận về xuất thân hay địa vị, mà là lúc để đối mặt với một mối hiểm họa lớn hơn.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu trước câu hỏi của Vạn Pháp Tông Chủ. “Kế sách không phải là phá hủy, mà là điều hòa. Hóa giải độc tố tại điểm đó, sau đó dẫn dắt linh khí trở lại trạng thái cân bằng. Như một dòng sông bị ô nhiễm, không phải lấp cạn, mà là thanh lọc.” Hắn dừng một chút, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua từng cường giả. “Tuy nhiên, quá trình này cần sự kiên nhẫn và linh lực dồi dào. Và quan trọng hơn, nó sẽ tạo ra một khoảng trống, một thời điểm yếu nhất, mà những kẻ đang lợi dụng dị tượng này chắc chắn sẽ không bỏ qua.” Hắn ngụ ý đến Phong Lang và thế lực đằng sau, những kẻ đang âm thầm hút linh khí từ cổ di tích này.
Vạn Pháp Tông Chủ nhíu mày, hiểu rõ sự nguy hiểm tiềm tàng. “Nói vậy, chúng ta không những phải hóa giải, mà còn phải đối phó với kẻ địch thừa cơ hội?”
“Đúng vậy.” Lục Trường Sinh xác nhận. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Kẻ muốn lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi sẽ không ngừng nghỉ. Việc hóa giải dị tượng này cũng chính là một cách để chúng ta tự đặt mình vào thế đối đầu trực diện.”
Tiêu Hạo, đứng phía sau Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm. Hắn không hiểu hết những đạo lý uyên thâm mà Lục Trường Sinh đang nói, nhưng hắn hiểu được một điều: Trường Sinh huynh của hắn đang gánh vác một trách nhiệm lớn lao, và những lời nói của hắn đang định hình lại một cuộc chiến sắp xảy ra. Trong lòng hắn, sự tự hào về Lục Trường Sinh dâng trào, xen lẫn một chút lo lắng. Hắn biết, con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dẫu chọn sự chậm rãi và vững chắc, nhưng lại không hề thiếu những thử thách sinh tử.
Sau một hồi thảo luận và cân nhắc, Vạn Pháp Tông Chủ và các cường giả khác đã thống nhất một kế hoạch sơ bộ. Họ sẽ bắt đầu chuẩn bị cho việc thanh lọc linh mạch theo hướng dẫn của Lục Trường Sinh, nhưng điều đó đòi hỏi thời gian để tập hợp các trận sư, linh dược sư và cường giả có đủ linh lực để duy trì pháp trận. Trong lúc đó, Thanh Thạch Thành sẽ tăng cường cảnh giác, đề phòng những hành động phá hoại từ tà đạo.
“Đạo hữu, đa tạ ngươi đã chỉ điểm.” Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự cảm kích. “Sự thấu triệt của ngươi đã giúp chúng ta tránh được một tai họa lớn hơn. Ta tin rằng, đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Con đường tu hành của ngươi, quả nhiên có những điều sâu xa mà người thường khó lòng chạm đến.”
Lục Trường Sinh chỉ khẽ cúi đầu, không nói gì thêm. Hắn đã hoàn thành điều cần làm. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay sự tán dương, chỉ đơn thuần là làm theo cái tâm của mình, theo những gì Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn.
***
Rời khỏi Cổ Thần Di Tích, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước đi trong màn đêm tĩnh mịch. Đêm đã khuya lắm rồi, ánh trăng mờ nhạt bị những áng mây đen che khuất, chỉ còn những vì sao lấp lánh như những đốm lửa cô độc trên nền trời đen thẳm. Sương mù từ Mê Vụ Sâm Lâm, vốn nổi tiếng với những cây cổ thụ cao vút và những loài linh thú ẩn mình, đã tràn ra, bao phủ con đường mòn dẫn về Thanh Thạch Thành. Không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt, từng hơi thở đều mang theo làn hơi trắng đục. Sương mù dày đặc đến mức tầm nhìn chỉ còn vài bước chân, mọi vật xung quanh đều trở nên mờ ảo, huyền bí, như thể lạc vào một thế giới khác.
Tiếng gió rít qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng thì thầm của những linh hồn vất vưởng. Tiêu Hạo không ngừng co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy thân mình, bước chân vội vã, nhưng vẫn cố gắng giữ sát Lục Trường Sinh. Hắn liên tục liếc nhìn xung quanh, ánh mắt đầy vẻ bất an.
“Trường Sinh huynh, chúng ta bị theo dõi rồi.” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, gần như lạc đi trong tiếng gió. Hắn không cần Lục Trường Sinh xác nhận, bởi cái cảm giác quen thuộc này đã ghim sâu vào tâm trí hắn từ lần chạm mặt ở Linh Khí Phường. “Cái cảm giác này... y hệt tên Phong Lang! Luồng sát khí này... không lẫn vào đâu được!” Hắn có thể cảm nhận rõ ràng một luồng áp lực vô hình, một sự khát máu đang bủa vây họ, len lỏi qua từng luồng sương mù lạnh lẽo. Mùi đất ẩm và rêu phong của rừng sâu giờ đây lại hòa lẫn với một mùi tanh nhẹ, như máu tươi, khiến dạ dày hắn cuộn lại.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua từng bóng cây, từng luồng sương. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng bên trong, thần thức của hắn đã lặng lẽ lan tỏa, cảm nhận từng biến động nhỏ nhất của linh khí xung quanh. Hắn không ngạc nhiên. Sau những gì đã xảy ra ở Cổ Thần Di Tích, hắn biết Phong Lang sẽ không dễ dàng buông tha. Kẻ kia chắc chắn đã ẩn nấp gần đó, nghe lén toàn bộ cuộc thảo luận, và giờ đang tìm cơ hội để ra tay. Hắn đã dự liệu được điều này, bởi "tâm người là khó đoán", và lòng tham cùng thù hận thường che mờ lý trí.
“Ta biết.” Lục Trường Sinh đáp gọn, giọng trầm thấp nhưng đủ để trấn an Tiêu Hạo. “Đừng hoảng loạn. Cứ đi thẳng, nhưng hãy cảnh giác cao độ. Hắn muốn chúng ta sợ hãi.” Hắn biết, Phong Lang không chỉ muốn giết họ, mà còn muốn nhìn thấy sự hoảng sợ, sự tuyệt vọng trong mắt con mồi. Đó là bản chất của kẻ mạnh hiếp yếu, của kẻ tà ác.
Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn tin tưởng Lục Trường Sinh tuyệt đối, nhưng bản năng sinh tồn vẫn khiến hắn lo sợ. Hắn nắm chặt túi linh phù bên hông, sẵn sàng cho mọi tình huống. Ánh đèn lờ mờ của Thanh Thạch Thành ở phía xa giờ đây lại mang một vẻ xa vời lạ thường, như một ảo ảnh lung linh giữa biển sương mù đen kịt, một lời hứa hẹn về sự an toàn khó với tới. Tiếng bước chân của họ trên nền đất ẩm ướt vang lên khô khốc, như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực.
Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng, không nhanh không chậm. Tâm trí hắn như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu mọi biến động xung quanh. Hắn không chỉ cảm nhận được sát khí của Phong Lang, mà còn cảm nhận được sự dao động của linh khí trong sương mù, từng hạt nước li ti, từng luồng gió nhẹ. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giúp hắn chiêm nghiệm những quy luật vĩ đại của thiên địa, mà còn giúp hắn hòa mình vào môi trường, trở thành một phần của nó. Hắn đang chuẩn bị, không phải cho một cuộc đối đầu bằng sức mạnh, mà cho một trận chiến của trí tuệ và sự tinh tế.
Hắn biết, đối đầu trực diện với Phong Lang và thủ hạ của hắn trong tình trạng này là bất lợi. Hắn không phải là một tu sĩ chú trọng vào công kích hay phòng thủ mạnh mẽ. Con đường của hắn là sự ổn định, bền vững, không phải bùng nổ tức thời. Hắn cần lợi dụng mọi yếu tố có thể, biến hoàn cảnh bất lợi thành lợi thế. Sương mù dày đặc này, vốn là trở ngại cho tầm nhìn, lại có thể là một tấm màn che hoàn hảo.
Tiêu Hạo vẫn không ngừng quay đầu lại, đôi mắt láu lỉnh cố gắng xuyên qua màn sương. “Hắn có vẻ không vội vã lắm, Trường Sinh huynh. Hắn đang chơi đùa với chúng ta chăng?” Giọng Tiêu Hạo đầy vẻ phẫn nộ, nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi.
“Hắn đang chờ thời cơ.” Lục Trường Sinh đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi những bóng cây ẩn hiện. “Hắn muốn chúng ta mất bình tĩnh, kiệt sức, hoặc rơi vào bẫy của hắn. Nhưng hắn không biết, con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và nỗi sợ hãi, không thể lay chuyển đạo tâm của ta.” Hắn thầm nghĩ, đây cũng là một thử thách, một cơ hội để củng cố đạo tâm của mình, để chứng minh rằng tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, ngay cả khi đối mặt với những hiểm nguy chồng chất.
Hai người tiếp tục đi sâu vào con đường mòn, càng lúc càng xa Thanh Thạch Thành. Ánh sáng từ thành phố đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và sương mù bao phủ. Không khí lạnh lẽo dường như thấm vào tận xương tủy. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, như sợi dây đàn đang bị kéo căng, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt.
***
Bỗng, một tiếng gầm gừ vang lên, xé tan không khí tĩnh mịch của Mê Vụ Sâm Lâm, khiến Tiêu Hạo giật mình, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Âm thanh ấy thô bạo, đầy dã tính, như tiếng gào của một con sói săn mồi bị dồn vào đường cùng, nhưng cũng ẩn chứa sự tức tối và phẫn nộ. Từ trong màn sương mù dày đặc, ba bóng người cao lớn hiện ra, cùng với một thân ảnh quen thuộc đi đầu. Đó chính là Phong Lang, với khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu như bị máu tươi nhuộm thẫm, tràn đầy sát khí và vẻ kiêu ngạo. Hắn mặc chiếc áo da sói quen thuộc, nổi bật trong làn sương trắng đục, và trong tay hắn là thanh đao to bản, lưỡi đao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo của rạng sáng sắp tới. Mùi tanh nồng của huyết tinh và tà khí từ hắn tỏa ra, khiến không khí càng thêm nặng nề.
“Tiểu tử thối! Ngươi dám làm ta mất mặt!” Phong Lang gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ. Hắn vung thanh đao to bản, chém thẳng về phía Lục Trường Sinh với một tốc độ kinh hoàng, tạo ra một luồng gió mạnh xé toạc màn sương. Tiếng đao xé gió rít lên chói tai, mang theo sức mạnh đủ để chẻ đôi một tảng đá. Ba tên thủ hạ của hắn cũng đồng loạt xông lên, chúng hung hãn và mù quáng theo lệnh của chủ nhân, ánh mắt tràn ngập tham lam và khát máu.
Lục Trường Sinh không đối đầu trực diện. Hắn không có thiên phú nghịch thiên về thể thuật hay công pháp tấn công mạnh mẽ. Con đường của hắn là sự ổn định và tinh tế. Thân pháp của hắn như một làn gió, nhẹ nhàng và uyển chuyển, lách qua khe hở nhỏ nhất mà Phong Lang tạo ra. Hắn không né tránh một cách vội vã, mà là di chuyển một cách có tính toán, lợi dụng địa hình rừng rậm hiểm trở, những cây cổ thụ và đá tảng ẩn hiện trong sương mù. Mỗi bước chân của hắn đều như hòa vào màn sương, khiến Phong Lang cảm giác như đòn đánh của mình xuyên qua không khí.
“Trường Sinh huynh, mau chạy! Ta cản hắn một lát!” Tiêu Hạo hét lớn, giọng nói đầy lo lắng nhưng tay hắn không ngừng hoạt động. Hắn nhanh chóng rút ra vài viên khói độc và bùa ảo giác từ túi linh phù của mình. Một viên khói xanh lục bốc lên, tạo ra một làn khói dày đặc, che khuất tầm nhìn của nhóm Phong Lang. Tiếp đó là những lá bùa phát ra ánh sáng lập lòe, tạo thành những ảo ảnh mờ ảo trong sương, khiến các thủ hạ của Phong Lang nhất thời bị phân tâm, chém loạn xạ vào khoảng không. Mùi khói hắc từ bùa chú của Tiêu Hạo hòa lẫn với mùi đất ẩm, tạo ra một hỗn tạp khó chịu.
“Giữ hơi. Đừng phí linh lực. Theo ta.” Lục Trường Sinh khẽ ra hiệu cho Tiêu Hạo, ánh mắt hắn sắc lạnh, không rời khỏi động tĩnh của Phong Lang. Hắn không đánh mà chỉ né, nhưng sự né tránh của hắn lại mang một tầng ý nghĩa sâu xa hơn. Hắn không chỉ đơn thuần là tránh đòn, mà còn đang điều khiển cục diện.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh vận chuyển một cách chậm rãi, không tạo ra bất kỳ chấn động linh lực rõ ràng nào, nhưng lại âm thầm lan tỏa. Hắn không sử dụng nó để tấn công, cũng không phải để phòng ngự bằng sức mạnh, mà là để cảm nhận và điều hòa linh khí trong sương mù. Hắn cảm nhận được từng luồng gió nhẹ, từng hạt sương, từng sự thay đổi nhỏ nhất trong môi trường. Với một ý niệm khẽ động, hắn có thể tạo ra những khoảng trống nhỏ trong làn sương dày, những làn gió nhẹ thoáng qua, hoặc thậm chí là những ảo ảnh tinh vi, khiến cho cảm giác của Phong Lang và thủ hạ của hắn bị đánh lừa. Tiếng lá cây xào xạc dưới chân Lục Trường Sinh như một âm điệu nhẹ nhàng, trái ngược hoàn toàn với tiếng gầm gừ giận dữ của Phong Lang.
“Chết tiệt! Tên này quá giảo hoạt!” Phong Lang gầm lên, ánh mắt quét qua màn sương mù, cố gắng tìm kiếm hình bóng của Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy như mình đang tấn công vào một bóng ma. “Sương mù này... sao cứ như có mắt vậy?!” Hắn nhận ra sự bất thường. Những đòn đánh của hắn, vốn dĩ mạnh mẽ và chính xác, lại liên tục hụt hơi, chém vào không khí. Luồng sát khí của hắn, lẽ ra phải khiến đối thủ run sợ, lại dường như bị màn sương nuốt chửng.
Một tên thủ hạ la lên đầy hoảng loạn: “Đại ca, sương mù này quỷ dị quá! Ta không thấy gì cả! Cứ như có thứ gì đó đang kéo chúng ta đi vòng vòng!” Hắn vừa dứt lời, một ảo ảnh mờ ảo của Lục Trường Sinh hiện ra trước mặt hắn, khiến hắn vội vàng vung đao chém tới, nhưng chỉ chém vào hư không.
Lục Trường Sinh lợi dụng sự rối loạn đó, dẫn Tiêu Hạo lách qua một khe đá hẹp, sau đó ẩn mình sau một cây cổ thụ khổng lồ. Hắn không chạy thoát thân một cách vô định, mà là di chuyển theo một lộ trình đã được tính toán, hướng về một khu vực có địa hình phức tạp hơn, nơi có nhiều hang động và lối đi ngầm mà hắn đã vô tình phát hiện ra khi dò xét khu vực này trước đây. Hắn biết, trong môi trường như vậy, sức mạnh đơn thuần của Phong Lang sẽ bị hạn chế, và sự tinh tế của Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ phát huy tối đa hiệu quả.
Phong Lang tức giận đập mạnh thanh đao xuống đất, tạo ra một tiếng va chạm lớn vang vọng khắp khu rừng. “Hừ! Ngươi tưởng ngươi trốn thoát dễ dàng vậy sao?! Mạng của ngươi, để ta thu!” Hắn không cam tâm. Sự kiêu ngạo của hắn bị tổn thương sâu sắc. Hắn đã thề sẽ xé xác Lục Trường Sinh, và hắn sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Hắn vận chuyển linh lực, một luồng hắc khí bốc lên từ cơ thể hắn, cố gắng xua tan màn sương, nhưng dường như màn sương mù cũng có linh tính, càng lúc càng dày đặc hơn, như đang chế giễu sự bất lực của hắn.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã thoát khỏi vòng vây trực tiếp, nhưng cuộc truy đuổi chưa kết thúc. Phía sau họ, tiếng gầm gừ và tiếng chửi rủa của Phong Lang vẫn còn vang vọng, mang theo lời hứa hẹn về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi trong tương lai. Lục Trường Sinh biết, Phong Lang sẽ không buông tha, và cuộc đấu giá linh dược sắp tới sẽ là một chiến trường mới, nơi hắn sẽ phải đối mặt trực diện với kẻ thù này. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không hề sợ hãi. Con đường hắn chọn, dẫu đầy chông gai, nhưng đã được chiêm nghiệm và vững vàng. Hắn đã chứng minh rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dùng trí tuệ để vượt qua bạo lực, dùng sự điềm tĩnh để đối mặt với cuồng nộ. Và chính trong khoảnh khắc này, trong màn sương mù của Mê Vụ Sâm Lâm, đạo của hắn càng thêm kiên cố, như một tảng đá bất biến giữa đại thế biến thiên.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.