Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 70: Dị Tượng Linh Khí: Màn Che Vén Lên

Tiếng còi hiệu của Vệ Binh Trưởng dần tắt lịm trong màn đêm, để lại Linh Khí Phường chìm trong một bầu không khí nặng nề của sự sợ hãi và bất an. Mùi máu tanh thoảng nhẹ vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự tàn bạo vừa diễn ra. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không nán lại lâu, họ lặng lẽ rời đi, mang theo trong lòng những nỗi niềm khác nhau. Lời nói của Phong Lang về "Ma Quân", cùng với sự biến chất trong khí tức của hắn, đã gieo vào tâm trí họ một hạt mầm lo lắng không thể phớt lờ.

Trong một góc yên tĩnh của Tụ Linh Các, ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt xuống bàn đá xanh, tạo nên những vệt sáng lung linh trên chén trà nghi ngút khói. Tiêu Hạo ngồi đối diện Lục Trường Sinh, gương mặt tròn trịa vẫn còn vương chút tái nhợt của sự tức giận và lo lắng, đôi mắt láu lỉnh không ngừng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể sợ hãi Phong Lang sẽ đột ngột xuất hiện trở lại. Hắn khẽ thở dài, hơi ấm từ chén trà cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Ông Chủ Quán Trọ, thân hình béo tốt, vẫn giữ vẻ mặt phúc hậu thường ngày, nhưng ánh mắt lén lút nhìn về phía họ lại ẩn chứa sự bất an rõ rệt. Ông ta lau đi lau lại chiếc bàn bằng miếng vải đã sờn, động tác chậm rãi, như muốn kéo dài thời gian để lắng nghe.

“Lão Lục,” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự căng thẳng khó giấu. “Ngươi thấy đó, tên Phong Lang kia... hắn không còn như trước nữa. Cái 'Ma Quân' mà hắn nhắc đến... không lẽ là thật? Hắn ta thực sự đã gia nhập vào một thế lực tà đạo nào đó sao?” Hắn dừng lại, chờ đợi câu trả lời từ Lục Trường Sinh, người vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt đen láy trầm tư nhìn vào chén trà, như thể đang nhìn thấu những tầng sâu của thế giới.

Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đặt chén trà xuống, động tác chậm rãi và cẩn trọng. “Hắn đã hấp thu một loại tà khí đặc biệt, sức mạnh tăng vọt là điều hiển nhiên. Nhưng quan trọng hơn là 'dị tượng linh khí' ở phía tây thành. Ta cảm thấy nó không đơn thuần là một dấu hiệu của cổ di tích thức tỉnh.” Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng và sự thấu hiểu sâu sắc. “Khi Phong Lang nhắc đến 'Ma Quân', khí tức tà ác trên người hắn càng trở nên nồng đậm, như thể tên gọi đó là một loại khế ước, một lời thề nguyền. Linh khí ở phía tây thành cũng có một loại dao động tương tự, nhưng ở quy mô lớn hơn nhiều. Giống như một cái giếng cổ đã cạn kiệt, nay lại bị đổ đầy thứ nước độc, không phải là hồi sinh, mà là biến chất.”

Tiêu Hạo lắng nghe, đôi mắt mở to, cố gắng nắm bắt từng lời của Lục Trường Sinh. “Biến chất? Ý ngươi là... Phong Lang đang lợi dụng dị tượng đó để tăng cường sức mạnh, hay thế lực đứng sau hắn đang thao túng nó?” Hắn suy tư, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Ta đã nghe được nhiều tin đồn. Khu vực phía tây thành, quanh khu mỏ đá cũ, từ mấy ngày nay đã bị một nhóm tu sĩ bí ẩn canh gác nghiêm ngặt. Không phải là Vệ Binh Trưởng, mà là những kẻ có khí tức mạnh mẽ hơn, hành động bí ẩn. Ngay cả Vệ Binh Trưởng cũng không dám lại gần, chỉ dám cử người tuần tra vòng ngoài. Có người nói, đó là do một cổ di tích vĩ đại sắp thức tỉnh, linh khí từ trong lòng đất dâng lên quá mạnh, gây ra sự hỗn loạn.”

Lục Trường Sinh gật đầu. “Tin đồn không sai, nhưng thường chỉ là bề nổi của sự thật. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Linh khí tự nhiên cuộn trào, dù mạnh đến đâu, cũng mang theo một loại trật tự nhất định. Nhưng linh khí ở phía tây thành lại hỗn loạn một cách bất thường, như thể bị ép buộc, bị bóp méo. Nó không chỉ đơn thuần là thức tỉnh, mà là bị... dẫn dụ, bị chuyển hóa.” Hắn nhắm hờ mắt, trong tâm hải, những mảnh vỡ của viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên lại hiện lên, những đạo lý về sự cân bằng của linh mạch, về chu kỳ hưng vong của thiên địa. Hắn thấy rõ sự khác biệt giữa một mạch linh khí tự nhiên hồi sinh và một dòng linh khí bị can thiệp bởi tà pháp. Cái sau mang theo sự thối nát, sự ăn mòn từ bên trong, như một căn bệnh đang âm thầm gặm nhấm.

“Vậy chúng ta có nên... đi xem xét một chút không?” Tiêu Hạo hỏi, giọng hơi ngập ngừng. Dù hắn lanh lợi và dũng cảm, nhưng việc đối đầu với một thế lực bí ẩn và cường đại vẫn khiến hắn e ngại. “Nghe nói nơi đó giờ bị canh gác nghiêm ngặt, ngay cả Vệ Binh Trưởng cũng không dám lại gần. Nếu chúng ta bị phát hiện...”

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt kiên định. “Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nếu không tìm hiểu rõ ngọn ngành, lòng ta sẽ bất an. Dị tượng này không chỉ ảnh hưởng đến Thanh Thạch Thành, mà còn có thể là điềm báo cho những biến cố lớn hơn. Cái 'bàn tay điều khiển con cờ' mà ta nói, có lẽ đang ẩn mình trong dị tượng đó.” Hắn khẽ vuốt mái tóc đen dài, đôi môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Đôi khi, nguy hiểm nhất lại là khi ta nhắm mắt làm ngơ. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Chỉ cần chúng ta cẩn trọng, không hành động lỗ mãng, sẽ không có gì phải sợ.”

Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh đã quyết, liền gật đầu lia lịa. “Được! Ta tin vào Trường Sinh huynh! Vậy chúng ta cần chuẩn bị gì đây? Ta có thể đi mua một vài loại ẩn tức phù, hoặc thuốc che giấu khí tức...” Hắn bắt đầu ríu rít liệt kê, trong lòng dù lo lắng nhưng vẫn tràn đầy năng lượng.

Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ. “Không cần quá khoa trương. Bản thân ta là một tấm màn che giấu tốt nhất. Ngươi chỉ cần mang theo những thứ cần thiết, giữ im lặng và đi theo ta.” Hắn đứng dậy, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh. Hắn chỉnh lại bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường.

Ông Chủ Quán Trọ, dường như đã nghe được vài câu cuối, vội vàng tiến đến, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. “Khách quan, đêm đã khuya rồi, hai vị đi đâu vậy? Thanh Thạch Thành dạo này không yên bình, tốt nhất là nên nghỉ ngơi trong quán.” Giọng ông ta thấp thoáng sự cầu khẩn.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự trấn an. “Ông chủ cứ yên tâm, chúng ta chỉ đi dạo một chút. Sẽ không có chuyện gì đâu.” Hắn đặt vài viên linh thạch hạ phẩm lên bàn trà, rồi cùng Tiêu Hạo rời khỏi Tụ Linh Các.

Bước chân họ nhẹ nhàng, hòa vào bóng đêm. Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, rọi xuống mái nhà đá xanh của Thanh Thạch Thành, tạo nên những vệt sáng bạc lung linh. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo chút hơi lạnh và mùi hương của cỏ cây từ ngoại thành. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tránh né các ánh mắt tò mò và những toán tuần tra của Vệ Binh Thành, men theo những con hẻm tối và những bức tường thành cũ kỹ. Tiêu Hạo thận trọng liếc ngang dọc, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng góc khuất. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự bất an bao trùm thành phố sau sự kiện ở Linh Khí Phường. Mỗi bước chân đều phải thật nhẹ nhàng, mỗi hơi thở đều phải thật khẽ khàng, như những bóng ma lướt đi trong đêm.

Con đường dẫn về phía tây thành ngày càng trở nên hoang vắng. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nhạc cụ từ Tụ Linh Các đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng gió hú qua những khe tường đá, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, và một âm thanh trầm đục, như tiếng linh khí cuộn trào từ sâu trong lòng đất, ngày càng trở nên rõ ràng khi họ tiến gần. Mùi hương của đá cũ, rêu phong và bụi bặm bắt đầu thay thế mùi thức ăn và rượu, mang theo một cảm giác cổ kính, nặng nề, như thể họ đang bước vào một thời đại khác. Bầu không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo một áp lực vô hình đè nén lên lồng ngực. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí đang gia tăng, không phải là sự bùng nổ của sức sống, mà là một sự vặn vẹo, bóp méo đến khó chịu.

Cuối cùng, sau một hồi di chuyển cẩn trọng, họ ẩn mình sau một cụm đá lớn, quan sát khu vực Cổ Thần Di Tích nằm phía tây thành. Trước mắt họ là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy hoang tàn. Những khối đá nguyên khối khổng lồ, cao ngất trời, xếp chồng lên nhau một cách khó hiểu, tạo thành những kiến trúc kỳ lạ, mang phong cách khác biệt hoàn toàn so với bất kỳ công trình nào mà họ từng thấy. Các tượng thần khổng lồ đã bị đổ nát, đầu lìa khỏi thân, nằm ngổn ngang trên mặt đất, gương mặt in hằn những vết tích của thời gian và những trận chiến kinh thiên động địa. Các hoa văn kỳ lạ, không thể giải mã, khắc sâu vào đá, như những câu chuyện cổ xưa bị lãng quên. Tiếng gió hú qua các khe đá nghe như tiếng thì thầm của các linh hồn cổ xưa đang kể lể về quá khứ vinh quang đã mất.

Nơi đây linh khí cuộn trào bất thường, tạo thành những luồng xoáy mờ ảo với màu sắc u ám, không còn trong trẻo như linh khí tự nhiên mà mang theo một sắc thái biến dị, đỏ ngầu như máu hoặc xanh xám như tử khí. Từ trung tâm của tàn tích, một ánh sáng ma quái nhấp nháy, lúc ẩn lúc hiện, như một trái tim đang đập mạnh mẽ nhưng bệnh hoạn. Không khí xung quanh đặc quánh, nặng nề, khiến ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

Bên trong tàn tích, một vòng pháp trận khổng lồ đang vận hành, các phù văn cổ xưa phát ra ánh sáng mờ ảo, xoay chuyển liên tục. Xung quanh pháp trận, một nhóm cường giả đang tập trung, gương mặt ai nấy đều nghiêm nghị, ánh mắt đầy lo lắng. Họ chính là những người đã phong tỏa khu vực này, và cũng là những người đang cố gắng tìm hiểu và hóa giải dị tượng linh khí.

“Lão Lục, nhìn kìa!” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc, đôi mắt láu lỉnh mở to hết cỡ. “Đó không phải là Vạn Pháp Tông Chủ sao? Còn cả Đại Sư Trận Pháp nữa! Chuyện này lớn hơn ta tưởng rất nhiều!” Hắn chỉ tay về phía trung tâm, nơi một người đàn ông trung niên uy nghiêm, mặc đạo bào màu xanh thẫm, với khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt tinh anh, đang đứng sừng sững. Đó chính là Vạn Pháp Tông Chủ, người đứng đầu một trong những tông môn lớn nhất Thanh Thạch Thành. Bên cạnh ông là một lão nhân râu tóc bạc phơ, thân hình nhỏ bé nhưng đôi mắt lại sáng như sao, tay cầm một cây trượng khắc đầy phù văn cổ xưa – Đại Sư Trận Pháp, một trong những chuyên gia hàng đầu về trận pháp trong khu vực.

Tiếng nói của Vạn Pháp Tông Chủ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, trầm và đầy lo lắng. “Dị tượng linh khí này ngày càng mạnh, có vẻ như một cổ di tích đang thức tỉnh. Nhưng ta cảm thấy có gì đó không ổn... linh khí này dường như đang bị dẫn dụ và biến chất, không còn là sự hồi sinh thuần túy của thiên địa.” Ông ta khẽ cau mày, ánh mắt quét qua vòng pháp trận đang vận hành một cách khó hiểu. “Nó không giống như những cổ di tích khác mà chúng ta từng gặp. Sự hỗn loạn này... có vẻ như là có chủ đích.”

Đại Sư Trận Pháp, với vẻ mặt tập trung cao độ, gật đầu đồng tình. “Theo dấu vết của linh khí bị biến chất, nó có liên quan đến Phong Lang. Hắn ta đã lợi dụng tà pháp để thúc đẩy quá trình thức tỉnh của di tích này, đồng thời chuyển hóa linh khí thành một thứ khác, ma quái hơn. Có lẽ là để nuôi dưỡng một loại tà vật, hoặc tạo ra một loại sức mạnh cực đoan.” Giọng ông ta uyên bác, nhưng cũng chứa đựng sự lo ngại sâu sắc. “Ta đã cố gắng phân tích cấu trúc của pháp trận mà hắn ta sử dụng, nhưng nó quá phức tạp và quỷ dị, dường như không thuộc về bất kỳ đạo thống chính thống nào mà ta biết.”

Tiêu Hạo nuốt khan, quay sang nhìn Lục Trường Sinh. “Phong Lang... hắn ta thực sự là một quân cờ của Ma Quân sao? Hắn ta đã làm gì mà có thể khuấy động cả một cổ di tích như vậy?”

Lục Trường Sinh không trả lời, hắn tập trung tinh thần, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí trong cơ thể hắn tuần hoàn chậm rãi, ổn định, không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn bên ngoài. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, không phải để nhìn bằng thị giác, mà để cảm nhận bằng đạo tâm. Hắn cảm nhận được từng luồng linh khí biến chất, từng sợi tà niệm quấn quanh. Trong viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên, hắn đã chứng kiến sự hình thành của các linh mạch, sự tuần hoàn của âm dương, sự cân bằng của vạn vật. Linh khí ở đây không phải là một sự thức tỉnh tự nhiên, mà là một sự cưỡng ép, một sự vắt kiệt, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nặn, vặn vẹo dòng chảy của sinh mệnh.

Từ một góc khác, một người đàn ông mặc đạo bào màu xanh lam, khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm một lệnh bài sáng loáng, tiến lên. Đó là Giám Sát Sứ của Tiên Môn, người đại diện cho quyền lực tối cao. “Việc này đã vi phạm nghiêm trọng quy tắc của Tiên Môn. Bất kỳ ai dám lợi dụng cổ di tích để gây họa đều phải chịu trừng phạt thích đáng. Cần phải phong tỏa ngay lập tức và điều tra rõ ràng kẻ đứng sau.” Giọng ông ta nghiêm túc, công tâm, nhưng có phần cứng nhắc, chỉ tập trung vào luật lệ mà ít chú ý đến bản chất sâu xa của vấn đề. “Quy tắc của Tiên Môn, không thể phá vỡ!”

Một lão nhân khác, mặc đạo bào đen, cầm một cây trượng nặng nề, bước tới. Đó là Trưởng Lão Chấp Pháp, người thực thi pháp luật của Vạn Pháp Tông, với vẻ mặt nghiêm khắc, kiên quyết. “Luật là luật. Kẻ nào dám gây họa trong thành đều phải chịu trừng phạt. Nhưng quan trọng là phải ngăn chặn dị tượng này trước khi nó gây ra tai họa lớn hơn. Nếu nó bùng phát, cả Thanh Thạch Thành sẽ gặp nguy hiểm!” Ông ta dứt khoát nói, ánh mắt quét qua từng người, như muốn thúc giục họ hành động. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Lục Trường Sinh vẫn đứng ẩn mình trong bóng tối, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy hỗn loạn của linh khí. Hắn cảm nhận được có một điểm yếu, một khe nứt nhỏ trong pháp trận, nơi linh khí bị biến chất một cách mãnh liệt nhất, nhưng lại không phải là trung tâm của sự hỗn loạn. Nó giống như một vết thương nhiễm trùng nhỏ ban đầu, nhưng lại âm thầm lan rộng, làm suy yếu toàn bộ cơ thể. Các cường giả kia đang cố gắng hóa giải pháp trận từ bên ngoài, hoặc từ trung tâm, nhưng họ lại bỏ qua cái "vết thương" nhỏ bé, âm thầm kia. Linh khí ở điểm đó không chỉ bị dẫn dụ, mà còn bị 'ăn mòn' từ bên trong, như một loại độc tố đang dần dần hủy hoại linh mạch của di tích.

Ánh trăng dần lặn về phía tây, sương mù bắt đầu bao phủ, che mờ những đường nét đổ nát của Cổ Thần Di Tích. Không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, mang theo mùi của rêu phong và đất ẩm. Các luồng sáng ma quái từ trung tâm dị tượng càng trở nên dữ dội, nhấp nháy liên tục, tạo ra những cái bóng quỷ dị trên vách đá. Tiếng linh khí cuộn trào giờ đây nghe như tiếng gầm gừ trầm đục, đe dọa.

Trong lúc các cường giả đang tranh luận căng thẳng về cách hóa giải dị tượng, tiếng Trưởng Lão Chấp Pháp vang lên đầy sốt ruột: “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Nếu để dị tượng này bùng phát, cả Thanh Thạch Thành sẽ gặp nguy hiểm.”

Giám Sát Sứ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giọng nói cứng rắn: “Nếu Phong Lang là kẻ đầu sỏ, hắn phải bị bắt giữ và xét xử theo luật Tiên Môn. Không thể dung thứ cho những hành vi vi phạm đạo thống.”

Vạn Pháp Tông Chủ nhìn chằm chằm vào dòng linh khí biến chất, ánh mắt đầy suy tư. “Nhưng hắn chỉ là một quân cờ. Kẻ đứng sau mới là mối họa thực sự. Cái 'Ma Quân' mà hắn nhắc đến... có lẽ không phải là lời đe dọa suông. Hắn ta muốn gì ở cổ di tích này, và mục đích của việc biến chất linh khí là gì?” Ông ta xoa cằm, sự lo lắng hiển hiện rõ ràng. “Chúng ta cần phải hiểu rõ bản chất của nó trước khi hành động lỗ mãng.”

Lục Trường Sinh, lúc này, đã không thể giữ im lặng. Hắn đã cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng bị bóp méo sâu sắc, một sự tương đồng kỳ lạ với những gì hắn đã thấy khi linh khí bị biến chất trong các viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn nhớ lại những chiêm nghiệm về sự hình thành và suy tàn của linh mạch, về cách vạn vật chuyển hóa theo quy luật tự nhiên. Linh khí này không chỉ bị biến chất bởi tà pháp, mà còn đang bị một lực lượng nào đó 'ăn mòn' từ bên trong, như một vết thương nhiễm trùng đang dần hoại tử. Và nguồn gốc của sự 'ăn mòn' đó, nằm ở một điểm rất nhỏ, một 'mắt trận' bị ô nhiễm mà không ai chú ý, nằm cách xa trung tâm nhưng lại là căn nguyên của mọi hỗn loạn. Nếu không loại bỏ tận gốc, mọi nỗ lực hóa giải khác đều sẽ vô ích.

Hắn đấu tranh nội tâm. Con đường của hắn là ẩn mình, tránh xa thị phi, giữ vững đạo tâm. Nhưng lúc này, Thanh Thạch Thành đang lâm nguy, và hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo, lại là người duy nhất nhìn ra được chân tướng. Giữ kín hay ra tay? Trách nhiệm của một tu sĩ chân chính là gì? Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt kiên định. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn đã chọn con đường của mình, và con đường đó không phải là vô cảm trước sinh linh.

Lục Trường Sinh khẽ nhích người, thoát ẩn hiện khỏi bóng tối dưới cụm đá. Bước chân hắn nhẹ như không, không gây ra một tiếng động nào. Các cường giả đang tập trung vào pháp trận, nên ban đầu không ai chú ý đến sự xuất hiện của hắn. Chỉ khi Lục Trường Sinh tiến đến gần hơn một chút, đủ để ánh sáng ma quái từ di tích hắt lên khuôn mặt điềm tĩnh của hắn, Vạn Pháp Tông Chủ mới hơi ngẩng đầu.

“...Nguồn gốc của sự hỗn loạn không nằm ở trung tâm di tích, mà là một điểm... đã bị ô nhiễm từ rất lâu.” Lục Trường Sinh cất giọng trầm thấp, từ tốn, nhưng mỗi lời đều mang theo một sức nặng kỳ lạ, khiến không gian dường như lắng xuống. Các cường giả khác đồng loạt quay lại, ánh mắt đầy kinh ngạc và cảnh giác khi thấy một thanh niên xa lạ đột ngột xuất hiện giữa vòng vây nghiêm ngặt của họ. “Giống như một mạch nước bị đầu độc, không phải là thay đổi dòng chảy, mà là lọc bỏ độc tố. Cái độc tố đó nằm ở... phía Đông Nam của vòng pháp trận, cách đó ba trượng, ở một phiến đá bị vỡ.” Hắn chỉ tay về một điểm khuất lấp, nơi linh khí biến chất có vẻ yếu hơn, nhưng lại là nơi ẩn chứa sự vặn vẹo sâu sắc nhất.

Giám Sát Sứ cau mày, định lên tiếng khiển trách sự xuất hiện bất ngờ của Lục Trường Sinh. “Ngươi là ai? Sao dám tự tiện xông vào...”

Nhưng Vạn Pháp Tông Chủ đã giơ tay ra hiệu cho Giám Sát Sứ im lặng. Ông ta nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt tinh anh lộ rõ vẻ nghi ngờ nhưng cũng có chút tò mò. “Đạo hữu có cái nhìn độc đáo. Nhưng tại sao chúng ta lại không phát hiện ra điểm đó?”

Đại Sư Trận Pháp, với sự nhạy cảm đặc biệt với linh khí và trận pháp, đã không chờ đợi. Ông ta lập tức vận chuyển chân nguyên, phóng một luồng linh khí thăm dò về phía điểm mà Lục Trường Sinh vừa chỉ. Luồng linh khí vừa chạm vào phiến đá vỡ, Đại Sư Trận Pháp chợt rùng mình, khuôn mặt già nua bỗng biến sắc. “A!” Ông ta khẽ kêu lên, lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy kinh ngạc. “Không thể nào! Quả nhiên là có! Ta đã bỏ qua một điểm cực kỳ tinh vi, bị che giấu bởi toàn bộ sự hỗn loạn của pháp trận! Linh khí ở đó bị biến chất đến cực điểm, như một ổ độc đang âm thầm lan truyền!”

Các cường giả khác cũng đồng loạt phóng thức thần, hoặc vận chuyển chân nguyên để cảm nhận. Và tất cả đều kinh ngạc nhận ra lời Lục Trường Sinh nói là sự thật. Một luồng linh khí đen tối, dơ bẩn, đang âm thầm ăn mòn mạch linh khí của cổ di tích từ một điểm tưởng chừng như vô hại.

Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc, rồi thành sự tôn trọng sâu sắc. “Đạo hữu, rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi làm cách nào mà có thể nhìn thấu được điểm yếu đó?”

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, vẻ điềm tĩnh như cũ. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ta chỉ là một người tu hành theo con đường của riêng mình, nhìn thấy những gì cần phải thấy.” Hắn không giải thích nhiều, chỉ nhìn về phía dị tượng linh khí vẫn đang cuộn trào, rồi lại nhìn về phía các cường giả. “Nếu không loại bỏ tận gốc cái độc tố đó, dị tượng này sẽ không thể hóa giải hoàn toàn. Nó sẽ tiếp tục lây lan, cho đến khi toàn bộ linh mạch của Thanh Thạch Thành bị hủy hoại.”

Tiêu Hạo đứng phía sau, nhìn Lục Trường Sinh vừa xuất hiện một cách đường hoàng, và chỉ bằng vài lời đã khiến các cường giả kinh ngạc, trong lòng dâng lên một sự tự hào không tả xiết. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã đưa ra một quyết định mạo hiểm, nhưng nó lại là điều cần phải làm. Và quả nhiên, cái nhìn độc đáo của Lục Trường Sinh, đến từ Tàn Pháp Cổ Đạo và những chiêm nghiệm Vạn Cổ Khai Thiên, đã giúp hắn vượt lên trên tất cả những cường giả kia.

Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy Cổ Thần Di Tích, khiến mọi vật trở nên mờ ảo, huyền bí. Nhưng trong màn sương đó, một sự thật đã được phơi bày, và vai trò của Lục Trường Sinh trong cuộc chiến chống lại tà đạo ở Thanh Thạch Thành, không thể tránh khỏi, đã bắt đầu được định hình. Các thế lực lớn, ban đầu xem thường hắn, nay đã phải chú ý đến con đường tu hành "khác thường" có khả năng phá vỡ cục diện này. Cuộc đấu giá linh dược sắp tới, không còn đơn thuần là một sự kiện mua bán, mà sẽ là một ván cờ lớn, nơi số phận của Thanh Thạch Thành, và có thể là cả một vùng rộng lớn hơn, sẽ được định đoạt.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free