Cửu thiên linh giới - Chương 69: Sóng Gió Linh Khí Phường: Huyết Ảnh Phong Lang
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh Trường Thiên Sơn hùng vĩ, đánh thức Thanh Thạch Thành khỏi giấc ngủ đêm. Tiếng chuông buổi sáng từ một đạo quán cổ kính vang vọng, thanh thoát mà thâm trầm, như gột rửa những tạp niệm còn vương vấn trong tâm hồn. Trong căn phòng tại Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh đã tĩnh tọa từ canh ba, linh khí trong cơ thể hắn tuần hoàn theo một chu kỳ chậm rãi, vững chắc, không truy cầu tốc độ hay sức mạnh bùng nổ, mà chỉ hướng đến sự hài hòa và bền bỉ. Khi Tiêu Hạo còn đang ngái ngủ, hắn đã thu công, đôi mắt đen láy mở ra, trong vắt như hồ thu, phản chiếu ánh sáng mới chớm của ngày.
Tiêu Hạo duỗi người một cái thật dài, ngáp ngắn ngáp dài rồi lật đật ngồi dậy. Hắn xoa xoa mắt, nhìn thấy Lục Trường Sinh đã chỉnh tề đứng bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía xa xăm. "Trường Sinh huynh, huynh dậy sớm vậy sao? Đêm qua ta cứ mơ thấy đám linh thảo quý hiếm bay lượn trước mắt, thật là... hảo mộng!" Hắn cười hì hì, nhưng rồi chợt nhớ đến những lời nói của Lục Trường Sinh đêm qua, nụ cười trên môi dần tắt. "Huynh vẫn còn suy nghĩ về những lời ta nói đêm qua ư? Về cái 'ám lưu' và 'cổ di tích thức tỉnh' ở khu mỏ đá cũ?"
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không quay lại. "Đúng vậy. Linh khí hỗn loạn, lòng người cũng dễ biến động. Nơi đây như một tấm gương phản chiếu, Tiêu Hạo. Những gì ta đã chiêm nghiệm từ Vạn Cổ Khai Thiên không phải để ta trở thành một kẻ mạnh vô song, mà là để ta có một cái nhìn sâu sắc hơn về bản chất của thế giới, để ta có thể đứng vững giữa mọi biến cố mà không bị cuốn trôi." Giọng hắn trầm ấm, mang theo chút suy tư thâm thúy. "Thanh Thạch Thành này, tưởng chừng bình yên, lại ẩn chứa nhiều biến số. Sự việc của Trần Quản Sự chỉ là một góc nhỏ, còn những điều Tiêu Hạo ngươi thu thập được đêm qua mới thực sự đáng để suy ngẫm." Hắn quay lại, ánh mắt nhìn Tiêu Hạo đầy thâm ý. "Hôm nay, chúng ta sẽ đi Linh Khí Phường. Nơi đó là tụ điểm của mọi thông tin, cũng là nơi linh khí giao thoa hỗn tạp nhất. Ta muốn tự mình cảm nhận, tự mình quan sát."
Tiêu Hạo gật đầu, gương mặt dần trở nên nghiêm túc. "Ta đã rõ, Trường Sinh huynh. Ta cũng muốn xem, cái 'ám lưu' mà mọi người xì xào kia rốt cuộc là thứ gì. Hy vọng không phải là một đám tà tu gây rối." Hắn nhanh chóng chỉnh trang y phục, những bộ đồ màu sắc tươi sáng thường ngày, có nhiều túi nhỏ ẩn chứa đủ loại linh dược, bùa chú. "Linh Khí Phường hôm nay có vẻ khác lạ. Người lạ nhiều, khí tức cũng hỗn tạp hơn trước. Nghe nói có mấy kẻ mới đến, hành sự rất ngang ngược, không coi ai ra gì." Hắn nhíu mày, có chút lo lắng. "Bọn chúng không chỉ là những tán tu bình thường, mà dường như có một mục đích nào đó. Các cửa hàng cũng cẩn trọng hơn, giao dịch có vẻ vội vã, ẩn chứa sự bất an."
Hai người cùng nhau rời Tụ Linh Các, bước xuống những con phố đã bắt đầu nhộn nhịp của Thanh Thạch Thành. Ánh nắng ban mai rải xuống những viên đá xanh lát đường, tạo nên một khung cảnh yên bình giả tạo. Khi họ tiến sâu vào Linh Khí Phường, sự khác biệt trở nên rõ ràng. Linh Khí Phường, vốn dĩ là trái tim của Thanh Thạch Thành, nơi hội tụ đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp và các vật liệu tu hành. Bình thường, nơi đây tấp nập tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, và mùi hương của vô số thảo dược, kim loại, lưu huỳnh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống tu hành.
Nhưng hôm nay, bản giao hưởng ấy có một nốt trầm bất thường. Dù vẫn sầm uất, tiếng ồn ào không còn là sự huyên náo vui vẻ, mà xen lẫn những tiếng xì xào to nhỏ, những ánh mắt dò xét, và một luồng khí tức căng thẳng ngầm. Các cửa hàng, từ những gian hàng lớn với kiến trúc tinh xảo đến những lều quán tạm bợ bày bán đủ thứ linh tinh, đều có vẻ thận trọng hơn. Những tu sĩ lạ mặt, với khí tức mạnh mẽ nhưng có phần hung hãn, thỉnh thoảng lại lướt qua, ánh mắt sắc lạnh quét một vòng, khiến những tán tu nhỏ bé phải cúi đầu tránh né. Mùi thảo dược vẫn nồng nàn, nhưng Lục Trường Sinh có thể cảm nhận được một luồng tà khí thoảng nhẹ, như một vết nhơ khó nhận ra trong dòng chảy linh khí hỗn tạp. Hắn không nói gì, chỉ trầm mặc quan sát, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, thấu thị từng biến động nhỏ nhất trong không khí.
Tiêu Hạo đi bên cạnh, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc từ đám đông. Hắn gật gù, thỉnh thoảng lại nhíu mày, rồi lại quay sang thì thầm với Lục Trường Sinh: "Trường Sinh huynh, ta nghe nói có một nhóm tán tu từ U Minh Vực mới đến, bọn chúng rất hung tợn, thường xuyên cướp đoạt linh dược của những người yếu hơn. Vài ngày trước, một tán tu đã bị chúng đánh cho trọng thương chỉ vì không chịu nhường một gốc Huyết Linh Chi." Hắn dừng lại trước một quầy hàng bán các loại linh dược hiếm, ánh mắt cảnh giác quét quanh. "Xem ra, những lời đồn đêm qua không phải là vô căn cứ."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng đạo tâm. Những luồng linh khí hỗn tạp, xen lẫn sự hung hãn và tà ác, đang dần trở nên dày đặc hơn. Hắn nhớ lại những viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên, nơi mà sự suy yếu của trật tự thường đi kèm với sự trỗi dậy của những thế lực tà ác, những kẻ lợi dụng hỗn loạn để trục lợi. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Nhưng vạn vật cũng có lúc biến chất, Tiêu Hạo. Sự biến động của linh khí không chỉ tác động đến môi trường, mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến tâm trí con người. Khi đạo tâm không vững, rất dễ bị tà niệm xâm nhập." Hắn nhìn vào một tu sĩ đang hung hăng tranh giành một bình đan dược với một lão phu nhân, rồi lại nhìn vào ánh mắt sợ hãi của những người xung quanh. "Thanh Thạch Thành này, e rằng đã không còn yên bình như vẻ bề ngoài của nó nữa rồi."
Hai người tiếp tục dạo bước, cố gắng không gây sự chú ý. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng nội tâm hắn lại không ngừng chiêm nghiệm. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức quen thuộc, nhưng lại mạnh mẽ hơn rất nhiều, ẩn hiện trong đám đông. Đó là khí tức của Phong Lang, nhưng không phải Phong Lang mà hắn từng biết. Có một sự thay đổi sâu sắc, một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ đang bao trùm lấy đối phương, khiến hắn ta trở nên nguy hiểm hơn gấp bội. Hắn biết, mọi chuyện không đơn giản chỉ là một vài tán tu gây rối, mà là một dấu hiệu cho thấy một thế lực lớn hơn đang bắt đầu nhúng tay vào Thanh Thạch Thành này. Con đường tu hành của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ nhắm mắt làm ngơ trước những biến động của thế giới. Hắn cần phải thấu hiểu, cần phải tìm ra vị trí của mình trong dòng chảy hỗn loạn này.
Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Linh Khí Phường, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang dừng chân trước một quầy linh dược khá lớn, nơi Chủ Tiệm Linh Dược, một lão nhân gầy gò với đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính, đang cẩn thận sắp xếp các loại thảo dược. Mùi thảo dược nồng nàn, tươi mới, khác hẳn với những mùi tạp nham ở các gian hàng khác. "Chủ tiệm, gốc Thiên Niên Linh Chi này giá bao nhiêu?" Một tán tu trẻ tuổi, trông có vẻ thư sinh, đang cẩn trọng lựa chọn một gốc linh thảo màu đỏ tươi. Hắn ta có vẻ không quá mạnh, nhưng ánh mắt tràn đầy sự khát khao đối với linh dược.
"Thiên Niên Linh Chi, giá ba mươi khối hạ phẩm linh thạch." Chủ Tiệm Linh Dược trả lời, giọng nói từ tốn, đầy kinh nghiệm. "Hàng tốt, không pha tạp, là do chính tay lão phu hái từ Trường Thiên Sơn đấy."
Tán tu trẻ tuổi vừa định trả tiền, bỗng một tiếng gầm gừ vang lên: "Hừ! Thiên Niên Linh Chi mà cũng dám hét giá cao như vậy sao?" Một nhóm ba tán tu hung hãn xông tới, áo quần xốc xếch, trên mặt còn vương vãi vết máu khô. Khí tức của bọn chúng đều đạt tới Trúc Cơ kỳ, lại mang theo vẻ tà ác, khiến những người xung quanh rụt rè tránh xa. Tên cầm đầu, một gã mặt sẹo, ánh mắt tham lam quét qua gốc linh chi. "Lão già, giao gốc linh chi này đây, bọn ta sẽ cho ngươi một ít linh thạch tệ để mua rượu uống!"
Chủ Tiệm Linh Dược biến sắc. "Các ngươi... đây là Linh Khí Phường, không thể cướp đoạt trắng trợn như vậy!"
"Cướp đoạt thì sao? Ngươi muốn chết ư?" Tên mặt sẹo hừ lạnh, đưa tay định vồ lấy gốc linh chi. Tán tu trẻ tuổi vội vàng giơ kiếm chắn ngang. "Ngươi dám!"
Xung đột bùng nổ. Tên mặt sẹo không nói nhiều lời, vung quyền đánh thẳng vào mặt tán tu trẻ. Mặc dù tán tu trẻ tuổi cố gắng chống trả, nhưng hắn ta yếu thế hơn hẳn, chỉ vài chiêu đã bị đánh văng ra, ho ra một búng máu tươi, ngã vật xuống đất. Linh chi trong tay hắn cũng văng ra, lăn lóc trên nền đất. Mùi máu tanh thoảng qua trong không khí, hòa lẫn với mùi thảo dược, tạo nên một sự hỗn tạp khó chịu. Đám đông xung quanh hoảng loạn lùi lại, không ai dám can thiệp.
Đúng lúc đó, một luồng tà khí cực kỳ mạnh mẽ bỗng quét qua Linh Khí Phường, khiến không khí như đông đặc lại. Một bóng người nhanh như chớp lướt đến, dáng người không quá cao lớn nhưng toàn thân tỏa ra vẻ dữ tợn, làn da ngăm đen, đôi mắt đỏ ngầu như dã thú. Hắn mặc một chiếc áo da sói đơn giản, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình. Hắn xuất hiện, không một lời báo trước, và đám tán tu mặt sẹo kia lập tức cúi đầu, lộ rõ vẻ sợ hãi và tôn kính. "Phong Lang đại ca!"
Tên mặt sẹo vừa hô lên, Phong Lang đã đưa tay vung một chưởng. Không phải vào tán tu trẻ tuổi, mà là vào tên mặt sẹo vừa gọi hắn. "Phế vật! Một gốc linh chi cỏn con mà cũng không giải quyết được sao? Còn dám làm mất mặt ta?" Chưởng phong mạnh mẽ, tà khí cuồn cuộn, đánh thẳng vào ngực tên mặt sẹo. "Phụt!" Tên mặt sẹo phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể bay văng ra xa, đập mạnh vào tường một cửa hàng gần đó, rồi lịm đi.
Đám đông hoàn toàn chết lặng. Chủ Tiệm Linh Dược run rẩy, đôi kính trên mũi suýt rơi xuống. Ngay cả hai tên tán tu còn lại cũng sợ đến mức không dám thở mạnh. Phong Lang không thèm nhìn đến tên mặt sẹo nữa, hắn bước thẳng đến gốc Thiên Niên Linh Chi đang nằm lăn lóc, cúi người nhặt lên. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét một vòng quanh đám đông, đầy vẻ khát máu và ngạo mạn. Hắn ta trông mạnh hơn rất nhiều so với lần trước Lục Trường Sinh gặp. Khí tức tà ác trên người hắn nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, như một vầng sáng đỏ sẫm bao quanh.
"Cút hết! Linh thảo này là của ta! Kẻ nào dám cản, chết!" Giọng hắn khàn đặc, đầy sát kh��, vang vọng khắp Linh Khí Phường như một lời tuyên án. Không ai dám nói một lời. Tán tu trẻ tuổi nằm dưới đất, cố gắng bò dậy, nhưng chỉ ho ra máu, ánh mắt tuyệt vọng nhìn gốc linh chi quý giá bị cướp đoạt. Chủ Tiệm Linh Dược chỉ biết câm nín, không dám thốt ra nửa lời. Toàn bộ khu vực chợ linh dược chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua những mái nhà, mang theo mùi máu tanh và tà khí thoang thoảng. Ánh nắng gắt gao giữa trưa dường như cũng không thể xua tan đi bầu không khí u ám, ngột ngạt này.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng từ xa, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, nhưng vẫn có thể quan sát toàn bộ sự việc. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen láy không chớp, tập trung vào Phong Lang. Hắn không trực tiếp ra tay, nhưng ánh mắt kiên định và khí chất vững vàng của hắn như một ngọn hải đăng giữa dòng thác hỗn loạn. Hắn không hề chớp mắt khi Phong Lang ra tay tàn độc, cũng không hề biểu lộ sự sợ hãi. Hắn chỉ quan sát, cảm nhận, và suy ngẫm.
Tiêu Hạo thì khác, hắn ta đã tức giận đến tím mặt. "Hắn ta! Chính là Phong Lang!" Hắn nghiến răng ken két. "Tên khốn nạn đó! Hắn ta còn mạnh hơn trước rất nhiều! Khí tức tà ác kia... hắn ta đã tu luyện loại công pháp tà ma gì vậy chứ?" Hắn định xông ra, nhưng Lục Trường Sinh đã đưa tay ngăn lại.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời Phong Lang. "Không cần vội. Quan sát đã." Giọng hắn trầm ổn, trấn an sự nóng nảy của Tiêu Hạo. Hắn cảm nhận được, Phong Lang đang trở nên mạnh mẽ một cách bất thường, như thể đã hấp thu được một nguồn năng lượng tà ác nào đó. Sự thay đổi này không phải là do tu luyện bình thường mà có được. Điều này càng khẳng định những lời đồn về 'ám lưu' và 'thế lực mới' ở Thanh Thạch Thành là có thật, và Phong Lang chỉ là một con cờ trong đó.
Phong Lang nhặt gốc Thiên Niên Linh Chi, cẩn thận bỏ vào túi trữ vật. Hắn ta không hề che giấu sự ngạo mạn và khát máu. Ánh mắt đỏ ngầu của hắn tiếp tục quét một vòng, rồi đột nhiên dừng lại. Hắn ta cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt, bình tĩnh mà thâm sâu, hoàn toàn khác biệt với sự sợ hãi và hỗn loạn xung quanh. Đó là ánh mắt của Lục Trường Sinh.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt của Lục Trường Sinh và Phong Lang chạm nhau giữa không trung. Một tia điện vô hình xẹt qua. Phong Lang nheo mắt lại, trong đáy mắt hắn ánh lên một tia sát ý và kinh ngạc. Hắn nhận ra Lục Trường Sinh, cái tên phàm nhân không đáng kể mà hắn đã từng coi thường, nhưng lại là người đã khiến hắn phải chịu đựng sự nhục nhã vì vụ Trần Quản Sự. Nhưng lần này, Lục Trường Sinh không còn là một phàm nhân chỉ biết dùng mưu kế. Khí chất của hắn, dù không bùng nổ, lại mang theo một áp lực vô hình, một sự vững chãi khiến Phong Lang cảm thấy khó chịu.
Phong Lang khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung ác. Hắn ta không muốn dây dưa vào lúc này. Mục đích của hắn là tìm kiếm linh dược, không phải gây chiến. Hắn ta cũng không muốn làm lớn chuyện khi chưa rõ lai lịch của Lục Trường Sinh và những người đứng sau hắn ta. Dù vậy, một lời đe dọa vẫn là điều cần thiết để thể hiện sự uy hiếp.
"Lục Trường Sinh..." Giọng hắn khàn đặc, đầy sát khí, vang vọng khắp Linh Khí Phường, đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy. "Ngươi sẽ sớm biết thế nào là hối hận. Kẻ cản đường Ma Quân, không có kết cục tốt đẹp đâu!" Hắn ta gằn từng chữ, ánh mắt đầy đe dọa, rồi thân hình hắn ta chợt hóa thành một làn khói đen, rút lui nhanh chóng, biến mất vào một con hẻm khác, để lại phía sau một luồng tà khí nồng nặc và bầu không khí chết chóc.
Đám đông lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn run rẩy. Tiêu Hạo lúc này mới chạy ra khỏi con hẻm, gương mặt trắng bệch vì tức giận và lo lắng. "Ma Quân? Lại là một cái tên khác sao?" Hắn thì thầm với Lục Trường Sinh, ánh mắt vẫn nhìn về phía Phong Lang vừa biến mất. "Hắn ta... đúng là Phong Lang, nhưng mạnh hơn rất nhiều. Khí tức tà ác cũng nồng đậm hơn. Chắc chắn có kẻ đứng sau, hoặc hắn ta đã được truyền công pháp tà ác. Lời đe dọa kia, chắc chắn là của thế lực mà hắn ta đang phục tùng." Tiêu Hạo nhanh chóng tiến đến gần những người chứng kiến, lợi dụng tài ăn nói của mình để thu thập thêm thông tin. Hắn nghe ngóng được rằng Phong Lang đã xuất hiện ở Thanh Thạch Thành được vài ngày, luôn hành sự ngang ngược, cướp bóc trắng trợn, nhưng không ai dám chống đối vì khí tức của hắn ta quá mạnh, vượt xa những tán tu bình thường.
Chủ Tiệm Linh Dược lúc này mới dám ngẩng đầu lên, gương mặt tái mét. Ông ta nhìn gốc linh chi bị cướp đi, ánh mắt bất lực. Tán tu trẻ tuổi thì vẫn nằm đó, ho ra máu, không còn chút sức lực nào.
Chẳng bao lâu sau, tiếng còi hiệu từ xa vang lên, và Vệ Binh Trưởng Thanh Thạch Thành, với thân hình cao lớn và vẻ mặt nghiêm nghị, dẫn theo một đội vệ binh xuất hiện. Ông ta nhìn thấy hiện trường hỗn loạn, mùi máu tanh thoang thoảng, và đám đông tán tu đang xì xào bàn tán, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực. "Sự việc đã xảy ra, mọi người bình tĩnh. Chúng ta sẽ điều tra..." Ông ta ra lệnh cho các vệ binh lập lại trật tự, đưa tán tu bị thương đi cứu chữa. Nhưng rõ ràng, lời nói của ông ta chỉ mang tính hình thức, bởi vì kẻ gây rối đã biến mất, và ngay cả khi hắn còn ở đây, liệu Vệ Binh Trưởng có dám đối đầu với một kẻ mạnh mẽ và tàn bạo như Phong Lang, người dường như đang được một thế lực bí ẩn chống lưng?
Lục Trường Sinh đứng đó, trầm mặc quan sát tất cả. Hắn đã thấy sự bất lực của chính quyền thành phố, sự sợ hãi của những người dân yếu thế, và sự trỗi dậy ngang ngược của thế lực tà ác. Đây không chỉ là một sự cố đơn lẻ, mà là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy trật tự của Thanh Thạch Thành đang bị lung lay. Lời đe dọa về "Ma Quân" từ miệng Phong Lang càng khẳng định rằng đây không còn là những tán tu nhỏ lẻ, mà là một thế lực tà đạo lớn hơn đang hoạt động ở Thanh Thạch Thành, có thể liên quan đến U Minh Tôn Giả hay một nhân vật tương tự.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong Phong Lang, không chỉ là tu vi gia tăng, mà là sự biến chất trong bản thể, như thể hắn ta đã bán linh hồn cho tà ma để đổi lấy sức mạnh. Điều này liên kết đến những gì hắn đã thấy trong viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên, về sự suy đồi của các đạo thống và sự thối nát của nhân tâm khi tham vọng trỗi dậy. Con đường của hắn, không phải là tìm kiếm sức mạnh để chinh phạt, mà là để thấu hiểu bản chất của mọi thứ, để đứng vững giữa dòng chảy hỗn loạn mà không bị cuốn trôi.
Tiêu Hạo quay lại, gương mặt vẫn còn chút tức giận và lo lắng, nhưng ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng khi nhìn Lục Trường Sinh. "Trường Sinh huynh, chúng ta nên làm gì đây? Hắn ta đã mạnh đến mức đó, mà Vệ Binh Trưởng cũng chỉ có thể đứng nhìn..."
Lục Trường Sinh khẽ vỗ vai Tiêu Hạo. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của ta, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Phong Lang chỉ là một dấu hiệu, một con cờ. Cái mà chúng ta cần tìm hiểu, là bàn tay đang điều khiển con cờ đó." Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi Trường Thiên Sơn hùng vĩ ẩn hiện trong màn nắng chiều, rồi lại nhìn về phía khu mỏ đá cũ nơi linh khí đang hỗn loạn. "Thanh Thạch Thành này chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước, e rằng còn nhiều biến động và bí ẩn hơn thế nữa. Nhưng ta tin, chỉ cần đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, chúng ta sẽ tìm ra được con đường của mình." Ánh mắt hắn kiên định, như một tảng đá ngàn năm giữa dòng thác lũ. "Những tin tức Tiêu Hạo ngươi thu thập được, và những gì chúng ta vừa chứng kiến, là một phần của con đường đó. Hãy chuẩn bị đi. Cuộc đấu giá linh dược sắp tới, e rằng sẽ không còn là một sự kiện bình thường nữa."
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.