Cửu thiên linh giới - Chương 68: Thanh Danh Chợt Nổi, Ám Lưu Khởi Sóng
Ánh bình minh rực rỡ len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Tụ Linh Các, đổ những vệt vàng óng ả lên nền gạch xanh cổ kính. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi sương thoang thoảng và mùi hương dịu nhẹ của linh thảo từ các cửa hàng quanh đó, hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ nhà bếp của quán. Tuy nhiên, điều thay đổi rõ rệt nhất không phải là cảnh vật hay hương vị, mà là bầu không khí bao trùm hai vị khách đặc biệt tại một chiếc bàn cạnh cửa sổ – Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo.
Hôm nay, bữa sáng của họ tại Tụ Linh Các diễn ra trong một không khí khác hẳn. Ông Chủ Quán Trọ, thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, vẫn giữ nụ cười quen thuộc, nhưng ánh mắt và cử chỉ lại toát lên vẻ cung kính rõ rệt hơn nhiều. Hắn tự mình bưng đến những món ăn tinh xảo nhất, hương vị nồng đượm, linh khí tràn đầy, đặt nhẹ nhàng trước mặt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Tiểu Nhị, thân hình gầy gò, nhanh nhẹn như sóc, cũng không ngừng lui tới, châm trà, thay chén, mỗi lần đều cúi đầu thật thấp, ánh mắt dè dặt nhưng không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
"Tiên trưởng Lục, Tiên hữu Tiêu, hai vị hôm nay dùng bữa có ngon miệng không?" Ông Chủ Quán Trọ đích thân rót cho Lục Trường Sinh một chén trà linh thảo thượng hạng, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp không gian. "Mọi việc hôm qua đã ổn thỏa chứ ạ? Tiểu điếm cũng xin lỗi vì đã để hai vị gặp phải chuyện không vui." Hắn nói, giọng điệu khách sáo hơn bao giờ hết, không còn chút nào vẻ dè dặt hay lạnh nhạt như những ngày đầu.
Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh quét qua một lượt những ánh nhìn tò mò và kính nể từ các tu sĩ, tán tu khác trong đại sảnh, những kẻ mà hôm qua còn nhìn họ với vẻ khinh thường hay thờ ơ. Hắn khẽ huých tay Lục Trường Sinh, thì thầm với vẻ mặt phấn khích, đầy tự hào: "Trường Sinh huynh, huynh xem! Mấy kẻ hôm qua còn dám khinh thường chúng ta, giờ thì cứ như nhìn thấy bảo bối vậy. Quả nhiên, ở đời này, có bản lĩnh mới được người ta nể trọng! Huynh thấy không, ánh mắt của bọn họ... đúng là không thể nào che giấu được sự nể phục!" Tiêu Hạo vừa nói, vừa không ngừng gật gù, vẻ mặt hớn hở, như thể mọi sự kính nể đó đều là của riêng hắn. Hắn tận hưởng cảm giác này một cách công khai, không chút che giấu. Đối với một người xuất thân từ gia tộc không quá lớn mạnh, thường xuyên phải tự mình chen chân vào thế giới tu hành đầy rẫy sự phân cấp, sự thay đổi thái độ này là một niềm vui không nhỏ, một sự khẳng định giá trị của bản thân, và cũng là một minh chứng cho sự sáng suốt của hắn khi đi theo Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy mình đã đặt cược đúng chỗ, và giờ đây là lúc thu về những lợi ích đầu tiên, dù chỉ là sự tôn trọng từ những người xung quanh.
Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà, vị thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc trước sự thay đổi này. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh quen thuộc, chậm rãi lướt qua từng gương mặt, từng ánh nhìn trong đại sảnh. Hắn quan sát kỹ lưỡng sự thay đổi trong thái độ của Ông Chủ Quán Trọ, sự nhanh nhẹn của Tiểu Nhị, và cả những tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, nhường chỗ cho những lời chào hỏi hay gật đầu dè dặt từ các tán tu lân cận. Hắn không khỏi liên hệ điều này với những chiêm nghiệm từ viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn từng "thấy". Trong dòng chảy bất tận của thời gian, cường giả thay đổi, quyền lực biến thiên, nhưng bản chất của con người, cái khao khát được công nhận, được tôn trọng, và sự nịnh bợ kẻ mạnh, dường như vẫn trường tồn.
"Hành động của Trần Quản Sự chỉ là một tấm gương nhỏ phản chiếu bản chất của lòng tham và quyền lực." Lục Trường Sinh trầm giọng nói, không phải với Tiêu Hạo, mà như đang tự nói với chính mình, hoặc với không khí, nhưng đủ để Tiêu Hạo và cả Ông Chủ Quán Trọ gần đó nghe thấy. "Hành động của những người này hôm nay cũng không khác là bao. Đạo lý là một chuyện, nhưng con người ta thường chỉ thực sự thấy rõ nó khi nó được minh chứng bằng một 'thắng lợi' cụ thể, dù thắng lợi đó không đến từ vũ lực." Hắn khẽ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thấy một chút thương cảm, hoặc có lẽ là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về sự phức tạp của nhân tâm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến – đó là điều hắn đã nghiệm ra. Nhưng cái "bất biến" đó lại thường ẩn chứa sự yếu đuối, sự dễ dao động trước lợi ích và quyền lực.
Lục Trường Sinh nâng chén trà lên, nhìn làn khói mỏng manh bay lượn. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Sự kính nể này, cũng như sự khinh thường trước đây, đều không phải là bản chất. Chúng là những phản ứng nhất thời, dựa trên những gì họ nhìn thấy bề ngoài. Đạo tâm vững như bàn thạch, không phải để chống lại sự tấn công từ bên ngoài, mà là để giữ vững chính mình, không bị những biến đổi bên ngoài làm lay động." Hắn không quá vui mừng, cũng không quá bận tâm. Hắn chỉ đơn giản là quan sát, chiêm nghiệm, và từ đó củng cố thêm cho con đường tu hành của riêng mình. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Sự công nhận từ bên ngoài có thể là một động lực cho nhiều tu sĩ, nhưng đối với Lục Trường Sinh, nó chỉ là một bằng chứng nhỏ cho thấy con đường hắn đi, tuy chậm rãi và khác biệt, nhưng không hề sai lầm.
"Tiên trưởng Lục nói chí lý!" Ông Chủ Quán Trọ vội vàng phụ họa, vẻ mặt chân thành hơn bao giờ hết. Hắn là một người tinh tường, đã nhìn thấy đủ mọi loại người trong thế giới tu hành. Hắn biết rõ, một người trẻ tuổi như Lục Trường Sinh, không cần dùng vũ lực mà vẫn khiến Vệ Binh Trưởng Thanh Thạch Thành phải xuất hiện, khiến một Trần Quản Sự tham lam phải cúi đầu nhục nhã, tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường. Đó là một người có trí tuệ siêu phàm, có đạo lý vững chắc, và có một cái gì đó rất khác biệt, rất sâu sắc. "Tiểu điếm xin cam đoan, từ nay về sau, sẽ không có bất kỳ kẻ nào dám làm phiền nhã hứng của hai vị nữa."
Tiêu Hạo, nghe Ông Chủ Quán Trọ nói vậy, càng thêm hưng phấn. Hắn vỗ vai Lục Trường Sinh, cười hì hì: "Trường Sinh huynh, huynh xem! Một bữa ăn sáng thôi mà uy phong lẫm liệt đến thế. Nếu cứ đà này, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ trở thành khách quý của Thanh Thạch Thành này. Sau này huynh muốn đi đâu, làm gì, chắc chắn sẽ thuận lợi hơn rất nhiều!" Hắn quay sang Ông Chủ Quán Trọ: "Ông Chủ, vậy thì làm phiền ông rồi. Phiền ông chuẩn bị thêm vài món tráng miệng đặc biệt của Tụ Linh Các, hôm nay chúng ta sẽ dùng bữa thật no say!"
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đồng ý với Tiêu Hạo. Dù không quá quan tâm đến hư danh, nhưng sự thuận lợi trong hành sự cũng là điều cần thiết. Hắn biết, Tiêu Hạo vẫn còn nhiều điều phải học, nhưng sự nhiệt tình và khả năng giao tiếp của hắn lại là một bổ trợ không nhỏ cho bản tính trầm mặc của mình. Ít nhất, Tiêu Hạo đang dần thấu hiểu hơn về "đạo" mà hắn theo đuổi, không chỉ là sức mạnh. Hắn cảm thấy một sự gắn kết nhỏ nhoi đang dần hình thành giữa hai người, một điều quý giá trong thế giới tu hành đầy rẫy hiểm nguy và sự ích kỷ này.
Sau bữa sáng, Tiêu Hạo, với tinh thần phấn chấn và niềm tự hào không nhỏ, quyết định không ở yên trong Tụ Linh Các. "Trường Sinh huynh, để ta đi thăm dò một chút tin tức. Dạo này ta thấy không khí trong thành có vẻ khác lạ, hay là có cao nhân nào đến Thanh Thạch Thành?" Hắn nói, đôi mắt sáng lên vẻ tò mò và hiếu động. Lục Trường Sinh gật đầu đồng ý, biết rằng Tiêu Hạo có khả năng thu thập thông tin rất tốt, và đây cũng là cách để hắn tự mình tìm hiểu thêm về thế giới xung quanh, hơn là chỉ ngồi một chỗ chiêm nghiệm.
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng vàng óng ả đổ xuống Thanh Thạch Thành, khiến những bức tường thành đá xanh vững chãi càng thêm rực rỡ. Không khí khô ráo, mang theo mùi đá, bụi bặm và khói lò rèn đặc trưng của một thành phố xây dựng trên nền mỏ khoáng sản. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, lách mình qua dòng người đông đúc trên các con phố sầm uất. Hắn đặc biệt ghé qua khu Linh Khí Phường, nơi các cửa hàng linh khí, linh dược tấp nập khách ra vào, và cả những quán trà, tửu điếm nhỏ, nơi tin tức được trao đổi sôi nổi nhất.
Tiêu Hạo không ngừng hoạt động, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng nhóm người, tai lắng nghe từng đoạn đối thoại vụn vặt. Hắn bắt chuyện với một vị Vô Danh Tán Tu đang nghỉ chân bên vệ đường, tay ôm một thanh kiếm cũ kỹ, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tò mò. "Vị huynh đài đây, có nghe ngóng được chuyện gì lạ trong thành không? Dạo này ta thấy không khí có vẻ khác lạ, hay là có cao nhân nào đến Thanh Thạch Thành?" Tiêu Hạo mở lời một cách khéo léo, vừa đủ thân thiện để không gây nghi ngờ, nhưng cũng đủ tinh ranh để dẫn dắt câu chuyện.
Vô Danh Tán Tu kia ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua Tiêu Hạo, rồi dường như nhận ra hắn là một trong hai người đã "làm loạn" Tụ Linh Các hôm qua. Vẻ lạnh lùng trên mặt hắn dịu đi đôi chút, thay vào đó là một chút kính nể. "Ngươi nói đến cái vụ Trần Quản Sự hôm qua à? Ai mà ngờ kẻ tham lam đó lại bị vạch mặt thảm hại như vậy. Người ra tay nghe nói là một vị tu sĩ trẻ, nhưng thủ đoạn lại cực kỳ cao thâm, không dùng vũ lực mà khiến kẻ khác phải ngậm bồ hòn làm ngọt, đến Vệ Binh Trưởng cũng phải can thiệp. Giờ thì cả Thanh Thạch Thành đều biết đến danh tiếng của hai vị rồi." Hắn nói, giọng điệu xen lẫn chút thán phục và tò mò. Hắn là một trong số những người đã chứng kiến cảnh tượng Trần Quản Sự bị Lục Trường Sinh vạch trần, và ấn tượng về sự điềm tĩnh cùng trí tuệ của Lục Trường Sinh vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn.
Tiêu Hạo cười hì hì, không phủ nhận. "À, chuyện đó thì cũng chỉ là một sự trùng hợp thôi. Ta và Trường Sinh huynh chỉ muốn đòi lại công bằng. Nhưng ngoài chuyện đó ra, còn có điều gì đáng chú ý không? Ta nghe nói gần đây có một vài tin đồn lạ lùng." Hắn tiếp tục hỏi, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
Vô Danh Tán Tu nhấp một ngụm rượu, trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: "Tin đồn thì nhiều lắm. Có kẻ nói linh khí ở khu mỏ đá cũ phía Tây thành có dị biến. Ban đầu người ta cho là do khai thác quá độ, nhưng rồi có kẻ đồn rằng có một nhóm người lạ mặt, khí tức rất mạnh, thường xuyên lui tới đó, hành tung vô cùng bí ẩn. Bọn họ không giống tán tu bình thường, cũng không giống người của các tông môn lớn. Một số ít người may mắn nhìn thấy bọn họ, đều nói khí tức trên người bọn họ có vẻ cổ quái, không thuộc bất kỳ đạo thống nào đã biết." Hắn hạ giọng, có vẻ hơi dè chừng. "Thậm chí còn có kẻ nói, thỉnh thoảng về đêm, ở khu vực đó còn có những tia sáng kỳ lạ bốc lên trời, rồi nhanh chóng tắt lịm. Giống như... có thứ gì đó đang được kích hoạt vậy."
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời, nét mặt dần trở nên nghiêm túc hơn. Những tin tức này có vẻ không đơn giản. Hắn cảm nhận được một sự bất thường đang len lỏi trong thành. Hắn tạm biệt Vô Danh Tán Tu, tiếp tục len lỏi vào các ngóc ngách của thành phố. Hắn ghé qua một sạp hàng bán rong ven đường, nơi một người Bán Hàng Rong, ăn mặc giản dị, tay đẩy xe hàng đầy ắp linh quả và linh dược, đang không ngừng rao hàng: "Ai mua gì không? Hàng tốt giá rẻ đây! Linh quả tươi ngon, linh dược bổ dưỡng, mau mau đến mua!"
"Huynh đài, cho ta một ít linh quả này." Tiêu Hạo dừng lại, mua vài loại linh quả tươi rói, rồi hỏi thăm: "Thành phố dạo này có vẻ nhộn nhịp hơn hẳn. Có phải có sự kiện lớn nào sắp diễn ra không?"
Người Bán Hàng Rong, đôi mắt sáng rỡ khi gặp khách hàng, nhiệt tình đáp: "Ôi dào, đại sự thì chưa thấy đâu, nhưng tin đồn thì đầy rẫy! Huynh có nghe chuyện về khu mỏ đá cũ phía Tây thành không? Mấy bữa nay tự dưng linh khí hỗn loạn, có kẻ nói là có dị bảo xuất thế, có kẻ lại nói là có tà vật quấy phá. Mà lạ nhất là, có một nhóm người bí ẩn, không rõ lai lịch, thường xuyên xuất hiện ở đó. Bọn họ ăn mặc kỳ lạ, khí tức mạnh mẽ, ai nấy đều tránh xa. Chắc chắn không phải chuyện đơn giản đâu! Có lẽ là một cổ di tích nào đó đang thức tỉnh chăng? Mà nhắc đến cổ di tích, ta còn nghe nói gần đây ở một vài vùng đất hoang vu xa xôi, cũng có linh khí dị biến, có lẽ là báo hiệu một thời đại mới đang đến."
Tiêu Hạo khẽ cau mày. Hai nguồn tin, dù khác nhau về cách diễn đạt, nhưng đều chỉ về một điểm chung: khu mỏ đá cũ phía Tây thành, nhóm người bí ẩn và linh khí dị biến. Hắn cảm nhận được một luồng ám lưu đang hình thành dưới bề mặt yên bình của Thanh Thạch Thành. Đây không phải là một Trần Quản Sự tham lam nhỏ bé, mà là một điều gì đó lớn hơn, tiềm ẩn nhiều nguy hiểm hơn. Hắn cảm thấy một chút lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng cũng không kém phần hưng phấn. Sự kiện Trần Quản Sự đã cho hắn thấy trí tuệ và đạo lý của Lục Trường Sinh. Giờ đây, có lẽ họ sẽ đối mặt với một thử thách mới, phức tạp hơn nhiều.
Buổi tối, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đen thẫm, rọi những tia sáng bạc qua khung cửa sổ phòng trọ của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tại Tụ Linh Các. Không gian căn phòng đơn giản nhưng sạch sẽ, ấm cúng. Tiêu Hạo trở về, vẻ mặt từ hào hứng đã chuyển sang nghiêm trọng. Hắn không chần chừ, lập tức báo cáo lại những thông tin đã thu thập được cho Lục Trường Sinh.
"Trường Sinh huynh, ta đã dò hỏi được rất nhiều." Tiêu Hạo ngồi đối diện Lục Trường Sinh, giọng nói hạ thấp, vẻ mặt đầy suy tư. "Đúng là vụ Trần Quản Sự đã khiến chúng ta nổi tiếng hơn hẳn, và việc thu thập tin tức cũng dễ dàng hơn nhiều. Nhưng điều đáng chú ý là, có vẻ như Thanh Thạch Thành không chỉ có mỗi loại tiểu nhân như hắn." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên vẻ lo lắng. "Có một thế lực khác, bí ẩn hơn, đang âm thầm hành động ở phía Tây thành."
Lục Trường Sinh đang tĩnh tọa trên bồ đoàn, nghe Tiêu Hạo nói, hắn khẽ mở mắt. Ánh nhìn của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu, nhưng ẩn chứa một sự tập trung cao độ. "Thế lực mới? Họ có đặc điểm gì? Có liên quan đến cổ di tích hay linh mạch nào không?" Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, không hề có chút vội vã hay hoảng loạn. Hắn biết, trong thế giới tu hành này, biến động là điều tất yếu.
Tiêu Hạo gật đầu, kể lại chi tiết những gì hắn đã nghe được từ Vô Danh Tán Tu và người Bán Hàng Rong. "Mấy tin đồn đều nói rằng họ có khí tức rất mạnh, hành tung bí ẩn, và dường như đang tìm kiếm thứ gì đó ở khu mỏ đá cũ. Một số người còn nói linh khí ở đó bỗng dưng trở nên hỗn loạn, đôi khi còn có những tia sáng kỳ lạ bốc lên trời. Giống như... một cổ di tích nào đó sắp thức tỉnh vậy." Hắn nhấn mạnh cụm từ "cổ di tích sắp thức tỉnh", bởi vì hắn biết Lục Trường Sinh rất quan tâm đến những điều liên quan đến cổ vật và lịch sử.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại. Hình ảnh những viễn cảnh hỗn loạn, những thế lực cổ xưa trỗi dậy từ Vạn Cổ Khai Thiên lại hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn "thấy" những đại chiến kinh thiên động địa, những nền văn minh huy hoàng sụp đổ, và những chu kỳ hưng vong bất tận của linh khí. Hắn nhận ra, sự trỗi dậy của các thế lực ngầm và cổ di tích không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một phần của một chu kỳ vĩ đại hơn, một dấu hiệu cho thấy đại thế đang biến động mạnh mẽ. Thanh Thạch Thành này, chỉ là một điểm nhỏ trong bức tranh lớn đó, nhưng những gì đang diễn ra ở đây lại là một minh chứng sống động cho những gì hắn đã chiêm nghiệm.
"Linh khí hỗn loạn, tia sáng kỳ lạ... đó là dấu hiệu của sự dịch chuyển không gian, hoặc sự phá vỡ một phong ấn cổ xưa." Lục Trường Sinh chậm rãi nói, giọng điệu như đang phân tích một bài toán khó. "Thế giới này vốn dĩ đã là một bể hỗn mang của linh khí và đạo thống. Khi đại thế biến động, những thứ bị chôn vùi qua vạn năm sẽ dần thức tỉnh. Đó là quy luật tự nhiên, là nhân quả của thời gian." Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua bóng đêm, hướng về phía cửa sổ, như thể có thể nhìn thấu được những ngọn núi xa tắp, nơi khu mỏ đá cũ đang ẩn mình.
"Vậy chúng ta có nên... tránh xa không, Trường Sinh huynh?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói hơi lo lắng. Hắn không sợ nguy hiểm, nhưng hắn biết rõ sự khác biệt giữa một tán tu bình thường và một thế lực bí ẩn, mạnh mẽ đến mức gây ra dị tượng linh khí. "Nếu đó là cổ di tích, chắc chắn sẽ có vô số cường giả tranh đoạt. Chúng ta..."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn đêm. "Tránh xa hay không, không quan trọng bằng việc chúng ta sẽ đối mặt với nó như thế nào. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Mọi sự vật tồn tại đều có lý do của nó. Việc của ta, không phải là chạy trốn khỏi biến động, mà là thấu hiểu nó, và tìm ra con đường của riêng mình trong dòng chảy đó. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm thăm thẳm. "Những gì ta đã chiêm nghiệm từ Vạn Cổ Khai Thiên không phải để ta trở thành một kẻ mạnh vô song, mà là để ta có một cái nhìn sâu sắc hơn về bản chất của thế giới, để ta có thể đứng vững giữa mọi biến cố mà không bị cuốn trôi."
"Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Lục Trường Sinh khẽ nói, ánh mắt xa xăm. "Con đường của ta, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Những tin tức này, Tiêu Hạo, là một phần của con đường đó. Chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ. Có lẽ, đây là cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về những gì đang thực sự xảy ra trong Cửu Thiên Linh Giới này." Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy ẩn chứa một tia sáng sắc bén. "Hãy chuẩn bị đi. Thanh Thạch Thành này chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước, e rằng còn nhiều biến động và bí ẩn hơn thế nữa."
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng vừa có chút e dè trước những nguy hiểm tiềm tàng, lại vừa dâng lên một luồng nhiệt huyết. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn. Dù con đường đó có vẻ chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc, và mỗi bài học đều sâu sắc. Hắn gật đầu một cách nghiêm túc. "Ta đã rõ, Trường Sinh huynh. Ta sẽ chuẩn bị thật tốt." Hắn biết, từ ngày mai, hành trình của họ sẽ không chỉ dừng lại ở việc tu luyện hay giải quyết những rắc rối nhỏ. Một cánh cửa mới đang mở ra, dẫn họ đến những bí ẩn sâu xa hơn của Cửu Thiên Linh Giới, nơi những cổ di tích thức tỉnh và những cường giả thực sự đang ẩn mình. Và Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, đã sẵn sàng đối mặt.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.