Cửu thiên linh giới - Chương 67: Chân Tướng Lộ Diện: Cái Giá Của Tham Lam
Hành trình về Tụ Linh Các của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trong ánh chiều tà hôm trước đã trải qua một sự căng thẳng vô hình. Lời cảnh cáo của Lục Trường Sinh, dù không dùng linh lực, đã gieo vào lòng Trần Quản Sự hạt mầm của sự bất an và căm tức. Hắn ta, vốn quen thói lộng hành, chưa từng gặp phải kẻ nào dám đối đáp bằng lý lẽ và sự điềm tĩnh đến vậy, lại còn khiến hắn phải nuốt cục tức mà bỏ đi trước mắt bao người. Cơn giận dữ và sự nhục nhã ấy như một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt tâm can Trần Quản Sự, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Tiêu Hạo, dù vẫn còn chút bực dọc vì sự ngạo mạn của Trần Quản Sự, nhưng ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đã thêm phần kính nể. Hắn không thể hiểu hết được những toan tính sâu xa của Lục Trường Sinh, nhưng hắn tin vào trực giác của mình, tin vào sự điềm tĩnh và trí tuệ của người bạn đồng hành. Con hẻm tối tăm mà Lục Trường Sinh bước vào khi đó không chỉ là lối đi tắt, mà còn là cánh cửa dẫn vào một giai đoạn mới trong kế hoạch của hắn, một kế hoạch không cần đến bạo lực mà chỉ cần sự minh triết và bằng chứng.
***
Sáng sớm hôm sau, Tụ Linh Các đã bắt đầu nhộn nhịp. Ánh nắng ban mai vàng óng như rót mật qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, soi rọi những hạt bụi linh khí lấp lánh trong không gian. Mùi hương thức ăn đa dạng từ nhà bếp, mùi trà thơm nhẹ nhàng, và cả mùi hương liệu thoang thoảng từ những khách nhân sang trọng, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy sôi động. Tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa rộn rã, cùng với âm thanh linh khí giao dịch nhẹ nhàng, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của một buổi sáng ở Thanh Thạch Thành.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã chọn một bàn ở góc khuất, nơi có thể quan sát được toàn bộ đại sảnh nhưng vẫn giữ được sự yên tĩnh cần thiết. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhâm nhi chén trà linh thảo, đôi mắt đen láy lướt qua những gương mặt hối hả. Hắn biết, hôm nay sẽ không yên bình. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng mơ hồ trong linh khí xung quanh, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển chậm rãi, giữ cho đạo tâm vững vàng, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Hắn không tìm kiếm rắc rối, nhưng cũng không né tránh khi nó tự tìm đến.
Tiêu Hạo, với vẻ ngoài năng động trong bộ y phục màu xanh lam, có phần sốt ruột hơn. Hắn cứ nhìn chằm chằm ra cửa, thỉnh thoảng lại vặn vẹo thân mình trên ghế. “Trường Sinh huynh, huynh nói Trần Quản Sự sẽ đến thật sao? Hắn ta đâu có ngu đến mức tự chui đầu vào rọ?” Hắn thì thầm, giọng pha chút bực dọc và tò mò. “Hắn ta không dám ra mặt cướ bóc ở nơi đông người như Tụ Linh Các đâu, đúng không?”
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đặt chén trà xuống bàn. Âm thanh nhỏ bé ấy dường như cũng đủ để làm Tiêu Hạo giật mình. “Con người, khi bị sỉ nhục và căm phẫn đến cực điểm, thường khó giữ được lý trí. Đặc biệt là những kẻ đã quen thói lộng hành, không biết sợ là gì.” Giọng hắn trầm ấm, bình thản, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. “Hắn sẽ đến, và hắn sẽ mang theo một lý do ‘chính đáng’ nào đó, hoặc ít nhất là trong suy nghĩ của hắn.”
Vừa dứt lời, một giọng nói the thé, đầy vẻ đắc thắng và kiêu ngạo chợt vang lên từ cửa chính, cắt ngang mọi âm thanh xì xào trong đại sảnh. “Ha ha, hai tiểu tử các ngươi còn dám vác mặt đến đây ư? Cái nợ cũ, hôm nay ta phải tính cho rõ! Đừng tưởng im lặng là thoát được!”
Đó chính là Trần Quản Sự. Hắn ta xuất hiện với vẻ mặt đầy thách thức, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khẩy gian xảo. Trên ngón tay hắn là chiếc nhẫn ngọc xanh biếc quen thuộc, lấp lánh dưới ánh nắng. Bộ y phục lụa là có phần hơi luộm thuộm, nhưng vẫn toát lên vẻ phô trương. Phía sau hắn là hai tên tay sai, vẻ mặt hung hăng, ánh mắt quét qua mọi người như muốn thị uy. Sự xuất hiện hống hách của hắn lập tức thu hút ánh mắt tò mò và e ngại của tất cả khách nhân trong Tụ Linh Các. Nhiều người đã nghe phong phanh về cuộc đối đầu hôm qua ở Linh Khí Phường, và giờ đây, họ đang chờ xem kịch hay.
Tiêu Hạo lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt đỏ bừng vì tức giận. “Trần Quản Sự! Ngươi còn dám...” Hắn định phản bác, nhưng một bàn tay điềm tĩnh đặt lên vai hắn, ngăn hắn lại.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị, ánh mắt không hề dao động, vẫn điềm tĩnh nhìn thẳng vào Trần Quản Sự đang bước đến gần. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại ẩn chứa một sự tự tin tuyệt đối. Hắn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt ấy để đối đáp với vẻ mặt đắc thắng của Trần Quản Sự, như một tảng đá ngàn năm trầm mặc trước những con sóng dữ dội.
Trần Quản Sự thấy Lục Trường Sinh không phản ứng, lại càng đắc ý. Hắn ta đứng đối diện bàn của hai người, tay chống nạnh, giọng nói càng thêm the thé, chói tai. “Sao nào? Hôm qua còn lớn tiếng lắm cơ mà? Hôm nay lại câm như hến rồi à? Ta nói cho các ngươi biết, ở Thanh Thạch Thành này, không phải cứ có chút mánh khóe là có thể qua mặt Trần Quản Sự ta đâu!” Hắn ta đưa tay lên vuốt vuốt bộ râu lưa thưa, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, hưởng thụ những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía hắn. Hắn muốn cho tất cả mọi người thấy, ai mới là kẻ có quyền ở đây.
Tiêu Hạo cảm thấy linh khí trong người dâng trào, ngón tay nắm chặt lại. Hắn muốn lao lên cho tên Quản Sự này một trận, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ chặt vai hắn, khẽ lắc đầu. Tiêu Hạo nhìn thấy sự kiên định trong mắt Lục Trường Sinh, cuối cùng đành nén giận, lại ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn đầy phẫn nộ.
Ông Chủ Quán Trọ, thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang đứng sau quầy bar, khẽ nhíu mày. Ông ta đã chứng kiến không ít chuyện ở Tụ Linh Các này, và ông ta hiểu rõ những quy tắc ngầm của Thanh Thạch Thành. Trần Quản Sự làm việc quá lộ liễu, lại còn gây rối trong quán của ông ta. Tuy nhiên, ông ta vẫn giữ thái độ trung lập, chỉ lẳng lặng quan sát, thỉnh thoảng lại dùng chiếc khăn sạch sẽ lau chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. Ông ta biết, một màn kịch hay sắp bắt đầu.
Lục Trường Sinh vẫn nhìn Trần Quản Sự, không nói một lời. Ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước cổ, phản chiếu hình ảnh kiêu ngạo của Trần Quản Sự, nhưng lại không hề bị ảnh hưởng bởi sự phô trương ấy. Hắn đang chờ đợi, chờ đợi đối phương tự mình lún sâu hơn vào cái bẫy mà hắn đã giăng sẵn. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của đạo lý không nằm ở lời nói suông, mà ở bằng chứng không thể chối cãi và sự kiên định của bản tâm. Hắn nhớ lại những viễn cảnh hỗn loạn và trật tự từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, nơi quyền lực thường đi đôi với sự bạo ngược, nhưng cuối cùng vẫn phải nhường chỗ cho quy luật tự nhiên và sự cân bằng. Trần Quản Sự, cũng chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của sự bất công ấy, và hắn sẽ dùng chính sự bất công ấy để chống lại hắn ta. Không cần hô phong hoán vũ, chỉ cần một nhát dao nhỏ, chính xác, sẽ đủ để hạ gục một kẻ tưởng mình là thép.
***
Bầu không khí trong Tụ Linh Các trở nên đặc quánh. Tiếng nói chuyện xì xào đã hoàn toàn im bặt, thay vào đó là những ánh mắt tò mò, xen lẫn chút lo lắng, đổ dồn về phía bàn của Lục Trường Sinh. Trần Quản Sự, thấy Lục Trường Sinh vẫn giữ thái độ im lặng, lại càng được nước lấn tới. Hắn ta cười khẩy một tiếng, ra hiệu cho hai tên tay sai bước lên, như muốn tạo thêm áp lực.
“Sao nào? Câm rồi à? Ta nói cho ngươi biết, hôm qua ngươi may mắn thoát được một kiếp, nhưng hôm nay thì không còn dễ dàng vậy đâu!” Trần Quản Sự ưỡn ngực, giọng the thé vang vọng khắp đại sảnh. “Ngươi đã nhận một nhiệm vụ vận chuyển linh thảo quý hiếm từ Chủ Tiệm Linh Dược, đúng không? Ta đã điều tra rõ rồi. Ngươi đã gian lận trong giao dịch, chiếm đoạt một phần linh thảo. Hôm nay, ta không chỉ đòi lại số linh thảo đó, mà còn phải phạt ngươi một khoản linh thạch vì tội ‘trốn thuế’ và ‘buôn lậu’!” Hắn ta nói một tràng, dùng những từ ngữ nặng nề, hoàn toàn bịa đặt, nhằm hợp thức hóa hành vi cướ đoạt của mình trước mặt mọi người.
Tiêu Hạo lại định bật dậy, nhưng Lục Trường Sinh vẫn kiên định giữ hắn ngồi xuống. “Trần Quản Sự, ngươi nói ta gian lận, trốn thuế, buôn lậu?” Lục Trường Sinh cuối cùng cũng mở lời, giọng điềm tĩnh, rõ ràng, không một chút biểu cảm dao động. Âm thanh không quá lớn, nhưng lại có sức nặng, đủ để tất cả mọi người trong quán phải lắng nghe. “Vậy xin hỏi, chứng cứ đâu?”
Trần Quản Sự cười khẩy, hắn đã chuẩn bị sẵn kịch bản. “Chứng cứ à? Ngươi nghĩ ta không có sao? Ta có nhân chứng, có vật chứng!” Hắn ta vỗ tay, một tên tay sai liền chìa ra một tờ giấy da cũ kỹ, trông có vẻ như là một biên lai giao dịch. “Đây là biên lai giao nhận nhiệm vụ của ngươi! Linh thảo Xích Viêm Thảo, số lượng mười cân. Nhưng theo báo cáo của ta, ngươi chỉ giao có chín cân! Một cân còn lại đâu? Ngươi đã đánh cắp nó!”
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. Ai cũng biết Trần Quản Sự là kẻ hống hách, nhưng hắn ta lại tỏ ra có bằng chứng, điều này khiến nhiều người bắt đầu nghiêng về phía hắn.
Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trần Quản Sự. “Biên lai đó là của ai ký?”
“Đương nhiên là của ngươi!” Trần Quản Sự nói chắc nịch, nhưng giọng điệu có chút lung lay khi đối diện với sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh không nói gì thêm, hắn chậm rãi đưa tay vào trong đạo bào, rút ra một cuộn giấy da khác. Cuộn giấy này có vẻ ngoài mới hơn, chữ viết rõ ràng hơn. Hắn từ tốn mở ra, đặt lên bàn, rồi đẩy nhẹ về phía Trần Quản Sự.
“Trần Quản Sự, ngươi nói ta nợ ngươi. Vậy đây là ‘chứng từ’ ngươi đã ký, ghi rõ ‘thanh toán đủ’ hai ngày trước.” Lục Trường Sinh chỉ vào một dòng chữ trên cuộn giấy, giọng bình thản, rõ ràng, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao sắc bén. “Chủ Tiệm Linh Dược đã xác nhận rằng toàn bộ số linh thảo đã được giao đủ, và ta đã nhận được phần thưởng của mình mà không thiếu một đồng. Hay ngươi có ý nói, ngươi đã tự mình làm giả giấy tờ này, hoặc cố ý vu khống ta?”
Cuộn giấy da trên bàn không phải là một văn bản thông thường. Đó là một bản sao chép tỉ mỉ, có dấu mộc của Tụ Linh Các và chữ ký của Chủ Tiệm Linh Dược, ghi rõ ràng về việc hoàn thành nhiệm vụ, số lượng linh thảo, và đặc biệt là dòng chữ "Đã thanh toán đủ, không còn nợ nần" do chính tay Trần Quản Sự ký nhận, kèm theo một dấu vân tay màu đỏ. Điều đáng nói là, Lục Trường Sinh đã dự đoán được bước đi này của Trần Quản Sự, và đã chuẩn bị từ trước bằng cách nhờ Ông Chủ Quán Trọ chứng thực và đóng dấu vào bản sao này sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Ông Chủ Quán Trọ, vốn có tiếng nói và uy tín trong Tụ Linh Các, đã đóng một vai trò quan trọng mà Trần Quản Sự không hề hay biết.
Trần Quản Sự nhìn chằm chằm vào cuộn giấy da trên bàn, sắc mặt hắn ta lập tức biến đổi. Từ vẻ ngạo mạn, đắc thắng, hắn ta chuyển sang bối rối, rồi tức giận, và cuối cùng là tái mét. Chữ ký và dấu vân tay đó, hắn ta không thể chối cãi. Hắn ta không ngờ Lục Trường Sinh lại chuẩn bị kỹ càng đến vậy. Hắn ta cứ nghĩ rằng, với một tên phàm nhân linh căn tạp, chỉ cần dùng quyền thế và uy hiếp là đủ.
“Cái... cái này là giả! Ngươi... ngươi vu khống ta!” Trần Quản Sự lắp bắp, giọng nói the thé trở nên run rẩy, mất đi vẻ tự tin ban đầu. Hắn ta cố gắng chụp lấy cuộn giấy, nhưng Lục Trường Sinh đã nhanh hơn một bước, khẽ rụt tay lại.
“Giả sao? Vậy ngươi dám cùng ta đến gặp Chủ Tiệm Linh Dược và Ông Chủ Quán Trọ để đối chất không?” Lục Trường Sinh vẫn giữ giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên sắc bén như lưỡi kiếm, xuyên thẳng vào tâm trí Trần Quản Sự. “Ngươi nghĩ rằng, với chút mánh khóe rẻ tiền ấy, có thể qua mặt được quy tắc của Thanh Thạch Thành sao? Quy tắc do ta đặt ra? Ngươi quên rằng, còn có những quy tắc lớn hơn, những đạo lý lớn hơn, mà không một ai có thể tự tiện chà đạp.”
Ông Chủ Quán Trọ, vốn im lặng quan sát từ xa, lúc này khẽ thở dài, bước ra khỏi quầy bar. Ông ta nhìn Trần Quản Sự với ánh mắt không vui. “Trần Quản Sự, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi. Tụ Linh Các là nơi làm ăn, không phải nơi để ngươi gây rối. Bản sao biên lai kia, ta đích thân đóng dấu chứng thực. Chữ ký và dấu vân tay của ngươi cũng không thể làm giả được đâu.” Giọng ông ta không lớn, nhưng lại có sức nặng, đủ để khiến Trần Quản Sự giật mình.
Cùng lúc đó, một bóng người cao lớn, mặc giáp sắt sáng loáng, xuất hiện từ cửa ra vào. Đó là Vệ Binh Trưởng của Thanh Thạch Thành, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc bén. Hắn ta quét qua hiện trường, rồi dừng lại ở Trần Quản Sự và Lục Trường Sinh. Tiếng bước chân nặng nề của Vệ Binh Trưởng vang vọng trong đại sảnh, tạo nên một áp lực vô hình.
“Có chuyện gì ồn ào thế này? Trần Quản Sự, ngươi lại gây rối?” Giọng Vệ Binh Trưởng trầm thấp, vang dội, mang theo sự uy nghiêm của người thực thi pháp luật. Sự xuất hiện của hắn ta như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Quản Sự, khiến hắn ta tái mặt hoàn toàn. Hắn ta không ngờ Lục Trường Sinh lại có thể lôi cả Vệ Binh Trưởng và Ông Chủ Quán Trọ vào chuyện này. Kế hoạch của hắn ta đã đổ vỡ hoàn toàn.
Đám đông khách nhân bắt đầu xì xào bàn tán lớn hơn. Từ những ánh mắt tò mò và e ngại ban đầu, giờ đây đã chuyển thành những cái nhìn khinh bỉ và bất ngờ. Họ không ngờ rằng, một tên phàm nhân linh căn tạp như Lục Trường Sinh lại có thể dùng trí tuệ và bằng chứng để vạch trần một kẻ có quyền thế như Trần Quản Sự.
Tiêu Hạo, đứng cạnh Lục Trường Sinh, lúc này đã hoàn toàn ngạc nhiên và thán phục. Hắn không ngờ Lục Trường Sinh lại có thể biến một tình thế tưởng chừng như không có lối thoát thành một cái bẫy hoàn hảo cho Trần Quản Sự. Ánh mắt hắn sáng rỡ, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. Hắn cảm thấy mình đã đi theo đúng người.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, điềm tĩnh và kiên định, như một ngọn núi vững chãi giữa sóng gió. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào Trần Quản Sự, như muốn nói rằng: "Kẻ mưu đồ bất chính, tự có lúc phải sa lưới." Hắn biết, bản thân hắn không cần phải nói nhiều, sự thật và bằng chứng đã tự nói lên tất cả. Hắn đã thắng, không bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng, bằng niềm tin vào đạo lý và quy luật công bằng. Đây không chỉ là một chiến thắng cá nhân, mà còn là một minh chứng cho con đường tu hành khác biệt mà hắn đã chọn.
***
Dưới sự giám sát nghiêm nghị của Vệ Binh Trưởng, Trần Quản Sự không còn đường nào để chối cãi. Hắn ta cố gắng biện minh, lắp bắp vài lời, nhưng tất cả đều trở nên yếu ớt và vô nghĩa trước bằng chứng rõ ràng và lời chứng thực của Ông Chủ Quán Trọ. Khuôn mặt hắn ta biến dạng vì nhục nhã, cơn giận dữ và căm phẫn dâng trào trong lòng, nhưng hắn ta không thể làm gì.
“Trần Quản Sự, ngươi đã rõ tội, hãy bồi thường và rời đi.” Giọng Vệ Binh Trưởng trầm thấp, vang dội, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. “Theo quy định của Thanh Thạch Thành, hành vi vu khống và cố ý chiếm đoạt tài sản của tu sĩ khác sẽ bị phạt nặng. Lần này, ta sẽ tạm giữ lại chức vụ Quản Sự của ngươi trong một tháng và tịch thu một nửa số linh thạch của ngươi để bồi thường cho Lục Trường Sinh và Chủ Tiệm Linh Dược. Nếu còn tái phạm, đừng trách ta không nể tình!”
Lời tuyên bố của Vệ Binh Trưởng như một đòn giáng mạnh vào sự kiêu ngạo của Trần Quản Sự. Hắn ta nghiến răng nghiến lợi, hai tay nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Một nửa linh thạch, và mất chức Quản Sự trong một tháng, đó là một hình phạt nặng nề đối với hắn. Trần Quản Sự liếc nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy thù hằn, như một con rắn độc đang ẩn mình chờ thời cơ.
“Hừ! Các ngươi cứ đợi đấy! Chuyện hôm nay, ta sẽ nhớ kỹ!” Trần Quản Sự gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì uất ức. Hắn ta phẩy tay, quay lưng bỏ đi cùng hai tên tay sai, không thèm nhìn lại. Bước chân của hắn ta nặng nề, nhưng lại mang theo sự vội vã, như muốn thoát khỏi ánh mắt khinh bỉ của đám đông càng nhanh càng tốt. Mùi hôi hám của sự nhục nhã và căm phẫn dường như còn vương vấn trong không khí sau khi hắn ta rời đi.
Đám đông khách nhân thở phào nhẹ nhõm, rồi bắt đầu xì xào bàn tán sôi nổi hơn. Họ nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy kinh ngạc và thán phục. Không ai ngờ một tên phàm nhân linh căn tạp lại có thể khiến Trần Quản Sự phải chịu nhục nhã đến vậy.
Vệ Binh Trưởng quay sang Lục Trường Sinh, ánh mắt nghiêm nghị dịu đi đôi chút. “Đạo hữu Lục, ngươi đã làm rất tốt. Thanh Thạch Thành cần những người dám đứng lên vì đạo lý như ngươi.” Hắn ta gật đầu, rồi cùng Ông Chủ Quán Trọ trao đổi vài lời trước khi rời đi, mang theo sự uy nghiêm và trật tự trở lại cho Tụ Linh Các.
Tiêu Hạo lập tức vỗ vai Lục Trường Sinh, ánh mắt sáng rỡ, gương mặt tràn đầy vẻ vui sướng và ngưỡng mộ. “Trường Sinh, huynh thật sự quá lợi hại! Kế sách của huynh khiến hắn không thể phản kháng! Ta cứ nghĩ huynh sẽ dùng linh lực để chiến đấu với hắn, ai ngờ huynh lại có thể dùng trí tuệ để đánh bại hắn một cách triệt để như vậy!”
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Hắn đưa tay lên vai Tiêu Hạo, khẽ vỗ nhẹ. “Tiêu Hạo, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của ta, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Hắn quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh chiều tà vàng rực đang chiếu rọi, tạo nên những vệt sáng huyền ảo. Gió nhẹ luồn qua ô cửa, mang theo không khí mát mẻ, xua tan đi sự căng thẳng còn vương vấn.
“Kẻ mạnh chưa chắc đã thắng, kẻ có đạo lý mới đứng vững.” Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói trầm ấm và sâu lắng, như đang chiêm nghiệm. “Đó là điều mà ta đã chiêm nghiệm được, từ những vết tích cổ xưa cho đến hiện tại này. Từ Vạn Cổ Khai Thiên, ta đã thấy vô số cường giả xưng hùng xưng bá, nhưng rồi cũng tan biến vào hư vô. Chỉ có những quy tắc, những đạo lý, những giá trị trường tồn, mới là nền tảng vững chắc nhất. Trần Quản Sự chỉ là một hạt cát nhỏ trong dòng chảy cuộn xiết của đại thế, nhưng hành vi của hắn lại phản ánh một sự thật lớn hơn: sự lạm dụng quyền lực và sự thiếu công bằng luôn tồn tại, dù ở bất kỳ thời đại nào.”
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm họng. “Việc ta làm hôm nay, không phải vì muốn tranh giành thắng bại với hắn, mà là để bảo vệ đạo tâm của chính mình, để minh chứng cho con đường mà ta đã chọn. Nếu ta buông xuôi, chấp nhận sự bất công, thì đó là ta đã tự chối bỏ bản thân, tự hủy hoại đạo tâm.”
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời của Lục Trường Sinh, ánh mắt ngập tràn sự suy tư. Hắn chưa từng nghe một tu sĩ nào nói về tu hành theo cách này. Đối với hắn, tu hành là mạnh lên, là sở hữu thần thông quảng đại, là có được địa vị và tài nguyên. Nhưng Lục Trường Sinh lại nói về đạo lý, về bản tâm, về những giá trị mà hắn chưa từng để ý đến.
“Huynh nói đúng, Trường Sinh.” Tiêu Hạo gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Ta vẫn còn nhiều điều phải học hỏi từ huynh. Nhưng... Trần Quản Sự sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu. Hắn ta đã hăm dọa sẽ ‘nhớ kỹ’ chuyện hôm nay.”
Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi. “Đạo lý là một chuyện, nhân quả lại là một chuyện khác. Kẻ gieo gió ắt gặt bão. Hắn có nhớ kỹ hay không, đó là chuyện của hắn. Việc của ta, là giữ vững bản tâm, tiếp tục con đường của mình.” Hắn nhìn ra xa xăm, ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ, hướng về phía những ngọn núi xa tắp, nơi linh khí đang cuồn cuộn. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô vàn những thử thách nhỏ trên con đường tu hành đầy chông gai. Thanh Thạch Thành này chỉ là một trạm dừng chân, và Trần Quản Sự chỉ là một chướng ngại vật nhỏ bé. Phía trước còn vô số những hiểm nguy lớn hơn, những thế lực mạnh hơn, và những bí ẩn sâu xa hơn của Cửu Thiên Linh Giới đang chờ đợi hắn.
Tuy nhiên, sự kiện hôm nay đã củng cố niềm tin của hắn vào con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo – con đường của sự kiên định, của trí tuệ, và của việc thấu hiểu bản chất của vạn vật. Nó không chỉ giúp hắn giải quyết một mối rắc rối nhỏ, mà còn là một bài học sâu sắc, một bước tiến lớn trên hành trình trưởng thành nội tâm. Mối quan hệ giữa hắn và Tiêu Hạo cũng trở nên bền chặt hơn, dựa trên sự tin tưởng và ngưỡng mộ lẫn nhau. Tiêu Hạo, người bạn đồng hành này, sẽ là một phần quan trọng trên chặng đường sắp tới, khi những tin tức về các cổ di tích lớn hơn đang thức tỉnh, và sự xuất hiện của những tu sĩ mạnh mẽ hơn, báo hiệu hiểm nguy sắp tới, sẽ dần dần hé lộ.
Lục Trường Sinh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một tia sáng kiên định. Hắn tin rằng, đạo của hắn chưa hề kết thúc, và con đường tu hành vẫn còn rất dài. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, vững vàng trên con đường của riêng mình, dù vạn kiếp cũng không hối hận.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.