Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 66: Trí Tuệ Cổ Đạo: Phản Chiếu Hiện Thế

━━━ Chương 66: Trí Tuệ Cổ Đạo: Phản Chiếu Hiện Thế ━━━

Ánh trăng đã vượt qua đỉnh đầu, bắt đầu ngả về phía Tây, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ tại Tụ Linh Các, soi rọi lên mảnh da thú cổ xưa đang nằm trong tay Lục Trường Sinh. Khí tức hoang dã, nguyên thủy từ mảnh da vẫn còn vương vấn, lan tỏa trong không khí, như một lời thì thầm từ vạn cổ xa xưa. Tiêu Hạo đã chìm vào giấc ngủ say trên chiếc giường đối diện, tiếng thở đều đều, mệt mỏi sau một ngày đầy biến cố và lo lắng. Nhưng Lục Trường Sinh thì không. Đôi mắt đen láy của hắn mở to trong bóng đêm nhập nhoạng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu, sâu thẳm như một hồ nước không đáy.

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa, mảnh da thú thô ráp nằm gọn trong lòng bàn tay. Cảm giác mát lạnh và cổ kính mà nó mang lại không ngừng kích thích dòng linh khí trong cơ thể hắn, khơi gợi lại viễn cảnh vừa thoáng qua trong tâm trí. Những hình ảnh về Tù Trưởng Man Tộc vạm vỡ, Linh Thú Trưởng Lão uy nghiêm và các Tù Trưởng Tiểu Bộ Lạc kiên cường hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là những hình ảnh đơn thuần, mà là cả một dòng chảy của thời gian, một trang sử đã bị lãng quên của Cửu Thiên Linh Giới.

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, thả mình vào dòng chảy ấy. Hắn thấy sự hình thành của các chủng tộc sơ khai, thấy cách họ sinh tồn giữa thiên địa hoang vu, chiến đấu với thiên tai, dã thú, và cả những xung đột nguyên thủy giữa các bộ lạc. Hắn cảm nhận được sự hùng vĩ của linh khí thuở ban sơ, cuồn cuộn như đại dương vô tận, chưa bị vẩn đục bởi dục vọng và tranh giành của con người hiện đại. Hắn thấy những đạo thống đầu tiên được hình thành, không phải từ sự phô trương thần thông hay sức mạnh hủy diệt, mà từ sự hòa hợp với tự nhiên, từ sự hiểu biết sâu sắc về vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo.

"Vạn Cổ Khai Thiên..." Hắn khẽ lẩm bẩm trong tâm trí. Cái tên ấy, giờ đây không còn là một truyền thuyết xa vời, mà trở thành một phần ký ức, một phần triết lý đang dần định hình trong hắn. Hắn nhận ra, sự tranh giành quyền lực, sự bất công, những hành động ức hiếp kẻ yếu như Trần Quản Sự đã làm, không phải là điều mới mẻ. Chúng là một phần của bản chất nhân loại, một vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ, từ thuở hồng hoang cho đến thời đại này. Ngay cả trong thời Vạn Cổ Khai Thiên, khi linh khí còn thuần khiết, khi con người sống gần với thiên nhiên hơn, vẫn có những xung đột, những cuộc chiến để sinh tồn, để bảo vệ lãnh địa và đạo thống.

Tuy nhiên, có một sự khác biệt cốt lõi. Trong viễn cảnh xa xưa ấy, dù có tranh đấu, vẫn tồn tại một sự tôn trọng nhất định đối với quy luật tự nhiên, một sự hòa hợp ẩn chứa trong vòng tuần hoàn sinh diệt. Còn hiện tại, trong Thanh Thạch Thành này, sự tham lam và ích kỷ đã lên đến đỉnh điểm, làm vẩn đục cả linh khí và đạo tâm của những kẻ tu hành. Trần Quản Sự, với bản chất tham lam và kiêu ngạo, là một minh chứng sống cho sự suy đồi ấy.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như thể đã nhìn thấu vạn vật, xuyên qua thời gian. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo trong huyết mạch mình, không phải là một sức mạnh bùng nổ, mà là một sự bền bỉ, một sự kiên cố từ sâu thẳm linh hồn. Nó không giúp hắn tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng lại giúp hắn giữ vững đạo tâm, chống lại mọi sự phản phệ từ bên trong lẫn bên ngoài. Chính nhờ nó, hắn có thể duy trì sự điềm tĩnh, phân tích mọi việc một cách lý trí, ngay cả khi đối mặt với sự bất công trắng trợn.

Hắn tự hỏi, liệu con đường mà hắn đang đi, con đường chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, có phải là một sự phản chiếu của đạo thống cổ xưa trong thời Vạn Cổ Khai Thiên? Liệu sự lựa chọn của hắn, không chạy theo quyền lực hay danh vọng, mà tập trung vào bản thân, vào sự trưởng thành nội tâm, có phải là chìa khóa để vượt qua thời đại biến động này?

Mảnh da thú trong tay hắn như một lời khẳng định thầm lặng. Nó không phải là một pháp bảo công kích, cũng không phải là linh dược tăng cường tu vi. Nó là một mảnh ghép của lịch sử, một lời nhắc nhở về cội nguồn, về sự tuần hoàn của đại đạo. Nó gợi ý rằng, đôi khi, sức mạnh lớn nhất không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu thần thông, mà nằm ở sự thấu hiểu bản chất của vạn vật, ở sự kiên định vào con đường mình đã chọn.

"Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn khẽ thì thầm. Câu nói ấy không phải là lời an ủi, mà là một chân lý mà hắn đã chiêm nghiệm được qua bao năm tháng, và giờ đây, càng được củng cố bởi mảnh cổ vật từ Vạn Cổ Khai Thiên này. Hắn không muốn gây sự, nhưng nhận thấy sự quá đáng của Trần Quản Sự, Lục Trường Sinh quyết định không thể khoanh tay đứng nhìn. Đạo tâm vững như bàn thạch không có nghĩa là chấp nhận bất công, mà là dùng trí tuệ để đối phó, bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình và của Tiêu Hạo.

Ánh đèn dầu lập lòe, hắt bóng hắn lên tường, một dáng người gầy gò nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường, một đạo tâm kiên cố. Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng đêm vẫn rả rích, như một bản nhạc nền cho những suy tư sâu sắc của hắn. Hắn biết, Trần Quản Sự chỉ là một mối nguy hiểm nhỏ bé, một hòn đá cản đường. Nhưng cách hắn vượt qua hòn đá ấy sẽ là một thử thách, một bước đệm quan trọng trên con đường tu hành đầy chông gai phía trước. Hắn sẽ không dùng vũ lực, mà sẽ dùng trí, dùng đạo, để lật ngược thế cờ. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ. Dù cho thế giới có biến động đến đâu, con đường của hắn, đạo của hắn, vẫn sẽ trường tồn.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, đánh thức Tiêu Hạo dậy. Cậu ta vươn vai, ngáp một tiếng dài, rồi lập tức ngồi bật dậy khi nhìn thấy Lục Trường Sinh vẫn còn cầm mảnh da thú cổ xưa, ngồi tĩnh lặng như một pho tượng.

"Trường Sinh huynh, huynh thức cả đêm sao?" Tiêu Hạo lo lắng hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đặt mảnh da thú xuống bàn. "Chỉ là có vài điều cần suy nghĩ."

Tiêu Hạo không để ý nhiều đến mảnh da thú nữa, tâm trí cậu ta đang bị chiếm bởi một vấn đề khác cấp bách hơn. Cậu ta đi lại trong phòng, vẻ mặt bực bội, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ ánh lên sự tức giận.

"Trường Sinh huynh, tên Trần Quản Sự đó thật quá đáng! Từ sáng sớm, ta đã nghe được vài tin đồn không hay. Hắn ta không chỉ tung tin xấu về chúng ta ở khắp các tiệm linh dược, bảo chúng ta là những kẻ bất tài, lười biếng, hay gian xảo, mà còn cố ý chặn đường làm ăn của chúng ta. Mấy lão chủ tiệm quen biết, hôm nay gặp ta đều tỏ vẻ khó xử, nói là không có nhiệm vụ phù hợp, hoặc là nhiệm vụ đã được người khác nhận rồi. Rõ ràng là hắn ta đã nhúng tay vào!" Tiêu Hạo đấm nhẹ vào lòng bàn tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Hắn ta thật sự muốn cắt đứt đường sống của chúng ta ở Thanh Thạch Thành này. Hay là chúng ta cứ đánh cho hắn một trận, rồi rời khỏi đây? Dù sao thì, Thanh Thạch Thành này cũng không thiếu chúng ta!"

Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, rót một chén trà nóng, đưa cho Tiêu Hạo. "Uống chút trà đi, bình tâm lại."

Tiêu Hạo đón lấy chén trà, uống một hơi cạn sạch, nhưng sự bực tức trong lòng vẫn chưa nguôi. "Bình tâm sao được chứ, Trường Sinh huynh? Cứ thế này thì chúng ta lấy đâu ra linh thạch để trả tiền trọ, để tu luyện? Hắn ta rõ ràng là muốn ép chúng ta vào đường cùng!"

Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt thâm thúy. "Trực tiếp ra tay, tuy hả dạ nhất thời, nhưng lại rước thêm phiền phức không đáng có." Giọng hắn trầm ấm, từ tốn nhưng đầy sức nặng. "Hắn không đáng để chúng ta hao phí sức lực. Hơn nữa, luật lệ của Thanh Thạch Thành, dù mục nát và thiên vị, vẫn có thể lợi dụng. Chúng ta sẽ không gây sự, nhưng cũng không thể để hắn giẫm đạp lên quyền lợi của mình."

Tiêu Hạo ngạc nhiên. "Lợi dụng luật lệ? Huynh nói vậy là sao?"

Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi giải thích. "Luật lệ ở đâu cũng vậy, luôn có những kẽ hở, những quy tắc ngầm. Trần Quản Sự ỷ vào thế lực của Phong Lang Môn, ỷ vào việc hắn là quản sự ở Linh Khí Phường, ra sức ức hiếp kẻ yếu. Nhưng hắn lại quên mất một điều, dù hắn có quyền thế đến đâu, cũng không thể hoàn toàn coi thường quy tắc cơ bản của thành phố. Mọi giao dịch, mọi nhiệm vụ đều cần có bằng chứng, cần có sự công nhận của các thế lực lớn hơn. Hắn dùng tin đồn, dùng lời đe dọa để cản đường chúng ta, nhưng lại không thể công khai cấm cản. Đây chính là điểm yếu của hắn."

Tiêu Hạo vẫn còn mơ hồ. "Vậy chúng ta phải làm gì? Đâu có ai dám đứng ra chống lại hắn?"

Lục Trường Sinh mỉm cười nhạt, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một vẻ tự tin khó tả. "Chúng ta không cần ai đứng ra chống lại hắn. Chúng ta chỉ cần cho hắn thấy, việc gây khó dễ cho chúng ta không mang lại lợi ích gì cho hắn, ngược lại còn có thể tự rước họa vào thân. Hắn là kẻ tham lam, kiêu ngạo. Kẻ tham lam thì sẽ bị cái lợi làm mờ mắt, kẻ kiêu ngạo thì sẽ dễ dàng đánh giá thấp đối thủ."

"Kế hoạch của ta là..." Lục Trường Sinh ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua cửa sổ, nơi ông Chủ Quán Trọ đang lau bàn ở sảnh dưới. Thân hình béo tốt của ông ta che khuất một phần bức tường, khuôn mặt phúc hậu thường ngày giờ lộ rõ vẻ suy tư, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía phòng của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Ông Chủ Quán Trọ vốn là người tinh tường, thường xuyên tiếp xúc với đủ loại tu sĩ, chắc hẳn đã nhận ra sự khác thường trong mấy ngày qua. Ông ta không can thiệp, nhưng sự quan sát của ông ta có thể là một yếu tố không lường trước được.

Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn đủ để Tiêu Hạo nghe rõ từng lời. "Chúng ta sẽ không tránh né. Ngược lại, chúng ta sẽ chủ động tìm đến những nơi mà hắn muốn cản trở, tìm kiếm những nhiệm vụ mà hắn không thể công khai ngăn cấm. Chúng ta sẽ hành động một cách công khai, minh bạch, nhưng lại ẩn chứa những bước đi mà hắn không thể ngờ tới. Chúng ta sẽ biến sự kiêu ngạo của hắn thành vũ khí chống lại chính hắn."

Tiêu Hạo từ ngạc nhiên ban đầu dần chuyển sang hiểu ra. Đôi mắt láu lỉnh của cậu ta sáng lên, vẻ khâm phục hiện rõ. "Huynh muốn nói là... chúng ta sẽ giả vờ như không biết gì, vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng lại giăng b���y để hắn tự chui vào?"

Lục Trường Sinh gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ khiến hắn tự lộ ra bản chất, khiến hắn tự mình phá vỡ những quy tắc ngầm mà hắn vẫn luôn lợi dụng. Khi đó, hắn sẽ không còn là kẻ được bảo vệ bởi luật lệ, mà là kẻ vi phạm luật lệ."

"Nhưng lỡ hắn ta thực sự ra tay thì sao? Hắn ta dù sao cũng là một tu sĩ Luyện Khí tầng tám, còn có cả tay sai nữa!" Tiêu Hạo vẫn còn chút lo lắng.

"Hắn sẽ ra tay." Lục Trường Sinh khẳng định, ánh mắt kiên định. "Nhưng thời điểm và cách thức hắn ra tay sẽ do chúng ta định đoạt. Hắn sẽ nghĩ rằng mình đang chiếm thế thượng phong, nhưng thực chất lại đang bước vào cái bẫy mà hắn không hề hay biết. Kẻ mưu đồ bất chính, tự có lúc phải sa lưới. Quản Sự đại nhân, cẩn thận kẻo tự mình rước họa vào thân." Hắn lặp lại lời nói mà hắn dự định sẽ dùng. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Kẻ nào dám cản, ta sẽ cho hắn thấy, đạo của ta không dễ bị lung lay."

Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt từ lo lắng chuyển sang tin tưởng tuyệt đối. Cậu ta biết, Lục Trường Sinh không phải là kẻ nông nổi, không nói lời khoa trương. Mọi lời hắn nói đều đã được suy tính kỹ lưỡng. Dù kế hoạch này nghe có vẻ mạo hiểm, nhưng nó lại mang đậm phong cách của Lục Trường Sinh: điềm tĩnh, sâu sắc, và luôn tìm cách giải quyết vấn đề từ gốc rễ, không dựa vào sức mạnh vũ lực mà dựa vào trí tuệ. "Được! Vậy chúng ta sẽ làm theo lời huynh!" Tiêu Hạo hào hứng nói, sự bực bội đã phần nào tan biến, thay vào đó là sự mong chờ và một chút hưng phấn.

Ông Chủ Quán Trọ ở sảnh dưới, khẽ thở dài, tay vẫn lau chiếc bàn gỗ trơn nhẵn. Ông ta chỉ nghe loáng thoáng vài câu, nhưng đủ để nhận ra sự bất thường trong cuộc trò chuyện của hai vị khách trọ trẻ tuổi kia. Đặc biệt là những lời của vị Lục Trường Sinh, tuy không rõ nội dung cụ thể, nhưng lại mang một vẻ kiên định, một sự tự tin đến lạ thường. Ông ta từng chứng kiến không ít kẻ ngông cuồng ở Thanh Thạch Thành này, nhưng cái sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh lại khiến ông ta cảm thấy một điều gì đó khác biệt. "Chẳng lẽ, có biến cố gì sắp xảy ra ở Linh Khí Phường sao?" Ông ta tự nhủ, ánh mắt lộ vẻ suy tư.

Chiếc khăn lau bàn vẫn di chuyển đều đều, nhưng tâm trí ông ta đã bay xa, vẽ nên những kịch bản khác nhau. Có lẽ, ông ta cần phải cẩn thận hơn trong những ngày tới, và có lẽ, ông ta cũng nên chú ý hơn đến hai vị khách này.

Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt bao phủ Linh Khí Phường, nơi vốn dĩ đã nhộn nhịp giờ lại càng trở nên ồn ào, sầm uất hơn. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng mặc cả, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, và mùi hương đặc trưng của thảo dược, kim loại, lưu huỳnh, cùng với mùi bụi bặm của những con đường đá. Các cửa hàng san sát nhau, từ những tiệm linh dược sang trọng với kiến trúc tinh xảo đến những lều quán tạm bợ bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo. Linh khí trong không khí trở nên hỗn tạp, đủ mọi loại thuộc tính, đủ mọi cường độ, tạo nên một bức tranh sống động về thế giới tu hành.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang thong dong bước đi giữa dòng người đông đúc. Tiêu Hạo vẫn còn đôi chút căng thẳng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh, đề phòng sự xuất hiện của Trần Quản Sự. Nhưng Lục Trường Sinh thì hoàn toàn điềm tĩnh, bước chân chậm rãi, ánh mắt trầm tư lướt qua từng gian hàng, như thể đang thưởng ngoạn phong cảnh hơn là thực hiện một kế hoạch mạo hiểm. Hắn ghé vào một vài tiệm linh dược quen thuộc, hỏi han về các nhiệm vụ, nhưng không hề tỏ vẻ thất vọng khi bị từ chối với những lý do mơ hồ. Hắn chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt, rồi tiếp tục bước đi.

Đó chính là bước đầu tiên trong kế hoạch của hắn: không phản ứng thái quá, không tỏ ra yếu thế, mà chỉ đơn giản là thừa nhận sự cản trở, nhưng vẫn tiếp tục hành động theo cách riêng của mình. Sự điềm tĩnh của hắn, sự bình thản của hắn khi đối mặt với sự khó dễ rõ ràng, chính là một loại khiêu khích vô hình, một lời thách thức thầm lặng đối với Trần Quản Sự.

Khi họ vừa bước ra khỏi một tiệm linh dược nhỏ, chuẩn bị rẽ vào một con hẻm vắng hơn để đến khu vực bán pháp khí, một giọng nói ngang ngược vang lên, cắt ngang tiếng ồn ào của chợ.

"Hai tiểu tử các ngươi vẫn còn dám lảng vảng ở Thanh Thạch Thành sao? Chẳng lẽ chưa nhận đủ bài học từ lần trước? Hay là muốn nếm mùi cứng đầu?"

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo dừng bước. Trước mặt họ, Trần Quản Sự xuất hiện, thân hình nham hiểm, khuôn mặt đeo chiếc nhẫn ngọc xanh lè. Hắn ta ăn mặc khá sang trọng, nhưng cử chỉ khúm núm và ánh mắt tham lam lại khiến hắn toát lên vẻ bẩn thỉu. Đằng sau hắn là ba tên tay sai, đều là tu sĩ Luyện Khí tầng ba, tầng bốn, với vẻ mặt hung hãn, tay lăm lăm pháp khí. Chúng chặn ngang con hẻm, không cho Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đường thoát.

Tiêu Hạo lập tức nhíu mày, nắm chặt tay, linh khí trong cơ thể khẽ vận chuyển. Nhưng cậu ta nhanh chóng kiềm chế lại khi cảm nhận được cái chạm nhẹ vào cánh tay từ Lục Trường Sinh.

Trần Quản Sự nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với vẻ khinh thường, đôi mắt ti hí đảo qua lại, như muốn tìm kiếm dấu hiệu sợ hãi hay lo lắng trên khuôn mặt họ. "Mấy ngày nay không thấy các ngươi bén mảng đến Linh Khí Phường, ta cứ nghĩ các ngươi đã biết điều mà cút khỏi Thanh Thạch Thành rồi chứ. Ai dè, gan các ngươi cũng lớn thật!" Hắn cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. "Thanh Thạch Thành này không phải là nơi cho những kẻ thấp kém như các ngươi hoành hành đâu. Tốt nhất là ngoan ngoãn giao nộp hết linh thạch và linh dược mà các ngươi kiếm được, rồi biến đi cho khuất mắt ta!"

Hắn ta cố ý nói lớn, thu hút sự chú ý của những người qua đường. Vài tu sĩ, tiểu thương tò mò dừng lại, nhìn về phía này. Họ biết Trần Quản Sự là kẻ có máu mặt, lại có Phong Lang Môn chống lưng, nên không ai dám can thiệp, chỉ dám đứng từ xa quan sát, thì thầm to nhỏ.

Tiêu Hạo định phản bác, nhưng Lục Trường Sinh đã bước lên một bước, chắn trước mặt cậu ta. Hắn nhìn thẳng vào Trần Quản Sự, đôi mắt đen láy không hề nao núng, không hề biểu lộ một chút sợ hãi hay tức giận nào. Vẻ điềm tĩnh ấy của Lục Trường Sinh khiến Trần Quản Sự cảm thấy khó chịu, như thể nắm đấm của hắn ta đang đấm vào không khí.

"Trần Quản Sự, con đường lớn bằng phẳng, người qua kẻ lại tấp nập. Ngươi lấy quyền gì để chặn đường chúng ta?" Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, không cao không thấp, nhưng lại mang một sự kiên định khó lay chuyển. Hắn không hề sử dụng những lời lẽ gay gắt hay khiêu khích, nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Trần Quản Sự càng thêm bực tức.

"Quyền gì ư?" Trần Quản Sự cười khẩy, phẩy tay một cái. "Luật lệ là do ta đặt ra! Ta là quản sự ở Linh Khí Phường này! Ta nghi ngờ các ngươi vận chuyển hàng cấm, hoặc trộm cắp linh dược. Ta có quyền kiểm tra! Mau giao ra hết những gì các ngươi có trong túi trữ vật!"

Hắn ta đã quá quen với việc những kẻ bị hắn ức hiếp sẽ run sợ, sẽ van xin, hoặc ít nhất cũng sẽ tỏ ra tức giận. Nhưng Lục Trường Sinh lại khác. Hắn vẫn đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp, đôi mắt nhìn thẳng vào Trần Quản Sự, không một chút dao động.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Kiểm tra? Vậy mời Quản Sự đại nhân xuất trình lệnh bài kiểm tra của Phong Lang Môn, hoặc của Thành Chủ phủ. Nếu không có, e rằng hành động của Quản Sự đại nhân là đang vi phạm luật lệ của Thanh Thạch Thành, tự ý cướp bóc tu sĩ khác."

Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ sắc bén, mà còn trực tiếp chỉ ra điểm yếu của Trần Quản Sự. Hắn ta chỉ có thể dùng quyền thế ngầm để gây khó dễ, chứ không thể công khai ra mặt cướp bóc mà không có lý do chính đáng, nếu không sẽ bị các thế lực lớn hơn truy cứu.

Trần Quản Sự biến sắc. Hắn ta không ngờ một tên phàm nhân linh căn tạp như Lục Trường Sinh lại có thể nói ra những lời lẽ như vậy, lại còn dám lấy luật lệ ra để đối đáp với hắn. Sự điềm tĩnh và trí tuệ của Lục Trường Sinh khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục.

"Ngươi... ngươi dám ăn nói với ta như vậy?" Trần Quản Sự rít lên, vẻ mặt trở nên dữ tợn. "Được thôi! Nếu đã vậy, đừng trách ta không khách khí!" Hắn ta vung tay, một luồng linh khí hùng hậu từ Luyện Khí tầng tám bùng phát, ép thẳng về phía Lục Trường Sinh. Hắn ta không muốn đánh chết Lục Trường Sinh ngay tại đây, nhưng muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để áp đảo, để khiến Lục Trường Sinh phải quỳ gối, phải sợ hãi.

Tuy nhiên, Lục Trường Sinh vẫn đứng vững như bàn thạch. Luồng linh khí kia tuy mạnh, nhưng không thể khiến hắn dao động. Hắn không hề né tránh, không hề phản kháng bằng vũ lực. Thay vào đó, hắn chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, như hai mũi kiếm xuyên thẳng vào tâm trí Trần Quản Sự.

"Kẻ mưu đồ bất chính, tự có lúc phải sa lưới. Quản Sự đại nhân, cẩn thận kẻo tự mình rước họa vào thân." Lục Trường Sinh lặp lại câu nói ấy, không bằng giọng điệu đe dọa, mà bằng một sự chắc chắn, một lời tiên tri lạnh lùng. Hắn không hề vận chuyển linh khí, không hề bày ra bất kỳ công pháp nào. Hắn chỉ đứng đó, đối mặt với luồng linh khí áp đảo, và dùng ánh mắt, dùng lời nói để phản công.

Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Lục Trường Sinh khiến Trần Quản Sự cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ. Hắn ta không hiểu nổi, một tên phàm nhân cấp thấp như Lục Trường Sinh tại sao lại có thể giữ được sự bình thản đến vậy trước sức mạnh của hắn. Ánh mắt kiên định và lời nói sắc bén của Lục Trường Sinh như một nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của hắn. Hắn ta cảm thấy mình đang bị Lục Trường Sinh làm mất mặt trước đám đông hiếu kỳ, và quan trọng hơn, hắn không thể nắm bắt được ý đồ của đối phương. Sự bình tĩnh này không giống với sự yếu đuối, mà giống như một con thú săn mồi đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ.

Trần Quản Sự bỗng cảm thấy khó chịu một cách lạ thường, một sự bực tức dâng trào trong lòng. Hắn ta không thể chịu đựng được vẻ mặt điềm nhiên ấy của Lục Trường Sinh. Luồng linh khí mà hắn ta tung ra bỗng chốc trở nên hỗn loạn hơn, nhưng hắn ta lại không dám tiếp tục tấn công. Hắn cảm thấy như có một cái gì đó không đúng, một cái bẫy vô hình đang chờ đợi hắn. Hắn ta không thể để mình bị cuốn vào một cuộc ẩu đả công khai ở Linh Khí Phường, nơi có nhiều tai mắt của các thế lực lớn.

"Hừ! Được lắm! Ngươi cứ cứng đầu đi!" Trần Quản Sự nghiến răng nghiến lợi, thu hồi linh khí. "Để xem các ngươi còn có thể lảng vảng được bao lâu ở Thanh Thạch Thành này! Sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến các ngươi phải hối hận!" Hắn ta phẩy tay, quay lưng bỏ đi, cùng với ba tên tay sai vẫn còn vẻ mặt ngơ ngác. Hắn ta không đạt được mục đích, lại còn cảm thấy bị Lục Trường Sinh làm mất mặt, sự tức giận và uất ức dâng trào trong lòng hắn ta.

Đám đông hiếu kỳ dần tản đi, nhưng nhiều ánh mắt vẫn còn dõi theo Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, ánh lên vẻ nghi ngờ và tò mò. Họ không hiểu tại sao Trần Quản Sự lại dễ dàng bỏ đi như vậy, và tại sao Lục Trường Sinh lại có thể đối mặt với hắn ta mà không hề run sợ.

Tiêu Hạo thở phào một hơi, rồi quay sang nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy thán phục. "Trường Sinh huynh, huynh thật là... tài tình! Hắn ta nhìn cứ như con chó điên bị chọc tức vậy!"

Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì. Hắn quay người, tiếp tục bước đi về phía con hẻm. Vẻ mặt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn biết, Trần Quản Sự đã mắc câu. Lời nói của hắn không chỉ là lời cảnh cáo, mà còn là một bước đi đầu tiên trong kế hoạch, gieo vào lòng Trần Quản Sự sự nghi ngờ và tức giận, khiến hắn ta trở nên thiếu lý trí hơn. Kế hoạch đã bắt đầu, và hắn tin rằng, với đạo tâm vững như bàn thạch, hắn sẽ đi hết con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free