Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 65: Âm Mưu Chiếm Đoạt: Hồi Đáp Của Kẻ Yếu

Trời đã hửng sáng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải xuống Thanh Thạch Thành một lớp bụi vàng óng. Linh Khí Phường đã bắt đầu nhộn nhịp. Các cửa hàng san sát nhau, từ những tiệm ngói đỏ trang nghiêm cho đến những lều quán tạm bợ dựng bằng vải bạt, tất cả đều trưng bày đủ loại pháp khí, linh dược, và vật liệu tu luyện. Tiếng rao hàng lanh lảnh hòa cùng tiếng mặc cả ồn ào, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, và tiếng người nói chuyện rì rầm tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Không khí nơi đây đặc quánh mùi thảo dược nồng, mùi kim loại sắc lạnh, mùi lưu huỳnh hăng hắc từ các lò luyện đan, xen lẫn mùi hương liệu thanh thoát và mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố cổ kính. Linh khí trong không gian cũng trở nên hỗn tạp, đủ mọi thuộc tính bay lượn, va chạm vào nhau, tạo cảm giác vừa hưng thịnh vừa ẩn chứa sự bất an khó tả.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo có mặt tại tiệm linh dược của Chủ Tiệm Linh Dược, một cửa hàng nhỏ nằm nép mình giữa hai đại tiệm lớn hơn. Chủ tiệm, một lão nhân gầy gò với đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính bạc, đang cẩn thận kiểm kê một chồng dược liệu. Vẻ mặt ông lão lộ rõ sự lo lắng, đôi bàn tay run rẩy nhẹ khi sắp xếp những cành Huyết Liên Thảo đỏ thẫm.

"Hai vị tiểu hữu đã đến rồi," Chủ Tiệm Linh Dược khẽ thở dài, ngẩng đầu lên nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Giọng ông khàn khàn, mang theo chút mệt mỏi. "Lần này là Huyết Liên Thảo, cực kỳ quý giá. Nó không chỉ là linh dược thượng phẩm, mà còn là vật phẩm hiếm có, dùng để điều chế đan dược đặc trị cho một vị cường giả của Bách Thảo Đường. Ta cần hai ngươi vận chuyển đến Bách Thảo Đường ở khu Tây Thành. Đường đi qua khu chợ cũ, nơi đó... dạo này có chút bất ổn. Phần thưởng sẽ gấp đôi bình thường, nhưng... nguy hiểm cũng tăng gấp bội."

Tiêu Hạo nghe đến "gấp đôi" thì mắt sáng rực, mọi lo lắng về sự bất an của khu chợ cũ đều bay biến theo làn khói linh thạch. Cậu ta vỗ ngực, hăng hái đáp: "Gấp đôi! Yên tâm Chủ Tiệm, có Trường Sinh huynh đây, việc gì cũng xong! Huynh ấy có đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, chắc chắn sẽ bảo vệ Huyết Liên Thảo an toàn đến nơi. Chúng ta đi ngay!" Tiêu Hạo không giấu được vẻ vui mừng, mức thù lao này đủ để họ trang trải sinh hoạt thêm một thời gian dài, thậm chí còn có thể tích lũy thêm cho cuộc đấu giá sắp tới.

Lục Trường Sinh đứng trầm tĩnh bên cạnh, đôi mắt đen láy quét qua không gian cửa tiệm rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy lo âu của Chủ Tiệm Linh Dược. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong tâm trí, một dòng suy nghĩ chậm rãi bắt đầu hình thành. "Khu chợ cũ... bất ổn. Lần trước Trần Quản Sự đã xuất hiện ở đó..." Hắn nhớ lại cảnh tượng Trần Quản Sự ngang nhiên ức hiếp tán tu yếu thế, cái vẻ mặt khinh thường và lời lẽ ngạo mạn của hắn ta. Cái gọi là "bất ổn" mà Chủ Tiệm Linh Dược nhắc đến, có lẽ không chỉ là những nguy hiểm thông thường của một khu chợ hoang phế, mà còn là sự hoành hành của những kẻ như Trần Quản Sự. Thế giới tu hành này, dưới lớp vỏ hào nhoáng của linh khí và thần thông, vẫn ẩn chứa những quy luật tàn khốc của kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Hắn đã từng chiêm nghiệm điều này ở sơn thôn, và giờ đây, ở một Thanh Thạch Thành tưởng chừng văn minh hơn, quy luật ấy vẫn hiện hữu, chỉ là tinh vi và tàn nhẫn hơn mà thôi. Đạo tâm của hắn, vốn đã được tôi luyện qua bao ngày tháng mưu sinh và chiêm nghiệm, lại càng thêm kiên cố trước những nhận thức này. Hắn biết, con đường tu hành không chỉ là tăng cường linh lực, mà còn là giữ vững bản tâm trước những sóng gió của nhân thế.

Chủ Tiệm Linh Dược cẩn thận đặt một hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, vào tay Tiêu Hạo. Bên trong, Huyết Liên Thảo được bảo quản kỹ lưỡng trong một lớp băng sương mỏng, giữ cho linh tính không hề suy giảm. "Vậy thì làm phiền hai vị tiểu hữu. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để Huyết Liên Thảo bị tổn hại dù chỉ một chút." Giọng ông lão đầy vẻ nghiêm trọng.

"Chủ Tiệm cứ yên tâm!" Tiêu Hạo đáp lời, hai tay ôm khư khư hộp gỗ, cẩn thận như ôm một báu vật. Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua những người tu sĩ khác đang bận rộn trong Linh Khí Phường. Hắn nhận thấy một vài ánh mắt tò mò, xen lẫn chút tham lam, hướng về phía hộp gỗ trong tay Tiêu Hạo. Điều này càng khẳng định suy nghĩ của hắn: món linh dược này không chỉ quý giá về mặt giá trị, mà còn mang theo một ý nghĩa nào đó khiến kẻ khác phải thèm muốn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi bặm và linh khí hỗn tạp trong không khí. Con đường phía trước, dù đã được cảnh báo, vẫn ẩn chứa nhiều biến số. Nhưng hắn tin rằng, với sự trầm tĩnh và đạo tâm kiên cố của mình, hắn và Tiêu Hạo sẽ có thể vượt qua.

Hai người rời khỏi tiệm linh dược, hòa vào dòng người đông đúc của Linh Khí Phường. Tiêu Hạo vẫn còn vui vẻ luyên thuyên về số linh thạch khổng lồ sắp nhận được, trong khi Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, lặng lẽ quan sát xung quanh. Hắn không muốn làm Tiêu Hạo mất hứng, nhưng cũng không thể phớt lờ những cảm giác bất an đang cuộn trào trong lòng. Khu chợ cũ, địa điểm mà Trần Quản Sự thường xuyên lui tới để ức hiếp tán tu, giờ đây lại là con đường duy nhất để vận chuyển Huyết Liên Thảo. Dường như, số phận đang cố tình đặt hắn và Tiêu Hạo vào một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn khẽ nhíu mày, tự hỏi liệu đây có phải là một bài thử khác trên con đường tu hành của mình, một bài thử về sự kiên định của đạo tâm trước những thế lực cường quyền và sự bất công của thế giới. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, nhưng tâm người mới là thứ khó đoán nhất.

***

Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời xa sự sầm uất của Linh Khí Phường, bước vào khu chợ cũ, không khí xung quanh đột ngột thay đổi. Những cửa hàng san sát nhau dần thưa thớt, nhường chỗ cho những dãy nhà đổ nát, những bức tường phủ đầy rêu phong và những con hẻm hẹp hun hút. Ánh nắng giữa trưa trở nên gay gắt hơn, nhưng không mang lại sự ấm áp mà lại tạo cảm giác chói chang, bức bối, in những bóng đổ dài quái dị trên nền đất bụi bặm. Mùi thảo dược và kim loại biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc khó chịu từ những ngôi nhà bỏ hoang, mùi rác rưởi xen lẫn mùi thức ăn ôi thiu từ những góc khuất. Không còn tiếng rao hàng hay tiếng mặc cả, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua những con ngõ hẹp, và đôi khi là tiếng chuột chạy xẹt qua. Không khí nơi đây mang một vẻ u ám, tiêu điều, đối lập hoàn toàn với sự phồn hoa của khu trung tâm.

"Trường Sinh huynh, chỗ này đúng là... không ổn thật," Tiêu Hạo khẽ rùng mình, giọng nói nhỏ hẳn đi. Cậu ta ôm chặt hộp gỗ chứa Huyết Liên Thảo, ánh mắt liên tục đảo quanh, vẻ cảnh giác hiện rõ trên khuôn mặt. Sự hưng phấn ban đầu đã tan biến, thay vào đó là nỗi lo lắng xâm chiếm. "Ta nghe nói khu này có nhiều kẻ bất hảo, chuyên rình rập những người vận chuyển hàng hóa quý giá."

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh nhìn sắc bén hơn, quan sát mọi ngóc ngách, mọi bóng tối tiềm ẩn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, mang theo vẻ kiêu ngạo và tham lam, đang dần tiếp cận. Tim hắn đập chậm rãi, mạnh mẽ, đạo tâm vẫn vững như bàn thạch, nhưng một luồng phẫn nộ ngầm vẫn âm ỉ cháy trong lòng trước sự bất công mà hắn biết sắp phải đối mặt. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng.

Và quả nhiên, khi cả hai vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn, một nhóm người đột ngột xuất hiện, chặn lối đi. Dẫn đầu là một nam tử với khuôn mặt nham hiểm, trên ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc xanh biếc, y phục lụa là có phần sang trọng nhưng lại lộ vẻ khúm núm khó tả. Chính là Trần Quản Sự. Hắn ta cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh quét qua Tiêu Hạo rồi dừng lại trên hộp gỗ trong tay cậu ta. Đằng sau hắn là ba tên tu sĩ khác, khí tức Luyện Khí kỳ bao phủ, vẻ mặt hung hãn, tay lăm lăm vũ khí.

"Ha ha, hai tiểu tử các ngươi!" Trần Quản Sự phá ra tiếng cười khẩy, giọng nói đầy vẻ đắc ý và khinh thường vang vọng trong con hẻm hẹp. Hắn tiến lên một bước, ánh mắt lấp lánh sự tham lam. "Lại dám vận chuyển đồ tốt qua địa bàn của ta? Huyết Liên Thảo này, ta đã ngửi thấy mùi hương đặc trưng của nó từ xa rồi. Một tiểu linh dược sư như Chủ Tiệm Linh Dược kia mà lại có được Huyết Liên Thảo quý giá như vậy, thật là của trời cho! Ta sẽ 'kiểm tra' giúp các ngươi. Coi như 'thuế lộ phí' vậy! Chắc hẳn các ngươi cũng không muốn làm khó dễ ta đâu nhỉ?" Giọng điệu của hắn không phải là hỏi, mà là ra lệnh, một lời đe dọa trắng trợn. Hắn đưa bàn tay đeo nhẫn ngọc ra, ý muốn Tiêu Hạo giao nộp hộp gỗ.

Tiêu Hạo giận tím mặt. Cậu ta đã cố gắng kìm nén sự tức giận từ lần trước, nhưng lần này, Trần Quản Sự lại ngang nhiên chặn đường, muốn cướ đoạt thành quả lao động của họ. "Trần Quản Sự! Ngươi đừng quá đáng! Đây là vật của Chủ Tiệm Linh Dược, là Huyết Liên Thảo quý giá mà Bách Thảo Đường đặt mua. Ngươi không có quyền động vào!" Tiêu Hạo cố gắng giữ vững lập trường, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ sự run rẩy. Cậu ta lùi lại một bước, ôm chặt hộp gỗ vào lòng.

Trần Quản Sự nheo mắt, vẻ mặt hắn trở nên lạnh lẽo. "Quyền? Ở đây, lời của ta là quyền! Ngươi muốn thử xem sao, tiểu tử miệng còn hôi sữa?" Hắn phất tay áo, một luồng kình lực vô hình nhưng sắc bén đột ngột lao tới, đánh thẳng vào Tiêu Hạo. Luồng kình lực không quá mạnh, nhưng đủ để khiến Tiêu Hạo cảm thấy một cơn đau nhói ở vai, cơ thể loạng choạng và ngã dúi xuống đất. Hộp gỗ chứa Huyết Liên Thảo văng ra khỏi tay cậu ta, lăn vài vòng trên nền đất bụi bặm. May mắn thay, lớp băng sương và kết cấu chắc chắn của hộp gỗ đã bảo vệ linh thảo bên trong không bị tổn hại.

"Hạo!" Lục Trường Sinh khẽ kêu, bước nhanh lên một bước, che chắn cho Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Trần Quản Sự. Hắn không có biểu cảm gì đặc biệt trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sáng sắc lạnh. Hắn cảm nhận được cơn đau của Tiêu Hạo, cảm nhận được sự bất lực và phẫn uất của người yếu thế trước cường quyền. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Sự tham lam và độc ác của Trần Quản Sự, cũng như sự yếu đuối của những người như Tiêu Hạo, đã vẽ nên một bức tranh tàn khốc về thế giới tu hành. Tuy nhiên, đạo tâm của Lục Trường Sinh không hề lay chuyển, mà ngược lại, càng thêm kiên cố. Hắn sẽ không để tên Trần Quản Sự này đạt được ý đồ. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không truy cầu sức mạnh nhất thời, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ dễ dàng để kẻ khác ức hiếp.

***

Không khí trong con hẻm nhỏ bỗng trở nên căng thẳng tột độ. Tiếng gió xào xạc lướt qua những bức tường đổ nát, mang theo mùi ẩm mốc và bụi bặm. Tiếng ồn ào của khu chợ chính đã xa dần, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ, nhấn chìm bởi sự đối đầu giữa hai phe. Trần Quản Sự đứng đối diện Lục Trường Sinh, vẻ mặt hắn ta vẫn ngạo mạn, nhưng ánh mắt đã ánh lên chút dè chừng khi thấy sự điềm tĩnh lạ thường của đối phương. Ba tên tay sai của hắn cũng đứng bất động, khí tức Luyện Khí kỳ tỏa ra nhằm tạo áp lực.

Lục Trường Sinh đỡ Tiêu Hạo ngồi dậy, đặt cậu ta ra phía sau mình. Hắn không lập tức nhặt hộp gỗ chứa Huyết Liên Thảo lên, mà chỉ đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng tắp, tựa như một ngọn núi nhỏ vững chãi. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng vào Trần Quản Sự, không hề có chút sợ hãi hay nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo và khinh thường trong ánh mắt của Trần Quản Sự, nhưng điều đó không thể lay chuyển đạo tâm của hắn.

"Trần Quản Sự," Lục Trường Sinh trầm giọng nói, giọng hắn hơi khàn, nhưng từng lời thốt ra lại mang theo một sức nặng khó tả, dường như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo của đối phương. "Huyết Liên Thảo này, Chủ Tiệm Linh Dược đã chuẩn bị để giao cho một vị khách quan trọng của Bách Thảo Đường. Ngài động vào nó, e rằng không chỉ là gây khó dễ cho chúng ta, những kẻ mưu sinh vặt vãnh, mà còn là gây thù với cả Bách Thảo Đường... và những người đứng sau họ."

Lời nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong con hẻm, không lớn, nhưng lại đủ sức khiến Trần Quản Sự phải chùn lại. Khuôn mặt nham hiểm của hắn ta thoáng hiện lên vẻ nghi ngờ. Bách Thảo Đường là một thế lực lớn ở Thanh Thạch Thành, có mạng lưới giao thương rộng khắp và quan hệ phức tạp với nhiều tông môn, gia tộc lớn. Hắn, một quản sự nhỏ bé dưới trướng Phong Lang, tuy có thể ức hiếp tán tu, nhưng tuyệt đối không dám đắc tội với Bách Thảo Đường, chứ đừng nói là những "người đứng sau họ." Hắn liếc nhìn hộp gỗ nằm trên đất, rồi lại nhìn vào đôi mắt kiên định của Lục Trường Sinh. Hắn không chắc lời nói của Lục Trường Sinh là thật hay chỉ là một lời đe dọa suông, nhưng sự bình tĩnh đến khó hiểu của đối phương khiến hắn không dám hành động liều lĩnh.

"Hừ!" Trần Quản Sự hừ lạnh một tiếng, cố gắng giữ vẻ mặt ngạo mạn. Hắn biết, nếu thật sự món linh thảo này thuộc về một vị khách quan trọng của Bách Thảo Đường, thì việc hắn ra tay cướ đoạt sẽ mang lại phiền phức lớn. "Được lắm, miệng lưỡi cũng sắc bén đấy, tiểu tử! Lần này ta nể mặt Bách Thảo Đường, không muốn rước họa vào thân. Nhưng các ngươi nghĩ đơn giản vậy sao?" Hắn nheo mắt, ánh mắt chuyển sang Tiêu Hạo đang ôm vai đau đớn. "Cái đồ tiểu tử này, dám chống đối ta? Ngươi nghĩ có thể thoát được sao?"

Trần Quản Sự tiến lên một bước, nhanh chóng cúi xuống, tay vươn ra chụp lấy túi trữ vật nhỏ đeo bên hông Tiêu Hạo. "Đây là 'phí bồi thường danh dự' cho ta, vì đã phải phí thời gian quý báu của mình với các ngươi! Huyết Liên Thảo thì các ngươi cứ việc mang đi, nhưng nhớ đấy, nợ này ta sẽ tính sau!" Hắn lục lọi trong túi trữ vật của Tiêu Hạo, lấy ra một nắm linh thạch nhỏ mà hai người đã vất vả kiếm được từ những công việc vặt vãnh mấy ngày qua, cùng vài món vật phẩm không đáng giá, rồi ném trả lại chiếc túi trống rỗng cho Tiêu Hạo.

Tiêu Hạo tức giận đến run người, nhưng vết thương ở vai và sự uy hiếp từ khí tức của Trần Quản Sự khiến cậu ta không dám phản kháng. "Ngươi... ngươi là đồ ăn cướp!" Tiêu Hạo nghiến răng, căm hờn nhìn nắm linh thạch trong tay Trần Quản Sự.

"Ăn cướp thì sao?" Trần Quản Sự cười khẩy, vẻ mặt đắc ý. "Ở Thanh Thạch Thành này, kẻ mạnh là luật! Hãy nhớ kỹ điều đó, tiểu tử! Đừng để ta gặp lại các ngươi ở khu này một lần nữa, nếu không, hậu quả sẽ không đơn giản như vậy đâu!" Nói rồi, hắn phất tay, ra hiệu cho ba tên tay sai. Chúng nhìn Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với ánh mắt cảnh cáo, rồi cùng Trần Quản Sự quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân dần chìm vào cuối con hẻm.

Lục Trường Sinh đứng vững như bàn thạch, không lùi bước, vẫn nhìn theo bóng dáng Trần Quản Sự cho đến khi hắn ta khuất dạng. Hắn khẽ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự phẫn uất, nhưng đạo tâm vẫn nhắc nhở hắn giữ sự bình tĩnh. Hắn cúi xuống, nhặt hộp gỗ chứa Huyết Liên Thảo lên, kiểm tra cẩn thận. Món linh thảo vẫn an toàn. Sau đó, hắn quay sang dìu Tiêu Hạo đứng dậy.

"Huynh không sao chứ?" Lục Trường Sinh hỏi, giọng điệu trầm ấm.

Tiêu Hạo ôm lấy vai, khẽ rên lên một tiếng. "Ta không sao... chỉ là... chỉ là ta tức quá, Trường Sinh huynh! Hắn ta quá đáng! Hắn ta cướp hết số linh thạch chúng ta đã vất vả kiếm được! Hắn ta còn nói... hắn ta sẽ tính sổ với chúng ta sau!" Đôi mắt Tiêu Hạo đỏ hoe, sự tức giận và uất ức dâng trào. Cậu ta vốn là một người hoạt bát, nhưng những trải nghiệm gần đây đã khiến cậu ta nhận ra sự tàn khốc của thế giới tu hành.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ vỗ vai Tiêu Hạo, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con hẻm mà Trần Quản Sự vừa đi. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn khẽ nói. "Sự tranh giành tài nguyên, quyền lực... là bản chất của thế giới này. Quan trọng là cách chúng ta đối mặt với nó, Hạo. Chúng ta không thể thay đổi bản chất của kẻ khác, nhưng chúng ta có thể giữ vững con đường của mình." Hắn biết, một cuộc đối đầu lớn hơn với Trần Quản Sự, hoặc những kẻ giống hắn, có thể sẽ đến sớm. Nhưng hắn tin rằng, bằng sự kiên định và đạo tâm vững như bàn thạch, hắn sẽ có thể đứng vững giữa đại thế biến thiên. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Đêm đã buông xuống, mang theo một không khí mát mẻ, xua tan cái nóng bức của ban ngày. Bên ngoài Tụ Linh Các, những tiếng cười nói ồn ào từ quán ăn dưới tầng trệt vẫn vọng lên, hòa cùng mùi rượu nồng và thức ăn thơm ngon. Ánh đèn lồng ấm cúng hắt lên những bức tường gạch cũ kỹ của căn phòng trọ nhỏ mà Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang thuê, tạo nên một không gian yên tĩnh và có phần thân mật.

Sau khi giao Huyết Liên Thảo an toàn đến Bách Thảo Đường, nhận được một nửa số linh thạch như đã thỏa thuận (phần còn lại đã bị Trần Quản Sự chiếm đoạt), Tiêu Hạo vẫn còn bực bội và ấm ức. Cậu ta ngồi trên giường, cằn nhằn về sự bất công, về thái độ hống hách của Trần Quản Sự. "Hừ! Tên khốn Trần Quản Sự đó! Ta nhất định phải tìm cách trả lại món nợ này! Không thể để hắn ta ngang nhiên cướ đoạt công sức của chúng ta như vậy được!" Cậu ta ôm lấy vai, nơi vẫn còn hơi nhức nhối sau cú đánh của Trần Quản Sự, nhưng sự bực tức trong lòng còn lớn hơn cả cơn đau thể xác.

Lục Trường Sinh không đáp lời trực tiếp. Hắn ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn cũ, đôi mắt nhắm nghiền, chìm đắm trong thiền định. Hắn cố gắng làm dịu đi những cảm xúc hỗn loạn không chỉ của mình mà còn của Tiêu Hạo, bằng cách tập trung vào hơi thở, vào dòng chảy linh khí trong cơ thể. Trận đối đầu với Trần Quản Sự, dù ngắn ngủi, nhưng đã để lại một vết hằn sâu sắc trong tâm trí hắn. Hắn không hề sợ hãi, nhưng sự phẫn nộ trước bất công vẫn âm ỉ. Hắn chiêm nghiệm về bản chất của quyền lực, về cách mà những kẻ như Trần Quản Sự sử dụng nó để ức hiếp kẻ yếu. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra rằng, chính sự điềm tĩnh và đạo tâm kiên cố của mình đã giúp hắn không sa vào vòng xoáy của hận thù, mà tìm được một lối thoát, ít nhất là tạm thời. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn thầm nhủ. Con đường hắn chọn là vững chắc, không chạy theo tốc độ, và nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ để đối phó với những thử thách không phải bằng vũ lực, mà bằng đạo lý.

Trong lúc Lục Trường Sinh đang thiền định, Tiêu Hạo vẫn không ngừng cằn nhằn. Để giải tỏa sự bực tức, cậu ta bắt đầu sắp xếp lại túi trữ vật của mình, đổ ra một đống đồ lặt vặt đã mua được trong những ngày qua: vài viên linh thạch vụn, một ít linh dược cấp thấp, một vài phù chú đơn giản. Bỗng nhiên, cậu ta reo lên.

"Trường Sinh huynh, huynh xem này!" Tiêu Hạo hào hứng kêu lên, giơ cao một vật. "Ta vừa tìm thấy cái này trong túi đồ cũ. Lúc đó ta thấy nó cũ kỹ, nhưng hình như có một luồng linh khí rất yếu ớt toát ra, nên ta cứ mua đại. Trông nó cổ kính thật, nhưng chẳng biết có phải đồ bỏ đi không."

Lục Trường Sinh mở mắt, thoát khỏi trạng thái thiền định, quay sang nhìn vật Tiêu Hạo đang cầm. Đó là một mảnh da thú cổ xưa, thô ráp, màu nâu sẫm, gần như hóa đá theo thời gian. Trên bề mặt của nó, những ký hiệu lạ lùng, khó hiểu được khắc họa một cách tinh xảo, cùng với những hình ảnh mờ nhạt của những con thú khổng lồ với đôi mắt rực lửa, những người đàn ông vạm vỡ với làn da ngăm đen, tay cầm quyền trượng gỗ, và những bộ lạc nhỏ bé kiên cường đứng trên những vùng đất hoang sơ. Khí tức tỏa ra từ mảnh da tuy yếu ớt, nhưng lại mang một vẻ hoang dã, nguyên thủy, khác hẳn với linh khí trong Thanh Thạch Thành.

Lục Trường Sinh vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào mảnh da thú. Ngay lập tức, một dòng khí tức cổ xưa mạnh mẽ, dường như bị kìm nén hàng vạn năm, đột nhiên tràn vào tâm trí hắn. Không phải là một đợt tấn công, mà là một luồng thông tin, một viễn cảnh chớp nhoáng, sống động đến kinh ngạc.

Trước mắt hắn, thế giới biến đổi. Hắn thấy những Tù Trưởng Man Tộc với thân hình vạm vỡ, làn da xăm trổ những hình xăm cổ xưa, cầm quyền trượng gỗ, đôi mắt rực lửa đang dẫn dắt bộ tộc của mình vượt qua những vùng đất hoang dã. Hắn thấy những Linh Thú Trưởng Lão uy nghiêm, những con linh thú khổng lồ với vẻ ngoài cổ kính nhưng đôi mắt hiền từ, đang giao tiếp bằng thần niệm với con người, chia sẻ những bí mật của thiên nhiên. Hắn thấy những Tù Trưởng Tiểu Bộ Lạc kiên cường, với khuôn mặt chất phác và trang sức bằng xương, đang chiến đấu bảo vệ "đất của tổ tiên" khỏi những kẻ xâm lăng.

Đó là một thế giới mà linh khí còn cuồn cuộn như biển cả, một thời đại mà con người và vạn vật sống hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau, trước khi sự tranh giành và dục vọng của tu sĩ làm vẩn đục thế gian. Một thời đại nguyên thủy, hùng vĩ, tràn đầy sức sống và bí ẩn. Một cái tên vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh: "Vạn Cổ Khai Thiên."

Hình ảnh đó nhanh chóng tan biến, nhưng để lại một ấn tượng sâu sắc, một sự chấn động mạnh mẽ trong đạo tâm Lục Trường Sinh. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ kinh ngạc và chiêm nghiệm sâu sắc.

"Trường Sinh huynh, huynh sao vậy?" Tiêu Hạo lo lắng hỏi, thấy vẻ mặt khác lạ của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đưa mảnh da thú cổ xưa lên nhìn. "Khí tức này... hoang dã và nguyên thủy. Nó đến từ một thời đại mà linh khí còn cuồn cuộn như biển cả... Vạn Cổ Khai Thiên." Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tư. "Chẳng lẽ... những cổ di tích kia thực sự đang thức tỉnh?"

Hắn nhớ lại những lời đồn đại mơ hồ về các cổ di tích lớn hơn đang thức tỉnh trên khắp Cửu Thiên Linh Giới, những tin tức về sự xuất hiện của những tu sĩ mạnh mẽ hơn, báo hiệu hiểm nguy sắp tới. Mảnh da thú này, và viễn cảnh vừa thoáng qua, dường như là một mảnh ghép của bức tranh lớn hơn, một dấu hiệu cho thấy thế giới tu hành đang đứng trước một thời đại biến động chưa từng có. Nó gợi ý rằng Lục Trường Sinh có một mối liên kết sâu xa với "Vạn Cổ Khai Thiên" hoặc những bí mật cổ xưa của Cửu Thiên Linh Giới, và sẽ dẫn dắt hắn đến những khám phá quan trọng sau này.

Lục Trường Sinh nhìn mảnh da thú, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, soi rọi một phần Thanh Thạch Thành. Con đường tu hành của hắn, vốn đã khác biệt, giờ đây dường như đang dần mở ra những cánh cửa đến một quá khứ xa xôi, một tương lai đầy biến động. Hắn biết, Trần Quản Sự chỉ là một mối nguy hiểm nhỏ bé trong hàng ngàn thử thách mà hắn sẽ phải đối mặt. Nhưng hắn không hề chùn bước. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, và hắn sẽ tiếp tục đi trên con đường mình đã chọn, dù vạn kiếp cũng không hối hận.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free