Cửu thiên linh giới - Chương 64: Nhiệm Vụ Éo Le: Trần Quản Sự Và Ánh Mắt Khinh Thường
Ánh trăng non lấp ló qua những áng mây bàng bạc, trải một tấm voan mỏng lên Thanh Thạch Thành đang dần chìm vào tĩnh mịch. Dù đêm đã khuya, Tụ Linh Các vẫn còn vương vấn chút hơi ấm, chút rực rỡ của đèn lồng, như một hòn đảo nhỏ giữa biển đêm thăm thẳm. Tiếng nhạc cụ du dương đã ngưng bặt, nhưng dư âm của những cuộc chuyện trò, những chén rượu mạnh vẫn còn lảng bảng trong không khí, hòa quyện với mùi hương liệu dịu nhẹ, tạo nên một không gian vừa an yên, vừa chất chứa bao nỗi niềm mưu sinh.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vẫn ngồi nơi góc quen thuộc, hai bát mì nóng đã cạn. Những viên linh thạch hạ phẩm ít ỏi, cùng với nửa viên linh thạch từ Lão Dương Thiết, nằm lặng lẽ trên mặt bàn gỗ sẫm màu, phản chiếu ánh đèn lờ mờ. Chúng là minh chứng cho một ngày dài lao động cật lực, của mồ hôi và công sức, nhưng cũng đồng thời là lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thế giới này. Tiêu Hạo, dù đã thở dài thườn thượt, nét mặt vẫn phảng phất sự lạc quan khó tả, như ngọn lửa nhỏ vẫn kiên trì cháy trong đêm tối. "Chỉ được bấy nhiêu đây thôi... Hôm nay có vẻ không được may mắn lắm," Tiêu Hạo lầm bầm, giọng nói mang chút hụt hẫng, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự tính toán, "Nhưng không sao, ngày mai chúng ta sẽ thử khu chợ phía Tây. Ta nghe nói có một lão bà cần người dọn dẹp kho linh dược. Việc này nghe có vẻ nhàn hạ hơn, nhưng lại có thể kiếm được chút linh thạch và cả linh dược thừa nếu may mắn."
Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn số linh thạch trên bàn, rồi lại chuyển sang Tiêu Hạo. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt đen láy không hề lộ ra chút thất vọng nào, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Ngươi thực sự giỏi xoay sở," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự chân thành hiếm có, "Không có một chút linh lực nào mà vẫn có thể tìm thấy con đường sinh tồn trong thế giới khắc nghiệt này. Ta phải công nhận, ngươi là một người bạn đồng hành đáng tin cậy." Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là một lời khen, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc về nghị lực và bản lĩnh của Tiêu Hạo, một phàm nhân giữa cõi tu hành. Hắn nhận ra, sự lanh lợi và khả năng thích nghi của Tiêu Hạo không hề kém cạnh bất kỳ loại linh căn hay thiên phú nào, mà thậm chí còn đáng quý hơn, bởi nó xuất phát từ bản năng sinh tồn và ý chí vươn lên giữa muôn vàn khó khăn.
Tiêu Hạo nghe vậy, đôi má hơi ửng hồng, gãi đầu cười hì hì, có chút ngượng ngùng nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tự hào khó giấu. "À, đó là kinh nghiệm thôi mà huynh. Sống lâu trong thành thì tự khắc biết cách thôi. Nhưng huynh cũng đâu có kém, việc phân loại linh thảo của huynh thật tỉ mỉ, Trưởng Lão Dược Phường rất hài lòng đó! Hắn còn nói nếu huynh muốn, có thể đến giúp hắn thường xuyên. Đó cũng là một nguồn thu nhập ổn định đó!" Tiêu Hạo nói, ánh mắt lại lóe lên vẻ tính toán, như thể cậu ta đã nhìn thấy một con đường mới, một kế hoạch mới đã thành hình trong đầu. Sự nhanh nhạy trong việc nắm bắt cơ hội, ngay cả từ những lời nói bâng quơ, chính là bản chất của Tiêu Hạo.
Lục Trường Sinh mỉm cười, không đáp lời. Hắn nhẹ nhàng cất số linh thạch vào túi trữ vật. Dù số linh thạch này không đáng kể, nhưng mỗi viên đều mang theo một câu chuyện, một trải nghiệm. Mỗi vết xước trên bề mặt, mỗi gam nặng nhẹ đều là những bài học về sự nhọc nhằn, về giá trị của mồ hôi và công sức. Hắn không còn cảm thấy sự thiếu thốn, mà thay vào đó là một sự thỏa mãn sâu sắc. Những việc nhỏ nhặt, những gánh nặng trên vai, những cảnh tượng mưu sinh khắc nghiệt mà hắn đã chứng kiến, tất cả đều là những bài học quý giá, giúp hắn hiểu rõ hơn về thế giới tu hành, về bản chất của con người. Hắn nhận ra, sự kiên định trong việc theo đuổi con đường chậm rãi, vững chắc của mình không chỉ là một lựa chọn, mà còn là một sự tôi luyện đạo tâm, giúp hắn nhìn thấu những vẻ hào nhoáng bên ngoài để chạm đến cốt lõi của vạn vật.
Tiêu Hạo vẫn tiếp tục ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình, ánh mắt lóe lên sự tính toán cho ngày mai, cho những cơ hội mới. Lời nói của Tiêu Hạo về "khu chợ phía Tây" và "lão bà cần dọn dẹp kho linh dược" lại một lần nữa gieo vào lòng Lục Trường Sinh một dự cảm mơ hồ. Hắn biết, những nơi như vậy thường tiềm ẩn cả cơ hội lẫn nguy hiểm khôn lường, có thể dẫn họ đến những tình huống phức tạp hơn, thậm chí là đối mặt với những thế lực ngầm hoặc những bí ẩn của Thanh Thạch Thành. Nhưng lần này, trong ánh mắt của Lục Trường Sinh không còn vẻ băn khoăn hay lo lắng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc và một ý chí kiên định.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thanh Thạch Thành. Những ánh đèn lồng lập lòe xa xa như những vì sao trên mặt đất, điểm xuyết cho bức tranh đêm huyền ảo. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn thầm nhủ. Con đường tu hành vẫn còn dài, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, dù chỉ là những bước chân nhỏ bé trên con đường mưu sinh vất vả, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc, đều mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc về ý nghĩa của sinh tồn và tu luyện. Hắn cảm nhận được một sự kết nối và hiểu biết sâu sắc hơn về người bạn đồng hành của mình, và về con đường mà hắn đang bước đi, con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng đạo tâm của hắn, tựa như tảng đá vững chãi giữa dòng chảy xiết, sẽ không bao giờ lay chuyển.
***
Bình minh hôm sau mang theo một ngày nắng đẹp, gió nhẹ mơn man khắp Thanh Thạch Thành. Không khí buổi sáng ở Linh Khí Phường tấp nập và ồn ào hơn bao giờ hết, như một dòng sông linh khí cuộn chảy không ngừng. Các cửa hàng san sát nhau, từ những tiệm linh khí cao cấp với mái ngói lưu ly óng ánh, đến những lều quán tạm bợ bày bán đủ loại thảo dược, khoáng thạch cấp thấp. Tiếng rao hàng lanh lảnh hòa cùng tiếng mặc cả rộn ràng, tiếng pháp khí va chạm lanh canh và tiếng người nói chuyện không ngớt, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống thị thành. Mùi thảo dược thoang thoảng quyện với mùi kim loại, lưu huỳnh, mùi hương liệu nồng nàn và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố cổ kính. Linh khí hỗn tạp trong không khí như một bức màn vô hình, phản ánh sự đa dạng và phức tạp của những kẻ mưu sinh nơi đây.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo có mặt tại một tiệm linh dược quen thuộc, nơi họ đã từng giúp sắp xếp dược liệu. Chủ Tiệm Linh Dược, một lão nhân gầy gò, đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính cổ, đang kiểm tra cẩn thận một kiện hàng lớn được bọc vải bố kỹ càng. "Hai tiểu huynh đệ đến rồi," lão nói, giọng khàn khàn nhưng đầy vẻ tin tưởng, "Nhiệm vụ hôm nay là vận chuyển kiện linh dược này đến một Tiệm Y Quán ở khu phía Tây. Linh thạch sẽ được trả đủ khi hàng đến nơi an toàn." Lão đưa cho Tiêu Hạo một túi linh thạch nhỏ, bên trong có vài viên linh thạch hạ phẩm, coi như tiền tạm ứng.
Tiêu Hạo nhận lấy túi linh thạch, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ hài lòng. "Nhiệm vụ này tuy nhỏ nhưng linh thạch không tệ, lại còn được ngắm nhìn đủ loại linh dược quý hiếm!" cậu ta vui vẻ nói, vừa ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình những chi tiết về địa điểm và người nhận. Tiêu Hạo luôn có vẻ hào hứng với những nhiệm vụ như thế này, bởi mỗi chuyến đi không chỉ mang lại linh thạch mà còn là cơ hội để cậu ta thu thập thêm thông tin, thêm kinh nghiệm về các ngóc ngách của Thanh Thạch Thành.
Chủ Tiệm Linh Dược vuốt chòm râu bạc, vẻ mặt chợt trở nên nghiêm trọng. "Hàng hóa này quan trọng, hai vị cẩn thận một chút. Gần đây khu phía Tây có chút phức tạp, nghe nói có vài kẻ bất hảo hay gây rối." Lão nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt dừng lại trên vẻ trầm tĩnh của hắn. "Đặc biệt là một tên Trần Quản Sự, hắn ta rất hống hách, chuyên bắt nạt những tán tu nhỏ bé. Hai vị, nếu gặp phải hắn, tốt nhất là nên tránh xa." Lời cảnh báo của lão như một sợi chỉ vô hình, nhẹ nhàng gieo vào tâm trí Lục Trường Sinh một dự cảm.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, thay cho lời đáp. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt đen láy lướt qua kiện hàng, đánh giá trọng lượng và cấu trúc của nó. Hắn cẩn thận kiểm tra dây buộc, đảm bảo mọi thứ đều chắc chắn. Bản năng của một người đã quen với công việc chân tay khiến hắn tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Trong khi Tiêu Hạo vẫn đang say sưa với những dòng chữ trong sổ, Lục Trường Sinh đã thầm quan sát dòng người qua lại, lắng nghe những mẩu chuyện vặt vãnh từ những người bán hàng xung quanh, cố gắng nắm bắt những thông tin dù là nhỏ nhất về "khu phía Tây phức tạp" mà Chủ Tiệm Linh Dược vừa nhắc đến. Dù con đường hắn chọn là chậm rãi, nhưng hắn chưa bao giờ bỏ qua việc quan sát và học hỏi từ thế giới xung quanh. Với Lục Trường Sinh, mọi chi tiết, dù là nhỏ nhất, đều có thể ẩn chứa những đạo lý sâu xa, hoặc ít nhất là những bài học để sinh tồn trong thế giới tu hành khắc nghiệt này. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, một mùi hương quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo chút bất an.
Kiện hàng không quá lớn, nhưng đủ nặng để Lục Trường Sinh phải dùng chút linh lực ẩn giấu để nâng đỡ, đảm bảo nó được giữ vững chắc trên lưng. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, đi trước dẫn đường, đôi mắt láu lỉnh quét nhanh mọi ngóc ngách, mọi gương mặt, cố gắng tìm kiếm những dấu hiệu bất thường. Cả hai rời Linh Khí Phường sầm uất, bắt đầu hành trình xuyên qua Thanh Thạch Thành, hướng về phía Tây.
***
Thanh Thạch Thành, đúng như tên gọi của nó, được xây dựng từ những khối đá xanh khổng lồ, vững chãi, mang một vẻ uy nghi cổ kính. Những bức tường thành cao lớn vươn mình lên trời xanh, che chở cho hàng vạn sinh linh bên trong. Càng đi về phía Tây, kiến trúc càng trở nên kiên cố và có phần thô ráp hơn. Những ngôi nhà, đường phố đều được lát đá cẩn thận, mang dấu ấn của thời gian. Nơi đây tập trung nhiều lò rèn và xưởng điêu khắc đá, tiếng búa đập chan chát, tiếng kim loại va chạm lanh canh vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng xe chở đá kẽo kẹt và tiếng người nói chuyện ồn ào. Không khí nơi đây mang mùi đá, mùi kim loại, mùi bụi bặm và khói lò rèn đặc trưng, tạo nên một cảm giác mạnh mẽ, nguyên thủy. Linh khí có phần khô cằn hơn so với Linh Khí Phường, có lẽ do quá trình khai thác khoáng sản và luyện khí đã làm tiêu hao đi phần nào sự tươi mát của nó. Dưới ánh nắng gắt giữa trưa, cả thành phố như được bao phủ bởi một tấm màn vàng óng, rực rỡ nhưng cũng không kém phần oi bức.
Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuất sau một dãy nhà kho cũ kỹ, không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Con hẻm này vắng vẻ hơn rất nhiều so với những con đường chính, chỉ có vài bóng người lảng vảng, đa phần là những tán tu có vẻ ngoài tiều tụy, thấp kém. Tiếng ồn ào của lò rèn dần xa, thay vào đó là tiếng gió rít nhẹ qua những bức tường đá, mang theo chút hơi lạnh dù trời đang nắng gắt.
Đột nhiên, từ phía cuối con hẻm, một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ hống hách vang lên, xé tan sự tĩnh lặng. "Ồ, xem ra ngươi cũng kiếm được chút đỉnh nhỉ? Nộp ra đây, coi như 'phí an toàn' cho chuyến đi của ngươi!"
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo dừng bước, ánh mắt cả hai cùng hướng về phía tiếng nói. Dưới ánh nắng gay gắt, một bóng người cao lớn, mặc bộ y phục sang trọng nhưng có phần lòe loẹt, đang đứng chắn trước một tán tu khác. Đó là một nam nhân có khuôn mặt nham hiểm, đeo một chiếc nhẫn ngọc lớn trên ngón trỏ, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ khinh miệt. Hắn chính là Trần Quản Sự, kẻ mà Chủ Tiệm Linh Dược đã cảnh báo. Đối diện với hắn là một Vô Danh Tán Tu, ăn mặc giản dị, tay vẫn nắm chặt cán kiếm, nhưng dáng người run rẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi và bất lực.
"Trần Quản Sự, tiểu nhân không có nhiều... xin ngài tha cho," Vô Danh Tán Tu run rẩy cầu xin, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Hắn cố gắng lùi lại, nhưng lưng đã chạm vào bức tường đá lạnh lẽo.
Trần Quản Sự cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ đắc thắng và tàn nhẫn. "Tha cho? Ngươi nghĩ ta là ai? Quy tắc ở khu này, ngươi không biết sao? Kẻ nào muốn yên ổn làm ăn, đều phải biết 'cống nạp' cho ta. Ngươi là kẻ mới đến à?" Hắn không đợi câu trả lời, lập tức dùng chân đá mạnh vào người Vô Danh Tán Tu. Cú đá không quá mạnh để gây thương tích nghiêm trọng, nhưng đủ để khiến tán tu kia ngã khuỵu xuống, linh thạch rơi lả tả từ trong túi trữ vật.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Đôi mắt trầm tĩnh của hắn nhìn thẳng vào cảnh tượng trước mắt, không hề có chút né tránh. Hắn đã từng chứng kiến những cảnh tượng tương tự ở sơn thôn, nơi kẻ mạnh hiếp yếu, nhưng đó là những tranh chấp của phàm nhân, ít khi liên quan đến sinh mạng hay đạo đồ. Còn ở đây, trong thế giới tu hành, sự khinh miệt và bạo lực lại được thể hiện một cách trần trụi, công khai hơn rất nhiều. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức u ám, nặng nề tỏa ra từ Trần Quản Sự, một loại linh khí tạp nham, pha lẫn với sự ngạo mạn và tham lam.
Tiêu Hạo đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, vẻ mặt lo lắng. Cậu ta vội vàng kéo nhẹ tay Lục Trường Sinh, ra hiệu tránh xa. "Huynh Trường Sinh, chúng ta nên đi đường khác," Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói đầy cảnh giác. Cậu ta biết rõ những kẻ như Trần Quản Sự nguy hiểm đến mức nào, và việc can thiệp vào chuyện này chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Dù có linh lực hay không, việc đối đầu với một kẻ có thế lực ở khu vực này là điều không khôn ngoan. Mùi bụi bặm và sự sợ hãi của Vô Danh Tán Tu dường như lan tỏa trong không khí, khiến Tiêu Hạo cảm thấy bất an.
Tuy nhiên, Trần Quản Sự, với đôi mắt tinh tường của một kẻ chuyên đi gây sự, đã phát hiện ra hai người đang đứng cách đó không xa. Hắn ta nhặt lên vài viên linh thạch dưới đất, nhếch mép cười khẩy, rồi quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Hắn ta dễ dàng nhận ra bộ dạng giản dị, không có dấu hiệu của một tu sĩ mạnh mẽ nào từ hai người. Lục Trường Sinh, với bộ đạo bào vải thô màu xám, và Tiêu Hạo, với vẻ ngoài nhanh nhẹn nhưng không hề có khí tức tu luyện, trong mắt Trần Quản Sự, chẳng khác nào hai con mồi béo bở khác.
***
Ánh nắng gắt giữa trưa vẫn không ngừng đổ xuống con hẻm vắng. Trần Quản Sự bước đến, đôi mắt hắn lướt qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn ta dừng lại cách họ vài bước, khí thế bức người tỏa ra, mang theo mùi thuốc lá nồng nặc và sự ngạo mạn cố hữu. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay hắn lóe sáng dưới nắng, như một lời đe dọa không lời.
"Hai tiểu tử các ngươi là ai? Dám lảng vảng ở đây? Hàng hóa trong tay chắc cũng không phải thứ tốt lành gì, mau đưa ra đây để lão tử 'kiểm tra' hộ," Trần Quản Sự nói, giọng điệu khinh khỉnh, lời lẽ đầy vẻ trịch thượng. Hắn đưa tay ra, ra hiệu muốn Lục Trường Sinh giao kiện hàng. Trong mắt hắn, hai kẻ này chẳng khác nào những tán tu tạp nham, có thể dễ dàng bị bóc lột. Hắn đã quen với việc này, quen với việc những kẻ yếu thế phải cúi đầu trước hắn.
Tiêu Hạo vội vàng tiến lên một bước, cố gắng xoa dịu tình hình. Cậu ta gượng cười, vẻ mặt hơi tái đi vì sợ hãi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Tiền bối Trần Quản Sự, chúng tiểu nhân chỉ là nhận nhiệm vụ vận chuyển linh dược cho Bách Thảo Đường. Đây là lệnh bài của chủ tiệm, xin ngài xem qua." Tiêu Hạo nhanh chóng lấy ra một tấm lệnh bài bằng đồng có khắc chữ "Bách Thảo Đường", đưa về phía Trần Quản Sự. Cậu ta biết rõ, ở Thanh Thạch Thành này, dù là kẻ bất hảo đến đâu, cũng ít khi dám đắc tội trực tiếp với các đại tiệm lớn như Bách Thảo Đường, nơi có những tu sĩ cường đại bảo hộ.
Trần Quản Sự liếc nhìn tấm lệnh bài, nhưng không hề đưa tay nhận. Hắn ta chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi ánh mắt lại dừng lại trên Lục Trường Sinh. Hắn ta nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá bộ dạng giản dị của Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh không chút hoảng loạn của hắn. Sự bình thản của Lục Trường Sinh dường như càng khiến Trần Quản Sự cảm thấy khó chịu và muốn châm chọc.
"Hừ, cái bộ dạng thư sinh yếu ớt này mà cũng đòi hành tẩu giang hồ? Nhìn ngươi xem, gầy gò như con gà mái, đừng nói là cầm kiếm, e rằng cầm cái chổi cũng khó mà vững," Trần Quản Sự nói, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt, châm biếm. "Mau cút đi, đừng để ta phải động thủ. Ta nói cho ngươi biết, ở khu này, không có chút linh lực nào thì đừng mơ tưởng đến chuyện kiếm chác. Dù có là đồ của Bách Thảo Đường đi chăng nữa, nếu rơi vào tay ta, thì cũng là của ta!" Hắn ta tiến lại gần Lục Trường Sinh, khí thế bức người càng tăng lên, cố gắng áp đặt sự sợ hãi lên đối phương. Mùi mồ hôi và sự sợ hãi của Vô Danh Tán Tu lúc nãy vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về số phận của những kẻ yếu thế.
Tiêu Hạo lùi lại một bước, tay nắm chặt lại, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Cậu ta cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang đến gần. Đối với một phàm nhân như Tiêu Hạo, việc đối mặt với một tu sĩ như Trần Quản Sự, dù chỉ là Luyện Khí kỳ, cũng đủ khiến cậu ta cảm thấy bất lực. Cậu ta nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng đầy lo lắng, không biết hắn sẽ phản ứng thế nào. Cậu ta biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ yếu đuối, nhưng hắn luôn giữ thái độ điềm tĩnh, ít khi bộc lộ cảm xúc, và quan trọng hơn, Lục Trường Sinh cũng không hề có linh lực biểu hiện ra ngoài.
Tuy nhiên, Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, không hề lùi bước hay tỏ vẻ sợ hãi. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tĩnh, nhìn thẳng vào Trần Quản Sự, không hề né tránh hay cúi đầu. Khí tức u ám và sự ngạo mạn của Trần Quản Sự như đập vào mặt hắn, nhưng đạo tâm của Lục Trường Sinh vẫn vững như bàn thạch. Hắn không nói một lời, chỉ im lặng quan sát, như một dòng sông sâu không gợn sóng, lặng lẽ chịu đựng mọi va chạm mà không hề lay chuyển. Trong ánh mắt hắn, không có sự sợ hãi, cũng không có sự phẫn nộ bùng nổ, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của thế gian, về sự bất công và tàn khốc vẫn luôn tồn tại. Hắn đang chiêm nghiệm. Hắn đang ghi nhớ. Hắn đang tự hỏi, liệu đạo của hắn có đủ sức để đứng vững trước những thứ như thế này hay không. Hắn không muốn gây chuyện, nhưng cũng không thể chấp nhận sự khinh miệt và sỉ nhục một cách vô cớ.
Khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng. Ba người, ba khí tức khác nhau, tạo nên một bức tranh căng thẳng giữa con hẻm vắng vẻ. Ánh nắng chiều gay gắt vẫn đổ xuống, làm nổi bật lên hình dáng kiêu ngạo của Trần Quản Sự, vẻ lo lắng của Tiêu Hạo, và sự điềm tĩnh lạ thường của Lục Trường Sinh.
***
Không biết tự lúc nào, một tiếng rao hàng vang vọng từ phía con đường lớn đã phá vỡ bầu không khí căng thẳng trong con hẻm. Có lẽ là do không muốn gây sự chú ý quá mức, hoặc đơn giản là cảm thấy chán nản khi không thể dọa nạt được Lục Trường Sinh, Trần Quản Sự cuối cùng cũng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lạnh quét qua hai người thêm lần nữa, rồi quay lưng bỏ đi. "Tốt nhất là đừng để ta gặp lại các ngươi ở khu này nữa. Lần sau, không đơn giản như vậy đâu!" Hắn ta bỏ lại một câu đe dọa cuối cùng, rồi biến mất vào những con đường nhỏ khác.
Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân. Cậu ta lau vội mồ hôi trên trán, gương mặt vẫn còn chút tái nhợt. "Hú vía! May mà hắn không làm khó thêm. Đúng là loại người đáng ghét, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu!" Tiêu Hạo lầm bầm, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì tức giận và sợ hãi. "Lần sau chúng ta phải tránh xa khu này mới được. Thanh Thạch Thành này đúng là phức tạp hơn ta nghĩ nhiều." Cậu ta quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Huynh không sao chứ? Hắn ta vừa rồi thật sự rất đáng sợ."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. Hắn cảm thấy một luồng khí tức khó chịu vừa tan biến, nhưng sự ám ảnh của cảnh tượng vừa rồi vẫn còn đọng lại trong tâm trí hắn. Hắn nhẹ nhàng chỉnh lại kiện hàng trên lưng, đôi mắt nhìn xa xăm về phía con đường mà Trần Quản Sự vừa đi. "Thế gian này, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu... không chỉ là ở sơn thôn," hắn khẽ nói, giọng trầm tư. Câu nói của hắn không phải là một lời than vãn, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ rằng, thoát ly khỏi sơn thôn, bước vào thế giới tu hành rộng lớn, có lẽ sẽ tìm thấy một sự công bằng hơn, một trật tự rõ ràng hơn. Nhưng không, bất công và sự ức hiếp vẫn tồn tại, chỉ là ở một quy mô khác, với những phương thức khác, và những kẻ ức hiếp cũng mang một vẻ ngoài khác. Linh khí có thể mạnh mẽ, nhưng đạo tâm con người mới là thứ quyết định thiện ác.
Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng vẫn còn ấm ức. "Đúng là vậy. Hắn ta rõ ràng là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, nhưng lại chỉ biết dựa vào sức mạnh để bắt nạt người khác. Thật đáng khinh!" Cậu ta vẫn không thể nào chấp nhận được thái độ của Trần Quản Sự.
Lục Trường Sinh không đáp lời trực tiếp. Hắn chỉ hít một hơi sâu, cảm nhận mùi đá đặc trưng của thành phố, mùi bụi bặm vương trên không khí. Hắn biết, Trần Quản Sự chỉ là một trong vô số những kẻ như vậy trong thế giới tu hành này. Mỗi bước chân trên con đường của hắn đều sẽ gặp phải những thử thách tương tự, không chỉ là từ thiên nhiên khắc nghiệt hay yêu ma quỷ quái, mà còn từ chính lòng người. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Con đường tu hành không chỉ là tăng cường linh lực, mà còn là giữ vững đạo tâm trước những cám dỗ, những bất công, và cả những hiểm nguy từ những kẻ như Trần Quản Sự.
Cả hai tiếp tục hành trình, lặng lẽ bước đi dưới ánh nắng chiều dần buông. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng đến được Tiệm Y Quán ở khu phía Tây, giao kiện linh dược an toàn. Chủ tiệm y quán, một lão bà phúc hậu, vui vẻ nhận hàng và trả đủ số linh thạch như đã thỏa thuận. Tiêu Hạo cảm thấy nhẹ nhõm khi nhiệm vụ hoàn thành, nhưng sự bực bội về Trần Quản Sự vẫn còn vương vấn. Cậu ta thầm nghĩ cách để tránh xa kẻ đó trong tương lai, hoặc ít nhất là tìm hiểu thêm về hắn để có thể đối phó.
Trên đường trở về Tụ Linh Các, Lục Trường Sinh vẫn trầm tư. Cái chạm trán với Trần Quản Sự, dù chỉ là một sự kiện nhỏ, nhưng đã mở ra một khía cạnh mới về Thanh Thạch Thành trong mắt hắn. Lời cảnh báo của Chủ Tiệm Linh Dược về "khu phía Tây có chút phức tạp" và "những kẻ bất hảo" không phải là vô căn cứ. Hắn nhận ra, dưới vẻ ngoài tráng lệ và sầm uất, Thanh Thạch Thành cũng ẩn chứa những góc khuất, những thế lực ngầm, những kẻ chuyên ức hiếp người yếu thế. Trần Quản Sự chỉ là một trong số đó, một dấu hiệu cho thấy có thể còn nhiều mối nguy hiểm tiềm tàng khác đang chờ đợi.
Tuy nhiên, trong lòng Lục Trường Sinh không hề có sự sợ hãi hay chùn bước. Ngược lại, hắn cảm thấy đạo tâm của mình càng thêm kiên cố. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không truy cầu sức mạnh nhất thời, mà tập trung vào sự tôi luyện nội tâm. Cái nhìn khinh thường của Trần Quản Sự, những lời lẽ trịch thượng của hắn, không thể lay chuyển được ý chí của Lục Trường Sinh. Hắn biết, con đường của hắn còn dài, và những kẻ như Trần Quản Sự sẽ không phải là thử thách cuối cùng. Nhưng hắn tin rằng, bằng sự kiên định và đạo tâm vững như bàn thạch, hắn sẽ có thể đứng vững giữa đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dù vạn kiếp cũng không hối hận. Lục Trường Sinh biết, một cuộc đối đầu lớn hơn với Trần Quản Sự, hoặc những kẻ giống hắn, có thể sẽ đến sớm. Và hắn, dù không muốn gây sự, cũng sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đứng đó, với đạo tâm kiên cố của mình, để đối mặt với tất cả.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.