Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 63: Linh Thạch Từ Nhọc Nhằn: Những Góc Khuất Thanh Thạch Thành

Đêm dài trôi qua, mang theo những chiêm nghiệm sâu sắc của Lục Trường Sinh về con đường tu hành chẳng hề trải hoa hồng. Bình minh rạng rỡ lại hé lộ sau những tầng mây, nhuộm vàng đỉnh Trường Sinh Sơn xa tắp, đánh thức Thanh Thạch Thành khỏi giấc ngủ tĩnh mịch. Những tia nắng đầu tiên lướt qua khung cửa sổ phòng trọ ở Tụ Linh Các, chiếu rọi lên vầng trán thanh tú của Lục Trường Sinh. Hắn đã kết thúc vận công từ lúc nào, đôi mắt đen láy mở ra, tĩnh lặng như mặt hồ thu, không một gợn sóng ưu tư hay mệt mỏi, dù đêm qua hắn không hề ngủ. Bên cạnh, Tiêu Hạo vẫn còn say giấc nồng, cuốn sổ nhỏ kẹp hờ trong tay, gương mặt non trẻ còn vương vẻ mệt mỏi nhưng khóe môi vẫn điểm nụ cười mơ hồ của kẻ mộng mơ về linh thạch.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, không phải vì phiền muộn, mà là một tiếng thở của sự thấu hiểu sâu sắc. Con đường tu hành, như hắn vẫn luôn nghĩ, đâu chỉ có pháp thuật cao cường, đạo lý huyền vi, mà còn là bản ngã kiên trì giữa muôn vàn thử thách đời thường. Những trải nghiệm mưu sinh dù nhỏ bé này lại càng làm đạo tâm hắn thêm vững như bàn thạch, giúp hắn nhận ra rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, và việc giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên mới là thử thách lớn nhất. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, vén rèm cửa, nhìn xuống con phố đã bắt đầu lác đác bóng người. Mùi hương của trà sớm, của bánh nướng, của linh khí hỗn tạp từ các phường chợ dần len lỏi vào căn phòng, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu.

Một lát sau, Tiêu Hạo cựa mình tỉnh giấc, đôi mắt láu lỉnh còn ngái ngủ, dụi dụi vài cái rồi nhìn thấy Lục Trường Sinh đã thức dậy. Cậu ta bật dậy, tinh thần nhanh chóng hồi phục, không còn chút dấu vết mệt mỏi của đêm qua. "Trường Sinh huynh đã dậy rồi sao? Đêm qua huynh tu luyện thế nào?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đã tràn đầy sự hoạt bát thường thấy. Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, không đáp lời trực tiếp, chỉ khẽ lắc đầu. Tiêu Hạo cũng không hỏi thêm, biết rằng Lục Trường Sinh luôn là người kín đáo. Cậu ta nhanh chóng gấp cuốn sổ, đưa tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên y phục, rồi kéo Lục Trường Sinh xuống đại sảnh.

Tụ Linh Các vào buổi sáng sớm đã bắt đầu nhộn nhịp. Âm thanh chén đĩa va chạm leng keng, tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng rao hàng từ bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp nơi, quyện lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ ban thờ, và một chút mùi mồ hôi, bụi đường từ những tán tu đang hối hả ăn sáng. Linh khí trong quán cũng vì thế mà trở nên hỗn tạp hơn, nhưng Lục Trường Sinh đã quen với điều đó. Hắn ngồi xuống một góc quen thuộc, gọi một chén trà linh thảo thanh đạm, trong khi Tiêu Hạo hào hứng gọi một đĩa bánh bao linh mễ và một bát cháo linh dược.

"Trường Sinh huynh, nhìn đây!" Tiêu Hạo nói, sau khi chén xong bát cháo nóng hổi, cậu ta nhanh chóng trải cuốn sổ nhỏ ra mặt bàn gỗ. Ánh đèn lồng ấm cúng từ trên cao rọi xuống, làm nổi bật những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng đầy tính toán của Tiêu Hạo. "Ta đã phân tích kỹ lưỡng rồi. Sáng nay chúng ta sẽ đến Linh Khí Phường, lão Dương Thiết đang cần người vận chuyển thiết khoáng thô. Hắn trả tuy không nhiều nhưng rất sòng phẳng, và quan trọng là không đòi hỏi tu vi cao. Việc này chỉ cần sức lực thôi. Sau đó, chiều thì sang Bách Thảo Đường, Trưởng Lão Dược Phường thường xuyên cần người phân loại linh thảo cấp thấp. Việc này cần tỉ mỉ, rất hợp với huynh đấy, ta thấy tay huynh rất khéo léo." Tiêu Hạo chỉ trỏ từng mục, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ tự hào như một quân sư tài ba đang vạch ra chiến lược lớn.

Lục Trường Sinh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi khẽ nói, giọng trầm ổn: "Ngươi nắm rõ từng ngóc ngách của Thanh Thạch Thành này như lòng bàn tay vậy." Hắn không khỏi cảm thán, Tiêu Hạo tuy tu vi thấp kém, nhưng khả năng sinh tồn và thích nghi lại vô cùng mạnh mẽ, điều mà không phải tu sĩ nào cũng có được. Hắn quan sát những tán tu khác trong quán, ánh mắt họ ẩn chứa vẻ mệt mỏi, lo toan, nhưng cũng không thiếu sự quyết tâm. Họ cũng đang dùng bữa vội vã, chuẩn bị cho một ngày mưu sinh đầy nhọc nhằn, những gương mặt khắc khổ, nhiều người còn mang theo pháp khí đã cùn mòn, y phục sờn rách.

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh khen, gãi đầu cười hì hì: "Đó là bản năng sinh tồn của tán tu mà, huynh. Không biết xoay sở thì chỉ có nước chết đói thôi! Tu vi không bằng người, cơ duyên cũng không có, đành phải dùng đầu óc và sức lực để kiếm sống thôi." Cậu ta nói đoạn, quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt nghiêm túc hơn một chút. "Huynh có tu vi, có năng lực, nhưng ta thấy huynh dường như vẫn chưa quen với việc phải tự mình kiếm sống thế này. Thường thì các tu sĩ cao cấp hơn một chút đều có nguồn thu nhập ổn định từ tông môn hoặc gia tộc, hoặc là họ sẽ đi săn yêu thú, tìm kiếm linh thảo ở những nơi nguy hiểm để đổi lấy linh thạch giá trị cao. Còn những công việc lặt vặt này, chỉ có tán tu cấp thấp như chúng ta mới phải làm."

Lục Trường Sinh gật đầu, không phủ nhận. Hắn đã quen với việc tu luyện trong tĩnh thất, ít khi phải lo nghĩ đến chuyện vật chất. Nhưng giờ đây, khi cùng Tiêu Hạo dấn thân vào cuộc sống mưu sinh của tán tu, hắn mới thực sự hiểu rõ sự khắc nghiệt của thế giới này. Mỗi viên linh thạch kiếm được đều phải đổi bằng mồ hôi, công sức, thậm chí là hiểm nguy. "Ta đang học hỏi," Lục Trường Sinh nói, ánh mắt quét qua một lão tán tu đang cẩn thận lau chùi thanh kiếm cũ kỹ bên cạnh, "học cách sinh tồn, học cách trân trọng từng đồng linh thạch, và học cách tìm thấy 'đạo' trong những điều nhỏ nhặt nhất. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói của hắn ngắn gọn, nhưng hàm chứa triết lý sâu sắc, khiến Tiêu Hạo phải ngẫm nghĩ một lúc. Cậu ta nhận ra rằng, dù Lục Trường Sinh không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều có trọng lượng riêng, đều mang một ý nghĩa sâu xa.

* * *

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng gắt đổ xuống Thanh Thạch Thành, hơi nóng hầm hập bốc lên từ những con đường lát đá. Linh Khí Phường vào giờ này càng trở nên sầm uất. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng người nói chuyện ồn ào hòa lẫn vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi kim loại nóng chảy, mùi lưu huỳnh từ những lò rèn, mùi bụi bặm và cả mùi hương liệu từ các cửa tiệm bên cạnh quyện vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh. Các cửa hàng san sát nhau, lều quán tạm bợ dựng lên chen chúc, hàng hóa bày bán khắp nơi, từ những món pháp khí cấp thấp cho đến các loại nguyên liệu thô, vô cùng đa dạng.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang đứng trước cửa tiệm rèn của Lão Dương Thiết. Đó là một cửa tiệm nhỏ, cũ kỹ, nhưng luôn tấp nập khách ra vào. Lão Dương Thiết là một Thương Nhân Khó Tính, thân hình gầy gò, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính gọng đồng. Hắn nổi tiếng là tính toán chi li, nhưng cũng rất sòng phẳng. "Hai tiểu tử các ngươi đến rồi à?" Lão Dương Thiết càu nhàu, giọng điệu khô khốc, "Nhanh tay lên, mấy bao thiết khoáng này phải chuyển đến xưởng rèn phía Tây trước khi trời tối. Nhớ cẩn thận, đừng để đổ vỡ!"

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo gật đầu, bắt tay vào việc. Thiết khoáng thô được đóng trong những bao tải lớn, mỗi bao nặng đến hơn trăm cân. Đối với một tu sĩ Luyện Khí kỳ như Lục Trường Sinh, việc này không quá khó khăn, hắn chỉ cần vận dụng một chút linh lực để nâng đỡ là có thể vác được hai bao cùng lúc. Nhưng hắn lại chọn cách dùng sức lực phàm nhân, chỉ vận dụng linh lực vừa đủ để giữ thăng bằng và giảm bớt gánh nặng một cách tinh tế, không để lộ tu vi. Hắn muốn cảm nhận sự mỏi mệt, sự nhọc nhằn của lao động, để hiểu rõ hơn về cuộc sống của những người tán tu không có linh lực hoặc tu vi thấp kém. Cảm giác sức nặng đè lên vai, từng bước chân in hằn trên mặt đất, mồ hôi thấm ướt lưng áo, tất cả đều là những trải nghiệm quý giá, giúp hắn chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự kiên trì.

Tiêu Hạo thì khác, cậu ta chỉ có thể vác được một bao mỗi lần, nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn và lanh lẹ. Cậu ta thoăn thoắt đi đi lại lại giữa tiệm rèn và xưởng, đôi khi còn tranh thủ giao tiếp với những người xung quanh, nghe ngóng tin tức thị trường. "Lão bản, hàng đã đến đủ, chất lượng không chê vào đâu được!" Tiêu Hạo đặt bao khoáng cuối cùng xuống, lau vội mồ hôi trên trán, "Hôm nay chúng ta làm nhanh hơn mọi khi, liệu có thể thêm một chút... trà nước không?" Cậu ta cười tươi, ánh mắt láu lỉnh nhìn Lão Dương Thiết, ý muốn mặc cả thêm chút linh thạch.

Lão Dương Thiết nhíu mày, vuốt bộ râu lưa thưa: "Nhanh thì nhanh thật, nhưng giá cả đã định rồi. Tiểu tử ngươi đừng có mà tham lam quá đáng." Hắn nói đoạn, lại thấy ánh mắt mong chờ của Tiêu Hạo, cùng với sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh đứng bên cạnh, hắn thở dài một tiếng, móc từ trong túi ra nửa viên linh thạch hạ phẩm. "Thôi được, cầm lấy thêm nửa viên linh thạch hạ phẩm, coi như công sức của tiểu tử ngươi linh hoạt. Lần sau còn muốn có thêm thì phải làm tốt hơn nữa!"

Tiêu Hạo mừng rỡ, vội vàng chộp lấy nửa viên linh thạch, liên tục cảm ơn. Lục Trường Sinh đứng đó, ánh mắt trầm tư. Kiên trì một ngày, đổi lấy nửa viên linh thạch... Thật khắc nghiệt. Hắn quan sát những tu sĩ khác cũng đang vội vã với công việc của họ. Có người đang thử pháp khí, có người đang kiểm tra nguyên liệu, tất cả đều bận rộn, tất cả đều mưu sinh. Hắn nhận ra, dù tu vi cao thấp thế nào, phàm nhân hay tu sĩ, ai ai cũng phải đối mặt với áp lực cơm áo gạo tiền, áp lực sinh tồn. Cái gọi là "đạo" không phải chỉ tồn tại trong những lời kinh kệ hay pháp quyết, mà nó còn ẩn chứa trong từng nhịp thở, từng giọt mồ hôi của cuộc sống.

* * *

Chiều muộn, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se se của buổi hoàng hôn. Những tia nắng vàng vọt còn sót lại cố gắng xuyên qua những mái nhà cao thấp, tạo nên những vệt sáng yếu ớt trên con đường lát đá. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang đi sâu vào một con ngõ nhỏ khuất nẻo của Thanh Thạch Thành, nơi những ngôi nhà xập xệ chen chúc, tường rêu phong ẩm thấp. Họ đang trên đường giao một bó linh thảo từ Bách Thảo Đường đến một tán tu ở khu dân cư nghèo này. Mùi rác thải, ẩm mốc, đôi khi còn vương vấn mùi thức ăn ôi thiu xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên nặng nề. Nơi đây khác hẳn với sự sầm uất, náo nhiệt của các phường chợ chính, mang một vẻ u ám, chật hẹp, đầy rẫy những góc khuất mà ánh sáng khó lòng chạm tới.

Đột nhiên, từ một khúc quanh tối tăm, họ nghe thấy tiếng cãi vã. "Hắc hắc, tiểu tử, hôm nay ngươi lại quên nộp 'phí an ninh' cho đại ca rồi sao?" Một giọng nói thô lỗ vang lên, xen lẫn tiếng cười cợt ghê tởm. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo dừng bước, nhìn về phía phát ra âm thanh. Dưới ánh sáng yếu ớt của một chiếc đèn lồng treo xiêu vẹo, một nhóm ba tên côn đồ đang vây quanh một Vô Danh Tán Tu. Tên tán tu này ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm đã cùn, khuôn mặt xanh xao, run rẩy. Hắn có tu vi Luyện Khí kỳ, nhưng dường như đang bị thương hoặc kiệt sức.

"Ta... ta thực sự không còn linh thạch nào nữa," Vô Danh Tán Tu lắp bắp, giọng nói yếu ớt, "Ta đã cố gắng lắm rồi, nhưng..."

"Không còn?" Tên côn đồ cầm đầu, một gã thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo, cười khẩy, "Không còn thì lấy cái gì mà nộp? Hay là ngươi muốn nếm thử mùi vị của 'phí an ninh đặc biệt'?" Hắn nói đoạn, một tên khác đã vung tay, định đánh vào mặt Vô Danh Tán Tu.

Tiêu Hạo nhanh chóng kéo tay Lục Trường Sinh, giọng thì thầm đầy cảnh giác: "Trường Sinh huynh, đừng xen vào. Chuyện này rất thường xuyên ở Thanh Thạch Thành. Bọn chúng là người của Hắc Sa Bang, một thế lực nhỏ chuyên bảo kê ở khu vực này. Chúng ta là tán tu cấp thấp, tốt nhất đừng gây rắc rối, nếu không sẽ tự chuốc họa vào thân." Ánh mắt Tiêu Hạo lóe lên vẻ bất lực và lo sợ. Cậu ta đã quá quen với những cảnh tượng như vậy, và biết rằng trong thế giới tu hành khắc nghiệt này, kẻ yếu không có quyền lên tiếng.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi hơn, ánh mắt sắc bén lướt qua cảnh tượng. Một cảm giác lạnh lẽo, gai người chạy dọc sống lưng hắn. Hắn không nói gì, nhưng trong lòng dậy sóng. Đây là một phần của sự mưu sinh sao? Là một phần của thế giới tu hành mà hắn đang dấn thân vào sao? Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của Vô Danh Tán Tu, sự tàn nhẫn trong nụ cười của bọn côn đồ. Đạo tâm hắn rung động, không phải vì muốn ra tay trượng nghĩa, mà là vì sự chiêm nghiệm về bản chất của 'đạo' và 'đức' trong thế gian này. Công lý và đạo lý, trong nhiều trường hợp, chỉ là những thứ xa xỉ. Cái gọi là 'quy tắc' ở đây lại là 'kẻ mạnh thì được, kẻ yếu thì thua'. Hắn đã từng chứng kiến cảnh tranh đoạt sinh tử trong Mê Vụ Sâm Lâm, nhưng cảnh tượng này lại mang một ý nghĩa khác, tàn khốc hơn, thâm hiểm hơn, bởi nó diễn ra ngay trong lòng thành thị, dưới cái vỏ bọc yên bình giả tạo.

Tiêu Hạo vẫn nhẹ nhàng kéo tay hắn, thúc giục đi nhanh. Họ tiếp tục giao hàng, nhưng Lục Trường Sinh cảm nhận rõ hơn sự tàn khốc ẩn dưới vẻ ngoài sầm uất của thành phố. Hắn nhận ra, Thanh Thạch Thành không chỉ là nơi giao thương sầm uất, mà còn là một tấm gương phản chiếu những góc khuất đen tối nhất của lòng người, nơi các thế lực ngầm tồn tại, nơi những tán tu yếu kém bị chèn ép, và nơi 'đạo' của mỗi người bị thử thách đến tận cùng. Những cảnh tượng như thế này, dẫu chỉ là một phần nhỏ trong vô vàn những sự việc đang diễn ra, nhưng lại khắc sâu vào tâm khảm Lục Trường Sinh, củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường chậm rãi, vững chắc mà hắn đã chọn.

* * *

Khi màn đêm buông xuống, phủ một tấm chăn đen huyền ảo lên Thanh Thạch Thành, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. Trên trời, những vì sao bắt đầu lấp lánh, một vài đám mây trôi lững lờ, tạo nên một bức tranh tĩnh mịch nhưng không kém phần tráng lệ. Tụ Linh Các về đêm lại càng ấm cúng và rực rỡ bởi ánh sáng từ vô số đèn lồng được thắp sáng. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm đã trở nên dịu nhẹ hơn, thay vào đó là tiếng nhạc cụ du dương từ một căn phòng riêng nào đó, cùng với mùi rượu mạnh và hương liệu thơm nồng.

Sau một ngày dài lao động cật lực, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trở về Tụ Linh Các. Họ ngồi ở góc quen thuộc của đại sảnh, nơi ít người qua lại, gọi hai bát mì nóng hổi. Tiêu Hạo đổ số linh thạch kiếm được trong ngày ra bàn. Một đống nhỏ linh thạch hạ phẩm, cộng thêm nửa viên linh thạch từ Lão Dương Thiết, tổng cộng cũng chỉ được vài viên. Số linh thạch này ít ỏi đến mức đáng thương, không đủ để mua một món pháp khí cấp thấp, nhưng lại là thành quả của cả một ngày dài mồ hôi và công sức. Tiêu Hạo thở dài thườn thượt, nhưng trong ánh mắt vẫn lóe lên sự lạc quan: "Chỉ được bấy nhiêu đây thôi... Hôm nay có vẻ không được may mắn lắm. Nhưng không sao, ngày mai chúng ta sẽ thử khu chợ phía Tây. Ta nghe nói có một lão bà cần người dọn dẹp kho linh dược. Việc này nghe có vẻ nhàn hạ hơn, nhưng lại có thể kiếm được chút linh thạch và cả linh dược thừa nếu may mắn."

Lục Trường Sinh nhìn vào số linh thạch trên bàn, rồi lại nhìn Tiêu Hạo. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ bất kỳ sự thất vọng nào, chỉ có sự trầm ngâm sâu sắc. "Ngươi thực sự giỏi xoay sở," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chân thành, "Không có một chút linh lực nào mà vẫn có thể tìm thấy con đường sinh tồn trong thế giới khắc nghiệt này. Ta phải công nhận, ngươi là một người bạn đồng hành đáng tin cậy."

Tiêu Hạo nghe vậy, gãi đầu cười hì hì, có chút ngượng ngùng: "À, đó là kinh nghiệm thôi mà huynh. Sống lâu trong thành thì tự khắc biết cách thôi. Nhưng huynh cũng đâu có kém, việc phân loại linh thảo của huynh thật tỉ mỉ, Trưởng Lão Dược Phường rất hài lòng đó! Hắn còn nói nếu huynh muốn, có thể đến giúp hắn thường xuyên. Đó cũng là một nguồn thu nhập ổn định đó!" Tiêu Hạo nói, ánh mắt lại lóe lên vẻ tính toán, như thể cậu ta đã nhìn thấy một con đường mới.

Lục Trường Sinh mỉm cười, không đáp lời. Hắn nhẹ nhàng cất số linh thạch vào túi trữ vật. Dù số linh thạch này không đáng kể, nhưng mỗi viên đều mang theo một câu chuyện, một trải nghiệm. Hắn không còn cảm thấy sự thiếu thốn, mà thay vào đó là một sự thỏa mãn sâu sắc. Những việc nhỏ nhặt, những gánh nặng trên vai, những cảnh tượng mưu sinh khắc nghiệt, tất cả đều là những bài học quý giá, giúp hắn hiểu rõ hơn về thế giới tu hành, về bản chất của con người. Hắn nhận ra, sự kiên định trong việc theo đuổi con đường chậm rãi, vững chắc của mình không chỉ là một lựa chọn, mà còn là một sự tôi luyện đạo tâm.

Tiêu Hạo vẫn tiếp tục ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình, ánh mắt lóe lên sự tính toán cho ngày mai, cho những cơ hội mới. Lời nói của Tiêu Hạo về "khu chợ phía Tây" và "lão bà cần dọn dẹp kho linh dược" lại một lần nữa gieo vào lòng Lục Trường Sinh một dự cảm mơ hồ. Hắn biết, những nơi như vậy thường tiềm ẩn cả cơ hội lẫn nguy hiểm khôn lường, có thể dẫn họ đến những tình huống phức tạp hơn, thậm chí là đối mặt với những thế lực ngầm hoặc những bí ẩn của Thanh Thạch Thành. Nhưng lần này, trong ánh mắt của Lục Trường Sinh không còn vẻ băn khoăn hay lo lắng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc và một ý chí kiên định.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thanh Thạch Thành. Những ánh đèn lồng lập lòe xa xa như những vì sao trên mặt đất. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn thầm nhủ. Con đường tu hành vẫn còn dài, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, dù chỉ là những bước chân nhỏ bé trên con đường mưu sinh vất vả, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc, đều mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc về ý nghĩa của sinh tồn và tu luyện. Hắn cảm nhận được một sự kết nối và hiểu biết sâu sắc hơn về người bạn đồng hành của mình, và về con đường mà hắn đang bước đi, con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free