Cửu thiên linh giới - Chương 62: Đường Mưu Sinh: Linh Thạch Từ Tạp Vụ Thị Thành
Bình minh vừa ló dạng, vầng dương còn e ấp sau rặng núi phía đông, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên những mái ngói xanh xám của Thanh Thạch Thành. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn hơi sương lạnh lẽo của đêm trường, mang theo mùi đất ẩm và hương gỗ mục từ những khu rừng bao quanh. Dưới ánh sáng non tơ ấy, hai bóng người xiêu vẹo bước vào Tụ Linh Các, để lại sau lưng Mê Vụ Sâm Lâm mù mịt và một đêm dài đầy gian nan. Quần áo của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lấm lem bụi đất, vài vết rách nhỏ vương trên vạt áo, làn da rám nắng sạm đi vì sương gió, và trên gương mặt họ hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng không mất đi sự kiên nghị. Lục Trường Sinh, dáng người vốn hơi gầy, lúc này trông càng thêm phong trần, đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ trầm tư sâu sắc, nhưng bước chân vẫn vững chãi, không hề nao núng. Tiêu Hạo thì nhanh nhẹn hơn, nhưng cũng không giấu được sự uể oải, mái tóc đen cắt ngắn giờ bết lại vì mồ hôi và ẩm ướt.
Họ tìm một góc khuất trong đại sảnh Tụ Linh Các, nơi vẫn còn vắng vẻ, chỉ lác đác vài tán tu dậy sớm đang dùng bữa. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo cao, được thắp từ đêm qua, vẫn còn lay lắt chiếu rọi, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy tĩnh mịch. Tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm khe khẽ, cùng với mùi thức ăn nóng hổi thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào sự mệt mỏi của họ. Lục Trường Sinh gọi vài món ăn đơn giản, một bát cháo nóng hổi và vài món điểm tâm thanh đạm, đủ để lấp đầy cái bụng rỗng tuếch sau chuyến đi. Hắn lặng lẽ ngồi xuống, nhắm mắt điều tức nhẹ nhàng, để cơ thể dần hồi phục.
Tiêu Hạo không được điềm tĩnh như vậy. Ngay khi ngồi xuống, cậu ta đã lôi từ chiếc túi vải nhỏ của mình ra một vài viên linh thạch hạ phẩm, ánh mắt láu lỉnh giờ đây lại ánh lên vẻ thất vọng rõ rệt khi đếm đi đếm lại chúng. "Trường Sinh ca, chuyến đi Mê Vụ Sâm Lâm này thật sự... không như ta mong đợi," Tiêu Hạo thở dài, giọng nói pha chút bực bội. "Di Thảo Xanh thì có, nhưng số lượng ít ỏi, lại phải cẩn trọng lắm mới không dính phải các bẫy linh thú cấp thấp. Số linh thạch kiếm được chỉ vừa đủ chi phí đi lại, ăn uống vài ngày, chứ nói gì đến chuyện đấu giá Uẩn Linh Thảo kia! Săn yêu thú cấp thấp chỉ đủ ăn, không đủ mua thuốc, nói gì đến đấu giá!" Cậu ta càu nhàu, dùng ngón tay gõ gõ vào đống linh thạch nhỏ bé trên bàn, như thể muốn nó tự động nhân lên gấp bội.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn bình thản lướt qua đống linh thạch rồi dừng lại trên gương mặt đang nhăn nhó của Tiêu Hạo. Hắn đưa tay cầm lấy một chén trà nóng, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Dù sao cũng là một trải nghiệm, Tiêu Hạo," hắn nói, giọng trầm ấm, không chút vội vã. "Mỗi bước chân ta đi, mỗi chướng ngại ta vượt qua, đều là một bài học. Mê Vụ Sâm Lâm đã cho chúng ta thấy những nguy hiểm tiềm ẩn, và cả sự hạn chế của việc kiếm linh thạch bằng cách đó. Chúng ta cần một phương pháp hiệu quả hơn, phù hợp hơn với tình hình hiện tại." Hắn không trách cứ, không phàn nàn, chỉ đơn thuần phân tích, như thể đang chiêm nghiệm một đạo lý.
Nghe Lục Trường Sinh nói vậy, Tiêu Hạo như bừng tỉnh. Đôi mắt cậu ta lại sáng lên vẻ tinh ranh thường thấy. "Đúng vậy! Huynh nói chí phải! Là ta quá vội vàng rồi!" Cậu ta vỗ đùi một cái, làm vài tán tu gần đó giật mình ngoảnh lại. "Chúng ta sẽ không thể dựa vào việc săn bắn hái lượm đơn thuần. Trong thành này có vô số cơ hội, chỉ cần biết cách tìm! Chúng ta sẽ làm các nhiệm vụ vặt vãnh! Có khi còn kiếm được nhiều hơn, lại ít rủi ro hơn Mê Vụ Sâm Lâm kia!" Tiêu Hạo nói, vẻ mặt đầy hứng khởi, như thể đã tìm thấy một con đường sáng.
Đúng lúc đó, Ông Chủ Quán Trọ, với thân hình béo tốt và khuôn mặt phúc hậu, tay cầm khăn đang lau bàn, từ từ tiến đến chỗ họ. Ông ta đặt bát cháo và điểm tâm xuống, mỉm cười hiền hậu. "Hai vị tiểu ca vất vả rồi. Mê Vụ Sâm Lâm dạo này cũng không dễ ăn đâu. Linh khí hỗn loạn, yêu thú cũng hung hãn hơn, lại còn có lời đồn về vài tán tu mất tích trong đó nữa chứ." Ông ta khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ lo lắng. "Các ngươi may mắn trở về là tốt rồi. Cứ từ từ mà dùng bữa, hôm nay ta có món cháo kê nấu thịt linh thú rừng, rất bổ dưỡng đấy."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu cảm ơn, rồi quay sang nhìn Tiêu Hạo. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh nhưng cũng ẩn chứa sự tán đồng. Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, húp một ngụm cháo nóng hổi, rồi nhanh chóng lấy ra một tấm bản đồ Thanh Thạch Thành đã cũ kỹ, trải ra trên mặt bàn gỗ. Bàn tay nhỏ bé của cậu ta thoăn thoắt khoanh tròn vài điểm trên bản đồ, miệng lẩm bẩm tính toán. "Ở đây, đây là Linh Khí Phường, có rất nhiều cửa hàng cần người giúp việc vặt. Rồi ở đây, khu phố Đông, có mấy lò rèn lớn thường xuyên cần vận chuyển nguyên liệu. À, còn cả khu Tây nữa, nơi tập trung nhiều phủ đệ của các gia tộc nhỏ, chắc chắn cũng có nhiều việc linh tinh cần làm."
Lục Trường Sinh lặng lẽ quan sát những động tác của Tiêu Hạo, đôi mắt hắn lướt qua từng nét vẽ trên bản đồ, từ những con phố sầm uất đến những ngõ hẻm khuất sâu. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự nóng ấm lan tỏa trong cơ thể. Hắn biết, Tiêu Hạo đang cố gắng hết sức. Cái ý tưởng về "nhiệm vụ vặt vãnh" này, tuy không hào nhoáng như việc truy tìm linh dược hay săn giết yêu thú, nhưng lại là một cách tiếp cận thực tế và an toàn hơn nhiều trong hoàn cảnh hiện tại. "Cơ hội thường ẩn mình trong sự hỗn loạn. Thế giới tu hành này, không phải lúc nào cũng rõ ràng như ngươi thấy. Có những thứ giá trị không nằm ở bề ngoài, và có những cơ hội chỉ xuất hiện khi người khác bỏ qua." Lời hắn nói hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai. Có lẽ, những "việc nhỏ nhặt" này lại chính là một loại "cơ hội" khác, để hắn quan sát, để hắn chiêm nghiệm về cuộc sống của phàm nhân và tán tu cấp thấp trong một thành thị tu hành. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Chúng ta phải giữ vững bản tâm, nhưng cũng không thể bỏ qua những cơ hội mà đạo trời ban tặng." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn không sợ khó khăn, không sợ lao động chân tay, điều hắn sợ là đánh mất bản tâm trong dòng xoáy của danh lợi và sức mạnh. Đây cũng là một cách để hắn rèn luyện đạo tâm, để nhìn rõ hơn về bản chất của thế giới này.
Tiêu Hạo vẫn đang say sưa vạch kế hoạch. Cậu ta ngẩng đầu lên, đôi mắt láu lỉnh nhìn Lục Trường Sinh. "Trường Sinh ca, huynh thấy sao? Cách này tuy chậm, nhưng chắc chắn hơn nhiều. Chúng ta không chỉ kiếm được linh thạch, mà còn có thể tìm hiểu thêm về thành Thanh Thạch, biết đâu lại có thể khám phá ra những điều thú vị khác!" Tiêu Hạo nói, giọng điệu đầy tự tin. Hắn không hề biết rằng, trong tâm trí của Lục Trường Sinh, những lời nói của Ông Chủ Quán Trọ về "tán tu mất tích" và những điều Tiêu Hạo vừa nói về "khám phá những điều thú vị khác" đã khẽ giao thoa, tạo nên một dự cảm mơ hồ về một điều gì đó ẩn giấu sâu hơn, có thể là một trong những "khe hở" mà Cổ Thư Sinh đã từng nhắc đến, hoặc một mối nguy hiểm đang chực chờ. Nhưng Lục Trường Sinh không nói ra, hắn chỉ khẽ gật đầu, đồng ý với kế hoạch của Tiêu Hạo. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Khi những tia nắng ban trưa đã rải đầy trên những con đường lát đá xanh của Thanh Thạch Thành, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã có mặt tại Linh Khí Phường, nơi sầm uất nhất nhì thành phố. Nơi đây khác hẳn với sự tĩnh mịch của Tụ Linh Các buổi sớm. Các cửa hàng san sát nhau, từ những tiệm trang trọng với kiến trúc chạm khắc tinh xảo, bán đủ loại pháp khí cao cấp và linh dược quý hiếm, cho đến những lều quán tạm bợ của các tán tu bày bán những vật phẩm nhỏ nhặt, phù lục cấp thấp. Âm thanh huyên náo vang vọng khắp nơi: tiếng rao hàng the thé, tiếng mặc cả oang oang, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ một tiệm rèn nào đó, và vô số tiếng người nói chuyện, cười đùa, bàn tán. Mùi hương cũng hỗn tạp không kém: mùi thảo dược nồng nặc xen lẫn mùi kim loại, mùi lưu huỳnh từ những lò luyện đan, mùi hương liệu quyến rũ và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một khu chợ lớn. Linh khí tại đây cũng vì thế mà trở nên hỗn tạp, đủ mọi thuộc tính bay lượn, khó mà cảm nhận được sự thuần khiết.
Tiêu Hạo, với bộ y phục màu sắc tươi sáng, nhanh nhẹn như con sóc, dẫn Lục Trường Sinh đi sâu vào khu chợ. Cậu ta dường như đã quá quen thuộc với nơi này, từng bước chân đều tự tin, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quét qua các quầy hàng, đôi tai thì vểnh lên lắng nghe những câu chuyện phiếm, những tin tức từ các tán tu khác. Lục Trường Sinh, với dáng vẻ điềm đạm, theo sau Tiêu Hạo. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào màu xám giản dị, không hoa văn, càng làm nổi bật vẻ thanh tú và trầm tư của mình giữa đám đông ồn ào. Hắn quan sát mọi thứ xung quanh, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất: gương mặt lo toan của một nữ tán tu khi lựa chọn linh dược, ánh mắt tham lam của một nam tu sĩ khi nhìn vào một thanh pháp khí, nụ cười hiền hậu của một lão phàm nhân bán trà. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ, giúp hắn hiểu rõ hơn về thế giới tu hành mà hắn đang sống.
Tiêu Hạo dừng lại trước một tiệm linh dược nhỏ, nhưng bên trong lại bày bán rất nhiều loại thảo dược khô và các bình đan dược đủ màu sắc. Chủ tiệm là một lão già gầy gò, đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính lão, đang cặm cụi cân đo một ít linh thảo. "Chủ tiệm Vương, đã lâu không gặp!" Tiêu Hạo hớn hở chào, giọng nói vang lên đầy năng lượng. "Có nhiệm vụ nào phù hợp cho hai huynh đệ ta không?"
Chủ Tiệm Linh Dược ngẩng đầu lên, cặp kính trượt nhẹ xuống sống mũi. Ông ta nhìn Tiêu Hạo rồi liếc sang Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy tính toán nhưng cũng không kém phần tò mò. "Ồ, Tiêu tiểu tử. Ngươi đến thật đúng lúc," ông ta nói, giọng hơi khàn. "Ta có vài gói linh dược cần giao đến Bách Thảo Đường ở phía tây thành, đường khá xa, lại cần cẩn thận chút. Mấy ngày nay có nhiều chuyện không hay xảy ra trên đường đi, nên ta cũng không dám thuê mấy tên phàm nhân. Ngươi có dám nhận không? Giá cả thì như cũ, không đổi."
Tiêu Hạo hơi nhíu mày. Giao linh dược không phải là việc dễ, đặc biệt là khi ông chủ tiệm lại nhấn mạnh sự "cẩn thận" và "chuyện không hay". Điều đó ám chỉ có thể có nguy hiểm trên đường. Nhưng cậu ta chưa kịp trả lời, thì Lục Trường Sinh đã khẽ gật đầu, giọng nói trầm tĩnh vang lên: "Chúng tôi nhận." Lời nói ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang một sự kiên định không lay chuyển.
Tiêu Hạo liếc nhìn Lục Trường Sinh, rồi quay sang Chủ Tiệm Linh Dược, cười xòa. "Nghe Trường Sinh ca ta chưa? Chúng ta nhận. Hắn khó tính, nhưng nhiệm vụ thường an toàn." Cậu ta thì thầm vào tai Lục Trường Sinh, vẻ mặt hơi bí hiểm. "Ông ta rất cẩn trọng, nếu có nguy hiểm thật sự thì ông ta sẽ nói rõ. Hơn nữa, Bách Thảo Đường là một y quán lớn, uy tín, không dễ gì bị làm phiền đâu."
Sau khi Tiêu Hạo thương lượng xong giá cả và nhận lấy mấy gói linh dược được bọc cẩn thận, hai người tiếp tục di chuyển. Họ đi qua một khu vực khác của Linh Khí Phường, nơi tập trung nhiều quầy hàng rong. Một lão Bán Hàng Rong với bộ quần áo giản dị, tay đẩy xe hàng chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, đang loay hoay với một kiện hàng lớn bị cản lối. "Ai mua gì không? Hàng tốt giá rẻ đây!" lão ta rao, nhưng giọng điệu lại có chút mệt mỏi. "Có ai giúp ta di chuyển cái này không? Nó nặng quá!"
Tiêu Hạo, với bản tính nhiệt tình và nhanh nhẹn, lập tức lao tới. "Để chúng tôi giúp lão bá!" Cậu ta nói, rồi quay sang Lục Trường Sinh. Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến đến. Hắn đặt tay vào kiện hàng, một luồng linh lực nhỏ bé nhưng tinh thuần khẽ truyền vào, giúp kiện hàng trở nên nhẹ hơn nhiều. Lão Bán Hàng Rong ngạc nhiên, rồi nhanh chóng vui mừng. "Ôi, cảm ơn hai vị tiểu ca nhiều lắm! Thật là may mắn gặp được người tốt bụng như các ngươi!"
"Không có gì, lão bá," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh. Hắn cảm nhận được sự biết ơn chân thành từ lão Bán Hàng Rong, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, khác hẳn với sự lạnh lẽo của Mê Vụ Sâm Lâm. Hắn nhận ra, dù là trong thế giới tu hành đầy rẫy tranh đoạt, những hành động thiện lương nhỏ bé vẫn luôn tồn tại và mang lại ý nghĩa riêng. Tiêu Hạo thì nhanh nhảu hỏi han, giúp lão Bán Hàng Rong sắp xếp lại hàng hóa, đồng thời cũng khéo léo moi móc vài thông tin về những "việc vặt" khác trong khu vực. Cậu ta đã học được cách biến mọi tương tác thành cơ hội để thu thập tin tức, đúng như lời Lục Trường Sinh đã dạy: "Cơ hội thường ẩn mình trong sự hỗn loạn."
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên Thanh Thạch Thành, nhuộm cả bầu trời một màu cam rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím sẫm. Những ngọn núi đá xanh vĩ đại bao quanh thành phố hiện lên sừng sững, như những vệ thần canh gác. Gió chiều thổi nhè nhẹ, mang theo hơi mát và mùi đá đặc trưng của thành phố, xua đi cái nóng bức của ban ngày. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã dành trọn buổi chiều để thực hiện vô số nhiệm vụ vặt vãnh. Họ không chỉ giao linh dược đến Bách Thảo Đường, mà còn giúp một tiệm rèn vận chuyển những khối than lớn từ xưởng đến lò nung, rồi lại giúp một gia đình phàm nhân chuyển đồ đạc từ khu phố cũ sang khu phố mới.
Trên những con đường lát đá của Thanh Thạch Thành, Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh quan sát. Hắn nhìn thấy sự bận rộn, áp lực của cuộc sống nơi thành thị, không chỉ với phàm nhân mà còn với cả những tu sĩ cấp thấp như họ. Những người thợ rèn với đôi tay chai sạn, những người bán hàng rong với giọng nói khản đặc, những tán tu vội vã chạy ngược chạy xuôi kiếm kế sinh nhai. Mỗi gương mặt đều mang một câu chuyện riêng, một nỗi lo toan riêng. Lục Trường Sinh nhận ra rằng, dù ở cấp độ tu vi nào, con người đều phải đối mặt với những thử thách của cuộc sống. Cái gọi là "tâm ma" không chỉ đến từ việc tu luyện, mà còn đến từ chính những áp lực cơm áo gạo tiền, từ những lựa chọn giữa thiện và ác trong cuộc sống đời thường.
Khi giúp đỡ một lão phàm nhân yếu ớt trở về nhà, Lục Trường Sinh đã khẽ sử dụng một chút linh lực để nâng đỡ lão, khiến bước chân lão trở nên nhẹ nhàng hơn mà không ai hay biết. Lão phàm nhân nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy biết ơn, miệng không ngừng cảm ơn. "Cảm ơn vị công tử này nhiều lắm! Nếu không có ngươi, ta chẳng biết phải về nhà bằng cách nào!" Lời cảm ơn chân thành, không chút giả dối, khiến Lục Trường Sinh cảm thấy một sự thanh thản nhỏ nhoi lan tỏa trong lòng. Đó không phải là cảm giác thỏa mãn từ việc đạt được cảnh giới cao siêu, mà là sự an nhiên khi làm được một việc có ích, một việc thiện lương. Hắn nhận ra, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và trên con đường đó, đôi khi những hành động nhỏ bé lại mang ý nghĩa lớn lao.
Tiêu Hạo thì luôn miệng trò chuyện, hỏi han những người họ giúp đỡ. Cậu ta không chỉ cố gắng tìm kiếm thêm nhiệm vụ, mà còn thu thập đủ loại tin tức. "Trường Sinh huynh, huynh xem," Tiêu Hạo nói đùa, tay vác một bao than lớn, nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ hoạt bát. "Đây cũng là một loại 'luyện tâm' đó chứ? Huynh nhìn kìa, lão thợ rèn này, cả đời chỉ biết đập sắt, nhưng mỗi nhát búa đều có lực, đều có ý. Chẳng phải cũng là một loại đạo sao?"
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần tối. "Đúng vậy. Cuộc sống này, mọi thứ đều là tu hành. Mỗi việc ta làm, mỗi người ta gặp, đều có thể trở thành một bài học. Đạo không ở đâu xa, đạo ở ngay trong cuộc sống thường nhật này." Hắn đã từng nghĩ rằng, đạo của hắn là sự điềm tĩnh tuyệt đối, là thoát ly khỏi những xô bồ của thế tục. Nhưng giờ đây, hắn dần nhận ra, đạo tâm vững như bàn thạch không phải là né tránh, mà là đối diện với mọi thứ, chấp nhận mọi khía cạnh của cuộc sống mà vẫn giữ vững bản chất của mình. Những công việc vặt vãnh, những cuộc gặp gỡ bình dị này đã giúp hắn củng cố đạo tâm theo một cách khác, sâu sắc hơn.
Tiêu Hạo vẫn không ngừng nói về những điều cậu ta nghe ngóng được. "Ta nghe nói dạo này ở khu chợ đêm phía Đông có mấy vụ cãi vã lớn giữa các tán tu vì tranh giành một loại khoáng thạch hiếm. Lại còn có tin đồn về một băng nhóm tán tu chuyên đi 'thu thập' đồ của người khác, không biết có phải là những kẻ đã gây ra các vụ mất tích trong Mê Vụ Sâm Lâm không nữa." Lục Trường Sinh lắng nghe, những thông tin rời rạc này được hắn xâu chuỗi lại trong đầu. Hắn nhận ra, đằng sau vẻ sầm uất và bình yên bề ngoài của Thanh Thạch Thành, vẫn tiềm ẩn những dòng chảy ngầm, những xung đột và nguy hiểm mà không phải ai cũng biết. Có lẽ, đây chính là một phần của cái "đại thế biến động" mà hắn đã từng nghe, và những "tu sĩ mạnh mẽ hơn" cùng "hiểm nguy sắp tới" mà Tiêu Hạo nhắc đến có thể không còn xa nữa. Hắn không khỏi nghĩ đến những lời của Cổ Thư Sinh về những "khe hở" trong hệ thống, và những "vụ mất tích lạ kỳ" của các tán tu.
***
Khi trăng đã lên cao, tỏa ánh bạc huyền ảo khắp Thanh Thạch Thành, những con đường ban ngày ồn ào giờ đã trở nên vắng lặng. Tiếng gió đêm thổi nhẹ qua những mái nhà, mang theo hơi lạnh của sương đêm. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trở về Tụ Linh Các, cơ thể mệt mỏi rã rời sau một ngày dài lao động. Tụ Linh Các về đêm mang một vẻ đẹp tĩnh mịch và ấm cúng, khác hẳn với sự huyên náo buổi sáng. Ánh sáng từ những chiếc đèn đá được thắp sáng khắp nơi, hắt lên những bức tường đá rêu phong, tạo nên những bóng đổ kỳ ảo. Mùi hương trầm thoang thoảng từ một ban thờ nào đó trong quán, cùng với mùi thức ăn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một cảm giác an yên hiếm có.
Họ ngồi trong căn phòng nhỏ thuê ở Tụ Linh Các. Căn phòng đơn giản, chỉ có hai chiếc giường gỗ và một cái bàn nhỏ. Tiêu Hạo đổ số linh thạch kiếm được ra bàn. Một đống nhỏ linh thạch hạ phẩm, không nhiều nhặn gì, nhưng là thành quả của cả một ngày dài mồ hôi và công sức. Cậu ta dùng ngón tay gạt gạt, đếm đi đếm lại, vẻ mặt lộ rõ sự tiếc nuối và một chút bất lực. "Haizz, vẫn còn xa lắm mới đủ cho cuộc đấu giá, Trường Sinh ca à..." Tiêu Hạo thở dài, giọng nói trầm hẳn xuống, không còn vẻ hoạt bát như ban ngày. "Mấy cái nhiệm vụ vặt vãnh này, tuy an toàn, nhưng kiếm tiền chậm quá."
Lục Trường Sinh nhìn đống linh thạch trên bàn, ánh mắt trầm tư. Hắn không nói gì, chỉ khẽ vươn tay, nhặt lên một viên linh thạch hạ phẩm, cảm nhận sự mát lạnh và năng lượng nhỏ bé tỏa ra từ nó. "Mỗi viên linh thạch đều mang theo mồ hôi và công sức, Tiêu Hạo," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Nó không chỉ là vật chất, mà còn là giá trị của lao động, của sự kiên trì. Con đường tu hành, không chỉ có tranh đoạt và cơ duyên, còn có cả sự kiên trì trong những việc nhỏ nhặt nhất. Những trải nghiệm này đã giúp ta hiểu rõ hơn về cuộc sống, về ý nghĩa của sự nỗ lực." Hắn nhận ra, việc kiếm linh thạch bằng chính sức lao động của mình, dù là những công việc tầm thường nhất, lại mang đến một cảm giác thỏa mãn và an tâm sâu sắc hơn nhiều so với việc dựa vào may mắn hay tranh giành. Đó là một cách để nuôi dưỡng đạo tâm, để giữ cho bản thân không bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng.
Tiêu Hạo gật đầu, vẻ mặt suy tư. "Huynh nói chí phải. Ta cũng thấy mình đã học được nhiều điều ngày hôm nay. Dù sao, cũng là một khởi đầu." Cậu ta ngáp một cái thật dài, đôi mắt láu lỉnh giờ đây đã thấm mệt. "Mai ta sẽ tìm thêm những nhiệm vụ khó hơn một chút, có lẽ sẽ kiếm được nhiều hơn. Ta nhớ có một khu chợ ngầm ở phía Nam thành, chuyên giao dịch những vật phẩm hiếm và nhận những nhiệm vụ 'đặc biệt' hơn. Biết đâu ở đó lại có cơ hội." Tiêu Hạo bắt đầu lật cuốn sổ nhỏ của mình ra, ghi chép cẩn thận những điều cậu ta đã nghe ngóng được trong ngày, cùng với những ý tưởng cho ngày mai. Lời nói của Tiêu Hạo về "nhiệm vụ khó hơn một chút" và "khu chợ ngầm" lại một lần nữa gieo vào lòng Lục Trường Sinh một dự cảm mơ hồ. Hắn biết, những nơi như vậy thường tiềm ẩn cả cơ hội lẫn nguy hiểm khôn lường, có thể dẫn họ đến những tình huống phức tạp hơn, thậm chí là đối mặt với những thế lực ngầm như Trần Quản Sự hay Phong Lang mà hắn từng nghe đến.
Lục Trường Sinh không nói gì thêm. Hắn khẽ nhắm mắt lại, ngồi thẳng lưng trên giường, bắt đầu vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí xung quanh, dù mỏng manh trong căn phòng này, vẫn được hắn từ từ hấp thụ, điều hòa trong cơ thể. Hắn cảm nhận sự ổn định trong tâm cảnh sau một ngày dài bận rộn, một sự bình an đến từ việc giữ vững bản tâm giữa những bộn bề của cuộc sống. Mỗi nhịp thở, mỗi luồng linh khí lưu chuyển đều là một sự chiêm nghiệm sâu sắc về ý nghĩa của tu hành. Tiêu Hạo bên cạnh đã gục đầu vào cuốn sổ, chìm vào giấc ngủ. Bóng đêm bao trùm Thanh Thạch Thành, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một ngọn lửa hy vọng vẫn âm ỉ cháy, cùng với sự kiên định của một đạo tâm vững như bàn thạch. Con đường tu hành vẫn còn dài, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, dù chỉ là những bước chân nhỏ bé trên con đường mưu sinh vất vả.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.