Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 93: Huyết Dụ Lâm Sâm: Sắc Màu Tàn Khốc

Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua làn sương mờ mịt của Mê Vụ Sâm Lâm, nhuộm một màu lam tím lên những tán cây cổ thụ cao vút. Linh khí trong rừng vẫn còn vương vấn sự ẩm ướt của đêm, phảng phất mùi đất mục, rêu phong và nhựa cây nồng đậm. Tiếng chim rừng cất lên lảnh lót, phá tan sự tĩnh mịch, nhưng lại càng làm nổi bật vẻ cô tịch, u hoài của khu rừng vừa trải qua một đêm dài. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trong lành tràn vào phế phủ, tuần hoàn khắp châu thân. Mỗi nhịp thở của hắn dường như đều hòa điệu với nhịp đập của đất trời, không hề cưỡng ép, không hề gượng gạo, mà tự nhiên đến lạ lùng.

Sau những ngày tháng chìm sâu trong cảnh giới nhập định, sau khoảnh khắc thấu triệt "bản nguyên của Đạo" và củng cố vững chắc Tàn Pháp Cổ Đạo, khí chất của Lục Trường Sinh đã hoàn toàn đổi khác. Hắn không còn là thư sinh gầy gò của thuở nào, cũng không phải tu sĩ bình thường đang miệt mài truy cầu cảnh giới. Giờ đây, hắn tựa như một phần của chính khu rừng này, trầm tĩnh như những thân cây ngàn năm, bền bỉ như dòng suối chảy mãi không ngừng. Bước chân hắn nhẹ nhàng lướt trên thảm lá khô, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, mỗi động tác đều ẩn chứa sự hài hòa tuyệt đối với thiên địa, linh khí xung quanh tự động tuân theo ý hắn một cách tự nhiên, không cần cưỡng ép. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đó đã không còn chút hoài nghi hay dao động nào, chỉ còn lại sự thấu suốt và kiên định vô bờ.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt lanh lợi không ngừng quét nhìn xung quanh, đôi lúc lại liếc nhìn Lục Trường Sinh với vẻ khó hiểu. Hắn cảm nhận được sự thay đổi lớn lao ở người bạn đồng hành, một sự thay đổi mà hắn không thể nào diễn tả bằng lời. Lục Trường Sinh không hề bộc phát linh lực kinh người, cũng không có bất kỳ dấu hiệu đột phá tu vi nào rõ rệt, nhưng khí tức toát ra từ hắn lại khiến Tiêu Hạo cảm thấy một sự an tâm lạ thường, như thể đứng cạnh một ngọn núi cổ vĩnh hằng, không gì có thể lay chuyển.

"Trường Sinh, huynh thật sự đã khác rồi," Tiêu Hạo phá vỡ sự im lặng, giọng nói có chút dè dặt. Hắn đưa tay gãi gãi đầu, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp. "Như thể... huynh đã hòa làm một với cái rừng này vậy. Thậm chí ta còn cảm thấy linh khí trong người huynh cũng khác trước, nó... nó không mạnh mẽ bùng nổ, nhưng lại vô cùng tinh thuần và bền bỉ."

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu triệt sâu sắc. "Chỉ là đã tìm thấy một phần bản nguyên của mình thôi, Tiêu Hạo. Thế gian vạn vật đều có đạo lý riêng. Cây cối có đạo của nó, dòng suối có đạo của nó, và cả chúng ta, những tu sĩ, cũng có đạo lý của riêng mình. Quan trọng là có thể thấu triệt và giữ vững được nó hay không." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những thân cây cổ thụ rêu phong, rồi lại nhìn về phía trước, nơi làn sương đang dần tan, hé lộ con đường mòn quen thuộc. "Mê Vụ Sâm Lâm này, nó đã cho ta một bài học lớn về sự bền bỉ của vạn vật sơ khai, về cách chúng dung hòa và tồn tại trong sự hỗn loạn của Khai Thiên."

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa, dù chưa thực sự hiểu hết những lời thâm sâu của Lục Trường Sinh, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sức nặng và chân lý trong đó. "Huynh nói phải. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, tìm được bản nguyên thì tốt rồi, nhưng chúng ta vẫn cần phải đối diện với thực tại. Mê Vụ Sâm Lâm này cũng không thể ở mãi được. Vậy là chúng ta sẽ đi đâu tiếp? Tìm cổ di tích ư?" Trong giọng nói của Tiêu Hạo ẩn chứa một sự háo hức xen lẫn chút cảnh giác. Hành trình tìm kiếm cổ di tích vốn dĩ là một cuộc phiêu lưu đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên. Với Lục Trường Sinh đã "lột xác", Tiêu Hạo tin rằng họ sẽ có khả năng đối mặt với những thử thách lớn hơn.

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt đã hướng về phía xa xăm, nơi chân trời bắt đầu ửng hồng. "Phải. Những cổ di tích mà ngươi từng nhắc đến, giờ đây ta cảm thấy đã sẵn sàng để đối mặt với chúng. Con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề bằng phẳng, sẽ có vô vàn hiểm nguy và cạm bẫy. Đại thế biến thiên, linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, tà đạo trỗi dậy... thế giới này đang thay đổi từng ngày. Nhưng bản tâm bất biến, đạo của ta sẽ không vì những điều đó mà lay chuyển." Giọng hắn trầm ấm, bình thản, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định sắt đá, như một lời tuyên thề vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng già. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn bước chân ra khỏi khu rừng, hít một hơi thật sâu làn không khí đã bớt ẩm ướt hơn, mang theo chút hương vị của đất hoang và cỏ dại. Phía trước họ, con đường mòn dẫn ra khỏi Mê Vụ Sâm Lâm đang dần hiện rõ, như mở ra một chương mới cho hành trình tu hành của cả hai. Tiêu Hạo nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh, cảm giác lo lắng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một niềm tin mãnh liệt vào người bạn đồng hành. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã thực sự lột xác, không chỉ về nhận thức mà cả về đạo tâm. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, vốn đã khác biệt, giờ đây lại càng trở nên độc đáo và vững chắc hơn bao giờ hết.

***

Hành trình rời khỏi Mê Vụ Sâm Lâm kéo dài gần hai ngày, đưa Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo qua những vùng đất hoang sơ, đôi lúc là những con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn bên sườn núi, đôi lúc lại là những cánh đồng mênh mông cỏ dại. Dần dần, những dấu hiệu của sự sống con người xuất hiện nhiều hơn. Những ngôi nhà tranh vách đất lúp xúp rải rác, những con đường đất được san phẳng hơn, và không khí bắt đầu mang theo mùi khói bếp, mùi súc vật nuôi, cùng với một chút hương vị tạp nham của cuộc sống phàm trần.

Đến giữa trưa ngày thứ ba, khi ánh nắng đã gay gắt như trút lửa xuống đầu, không khí trở nên khô nóng và ngột ngạt hơn nhiều so với cái lạnh ẩm ướt của Mê Vụ Sâm Lâm. Mặt trời treo cao giữa đỉnh đầu, chiếu rọi những tia nắng vàng rực xuống con đường đất đỏ bụi mù. Xa xa, những nóc nhà của một khu Linh Khí Phường ngoại ô Thanh Thạch Thành đã thấp thoáng hiện ra. Khu vực này, vốn là nơi tập trung của các tán tu và thương nhân nhỏ lẻ, luôn sầm uất và ồn ào. Không khí ở đây đặc quánh mùi thảo dược, mùi kim loại nung, mùi lưu huỳnh từ các lò luyện đan, xen lẫn với mùi hương liệu và bụi bặm. Linh khí cũng trở nên hỗn tạp hơn, không còn sự thuần khiết của rừng già hay sự ổn định của một tông môn lớn, mà bị pha trộn bởi vô vàn dòng chảy linh lực khác nhau, từ công pháp chính đạo đến tà đạo, từ linh khí tự nhiên đến linh lực của các loại linh vật, pháp khí.

Đang lúc hai người đi bộ dọc theo con đường mòn, bỗng một âm thanh chói tai xuyên thấu không gian, khiến Tiêu Hạo giật mình khựng lại. Đó là tiếng pháp khí va chạm kịch liệt, tiếng gầm gừ giận dữ, tiếng kêu la thảm thiết, và cả những luồng linh lực bùng nổ, xé toạc không khí. Linh khí xung quanh bỗng chốc trở nên hỗn loạn, cuộn xoáy như một cơn lốc vô hình. Tiêu Hạo lập tức kéo Lục Trường Sinh ẩn mình vào một gốc cây cổ thụ lớn ven đường, tán lá rậm rạp của nó che khuất tầm nhìn của họ khỏi con đường chính. Hắn tay nắm chặt thanh kiếm ngắn, ánh mắt cảnh giác quét nhìn về phía phát ra âm thanh.

"Chết tiệt, lại là tranh giành tài nguyên!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói có chút run rẩy và đầy vẻ bất bình. "Bọn này đúng là lũ điên, vì một chút linh dược mà mạng sống cũng không cần." Hắn liếc nhìn Lục Trường Sinh, nhưng chỉ thấy trên gương mặt hắn một vẻ trầm tĩnh lạ thường, đôi mắt đen láy nhìn về phía trước như thể đang quan sát một bức tranh vô thanh, không hề có chút kinh ngạc hay sợ hãi.

Trước mắt họ, trên một bãi đất trống lởm chởm đá sỏi, một cảnh tượng tàn khốc đang diễn ra. Ba nhóm tán tu, tổng cộng khoảng hơn mười người, đang hỗn chiến dữ dội. Trung tâm của cuộc tranh chấp là một cây linh dược nhỏ bé, thân cây màu ngọc bích, lá cây xanh biếc như ngọc thạch, trên đỉnh nở một đóa hoa ngũ sắc đang phát ra linh quang yếu ớt nhưng đầy mê hoặc. Dù chỉ là một cây linh dược cấp thấp, nhưng trong mắt những tán tu nghèo khó, không có tông môn hậu thuẫn, nó lại là một tài nguyên quý giá, đủ để đổi lấy một vài viên linh thạch hoặc một công pháp cùi bắp.

Không có quy tắc, không có nhân từ. Chỉ có tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng linh lực bùng nổ chói tai, và tiếng máu thịt văng tung tóe. Một gã tán tu với y phục rách nát, khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt đỏ ngầu, tay cầm một thanh đại đao nhuốm máu, vừa chém ngã một đối thủ, vừa gầm lên: "Thứ này là của ta! Kẻ nào dám cướp, chết!" Hắn ta chính là Vô Danh Tán Tu A, khí tức hung hãn và tham lam tỏa ra khắp người, như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.

Một tán tu khác, Vô Danh Tán Tu B, y phục lấm lem bùn đất và máu tươi, thân thể loang lổ vết thương, đang thoi thóp nằm dưới đất, cố gắng với tay về phía cây linh dược. Hắn ta thều thào, giọng nói đầy tuyệt vọng và căm phẫn: "Ngươi... dám..." Nhưng lời chưa dứt, linh lực đã cạn kiệt, ánh mắt của hắn ta từ từ mờ đi, và hơi thở cuối cùng cũng tắt lịm.

Những tán tu khác, với đủ loại vũ khí và pháp khí, từ kiếm, đao, búa đến phù chú, linh hỏa, đều không ngừng công kích lẫn nhau. Có kẻ tham lam muốn cướp lấy linh dược, có kẻ chỉ đơn thuần là bị kéo vào vòng xoáy tranh chấp, có kẻ lại thờ ơ đứng ngoài, chờ đợi cơ hội để "nhặt nhạnh" chiến lợi phẩm từ những kẻ gục ngã. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, linh khí bị xáo trộn đến mức tạo thành những cơn lốc xoáy nhỏ, cuốn theo bụi đất và lá cây khô. Mùi máu tươi nồng nặc lan tỏa trong không gian, trộn lẫn với mùi khét của linh lực và mùi tanh của tử khí. Dưới ánh nắng gay gắt, cảnh tượng càng trở nên thảm khốc và chân thực đến rợn người.

Tiêu Hạo nuốt nước bọt, bàn tay nắm chặt pháp khí toát mồ hôi lạnh. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh tranh đấu, nhưng sự tàn bạo và vô nghĩa của cuộc chiến này vẫn khiến hắn cảm thấy sởn gai ốc. "Bọn họ... bọn họ không có lương tâm sao?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đầy phẫn nộ.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt hắn không hề chớp, quan sát toàn bộ diễn biến với một vẻ thấu suốt. Hắn không hề tỏ ra ghê tởm hay kinh hãi, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Cái đó... cũng là một đạo lý, Tiêu Hạo," hắn trầm giọng nói, giọng điệu bình thản đến mức kỳ lạ. "Đạo lý sinh tồn trong thế giới này. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Sự tham lam, sự tàn nhẫn, sự sợ hãi mất đi những gì mình có, tất cả đều là một phần của bản tính con người, cũng là một phần của quy luật vận hành thế giới. Ngươi đã từng thấy hổ đói tranh mồi, chim săn bắt cá chưa? Bản chất không khác là bao, chỉ là giờ đây, chúng ta có thêm linh khí và pháp thuật mà thôi." Lục Trường Sinh khẽ thở dài, trong tâm khảm hắn, những lời lẽ này vang vọng lại càng rõ ràng hơn. Hắn nhận ra, cảnh tượng tàn khốc này, chính là một hình thái khác của "bản nguyên của sự bền bỉ" mà hắn đã cảm ngộ trong Mê Vụ Sâm Lâm. Sự tranh giành sinh tồn, dù là của sinh linh nguyên thủy hay tu sĩ hiện đại, bản chất vẫn không thay đổi.

***

Cuộc chiến diễn ra không quá lâu, nhưng lại vô cùng ác liệt và đẫm máu. Dưới ánh nắng chói chang, bãi đất trống giờ đây ngập tràn trong cảnh tượng hoang tàn. Ba thi thể không toàn vẹn nằm rải rác trên nền đất đỏ bụi mù, máu tươi đã khô lại thành những vệt nâu sẫm, thu hút những đàn côn trùng nhỏ vo ve. Một vài tán tu khác bị thương nặng, bò lết hoặc thoi thóp thở dốc, không còn sức lực để tiếp tục chiến đấu.

Kẻ thắng cuộc, chính là gã tán tu hung hãn ban nãy, Vô Danh Tán Tu A, dù cũng mang trên mình vài vết thương, nhưng hắn ta vẫn đứng vững, đôi mắt đỏ ngầu quét nhìn xung quanh với vẻ đề phòng và thỏa mãn. Hắn nhanh chóng lao đến cây linh dược, nhổ bật nó lên khỏi mặt đất, rồi cẩn thận cất vào một chiếc hộp ngọc thô sơ. Sau đó, hắn ta không chút do dự, lục lọi trên người những kẻ đã ngã xuống, thu lấy những chiếc túi trữ vật, những linh thạch vụn vặt, và cả những pháp khí bị bỏ lại. Những tán tu khác, dù còn sống sót nhưng bị thương, cũng tranh thủ thu gom những gì có thể, hoặc đơn giản là tàn nhẫn kết liễu những kẻ đã gục ngã để tránh hậu họa, trước khi nhanh chóng rời đi, biến mất hút vào con đường bụi mịt. Không ai bận tâm đến những thi thể lạnh lẽo, cũng không ai quan tâm đến những kẻ còn đang rên rỉ vì đau đớn. Sự tàn khốc của thế giới tu hành được phơi bày trần trụi dưới ánh mặt trời gay gắt.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo nán lại một lúc, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Tiêu Hạo vẫn còn run rẩy, sắc mặt tái nhợt. Mùi máu tanh nồng nặc và cảnh tượng bi thảm đã in sâu vào tâm trí hắn. "Thật tàn khốc... chỉ vì một cây linh dược mà mấy mạng người đã ra đi. Liệu có đáng không?" Giọng hắn run rẩy, sự bất bình và nỗi sợ hãi hòa lẫn vào nhau. Hắn nhặt một viên đá nhỏ, ném về phía bãi chiến trường, tạo ra một tiếng động nhẹ vang vọng trong không gian im ắng đến rợn người.

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt xa xăm. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ, tựa như không hề bận tâm đến những gì vừa diễn ra dưới mặt đất. "Đáng hay không, là do mỗi người tự định nghĩa, Tiêu Hạo. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, đây là quy luật tự nhiên của thế giới này. Vạn Cổ Khai Thiên cũng vậy, sinh linh nguyên thủy tranh giành sự sống từng chút một, để tồn tại, để phát triển. Chỉ là giờ đây, chúng ta có thêm linh khí và pháp thuật, nên sự tranh giành cũng trở nên phức tạp và tàn nhẫn hơn mà thôi." Hắn dừng lại, ánh mắt quay về phía Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy đầy vẻ thấu triệt. "Con đường ta chọn, không phải để tranh giành những thứ này, mà là để giữ vững bản nguyên của mình, để không bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc đó. Để đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, để dù đại thế biến thiên đến đâu, bản tâm ta vẫn bất biến."

Lời nói của Lục Trường Sinh trầm ấm, bình thản, nhưng lại có một sức nặng khó tả. Tiêu Hạo ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hắn không còn vẻ sợ hãi hay phẫn nộ đơn thuần, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Hắn hiểu rằng Lục Trường Sinh không phải là người vô cảm, mà là người đã đạt đến một cảnh giới nhận thức khác, nơi hắn có thể nhìn thấu bản chất của sự việc mà không bị cảm xúc cá nhân chi phối. "Vậy... chúng ta sẽ làm gì đây?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn chút bối rối về hướng đi tiếp theo. Câu hỏi của hắn không chỉ là về địa điểm, mà còn là về cách họ sẽ đối mặt với thế giới đầy rẫy sự tranh giành và tàn khốc này.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, môi mím lại thành một đường thẳng kiên định. "Chúng ta sẽ đi tiếp. Những cổ di tích kia vẫn còn chờ chúng ta khám phá. Nhưng con đường này, ta sẽ đi theo đạo của ta. Không tranh giành, không bị cuốn theo. Mà là chiêm nghiệm, thấu hiểu, và vững bước." Hắn biết rằng, khí chất "ổn định vô song" này, cùng với đạo tâm kiên cố của Tàn Pháp Cổ Đạo, sẽ là tấm khiên vững chắc nhất giúp hắn đứng vững giữa những biến động và nguy hiểm sắp tới, khác biệt hoàn toàn với những tu sĩ chạy theo sức mạnh bề ngoài.

Hắn quay người, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, rời khỏi hiện trường bi thảm, tiến về phía Linh Khí Phường đang dần hiện rõ trong tầm mắt. Tiêu Hạo nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn về phía những thi thể lạnh lẽo. Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Có lẽ, Lục Trường Sinh đã đúng. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của Lục Trường Sinh, có lẽ, chính là con đường mà thế giới tu hành đang cần. Hắn nhanh chóng đuổi theo Lục Trường Sinh, để lại phía sau bãi đất trống đầy máu và bụi bặm, cùng với những câu hỏi còn bỏ ngỏ về bản chất của sự sống và cái chết trong Cửu Thiên Linh Giới này. Con đường phía trước, dù chưa biết sẽ dẫn đến đâu, nhưng Tiêu Hạo biết rằng, với Lục Trường Sinh, nó sẽ là một hành trình khác biệt, một hành trình khám phá những bí mật sâu xa hơn về Cửu Thiên Linh Giới và con đường tu hành, vượt xa những gì mà các tu sĩ khác có thể tưởng tượng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free