Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 9: Đạo Ý Sơ Hiển: Một Giọt Nước An Bình

Ánh trăng mờ cuối đêm chầm chậm rút lui, nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên nhuộm vàng ngọn tre đầu làng. Sương đêm vẫn còn giăng mắc, quấn quýt quanh những mái nhà tranh vách đất, nhưng không khí đã bắt đầu chuyển mình, mang theo hơi thở ấm áp của một ngày mới. Lục Trường Sinh vẫn đứng yên dưới hiên Cổ Miếu Hoang Tàn, nơi hắn đã trải qua một đêm dài chiêm nghiệm sau lời cảnh báo của Lão Khất Cái. Mùi rượu thoang thoảng từ nơi lão nhân kia biến mất vẫn vương vấn trong không khí lạnh se, như một lời nhắc nhở về những điều sắp sửa xảy đến.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của sương sớm luồn qua từng thớ thịt, rồi từ từ chuyển hóa thành sự ấm áp khi ánh dương khẽ chạm vào làn da ngăm đen của mình. Đôi mắt trầm tư của hắn dõi về phía con đường mòn dẫn vào thôn, nơi những mái nhà thấp thoáng ẩn hiện trong làn sương mỏng. Lời của Lão Khất Cái vang vọng trong tâm trí: "An Bình Thôn nhỏ bé này, không thể mãi là nơi trú ẩn của ngươi. Có những lúc, để bảo vệ một điều gì đó, người ta phải rời xa nó." Cùng với lời cảnh báo về Hồ Tam, những câu nói ấy gieo vào lòng hắn một nỗi lo lắng mơ hồ, nhưng cũng thổi bùng lên ngọn lửa quyết tâm bảo vệ chốn bình yên này. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng đạo tâm của hắn, giờ đây đã vững vàng hơn bao giờ hết, sẽ là ngọn đèn dẫn lối.

Khi mặt trời lên cao hơn một chút, xua tan hoàn toàn màn sương giá, An Bình Thôn dần thức giấc. Tiếng gà gáy vang vọng từ đầu thôn đến cuối thôn, nối tiếp nhau như một bản hòa tấu chào ngày mới. Tiếng chó sủa lanh lảnh đáp lại, rồi tiếng trẻ con nô đùa rộn rã vỡ òa, xé tan sự tĩnh lặng. Mùi khói bếp từ những mái nhà bắt đầu bay lên, quyện với mùi rơm rạ khô, mùi đất ẩm sau một đêm sương lạnh và hương hoa dại thoang thoảng từ những vạt đồi xa. Tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, sống động đến lạ thường.

Dân làng bắt đầu tụ tập quanh giếng nước chung ở giữa thôn, nơi những câu chuyện đêm qua vẫn còn nóng hổi. Bà Mười, thân hình nhỏ bé nhưng đôi mắt lanh lợi, tóc búi cao gọn gàng, tay xách một xô nước, khề khà nói với người bên cạnh: "Ấy chà, lại có chuyện gì mới rồi đây! Thật không ngờ, Trần Quản Sự hung hăng như thế mà lại bị Trường Sinh làm cho bẽ mặt, bỏ chạy mất dép. Nhưng mà..." Bà Mười hạ thấp giọng, liếc nhìn quanh, "chắc chắn Hồ Tam sẽ không để yên đâu! Hắn là kẻ thù dai, mối thù này chắc chắn sẽ khó mà bỏ qua. Thôn ta phen này e là lành ít dữ nhiều."

Trần Đại Trụ, vạm vỡ, nước da rám nắng, tay cầm cuốc, đặt gánh lên vai, gật gù: "Dẫu biết thế, nhưng Trường Sinh đã giúp thôn ta một phen, ít ra đêm qua ta đã ngủ ngon hơn. Mấy hôm nay cứ nơm nớp lo sợ, không ăn không ngủ được." Lời nói của hắn chất phác, nhưng ẩn chứa sự biết ơn sâu sắc. Trần Đại Trụ nhớ lại cảnh Lục Trường Sinh đứng sừng sững trước Trần Quản Sự, khí chất điềm tĩnh nhưng kiên định như ngọn núi, khiến kẻ ngang ngược phải chùn bước. Hắn chưa từng thấy ai có thể khiến Trần Quản Sự phải sợ hãi đến vậy.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, đang chơi đùa cùng đám bạn bên gốc đa cổ thụ, chợt thấy bóng dáng Lục Trường Sinh đi ngang qua. Cô bé reo lên: "Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Lục Trường Sinh quay đầu lại, mỉm cười nhẹ nhàng với Tiểu Hoa, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang đến sự ấm áp lạ thường. Hắn khẽ gật đầu chào hỏi Lý Thôn Trưởng, Trần Đại Trụ và Bà Mười đang đứng đó. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về những lo lắng của họ.

Lý Thôn Trưởng, dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng, râu tóc bạc trắng, ánh mắt đục mờ nhưng đầy ấm áp, tiến lại gần Lục Trường Sinh. "Trường Sinh à, ta biết con đã làm một việc lớn cho thôn ta. Nhưng lời của lão Khất Cái... con có nghĩ là Hồ Tam sẽ thực sự đến không?" Giọng ông run run, sự lo lắng không thể che giấu.

Lục Trường Sinh dừng bước, nhìn thẳng vào Lý Thôn Trưởng. "Thiên hạ biến động, đạo tâm bất biến. Mọi sự đều có nhân quả, Lý Thôn Trưởng. Ta không chắc chắn Hồ Tam có đến hay không, nhưng ta biết, chúng ta không thể cứ sống mãi trong sợ hãi." Hắn nói, giọng từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư. Hắn không hứa hẹn điều gì viển vông, chỉ khẳng định sự kiên định của bản thân và khuyến khích mọi người giữ vững ý chí.

Bà Mười lại chen vào: "Trường Sinh nói chí lý! Nhưng mà, Hồ Tam đâu phải là Trần Quản Sự. Hắn ta là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng ba đấy, nghe nói có thể bay lượn trên trời, tay không đánh đổ cây cổ thụ. Một mình con... liệu có ổn không?" Bà vừa nói vừa liếc nhìn Lục Trường Sinh, vừa tò mò vừa lo lắng.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười, không đáp lời trực tiếp. Hắn biết, những lời giải thích suông sẽ không thể xua tan nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào lòng người phàm. Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là con đường phô trương sức mạnh hữu hình, mà là con đường củng cố nội tâm, vững vàng như bàn thạch. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Hắn không cần phải chứng minh sức mạnh của mình bằng những phép thuật rực rỡ, mà bằng sự điềm tĩnh và trí tuệ trong từng hành động. Hắn chỉ khẽ gật đầu, rồi tiếp tục bước đi, hướng về phía Cổ Miếu Hoang Tàn, để lại sau lưng những ánh mắt dõi theo đầy suy tư và kỳ vọng. Dân làng vẫn bàn tán xôn xao về những lời cảnh báo, về sự dũng cảm của Lục Trường Sinh, và về một tương lai bất định đang chờ đợi An Bình Thôn. Trong tâm trí họ, Lục Trường Sinh đã không còn là một chàng trai trẻ bình thường, mà là một điểm tựa vững chắc, một niềm hy vọng mong manh giữa biển cả hỗn loạn.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng gay gắt như đổ lửa xuống An Bình Thôn. Không khí trở nên oi bức, ngột ngạt. Tiếng ve kêu râm ran từ những lùm cây ven đường càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của buổi trưa hè. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu. Từ phía con mương dẫn nước chính của thôn, một tiếng cãi vã lớn bất ngờ vang lên, xé tan không gian im ắng.

"Thằng nhóc kia! Ngươi chặn nước của lão già này bao lâu rồi? Ruộng của ta sắp khô cháy đến nơi!" Tiếng của Lão Nông, một cụ già lưng còng, khuôn mặt khắc khổ vì sương gió, tay cầm chiếc cuốc, vang lên đầy bực tức. Lão Nông là một trong những người lớn tuổi nhất thôn, cả đời gắn bó với đồng ruộng, nay thấy công sức mình đổ sông đổ biển vì thiếu nước, không thể không tức giận.

Đối diện với lão là Thôn Dân Trẻ, một chàng trai khỏe mạnh, dáng người năng động, mặc chiếc áo vải thô đã sờn. Khuôn mặt hắn đỏ bừng vì nắng và vì giận dữ. "Lão Nông nói gì lạ vậy? Ta chỉ dùng đủ phần của mình thôi! Lão cứ muốn tranh phần hơn! Lịch luân phiên tưới tiêu đã định từ bao đời nay, ta làm đúng theo đó, có gì sai?"

Hai người đứng giằng co bên bờ mương, nước chảy róc rách không ngừng nghỉ, nhưng lại không thể làm dịu đi ngọn lửa tranh chấp trong lòng họ. Lý Thôn Trưởng, nghe tiếng cãi vã, vội vàng chạy đến, cố gắng can ngăn. "Thôi thôi hai đứa, bình tĩnh lại nào, có gì từ từ nói chuyện. Nóng giận thì giải quyết được gì đâu!" Ông đứng giữa, hai tay giơ ra, cố gắng tách hai người ra, nhưng cả Lão Nông và Thôn Dân Trẻ đều không ai nhường ai, ánh mắt tóe lửa.

"Từ từ nói chuyện? Ruộng của ta sắp chết khô rồi đây này, Thôn Trưởng! Lão ta cố tình chặn nước, muốn hại ta mất mùa!" Lão Nông gân cổ cãi.

"Lão nói oan cho ta! Ta không hề!" Thôn Dân Trẻ đáp lại, giọng điệu cũng không kém phần gay gắt. "Cứ chăm chỉ thì trời không phụ, nhưng lão lại muốn ăn không ngồi rồi mà có nước sao?"

Dân làng nghe tiếng ồn ào cũng kéo đến xem. Họ đứng thành một vòng tròn nhỏ, xì xào bàn tán. Người thì thương Lão Nông, người thì thấy Thôn Dân Trẻ cũng có lý. Ai cũng biết rõ quy tắc tưới tiêu của thôn, nhưng mỗi người lại có cách hiểu và áp dụng riêng, dẫn đến những mâu thuẫn nhỏ nhặt thường xuyên xảy ra. Lý Thôn Trưởng cố gắng phân giải, nhưng ông cũng chỉ là một phàm nhân bình thường, kiến thức về thủy lợi không sâu, lại không có đủ uy quyền để khiến cả hai bên phải phục tùng. Ông thở dài, bất lực nhìn hai người đang cố chấp, suýt nữa thì động tay động chân.

Trong lúc đó, Lục Trường Sinh lặng lẽ xuất hiện ở rìa đám đông. Hắn không chen vào, cũng không nói lời nào, chỉ đứng đó, ánh mắt điềm tĩnh quan sát toàn bộ sự việc. Ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào khuôn mặt hắn, khiến những đường nét thanh tú càng thêm rõ ràng, nhưng đôi mắt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không nhìn vào hai người đang tranh cãi, mà nhìn vào dòng nước chảy trong mương, nhìn vào cách nó phân nhánh, nhìn vào những tảng đá, những mô đất nhỏ dọc theo con kênh. Tâm trí hắn không bị cuốn vào sự ồn ào của cuộc tranh chấp, mà tập trung vào việc phân tích nguyên nhân sâu xa của vấn đề.

Hắn nhớ lại lời Lão Khất Cái: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Tranh chấp này, bề ngoài là vì nước, nhưng sâu xa hơn lại là sự thiếu tin tưởng, sự ích kỷ và cả sự thiếu kiên nhẫn của con người. Tàn Pháp Cổ Đạo dạy hắn tĩnh tâm, quan sát, thấu hiểu quy luật tự nhiên và bản chất của vạn vật. Dòng nước cũng có đạo của nó, nó chảy theo quy luật vật lý, và khi có sự tắc nghẽn, ắt phải có nguyên nhân.

Lục Trường Sinh đứng đó một lúc lâu, cảm nhận cái nóng bức của không khí và sự căng thẳng của đám đông. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình. Khi mở mắt ra, ánh mắt hắn sáng lên một tia nhìn thấu triệt. Hắn đã tìm thấy câu trả lời. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, bởi lẽ đạo của hắn là sự vững chắc và bền bỉ. Hắn biết, để giải quyết một vấn đề, không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay lời nói suông, mà phải thấu hiểu tận gốc rễ.

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, trả lại cho An Bình Thôn một không khí mát mẻ, dễ chịu hơn, Lão Nông và Thôn Dân Trẻ vẫn chưa đi đến hồi kết của cuộc tranh cãi. Giọng họ đã khàn đi, nhưng sự cố chấp thì vẫn còn đó. Lý Thôn Trưởng gần như tuyệt vọng, không biết phải làm sao. Dân làng xung quanh cũng đã bắt đầu mệt mỏi, nhiều người đã bỏ về.

Lục Trường Sinh, sau khi lặng lẽ quan sát và chiêm nghiệm đủ lâu, cuối cùng cũng bước tới. Hắn không hùng hổ, cũng không tỏ vẻ bề trên, chỉ tiến vào giữa hai người, động tác nhẹ nhàng như một làn gió. Sự xuất hiện của hắn khiến cả Lão Nông và Thôn Dân Trẻ, đang hằm hè nhìn nhau, phải ngẩng đầu lên. Lý Thôn Trưởng và những người còn lại nhìn hắn với ánh mắt đầy tò mò và một chút hy vọng mong manh.

Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ nhón chân bước xuống lòng mương cạn, chỉ tay vào một tảng đá nằm lệch một cách khó thấy. "Chỗ này, có lẽ nên chỉnh lại một chút." Giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng lại có một sức nặng lạ thường, khiến mọi ồn ào xung quanh dường như lắng xuống. "Dòng nước chảy qua đây, bị tảng đá này làm cho phân tán, dù không đáng kể, nhưng qua thời gian, lại gây ra sự thiếu hụt ở những khúc sau. Thôn Dân Trẻ không cố ý, nhưng sự tắc nghẽn nhỏ này đã khiến lão Nông bị thiệt thòi."

Lục Trường Sinh dùng tay nhẹ nhàng đẩy tảng đá. Dù trông có vẻ nặng, nhưng dưới sự tác động của hắn, tảng đá dịch chuyển một cách dễ dàng, dòng nước đang bị phân tán ngay lập tức hội tụ lại, chảy mạnh mẽ hơn về phía ruộng của Lão Nông. Một luồng linh khí vô hình, được dẫn dắt bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, đã giúp hắn làm điều đó mà không cần dùng đến sức mạnh thô bạo.

"Nước chảy có quy luật, ruộng đồng cũng vậy," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh. Hắn lấy một cành cây nhỏ, vạch xuống đất một vài đường đơn giản, minh họa cho lời nói của mình. "Chi bằng, chúng ta cứ ba ngày một lần, luân phiên nhau dẫn nước. Mỗi người sẽ có một buổi sáng để nước chảy về ruộng của mình đủ đầy, sau đó lại để nước chảy tự do cho những người khác vào buổi chiều. Cứ như vậy, ba ngày một chu kỳ, mỗi người đều có đủ nước, và ai cũng có thời gian nghỉ ngơi, chăm sóc ruộng vườn."

Giải pháp của Lục Trường Sinh đơn giản đến ngỡ ngàng, nhưng lại thấu đáo đến mức không ai có thể phản bác. Nó cân bằng lợi ích của cả hai bên, tính toán cả chu kỳ của nước và lượng nắng trong ngày. Lão Nông và Thôn Dân Trẻ nhìn nhau, rồi nhìn Lục Trường Sinh. Sự tức giận trên khuôn mặt họ dần tan biến, thay vào đó là vẻ ngượng ngùng và xấu hổ vì sự nông nổi của mình.

Lý Thôn Trưởng vỗ đùi đánh đét một cái. "Trường Sinh nói có lý, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ?" Giọng ông đầy vẻ thán phục.

Lão Nông cúi đầu, giọng lí nhí: "Vậy... vậy được ạ! Lão già này hồ đồ quá, cứ nghĩ là thằng nhóc này cố tình gây khó dễ."

Thôn Dân Trẻ cũng lập tức cúi gập người: "Đa tạ Trường Sinh ca ca, là tiểu đệ lỗ mãng, không suy nghĩ thấu đáo. Từ nay tiểu đệ sẽ làm theo lời huynh."

Dân làng xung quanh xì xào bàn tán. "Thật là một cách giải quyết hay! Sao chúng ta không nghĩ ra sớm hơn chứ?" "Trường Sinh thật là người có trí tuệ, nhìn thấu mọi chuyện!" Ánh mắt họ nhìn Lục Trường Sinh giờ đây không chỉ có sự ngạc nhiên, mà còn có cả sự kính nể sâu sắc. Họ đã chứng kiến hắn hóa giải mối đe dọa từ Trần Quản Sự, và giờ lại thấy hắn giải quyết một tranh chấp nhỏ nhặt nhưng dai dẳng trong thôn một cách khéo léo, không cần dùng đến vũ lực mà chỉ bằng sự điềm tĩnh và trí tuệ. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn không chỉ là lời nói, mà đã được chứng minh qua hành động.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn không cầu danh lợi, cũng không cần sự tán dương. Đối với hắn, việc giải quyết được mâu thuẫn, mang lại sự an bình cho thôn làng, đã là đủ. Hắn quay người, lặng lẽ rời đi, để lại phía sau những gương mặt thán phục và những tiếng xì xào bàn tán. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, không chỉ là tu luyện bản thân, mà còn là để phụng sự cho những gì hắn trân quý.

Đêm khuya buông xuống An Bình Thôn, mang theo một sự tĩnh mịch sâu lắng. Tiếng gió lùa qua khe cửa Cổ Miếu Hoang Tàn nghe như một bản nhạc ai oán của thời gian. Mùi đất ẩm, rêu phong và hương thảo dược nhàn nhạt mà Lục Trường Sinh thường dùng khi tu luyện, quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm tư. Ánh trăng mờ chiếu qua khung cửa sổ, vẽ nên những bóng đổ dài, ma mị trên nền đất.

Lục Trường Sinh ngồi thiền trong tư thế kiết già, đôi mắt mở hé, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng đang chiếu rọi. Tâm trí hắn không còn vướng bận bởi những tranh chấp ồn ào ban ngày, mà chìm đắm trong một dòng chảy suy tư sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự bình yên len lỏi trong từng thớ thịt, từng hơi thở, sau khi đã hóa giải được mối bất hòa trong thôn. Không phải là sự bình yên đến từ việc tránh né, mà là sự bình yên đến từ việc đối mặt và hóa giải.

"Một giọt nước nhỏ, một trận cãi vã, nhưng cũng là đạo lý," Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm. "Tàn Pháp Cổ Đạo dạy ta tĩnh tâm, quan sát. Mọi thứ đều có quy luật, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để tìm ra hay không." Hắn chiêm nghiệm về việc đạo lý của Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ giới hạn trong việc tăng cường tu vi hay lĩnh ngộ thiên địa, mà còn có thể áp dụng vào những vấn đề nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống phàm trần. Sự 'vững vàng' mà hắn theo đuổi không chỉ là sức mạnh tu vi, mà là khả năng giữ tâm bất động trước mọi biến cố, dù là một trận cãi vã nhỏ vì nước hay một mối đe dọa lớn từ cường quyền.

Hắn nhớ lại ánh mắt ngạc nhiên, rồi kính nể của dân làng. Lời cảm ơn của Lão Nông và Thôn Dân Trẻ, sự nhẹ nhõm của Lý Thôn Trưởng. Tất cả những điều đó không phải là mục đích của hắn, nhưng lại là minh chứng cho giá trị của con đường hắn đang đi. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Giữa thời loạn lạc, khi mọi tu sĩ đều chạy theo tốc độ, sức mạnh, hắn chọn con đường chậm rãi, vững chắc, củng cố đạo tâm. Và hôm nay, đạo tâm ấy đã hiển lộ một phần công dụng của nó.

Tuy nhiên, sự bình yên này chỉ là tạm thời, hắn biết rõ điều đó. Lời cảnh báo của Bà Mười về Hồ Tam, cùng với những lời ám chỉ đầy ẩn ý của Lão Khất Cái về "bầy đàn" và "đại thế đang biến động", vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn. "An Bình Thôn... cần ta bảo vệ, nhưng ta phải mạnh mẽ hơn nữa." Hắn nhận ra gánh nặng trách nhiệm ngày càng lớn. Để bảo vệ những gì mình trân quý, hắn không thể chỉ dừng lại ở việc giải quyết những tranh chấp nhỏ. Hắn phải đối mặt với những mối đe dọa lớn hơn, những con sóng dữ đang chực chờ nuốt chửng An Bình Thôn.

"Đạo này, không chỉ là của riêng ta, mà còn là để giữ lấy những gì mình trân quý." Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự kiên cố của đạo tâm trong lồng ngực. Con đường tu hành của hắn, vốn dĩ đã khác biệt, giờ đây càng thêm rõ ràng. Nó không phải là con đường xưng bá thiên hạ, mà là con đường bảo vệ những giá trị cốt lõi, bảo vệ sự bình yên cho những người thân yêu.

Hắn mở to mắt, nhìn ra bầu trời đêm. Trăng sáng vằng vặc, những vì sao lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo. Hắn biết, Hồ Tam sẽ đến. Và khi đó, hắn sẽ không thể chỉ dùng sự điềm tĩnh và trí tuệ để hóa giải. Hắn sẽ cần đến một loại sức mạnh khác, một sức mạnh được tôi luyện từ Tàn Pháp Cổ Đạo, một sức mạnh không phô trương nhưng lại bền bỉ và kiên cường. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Lục Trường Sinh không hề sợ hãi. Bởi lẽ, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, bắt đầu từ sự kiên định ở An Bình Thôn này, đang dần mở rộng ra, tiến vào một thế giới Cửu Thiên Linh Giới đầy biến động, mang theo một đạo ý sơ hiển, vững như bàn thạch.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free