Cửu thiên linh giới - Chương 10: Bão Tố Nổi Lên: Lời Hồi Đáp Của Đạo Tâm
Ánh trăng vằng vặc đêm qua đã nhường chỗ cho tia nắng ban mai yếu ớt, len lỏi qua khe cửa sổ Cổ Miếu Hoang Tàn, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất ẩm. Lục Trường Sinh mở mắt, cảm nhận sự tĩnh lặng quen thuộc của đạo tâm, nhưng trong sâu thẳm, một dòng chảy của ý niệm đã được khơi dậy, không còn hoàn toàn bình yên như trước. Hắn biết, đêm qua không chỉ là một đêm chiêm nghiệm, mà là một đêm của sự chuyển mình, một đêm mà con đường hắn đã chọn, dù vẫn kiên định, nhưng đã mang thêm một gánh nặng mới. Hắn đứng dậy, chỉnh lại đạo bào vải thô, đôi mắt trầm tư nhìn về phía An Bình Thôn đang dần bừng tỉnh trong làn khói bếp bảng lảng.
Hương khói bếp, mùi đất ẩm sau sương đêm và tiếng gà gáy thưa thớt là những thanh âm thường nhật của An Bình Thôn mỗi sớm mai. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ. Tiếng chó sủa có vẻ dữ dội hơn, và thay vì tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, lại là những tiếng xì xào bàn tán xen lẫn thở dài, thỉnh thoảng lại có một tiếng khóc nấc nghẹn. Bầu không khí trong lành của buổi sớm bị nhuộm một màu u ám, nặng trĩu.
Lục Trường Sinh bước chậm rãi về phía trung tâm thôn, nơi có cây đa cổ thụ ngàn năm tuổi và miếu thờ nhỏ. Dân làng đã tụ tập thành từng nhóm nhỏ, khuôn mặt ai nấy đều tái nhợt, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và lo sợ. Những câu chuyện được kể lại bằng giọng điệu run rẩy, những bàn tay xiết chặt vào nhau, cho thấy nỗi khiếp đảm đã gieo rắc sâu sắc vào tâm trí họ.
Bà Mười, với thân hình nhỏ bé và mái tóc búi cao, đang run rẩy kể lể cho một nhóm phụ nữ. Đôi mắt lanh lợi thường ngày của bà giờ đây đỏ hoe vì sợ hãi. "Trời ơi là trời! Lũ sơn tặc Hồ Tam lại cướp phá thôn bên cạnh rồi! Thôn Mộc Giang cách đây có mấy dặm thôi mà chúng cũng không tha! Nghe nói chúng giết người, đốt nhà, không chừa một ai! Lúa gạo, trâu bò, tất cả đều bị cướp sạch! Sắp đến lượt chúng ta rồi! Chúng ta phải làm sao đây?" Giọng bà Mười the thé, tràn ngập tuyệt vọng, khiến những người xung quanh cũng phải rùng mình. Mùi khói bếp thoang thoảng giờ đây dường như cũng mang theo một chút vị cháy khét của những ngôi nhà bị thiêu rụi trong trí tưởng tượng của họ.
Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và lưng hơi còng, cố gắng trấn an bà con. Khuôn mặt hiền lành, đầy nếp nhăn của ông giờ đây hằn rõ vẻ lo âu, bất lực. Đôi mắt đục mờ của ông nhìn quanh, cố tìm kiếm sự tin tưởng, nhưng chính ông cũng biết lời mình nói ra thật yếu ớt. "Bà con bình tĩnh, bình tĩnh đi. Chúng ta không thể hoảng loạn được. Mọi chuyện rồi sẽ có cách giải quyết." Ông vuốt bộ râu bạc trắng của mình, chiếc tẩu thuốc cũ kỹ trên tay run rẩy nhẹ. "Hoảng loạn chỉ khiến mọi việc thêm tồi tệ thôi. Chúng ta phải tin vào trời đất, tin vào sự an bài." Nhưng chính ông cũng biết, tin vào điều đó lúc này thật khó.
Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và nước da rám nắng, siết chặt nắm đấm. Chiếc cuốc trên vai anh ta dường như cũng trở nên vô dụng trước nỗi sợ hãi vô hình này. "Cứ ngồi chờ chết sao? Không thể thế được! Lý Thôn Trưởng, chúng ta phải làm gì đó chứ! Cứ để mặc chúng đến cướp bóc, giết chóc hay sao? Chúng ta có thể cầm cuốc, cầm gậy mà đánh chứ!" Giọng anh ta đầy phẫn nộ và bất bình, nhưng cũng không giấu được sự hoang mang. Anh ta nhìn quanh, tìm kiếm sự đồng tình từ những người đàn ông khác, nhưng họ cũng chỉ biết cúi đầu, bất lực.
Lục Trường Sinh đứng lặng, ánh mắt trầm tư quét qua từng khuôn mặt sợ hãi, từng ánh mắt tuyệt vọng của dân làng. Hắn cảm nhận rõ rệt sự yếu đuối và bất lực của phàm nhân trước hiểm nguy. Những con người chất phác, cả đời chỉ biết đến ruộng đồng, cây lúa, giờ đây phải đối mặt với một mối đe dọa vượt quá sức tưởng tượng của họ. Mùi hoa dại trong gió sớm giờ đây lại có vẻ bi ai, như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp mong manh của sự sống.
Đột nhiên, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, chạy đến. Đôi mắt em ngấn lệ, khuôn mặt tái xanh vì sợ hãi. Em bám chặt lấy đạo bào của Lục Trường Sinh, như tìm kiếm một bến đỗ an toàn giữa cơn bão tố sắp đến. "Trường Sinh ca ca… Hồ Tam… họ có đến đây không ạ? Ca ca… có bảo vệ được chúng con không?" Giọng em run rẩy, nhỏ xíu, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
Lục Trường Sinh khẽ đưa tay xoa đầu Tiểu Hoa, đôi mắt trầm tĩnh của hắn nhìn sâu vào đôi mắt ngấn nước của cô bé. Hắn không nói gì, nhưng cái chạm nhẹ ấy dường như đã truyền đi một chút hơi ấm, một chút sự bình an. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát chạm vào da, mang theo hơi sương sớm.
*Sự bình yên chỉ là tạm bợ,* Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm. *Đêm qua, ta đã chiêm nghiệm về ý nghĩa của đạo. Nó không chỉ là sự tĩnh tâm, mà còn là trách nhiệm. Trách nhiệm bảo vệ những gì mình trân quý. Đạo của ta, không chỉ để tĩnh tâm, mà còn để bảo vệ…* Hắn nhớ lại lời hứa thầm kín với chính mình, lời cảnh báo của Lão Khất Cái, và cả những ánh mắt kinh ngạc, kính nể của dân làng sau khi hắn hóa giải mâu thuẫn. Tất cả những điều đó giờ đây dồn nén thành một gánh nặng, nhưng cũng là một động lực.
Hắn ngước nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thôn, con đường đất đỏ bụi bặm, uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt, rồi biến mất hút vào rừng sâu. Con đường ấy, giờ đây, không chỉ là lối đi ra thế giới bên ngoài, mà còn là con đường mà hiểm nguy sẽ kéo đến. Hắn biết, ngồi yên chờ đợi không phải là lựa chọn của một người tu đạo. Đạo tâm vững như bàn thạch không có nghĩa là trốn tránh, mà là đối mặt với mọi thử thách bằng một nội tâm kiên cố.
Lý Thôn Trưởng nhìn thấy Lục Trường Sinh, đôi mắt ông ánh lên một tia hy vọng mong manh. "Trường Sinh à… con có cách nào không con? Con đã từng… con có đạo pháp… con có thể…" Ông ta ấp úng, không dám nói hết câu, bởi ông biết, Lục Trường Sinh từ trước đến nay chưa từng bộc lộ sức mạnh tu vi nào, chỉ là sự điềm tĩnh và trí tuệ.
Lục Trường Sinh quay lại nhìn Lý Thôn Trưởng, rồi nhìn toàn thể dân làng. Hắn khẽ gật đầu, một động thái rất nhỏ nhưng lại mang theo sự kiên định không thể lay chuyển. "Lý Thôn Trưởng, bà con. Ta cần đi Phong Lâm Trấn một chuyến. Cần mua một số vật tư… và nghe ngóng tin tức chính xác hơn." Giọng hắn trầm ấm, bình thản, nhưng lại có một sức nặng lạ thường, đủ để tạm thời xua đi một phần nỗi sợ hãi trong lòng dân làng. "Mọi người cứ ở yên trong thôn. Đừng đi đâu xa. Ta sẽ cố gắng hết sức."
Trần Đại Trụ nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt vừa nghi ngờ, vừa hy vọng. "Đi Phong Lâm Trấn? Có ích gì chứ? Lũ sơn tặc đó… chúng ở khắp nơi."
"Ích hay không, đi rồi sẽ biết." Lục Trường Sinh đáp, giọng vẫn bình thản. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng ta tin, không có khó khăn nào là không có cách giải quyết. Chỉ là chúng ta phải tìm ra nó." Hắn không giải thích nhiều, bởi hắn biết, lời nói lúc này không quan trọng bằng hành động. Hắn khẽ vỗ vai Tiểu Hoa, trấn an em lần cuối, rồi quay người, bước đi. Bóng dáng hắn, với bộ đạo bào vải thô màu xám, gầy gò nhưng ẩn chứa một sự kiên cường lạ thường, dần khuất sau những mái nhà tranh. Dân làng nhìn theo, trong lòng vừa lo lắng, vừa dấy lên một niềm hy vọng mong manh, một niềm tin vào "người phàm có đạo" mà họ đã chứng kiến.
***
Phong Lâm Trấn, thị trấn nằm cách An Bình Thôn hơn nửa ngày đường, vào buổi trưa cùng ngày, đang chìm trong ánh nắng gắt. Con đường lát đá cũ kỹ bụi bặm, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng ngựa hí vang vọng từ chuồng ngựa, và tiếng chuông cửa lanh canh từ các cửa hàng tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi rượu nồng từ tửu lầu, mùi gỗ ẩm từ các xưởng mộc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, nhưng cũng có chút nặng nề bởi những tin tức không mấy tốt lành.
Lục Trường Sinh bước vào thị trấn, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với An Bình Thôn tĩnh lặng. Ở đây, con người đông đúc hơn, hối hả hơn, nhưng vẻ lo âu trên khuôn mặt họ cũng không hề thua kém. Hắn ghé vào một cửa hàng nhỏ bán các loại thảo dược và vật phẩm thiết yếu, mua một ít thuốc trị thương và lương khô. Trong lúc giao dịch, hắn lắng nghe ông chủ cửa hàng, một người đàn ông béo tốt với khuôn mặt phúc hậu nhưng giờ đây đầy vẻ lo lắng, than thở.
"Khách quan, tin tức Hồ Tam ngày càng ghê gớm. Nghe nói bọn chúng không chỉ cướp bóc, mà còn bắt người, hành hạ dã man. Thôn xóm nào không chịu nộp cống thì bị chúng tàn sát không còn một mống." Ông chủ quán thở dài thườn thượt, lau bàn bằng chiếc khăn đã ố màu. "Nghe đồn, lần này chúng còn có cả tu sĩ cấp thấp giúp sức. Những kẻ tu hành mà lại đi làm chuyện ác, thật không còn thiên lý! Ngay cả các vị tiên gia Thanh Vân Môn cũng phải cử người về tuần tra vùng này, khách quan à."
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Hắn đã cảm nhận được sự bất thường ngay từ khi bước vào thị trấn. Không chỉ là nỗi sợ hãi của phàm nhân, mà còn là một luồng khí tức khác lạ, mờ nhạt nhưng rõ ràng, lan tỏa trong không khí. Đó là linh lực.
Sau khi mua sắm xong, Lục Trường Sinh tìm một quán trà nhỏ ở góc phố, ngồi vào một chiếc bàn khuất, gọi một chén trà xanh đơn giản. Hắn không vội vã, mà dành thời gian quan sát. Hắn muốn hiểu rõ hơn về thế giới này, về những biến động đang diễn ra.
Ở một chiếc bàn lớn hơn trong quán, một nhóm tu sĩ trong trang phục màu xanh lam tinh xảo, thêu hình mây trắng, đang nghỉ ngơi. Đó là các đệ tử của Thanh Vân Môn. Khí chất phi phàm, dáng vẻ thanh cao của họ khiến những phàm nhân xung quanh không dám đến gần. Lục Trường Sinh, với bộ đạo bào vải thô giản dị của mình, hoàn toàn hòa lẫn vào đám đông, không gây chú ý.
Hắn nhìn thấy Lâm Phong, một tu sĩ trẻ tuổi, thân hình cao ráo, tuấn tú, khí chất phóng khoáng, đang tự tin khoe khoang. Hắn ta tay cầm một chiếc quạt xếp, khẽ phe phẩy, ánh mắt lướt qua những người xung quanh với vẻ kiêu ngạo. "Sơn tặc mà cũng dám làm loạn ở vùng đất của Thanh Vân Môn ta sao? Đúng là lũ kiến hôi không biết trời cao đất rộng. Để ta ra tay, một kiếm là xong xuôi tất cả! Bọn chúng sẽ biết thế nào là uy phong của tu sĩ Thanh Vân Môn!" Hắn nói với Lâm Tiên Tử, một cô gái có dáng người mảnh mai, khuôn mặt thanh tú, đang nhút nhát nép mình bên cạnh. Lâm Tiên Tử chỉ khẽ cúi đầu, đôi mắt có chút lo lắng. "Nhưng… sư huynh, bọn chúng rất đông, và nghe nói còn có cả pháp trận bảo vệ. Hơn nữa, còn có cả tu sĩ cấp thấp của tà phái giúp sức… Chúng ta không nên khinh suất." Giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng Lục Trường Sinh vẫn nghe rõ.
Bên cạnh họ, một vị Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự nghiêm nghị và cảnh giác sâu sắc, đang chậm rãi uống trà. Ông mặc một đạo bào màu xanh đậm, toát lên vẻ uy nghiêm. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lời ông thốt ra đều mang sức nặng. "Cảnh giác cao độ. Linh khí gần đây bất ổn, cổ di tích thức tỉnh, yêu ma quỷ quái cũng nhân cơ hội hoành hành khắp nơi. Các ngươi không thể lơ là. Sức mạnh không phải là tất cả, trí tuệ và sự cẩn trọng mới là yếu tố quyết định sự sống còn của kẻ tu hành." Ông nói với hai đệ tử nội môn và ba đệ tử ngoại môn đang ngồi xung quanh, ánh mắt quét qua những người xung quanh, dường như đang thăm dò điều gì đó. Thủ Vệ Sơn Môn, với vẻ mặt nghiêm túc, đứng sừng sững ở cửa quán, tay cầm trường kiếm, ánh mắt cảnh giác không ngừng đảo quanh. Một tiểu đạo đồng non nớt, nhanh nhẹn chạy đi chạy lại rót trà, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh với vẻ tò mò.
Lục Trường Sinh cảm nhận được linh lực tỏa ra từ những tu sĩ này. Đó là một thứ sức mạnh khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn từng biết. Nó mạnh mẽ, tinh thuần, như những dòng suối trong vắt chảy trong cơ thể họ. Hắn so sánh với Tàn Pháp Cổ Đạo của mình – một dòng chảy chậm rãi, bền bỉ, không phô trương nhưng lại củng cố vững chắc đạo tâm.
*Thế giới tu hành… đây là sự mạnh mẽ của họ sao?* Lục Trường Sinh tự nhủ. Hắn nhìn Lâm Phong kiêu ngạo, Lâm Tiên Tử lo lắng, và Trưởng Lão Thanh Vân trầm tư. *Ngay cả họ, những tu sĩ mang trong mình sức mạnh phi phàm, cũng không thể hoàn toàn bình thản trước biến động của đại thế. Linh khí bất ổn, cổ di tích thức tỉnh, yêu ma quỷ quái… những khái niệm đó thật xa vời với An Bình Thôn nhỏ bé, nhưng lại là mối đe dọa hiện hữu của thế giới này. Và sơn tặc Hồ Tam, chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn đó.*
Hắn nhận ra rằng, sự hiểu biết của hắn về thế giới bên ngoài còn quá hạn hẹp. An Bình Thôn, dù là nơi hắn trân quý, nhưng lại quá mong manh. Đạo của hắn, dù kiên cố, nhưng cần phải được vận dụng trong một phạm vi rộng lớn hơn, không thể chỉ giới hạn ở một sơn thôn hẻo lánh. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong miệng. Tâm trí hắn đã bắt đầu vẽ ra một bức tranh lớn hơn, một con đường dài hơn. Con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, không chỉ là để tĩnh tâm, mà còn là để dấn thân, để chiêm nghiệm, và để bảo vệ.
Trưởng Lão Thanh Vân khẽ nhíu mày, ánh mắt ông lướt qua Lục Trường Sinh một cách lơ đãng, nhưng rồi lại dừng lại một chút, dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang đang bao phủ cả thị trấn. Vị Trưởng Lão chỉ khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục dặn dò các đệ tử của mình. Có lẽ ông chỉ cảm nhận được một luồng khí tức thanh tịnh, nhưng lại không nghĩ đó là của một phàm nhân.
Lục Trường Sinh đứng dậy, thanh toán tiền trà. Hắn biết, đã đến lúc phải quay về. Hắn đã có được những thông tin cần thiết, và quan trọng hơn, hắn đã có được một cái nhìn sâu sắc hơn về tình thế hiện tại. Hắn biết, bão tố đang đến gần An Bình Thôn, và hắn phải chuẩn bị.
***
Đêm muộn, An Bình Thôn chìm trong giấc ngủ sâu. Tiếng gió đêm hiu quạnh lùa qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh rì rào huyền ảo. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng cả thôn làng, đổ bóng những mái nhà tranh, những hàng cây, tạo nên một bức tranh tĩnh mịch nhưng ẩn chứa nỗi lo âu.
Lục Trường Sinh trở về Cổ Miếu Hoang Tàn. Hắn không vội vã thắp đèn, mà ngồi xuống bồ đoàn quen thuộc, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang bao phủ An Bình Thôn. Những hình ảnh về nỗi sợ hãi của dân làng, về sự tự tin của tu sĩ Thanh Vân Môn, và lời cảnh báo của Lão Khất Cái hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Mùi trầm hương cũ kỹ trong Cổ Miếu, quyện với mùi sương đêm và đất ẩm, tạo nên một bầu không khí càng thêm trầm tư.
Hắn nhắm mắt lại, linh khí trong cơ thể vận chuyển theo Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi và bền bỉ. Nhưng tâm trí hắn không còn hoàn toàn tĩnh lặng như những đêm trước, mà đang suy tính từng bước đi. Hắn cảm nhận được sự kiên cố của đạo tâm trong lồng ngực, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm.
*Tốc độ không phải là tất cả,* Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm. *Sức mạnh đến từ sự bền vững, từ đạo tâm. Nhưng đạo tâm cũng cần được nuôi dưỡng bằng hành động. Ta không thể đứng nhìn An Bình Thôn bị tàn phá. Hồ Tam… sẽ phải đối mặt với một phàm nhân không khuất phục.* Hắn nhớ lại khuôn mặt sợ hãi của Tiểu Hoa, ánh mắt bất lực của Lý Thôn Trưởng. Hắn không thể trốn tránh, không thể để mặc. Đạo của hắn, vốn là 'chậm mà chắc', giờ đây phải được vận dụng để tìm ra con đường hiệu quả nhất để đối phó với mối đe dọa.
Hắn hình dung ra từng chi tiết nhỏ nhất. Vị trí phòng thủ của thôn, những vật dụng có thể dùng làm bẫy, cách sơ tán dân làng nếu tình hình trở nên quá nguy cấp. Hắn suy nghĩ về những lời Lâm Phong khoe khoang, về sự lo lắng của Lâm Tiên Tử, và đặc biệt là lời cảnh báo của Trưởng Lão Thanh Vân về "tu sĩ cấp thấp giúp sức" và "pháp trận". Mối đe dọa này không đơn giản là đám sơn tặc bình thường. Hắn cần một kế hoạch tỉ mỉ, không chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân.
*Và sau đó, ta cần phải đi…* Một ý niệm mạnh mẽ nảy sinh trong tâm trí Lục Trường Sinh. *Để tìm hiểu thế giới này, để bảo vệ những gì ta trân quý một cách trọn vẹn hơn. An Bình Thôn là căn nguyên của ta, là nơi đạo tâm ta được tôi luyện. Nhưng nó quá nhỏ bé, quá mong manh. Ta không thể chỉ mãi ẩn mình ở đây. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Nhưng bản tâm cũng cần được thử thách và trưởng thành trong biến động.*
Hắn mở mắt ra. Ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư mơ hồ, mà ánh lên sự kiên định và một tia sáng của quyết tâm không lay chuyển. Hắn đứng dậy, bước ra sân, cảm nhận làn gió đêm se lạnh mơn man trên da thịt. Hắn nhìn về phía thôn làng đang yên bình trong giấc ngủ, một sự yên bình mong manh sắp bị phá vỡ.
Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều hiểm nguy không thể lường trước. Nhưng Lục Trường Sinh không hề sợ hãi. Bởi lẽ, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, bắt đầu từ sự kiên định ở An Bình Thôn này, đang dần mở rộng ra, tiến vào một thế giới Cửu Thiên Linh Giới đầy biến động, mang theo một đạo ý sơ hiển, vững như bàn thạch, sẵn sàng đối mặt với bão tố đang nổi lên.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.