Cửu thiên linh giới - Chương 11: Phòng Thủ Vô Hình: Kế Sách Của Kẻ Phàm
An Bình Thôn đón ánh bình minh trong một sự tĩnh mịch nặng nề, khác hẳn với vẻ thanh bình vốn có. Tiếng gà gáy rộn ràng từ các mái nhà tranh vách đất, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ đầu thôn vẫn vang vọng, nhưng dường như chẳng thể xua đi màn sương mù vô hình của nỗi lo âu đang bao phủ khắp nơi. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện với mùi rơm rạ, đất ẩm và hương hoa dại mờ nhạt, tạo nên một bức tranh thôn quê quen thuộc, nhưng nay lại mang một sắc thái u buồn, dự cảm. Dân làng cố gắng sinh hoạt như thường ngày, những đôi tay chai sạn vẫn thoăn thoắt làm công việc đồng áng, nhưng ánh mắt ai nấy đều lộ rõ nét khắc khoải, thỉnh thoảng lại lấm lét nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thôn. Họ biết, bão tố đang đến gần, và sự yên bình này chỉ còn là một lớp vỏ mỏng manh.
Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy và khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy trầm tư, lặng lẽ bước đi trên con đường làng quen thuộc. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ thường giữa không khí căng thẳng. Hắn cảm nhận từng hơi thở của ngôi làng, lắng nghe từng tiếng xì xào bàn tán, từng tiếng thở dài lo lắng của người dân. Linh khí trong cơ thể hắn vận chuyển theo Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi nhưng mạnh mẽ, giúp tâm trí hắn giữ được sự thanh tịnh, không bị cuốn theo nỗi sợ hãi chung. Hắn biết, trong lúc này, sự hoảng loạn chính là kẻ thù lớn nhất.
Gần cây đa cổ thụ ở trung tâm làng, Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và lưng hơi còng, khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện rõ vẻ khắc khổ, đang cùng vài người đàn ông trong thôn vội vã củng cố hàng rào quanh thôn. Những thanh gỗ mục nát được dựng lên một cách tạm bợ, những sợi dây gai buộc vội vàng, tất cả đều toát lên sự thiếu kinh nghiệm và bất lực. Thấy Lục Trường Sinh đến gần, Lý Thôn Trưởng thở dài, buông chiếc búa trên tay xuống, chắp tay chào.
“Trường Sinh à,” Lý Thôn Trưởng cất giọng trầm đục, “ta thật không biết phải làm sao nữa. Bọn Hồ Tam chúng nó… không phải là những kẻ dễ đối phó. Chúng nó cướp bóc, giết người không gớm tay, lại còn có lời đồn rằng có tu sĩ trợ giúp. An Bình Thôn chúng ta, lấy gì mà chống đỡ đây?” Ông lão lắc đầu ngao ngán, ánh mắt đục mờ nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc ẩn hiện trong sương sớm.
Bà Mười, với thân hình nhỏ bé và mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt lanh lợi nhưng giờ đây đong đầy lo sợ, từ đâu đi tới, vừa đi vừa quạt quạt chiếc quạt nan cũ kỹ. “Ấy chà, lại có chuyện gì mới rồi đây! Nghe nói chúng nó còn có cả tu sĩ đi cùng! Trời ơi, An Bình Thôn chúng ta làm sao mà chống đỡ nổi? Thôi thì cứ ném hết của cải cho chúng nó, may ra còn giữ được mạng sống.” Giọng bà Mười the thé, mang theo cả sự bồn chồn và nỗi sợ hãi dễ lây lan. Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, tay đang cầm chiếc cuốc, cũng đứng lặng im, nét mặt sạm nắng hiện rõ vẻ bàng hoàng. Những lời nói của Bà Mười khiến không khí càng thêm nặng nề.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn chỉ lẳng lặng nhìn Lý Thôn Trưởng, rồi nhìn sang Bà Mười, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ, sự bất lực của những phàm nhân trước thế lực bạo tàn. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, sự sợ hãi sẽ dẫn đến sự đầu hàng. Hắn khẽ nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây quen thuộc. Trong khoảnh khắc đó, một ý niệm kiên định hiện lên trong tâm trí hắn, vững như bàn thạch: *Bình yên này, không thể dễ dàng bị phá vỡ.*
Hắn mở mắt, ánh mắt đã trở lại vẻ kiên định ban đầu. “Lý Thôn Trưởng, Bà Mười, các vị cứ an tâm.” Giọng hắn trầm ấm, từ tốn nhưng ẩn chứa sức mạnh lạ lùng, khiến những tiếng xì xào xung quanh chợt lắng xuống. “Sợ hãi là lẽ thường tình. Nhưng nếu chỉ biết sợ hãi mà không hành động, thì chẳng khác nào tự dâng mình cho kẻ ác.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt lo lắng. “An Bình Thôn này là nơi chôn rau cắt rốn của chúng ta. Chúng ta không thể để nó bị hủy hoại.”
Không nói thêm lời nào, Lục Trường Sinh lẳng lặng rời đi, bước chân hắn nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát. Hắn đi quanh thôn, không ngừng quan sát. Từ con đường mòn nhỏ dẫn vào thôn, đến dòng suối chảy róc rách qua những bờ ruộng, những lùm cây rậm rạp phía tây, hay những ghềnh đá lởm chởm ở phía đông. Hắn ghi nhớ từng chi tiết về địa hình, từng bụi tre, từng hố sâu, từng vũng lầy lội mà những người dân làng quen thuộc nhưng chưa bao giờ thực sự để ý. Hắn không vội vã, không thể hiện sự lo lắng, chỉ đơn thuần là quan sát và lắng nghe, như một phần của tự nhiên. Mỗi góc nhìn đều được hắn thu vào tâm trí, phân tích và sắp xếp một cách có hệ thống. Hắn chạm vào thân cây cổ thụ, cảm nhận thớ gỗ sần sùi, lạnh lẽo, rồi lại nhìn về phía những ngọn núi xa xa, nơi sương mù còn lãng đãng. Hắn biết, đây là cuộc chiến không cân sức về mặt vũ lực, nhưng hắn sẽ biến nó thành một cuộc chiến của trí tuệ và ý chí.
***
Khi mặt trời đã lên cao, ban phát thứ ánh sáng vàng nhạt xuyên qua màn sương mù dày đặc, Lục Trường Sinh đã tiến sâu vào rìa Mê Vụ Sâm Lâm, nơi tiếp giáp với An Bình Thôn. Nơi đây luôn ẩm ướt và lạnh lẽo, với những cây cổ thụ cao vút che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một không gian u ám, bí ẩn. Tiếng gió xào xạc qua tán lá rừng, mang theo hơi ẩm và mùi đất hoang dã đặc trưng của rừng sâu. Không khí yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng kêu vo ve và tiếng lá cây rơi xào xạc dưới chân.
Hắn không mang theo vũ khí hay pháp bảo nào, chỉ có một cuốn sổ tay nhỏ được bọc bằng da cũ kỹ và một cây bút than. Bước chân hắn nhẹ như không, tránh làm xao động những cành cây khô dưới đất. Lục Trường Sinh tỉ mỉ vẽ lại bản đồ khu vực, không phải là một bản đồ chi tiết theo kiểu phàm tục, mà là một bức họa về những dòng năng lượng, những điểm tụ hội của linh khí, những nơi địa thế hiểm trở có thể tận dụng. Hắn đánh dấu các điểm cao, những lối đi hẹp chỉ một người lách qua được, những vũng lầy lội ẩn mình dưới lớp lá mục, thậm chí cả hướng gió thịnh hành và dòng chảy của các con suối nhỏ.
Mỗi bước đi, Lục Trường Sinh đều cẩn trọng, vận dụng nhãn lực và cảm quan của Tàn Pháp Cổ Đạo để 'đọc' địa hình. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện linh khí, mà còn là một phương pháp để cảm nhận và hòa mình vào tự nhiên, để hiểu được "đạo" của vạn vật. Hắn cảm thấy từng thớ đất, từng tảng đá, từng gốc cây như đang "thở", đang "nói" với hắn về những đặc tính riêng của chúng. Hắn chạm tay vào từng thân cây cổ thụ, cảm nhận sự vững chãi của chúng, sự kiên cường của rễ cây bám sâu vào lòng đất. Hắn nhìn những tảng đá rêu phong, hình dung ra sức nặng và sự bất biến của chúng. Tất cả đều là những lợi thế ẩn giấu, chờ được phát hiện và sử dụng.
*Địa hình là thiên thời, lòng người là nhân hòa,* Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm. *Hồ Tam mạnh về vũ lực, chúng có những tu sĩ cấp thấp hỗ trợ, ắt hẳn sẽ ỷ vào sức mạnh và pháp thuật mà xông vào. Nhưng ta không thể đấu sức với chúng. Ta phải dùng trí lực để hóa giải, dùng cái mềm để thắng cái cứng, dùng cái tĩnh để chế ngự cái động.* Hắn ghi chú cẩn thận vào cuốn sổ, phác thảo các tuyến phòng thủ và bẫy dựa trên đặc tính tự nhiên của khu vực. Đó không phải là những công sự kiên cố bằng gỗ đá, mà là một "ma trận" vô hình, dựa vào sự hiểu biết về địa hình và tâm lý con người. Một cái bẫy có thể là một con đường mòn quen thuộc nhưng bị chuyển hướng, một cái hố sâu được che phủ khéo léo, một rãnh nước dẫn đến một vũng lầy.
Hắn suy nghĩ về những lời Lâm Phong khoe khoang, về sự kiêu ngạo của tu sĩ. Những kẻ mạnh thường không đề phòng những thứ nhỏ nhặt. Lục Trường Sinh muốn tạo ra một hệ thống phòng thủ mà những kẻ kiêu ngạo nhất cũng không thể lường trước được, một hệ thống khiến chúng mất phương hướng, kiệt sức và mất đi ý chí chiến đấu trước khi kịp đặt chân vào thôn. Hắn hình dung ra cảnh những tên sơn tặc hung hãn, những tu sĩ tự phụ sẽ phải vật lộn với địa hình hiểm trở, với những cái bẫy tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt của sương đêm và gió lạnh vẫn còn đọng lại trên da thịt hắn từ đêm qua, nhưng giờ đây nó hòa quyện với sự tập trung cao độ, tạo nên một trạng thái tinh thần minh mẫn. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn "nhìn" bằng linh cảm, bằng đạo tâm đã được tôi luyện. Hắn cảm nhận được sự biến động nhỏ nhất của linh khí trong rừng, những dấu hiệu của sự sống và sự nguy hiểm tiềm tàng. Đối với hắn, cả khu rừng là một cuốn sách sống động, và hắn đang đọc từng trang một.
Từng đường nét trên bản đồ dần hiện rõ, không chỉ là những nét vẽ mà còn là những tính toán kỹ lưỡng, những suy luận sâu sắc. Hắn phác thảo những "điểm chết" mà kẻ địch sẽ khó lòng vượt qua, những "cửa sinh" để dân làng có thể sơ tán an toàn nếu tình hình vượt quá tầm kiểm soát. Kế hoạch của hắn không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một cuộc chiến tiêu hao, một màn kịch lớn nơi hắn là người đạo diễn, và tự nhiên là đồng minh lớn nhất. Sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh giữa khung cảnh hoang dã, sự tập trung không lay chuyển của hắn, đã biến việc khảo sát địa hình thành một nghi lễ thiêng liêng, một sự giao cảm giữa con người và đất trời, giữa đạo tâm và vạn vật. Hắn biết, đây là con đường của mình, và dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời đen thẫm, rọi xuống Cổ Miếu Hoang Tàn một vẻ tịch mịch cổ kính. Bên trong miếu, dưới ánh đèn dầu leo lét, Lục Trường Sinh trải tấm bản đồ tự vẽ ra trước mặt. Từng đường nét, từng ký hiệu đều hiện rõ ràng, thể hiện sự tỉ mỉ và sâu sắc trong từng suy tính. Mùi trầm hương cũ kỹ quyện với mùi sương đêm và đất ẩm, tạo nên một bầu không khí càng thêm trầm tư, tĩnh lặng. Kế hoạch phòng thủ đã hoàn chỉnh trong tâm trí hắn, giờ đây chỉ còn chờ được triển khai.
Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ được Lục Trường Sinh mời đến. Cả hai đều mang vẻ mặt lo âu, ánh mắt không giấu nổi sự mệt mỏi và căng thẳng sau một ngày dài vật lộn với nỗi sợ hãi và những công việc củng cố thôn làng một cách vô vọng. Lý Thôn Trưởng, với bộ quần áo vải thô giản d��, ngồi xuống bồ đoàn đối diện Lục Trường Sinh, ánh mắt đục mờ nhìn chằm chằm vào bản đồ, cố gắng hiểu những ký hiệu lạ lùng trên đó. Trần Đại Trụ, tay vẫn cầm chiếc cuốc quen thuộc, đứng dựa vào cột miếu, thân hình vạm vỡ nhưng lại toát lên vẻ bất an.
“Lý Thôn Trưởng, Đại Trụ huynh,” Lục Trường Sinh cất giọng từ tốn, giọng hắn trầm ấm và bình tĩnh, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của hai người. “An Bình Thôn chúng ta không có vũ lực mạnh. Chúng ta không thể đấu sức với bọn Hồ Tam, càng không thể đối chọi với tu sĩ.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ mặt của Lý Thôn Trưởng, rồi đến Trần Đại Trụ, như muốn nhấn mạnh từng lời. “Nhưng chúng ta có địa hình, và quan trọng hơn, chúng ta có sự đoàn kết và trí tuệ. Kế hoạch của ta không phải để diệt địch, mà để khiến chúng không thể tiến vào, không thể phá hoại, và cuối cùng phải rút lui trong vô vọng.”
Lý Thôn Trưởng khẽ nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện rõ trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Nhưng mà Trường Sinh… những cái bẫy này liệu có đủ không? Bọn Hồ Tam rất hung hãn, chúng nó lại còn có cả tu sĩ đi cùng! Ta nghe nói tu sĩ có thể bay lượn, có thể dùng pháp thuật. Những cái bẫy phàm tục này, làm sao ngăn được chúng?” Ông lão thở dài, giọng nói nặng trĩu nỗi bất lực.
Trần Đại Trụ cũng tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, mang theo chút uất ức: “Chẳng lẽ không cần đánh trả sao, Trường Sinh? Cứ để chúng nó muốn làm gì thì làm ư? An Bình Thôn chúng ta, bao nhiêu đời cha ông gây dựng, chẳng lẽ lại cứ thế mà để mất?” Chiếc cuốc trong tay hắn khẽ cọ vào cột gỗ, tạo ra tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch.
Lục Trường Sinh nhìn hai người, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn hiểu nỗi lo lắng và cả sự phẫn nộ của họ. “Đánh trả là hạ sách, thưa hai vị.” Hắn dùng tay chỉ vào bản đồ, vẽ ra từng đường đi nước bước. “Nếu chúng ta đối đầu trực diện, chúng ta sẽ thua. Nhưng nếu chúng ta biến sức mạnh của chúng thành gánh nặng của chúng, mọi chuyện sẽ khác. Chúng ta sẽ không dùng đao kiếm, mà dùng chính thiên nhiên, dùng sự hiểu biết của chúng ta về địa hình này để chống lại chúng.”
Hắn kiên nhẫn giải thích, từng chút một. “Chúng ta sẽ dùng Mê Vụ Sâm Lâm làm lá chắn tự nhiên. Những con đường mòn sẽ được thay đổi, những cái bẫy đơn giản nhưng hiệu quả sẽ được bố trí. Không phải là những cái bẫy giết người, mà là những cái bẫy làm chậm bước chân chúng, làm chúng mất phương hướng, làm chúng kiệt sức. Ta sẽ dùng những nhánh cây khô, những tảng đá để tạo ra những âm thanh giả, đánh lừa giác quan của chúng. Ta sẽ dùng khói, dùng mùi hương đặc trưng của rừng để che mắt và làm chúng hoảng loạn.”
Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng hắn càng lúc càng thêm sức thuyết phục: “Những tu sĩ, bọn họ ỷ vào pháp thuật, thường khinh thường những chiêu trò của phàm nhân. Đó chính là điểm yếu của chúng. Chúng ta sẽ không đối đầu với pháp thuật bằng pháp thuật, mà bằng sự tinh tế, bằng sự khéo léo. Những cái bẫy này sẽ không giết được tu sĩ, nhưng sẽ khiến chúng mất cảnh giác, tiêu hao linh lực. Và khi chúng đã kiệt sức, đã hoảng loạn, đã mất đi vẻ kiêu ngạo, chúng sẽ không còn đáng sợ nữa.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lý Thôn Trưởng. “Hãy để chúng thấy rằng An Bình Thôn là một khối thép mềm, không thể xuyên thủng, không thể nhai nát.”
Ban đầu, Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ vẫn còn hoài nghi. Những lời của Lục Trường Sinh nghe có vẻ quá lý tưởng, quá khó tin trước một thế lực tàn bạo như Hồ Tam và những tu sĩ bí ẩn. Nhưng Lục Trường Sinh không hề nản lòng. Hắn tiếp tục trình bày, chỉ rõ từng điểm yếu và điểm mạnh của thôn, từng loại bẫy và cách bố trí, cách sơ tán dân làng một cách an toàn nhất nếu tình hình trở nên quá nguy cấp. Hắn nói về sự phối hợp giữa những người khỏe mạnh và những người lớn tuổi, về cách bảo vệ trẻ em, về việc làm sao để mọi người giữ được sự bình tĩnh và tin tưởng lẫn nhau.
Dần dần, sự bình tĩnh, logic và thâm thúy trong lời nói của Lục Trường Sinh đã thuyết phục họ. Những lời lẽ của hắn, không khoa trương, không hứa hẹn chiến thắng huy hoàng, mà chỉ tập trung vào sự an toàn, vào việc bảo vệ những gì thân thuộc nhất. Lý Thôn Trưởng nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn sang Trần Đại Trụ, ánh mắt đục mờ nay đã ánh lên một tia hy vọng. Trần Đại Trụ nắm chặt chiếc cuốc, nhưng vẻ mặt hắn đã bớt căng thẳng hơn.
“Vậy… chúng ta sẽ làm theo lời Trường Sinh?” Lý Thôn Trưởng cất giọng, không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự tin tưởng.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Chúng ta không đoán được lòng tham của Hồ Tam, nhưng chúng ta có thể bảo vệ An Bình Thôn bằng đạo của chúng ta.”
Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya, một sự đồng lòng vô hình đã được hình thành. Ánh đèn dầu leo lét vẫn chập chờn, nhưng đã không còn vẻ cô độc. Ngoài kia, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi xuống An Bình Thôn đang chìm trong giấc ngủ, một giấc ngủ giờ đây đã có thêm một lớp lá chắn vô hình, được dệt nên từ trí tuệ và đạo tâm kiên cố của một phàm nhân không khuất phục. Cuộc chiến chưa bắt đầu, nhưng con đường đã được vạch ra, và ý chí đã được tôi luyện.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.