Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 12: Mũi Tên Đầu Tiên: Kế Trì Hoãn Giữa Sương Mù

Đêm dần buông, mang theo một màn sương mỏng giăng mắc khắp An Bình Thôn. Không khí ẩm ướt len lỏi qua từng kẽ lá, từng mái nhà, phủ lên vạn vật một vẻ huyền ảo, mơ hồ. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Lục Trường Sinh, Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ ẩn mình trong một lùm cây rậm rạp ở rìa thôn, nơi giáp với Mê Vụ Sâm Lâm. Mùi đất ẩm và rêu phong từ rừng cây ngai ngái xộc vào cánh mũi, trộn lẫn với hương cỏ dại thanh mát, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của núi rừng về đêm.

Lục Trường Sinh đứng ở phía trước, thân hình hơi gầy nhưng vững chãi, đôi mắt đen láy như hai hố sâu tĩnh mịch, chăm chú dõi theo con đường mòn duy nhất dẫn vào thôn. Hắn không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng khẽ nhúc nhích ngón tay, ra hiệu cho hai người phía sau. Lý Thôn Trưởng đứng cạnh, lưng hơi còng, đôi mắt đục mờ nay mở lớn, lấp lánh sự lo lắng và hồi hộp. Ông nắm chặt cây gậy trong tay, hơi thở dồn dập. Trần Đại Trụ, vóc người vạm vỡ, ôm khư khư chiếc cuốc, vẻ mặt căng thẳng đến mức quai hàm cứng lại. Cả ba chìm trong im lặng, chỉ có tiếng gió hú nhẹ qua kẽ lá, tiếng côn trùng rả rích và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người.

Bỗng, một bóng người thấp thoáng hiện ra ở cuối con đường mòn. Rồi hai, rồi ba… khoảng sáu, bảy cái bóng lầm lũi tiến đến, mỗi bước chân đều mang theo sự hung hăng, thô bạo. Chúng là đám sơn tặc của Hồ Tam, những kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho các thôn làng lân cận. Chúng ăn mặc rách rưới, áo da thú lùng bùng, trên vai vác đao kiếm loáng sáng dưới ánh trăng. Đi đầu là một gã to con, khuôn mặt bặm trợn với vết sẹo dài từ trán xuống cằm, chính là Hồ Tam. Ánh mắt hắn ta long lên vẻ tham lam và khinh thường, quét qua màn sương đêm như muốn nuốt chửng cả An Bình Thôn bé nhỏ.

"Mẹ kiếp! Sương mù đâu ra mà dày đặc thế này?" Một tên sơn tặc càu nhàu, giọng thô lỗ vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn giơ tay quệt ngang mặt, cố xua đi cái ẩm ướt đang bám víu.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, khóe môi khẽ cong lên một đường rất nhỏ. Đây chính là thời cơ. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu. Ngay lập tức, Trần Đại Trụ và Lý Thôn Trưởng, dù còn run rẩy, cũng đã hiểu ý. Họ nhanh chóng làm theo chỉ dẫn của Lục Trường Sinh từ trước.

Từ các vị trí đã được bố trí sẵn dọc theo con đường mòn, những túi vải đặc biệt chứa các loại thảo dược khô và lá cây ẩm ướt được đốt lên một cách khéo léo. Khói trắng cuồn cuộn bốc lên, kết hợp với màn sương tự nhiên của Mê Vụ Sâm Lâm, nhanh chóng bao phủ cả một đoạn đường dài, tạo thành một bức tường trắng xóa, dày đặc đến mức chỉ cách nhau vài bước chân cũng khó lòng nhìn rõ. Mùi khói thảo dược cay nồng, lại hơi ngai ngái của lá cây tươi cháy, xộc vào mũi, khiến đám sơn tặc bắt đầu ho sặc sụa.

"Khụ khụ... Cái quái gì thế này? Mù mịt cả rồi!" Hồ Tam gầm lên, bàn tay to lớn quơ loạn xạ trong không khí. Hắn cố gắng vận dụng chút linh lực thô thiển của một tu sĩ cấp thấp để xua tan màn sương khói, nhưng dường như nó còn đặc quánh hơn. Linh lực chỉ khiến không khí xung quanh dao động nhẹ, không thể xuyên thủng lớp màn trắng xóa đang bủa vây.

Chưa kịp định thần, từ khắp bốn phía, những âm thanh kỳ lạ bắt đầu vọng đến. Tiếng bước chân thình thịch như có hàng chục người đang chạy. Tiếng hò hét, la ó vang lên từ những hướng khác nhau, lúc gần lúc xa, lúc trầm lúc bổng, như thể một đạo quân hùng hậu đang bao vây chúng. Đó là những cành cây khô được kéo lê, những tảng đá nhỏ được lăn đi, những ống tre rỗng được đặt khéo léo để tạo ra âm thanh cộng hưởng, cùng với tiếng hú gió được tạo ra từ những khe đá nhỏ. Lục Trường Sinh đã tính toán mọi thứ, biến những vật liệu đơn giản nhất thành thứ vũ khí tinh vi, đánh vào tâm lý hoảng loạn của kẻ địch.

"Có mai phục! Có mai phục!" Một tên sơn tặc hoảng hốt kêu lên, giọng the thé. Hắn vung đao loạn xạ, nhưng lưỡi đao chỉ chém vào hư không.

Trong màn sương dày đặc, đám sơn tặc hoàn toàn mất phương hướng. Chúng không thể nhìn rõ nhau, cũng không thể nhìn thấy con đường phía trước. Bước chân trở nên lảo đảo, va vào nhau lôm côm. Bỗng, Hồ Tam bước hụt. Hắn ta rống lên một tiếng, thân hình to lớn loạng choạng rồi rơi tõm xuống một cái hố không quá sâu, chỉ ngang ngực, nhưng đủ để hắn mất thăng bằng và bị mắc kẹt bởi những dây leo chằng chịt đã được giăng sẵn dưới đáy. Đó là những cái bẫy đơn giản, không gây thương vong, nhưng lại cực kỳ hiệu quả để làm chậm bước tiến và tiêu hao thể lực.

"Mẹ kiếp! Cái quái gì đây!" Hồ Tam tức giận gầm thét, cố gắng vùng vẫy thoát ra. Nhưng càng vùng vẫy, hắn càng bị dây leo siết chặt hơn, gai nhọn từ thân cây đâm vào da thịt, dù không gây vết thương lớn nhưng đủ để gây đau đớn và khó chịu.

Những tên sơn tặc khác cũng không khá hơn. Chúng vấp phải những thân cây đổ ngang đường, vướng vào những sợi dây mây giăng mắc như mạng nhện, hoặc lao vào những bụi cây gai rậm rạp. Tiếng kêu la, chửi rủa, tiếng va chạm lốp bốp vang lên liên hồi trong màn sương mù, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.

Lý Thôn Trưởng thì thầm, giọng run rẩy nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ kinh ngạc: "Trường Sinh, chúng... chúng có bỏ đi không?" Nỗi lo lắng vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng một tia hy vọng đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng ông.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào màn sương. Hắn khẽ lắc đầu, rồi chỉ tay về phía trước. Trần Đại Trụ hiểu ý, hắn nhanh chóng kéo một sợi dây được giăng sẵn. Một âm thanh chói tai, như tiếng một con thú rừng gầm gừ, vang lên từ sâu trong Mê Vụ Sâm Lâm, càng khiến đám sơn tặc thêm hoảng loạn. Chúng không biết đó là tiếng gì, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo chúng rằng đây không phải là nơi an toàn.

"Rút! Rút lui! Mẹ kiếp, có quỷ!" Hồ Tam rống lên một tiếng cuối cùng, khi cuối cùng hắn cũng thoát ra khỏi cái hố. Dù tức giận, hắn cũng nhận ra rằng việc cố thủ trong màn sương này chỉ khiến chúng trở thành bia đỡ đạn. Hắn và đồng bọn bắt đầu quay đầu chạy thục mạng, tiếng bước chân vội vã, tiếng hò hét nhau rút lui vang vọng rồi chìm dần vào màn đêm.

Lục Trường Sinh đứng đó, lắng nghe. Khi tiếng động đã hoàn toàn im bặt, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt vẫn trầm tư. Đây chỉ là một nhóm nhỏ, và chúng chắc chắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên đỉnh đầu, nhưng màn sương mù đã trở thành một tấm màn che chắn vững chắc, bảo vệ An Bình Thôn khỏi nanh vuốt của kẻ thù. Lục Trường Sinh lặng lẽ quay người, ra hiệu cho Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ rút lui, để lại phía sau những dấu vết hỗn loạn và nỗi sợ hãi tột độ của đám sơn tặc Hồ Tam. Chiến thắng đầu tiên, dù nhỏ bé, đã thuộc về trí tuệ của phàm nhân.

***

Đêm đã khuya, nhưng không khí căng thẳng vẫn bao trùm trung tâm An Bình Thôn. Trong khoảng sân lớn giữa thôn, nơi có một lò sưởi ấm được đốt lên từ những thân cây khô, dân làng đang tụ tập thành từng nhóm. Ánh lửa bập bùng chiếu lên những khuôn mặt lo lắng, tái nhợt. Màn sương đêm vẫn còn giăng mắc, nhưng không còn dày đặc như ở rìa thôn, khiến mọi vật trông mờ ảo, hư thực. Mùi khói củi cháy hòa lẫn với mùi ẩm ướt của sương đêm, tạo nên một cảm giác vừa ấm cúng vừa rờn rợn.

Bà Mười, thân hình nhỏ bé, ôm chặt Tiểu Hoa vào lòng, đôi mắt lanh lợi thường ngày nay tràn ngập nỗi sợ hãi. Tiểu Hoa, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh nước, bám víu vào áo Bà Mười, rúc sâu vào lòng người lớn. Tiếng khóc thút thít của Bà Mười thỉnh thoảng lại vang lên, xé tan sự im lặng đáng sợ. "Trời ơi, chúng ta có thoát được không? Liệu chúng có quay lại không?" Bà thì thầm, giọng run rẩy, nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn của thời gian. Những người khác cũng không kém, họ nín thở, lắng nghe từng tiếng động nhỏ từ bên ngoài, từng tiếng gió xào xạc đều khiến họ giật mình.

Tiếng ồn ào và la hét của sơn tặc từ rìa thôn đã dần im bặt, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến rợn người. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả những tiếng động trước đó, bởi nó ẩn chứa một sự chờ đợi, một nỗi bất an không thể gọi tên. Mọi người đều hướng ánh mắt về phía lối vào thôn, nơi mà Lục Trường Sinh và Lý Thôn Trưởng đã rời đi từ chạng vạng.

Bỗng, một bóng người lướt nhẹ qua màn sương, bước vào khoảng sân. Đó chính là Lục Trường Sinh. Thân ảnh hắn không cao lớn, nhưng lại mang một vẻ vững chãi đến lạ. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy vẫn trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, không biểu lộ chút mệt mỏi hay lo lắng nào. Hắn chỉ khẽ gật đầu với Lý Thôn Trưởng, người đang đứng ở phía trước đám đông, vẻ mặt căng thẳng tột độ.

Lý Thôn Trưởng, thấy Lục Trường Sinh trở về an toàn, như trút được gánh nặng ngàn cân. Khuôn mặt ông giãn ra, đôi mắt đục mờ giờ đây ánh lên tia mừng rỡ. Ông vội vàng quay sang trấn an dân làng, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã mang theo một sự chắc chắn: "Mọi người bình tĩnh, Trường Sinh đã về rồi! Sơn tặc... chúng đã rút lui!"

Lời của Lý Thôn Trưởng như một làn gió mát thổi qua tâm can đang khô héo của dân làng. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên, như thể hàng trăm gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Một số người bật khóc nức nở, không phải vì sợ hãi nữa, mà là vì sự căng thẳng tột độ đã được giải tỏa. Bà Mười ôm chặt Tiểu Hoa, nước mắt vẫn chảy nhưng đã xen lẫn tiếng nức nở của sự nhẹ nhõm. Tiểu Hoa cũng ngừng khóc, ngước đôi mắt to tròn nhìn Lục Trường Sinh với vẻ tò mò.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, quan sát mọi người. Hắn không nói nhiều, chỉ cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng lại có sức trấn an kỳ lạ: "Tạm thời an toàn. Chúng đã rút." Câu nói ngắn gọn, súc tích, không một lời khoa trương, nhưng lại mang đến niềm tin tuyệt đối cho dân làng. Hắn không kể lể chi tiết về cách mình đã đẩy lùi đám sơn tặc, không khoe khoang về mưu trí hay sự gan dạ. Hắn chỉ đơn giản là thông báo kết quả, để mọi người tự cảm nhận và tin tưởng.

Tuy nhiên, trong tâm trí Lục Trường Sinh, sự an toàn này chỉ là tạm thời. Hắn biết rõ bản tính tham lam và hung tợn của Hồ Tam. Một thất bại nhỏ này chắc chắn sẽ không khiến chúng bỏ cuộc. Trái lại, nó sẽ càng châm ngòi cho sự tức giận và ý chí báo thù của chúng. Hắn nhìn những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đã bình tâm trở lại của dân làng, nhìn những đứa trẻ đã ngủ gục trong vòng tay mẹ, và một cảm giác nặng nề dâng lên trong lòng. An Bình Thôn vẫn còn quá y���u ớt, quá mong manh trước thế giới tu hành rộng lớn và đầy rẫy hiểm nguy ngoài kia.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ mà không ai nhận ra. Tàn Pháp Cổ Đạo không ban cho hắn sức mạnh bạt sơn phá thạch, không cho hắn khả năng hô mưa gọi gió. Nó chỉ tôi luyện đạo tâm hắn vững như bàn thạch, cho hắn sự điềm tĩnh và khả năng thấu hiểu vạn vật. Chính nhờ sự thấu hiểu đó, hắn mới có thể tận dụng từng ngọn cỏ, từng hòn đá, từng tiếng gió để bảo vệ những người hắn yêu thương. Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Sẽ có lúc, những kế sách phàm tục này không còn đủ nữa.

Lục Trường Sinh thầm nhủ: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ta không đoán được lòng tham của Hồ Tam, nhưng ta có thể bảo vệ An Bình Thôn bằng đạo của ta." Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, hắn chỉ muốn bảo vệ nơi chôn rau cắt rốn, bảo vệ những con người thuần phác này. Và để làm được điều đó, hắn biết mình sẽ phải đi xa hơn, sẽ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy hơn nữa.

Hắn vẫn đứng đó, bất động, quan sát mọi người, nhưng tâm trí đã hướng về những bước tiếp theo. Màn sương đêm vẫn còn bao phủ, nhưng đã bắt đầu tan dần, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh đang ló dạng. An Bình Thôn đã trải qua một đêm không ngủ, nhưng bình minh đến mang theo một niềm hy vọng mới, một niềm tin được xây dựng từ sự mưu trí và đạo tâm kiên cố của một phàm nhân không khuất phục.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương mù đã tan gần hết, nhường chỗ cho những tia nắng vàng ấm áp đầu tiên của một ngày mới, Lục Trường Sinh cùng Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ quay trở lại rìa thôn để kiểm tra khu vực bẫy. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi ẩm của đất và cỏ cây sau một đêm sương giá. Tiếng chim hót líu lo từ Mê Vụ Sâm Lâm như xua tan đi phần nào dư âm căng thẳng của đêm qua.

Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Trần Đại Trụ không khỏi reo lên vui vẻ. Dấu vết lộn xộn khắp nơi: những cành cây gãy đổ, những bụi gai bị xới tung, và đặc biệt là những dấu chân rút lui vội vã, in hằn trên lớp đất ẩm. Vài chiếc áo choàng rách rưới, một cây đao gỉ sét và một vài vật dụng nhỏ khác của đám sơn tặc bị bỏ lại vương vãi. Rõ ràng, chúng đã bỏ chạy một cách tán loạn, không kịp thu thập cả những thứ cần thiết.

"Chúng nó chạy mất dép rồi, Trường Sinh! Kế của huynh hay thật!" Trần Đại Trụ không giấu nổi sự phấn khích. Hắn dùng chiếc cuốc khều khều một chiếc áo rách, cười khà khà. Nỗi lo lắng và uất ức của đêm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tự hào và ngưỡng mộ dành cho Lục Trường Sinh.

Lý Thôn Trưởng cũng gật gù lia lịa, đôi mắt đục mờ nay ánh lên vẻ rạng rỡ. Ông vuốt chòm râu bạc, giọng nói tràn đầy cảm thán: "Đúng là mưu trí hơn vạn lần sức lực! Ta sống gần trọn đời người, chưa từng thấy ai có thể dùng những thứ phàm tục này mà đẩy lùi được đám hung đồ có tu vi như vậy." Lời nói của ông chứa đựng sự kính trọng sâu sắc, không còn chút hoài nghi nào.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Hắn cúi xuống, nhặt một chiếc túi vải còn sót lại, bên trong vẫn còn chút thảo dược đã cháy dở. "Chúng sẽ không bỏ qua dễ vậy đâu." Giọng hắn trầm ấm, mang theo một chút suy tư. Hắn hiểu rõ, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một lời cảnh báo. Đám sơn tặc Hồ Tam, với bản tính tham lam và hung ác, lại có chút linh lực để ỷ lại, chắc chắn sẽ không cam tâm chịu thất bại như vậy. Chúng sẽ quay lại, và lần tới, có lẽ sẽ không còn đơn giản như thế này.

Cả ba kiểm tra thêm một lượt, đảm bảo không có ai trong thôn bị thương hay có dấu vết gì bất thường, rồi bắt đầu quay trở về thôn. Vừa đi được một đoạn trên con đường chính dẫn đến Phong Lâm Trấn, nơi con đường mòn rẽ ra, họ bất ngờ bắt gặp một đoàn xe ngựa chở hàng đang dừng lại. Đoàn xe khá lớn, có đến ba bốn cỗ, được kéo bởi những con ngựa cao lớn, lông bóng mượt. Hàng hóa chất đầy trên xe, được che chắn cẩn thận bằng vải bạt dày, cho thấy giá trị không hề nhỏ.

Một người đàn ông thân hình to lớn, ăn mặc sang trọng với áo gấm lụa là, tay áo thêu chỉ vàng, đang đứng bên cạnh cỗ xe đầu tiên. Đó chính là Vương Đại Hán, một thương nhân có tiếng ở vùng này. Hắn ta sở hữu một nụ cười niềm nở thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại sắc bén và tinh ranh, quét qua mọi vật như muốn dò xét. Hiện tại, nụ cười trên môi hắn đã nhạt đi, thay vào đó là vẻ cau mày đầy nghi hoặc khi hắn quan sát dấu vết hỗn loạn trên con đường.

Vương Đại Hán thấy Lục Trường Sinh và đoàn người bước đến, ánh mắt tinh ranh chợt lóe lên một vẻ tò mò. Hắn ta không phải là người của An Bình Thôn, nhưng công việc buôn bán khiến hắn thường xuyên qua lại các thôn làng trong vùng. Hắn đã nghe phong thanh về sự hung hãn của đám sơn tặc Hồ Tam, và việc con đường bỗng nhiên trở nên hỗn loạn thế này khiến hắn không khỏi chú ý.

"Ồ, các vị huynh đài đây có vẻ vừa trải qua một đêm không yên bình nhỉ?" Vương Đại Hán chủ động cất lời, giọng nói sang sảng, vang dội. Hắn bước đến gần, đôi mắt sắc bén lướt qua Lục Trường Sinh, rồi đến Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ. "Hàng của ta, bảo đảm không có món thứ hai, nhưng xem ra đường xá này lại có vẻ 'độc nhất vô nhị' rồi. Có vẻ như đã có một trận chiến nhỏ ở đây?" Hắn ta vừa nói, vừa cúi xuống nhặt một mảnh vải rách của sơn tặc, ngón tay miết nhẹ, vẻ mặt trầm ngâm.

Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ nhìn nhau, có chút lúng túng. Họ không biết nên trả lời thế nào với một thương nhân xa lạ như Vương Đại Hán. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không biểu lộ cảm xúc. Hắn chỉ khẽ gật đầu, thay lời chào.

Vương Đại Hán, vốn quen thuộc với việc giao tiếp, thấy vậy cũng không lấy làm lạ. Hắn ta đã từng gặp nhiều người ít nói, nhưng thường thì những người như vậy lại có điều đáng chú ý. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt dò xét. "Tại hạ Vương Đại Hán, là một tiểu thương nhân đi qua đây. Nhìn dấu vết này, e rằng không phải do thú dữ gây ra. Liệu có phải... là đám sơn tặc Hồ Tam khét tiếng?" Hắn ta cố ý nhấn mạnh hai chữ "Hồ Tam", như muốn thăm dò phản ứng.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. Hắn biết Vương Đại Hán là một người tinh tường, không dễ qua mặt. "Đúng là có chút phiền phức đêm qua. Nhưng may mắn là không có thương vong." Hắn trả lời ngắn gọn, không đi sâu vào chi tiết.

Vương Đại Hán nheo mắt, nụ cười trên môi càng trở nên bí hiểm hơn. "Không có thương vong? Hừm... Đám Hồ Tam đó nổi tiếng tàn bạo, lại có vài tu sĩ cấp thấp giúp sức. Để chúng rút lui mà không ai bị hại, xem ra An Bình Thôn các vị có nhân vật tài tình đấy." Hắn ta liếc nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt ẩn chứa một tia hứng thú rõ rệt. "Thú vị! Thú vị thật!"

Lý Thôn Trưởng vội vàng tiếp lời, cố gắng xoa dịu tình hình: "Chỉ là may mắn thôi, Vương lão bản. Nhờ trời phật phù hộ, và cũng nhờ sự chuẩn bị cẩn thận của cả thôn." Ông không muốn quá nhiều người biết về khả năng của Lục Trường Sinh, sợ sẽ mang đến rắc rối.

Nhưng Vương Đại Hán là một lão luyện trên thương trường, hắn không dễ bị lừa. Hắn nhìn Lý Thôn Trưởng, rồi lại quay sang Lục Trường Sinh, ánh mắt chứa đựng sự tính toán. "May mắn thì có, nhưng chắc chắn không chỉ có may mắn. Dấu vết này... nó không giống một cuộc đụng độ thông thường. Nó giống như... một trò chơi trốn tìm, nơi kẻ đi săn lại bị dẫn vào mê cung vậy." Hắn ta vuốt chòm râu, vẻ mặt đầy suy tư. "Xem ra, An Bình Thôn này, ẩn chứa không ít điều đặc biệt. Hàng của ta, dẫu quý hiếm đến đâu, cũng không quý bằng những chuyện lạ kỳ mà ta được chứng kiến." Hắn ta khẽ cười, nụ cười mang đầy ẩn ý.

Lục Trường Sinh chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn đang cân nhắc lời nói của Vương Đại Hán. Hắn biết, một thương nhân như hắn ta có mạng lưới thông tin rộng khắp, và việc hắn chú ý đến An Bình Thôn không phải là chuyện tốt. Hắn cũng nhận ra, lời nói của Vương Đại Hán đã vô tình xác nhận một điều: những kế sách phàm tục này, dẫu hiệu quả đến mấy, cũng khó lòng che giấu mãi được khi đối diện với những kẻ tinh ranh và có địa vị.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn không thể đoán được Vương Đại Hán muốn gì, nhưng hắn biết, sự xuất hiện của thương nhân này, cùng với lời cảnh báo về "tu sĩ cấp thấp giúp sức" của Hồ Tam, báo hiệu rằng An Bình Thôn đang đứng trước một thử thách lớn hơn rất nhiều. Hắn phải nhanh chóng tìm cách nâng cao thực lực, hoặc vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo một cách sâu sắc hơn nữa, nếu muốn bảo vệ nơi này. Con đường phía trước, dù đã được vạch ra rõ ràng, nhưng chắc chắn sẽ còn nhiều chông gai và bí ẩn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free