Cửu thiên linh giới - Chương 8: Bất Khuất Chi Khí: Vết Rạn Mở Rộng
Trong khoảnh khắc tưởng chừng như mọi thứ đã sụp đổ, một bóng người lặng lẽ bước ra từ đám đông, từ từ tiến về phía Trần Quản Sự và đám thuộc hạ. Đó chính là Lục Trường Sinh. Hắn không cao lớn, cũng không vạm vỡ, nhưng mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, kiên định, như đang đạp lên chính bản thân mình, đạp lên sự yếu đuối và nỗi sợ hãi. Làn da ngăm đen, trang phục đạo bào vải thô giản dị, không hoa văn, nhưng lại toát lên một khí chất khác lạ.
Trần Quản Sự và đám thuộc hạ đang đắc chí bỗng cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm. Những tiếng cười cợt tắt dần. Đám thuộc hạ, đang hống hách xô đẩy dân làng, bỗng nhiên chùn bước, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Lục Trường Sinh. Họ không cảm nhận được linh lực bùng nổ, không thấy khí tức tu sĩ mạnh mẽ, nhưng lại cảm thấy một sự trầm tĩnh, một vẻ vững chãi như núi cao, như vách đá sừng sững, không thể lay chuyển.
Lục Trường Sinh đứng chắn giữa Trần Quản Sự và những người dân làng đang sợ hãi. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt đen láy của mình, nhìn thẳng vào Trần Quản Sự. Ánh mắt ấy không chứa sự sợ hãi, không có sự tức giận bùng nổ, mà chỉ có một sự kiên định đến cùng cực, một sự tĩnh lặng sâu thẳm mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải cảm thấy lạnh gáy.
"An Bình Thôn này, không phải nơi ông muốn làm gì thì làm," Lục Trường Sinh cất lời. Giọng hắn trầm tĩnh, không cao, nhưng lại mang một sức nặng không thể xem thường, từng chữ như được khắc vào không khí. Lời nói của hắn không phải là sự thách thức hùng hổ, mà là một tuyên bố đanh thép, một lời khẳng định không chút do dự.
Trần Quản Sự giật mình. Hắn vốn quen thói hống hách, gặp ai cũng chỉ thấy sợ hãi, khúm núm. Đây là lần đầu tiên hắn thấy một người phàm, một kẻ ăn mặc giản dị như vậy, lại dám đối diện hắn với ánh mắt kiên định đến thế. Hắn cố giữ vẻ hung hăng, nhưng trong lòng đã dấy lên một chút bất an khó tả. Hắn nhíu mày, nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh, cố tìm kiếm một dấu hiệu của sự sợ hãi, hoặc ít nhất là một chút linh lực ẩn giấu. Nhưng hắn chỉ thấy một phàm nhân, một phàm nhân bình thường, giản dị đến mức không thể tin được.
"Ngươi là ai?" Trần Quản Sự hỏi, giọng điệu có chút gượng gạo, không còn vẻ kiêu căng như trước. "Dám xen vào chuyện của ta? Ngươi có biết ta là ai không? Sau lưng ta là ai không?" Hắn vung tay, chỉ vào đám thuộc hạ phía sau, cố gắng lấy lại khí thế. Nhưng ánh mắt của Lục Trường Sinh vẫn không hề dao động, vẫn kiên định nhìn hắn, như thể hắn chỉ là một con muỗi vo ve trước mặt.
Lục Trường Sinh không đáp lại câu hỏi của hắn. Hắn chỉ đứng đó, bất động như một tảng đá, ánh mắt vẫn thẳng thắn và không chút nhượng bộ. Khí chất trầm tĩnh, vững chãi của hắn như một bức tường thành vô hình, đẩy lùi sự hung hãn của Trần Quản Sự và đám thuộc hạ. Chúng cảm thấy một sự khó chịu, một cảm giác bị áp bức mà không thể lý giải. Hắn không dùng lời nói, không dùng hành động vũ lực, mà chỉ dùng sự hiện diện của mình, dùng đạo tâm kiên cố của mình để tạo ra một sức nặng vô hình, khiến kẻ thù phải do dự.
Trần Quản Sự lùi lại một bước nhỏ, ánh mắt hắn lướt qua Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn về phía đám thuộc hạ đang có vẻ chùn bước. Hắn không dám hành động liều lĩnh, bởi vì trực giác mách bảo hắn rằng kẻ phàm nhân trước mặt này không hề đơn giản. Hắn có thể không có tu vi, nhưng khí chất ấy, sự kiên định ấy, lại đáng sợ hơn bất kỳ linh lực bùng nổ nào.
An Bình Thôn vẫn chìm trong không khí căng thẳng, nhưng giờ đây, bên cạnh sự sợ hãi, đã có một tia hy vọng nhỏ nhoi, một cảm giác an toàn mong manh bỗng dấy lên trong lòng dân làng khi chứng kiến Lục Trường Sinh đứng đó, như một ngọn núi chắn gió. Họ không hiểu vì sao hắn lại có thể đối mặt với Trần Quản Sự một cách bình thản đến vậy, nhưng họ biết, hắn đã đứng ra bảo vệ họ. Và trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh, người phàm nhân mang linh căn tạp, đã lần đầu tiên đối mặt với cường quyền, không bằng sức mạnh hữu hình, mà bằng chính đạo tâm vững như bàn thạch của mình. Cuộc đối đầu này, dù chưa có máu đổ, đã báo hiệu một sự thay đổi lớn lao đang chờ đợi An Bình Thôn.
Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng ươm đầy khắp An Bình Thôn, nhưng không khí vẫn căng như dây đàn. Tiếng gà gáy, chó sủa ban sáng đã bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc. Mùi khói bếp thoang thoảng cùng mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của sự lo lắng, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh của sự chờ đợi. Dân làng tụ tập thành một vòng tròn lộn xộn, ánh mắt sợ hãi xen lẫn kinh ngạc dán chặt vào Lục Trường Sinh và Trần Quản Sự. Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và tấm lưng còng, đứng run rẩy phía sau Lục Trường Sinh, nhưng trong đôi mắt đục mờ của lão lại ẩn hiện một tia hy vọng mong manh. Trần Đại Trụ, vạm vỡ là thế, lúc này cũng chỉ dám nắm chặt chiếc cuốc trong tay, vẻ mặt phẫn nộ nhưng bất lực. Bà Mười và những phụ nữ khác ôm chặt lấy con trẻ, những tiếng nức nở thỉnh thoảng vang lên khe khẽ. Ngay cả Tiểu Hoa, cô bé thường ngày vẫn hay chạy nhảy vô tư, cũng đang bám chặt lấy vạt áo mẹ, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn Trường Sinh ca ca.
Trần Quản Sự, khuôn mặt nham hiểm giờ đây đỏ bừng vì bị bẽ mặt, chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay dường như đang run lên. Hắn đã quen thói coi thường phàm nhân, nhưng khí chất trầm tĩnh của Lục Trường Sinh lại khiến hắn cảm thấy bị áp chế một cách khó hiểu. Hắn không thể cảm nhận được bất kỳ luồng linh lực nào từ kẻ trước mặt, chỉ là một sự tồn tại tĩnh lặng đến đáng sợ, như một cái vực sâu không đáy. Hắn cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn nén cơn giận dữ đang bùng lên trong lồng ngực. "Ngươi... dám cản trở việc của Triệu Gia?" Hắn gằn giọng, cố gắng lấy lại uy thế. "Ngươi có biết hậu quả là gì không? Hồ Tam sẽ không bỏ qua đâu!" Hắn nhắc đến cái tên Hồ Tam như một lời nguyền rủa, một tấm bùa hộ mệnh cuối cùng.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng, như mặt hồ thu trong vắt. Hắn không đáp lại lời đe dọa của Trần Quản Sự, thay vào đó, hắn chậm rãi cất lời, giọng trầm mà vang vọng, từng từ như được đẽo gọt cẩn thận. "An Bình Thôn có luật của An Bình Thôn. Triệu Gia muốn gì, cứ nói rõ. Đừng hòng dọa dẫm." Lời nói của hắn không mang theo bất kỳ sự khoa trương hay ngạo mạn nào, chỉ là một sự thật hiển nhiên, một chân lý đơn giản mà bất cứ ai cũng phải nghe theo. Hắn không nói về quyền lực, về tu vi, mà chỉ nói về "luật", về sự "đúng sai", điều mà những kẻ như Trần Quản Sự đã quên từ lâu.
Lý Thôn Trưởng, nghe lời Lục Trường Sinh nói, bỗng cảm thấy một luồng khí ấm áp chạy dọc xương sống. Lão hít một hơi thật sâu, tiếng ho khan kéo dài, rồi mạnh dạn hơn, lão cất tiếng, giọng tuy vẫn run run nhưng đã có thêm phần kiên định. "Trường Sinh nói đúng. Chúng ta không có gì sai!" Lời của lão như một tia lửa nhỏ, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng dân làng. Trần Đại Trụ siết chặt tay vào cán cuốc, gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và thán phục nhìn Lục Trường Sinh. Bà Mười cũng ngừng nức nở, nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt đầy tò mò và thán phục.
Trần Quản Sự nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn đám dân làng đang dần lấy lại tinh thần, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt nham hiểm của hắn. Hắn không ngờ một phàm nhân như Lục Trường Sinh lại có thể khiến hắn mất mặt đến vậy. Hắn không thể ra tay, vì một lẽ kỳ lạ nào đó, hắn cảm thấy một sự e ngại vô hình khi đối diện với đôi mắt tĩnh lặng kia. Hắn biết, nếu hắn dám động thủ, dù Lục Trường Sinh không có tu vi, hắn cũng sẽ phải trả một cái giá nào đó. Đó là một cảm giác trực giác mách bảo, một linh tính mà ngay cả một tu sĩ cấp thấp như hắn cũng không thể bỏ qua.
"Được! Được lắm!" Trần Quản Sự nghiến răng, khuôn mặt vặn vẹo. "Các ngươi cứ chờ đó! Đừng nghĩ có kẻ lạ mặt dám lên tiếng là có thể thoát được! Hồ Tam sẽ đến, và khi đó, An Bình Thôn của các ngươi sẽ bị san bằng! Đừng trách ta không báo trước!" Hắn rống lên, rồi quay ngoắt người, vung tay ra hiệu cho đám thuộc hạ. "Đi! Chúng ta đi! Để xem chúng có thể kiên cường được bao lâu!"
Đám thuộc hạ, vẫn còn vẻ mặt bối rối, vội vã theo sau Trần Quản Sự. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng chủ nhân của chúng đã bị một phàm nhân làm cho bẽ mặt. Chúng lườm nguýt Lục Trường Sinh và dân làng, rồi nhanh chóng rời đi, để lại một làn bụi mịt mù trên con đường đất. Những lời đe dọa cuối cùng của Trần Quản Sự vang vọng trong không khí, như một đám mây đen đang dần kéo đến bao phủ An Bình Thôn.
Khi bóng dáng Trần Quản Sự và đám thuộc hạ đã khuất dạng, một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên khắp thôn. Dân làng nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt từ sợ hãi chuyển sang ngạc nhiên, rồi thành sự thán phục và biết ơn sâu sắc. Lý Thôn Trưởng bước tới, nắm lấy tay Lục Trường Sinh, đôi mắt rưng rưng. "Trường Sinh... ta... ta không biết nói gì nữa. Ngươi đã cứu cả thôn này." Trần Đại Trụ cũng vỗ mạnh vào vai Lục Trường Sinh, không nói nên lời. Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt hắn, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Hắn biết, mối đe dọa chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Lời đe dọa về Hồ Tam không phải là lời nói suông. An Bình Thôn đang đứng trước một cơn bão lớn, và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ là ngọn núi chắn gió.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, Lục Trường Sinh lặng lẽ rời khỏi An Bình Thôn, men theo con đường mòn quen thuộc dẫn tới Cổ Miếu Hoang Tàn. Không khí buổi chiều tà mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong tâm trí hắn lại là một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Những lời đe dọa của Trần Quản Sự, sự lo lắng của dân làng, tất cả dường như đã bị gột rửa, chỉ còn lại một cảm giác bình yên sâu thẳm.
Cổ Miếu vẫn hoang tàn như mọi khi. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong, những cột gỗ mục nát, và bức tượng thần linh đã mờ nhạt theo thời gian, tất cả đều mang một vẻ cổ kính, u tịch. Tiếng gió lùa qua những khe hở của mái ngói, tạo thành những âm thanh vi vu như lời thì thầm của quá khứ. Mùi rêu ẩm, mùi đất mục và mùi hương trầm đã tàn lụi từ ngàn xưa thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Lục Trường Sinh bước vào, không thắp đèn, chỉ để ánh sáng yếu ớt của buổi hoàng hôn lọt qua những ô cửa sổ vỡ, chiếu rọi lên thân ảnh hắn.
Hắn ngồi xuống vị trí quen thuộc, khoanh chân, lưng thẳng, đôi mắt từ từ khép lại. Hắn không vội vàng vận chuyển linh khí, mà chỉ để tâm trí mình chìm vào trạng thái tĩnh lặng sâu sắc nhất. Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng trong tâm trí, một hồ nước phẳng lặng không chút gợn sóng. Sự kiện ban sáng, tưởng chừng như một cơn bão táp, giờ đây chỉ còn là một làn gió nhẹ thoáng qua mặt hồ. Hắn không còn cảm thấy sự bất an về 'sức mạnh' như trước đây. Hắn biết, tu vi của hắn chưa tăng lên một cách rõ rệt, không có những luồng linh lực cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, không có những đột phá kinh thiên động địa như những gì hắn từng nghe về tu hành của các thiên tài. Nhưng hắn lại cảm nhận được một điều còn quý giá hơn – sự kiên cố dần của đạo tâm.
Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp cổ xưa mà hắn đang tu luyện, không chú trọng vào việc tăng cường sức mạnh linh lực một cách nhanh chóng. Thay vào đó, nó tập trung vào việc thanh lọc tâm hồn, củng cố ý chí, và xây dựng một nền tảng vững chắc cho đạo tâm. Mỗi lần hắn vận chuyển linh khí theo những chỉ dẫn cổ xưa, hắn không cảm thấy sự bùng nổ của năng lượng, mà là một sự tinh lọc chậm rãi, một sự hòa hợp sâu sắc hơn với thiên địa. Linh khí mỏng manh trong cổ miếu, dường như cũng cảm nhận được sự tĩnh lặng của hắn, từ từ len lỏi vào cơ thể, không cuồn cuộn mà nhỏ giọt, như sương đêm thấm đất.
"Tu vi chưa tăng, nhưng tâm ta vững. Đó là con đường của ta," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm, lời độc thoại nội tâm vang vọng trong cõi hư vô của ý thức. Hắn không còn hoài nghi về con đường mình đã chọn. Sự chậm rãi, sự khác biệt này không phải là yếu điểm, mà là một loại sức mạnh tiềm ẩn. Giống như một cái cây cổ thụ, nó không lớn nhanh như những cây non mới trồng, nhưng gốc rễ của nó ăn sâu vào lòng đất, vững chãi trước mọi phong ba bão táp. Đạo tâm của hắn giờ đây, như một tảng đá ngầm vững chắc, không bị lay chuyển bởi sóng gió bên ngoài, không bị lung lay bởi lời đe dọa hay sự sợ hãi.
Hắn nhớ lại ánh mắt sợ hãi của dân làng, tiếng nức nở của Tiểu Hoa, và cả khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ của Trần Quản Sự. Hắn không có sức mạnh để một mình chiến đấu với cả một đạo quân, nhưng hắn có đạo tâm để đứng vững, để bảo vệ những người yếu đuối hơn mình. Sự kiện ban sáng đã khẳng định niềm tin của hắn vào con đường này. Nó không chỉ là về việc tu luyện sức mạnh cá nhân, mà còn là về việc tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại của mình, về việc bảo vệ những điều mình trân trọng.
Lục Trường Sinh tiếp tục vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo, từng hơi thở đều đặn, từng nhịp đập của trái tim hòa cùng với sự tĩnh lặng của vũ trụ. Hắn cảm nhận được sự tinh vi của công pháp, nó không chỉ là những dòng linh lực luân chuyển, mà còn là những triết lý sâu xa về sự tồn tại, về sự cân bằng của vạn vật. Hắn không cần phải chạy đua với thời gian, không cần phải tìm kiếm những cơ duyên nghịch thiên. Hắn chỉ cần kiên trì, vững bước trên con đường đã chọn, để đạo tâm của hắn ngày càng kiên cố, để bản thân hắn trở thành một ngọn núi không thể lay chuyển, giữa một thế giới đầy biến động và hỗn loạn. Ánh trăng mờ nhạt dần thay thế ánh hoàng hôn, bao phủ Cổ Miếu trong một màn bạc huyền ảo, và Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng, tâm hồn hắn đã đi xa vạn dặm, hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ.
***
Đêm khuya, sau khi ánh trăng đã lên cao, xuyên qua màn sương đêm mờ ảo, Lục Trường Sinh rời khỏi Cổ Miếu Hoang Tàn. Hắn bước đi trên con đường mòn quen thuộc, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự trầm tư. Sương đêm giăng mắc khắp nơi, phủ một lớp trắng xóa lên những tán cây cổ thụ ven đường, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và có chút ma mị. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên một tiếng kêu lẻ loi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch. Hơi lạnh của sương đêm len lỏi qua lớp đạo bào vải thô, nhưng không thể chạm tới sự ấm áp và kiên định trong lòng hắn.
Khi đi ngang qua một gốc cây đa cổ thụ khổng lồ, thân cây xù xì, cành lá rủ xuống như một mái nhà tự nhiên, Lục Trường Sinh bỗng khẽ nhíu mày. Một mùi rượu thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi đất ẩm và mùi của thời gian. Dưới gốc cây, một bóng người lù khù đang ngồi đó, lưng dựa vào thân cây, tay cầm một cái bát sứt mẻ. Râu tóc bạc phơ như tuyết, quần áo rách nát tả tơi, nhưng đôi mắt lại tinh ranh lạ thường, ẩn chứa một sự thông tuệ của người từng trải. Đó là Lão Khất Cái, một nhân vật kỳ lạ thường xuất hiện ở An Bình Thôn, sống bằng cách xin ăn nhưng lại có vẻ biết mọi chuyện trên đời.
Lão Khất Cái khề khà một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn Lục Trường Sinh. Đôi mắt lão lóe lên một tia sáng kỳ lạ trong bóng đêm. "Thằng nhóc, gan lớn đấy. Dám đối đầu với Trần Quản Sự, lại còn khiến hắn phải cụp đuôi bỏ chạy." Giọng lão khàn đục, như tiếng đá lăn, nhưng lại mang một vẻ bất cần và có chút trào phúng. "Nhưng... Hồ Tam không phải chỉ là một Trần Quản Sự đâu. Hắn là một con sói thực sự, và hắn sẽ trở lại, mang theo bầy đàn... Còn ngươi, đường của ngươi khác người, cẩn thận kẻo bị kẹt giữa dòng nước xiết."
Lục Trường Sinh dừng bước, đứng đối diện Lão Khất Cái. Hắn không ngạc nhiên khi lão biết chuyện ban sáng, bởi lẽ Lão Khất Cái dường như có đôi mắt thấu thị mọi sự kiện trong thôn. "Lão tiên sinh nói gì, ta không hiểu rõ," Lục Trường Sinh đáp, giọng từ tốn, đầy sự tôn trọng. "Nhưng ta biết, ta sẽ bảo vệ nơi này." Lời nói của hắn không phải là một lời tuyên bố hùng hồn, mà là một lời hứa chắc chắn, được khắc sâu trong đạo tâm.
Lão Khất Cái bật cười khùng khục, tiếng cười vang vọng trong đêm tối. "Ha ha ha! Bảo vệ? Ngươi lấy gì mà bảo vệ? Một phàm nhân gầy gò như ngươi sao? Ngươi có biết Hồ Tam là ai không? Hắn là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba, hung tợn như mãnh thú. Đám sơn tặc của hắn, mỗi tên đều là những kẻ giết người không chớp mắt. Ngươi chỉ có một mình, làm sao chống lại được cả một bầy sói?" Lão lắc đầu, tỏ vẻ thương hại, nhưng trong ánh mắt lại có một sự đánh giá sâu sắc.
"Sức mạnh hữu hình không phải là tất cả, lão tiên sinh," Lục Trường Sinh bình thản đáp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lão Khất Cái. "Nếu ta có thể làm được điều gì đó, dù nhỏ bé, để An Bình Thôn không bị xâm hại, ta sẽ làm."
Lão Khất Cái ngừng cười, đôi mắt tinh ranh nheo lại, nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Lão đưa cái bát sứt mẻ ra, khề khà nói: "Muốn biết chuyện thiên hạ, cho ta một chén rượu! Nhưng chén rượu này, chưa đủ để mua hết những gì ngươi cần biết đâu. Đại thế đang biến động, linh khí hỗn loạn... chỉ kẻ có 'đạo' mới đứng vững." Lão Khất Cái nhấp một ngụm rượu từ cái bát, rồi lại nói tiếp, giọng nói pha lẫn giữa sự tỉnh táo và say xỉn. "Hồ Tam chỉ là một con muỗi nhỏ trong giông bão. Bên ngoài kia, gió đang nổi, bão đang đến. Những gì ngươi thấy ở An Bình Thôn chỉ là những vết rạn nứt nhỏ bé trên một tấm gương lớn. Sẽ có ngày, tấm gương đó vỡ tan, và khi đó, không một thôn làng nào, không một tu sĩ nào có thể đứng ngoài cuộc."
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, từng lời của Lão Khất Cái như những hạt sương đêm thấm vào tâm trí hắn. "Đại thế biến động, linh khí hỗn loạn," những từ ngữ ấy không còn xa lạ với hắn. Hắn đã từng mơ hồ cảm nhận được sự bất ổn của linh khí khi tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo. Lão Khất Cái đang xác nhận điều đó, và còn đưa ra một bức tranh rộng lớn hơn về một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự thay đổi.
"Vậy... ta phải làm gì?" Lục Trường Sinh hỏi, không phải vì sợ hãi, mà là sự khao khát tìm hiểu, tìm kiếm con đường.
Lão Khất Cái lại cười khùng khục, uống cạn ngụm rượu cuối cùng. "Làm gì ư? Ngươi đã biết rồi đó. Con đường ngươi chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Cứ đi đi, thằng nhóc. Đừng để vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán kia làm lu mờ. Nhưng nhớ kỹ, An Bình Thôn nhỏ bé này, không thể mãi là nơi trú ẩn của ngươi. Có những lúc, để bảo vệ một điều gì đó, người ta phải rời xa nó."
Nói rồi, Lão Khất Cái đứng dậy, thân hình lảo đảo nhưng bước chân lại vô cùng nhẹ nhõm. Lão biến mất vào bóng đêm, nhanh như một làn khói, chỉ để lại mùi rượu thoang thoảng và những lời nói đầy ẩn ý. Lục Trường Sinh đứng đó một mình, dưới ánh trăng mờ, giữa màn sương đêm dày đặc. Hắn nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thôn, nơi lão Khất Cái vừa biến mất. Những lời cảnh báo của lão về Hồ Tam, về "bầy đàn" của hắn, về "đại thế biến động" và sự cần thiết của một "đạo" kiên cố, tất cả đã gieo vào lòng hắn những hạt giống của sự lo lắng, nhưng cũng là những hạt giống của sự quyết tâm.
Hắn biết, An Bình Thôn đang đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với một Trần Quản Sự tham lam. Hồ Tam sẽ đến, và có thể, hắn chỉ là khởi đầu của một chuỗi biến cố lớn hơn. Trách nhiệm bảo vệ thôn làng, bảo vệ những người thân yêu, giờ đây nặng trĩu trên vai hắn. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của sương đêm và sự kiên cố của đạo tâm trong lồng ngực. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng hắn biết, hắn sẽ không bao giờ chùn bước. Bởi lẽ, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, bắt đầu từ sự kiên định ở An Bình Thôn này, đang dần mở rộng ra, tiến vào một thế giới Cửu Thiên Linh Giới đầy biến động.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.