Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 7: Đạo Tâm Sơ Thử: Vết Nứt An Bình

Đêm tối tĩnh mịch của khu rừng dần nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên nơi chân trời phía Đông. Sương mù giăng mắc, quấn quýt lấy những tán cây cổ thụ, tạo nên một bức màn hư ảo, huyền bí bao phủ lấy Cổ Miếu Hoang Tàn. Không khí se lạnh thấm sâu vào da thịt, mang theo hơi ẩm của đêm tàn và mùi đất ẩm, rêu phong đặc trưng của những kiến trúc cổ kính bị thời gian bào mòn. Tiếng gió đêm vẫn còn vương vấn, luồn lách qua những khe đá nứt nẻ, tạo nên những âm thanh hú rít nghe như tiếng ai oán của linh hồn cổ xưa, vang vọng trong không gian tịch mịch. Đâu đó, tiếng đá vụn lả tả rơi xuống từ những bức tường đổ nát, điểm xuyết thêm vẻ hoang tàn, tiêu điều của nơi này.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh lẽo, thân ảnh hắn dường như đã hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Mây mù bao phủ, khiến Cổ Miếu càng thêm phần cô tịch, ẩn chứa một vẻ bí ẩn mà không phải ai cũng có thể cảm nhận. Hắn đã nhập định sâu từ khi trăng còn treo lơ lửng trên đỉnh đầu, và giờ đây, khi bình minh đang hé rạng, tâm trí hắn vẫn chìm đắm trong dòng chảy của Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí trong cơ thể hắn không bùng nổ như thác lũ, không cuồn cuộn như sóng trào, mà lại chảy trôi một cách chậm rãi, tuần hoàn, như một dòng suối ngầm len lỏi qua từng thớ đất, từng mạch đá.

Hắn cảm nhận rõ rệt từng chút tinh hoa của linh khí được hấp thụ, không phải để thăng cấp vùn vụt, mà để gột rửa, để tôi luyện, để củng cố. Từng kinh mạch, từng huyệt vị, từng tế bào trong cơ thể hắn đều như đang được xoa dịu, được bồi đắp. Không có cảm giác sức mạnh tăng vọt, không có sự phấn khích của một bước đột phá lớn lao, chỉ có một sự ổn định sâu sắc, một cảm giác căn cơ đang dần được kiến tạo vững chãi như bàn thạch. Cảm giác này, Lục Trường Sinh biết, khác xa với những gì hắn từng nghe về con đường tu luyện của các tu sĩ khác – những người thường tìm kiếm sự bùng nổ, tốc độ, và sức mạnh tức thì.

Đã có những lúc, thoáng qua trong tâm thức hắn là một chút băn khoăn về sự chậm chạp này. Liệu con đường hắn chọn có thực sự đúng đắn, khi thế gian bên ngoài đang ngày càng hỗn loạn, khi những mối đe dọa đang dần hiện hữu? Liệu sự chậm rãi này có khiến hắn trở thành một kẻ lạc hậu, bị bỏ lại phía sau trong cuộc đua giành lấy sức mạnh và đạo thống? Nhưng những ý niệm đó chỉ như những hạt bụi thoáng qua trong gió, không đủ sức làm lay chuyển đạo tâm hắn.

Hắn nhớ lại lời Lý Thôn Trưởng, nhớ lại ánh mắt sợ hãi của Tiểu Hoa, nhớ lại sự bất lực của Trần Đại Trụ trước lời đồn về sơn tặc. Hắn cũng không quên cái cảm giác rung động bất ổn của linh khí mà hắn thoáng bắt được trong đêm qua, như một tiếng vọng đau đớn từ rất xa, báo hiệu về một thế giới đang rạn nứt. Những điều đó không làm hắn hoang mang, mà ngược lại, càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào Tàn Pháp Cổ Đạo.

*Chậm rãi... nhưng vững chắc. Đây mới là con đường chân chính, không phải hư danh phù phiếm,* hắn thầm nhủ trong nội tâm, lời lẽ như được khắc sâu vào từng tế bào. *Căn cơ vững chắc mới là gốc rễ của vạn đạo. Một cái cây muốn vươn cao ngàn trượng, ắt phải có bộ rễ cắm sâu vào lòng đất, hút lấy tinh hoa của đại địa. Một tòa thành muốn đứng vững giữa phong ba bão táp, ắt phải có nền móng kiên cố. Ta không tìm kiếm hào quang chói lọi, ta chỉ mong cầu một đạo tâm bất diệt, một ý chí không gì lay chuyển được.*

Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí lạnh lẽo nhưng tinh khiết tràn vào phổi, rồi lại nhẹ nhàng thoát ra. Cảm giác linh khí luân chuyển trong cơ thể hắn giờ đây không còn mơ hồ mà trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một dòng chảy vô hình đang lặng lẽ tái tạo lại mọi thứ. Từng tấc thịt, từng thớ gân, từng khúc xương đều như được tinh luyện, trở nên dẻo dai hơn, cứng cáp hơn, nhưng không hề thô kệch mà lại ẩn chứa một sự linh hoạt tiềm tàng. Đó là một quá trình chậm chạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, nhưng Lục Trường Sinh lại thấy mình hoàn toàn hòa hợp với nó. Hắn không còn cưỡng cầu, không còn cố gắng thúc ép, mà chỉ để mọi thứ diễn ra tự nhiên nhất, đúng như bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo.

Dần dần, sương mù tan bớt, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống nền đất ẩm ướt trong Cổ Miếu. Ánh sáng yếu ớt, mờ ảo ấy không đủ để xua đi vẻ u ám, cổ kính của nơi này, nhưng lại đủ để soi rõ gương mặt Lục Trường Sinh. Hắn từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một tia sáng kiên định, không chút nghi ngờ hay sợ hãi. Đó là ánh mắt của một người đã tìm thấy con đường của mình, và dù con đường ấy có chông gai, có khác biệt đến đâu, hắn cũng quyết tâm bước đi đến cùng.

Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi vương trên đạo bào vải thô. Từng cử chỉ đều toát lên vẻ ung dung, tự tại. Hắn biết, con đường tu hành của mình mới chỉ bắt đầu, và những thử thách phía trước còn rất nhiều. Nhưng hắn cũng tin rằng, với đạo tâm vững như bàn thạch này, với căn cơ đang dần được củng cố từng chút một này, hắn sẽ đủ sức đối mặt với mọi phong ba bão táp của Cửu Thiên Linh Giới.

***

Khi Lục Trường Sinh trở về An Bình Thôn, nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian. Giữa trưa, ánh nắng chói chang trải khắp sân thôn, khiến những mái ngói đơn sơ của những căn nhà tranh vách đất cũng ánh lên một màu cam ấm áp. Tiếng gà gáy lanh lảnh, tiếng chó sủa lác đác, và tiếng trẻ con chơi đùa khúc khích từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh yên bình, tĩnh lặng quen thuộc. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi rơm rạ khô và mùi đất ẩm sau sương đêm hòa quyện cùng hương hoa dại ven đường, phảng phất trong không khí trong lành, dễ chịu. Dân làng vẫn đang tất bật với công việc thường ngày, người gánh nước, kẻ phơi lúa, tất cả đều diễn ra một cách chậm rãi, tự tại.

Thế nhưng, khi Lục Trường Sinh bước vào trung tâm thôn, một cảm giác khác lạ chợt xâm chiếm tâm trí hắn. Không khí vốn dĩ yên bình giờ đây trở nên căng thẳng một cách bất thường. Tiếng cười đùa của trẻ con đã tắt hẳn, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng, những ánh mắt hoảng sợ. Hắn nheo mắt nhìn về phía cây đa cổ thụ lớn giữa làng, nơi thường là tụ điểm của những cuộc trò chuyện và sinh hoạt cộng đồng.

Dưới tán cây đa rợp bóng, một cảnh tượng chướng mắt đang diễn ra. Một đám người lạ mặt, ăn mặc có vẻ sang trọng hơn hẳn dân làng nhưng lại toát ra khí chất hung hãn, đang lớn tiếng quát tháo. Dẫn đầu bọn chúng là một kẻ có dáng người hơi thấp, bụng phệ, khuôn mặt nham hiểm với đôi mắt ti hí và bộ ria mép tỉa tót kỹ càng. Hắn ta đeo một chiếc nhẫn ngọc xanh biếc trên ngón trỏ, ánh lên vẻ kiêu căng và tham lam. Đó chính là Trần Quản Sự, một kẻ chuyên đi thu thuế cho các thế lực lớn hơn ở trấn Bình An. Bên cạnh hắn là vài tên thuộc hạ cao lớn, vai vế vạm vỡ, tay lăm lăm gậy gộc, đứng dàn hàng ngang, ánh mắt láo liên nhìn dân làng như thể đang săn mồi.

Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và tấm lưng còng, đang đứng trước mặt Trần Quản Sự, khuôn mặt nhăn nheo của ông hiện rõ vẻ lo lắng và bất lực. Ông run rẩy chắp tay, cố gắng trình bày: "Quan lớn... xin nương tay! Dân làng chúng tôi đã khó khăn lắm rồi, năm nay mùa màng không tốt, thu hoạch chẳng được bao nhiêu. Thuế má như cũ đã là gánh nặng lớn, giờ lại tăng gấp đôi thì làm sao mà sống nổi?" Giọng ông khàn đặc, xen lẫn sự run rẩy, ánh mắt cầu khẩn nhìn Trần Quản Sự.

Trần Quản Sự nhếch mép cười khẩy, lộ ra hàm răng ố vàng. Hắn vươn ngón tay đeo nhẫn ngọc, chỉ thẳng vào mặt Lý Thôn Trưởng, giọng nói the thé nhưng đầy uy hiếp: "Lý Thôn Trưởng, ngươi nghe cho rõ đây! Từ nay, thuế cống của An Bình Thôn sẽ tăng gấp đôi! Không nộp đủ, đừng trách ta không khách khí!" Hắn vung tay, ra hiệu cho đám thuộc hạ. Hai tên thuộc hạ lập tức xông lên, đẩy Lý Thôn Trưởng lùi lại, suýt nữa thì ngã sấp.

"Vô lý! Các ngươi dựa vào đâu mà đòi tăng thuế như vậy?" Một giọng nói trầm đục vang lên, đầy phẫn nộ. Đó là Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay còn cầm chặt chiếc cuốc quen thuộc. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, không thể che giấu sự tức giận khi chứng kiến Lý Thôn Trưởng bị chèn ép. Hắn bước lên, định can thiệp.

Trần Quản Sự liếc nhìn Trần Đại Trụ, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt. Hắn vỗ tay lên thanh đao của một tên thuộc hạ đứng gần đó, tiếng "leng keng" khô khốc vang lên giữa không khí căng thẳng. Hắn cười nham hiểm: "Dựa vào luật lệ là do ta đặt ra! Dựa vào cái này!" Hắn chỉ vào thanh đao, rồi lại chỉ vào đám thuộc hạ hung hãn của mình. "Và dựa vào cái này nữa! Ngươi, đồ dân đen ngu dốt, dám chống đối ư? Xem ra ngươi muốn nếm mùi đao kiếm!"

Ngay lập tức, hai tên thuộc hạ khác xông đến, một tên vung gậy dọa dẫm, tên còn lại dùng vai đẩy mạnh Trần Đại Trụ. Trần Đại Trụ tuy khỏe mạnh nhưng là phàm nhân, không quen đối phó với kẻ có võ công. Hắn loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã phịch xuống đất, chiếc cuốc văng ra xa. Tiếng dân làng xì xào lo sợ, nhưng không ai dám tiến lên can thiệp. Họ chỉ biết đứng từ xa, ánh mắt đầy bất lực và tuyệt vọng.

"Đại Trụ ca!" Một tiếng khóc thút thít vang lên. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn giờ đây đẫm lệ, đang ôm chặt lấy Bà Mười. Bà Mười, với dáng người nhỏ bé và mái tóc búi cao, cũng đang run rẩy, cố gắng che chở cho Tiểu Hoa, nhưng ánh mắt lanh lợi của bà cũng không giấu nổi sự hoảng sợ. "Ấy chà, lại có chuyện gì mới rồi đây! Lũ quan lại này đúng là không có nhân tính mà!" Bà Mười lẩm bẩm, nhưng giọng nói yếu ớt chỉ đủ cho vài người đứng gần nghe thấy.

Trần Quản Sự thấy Trần Đại Trụ đã ngã, hắn càng thêm đắc ý. Hắn vung tay, ra hiệu cho đám thuộc hạ bắt đầu lục soát, xô đẩy dân làng để tìm kiếm những món đồ có giá trị, hoặc ít nhất là tạo ra áp lực tinh thần. Không khí trong thôn trở nên hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng khóc của trẻ con, tiếng đồ đạc đổ vỡ vang lên, phá tan sự yên bình vốn có của An Bình Thôn. Lục Trường Sinh đứng lặng lẽ ở rìa đám đông, ánh mắt trầm tĩnh quan sát mọi việc. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ dâng lên trong lòng, nhưng đạo tâm hắn vẫn giữ một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, đây là thời điểm không thể để bản thân bị cảm xúc chi phối.

***

Mặt trời bắt đầu ngả về Tây, những tia nắng chiều tà yếu ớt nhuộm vàng đỉnh cây đa cổ thụ, nhưng không xua đi được không khí căng thẳng bao trùm An Bình Thôn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của sự sợ hãi và bất lực. Trần Quản Sự, sau khi chứng kiến dân làng đã hoàn toàn chìm trong sự hoảng loạn và tuyệt vọng, hắn tiếp tục giở giọng đe dọa. Hắn biết rõ điểm yếu của những người phàm tục yếu ớt này.

"Hừ! Các ngươi cứ thử chống đối xem!" Trần Quản Sự vươn tay vuốt ve chiếc nhẫn ngọc, ánh mắt nham hiểm đảo qua từng khuôn mặt sợ hãi của dân làng. "Nếu không chịu nộp đủ thuế, đừng trách ta không nhắc trước. Ta sẽ không khách khí đâu. Ta sẽ... 'mời' Hồ Tam và đám sơn tặc của hắn đến 'dạy dỗ' An Bình Thôn này một bài học nhớ đời! Khi đó, đừng hòng có lấy một mái nhà mà trú, đừng hòng có lấy một hạt gạo mà ăn! Đến cả cái mạng nhỏ bé của các ngươi cũng khó giữ!" Hắn cười vang một tràng man rợ, khoái trá nhìn những khuôn mặt dân làng trắng bệch đi vì sợ hãi. Lời đe dọa này như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim mỗi người dân An Bình Thôn, bởi vì Hồ Tam và đám sơn tặc của hắn là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất trong vùng.

Dân làng xôn xao, những tiếng than khóc nhỏ dần, thay vào đó là sự im lặng chết chóc. Lý Thôn Trưởng gục đầu xuống, đôi vai run rẩy. Trần Đại Trụ, tuy tức giận đến run người, nhưng cũng chỉ có thể nghiến răng, nắm chặt tay, không dám hành động. Tiểu Hoa nức nở không thành tiếng, vùi mặt vào vạt áo Bà Mười, cả thân hình bé nhỏ run lên bần bật. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy An Bình Thôn, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được bằng cả khứu giác, mùi của mồ hôi lạnh và không khí căng thẳng hòa lẫn trong gió.

Trong khoảnh khắc tưởng chừng như mọi thứ đã sụp đổ, một bóng người lặng lẽ bước ra từ đám đông, từ từ tiến về phía Trần Quản Sự và đám thuộc hạ. Đó chính là Lục Trường Sinh. Hắn không cao lớn, cũng không vạm vỡ, nhưng mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, kiên định, như đang đạp lên chính bản thân mình, đạp lên sự yếu đuối và nỗi sợ hãi. Làn da ngăm đen, trang phục đạo bào vải thô giản dị, không hoa văn, nhưng lại toát lên một khí chất khác lạ.

Trần Quản Sự và đám thuộc hạ đang đắc chí bỗng cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm. Những tiếng cười cợt tắt dần. Đám thuộc hạ, đang hống hách xô đẩy dân làng, bỗng nhiên chùn bước, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Lục Trường Sinh. Họ không cảm nhận được linh lực bùng nổ, không thấy khí tức tu sĩ mạnh mẽ, nhưng lại cảm thấy một sự trầm tĩnh, một vẻ vững chãi như núi cao, như vách đá sừng sững, không thể lay chuyển.

Lục Trường Sinh đứng chắn giữa Trần Quản Sự và những người dân làng đang sợ hãi. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt đen láy của mình, nhìn thẳng vào Trần Quản Sự. Ánh mắt ấy không chứa sự sợ hãi, không có sự tức giận bùng nổ, mà chỉ có một sự kiên định đến cùng cực, một sự tĩnh lặng sâu thẳm mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải cảm thấy lạnh gáy.

"An Bình Thôn này, không phải nơi ông muốn làm gì thì làm," Lục Trường Sinh cất lời. Giọng hắn trầm tĩnh, không cao, nhưng lại mang một sức nặng không thể xem thường, từng chữ như được khắc vào không khí. Lời nói của hắn không phải là sự thách thức hùng hổ, mà là một tuyên bố đanh thép, một lời khẳng định không chút do dự.

Trần Quản Sự giật mình. Hắn vốn quen thói hống hách, gặp ai cũng chỉ thấy sợ hãi, khúm núm. Đây là lần đầu tiên hắn thấy một người phàm, một kẻ ăn mặc giản dị như vậy, lại dám đối diện hắn với ánh mắt kiên định đến thế. Hắn cố giữ vẻ hung hăng, nhưng trong lòng đã dấy lên một chút bất an khó tả. Hắn nhíu mày, nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh, cố tìm kiếm một dấu hiệu của sự sợ hãi, hoặc ít nhất là một chút linh lực ẩn giấu. Nhưng hắn chỉ thấy một phàm nhân, một phàm nhân bình thường, giản dị đến mức không thể tin được.

"Ngươi là ai?" Trần Quản Sự hỏi, giọng điệu có chút gượng gạo, không còn vẻ kiêu căng như trước. "Dám xen vào chuyện của ta? Ngươi có biết ta là ai không? Sau lưng ta là ai không?" Hắn vung tay, chỉ vào đám thuộc hạ phía sau, cố gắng lấy lại khí thế. Nhưng ánh mắt của Lục Trường Sinh vẫn không hề dao động, vẫn kiên định nhìn hắn, như thể hắn chỉ là một con muỗi vo ve trước mặt.

Lục Trường Sinh không đáp lại câu hỏi của hắn. Hắn chỉ đứng đó, bất động như một tảng đá, ánh mắt vẫn thẳng thắn và không chút nhượng bộ. Khí chất trầm tĩnh, vững chãi của hắn như một bức tường thành vô hình, đẩy lùi sự hung hãn của Trần Quản Sự và đám thuộc hạ. Chúng cảm thấy một sự khó chịu, một cảm giác bị áp bức mà không thể lý giải. Hắn không dùng lời nói, không dùng hành động vũ lực, mà chỉ dùng sự hiện diện của mình, dùng đạo tâm kiên cố của mình để tạo ra một sức nặng vô hình, khiến kẻ thù phải do dự.

Trần Quản Sự lùi lại một bước nhỏ, ánh mắt hắn lướt qua Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn về phía đám thuộc hạ đang có vẻ chùn bước. Hắn không dám hành động liều lĩnh, bởi vì trực giác mách bảo hắn rằng kẻ phàm nhân trước mặt này không hề đơn giản. Hắn có thể không có tu vi, nhưng khí chất ấy, sự kiên định ấy, lại đáng sợ hơn bất kỳ linh lực bùng nổ nào.

An Bình Thôn vẫn chìm trong không khí căng thẳng, nhưng giờ đây, bên cạnh sự sợ hãi, đã có một tia hy vọng nhỏ nhoi, một cảm giác an toàn mong manh bỗng dấy lên trong lòng dân làng khi chứng kiến Lục Trường Sinh đứng đó, như một ngọn núi chắn gió. Họ không hiểu vì sao hắn lại có thể đối mặt với Trần Quản Sự một cách bình thản đến vậy, nhưng họ biết, hắn đã đứng ra bảo vệ họ. Và trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh, người phàm nhân mang linh căn tạp, đã lần đầu tiên đối mặt với cường quyền, không bằng sức mạnh hữu hình, mà bằng chính đạo tâm vững như bàn thạch của mình. Cuộc đối đầu này, dù chưa có máu đổ, đã báo hiệu một sự thay đổi lớn lao đang chờ đợi An Bình Thôn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free