Cửu thiên linh giới - Chương 6: Tĩnh Thủy Lưu Thâm: Đạo Tâm Bất Khuất
Gió đêm lướt qua những khe hở của Cổ Miếu Hoang Tàn, mang theo hơi lạnh se sắt và âm thanh rì rầm như tiếng thở dài của thời gian. Ánh trăng mờ nhạt từ kẽ hở trên mái vòm đổ xuống, vẽ nên những vệt sáng bạc loang lổ trên nền đất ẩm ướt, nơi rêu phong và dấu vết của một thời vàng son đã phai mờ. Từng cột đá nứt nẻ, từng bức tường đổ vỡ, tất cả đều chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng đêm rả rích và tiếng gió lùa qua tán cây cổ thụ bên ngoài vọng vào, càng làm nổi bật sự cô quạnh của chốn này. Mùi ẩm mốc của đất, của đá cũ kỹ, của rêu xanh phủ dày đặc, hòa quyện với chút hương hoang dại của cỏ cây, tạo nên một bầu không khí u hoài, tịch mịch.
Giữa không gian hoang phế ấy, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một phiến đá tương đối bằng phẳng. Ánh mắt hắn khép hờ, toàn thân thả lỏng, nhập định. Trước mặt hắn, mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo nằm im lìm, những nét cổ tự như ẩn như hiện dưới ánh trăng mờ ảo, dường như đang thì thầm những bí mật của một thời đại đã xa. Hắn đã ngồi đây từ khi màn đêm buông xuống, để tâm trí mình hòa vào sự tĩnh lặng, cố gắng lĩnh hội từng nguyên lý, từng dòng chảy linh khí mà Tàn Pháp Cổ Đạo chỉ dẫn.
Ban đầu, một sự sốt ruột nhỏ nhoi vẫn còn ẩn hiện trong tâm khảm hắn. Hắn đã từng nghe về việc tu sĩ đả thông kinh mạch, linh khí tràn đầy, cảm giác như hồng thủy vỡ bờ, cuồn cuộn mãnh liệt. Nhưng với Tàn Pháp Cổ Đạo, mọi thứ lại khác biệt một trời một vực. Dòng linh khí hắn cảm nhận được nhỏ bé đến mức gần như vô hình, như một sợi tơ mỏng manh luồn lách qua từng kinh mạch, từng huyệt vị. Nó không bành trướng, không nóng bỏng, cũng không lạnh lẽo. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạ thường, như mặt hồ thu không gợn sóng.
*“Không có cảm giác linh khí bành trướng, không có sự nóng bỏng hay lạnh lẽo... Chỉ là sự tĩnh lặng này. Chậm quá,”* Lục Trường Sinh thầm nhủ, một thoáng băn khoăn lướt qua tâm trí. Liệu con đường này có thực sự hiệu quả? Liệu nó có đủ sức mạnh để hắn đối mặt với những biến động của thế sự, với những kẻ sơn tặc đang lăm le phá hoại sự bình yên của An Bình Thôn? Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực hắn. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về các tu sĩ trẻ tuổi, thiên phú hơn người, chỉ trong vài năm đã có thể đột phá cảnh giới, nắm giữ sức mạnh kinh người. So với họ, con đường hắn đang đi chậm đến mức dường như không hề dịch chuyển.
Tuy nhiên, sự băn khoăn ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác thanh tịnh sâu sắc. Dòng linh khí bé nhỏ kia, dù chậm chạp, lại vô cùng tinh khiết, như dòng suối đầu nguồn chảy qua đá cuội, gột rửa mọi tạp niệm. Mỗi khi nó luân chuyển, hắn cảm thấy tâm trí mình càng thêm trong sáng, đạo tâm càng thêm vững vàng. Không có cảm giác bị vướng mắc, không có tạp niệm xâm lấn, chỉ có sự an nhiên tự tại, như một cây cổ thụ cắm rễ sâu vào lòng đất, mặc cho gió bão xoay vần.
*“Nhưng sự tĩnh lặng này... nó khiến tâm ta bình yên hơn bao giờ hết. Đây có lẽ là căn nguyên của đạo,”* hắn tự nhủ, ánh mắt khẽ mở, nhìn vào mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo với một sự tôn kính mới. Hắn nhận ra, giá trị của nó không nằm ở tốc độ hay sự bùng nổ của sức mạnh, mà nằm ở sự củng cố từ sâu bên trong, từ gốc rễ của bản thể. Tàn Pháp Cổ Đạo không hứa hẹn một con đường tắt để đạt đến đỉnh cao, mà nó là một con đường để xây dựng một nền móng vững chắc, kiên cố đến mức không gì có thể lay chuyển.
Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục chìm vào trạng thái nhập định. Toàn thân hắn, từ đầu đến chân, từ bên trong ra bên ngoài, đều đang hấp thụ thứ linh khí tinh khiết ấy. Từng mạch máu, từng tế bào như được tắm gội, trở nên trong sạch hơn, dẻo dai hơn. Không có cảm giác đột phá, nhưng hắn lại cảm thấy một sự ổn định ngày càng sâu sắc. Đây chính là cái "chậm mà chắc" mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã chỉ dẫn. Hắn chợt nghĩ đến những cây cổ thụ trăm năm, nghìn năm, chúng lớn lên chậm rãi, âm thầm, nhưng gốc rễ lại bám sâu vào lòng đất, thân cây vững chắc như thép, cành lá vươn cao che mát cả một vùng trời. Phải chăng, đó chính là ý nghĩa thực sự của con đường này?
Đêm dần về cuối, ánh trăng đã ngả sang màu bạc nhợt nhạt, báo hiệu bình minh sắp đến. Lục Trường Sinh mở mắt, cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Toàn thân hắn nhẹ bẫng, tinh thần minh mẫn. Tuy không có sự thay đổi rõ rệt về tu vi, nhưng hắn biết, trong sâu thẳm, đạo tâm của hắn đã được tôi luyện thêm một tầng. Hắn đứng dậy, phủi bụi bám trên đạo bào màu xám tro. Mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo được cất kỹ vào trong ngực. Cổ Miếu vẫn hoang tàn, nhưng trong lòng hắn, một con đường mới đã được khai mở, vững vàng và kiên định.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh nhuộm đỏ chân trời phía Đông, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây, Lục Trường Sinh đã trở lại An Bình Thôn. Hắn bước đi trên con đường mòn quen thuộc, cảm nhận từng hạt sương đêm còn đọng trên lá cỏ vương vào gấu quần. Không khí sáng sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi khói bếp nồng nàn từ những mái nhà đã đỏ lửa, mùi rơm rạ khô còn vương lại trên những cánh đồng mới gặt, và hương hoa dại thoang thoảng từ ven đường. Tiếng gà gáy râm ran từ khắp nơi, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống, của sự bình yên.
An Bình Thôn, vẫn như mọi ngày, thức giấc trong sự nhộn nhịp nhẹ nhàng. Những căn nhà tranh vách đất, mái ngói đơn sơ, ẩn mình giữa màu xanh ngút ngàn của ruộng đồng. Một vài người đàn ông đã vác cuốc ra đồng, bắt đầu một ngày làm việc mới. Phụ nữ rổn rảng tiếng cười nói bên giếng làng, giặt giũ, gánh nước. Trẻ con, với những khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, đang hồn nhiên nô đùa bên gốc cây đa cổ thụ ở giữa làng, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp không gian.
Khi Lục Trường Sinh đi ngang qua, hắn thấy Lý Thôn Trưởng đang đứng trò chuyện với Trần Đại Trụ ngay trước cổng nhà Trưởng thôn. Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng và mái tóc bạc trắng, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên sự ấm áp và từng trải, đang cầm chiếc tẩu thuốc cũ kỹ, nét mặt đầy ưu tư. Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay vẫn cầm chiếc cuốc quen thuộc, lắng nghe với vẻ mặt lo lắng không kém.
“Sơn tặc dạo này càng ngày càng ngang ngược, Đại Trụ à,” Lý Thôn Trưởng khẽ thở dài, làn khói thuốc từ tẩu thuốc bay lên lãng đãng. Giọng ông trầm ấm nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Chúng không chỉ cướp bóc lương thực, mà còn bắt người, đòi tiền chuộc. An Bình Thôn mình không biết còn yên bình được bao lâu.”
Trần Đại Trụ đặt cuốc xuống đất, xoa xoa bàn tay chai sạn. “Vâng, Thôn Trưởng. Mấy hôm trước, tôi đi chợ huyện, nghe nói Hắc Phong Sơn lại mở rộng địa bàn, chúng còn dám tấn công cả những làng lớn hơn mình gấp bội. Chúng ta... chúng ta có nên tìm cách đối phó không?”
“Đối phó ư?” Lý Thôn Trưởng lắc đầu, vẻ mặt càng thêm sầu muộn. “Bọn sơn tặc đó có tu sĩ hỗ trợ, chúng ta phàm nhân làm sao chống lại? Chuyện này, ta đã gửi người lên huyện báo cáo, nhưng quan phủ cũng chỉ hứa hẹn suông. Chỉ mong trời phật phù hộ...”
Lời nói của Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ không lớn, nhưng trong không khí tĩnh lặng của buổi sớm, nó vẫn lọt vào tai Lục Trường Sinh, như một lời nhắc nhở phũ phàng về mối hiểm nguy đang rình rập. Hắn đứng lại một lát, nhìn về phía Lý Thôn Trưởng, thấy rõ vẻ bất lực và tuyệt vọng trên khuôn mặt già nua của ông. Hắn cúi đầu chào hai người, khẽ gật đầu. Lý Thôn Trưởng và Trần Đại Trụ cũng gật đầu đáp lại, ánh mắt thoáng qua một chút ngạc nhiên khi thấy Lục Trường Sinh trở về sớm như vậy, nhưng rồi lại nhanh chóng quay lại với câu chuyện lo lắng của họ.
Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, nhưng tâm trí hắn không còn hoàn toàn tĩnh lặng như khi ở Cổ Miếu nữa. Hắn nhìn những đứa trẻ đang nô đùa, trong đó có Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Tiếng cười trong trẻo của chúng như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim hắn, nhắc nhở hắn về trách nhiệm nặng nề đang đặt trên vai.
*“Sự bình yên này... ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Dù con đường có chậm đến mấy,”* hắn tự nhủ, bước chân càng thêm vững vàng. Lý do hắn kiên trì với Tàn Pháp Cổ Đạo không phải vì danh vọng hay sức mạnh cá nhân, mà chính là vì những cảnh tượng bình dị này. Vì tiếng cười của Tiểu Hoa, vì sự lo lắng của Lý Thôn Trưởng, vì sự chất phác của Trần Đại Trụ, vì sự yên bình mong manh của An Bình Thôn.
Hắn khẽ mỉm cười với Tiểu Hoa khi đi ngang qua. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn hắn, miệng nở nụ cười tươi rói. “Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!”
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, nụ cười ẩn hiện trên khóe môi. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn hiểu rằng, con đường hắn chọn có thể chậm, có thể bị thế gian coi thường, nhưng nó là con đường duy nhất để hắn có thể thực sự đứng vững, thực sự bảo vệ những gì hắn trân quý. Hắn không thể để sự bình yên này bị cuốn trôi. Hắn đi thẳng về phía căn nhà nhỏ của mình, bóng dáng hắn hòa vào bức tranh bình minh của thôn làng, tĩnh lặng nhưng kiên cường.
***
Màn đêm lại buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Lần này, Lục Trường Sinh không trở lại Cổ Miếu Hoang Tàn. Hắn đã tìm thấy một lều nhỏ bí mật, ẩn mình sâu trong khu rừng rậm rạp gần thôn, nơi ít người qua lại và âm thanh của gió rừng, tiếng côn trùng đêm có thể che giấu mọi hoạt động. Không có ánh trăng soi rọi, khu rừng chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có tiếng lá cây xào xạc khi gió lùa qua, và mùi đất ẩm, mùi lá mục xen lẫn hương cây cỏ hoang dại nồng nàn.
Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên nền đất, xung quanh được bao bọc bởi những tán cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp như những cánh tay khổng lồ che chắn. Hắn đã không còn sốt ruột như đêm đầu tiên. Trải qua một ngày quan sát An Bình Thôn, nhìn thấy những nỗi lo lắng của Lý Thôn Trưởng và sự hồn nhiên của Tiểu Hoa, đạo tâm hắn càng thêm vững vàng. Hắn chấp nhận sự chậm rãi của Tàn Pháp Cổ Đạo, để linh khí luân chuyển một cách tự nhiên nhất, không cưỡng cầu, không vội vã.
Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, tâm trí chìm sâu vào trạng thái nhập định. Dòng linh khí tinh khiết, tuy nhỏ bé, nhưng lại vô cùng bền bỉ, tiếp tục luồn lách qua từng kinh mạch, từng huyệt vị, gột rửa và củng cố. Hắn không còn mong đợi một sự bùng nổ sức mạnh, mà chỉ tập trung vào cảm giác tinh khiết, vững chắc đang dần lan tỏa khắp cơ thể. Từng mạch máu, từng thớ thịt, từng tế bào đều như được tôi luyện, trở nên dẻo dai và kiên cố hơn. Hắn cảm thấy mình như một cây cổ thụ, rễ đang cắm sâu hơn vào lòng đất, hấp thụ từng giọt tinh hoa, từng chút dưỡng chất một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.
Thế gian bên ngoài đang biến động... Nhưng ta phải giữ vững bản ngã.
Trong một khoảnh khắc nhập định sâu, khi tâm trí hắn hoàn toàn thanh tịnh, vô tạp niệm, một cảm giác lạ lùng chợt lướt qua tâm thức hắn. Đó không phải là một âm thanh, cũng không phải một hình ảnh, mà là một sự rung động, một luồng linh khí hỗn loạn, bất ổn, như một tiếng vọng đau đớn từ rất xa. Nó không đến từ khu rừng này, cũng không phải từ An Bình Thôn. Nó đến từ một nơi xa xôi hơn, rộng lớn hơn, như một vết nứt vừa xuất hiện trên tấm màn vốn dĩ bình yên của thế giới.
Luồng linh khí đó mang theo sự hỗn loạn, bạo ngược, và một cảm giác nặng nề, u ám. Nó khiến tâm hồn Lục Trường Sinh thoáng rùng mình, như thể hắn vừa chạm vào một vết thương khổng lồ của Cửu Thiên Linh Giới. Đó chính là sự biến động của linh khí mà hắn đã nghe được từ những lời đồn đại ở Tụ Linh Các. Cổ di tích thức tỉnh, tà đạo trỗi dậy... những cụm từ đó bỗng trở nên sống động, hiện hữu hơn bao giờ hết, không còn là những câu chuyện xa vời.
Tuy nhiên, đạo tâm hắn không hề lay chuyển. Dòng linh khí tinh khiết của Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn tiếp tục luân chuyển, ổn định và vững chắc, như một bức tường thành kiên cố chống lại sự hỗn loạn từ bên ngoài. Cảm giác bất ổn chỉ thoáng qua, rồi tan biến, nhường chỗ cho sự thanh tịnh ban đầu. Hắn biết, thế gian đang trải qua một thời đại biến động lớn, một cơn phong ba bão táp đang hình thành. Nhưng hắn cũng tin rằng, con đường hắn chọn, tuy chậm, nhưng lại là con đường duy nhất để đứng vững giữa phong ba ấy mà không bị cuốn trôi.
*“Tốc độ không phải là tất cả. Sự vững chắc mới là nền tảng trường tồn,”* Lục Trường Sinh thầm nhủ, ý chí càng thêm kiên định. Hắn không chạy theo sức mạnh bùng nổ, không tìm kiếm sự thăng tiến chóng vánh. Hắn đang xây dựng một nền móng, một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Điều đó sẽ giúp hắn đối mặt với mọi phản phệ, mọi tâm ma mà các tu sĩ khác, những người chạy theo tốc độ, có thể không bao giờ vượt qua.
Mối đe dọa từ sơn tặc vẫn còn đó, lơ lửng như một đám mây đen trên đầu An Bình Thôn. Và giờ đây, hắn còn cảm nhận được sự bất ổn từ thế giới rộng lớn bên ngoài. Nhưng Lục Trường Sinh không nao núng. Hắn tiếp tục chìm sâu vào trạng thái nhập định, để linh khí tinh khiết của Tàn Pháp Cổ Đạo gột rửa và củng cố bản thân. Hắn biết, sớm muộn gì, hắn cũng sẽ phải đối mặt với những thử thách ấy. Và khi thời điểm đó đến, hắn sẽ vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để chinh phục, mà để bảo vệ, để giữ vững bản ngã giữa vòng xoáy luân hồi của vạn vật.
Con đường của Lục Trường Sinh, vẫn âm thầm, vẫn chậm rãi, nhưng đã bắt đầu cắm rễ sâu hơn, vươn mình mạnh mẽ hơn giữa đêm tối tĩnh mịch của khu rừng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.