Cửu thiên linh giới - Chương 5: Cổ Đạo Chi Tâm: Lắng Nghe Thế Gian
Ánh bình minh từ phía Đông rạng rỡ trải vàng trên những mái tranh nâu sẫm của An Bình Thôn, xua đi màn sương đêm còn vương vấn trên cây cỏ. Tiếng gà gáy vang vọng khắp thôn dã, đan xen cùng tiếng chó sủa lanh lảnh và tiếng chim hót líu lo từ những lùm tre xanh mướt. Một làn gió nhẹ mang theo hơi sương sớm và mùi đất ẩm sau một đêm dài, quyện lẫn mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà đã thức giấc, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của cuộc sống thôn quê.
Lục Trường Sinh ngồi cạnh khung cửa sổ nhỏ của căn nhà gỗ đơn sơ, ánh mắt dõi theo khung cảnh quen thuộc. Khuôn mặt thanh tú của hắn, vốn dĩ đã điềm tĩnh, giờ đây càng thêm phần trầm mặc, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đen láy lại là một sự kiên định không gì lay chuyển. Tâm trí hắn sau một đêm dài chiêm nghiệm, vật lộn với những nguyên lý thâm sâu của Tàn Pháp Cổ Đạo, đã đạt đến một sự thanh tịnh hiếm có. Những nghi hoặc về con đường cô độc, về sự chậm chạp của pháp môn này, giờ đã tan biến tựa sương mai.
Hắn nhìn thấy Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bím hai bên và khuôn mặt bầu bĩnh, đang cười khúc khích chạy đuổi theo một con bướm vàng trên sân. Bên cạnh là Lý Thanh, cô gái thôn quê giản dị trong chiếc áo vải thô màu xanh, đang nhẹ nhàng nhặt rau bên bờ suối. Nụ cười hồn nhiên của Tiểu Hoa, vẻ an yên của Lý Thanh, tất cả những hình ảnh bình dị ấy như một dòng suối mát lành tưới tắm cho đạo tâm của Lục Trường Sinh. Hắn biết, con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang theo đuổi không phải để truy cầu sức mạnh bá chủ, không phải để vươn tới đỉnh cao vạn trượng của tu hành giới chỉ vì danh vọng hay quyền lực, mà là để bảo vệ những điều giản dị, thuần túy này. Đó là lý do duy nhất khiến hắn chấp nhận sự cô độc, chấp nhận sự khác biệt.
Một thoáng ký ức về đêm qua chợt hiện về, cảnh Hồ Tam và lũ sơn tặc quấy phá, tiếng khóc nức nở của Lý Thanh, ánh mắt sợ hãi của Tiểu Hoa, và sự bất lực của Trần Đại Trụ. Cái cảm giác phẫn nộ và đau xót ấy vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó không còn là một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, mà đã hóa thành một dòng chảy âm ỉ, bền bỉ, củng cố thêm ý chí của hắn. Hắn đã từng muốn hành động ngay lập tức, muốn dùng sức mạnh để đẩy lùi hiểm nguy, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một cái nhìn khác. Sự vội vã chỉ dẫn đến sai lầm, sức mạnh không có nền tảng chỉ là cát bụi.
"Thế gian đều truy cầu tốc độ, mong muốn một bước lên mây, một chốc thành tiên. Mà Tàn Pháp này lại đi ngược lại, dạy ta cách lắng đọng, cách củng cố từ tận căn nguyên." Lục Trường Sinh tự nhủ, hơi thở đều đặn, mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo sự bình an. "Liệu ta có đúng khi chọn con đường cô độc này? Giữa một thế giới tu hành đang chạy đua vũ trang, chạy đua tốc độ để đạt đến những đỉnh cao mới, sự 'chậm rãi' của ta sẽ trở thành một điều dị biệt, một sự lạc lõng." Một thoáng hoài nghi lại khẽ lướt qua, như một áng mây mỏng trên bầu trời rạng sáng, nhưng nó nhanh chóng tan biến. Hắn không còn là thiếu niên nông nổi của ngày xưa, hắn đã trải qua quá nhiều gian khó, đã chiêm nghiệm quá nhiều về cuộc đời để bị những lời lẽ tầm thường hay ánh mắt phán xét làm lung lay.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa từ mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo đang âm thầm vận chuyển trong tâm trí. Nó không mang lại cảm giác bành trướng sức mạnh, không cuồn cuộn linh khí như những công pháp khác mà hắn từng nghe nói đến. Thay vào đó, nó mang đến một sự tĩnh lặng sâu sắc, một sự bền vững đến từ bên trong. Mỗi nguyên lý, mỗi ký tự cổ xưa mà hắn lĩnh hội, đều như những viên đá nền tảng, lặng lẽ đặt xuống, tạo nên một tòa tháp vững chãi của đạo tâm. Nó không vội vã xây lên những tầng cao chót vót, mà kiên nhẫn củng cố từng viên gạch đầu tiên.
"Tốc độ có thể mang lại lợi thế nhất thời, nhưng sự vững chắc mới là gốc rễ của vạn đạo." Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn sáng rõ như pha lê. "An Bình Thôn đang gặp nạn, nhưng nếu ta dùng sức mạnh chưa hiểu rõ, ta có thể gây hại nhiều hơn lợi. Phải vững chắc, phải thấu hiểu... đó mới là cách bảo vệ, cách hành đạo của ta." Lời nói nội tâm giờ đây đã mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển, không còn chút giằng xé hay đau đớn nào.
Quyết định không hành động vội vàng đêm qua, dù ban đầu đầy đau đớn và giằng xé, giờ đây lại càng củng cố thêm cho niềm tin của hắn vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Đó không phải là sự hèn nhát, mà là sự khôn ngoan, là sự trưởng thành trong đạo tâm. Một tu sĩ vội vàng, dù có sức mạnh nhưng không có căn cơ vững chắc, sẽ dễ dàng bị phản phệ, bị cuốn trôi bởi dòng chảy của đại thế, sẽ trở thành một con rối của nhân quả. Còn một người tu sĩ có đạo tâm kiên cố, dù chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc, mỗi thành tựu đều bền vững, không gì có thể lay chuyển.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo nhưng trong lành của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực, như một dòng linh khí thanh khiết đang làm mới tâm hồn hắn. Hắn đưa bàn tay lướt nhẹ qua một cuộn giấy cũ đặt trên bàn – một cuốn sách về những loại thảo dược địa phương, thứ mà hắn vẫn thường dùng để chữa bệnh cho dân làng. Nó không phải là Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng nó gợi cho hắn nhớ về sự kiên nhẫn, về việc tích lũy kiến thức từ những điều nhỏ bé nhất, về sự quan trọng của nền tảng. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn từ bối rối đã chuyển sang kiên định, ánh mắt chứa đựng một sự chấp nhận, một sự cam kết sâu sắc. Hắn chấp nhận con đường 'chậm mà chắc' của Tàn Pháp Cổ Đạo, chấp nhận sự cô độc, chấp nhận sự thử thách, chấp nhận cả những ánh mắt nghi ngờ và khinh thường mà hắn có thể phải đối mặt trong tương lai. Bởi lẽ, hắn biết, "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Và con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Tiếng bước chân nhỏ nhắn vang lên, Tiểu Hoa chạy đến bên cửa sổ, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn hắn.
“Trường Sinh ca ca, huynh dậy rồi!” Giọng nói trong trẻo của cô bé như xua tan đi mọi suy tư trong lòng hắn.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, đủ làm bừng sáng nét mặt điềm tĩnh của hắn. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm trí, một sự kết nối vô hình nhưng sâu sắc, rồi đứng dậy. Hắn bước ra ngoài, hít thở căng lồng ngực không khí trong lành của An Bình Thôn, ánh mắt dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, báo hiệu một ngày mới, một hành trình mới. Con đường tu luyện của Lục Trường Sinh sẽ là một hành trình dài, một cuộc chiến với chính bản thân và với cả thế giới xung quanh. Nhưng hắn tin rằng, sự kiên định này, sự vững vàng trong đạo tâm này, sẽ là nền tảng vững chắc để hắn vượt qua mọi cám dỗ và thử thách mà các tu sĩ khác không thể. Bản chất 'chậm mà chắc' của Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ không chỉ là một phương pháp tu luyện, mà còn là một triết lý sống, là chìa khóa để hắn đối phó với những phản phệ hoặc biến cố linh khí mà các công pháp khác không thể giải quyết, là ngọn hải đăng dẫn lối giữa biển cả biến động.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Câu nói ấy giờ đây đã trở thành một phần của hắn, một phần của đạo tâm đã được Tàn Pháp Cổ Đạo tôi luyện, khắc sâu vào tận xương tủy, vào tận linh hồn. Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự dao động, chỉ còn lại một sự bình tĩnh sâu sắc, một quyết tâm không gì lay chuyển, một ánh sáng trí tuệ vừa mới bừng lên. Con đường của Lục Trường Sinh, vừa mới bắt đầu, không ồn ào, không phô trương, nhưng đầy hứa hẹn và kiên định.
***
Buổi trưa, ánh nắng chang chang như đổ lửa xuống con đường đất đỏ dẫn ra khỏi An Bình Thôn. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, chậm rãi bước đi, phía sau là bụi đất mờ mịt. Hắn không vội vã, mỗi bước chân đều vững chãi, nhịp nhàng, như hòa mình vào nhịp đập của đất trời. Mục đích của chuyến đi này không phải để tìm kiếm cơ duyên hay truy cầu sức mạnh, mà chỉ đơn giản là để lắng nghe. Lắng nghe thế gian, lắng nghe những biến động đang diễn ra ngoài kia, những điều mà An Bình Thôn bé nhỏ này không thể thấu tỏ.
Cách An Bình Thôn không xa, nằm ngay ngã ba đường lớn dẫn đến vài thôn xóm lân cận và một vài thị trấn nhỏ hơn, là Tụ Linh Các. Tên gọi mỹ miều, nhưng thực chất chỉ là một quán trọ nhỏ bé, mái ngói đã bạc màu theo năm tháng, tường vách nhuốm màu thời gian. Tuy nhiên, đây lại là một điểm dừng chân lý tưởng cho những khách bộ hành, thương nhân, hay thậm chí là vài tu sĩ cấp thấp qua lại. Bởi lẽ, quán không chỉ phục vụ thức ăn và chỗ nghỉ, mà còn là nơi hội tụ của vô số tin tức, lời đồn đại từ khắp bốn phương.
Khi Lục Trường Sinh bước vào, một làn hương hỗn tạp của thức ăn, trà nóng, và mùi mồ hôi của người lữ hành xộc thẳng vào mũi hắn, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự trong lành của thôn quê. Quán trọ không lớn, chỉ có vài ba chiếc bàn gỗ thô kệch, nhưng lại khá đông đúc. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lanh canh, tiếng cười nói xôn xao, tất cả tạo nên một không khí náo nhiệt đặc trưng của chốn phàm trần.
"Khách quan, muốn dùng gì đây ạ? Quán nhỏ chúng tôi tuy đơn sơ nhưng tin tức lại không thiếu!" Ông Chủ Quán Trọ, một lão nhân béo tốt với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười xởi lởi, thoăn thoắt dùng một chiếc khăn trắng đã ố màu lau bàn, giọng nói oang oang vang khắp quán. Đôi mắt ti hí của lão sáng lên khi thấy Lục Trường Sinh, một vị khách trẻ tuổi, ăn mặc giản dị nhưng toát lên vẻ điềm đạm khác thường.
"Cho ta một chén trà thanh thủy là đủ." Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, giọng nói trầm ổn. Hắn chọn một chiếc bàn khuất trong góc, nơi có thể quan sát toàn bộ quán mà không gây chú ý.
"Trà thanh thủy ư? Khách quan thật là người thanh đạm!" Ông Chủ Quán Trọ cười khà khà, rồi quay sang gọi. "Tiểu Nhị! Một chén trà thanh thủy cho vị khách này!"
Tiểu Nhị, một thiếu niên gầy gò, nhanh nhẹn như sóc, mặc chiếc áo vải đã sờn rách, đáp lời rộn ràng. "Dạ có ngay ạ!" Hắn thoăn thoắt chạy đến bên bếp, rồi ngay lập tức mang ra một chén trà nghi ngút khói, đặt nhẹ nhàng trước mặt Lục Trường Sinh. "Khách quan ơi, món ngon đến rồi đây!" Dù chỉ là trà thanh thủy, nhưng Tiểu Nhị vẫn nói bằng giọng đầy nhiệt huyết, như thể đang dâng lên một món cao lương mỹ vị.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu cảm ơn. Hắn không vội uống trà, mà lặng lẽ quan sát. Từ vị trí của hắn, hắn có thể thấy rõ bên ngoài quán. Một Bán Hàng Rong với chiếc xe đẩy chất đầy các loại bánh trái, đồ dùng lặt vặt, đang rao hàng bằng giọng khàn đặc. "Ai mua gì không? Hàng tốt giá rẻ đây! Bánh rán nóng giòn, kẹo mạch nha thơm lừng!" Tiếng rao của y đan xen vào tiếng ồn ào trong quán, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống mưu sinh.
Cách đó không xa, một Phu Kéo Xe với thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang nghỉ chân bên lề đường, tựa vào càng xe. Gương mặt y hằn lên vẻ mệt mỏi, khắc khổ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Y là đại diện cho hàng vạn người lao động bình thường, những người ngày ngày vật lộn với cuộc sống, gồng gánh những gánh nặng mưu sinh.
Một cô bé nhỏ hơn Tiểu Hoa một chút, với khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem và chiếc áo vải cũ sờn, đang cầm một cái rổ nhỏ đựng vài chiếc bánh ngọt, rụt rè mời chào những người qua lại. "Mua giúp cháu đi ạ! Bánh ngọt mới ra lò ạ!" Giọng nói non nớt, yếu ớt của cô bé như một tiếng chuông nhỏ vang lên giữa sự ồn ào. Lục Trường Sinh nhìn Tiểu Bán Hàng, trong lòng dâng lên một cảm giác xót xa. Cuộc sống nơi phàm trần này, dù yên bình, nhưng cũng chứa đựng biết bao vất vả, gian truân. Những người dân vô tội ấy, họ xứng đáng được sống trong bình yên, không bị đe dọa bởi sơn tặc hay những biến động của thế cuộc.
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà. Vị trà đắng chát nhưng hậu vị lại thanh mát, như chính cuộc đời vậy. Rồi hắn lắng tai nghe những câu chuyện vãn vơ của mọi người xung quanh.
Ở một bàn khác, Ông Chủ Quán Trọ đang buôn chuyện với một vị khách trông có vẻ là thương nhân. "Nghe nói dạo này linh khí biến động dữ lắm, ở tận Mê Vụ Sâm Lâm còn có kẻ thấy ánh sáng lạ từ một cổ di tích nào đó thức tỉnh... Ai mà biết được, thiên hạ lại sắp có biến rồi chăng?" Giọng lão vừa nói vừa hạ thấp, mang theo chút thần bí và lo lắng.
Vị thương nhân kia gật gù, vẻ mặt đầy lo âu. "Đúng vậy, ta đi lại nhiều nơi, thấy rõ linh khí ngày càng hỗn loạn. Những kẻ tu hành cũng vì thế mà trở nên hung hãn, tranh đoạt tài nguyên gay gắt hơn. Sợ rằng, thời đại thái bình này sẽ không còn kéo dài được bao lâu nữa."
Lục Trường Sinh nghe những lời ấy, tâm trí hắn như một mặt hồ phẳng lặng, ghi nhận từng chi tiết. "Linh khí biến động", "cổ di tích thức tỉnh"... những từ ngữ này không còn xa lạ với hắn. Mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm trí hắn chính là một minh chứng cho sự tồn tại của những di sản cổ xưa. Hắn cũng cảm nhận được sự thay đổi của linh khí xung quanh, dù mờ nhạt, nhưng rõ ràng hơn so với những năm trước. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường đã chọn. Nếu thế gian sắp có biến, nếu linh khí hỗn loạn, thì một đạo tâm vững chắc, một căn cơ kiên cố mới là điều cần thiết nhất để đứng vững, để không bị cuốn trôi.
Hắn đảo mắt đến góc quán, nơi một Khách Bộ Hành lặng lẽ ngồi. Người này ăn mặc đơn giản, trên lưng mang theo một túi hành lý cũ kỹ, dáng vẻ trầm mặc, đôi mắt lộ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy từng trải. Y chỉ gọi một chén trà, không nói năng gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ thở dài khi nghe những lời bàn tán. Khi Ông Chủ Quán Trọ nhắc đến sự biến động của thế sự, Khách Bộ Hành khẽ nhấp một ngụm trà, rồi thốt ra một câu nói đầy suy tư: "Thế sự nhiễu nhương, tu sĩ cấp thấp như chúng ta cũng khó bề an ổn... Chỉ mong giữ được đạo tâm, không bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả."
Lời nói của Khách Bộ Hành như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh. Nó chạm đến tận sâu thẳm đạo tâm của hắn. Yếu tố "khó bề an ổn" không chỉ dành cho tu sĩ cấp thấp mà còn cho tất cả sinh linh trong thời đại biến động. Lục Trường Sinh hiểu rằng, con đường mà hắn chọn, dù chậm rãi, nhưng lại là con đường duy nhất để hắn có thể vững vàng đối mặt với những thử thách sắp tới. Nó không hứa hẹn sức mạnh bành trướng, không hứa hẹn sự nổi danh, mà hứa hẹn một sự bền vững, một sự kiên định trước phong ba bão táp.
Hắn lặng lẽ uống cạn chén trà, cảm nhận sự giao thoa của những câu chuyện, những thông tin, những số phận đang trôi nổi trong không khí. Thế giới bên ngoài An Bình Thôn quả thực rộng lớn, phức tạp và đầy biến động. Và hắn, một phàm nhân mang trong mình mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo, đang đứng ở ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, nơi mà sự lựa chọn của mỗi cá nhân sẽ định hình số phận của họ và của cả thế gian. Những lời đồn đại về linh khí, về cổ di tích, về sự hỗn loạn của thế cuộc, tất cả như những mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về một Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trước một thời đại đầy biến cố. Lục Trường Sinh đã lắng nghe, đã ghi nhận, và trong lòng hắn, một quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết đang trỗi dậy.
***
Khi mặt trời bắt đầu lặn về phía Tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lục Trường Sinh chậm rãi trở về An Bình Thôn. Ánh hoàng hôn vàng cam trải dài trên những cánh đồng lúa đã gặt, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến nao lòng. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo hơi mát lành và mùi hương quen thuộc của rơm rạ, của hoa dại, của khói bếp từ những căn nhà đã lên đèn. Tiếng cười nói của trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, tiếng chó sủa xa xa, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, êm dịu, như ru lòng người vào một giấc mộng an lành.
Hắn đi bộ về làng, thỉnh thoảng dừng lại để quan sát cảnh vật, tâm trí vẫn còn suy tư về những gì đã nghe được ở Tụ Linh Các. Những thông tin, dù mơ hồ và chỉ là lời đồn đại, đã vẽ nên một bức tranh về một thế giới rộng lớn hơn rất nhiều so với An Bình Thôn bé nhỏ này, một thế giới đầy biến động và tiềm ẩn hiểm nguy. "Linh khí biến động", "cổ di tích thức tỉnh", "thế sự nhiễu nhương"... những cụm từ ấy cứ văng vẳng trong tâm trí hắn, như những hạt mầm được gieo vào mảnh đất màu mỡ của đạo tâm.
Lục Trường Sinh nhận ra rằng, sự bình yên của An Bình Thôn, sự giản dị của cuộc sống nơi đây, chỉ là tạm thời, mong manh như ngọn đèn trước gió. Những kẻ sơn tặc quấy phá đã là một lời cảnh tỉnh, và giờ đây, những tin tức từ bên ngoài lại càng khiến hắn hiểu rõ hơn. Nếu không có một nền tảng vững chắc, một sức mạnh đủ để bảo vệ, thì tất cả những gì hắn trân quý đều có thể bị cuốn trôi bất cứ lúc nào. Và con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn chọn, tuy chậm, nhưng lại là con đường duy nhất để hắn có thể vững vàng đối mặt với những thử thách sắp tới.
Hắn bước qua cây đa cổ thụ ở giữa làng, nhìn những đứa trẻ vẫn còn nô đùa dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả. Chúng thật vô tư, hồn nhiên, chưa biết đến những biến động của thế sự bên ngoài, chưa biết đến những hiểm nguy đang chực chờ. Chính vì vậy, hắn càng thêm quyết tâm. "Không phải để xưng bá, không phải để thành tiên vạn trượng, chỉ để giữ lại được sự bình yên này." Hắn tự nhủ, bước chân càng thêm vững vàng.
Con đường dẫn hắn về nhà, xuyên qua những hàng rào dâm bụt, nơi những bông hoa đỏ thắm vẫn còn khoe sắc dưới ánh tà dương. Hắn ngước nhìn về phía Cổ Miếu Hoang Tàn, nơi in hằn bóng dáng đổ nát của nó trên nền trời đỏ rực. Nơi đó, mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo đã đến với hắn, mở ra một con đường hoàn toàn khác biệt. Trong mắt hắn, không còn sự bối rối hay lo lắng, chỉ còn ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển.
"Thế gian rộng lớn, hiểm nguy khôn lường. Nhưng ta có đạo của mình." Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng chứa đầy sức mạnh. "Sẽ kiên trì tới cùng. Đạo của ta không phải là nhanh nhất, không phải là mạnh nhất, nhưng nhất định sẽ là vững chắc nhất. Đạo của ta không phải để chinh phục vạn vật, mà là để bảo vệ những gì ta trân quý, để đứng vững giữa phong ba bão táp mà không bị cuốn trôi."
Hắn đã chấp nhận sự cô độc của con đường này. Hắn đã chấp nhận việc có thể bị thế gian xem thường, bị coi là dị loại trong một thời đại mà tất cả đều chạy theo tốc độ. Nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của mình. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, nó là một triết lý sống, là một con đường để hắn rèn giũa đạo tâm, để tâm hồn hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Câu nói ấy giờ đây đã khắc sâu vào tận xương tủy, vào tận linh hồn hắn. Nó không chỉ là một lời nhắc nhở, mà là một lời thề. Dù cho linh khí có hỗn loạn đến đâu, dù cho cổ di tích có thức tỉnh, dù cho tà đạo có trỗi dậy, hắn vẫn sẽ giữ vững bản tâm, bước đi trên con đường của riêng mình. Con đường ấy, dù chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều là sự tích lũy, là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về vạn vật, về sinh linh, về chính bản thân.
Lục Trường Sinh bước vào căn nhà nhỏ của mình. Căn phòng đã tối, nhưng tâm hồn hắn lại sáng bừng. Hắn biết, từ ngày mai, hành trình tu luyện thực sự của hắn sẽ bắt đầu. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đầy hứa hẹn và kiên định. Hắn sẽ âm thầm xây dựng nền móng, để rồi một ngày nào đó, hắn sẽ trở thành bức tường thành vững chắc nhất bảo vệ những gì hắn trân quý, và đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Con đường của Lục Trường Sinh, vừa mới bắt đầu, không ồn ào, không phô trương, nhưng đầy hứa hẹn và kiên định.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.