Cửu thiên linh giới - Chương 4: Chiêm Nghiệm Cổ Pháp: Đạo Tâm Khởi Nguyên
Bóng đêm đã buông xuống thật sâu, bao phủ Mê Vụ Sâm Lâm bằng một tấm màn nhung huyền bí, nhưng An Bình Thôn lại đang chìm trong ánh lửa bập bùng và sự hỗn loạn kinh hoàng. Lục Trường Sinh ẩn mình trong bụi cây, đôi mắt như xuyên qua bóng đêm mờ ảo, dõi theo từng chuyển động hỗn loạn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong không khí, một thứ mùi vị chua chát, đắng ngắt hơn cả mùi rượu nồng nặc hay mùi kim loại tanh tưởi mà bọn sơn tặc mang đến. Tiếng la hét, tiếng khóc thút thít của phụ nữ và trẻ con, tiếng đồ đạc đổ vỡ, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự bất lực. Gió đêm vẫn thổi, không còn mang theo hơi lạnh thuần túy của rừng sâu, mà thấm đẫm sự hỗn loạn, đẩy vào lòng hắn từng đợt sóng phẫn nộ. Cái lạnh lẽo ấy không chỉ từ thiên nhiên, mà còn từ sự tuyệt vọng của những thân phận phàm tục yếu ớt trước bạo lực, dường như đang cào xé tâm can hắn.
Hắn nhìn thấy Hồ Tam, gã sơn tặc có vết sẹo dài trên má, đang cười khẩy một cách ghê tởm. Áo da thú của hắn ta bẩn thỉu, xộc xệch, nhưng dường như lại càng tôn lên vẻ hung tợn, vô pháp vô thiên. Hồ Tam dùng chân đá mạnh vào một chiếc chum đất, khiến nó vỡ tan tành, những mảnh sành bắn tung tóe. "Cái gì mà không có? Hừ! Các ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc à? An Bình Thôn này tuy nhỏ, nhưng cũng có của ăn của để! Mau giao nộp hết những gì đáng giá, nếu không đừng trách ta vô tình!" Giọng Hồ Tam khản đặc, gằn từng tiếng, khiến những người thôn dân đang run rẩy co rúm lại càng thêm sợ hãi. Hắn ta lại túm lấy cổ áo Trần Đại Trụ, nhấc bổng người đàn ông vạm vỡ nhưng đang hoàn toàn bất lực lên. Trần Đại Trụ ho sù sụ, mặt tím tái, đôi mắt cầu xin van lơn. Cái cuốc vẫn nằm gọn trong tay anh, nhưng giờ đây nó nặng như chì, một gánh nặng của sự vô dụng, một biểu tượng của sự yếu đuối của phàm nhân.
"Tiểu Hoa... con ta..." Lý Thanh gào lên, tiếng khóc nghẹn ngào. Cô gái thôn quê giản dị ấy, đôi mắt trong sáng thường ngày giờ sưng húp, nước mắt giàn giụa. Nàng cố gắng lao tới, muốn che chở cho đứa con nhỏ đang bám vào chân nàng, khóc thút thít. Thế nhưng một gã sơn tặc khác đã nhanh chóng túm lấy tóc nàng, kéo giật ra phía sau. "Câm miệng! Đừng có làm phiền công việc của huynh đệ!" Hắn ta gằn giọng, rồi đẩy mạnh Lý Thanh ngã dúi dụi xuống đất. Đứa bé Tiểu Hoa, khuôn mặt bầu bĩnh giờ lem luốc nước mắt và bụi bẩn, bị tiếng quát dọa cho giật mình, khóc thét lên, tiếng khóc non nớt xé toang màn đêm, như một mũi dao đâm thẳng vào tim Lục Trường Sinh. Hơi lạnh của đêm khuya cùng với sự ẩm ướt của đất rừng, dường như thâm nhập vào tận xương tủy hắn, khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết, nhưng cũng quặn thắt hơn bao giờ hết.
Lục Trường Sinh cảm nhận một luồng nhiệt nóng dâng lên trong huyết quản. Hình ảnh Tiểu Hoa, đứa trẻ hồn nhiên vẫn thường chạy đến kéo vạt áo hắn, đôi mắt to tròn lấp lánh khi hắn kể chuyện cổ tích, giờ đây lại đang sợ hãi đến tột cùng, nức nở bám víu vào vạt áo Lý Thanh. Đôi tay hắn siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn. Cái cảm giác bất lực, cái khao khát muốn xông ra, muốn làm điều gì đó, dù là nhỏ nhất, để ngăn chặn cảnh tượng tàn bạo này, đang cuộn trào trong lòng hắn, như sóng dữ vỗ bờ, đập vào vách đá đạo tâm.
Nhưng rồi, một ý niệm lạnh lẽo chợt lóe lên, như một dòng nước băng giá dội thẳng vào ngọn lửa đang bùng cháy trong hắn, không phải để dập tắt, mà để tôi luyện. Nó không phải là sự hèn nhát, mà là một sự tỉnh táo đến khắc nghiệt, một lý trí sắt đá. Hắn nhớ lại những lời của Tàn Pháp Cổ Đạo vừa lĩnh hội. Về sự vững chắc của căn cơ, về đạo tâm bất biến. "Nếu cứ xông ra, ta có thể làm gì? Sức mạnh này... vẫn còn quá xa lạ. Nóng vội chỉ chuốc lấy bại vong!" Hắn tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo sự tự vấn sâu sắc. Một phàm nhân, dù có lòng dũng cảm đến đâu, cũng khó lòng chống lại một nhóm sơn tặc hung hãn, có vũ khí trong tay. Chưa kể, phía sau Hồ Tam, Thủ Lĩnh Sơn Tặc vẫn đứng đó, thân hình to lớn như gấu, khuôn mặt bặm trợn, tay cầm thanh đại đao sáng loáng, lưỡi đao phản chiếu ánh lửa lập lòe, ánh mắt lạnh lẽo, tàn nhẫn, đầy vẻ quyền uy tà ác.
Thủ Lĩnh Sơn Tặc, với khí chất hung hãn và quyền uy tà ác, lúc này đã tiến lên vài bước, ánh mắt lướt qua một lượt những ngôi nhà tranh vách đất đơn sơ, như một con mãnh thú đang đánh giá con mồi. "Hắc hắc, An Bình Thôn này cũng không tệ, làm nơi ẩn náu tạm thời vậy." Giọng hắn trầm đục, vang lên giữa tiếng hỗn loạn, mang theo một sự đe dọa còn đáng sợ hơn cả những lời la hét của Hồ Tam. Hắn không cần phải nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của hắn cũng đủ để dập tắt mọi ý định phản kháng yếu ớt, khiến không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề đến khó thở. Hắn ta nhếch mép cười, để lộ hàm răng ố vàng, một nụ cười tàn độc như ác quỷ. "Sau khi vơ vét xong, chúng ta sẽ ở lại đây vài ngày. Đêm nay, tất cả thanh niên nam nữ trong thôn, đều phải hầu hạ huynh đệ ta! Ai dám kháng cự, giết không tha!" Lời nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim những người thôn dân, cướp đi tia hy vọng cuối cùng của họ, khiến họ rơi vào vực sâu của tuyệt vọng.
Lục Trường Sinh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm tột cùng. Hắn hiểu ý của tên sơn tặc tàn bạo này. An Bình Thôn sẽ không chỉ bị cướp bóc, mà còn bị biến thành nơi trú ẩn cho bọn chúng, và những người dân vô tội sẽ phải chịu đựng những hành hạ nhục nhã, những nỗi đau còn hơn cả cái chết. Cái lạnh lẽo của đêm khuya, cùng với sự ẩm ướt của đất rừng, dường như thâm nhập vào tận xương tủy hắn, khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn biết mình không thể hành động một cách mù quáng, không thể để cảm xúc chi phối lý trí.
Quyết tâm bảo vệ những người thân yêu vẫn cháy bỏng trong lòng, nhưng giờ đây nó đã được bao bọc bởi một lớp vỏ lý trí cứng rắn, được Tàn Pháp Cổ Đạo định hình. Hắn sẽ không lao đầu vào chỗ chết một cách vô ích, không để sự nóng vội hủy hoại mọi thứ. Hắn cần sức mạnh, một sức mạnh thực sự, không phải là thứ cảm giác mơ hồ vừa lĩnh hội. Và để có được nó, hắn cần phải hiểu rõ Tàn Pháp Cổ Đạo, phải tôi luyện đạo tâm và căn cơ. Đây không phải là lúc của cảm tính, mà là lúc của sự kiên nhẫn và chiêm nghiệm sâu sắc. Con đường của hắn, đạo của hắn, cần được xây dựng từ nền móng vững chắc nhất, từ chính bản thân hắn.
Với một quyết định khó khăn nhưng kiên định, Lục Trường Sinh chậm rãi, cẩn trọng, bí mật rút lui khỏi rìa thôn. Bóng đêm ôm lấy hắn, che giấu sự tồn tại của hắn khỏi ánh mắt của bọn sơn tặc và cả những thôn dân đang tuyệt vọng. Hắn không quay đầu lại, không phải vì không muốn nhìn, mà vì hắn cần phải tập trung toàn bộ tâm trí vào mục tiêu duy nhất lúc này: khám phá bí ẩn của Tàn Pháp Cổ Đạo. An Bình Thôn, đêm nay, sẽ phải chịu đựng. Nhưng hắn thề, sẽ không có lần sau. Hắn sẽ trở lại, với một sức mạnh đủ để quét sạch mọi tà ác, đủ để bảo vệ ngôi làng thân yêu của mình, bằng chính con đường mà hắn đã lựa chọn.
***
Bóng đêm đã buông xuống thật sâu, bao phủ Mê Vụ Sâm Lâm bằng một tấm màn nhung huyền bí, và Cổ Miếu Hoang Tàn chìm trong sự tĩnh mịch gần như tuyệt đối. Lục Trường Sinh quay trở lại nơi hắn vừa lĩnh hội mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo. Không khí nơi đây vẫn vậy, tràn ngập sự cổ kính và một áp lực vô hình từ những phù văn đã bị thời gian xói mòn, như những dấu ấn của một nền văn minh đã lụi tàn. Tiếng gió hú ghê rợn qua các khe đá và những cột đổ nát, như tiếng thì thầm của các linh hồn cổ xưa đang kể lại những câu chuyện của một thời đại đã lùi xa, của những bí mật đã bị chôn vùi. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân hắn, tạo nên một bản nhạc đơn điệu nhưng đầy ám ảnh, như lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật.
Mùi đá cũ, rêu phong, và bụi bặm đặc trưng của nơi hoang phế quyện lẫn với một chút mùi hương đặc biệt của thời gian – một mùi đất pha lẫn sự mục nát nhưng vẫn có vẻ trang nghiêm, như thể đang lưu giữ một phần linh khí đã hóa thạch, một chút hơi thở của thần linh. Ánh trăng yếu ớt, như một dải lụa bạc mỏng manh, cố gắng xuyên qua những khe hở trên mái vòm đổ nát, tạo ra những vệt sáng lờ mờ, lập lòe trên nền đất, nhảy múa cùng với những bóng tối u ẩn, tạo nên một khung cảnh vừa huyền ảo vừa ma mị. Không khí lạnh lẽo thâm nhập vào da thịt, nhưng tâm trí Lục Trường Sinh lại bừng cháy, rực rỡ hơn bao giờ hết, tập trung vào một mục tiêu duy nhất.
Hắn ngồi xuống trước phiến đá cổ, nơi hắn đã chạm vào và tiếp nhận Tàn Pháp Cổ Đạo. Phiến đá vẫn y nguyên, không có gì khác biệt, như một khối đá vô tri vô giác, nhưng với Lục Trường Sinh, nó giờ đây đã trở thành một cánh cổng dẫn vào một thế giới tri thức hoàn toàn mới, một chân trời của những ý niệm sâu xa. Hắn khoanh chân, nhắm mắt, dồn hết tâm trí vào việc lĩnh hội Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng giải mã những ký tự và ý niệm cổ xưa đang cuộn xoáy trong tâm thức, như một dòng chảy vô tận của triết lý.
"Phiến đá này... nó đã trao cho ta cái gì? Một sức mạnh, hay một triết lý?" Hắn tự hỏi trong nội tâm, khi dòng chảy ký ức và những phù văn cổ đại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Chúng không phải là những pháp quyết phức tạp, không phải là những đường dẫn linh khí rõ ràng như những công pháp tu hành mà hắn từng nghe loáng thoáng. Thay vào đó, chúng là những ý niệm, những tư tưởng, những triết lý sâu sắc về bản chất của vũ trụ, về sự cân bằng của âm dương, về cái gốc của vạn vật, về sự tuần hoàn của hưng vong.
Ban đầu, hắn cảm thấy bối rối. Tâm pháp này, nó không đề cập đến việc hấp thụ linh khí nhanh chóng, không nói về việc đột phá cảnh giới cấp tốc, hay thi triển những thần thông hoa lệ, những chiêu thức uy trấn thiên hạ. Tất cả chỉ xoay quanh hai từ: "Đạo tâm" và "Căn cơ". "Công pháp này... không có đường dẫn linh khí, không có pháp quyết khẩu quyết rõ ràng. Chỉ là những ý niệm về 'tâm' và 'căn cơ'?" Hắn lặp lại trong tâm trí, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa của nó, nhận ra sự khác biệt đến kinh ngạc so với những gì hắn từng hình dung về tu hành.
Thế gian tu sĩ, ai ai cũng vội vã. Họ tranh giành linh khí, tranh đoạt tài nguyên, lao vào những cuộc chém giết để nhanh chóng nâng cao tu vi. Họ coi trọng sức mạnh ngoại tại, những thần thông hủy thiên diệt địa, những pháp bảo có thể nghiền nát núi sông, tất cả đều hướng đến sự cường đại tức thì. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo lại đi ngược lại hoàn toàn. Nó dường như đang nói với hắn rằng, tất cả những thứ đó chỉ là ngọn, là biểu hiện bên ngoài, là phù du. Cái gốc rễ, cái cốt lõi của tu hành, nằm ở chính bản thân người tu, ở sự vững vàng của nội tại.
"Căn cơ vững chắc, vạn pháp bất xâm. Đạo tâm kiên cố, vạn kiếp bất diệt." Những câu chữ cổ xưa, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân, một triết lý sâu xa mà hắn chưa từng được nghe, được thấy. Hắn bắt đầu hiểu ra. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một con đường dẫn đến sức mạnh tức thời, không phải là thứ công pháp cho phép hắn múa may thần thông, mà là một phương pháp để xây dựng một nền tảng vững chắc đến mức không gì có thể lay chuyển, một bức tường thành kiên cố chống lại mọi biến động của thời cuộc. Nó là sự tôi luyện từ bên trong, từ sâu thẳm tâm hồn, từ gốc rễ của vạn vật, chứ không phải là sự tích lũy linh khí từ bên ngoài, thứ có thể dễ dàng bị hao mòn hay cướp đoạt, hoặc bị phản phệ khi không đủ sức khống chế.
Hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào phiến đá, cái cảm giác "thân thuộc" kỳ lạ. Giờ đây, hắn hiểu. Đó không phải là sự thân thuộc của một công pháp, mà là sự thân thuộc của một triết lý sống, một con đường mà bấy lâu nay hắn vẫn vô thức tìm kiếm. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, mà là một con đường, một lối đi riêng biệt giữa muôn vàn đạo pháp khác. Nó không hứa hẹn thành công nhanh chóng, không vẽ ra viễn cảnh xưng bá thiên hạ hay trường sinh bất lão một cách dễ dàng. Thay vào đó, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn vô biên, sự tự nhận thức sâu sắc, và một ý chí sắt đá để đi theo con đường cô độc, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Màn đêm dần trôi qua, ánh trăng mờ nhạt dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bất động, như một pho tượng cổ xưa hòa mình vào cảnh vật. Hắn không hề hấp thụ linh khí, không hề cảm nhận được sự thay đổi nào rõ rệt trong cơ thể, không có đột phá cảnh giới hay linh khí cuộn trào. Nhưng trong tâm trí hắn, một sự biến đổi sâu sắc đang diễn ra. Những mảnh ghép của Tàn Pháp Cổ Đạo đang dần hình thành một bức tranh hoàn chỉnh, một bản đồ chỉ dẫn đến một con đường tu hành khác biệt, một đạo lộ của riêng hắn.
Hắn cảm thấy một sự thanh tịnh lạ thường, một sự tĩnh lặng mà ngay cả những tiếng gió hú hay tiếng lá khô xào xạc cũng không thể phá vỡ. Mặc dù bên ngoài An Bình Thôn vẫn đang chìm trong sự hỗn loạn và sợ hãi, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một hạt mầm của sự kiên định đã bắt đầu nảy nở, bén rễ sâu vào đất tâm hồn hắn. Hắn biết, con đường này sẽ rất dài, rất khó khăn, nhưng hắn cũng tin rằng, nó là con đường đúng đắn. Một con đường mà không phải ai cũng có thể lựa chọn, hay đủ kiên nhẫn để đi đến cùng.
Sự biến động của linh khí và lời đồn về cổ di tích thức tỉnh vẫn còn xa vời đối với Lục Trường Sinh lúc này, dù đôi lúc những ý niệm mơ hồ về chúng vẫn thoáng qua tâm trí hắn. Tâm trí hắn chỉ tập trung vào một điều duy nhất: làm thế nào để lĩnh hội Tàn Pháp Cổ Đạo một cách trọn vẹn nhất, để biến những triết lý trừu tượng thành nền tảng vững chắc của bản thân. Đây là chìa khóa, là nền tảng để hắn có thể đối mặt với những biến cố sắp tới, không chỉ là bọn sơn tặc, mà còn là cả đại thế đang biến động, những hiểm nguy còn ẩn chứa trong Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc này, có lẽ chính là câu trả lời cho mọi nghi hoặc, cho mọi hiểm nguy, cho mọi thử thách mà hắn sẽ phải đối mặt.
***
Khi những vệt sáng đầu tiên của rạng đông le lói phía chân trời, xé tan màn đêm bao phủ An Bình Thôn, Lục Trường Sinh lặng lẽ trở về căn nhà tranh vách đất của mình. Căn nhà vẫn yên tĩnh như mọi khi, chỉ có tiếng côn trùng đêm rả rích vẫn còn vương vấn đâu đó, cùng với tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc du dương nhưng cũng đầy cô tịch, như một lời thì thầm của buổi sớm. Mùi khói bếp đã nguội từ tối qua, hòa lẫn với mùi gỗ mục và không khí trong lành của thôn dã, mang đến một cảm giác quen thuộc đến nao lòng, nhưng cũng bị bao trùm bởi sự căng thẳng nội tâm của Lục Trường Sinh. Sự tĩnh lặng ấy chỉ càng làm nổi bật thêm những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí hắn.
Hắn không ngủ. Suốt đêm, tâm trí hắn bận rộn với những chiêm nghiệm về Tàn Pháp Cổ Đạo, về những ý niệm sâu xa mà nó mang lại. Hắn ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ đơn sơ, nơi một ngọn nến le lói được thắp vội vã, ánh sáng vàng yếu ớt chiếu rọi lên khuôn mặt trầm tư của hắn, hắt bóng lên vách nhà, tạo nên một hình ảnh đầy suy tư. Đôi mắt hắn hé mở, ánh lên vẻ mệt mỏi sau một đêm dài không ngủ, nhưng sâu thẳm trong đó lại là sự lĩnh ngộ, sự thấu hiểu, một ánh sáng trí tuệ vừa mới bừng lên. Những mảnh ghép rời rạc của Tàn Pháp, từng chút một, đã bắt đầu khớp nối vào nhau, hé lộ một bức tranh toàn cảnh về một con đường tu luyện hoàn toàn khác biệt, một đạo lộ mà hắn sẽ phải tự mình khai phá.
"Không phải nhanh, mà là vững. Không phải mạnh, mà là bền. Củng cố đạo tâm, ổn định căn cơ... Đó là ý nghĩa của Tàn Pháp này." Hắn lẩm bẩm trong tâm trí, như đang tự nói với chính mình, cũng như để khắc sâu thêm vào tiềm thức, để biến nó thành một phần máu thịt của mình. Sự tĩnh lặng của đêm khuya đã giúp hắn gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi tạp âm từ thế giới bên ngoài, để hoàn toàn chìm đắm vào dòng chảy tri thức cổ xưa. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong chính bản thân mình, không phải là sự tăng cường sức mạnh vật lý một cách phô trương, mà là một sự vững vàng trong tâm hồn, một sự kiên định trong ý chí, một sự khai mở của trí tuệ.
Hắn nhận ra, Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một phép thần thông để đánh bại kẻ thù ngay lập tức, mà là một phương pháp để tôi luyện chính mình, để tạo ra một "bản ngã" vững chắc như bàn thạch, một đạo tâm vạn pháp bất xâm. Nó không yêu cầu hắn phải chạy theo linh khí hỗn loạn của thời đại, không đòi hỏi hắn phải tranh giành tài nguyên với các tông môn lớn bằng mọi giá. Thay vào đó, nó hướng hắn vào bên trong, vào việc thấu hiểu bản thân, thấu hiểu quy luật tự nhiên, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và từ đó, kiến tạo nên một đạo lộ riêng biệt, một con đường chân chính.
"Thế gian đều truy cầu tốc độ, mà Tàn Pháp này lại đi ngược lại. Liệu ta có đúng khi chọn con đường cô độc này?" Một thoáng nghi ngờ chợt lướt qua tâm trí hắn, như một đám mây mỏng trên bầu trời rạng sáng, nhanh chóng tan biến. Hắn biết, con đường này sẽ cô độc, sẽ không được ai công nhận, thậm chí còn bị coi thường, bị chế giễu bởi những kẻ chỉ biết nhìn vào sức mạnh bề ngoài. Giữa một thế giới tu hành đang chạy đua vũ trang, chạy đua tốc độ để đạt đến những đỉnh cao mới, sự "chậm rãi" của hắn sẽ trở thành một điều dị biệt, một sự lạc lõng.
Nhưng rồi, hắn lại nhớ đến cảnh tượng ở An Bình Thôn đêm qua. Nhớ đến tiếng khóc của Lý Thanh, nhớ đến khuôn mặt sợ hãi của Tiểu Hoa, nhớ đến sự bất lực của Trần Đại Trụ. Cái cảm giác đau xót ấy lại một lần nữa nhắc nhở hắn về lý do tại sao hắn lại cần sức mạnh, không phải để thỏa mãn bản thân, mà để bảo vệ những gì hắn trân quý. "An Bình Thôn đang gặp nạn, nhưng nếu ta dùng sức mạnh chưa hiểu rõ, ta có thể gây hại nhiều hơn lợi. Phải vững chắc, phải thấu hiểu... đó mới là cách bảo vệ, cách hành đạo của ta." Hắn tự nhủ, lời nói nội tâm giờ đây đã mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Quyết định không hành động vội vàng đêm qua, dù đầy đau đớn và giằng xé, giờ đây lại càng củng cố thêm cho niềm tin của hắn vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Đó không phải là sự hèn nhát, mà là sự khôn ngoan, là sự trưởng thành trong đạo tâm. Một tu sĩ vội vàng, dù có sức mạnh nhưng không có căn cơ vững chắc, sẽ dễ dàng bị phản phệ, bị cuốn trôi bởi dòng chảy của đại thế, sẽ trở thành một con rối của nhân quả. Còn một người tu sĩ có đạo tâm kiên cố, dù chậm rãi, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc, mỗi thành tựu đều bền vững, không gì có thể lay chuyển.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo nhưng trong lành của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực, như một dòng linh khí thanh khiết đang làm mới tâm hồn hắn. Hắn đưa bàn tay lướt nhẹ qua một cuộn giấy cũ đặt trên bàn – một cuốn sách về những loại thảo dược địa phương, thứ mà hắn vẫn thường dùng để chữa bệnh cho dân làng. Nó không phải là Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng nó gợi cho hắn nhớ về sự kiên nhẫn, về việc tích lũy kiến thức từ những điều nhỏ bé nhất, về sự quan trọng của nền tảng. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn từ bối rối đã chuyển sang kiên định, ánh mắt chứa đựng một sự chấp nhận, một sự cam kết sâu sắc. Hắn chấp nhận con đường 'chậm mà chắc' của Tàn Pháp Cổ Đạo, chấp nhận sự cô độc, chấp nhận sự thử thách, chấp nhận cả những ánh mắt nghi ngờ và khinh thường mà hắn có thể phải đối mặt trong tương lai. Bởi lẽ, hắn biết, "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Và con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Con đường tu luyện của Lục Trường Sinh sẽ là một hành trình dài, một cuộc chiến với chính bản thân và với cả thế giới xung quanh. Nhưng hắn tin rằng, sự kiên định này, sự vững vàng trong đạo tâm này, sẽ là nền tảng vững chắc để hắn vượt qua mọi cám dỗ và thử thách mà các tu sĩ khác không thể. Bản chất 'chậm mà chắc' của Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ không chỉ là một phương pháp tu luyện, mà còn là một triết lý sống, là chìa khóa để hắn đối phó với những phản phệ hoặc biến cố linh khí mà các công pháp khác không thể giải quyết, là ngọn hải đăng dẫn lối giữa biển cả biến động.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Câu nói ấy giờ đây đã trở thành một phần của hắn, một phần của đạo tâm đã được Tàn Pháp Cổ Đạo tôi luyện, khắc sâu vào tận xương tủy, vào tận linh hồn. Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự dao động, chỉ còn lại một sự bình tĩnh sâu sắc, một quyết tâm không gì lay chuyển, một ánh sáng trí tuệ vừa mới bừng lên. Sáng nay, hắn sẽ không lao ra An Bình Thôn để chống lại bọn sơn tặc một cách mù quáng, mà hắn sẽ bắt đầu hành trình của riêng mình, âm thầm xây dựng nền móng, để rồi một ngày nào đó, hắn sẽ trở thành bức tường thành vững chắc nhất bảo vệ những gì hắn trân quý. Con đường của Lục Trường Sinh, vừa mới bắt đầu, không ồn ào, không phô trương, nhưng đầy hứa hẹn và kiên định.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.