Cửu thiên linh giới - Chương 3: Cổ Thạch Khai Linh: Mạch Đạo Khởi Nguyên
Bóng tối đã bắt đầu bao trùm Cổ Miếu Hoang Tàn khi Lục Trường Sinh trở lại. Không phải là sự trở lại vội vã, mà là một bước chân trầm tĩnh, có chủ đích. Hắn biết mình đã phát hiện ra điều gì đó quan trọng, một điều mà An Bình Thôn nhỏ bé, thậm chí cả thiên hạ rộng lớn ngoài kia, có lẽ còn chưa từng biết đến. Cái cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ, như một tiếng vọng từ ngàn xưa, thôi thúc hắn đào sâu hơn vào bí mật của những phù văn cổ đại.
Lần này, Lục Trường Sinh không còn vẻ thong dong của một người phàm dạo chơi nữa. Mỗi bước chân của hắn đều ẩn chứa sự thận trọng và một nỗi khát khao tìm hiểu. Gió đêm bắt đầu thổi lùa qua những khe nứt trên mái miếu đã đổ nát, tạo nên những âm thanh vi vút, như tiếng thở dài của thời gian. Mùi ẩm mốc của đá cũ, của rêu phong bám víu và bụi bặm ngàn năm, quyện vào không khí se lạnh, càng làm tăng thêm vẻ u tịch, bí ẩn cho nơi này. Những pho tượng không đầu, những cột đá sứt mẻ in bóng dưới ánh trăng mờ nhạt, trông như những hình nhân vô tri chứng kiến sự đổi thay của vạn vật.
Lục Trường Sinh bước sâu vào trong, đôi mắt đen láy quét qua từng ngóc ngách, từng bức tường đổ nát, như muốn tìm kiếm một dấu hiệu, một lời dẫn lối. Hắn cảm nhận được khí tức bí ẩn ngày càng mạnh mẽ, không phải là thứ linh khí dồi dào, sinh động như những gì hắn từng cảm nhận thoáng qua trong Mê Vụ Sâm Lâm, mà là một loại năng lượng thâm trầm, cổ xưa, như được đúc kết từ hàng vạn năm lịch sử. Nó không ồn ào, không cuồng bạo, mà tĩnh lặng, ẩn mình, giống như một dòng sông ngầm chảy sâu dưới lòng đất, chứa đựng vô vàn bí mật.
Khí tức đó dẫn hắn đến một góc khuất, nơi ánh trăng khó lòng chạm tới. Ở đó, nằm nghiêng một phiến đá lớn, xám xịt, cao quá đầu người. Bề mặt phiến đá không bằng phẳng, mà lồi lõm bởi những vết chạm khắc kỳ lạ. Lục Trường Sinh tiến lại gần hơn, ánh mắt dán chặt vào những phù văn chi chít trên phiến đá. Chúng không giống bất kỳ ngôn ngữ hay ký hiệu nào mà Già Làng hay Già Bà từng nhắc đến. Những đường nét uốn lượn, giao thoa, tạo thành những hình thù phức tạp, tinh xảo, như những dòng chảy vô tận của thời gian và không gian. Chúng đã bị thời gian ăn mòn, bị rêu phong che lấp, nhưng vẫn toát lên một vẻ thần bí khó tả.
"Khí tức này... không phải của linh khí thông thường," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói vang lên trong tâm trí, trầm tư và đầy chiêm nghiệm. "Nó cổ xưa hơn, thâm trầm hơn... Như thể nó đã tồn tại từ trước cả Vạn Cổ Khai Thiên." Hắn đưa ngón tay khẽ lướt nhẹ lên những ký tự. Cảm giác lạnh lẽo của đá cũ truyền qua đầu ngón tay, nhưng ngay lập tức, một luồng khí tức ấm áp, vi diệu, cũng vô cùng cổ xưa, trỗi dậy.
Ngay lập tức, một luồng sáng mờ ảo bùng lên từ phiến đá. Ánh sáng đó không chói lóa, không rực rỡ như phép thuật của những tu sĩ trong truyền thuyết, mà dịu dàng, như ánh sáng của một ngọn nến le lói trong đêm tối vô tận. Nó nhuộm màu xám xịt của phiến đá thành một sắc màu huyền ảo, lung linh. Lục Trường Sinh giật mình, nhưng không hề hoảng sợ. Hắn vẫn giữ nguyên ngón tay chạm vào phiến đá, đôi mắt mở to, đầy kinh ngạc và tò mò. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng vô hình, như một dòng chảy dữ dội, ùa vào tâm trí mình qua điểm tiếp xúc nhỏ bé đó.
Cùng lúc đó, một dòng thông tin cổ xưa, khổng lồ và hỗn loạn, như một trận hồng thủy, bất ngờ ập vào tâm thức hắn. Nó không phải là ngôn ngữ, cũng không phải là hình ảnh cụ thể, mà là những cảm nhận, những khái niệm, những tầng ý nghĩa chồng chéo, vượt xa mọi hiểu biết mà Lục Trường Sinh từng có. Đầu hắn như muốn nổ tung, nhưng nội tâm hắn, vốn dĩ đã được tôi luyện bằng sự điềm tĩnh và khả năng tự nhận thức sâu sắc, đã kịp thời ổn định. Hắn nhắm nghiền mắt lại, cố gắng hấp thụ, sắp xếp những mảnh vỡ tri thức đang cuộn trào trong tâm thức.
"Những ký tự này... ta chưa từng thấy, nhưng sao lại có cảm giác quen thuộc đến vậy?" Hắn tự hỏi trong đầu, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Cảm giác này không còn là mơ hồ như lần đầu chạm vào phù văn nữa, mà là một sự kết nối rõ ràng, như thể phiến đá này đã chờ đợi hắn từ ngàn vạn năm qua.
Dòng thông tin dần dần trở nên rõ ràng hơn, những khái niệm hỗn loạn bắt đầu kết nối thành một thể thống nhất. Lục Trường Sinh thấy mình đang chìm đắm trong một không gian vô tận, nơi những dòng chữ cổ, những hình ảnh tượng trưng về một phương pháp tu luyện hoàn toàn khác lạ đang dần hiện rõ. Đó không phải là cách hấp thu linh khí ồ ạt, không phải là việc chạy đua theo tốc độ để đạt được sức mạnh nhất thời. Mà là về việc lắng đọng, về sự kiên cố của nội tâm, về việc củng cố gốc rễ chứ không phải ngọn.
Trong tâm thức, hắn "thấy" một con đường tu hành cô độc, chậm rãi, nhưng bền vững như núi cao, sâu thẳm như đại dương. Tàn Pháp Cổ Đạo – cái tên đó chợt hiện lên trong đầu hắn, không phải từ ngôn ngữ mà từ sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của nó. Nó không hứa hẹn sức mạnh tức thì, không hứa hẹn thần thông quảng đại. Nó chỉ tập trung vào việc thanh tẩy tạp niệm, củng cố đạo tâm vững như bàn thạch, và xây dựng một căn cơ kiên cố, bất biến giữa vạn biến. Đó là một con đường đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, ý chí bền bỉ và khả năng tự chiêm nghiệm sâu sắc.
Lục Trường Sinh đứng bất động, đôi mắt nhắm nghiền, chìm sâu vào thế giới nội tâm. Thời gian dường như ngưng đọng trong Cổ Miếu Hoang Tàn. Hắn cảm nhận rõ từng hơi thở của Tàn Pháp Cổ Đạo, từng triết lý mà nó hàm chứa. Nó giống như một dòng suối trong vắt chảy qua tâm hồn hắn, rửa trôi mọi bụi b trần tục, mọi tạp niệm. Hắn "thấy" hình ảnh của một cây đại thụ cổ kính, gốc rễ cắm sâu vào lòng đất, thân cây vững chãi, cành lá vươn cao, bất chấp phong ba bão táp. Đó chính là con đường mà Tàn Pháp Cổ Đạo hướng tới: không phải là sự bùng nổ chói lọi, mà là sự tồn tại bền vững, trường cửu.
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm buông lụa đen lên vạn vật. Gió heo may thổi qua miếu, mang theo cái se lạnh của đêm khuya, nhưng Lục Trường Sinh không hề cảm thấy lạnh. Hắn đã chìm sâu vào một trạng thái huyền diệu, nơi thân thể và tâm trí hòa làm một với những tri thức cổ xưa. Mùi đá cũ, rêu phong trong miếu dường như cũng được thanh lọc, thay vào đó là một mùi hương thanh tịnh, như mùi của đất ẩm sau cơn mưa, hay hương hoa dại nở trong đêm.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng thâm thúy, sâu sắc hơn bao giờ hết. Phiến đá giờ đã trở lại bình thường, xám xịt và im lìm, không còn phát sáng hay toát ra luồng khí tức mạnh mẽ như trước. Nhưng Lục Trường Sinh biết, bên trong hắn đã có một sự thay đổi vĩ đại. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, một con đường mà hắn tin là đúng đắn, dẫu cho nó có chậm rãi, khác biệt đến nhường nào so với thiên hạ.
"Tàn Pháp Cổ Đạo... Củng cố đạo tâm, thanh tẩy tạp niệm, vững chắc căn cơ... Chậm rãi, nhưng vĩnh cửu," Lục Trường Sinh thầm thì, giọng nói chỉ vang vọng trong tâm trí hắn. "Đây không phải con đường của thiên hạ... nhưng nó lại khiến ta cảm thấy đúng đắn." Hắn chậm rãi lùi lại, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của những gì đã lĩnh hội. Hắn đưa tay chạm vào trán, cảm nhận một sự thay đổi vi tế trong tâm trí, như thể có một cánh cửa mới vừa được mở ra, một tiềm năng mới vừa được khai phá. Đạo tâm của hắn, vốn dĩ đã kiên định, giờ đây lại càng thêm vững chãi, như một cây cổ thụ đã cắm rễ sâu vào đất mẹ.
Hắn biết mình đã phát hiện ra một điều vĩ đại, nhưng cũng đầy thách thức. Con đường này không hề dễ dàng, nó đòi hỏi sự kiên định, kiên trì mà ít ai có được. Nhưng chính cái sự "khác biệt" và "chậm rãi" đó lại là điều thu hút hắn. Hắn không ham danh lợi, không truy cầu sức mạnh nhanh chóng. Cái hắn tìm kiếm là sự chân thật, là bản chất của tu hành, là sự hòa hợp với đạo trời đất. Và Tàn Pháp Cổ Đạo dường như đã mang đến cho hắn câu trả lời.
Bất chợt, một tiếng la thất thanh, xen lẫn tiếng chửi rủa và tiếng khóc thút thít, vang vọng từ phía An Bình Thôn. Âm thanh đó xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm và Cổ Miếu Hoang Tàn, kéo Lục Trường Sinh trở về thực tại một cách đột ngột. Tiếng la hét đó không phải là tiếng đùa giỡn, mà là tiếng kêu cứu, tiếng của sự sợ hãi và tuyệt vọng.
Lục Trường Sinh nhíu mày. Sự yên bình của An Bình Thôn, cái mà hắn luôn trân trọng và bảo vệ trong tâm khảm, đang bị đe dọa. Những lời của Tàn Pháp Cổ Đạo vừa lĩnh hội như tiếng chuông ngân vang trong tâm trí hắn, nhắc nhở về sự kiên định và bảo vệ. Đạo tâm vững như bàn thạch không chỉ là để tự mình tu luyện, mà còn để bảo vệ những gì mình trân quý.
Không chút do dự, Lục Trường Sinh vội vã chạy ra khỏi Cổ Miếu Hoang Tàn. Bước chân hắn thoăn thoắt, nhanh nhẹn hơn bao giờ hết, xuyên qua khu rừng đêm đầy bóng tối. Hắn men theo con đường mòn quen thuộc, hướng về phía thôn. Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh và cả những âm thanh hỗn loạn từ phía An Bình Thôn, càng khiến lòng hắn thêm nóng như lửa đốt. Hắn không phải là người ham tranh đấu, nhưng An Bình Thôn là nhà, là nơi hắn lớn lên, là những người thân yêu của hắn.
Khi ra đến rìa Mê Vụ Sâm Lâm, nơi giao với cánh đồng bao quanh An Bình Thôn, Lục Trường Sinh ẩn mình sau một bụi cây lớn, quan sát cảnh tượng trước mắt. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đuốc, cộng với ánh trăng non, đủ để hắn nhận ra tình hình. Một đám người lạ mặt, ăn mặc thô kệch, tay cầm đao kiếm, đang vây quanh vài thôn dân. Họ không phải là những kẻ xa lạ, mà là một nhóm sơn tặc mà hắn từng nghe loáng thoáng Già Làng nhắc đến, chuyên quấy phá các thôn làng nhỏ lẻ ở vùng biên.
Ở giữa đám đông hỗn loạn, một gã đàn ông có khuôn mặt bặm trợn, với vết sẹo dài từ trán xuống gò má, đang hùng hổ túm cổ Trần Đại Trụ. Hắn chính là Hồ Tam, kẻ cầm đầu một nhóm sơn tặc nhỏ, nổi tiếng vì sự hung hăng và tham lam. Áo da thú trên người hắn vừa bẩn thỉu vừa sặc mùi rượu.
"Mau nộp tiền ra đây, nếu không thì đừng trách! Đám phàm nhân các ngươi sống ở đây là phải biết điều!" Hồ Tam gằn giọng, bàn tay thô bạo siết chặt cổ Trần Đại Trụ, khiến anh ta ho sù sụ. Trần Đại Trụ, dù thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng do quanh năm làm đồng, nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ sợ hãi và bất lực. Tay anh ta vẫn nắm chặt cái cuốc, nhưng không dám giơ lên phản kháng.
"Chúng ta... chúng ta không có gì hết... Xin các vị đại gia tha cho..." Trần Đại Trụ khó nhọc nói, giọng run rẩy, ánh mắt cầu xin.
Bên cạnh Hồ Tam, một cô gái thôn quê giản dị, đôi mắt trong sáng thường ngày giờ đây ngập tràn nước mắt và sợ hãi, đang run rẩy co rúm. Đó là Lý Thanh, người mà Lục Trường Sinh vẫn thường gặp ở giếng làng. "Xin các vị đại gia tha cho... Chúng con chỉ là dân làng nghèo..." Lý Thanh van xin, tiếng khóc thút thít hòa lẫn tiếng gió thổi mạnh.
Đứng khoanh tay ở phía sau, ánh mắt lạnh lẽo quan sát, là một kẻ to lớn hơn, thân hình như gấu, khuôn mặt bặm trợn không kém. Hắn ta tay cầm một thanh đại đao sáng loáng, lưỡi đao phản chiếu ánh lửa, trông thật đáng sợ. Đây chắc chắn là Thủ Lĩnh Sơn Tặc, kẻ đứng đầu băng nhóm này, với vẻ tàn nhẫn và tham lam hiện rõ trên từng đường nét. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn đủ khiến không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt.
"Nói nhiều làm gì, lục soát! Ai chống cự thì giết!" Thủ Lĩnh Sơn Tặc lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm đục, như tiếng đá lăn, mang theo sự tàn bạo không thể nghi ngờ. Lập tức, đám sơn tặc còn lại xông vào, bắt đầu lục soát từng nhà, tiếng đổ vỡ, tiếng la hét và tiếng khóc càng lúc càng nhiều. Mùi rượu, mồ hôi của bọn sơn tặc và chút mùi kim loại tanh tưởi từ vũ khí của chúng, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại, tạo nên một sự hỗn loạn đến ghê tởm.
Lục Trường Sinh ẩn mình sau bụi cây, đôi mắt hắn từ vẻ trầm tư chiêm nghiệm giờ đây chuyển sang lạnh lẽo, sắc bén. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi tột độ trên khuôn mặt của những người thôn dân, những người mà hắn đã gắn bó từ thuở nhỏ. Bản tính hắn vốn không ham tranh giành, chỉ muốn giữ vững đạo tâm, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng chứng kiến cảnh tượng này, đạo tâm của hắn không hề lung lay, mà trái lại, nó càng trở nên kiên cố hơn.
Những lời của Tàn Pháp Cổ Đạo, những triết lý về sự vững chắc của căn cơ, về việc bảo vệ những gì mình trân quý, giờ đây không chỉ còn là những khái niệm trừu tượng. Chúng hiện hữu rõ ràng trong tâm trí hắn, trở thành một sức mạnh nội tại, một quyết tâm không thể lay chuyển. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng hắn không cảm thấy đau. Một quyết tâm im lặng, vững chắc hình thành trong lòng. An Bình Thôn không thể giữ mãi sự tĩnh lặng. Đại thế đã vận chuyển, và con đường của riêng hắn, đạo của hắn, giờ đây đã có một dấu mốc đầu tiên, một khởi đầu bí ẩn và đầy hứa hẹn. Và dấu mốc đó, không chỉ là việc tìm thấy một công pháp cổ xưa, mà còn là việc phải đứng lên bảo vệ những gì hắn trân quý.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.