Cửu thiên linh giới - Chương 2: Cổ Miếu Hoang Tàn: Dấu Vết Thời Khởi Nguyên
Bầu trời phía đông An Bình Thôn hửng sáng, nhuộm hồng những đám mây tơi tả như cánh chim non đang vỗ nhẹ thức giấc. Tiếng gà gáy vang vọng từ đầu thôn, xé toang màn đêm còn vương vấn sương lạnh, báo hiệu một ngày mới lại đến. Linh khí quanh An Bình Thôn, vốn đã có phần biến động từ đêm qua theo cảm nhận của Lục Trường Sinh, giờ đây lại trở về trạng thái yên bình quen thuộc, như một dòng sông sau cơn sóng ngầm, chỉ còn những gợn lăn tăn trên mặt nước. Nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, sự bình yên ấy lại mang một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn, bởi đêm qua hắn đã chạm đến một phần của sự hỗn loạn tiềm ẩn, của đại thế đang chuyển mình.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ thu, phản chiếu vầng dương đang nhô lên sau rặng tre. Hắn khẽ thở ra một hơi, luồng khí trắng mờ tan vào không gian buổi sớm. Dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, hắn bước ra khỏi căn nhà gỗ đơn sơ của mình. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy vẫn mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc, dù trong tâm khảm đang chất chứa vô vàn suy tư về vũ trụ rộng lớn mà hắn vừa “thấy” trong thiền định. Tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một sợi dây thô, đơn giản nhưng ngay ngắn. Bộ đạo bào vải thô màu xám, dù đã sờn cũ, vẫn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường đặc trưng của hắn.
Hắn đi về phía mảnh vườn nhỏ sau nhà, nơi những luống rau xanh mướt còn đọng hơi sương. Tiếng nước giếng kéo lên kẽo kẹt, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây. Mùi khói bếp đã bắt đầu thoảng bay từ những căn nhà lân cận, quyện với mùi đất ẩm, mùi hoa dại thơm ngát sau một đêm sương. Bầu không khí trong lành, mát rượi, tưới tắm tâm hồn. Lục Trường Sinh cầm gáo nước, tưới đều cho từng gốc rau, động tác chậm rãi, đều đặn, như thể mỗi giọt nước đều mang theo tâm ý của hắn. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, mỗi hành động đều chứa đựng sự tập trung tuyệt đối. Trong lúc đó, đôi mắt hắn vẫn quan sát tinh tế, từ chiếc lá non đang vươn mình đón nắng đến từng hạt bụi li ti nhảy múa trong tia nắng sớm. Hắn cảm nhận được sự sống đang cựa quậy, linh khí đang luân chuyển, dù đó chỉ là những dao động vi tế nhất mà một phàm nhân bình thường khó lòng nhận ra. Cái cảm giác về "dòng chảy linh khí cuộn trào" mà hắn đã cảm nhận đêm qua vẫn còn vương vấn, như một dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn, nhắc nhở hắn về một thế giới rộng lớn hơn, đầy biến động đang chờ đợi.
Khi hắn đang mải mê tưới rau, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía con đường đất nhỏ dẫn vào thôn.
“Trường Sinh ca ca, huynh lại đi đâu vậy?”
Lý Thanh, với mái tóc tết đuôi sam gọn gàng, bộ áo vải thô màu xanh đã sờn nhưng vẫn sạch sẽ, đang gánh hai thùng nước đi về phía giếng làng. Đôi mắt trong sáng của cô ánh lên vẻ vui vẻ khi thấy hắn.
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Ta ở nhà thôi, Thanh muội. Tưới rau một chút."
Lý Thanh đặt gánh nước xuống, tiến lại gần, nhìn vào luống rau xanh tốt. "Rau của Trường Sinh ca ca lúc nào cũng tươi ngon nhất thôn. Chắc tại huynh biết nói chuyện với chúng."
"Không phải ta nói chuyện, mà là ta lắng nghe chúng," Lục Trường Sinh đáp, giọng trầm ấm. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Cây cỏ cũng có ngôn ngữ riêng của mình."
Lý Thanh nghiêng đầu, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy vẻ khó hiểu nhưng cũng đầy ngưỡng mộ. "Huynh nói những điều lạ lùng quá, Trường Sinh ca ca. Nhưng mà, nghe huynh nói, ta lại thấy lòng mình yên bình hơn."
Hắn chỉ khẽ gật đầu, không giải thích thêm. Sự điềm tĩnh của hắn đôi khi khiến người khác khó hiểu, nhưng cũng chính là thứ thu hút họ.
Một lát sau, Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng và chiếc cuốc vác trên vai, đi ngang qua. Hắn là một trong những người nông dân chăm chỉ nhất An Bình Thôn.
"Trường Sinh, dậy sớm vậy sao?" Trần Đại Trụ lên tiếng, giọng nói chất phác nhưng đầy nhiệt huyết. "Cây lúa năm nay chắc bội thu, linh khí dồi dào, cây cối cũng phát triển tốt hơn. Ta thấy đất đai cũng màu mỡ lạ thường."
Lục Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, rồi lại nhìn xuống những thửa ruộng lúa xanh mướt của Trần Đại Trụ. "Đại Trụ huynh nói phải. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đất đai cũng cảm nhận được, cây cối cũng cảm nhận được. Thiên địa rộng lớn, vạn vật khởi nguyên..." Hắn lặp lại lời mình đã thầm nhủ đêm qua, nhưng lần này, giọng nói của hắn mang một chút suy tư sâu sắc hơn. "...Cứ sống cho tốt là được."
Trần Đại Trụ cười khà khà, không hiểu sâu xa ý tứ trong lời Lục Trường Sinh nhưng vẫn gật gù đồng tình. "Đúng vậy! Trời đất bao la, cứ sống cho tốt là được. Ta đi đây, phải ra đồng sớm kẻo nắng lên gắt."
Lục Trường Sinh tiễn biệt Trần Đại Trụ bằng một cái gật đầu. Hắn tiếp tục công việc của mình, nhưng tâm trí vẫn quay cuồng với những lời nói về "linh khí dồi dào" và "đất đai màu mỡ lạ thường." Những thay đổi vi tế ấy, tuy chưa rõ ràng nhưng đang dần hiển hiện trong cuộc sống thường nhật của thôn dân, như những gợn sóng đầu tiên báo hiệu một cơn thủy triều sắp đến. Những lời thì thầm của Bà Mười về "linh khí" và "người tu hành" xa xôi, lời kể của Già Làng về "Vạn Cổ Khai Thiên," tất cả đều đan xen vào những cảm nhận của chính hắn, tạo nên một bức tranh hỗn độn nhưng đầy hứa hẹn.
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng vàng óng khắp An Bình Thôn, Lục Trường Sinh hoàn tất việc tưới rau. Hắn đi vào nhà, lấy ra một chiếc giỏ mây và một con dao nhỏ. Hôm nay, hắn định vào rìa Mê Vụ Sâm Lâm để hái một vài loại linh thảo mà Già Làng cần để sắc thuốc, đồng thời đặt bẫy thú nhỏ kiếm thêm thức ăn. Đây là công việc quen thuộc của hắn, một phần của cuộc sống mưu sinh giản dị.
Trước khi đi, hắn ghé qua gốc cây đa cổ thụ ở giữa thôn, nơi lũ trẻ thường tụ tập chơi đùa. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, đang chơi trò đuổi bắt với vài đứa trẻ khác. Thấy Lục Trường Sinh, cô bé lập tức chạy đến, ôm chầm lấy chân hắn.
“Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!” Cô bé líu lo, dù hắn mới chỉ đi từ nhà ra.
Hắn khẽ xoa đầu Tiểu Hoa, ánh mắt hiện lên một tia dịu dàng hiếm thấy. "Ta không đi đâu xa, Tiểu Hoa. Chỉ vào rừng một lát thôi."
"Huynh nhớ về sớm kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe nhé!" cô bé hồn nhiên nói.
"Được rồi," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm ấm. "Huynh sẽ về sớm."
Hắn bước đi, để lại sau lưng tiếng cười đùa của lũ trẻ và sự bình yên của An Bình Thôn. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, nhẹ nhàng, hòa vào nhịp điệu của đất trời.
***
Khi mặt trời đã nghiêng về phía tây, báo hiệu buổi trưa đã điểm, Lục Trường Sinh đã ở sâu hơn một chút ở rìa Mê Vụ Sâm Lâm. Khác với sự ồn ào, tấp nập của An Bình Thôn, nơi đây chỉ có tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng chim hót véo von từ trên cao và tiếng côn trùng rả rích ẩn mình trong tán lá. Ánh nắng xuyên qua những tán cây cổ thụ cao vút, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm. Không khí mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và hương thơm dìu dịu của các loại cây dại.
Hắn khéo léo luồn lách qua những bụi cây rậm rạp, đôi mắt tinh anh quét khắp xung quanh. Lục Trường Sinh có một giác quan nhạy bén đặc biệt đối với thiên nhiên, một sự kết nối sâu sắc với đất trời mà ngay cả những thợ săn lão luyện trong thôn cũng không thể sánh bằng. Hắn có thể cảm nhận được từng sự thay đổi nhỏ nhất trong môi trường, từ hướng gió, độ ẩm của đất, cho đến những dao động mơ hồ của linh khí. Đó là một khả năng bẩm sinh, được mài giũa qua những năm tháng sống hòa mình với tự nhiên.
Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị dây leo chằng chịt bủa vây, nơi thường mọc một loại linh thảo có tác dụng an thần mà Già Làng thường dùng. Hắn cẩn trọng dùng con dao nhỏ cắt lấy những lá thảo dược tươi tốt. Khi đang thu hái, một cảm giác khác lạ chợt xộc đến trong tâm trí hắn. Nó không phải là sự biến động hỗn loạn như đêm qua hắn cảm nhận về đại thế, mà là một sự tĩnh lặng đến bất thường, một khoảng trống trong dòng chảy linh khí quen thuộc.
Lục Trường Sinh ngừng động tác, đôi mắt khẽ nheo lại. Hắn nhắm hờ mắt, hít sâu một hơi, để toàn bộ giác quan tập trung vào cảm giác kỳ lạ ấy. "Linh khí nơi đây... có gì đó khác lạ. Không phải là sự biến động thường thấy, mà là một sự tĩnh lặng đến bất thường." Hắn thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, trầm lắng và đầy chiêm nghiệm.
Khu vực này vốn là nơi ít người qua lại trong Mê Vụ Sâm Lâm, bởi nó nằm sâu hơn một chút so với những con đường mòn quen thuộc của thôn dân, và cũng không có gì đặc biệt để thu hút họ. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của linh khí lại không phải là sự thiếu vắng, mà là một cảm giác như bị nén lại, bị phong tỏa, tạo thành một vùng không gian riêng biệt, tách rời khỏi dòng chảy tự nhiên của khu rừng.
Hắn mở mắt, ánh mắt quét qua những tán cây. Phía trước hắn, cách đó không xa, là một khu vực mà cây cối dường như mọc rậm rạp và dày đặc hơn hẳn những nơi khác, tạo thành một bức tường xanh mờ ảo. Những cây cổ thụ ở đó cũng có vẻ già cỗi hơn, thân cây to lớn và phủ đầy rêu phong. Điều đặc biệt là màu sắc của thảm thực vật ở đó cũng có chút khác lạ, xanh đậm hơn, có phần u tối hơn, như thể chúng đang hấp thụ một thứ năng lượng khác biệt.
Một tảng đá lớn nằm chắn ngang lối đi, phủ đầy rêu xanh mướt, nhưng hình dạng của nó lại không tự nhiên chút nào. Nó không phải là một khối đá tròn trơn láng do nước chảy bào mòn, cũng không phải là một khối đá sắc cạnh do địa chấn tạo thành. Thay vào đó, nó mang một hình dáng kỳ lạ, như một khối lập phương khổng lồ bị vùi lấp một phần, với những đường nét cứng nhắc, góc cạnh ẩn hiện dưới lớp rêu phong.
Sự tò mò, một cảm xúc hiếm hoi nhưng sâu sắc, trỗi dậy trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn luôn điềm tĩnh, không ham tranh giành, nhưng đối với những điều bí ẩn, những dấu vết của thời gian và vũ trụ, hắn lại có một sự tò mò vô tận. Đó là một phần của bản chất điềm tĩnh, khả năng quan sát tinh tế và sự kết nối sâu sắc của hắn với thế giới. Hắn cảm thấy mình cần phải tìm hiểu, phải khám phá cái sự tĩnh lặng bất thường này.
Cẩn trọng từng bước, Lục Trường Sinh rời khỏi con đường mòn quen thuộc. Hắn khẽ gạt những cành lá khô, tránh né những gai nhọn, tiến về phía tảng đá có hình dạng kỳ lạ. Mỗi bước đi của hắn đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động lớn, như một bóng ma lướt qua trong rừng sâu. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đây không phải là một sự ngẫu nhiên đơn thuần. Cái cảm giác về một con đường tu hành khác biệt, một con đường không chạy theo tốc độ và sức mạnh, mà tập trung vào sự vững chắc của nội tâm, dường như đang dần trở nên rõ nét hơn, gắn liền với những khám phá bí ẩn này.
***
Theo dấu vết của sự tĩnh lặng linh khí và hình dạng kỳ lạ của tảng đá, Lục Trường Sinh đã đi sâu hơn vào khu vực bí ẩn này. Khi hắn vượt qua tảng đá khổng lồ phủ rêu, một lối đi nhỏ ẩn mình dưới những bụi cây rậm rạp, gần như bị thời gian và thiên nhiên nuốt chửng, dần hiện ra trước mắt. Lối đi bị cây cối che khuất một cách hoàn hảo, đến mức nếu không phải vì giác quan nhạy bén và sự tò mò của hắn, có lẽ sẽ không bao giờ ai tìm thấy.
Hắn gạt những cành cây khô mục, vén những dây leo chằng chịt, và một khung cảnh cổ xưa, trầm mặc mở ra. Đó là một Cổ Miếu Hoang Tàn.
Ngôi miếu đã đổ nát phần lớn, chỉ còn lại những bức tường đá lớn sừng sững giữa rừng sâu, được bao phủ bởi lớp rêu phong dày đặc màu xanh lục và những cây dây leo bám víu như những sợi tóc của thời gian. Những viên gạch ngói vỡ vụn nằm la liệt trên nền đất, lẫn với lá cây khô mục và đất ẩm. Mái nhà đã sập từ lâu, để lộ bầu trời xanh thẳm, nhưng ngay cả trong sự hoang tàn ấy, vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm cổ xưa, một khí chất trầm mặc của những gì đã từng tồn tại từ rất lâu về trước.
Không khí bên trong miếu lạnh lẽo và ẩm thấp hơn hẳn bên ngoài. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá trên vách tường, tạo nên một âm thanh đơn điệu, đều đặn, như tiếng thở dài của thời gian. Gió hú nhẹ qua những khe nứt trên tường đá, tạo ra những âm thanh u ám, bí hiểm. Mùi đất ẩm, rêu phong, mùi gỗ mục và một mùi hương cổ kính khó tả, như mùi của hàng ngàn năm phong trần, xộc thẳng vào khứu giác Lục Trường Sinh. Sự tĩnh lặng ở đây gần như tuyệt đối, một sự tĩnh lặng mà ngay cả tiếng chim chóc từ xa vọng lại cũng dường như bị nuốt chửng.
Lục Trường Sinh bước vào bên trong, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, thận trọng. Hắn đưa tay chạm vào bức tường đá lớn, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của rêu phong. Những khối đá này, tuy đã bị xói mòn và phủ đầy thời gian, vẫn giữ được những đường nét cứng cáp, vững chãi, như một minh chứng cho sự trường tồn. Hắn không khỏi tự hỏi, ngôi miếu này đã đứng đây bao lâu rồi? Từ khi nào?
Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, len lỏi qua những kẽ hở trên mái nhà đã sập, chiếu rọi vào bên trong, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên nền đất. Trong ánh sáng lờ mờ đó, hắn nhìn thấy những bức tường đá vẫn còn in hằn những phù văn, ký hiệu kỳ lạ. Chúng không giống bất kỳ ngôn ngữ hay hình vẽ nào mà hắn từng thấy trong các sách vở cũ của Già Làng hay những câu chuyện truyền miệng của thôn dân. Những phù văn này phức tạp, tinh xảo, với những đường nét uốn lượn, giao thoa vào nhau, tạo thành những hình thù bí ẩn. Chúng đã bị thời gian ăn mòn, bị rêu phong che lấp, nhưng vẫn đủ để Lục Trường Sinh nhận ra sự tồn tại của chúng.
Hắn tiến lại gần hơn, đưa ngón tay khẽ chạm vào một phù văn. Ngay lập tức, một luồng khí tức cực kỳ yếu ớt, cổ xưa toát ra từ tảng đá, truyền qua đầu ngón tay hắn, khiến hắn cảm thấy một sự rung động sâu thẳm trong tâm hồn. Đó là một cảm giác vừa lạ lẫm, vừa thân thuộc đến khó tả. Nó không phải là linh khí dồi dào, cũng không phải là tà khí độc địa. Nó là một loại năng lượng khác, vô cùng kiên cố và bền bỉ, mang theo hơi thở của những kỷ nguyên đã qua.
"Đây là... những phù văn cổ xưa," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói vang lên trong tâm trí, trầm tư và đầy chiêm nghiệm. "Chúng chứa đựng một loại năng lượng gì đó... rất cổ, rất trầm lắng."
Cảm giác thân thuộc ấy khiến hắn bàng hoàng. Như thể, hắn đã từng biết đến loại năng lượng này, hoặc có một sợi dây liên kết vô hình nào đó giữa hắn và những phù văn cổ đại này. Nó không phải là một sự liên kết mạnh mẽ, mà là một cảm giác mơ hồ, như tiếng vọng từ một kiếp trước, hay từ một phần sâu thẳm trong linh hồn hắn. Sự tồn tại của Cổ Miếu Hoang Tàn từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, ngay cả khi nó đã mục nát, ám chỉ rằng có những di sản cổ xưa còn ẩn giấu khắp nơi trong Cửu Thiên Linh Giới, chờ đợi người hữu duyên khám phá. Và Lục Trường Sinh, dường như, chính là người hữu duyên đó.
Hắn tiếp tục quan sát kỹ lưỡng từng phù văn, cố gắng ghi nhớ hình dạng, đường nét của chúng vào tâm trí. Mỗi chi tiết, dù nhỏ nhất, cũng không thoát khỏi đôi mắt tinh tường của hắn. Hắn không cố gắng giải mã chúng ngay lập tức, mà chỉ đơn thuần hấp thụ, để chúng in sâu vào tiềm thức. Sự tò mò trong hắn dâng lên mạnh mẽ, nhưng không hề lấn át đi sự điềm tĩnh vốn có. Hắn biết rằng đây là một khám phá quan trọng, một cánh cửa mới có thể hé mở.
Nội tâm hắn trỗi dậy một cuộc đấu tranh thầm lặng. Liệu hắn có nên tiếp tục đào sâu vào bí ẩn này? Bản tính hắn vốn không ham tranh giành, chỉ muốn giữ vững đạo tâm, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng những phù văn này, cái cảm giác quen thuộc này, lại lay động sâu sắc đến bản chất tìm tòi của hắn. Hắn hoài nghi về khả năng của bản thân trong việc giải mã những điều cổ xưa như vậy, nhưng đồng thời, một sức hút khó cưỡng lại đang kéo hắn về phía chúng.
Lục Trường Sinh đứng đó rất lâu, để ánh hoàng hôn dần nhuộm đỏ những bức tường đổ nát, để luồng khí tức cổ xưa thấm vào từng tế bào. Những phù văn cổ xưa, khí tức lạ lùng trong Cổ Miếu Hoang Tàn này, là những dấu vết gián tiếp của một tri thức cổ đại, có thể là một phần của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn định mệnh sẽ tìm thấy.
Đến khi bóng tối dần bao trùm lấy ngôi miếu, Lục Trường Sinh mới rời đi. Hắn quay đầu nhìn lại, khắc ghi hình ảnh Cổ Miếu Hoang Tàn vào tâm trí. Cái cảm giác bình yên đến lạ mà hắn đã cảm nhận từ đêm qua, khi luồng khí tức cổ xưa lướt qua tâm trí, giờ đây lại càng trở nên rõ nét hơn. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, dường như đã bắt đầu.
Hắn biết, An Bình Thôn của hắn không thể giữ mãi sự tĩnh lặng. Đại thế đã vận chuyển, và con đường của riêng hắn, đạo của hắn, giờ đây đã có một dấu mốc đầu tiên, một khởi đầu bí ẩn và đầy hứa hẹn. Những gì hắn vừa thấy, những gì hắn vừa cảm nhận, sẽ không chỉ là một ký ức, mà sẽ là một chỉ dẫn, một lời mời gọi từ quá khứ xa xôi, định hình bước đi tiếp theo trên hành trình của một phàm nhân mang đạo tâm kiên cố.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.