Cửu thiên linh giới - Chương 1: Phàm Trần Tĩnh Lặng, Thiên Đạo Vọng Âm
Trong màn sương sớm còn vương vấn trên những ngọn đồi xanh mướt, ánh dương đầu tiên đã chậm rãi rọi xuống An Bình Thôn, vẽ nên những vệt vàng cam ấm áp trên mái tranh vách đất. Tiếng gà gáy lanh lảnh xé tan sự tĩnh mịch, hòa cùng tiếng chó sủa xa gần và tiếng chim hót líu lo từ khu rừng cổ thụ phía sau làng. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà đã thức giấc, quyện lẫn hương rơm rạ khô và đất ẩm, tạo nên một bản hòa ca giản dị của sự sống.
Lục Trường Sinh, thân ảnh hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai của người quen lao động, đã thức giấc từ lâu. Hắn khoác lên mình bộ đạo bào vải thô màu xám, tuy cũ kỹ nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ khiêm nhường. Đôi mắt đen láy của hắn, thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây đang dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của bình minh. Hắn không vội vã, động tác luôn chậm rãi, chắc chắn, như thể mỗi hành động đều là một phần của nghi lễ thiêng liêng.
Hắn vác đôi thùng gỗ rỗng ra giếng làng, từng bước chân in hằn trên con đường đất còn ướt sương. Nước giếng mát lạnh, trong vắt như ngọc bích, phản chiếu bầu trời đang dần chuyển mình. Hắn múc từng gáo nước đầy, cẩn trọng đổ vào thùng, lắng nghe tiếng nước va vào thành gỗ trầm đục. Xúc giác lạnh buốt từ gáo nước lan tỏa lên cánh tay, khiến tâm hồn hắn càng thêm thanh tỉnh.
Trên đường về, ngang qua mảnh vườn nhỏ sau nhà, Lục Trường Sinh dừng lại, dùng gáo nước từ thùng tưới đều cho luống rau xanh mướt. Hắn cúi người, chạm nhẹ vào những chiếc lá còn đọng sương, cảm nhận sức sống đang dâng trào từ lòng đất. Một vài con sâu nhỏ đang cần mẫn gặm lá, hắn không xua đuổi, chỉ lặng lẽ quan sát. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Hắn luôn tâm niệm điều đó.
Tiếng cuốc đất đều đặn từ phía ruộng xa vọng lại. Đó là Lão Nông, người già nhất thôn, lưng đã còng nhưng vẫn cần mẫn với công việc đồng áng. Lục Trường Sinh ngước nhìn, thấy bóng dáng Lão Nông đổ dài trên cánh đồng lúa xanh non đang vươn mình đón nắng. Khuôn mặt khắc khổ của Lão Nông hiện lên vẻ kiên cường, đôi tay chai sạn vẫn dẻo dai cầm cuốc.
"Trường Sinh đó à, lại dậy sớm thế," Lão Nông cất tiếng, giọng nói khàn đục nhưng chất chứa sự ấm áp. "Cứ chăm chỉ thì trời không phụ."
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, đáp lời: "Dạ, Lão Nông. Thời tiết thế này, mùa màng sẽ bội thu."
Lão Nông gật gù, ánh mắt nheo lại nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương mỏng. "Đúng vậy. Thiên địa tuần hoàn, cứ thuận theo tự nhiên mà sống, ấy là phúc." Lời nói của Lão Nông không chỉ là lời khuyên về nông nghiệp, mà còn là một triết lý sống giản dị, sâu sắc.
Khi Lục Trường Sinh trở về nhà, tiếng chân trần lạch bạch vang lên từ phía con đường mòn. Một cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh đang chạy về phía hắn. Đó là Tiểu Hoa, đứa trẻ đáng yêu nhất thôn, luôn quấn quýt bên hắn.
"Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Tiểu Hoa reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. Cô bé chạy đến ôm chặt lấy chân hắn, ngửa mặt lên nhìn bằng đôi mắt đầy ngưỡng mộ. "Chơi với Tiểu Hoa đi!"
Lục Trường Sinh cúi người, xoa nhẹ mái tóc mềm của Tiểu Hoa. Hắn cảm nhận được sự ấm áp và ngây thơ từ cái ôm của cô bé. "Tiểu Hoa ngoan, ca ca còn phải làm việc. Chút nữa ca ca sẽ kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe, được không?"
Tiểu Hoa gật đầu lia lịa, nở nụ cười tươi rói. Ánh mắt Lục Trường Sinh lướt qua những gương mặt quen thuộc đang dần hiện diện trong ánh bình minh: Thôn Nữ gánh nước bên suối, tiếng cười khúc khích của trẻ con đang chơi đùa. Tất cả tạo nên một bức tranh An Bình Thôn yên ả, tĩnh lặng, một nơi mà thời gian dường như trôi chậm hơn, và cuộc sống được định nghĩa bằng những nhịp điệu nguyên thủy nhất của thiên nhiên. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, mát rượi lấp đầy lồng ngực. Tâm hắn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại ẩn chứa một sự quan sát tinh tường, một khả năng thấu thị những điều mà người phàm thường bỏ qua. Hắn cảm nhận được, dù mờ nhạt, một dòng chảy linh khí đang len lỏi trong không gian, một sự sống động vô hình mà chỉ có tâm hồn tĩnh tại mới có thể cảm nhận.
***
Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả bầu trời và những mái nhà tranh, An Bình Thôn trở nên náo nhiệt hơn một chút. Tiếng cười nói, tiếng vật dụng va chạm, tiếng lợn gà kêu eng éc... tất cả hòa thành một âm thanh sống động. Lục Trường Sinh lại vác đôi thùng rỗng ra giếng làng một lần nữa, lần này không phải để gánh nước về nhà, mà là giúp đỡ những người già yếu trong thôn.
Tại giếng làng, nơi những người phụ nữ thường tụ tập giặt giũ và trao đổi chuyện phiếm, Lục Trường Sinh bắt gặp Lý Thanh. Nàng đang cặm cụi giặt giũ bên cạnh một phiến đá lớn, mái tóc đen mượt được buộc gọn gàng, khuôn mặt giản dị nhưng đôi mắt trong sáng, hiền lành. Khi thấy hắn, nàng ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ.
"Trường Sinh ca ca, huynh lại đi đâu vậy?" Lý Thanh hỏi, giọng nói dịu dàng, chất chứa sự quan tâm chân thành. "Trời đã giữa trưa, huynh không nghỉ ngơi chút sao?"
Lục Trường Sinh đặt đôi thùng xuống, đáp: "Ta giúp Già Bà gánh thêm mấy thùng nước. Nàng yếu rồi, không nên mang vác nặng."
Lý Thanh gật đầu, ánh mắt thoáng chút lo lắng. "Huynh luôn lo lắng cho mọi người. Nhưng huynh cũng phải cẩn thận nhé, đừng làm việc quá sức." Nàng vươn tay, nhẹ nhàng phủi đi một vệt bùn nhỏ vương trên vai áo của hắn. Cái chạm nhẹ ấy tuy ngắn ngủi nhưng đầy tình cảm, khiến Lục Trường Sinh thoáng cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa.
Không xa đó, Bà Mười, với thân hình nhỏ bé và đôi mắt lanh lợi, đang buôn chuyện rôm rả với Già Bà. Tóc Bà Mười búi cao, tay không ngừng phe phẩy chiếc quạt nan cũ kỹ.
"Ấy chà, lại có chuyện gì mới rồi đây!" Bà Mười cất tiếng, giọng the thé nhưng đầy hứng thú. "Nghe đâu có nơi linh khí dồi dào lắm, người thường uống nước cũng có thể cường thân! Mấy kẻ khách thương từ Lạc Hà Thành mà ta gặp hôm nọ kể đấy. Họ nói ở tận phương Bắc, có những ngọn núi cao chọc trời, linh khí hóa sương mù, ai hít thở thôi cũng thấy tinh thần sảng khoái."
Già Bà, với khuôn mặt nhiều nếp nhăn và lưng còng, đôi khi hơi lẩm cẩm nhưng vẫn rất quan tâm đến thế sự, khẽ nhíu mày. "Nói xằng bậy! Linh khí đâu ra mà dồi dào đến thế? Ngày xưa ấy mà, có những nơi linh khí còn nguyên vẹn lắm, không như An Bình Thôn mình đâu, nó yếu ớt quá. Bây giờ thì chỉ nghe lời đồn, nào là cổ di tích thức tỉnh, nào là tà ma trỗi dậy. Lo mà giữ mình cho tốt, đừng mơ hão huyền."
Lục Trường Sinh đứng đó, trầm mặc lắng nghe. Hắn không xen vào cuộc nói chuyện, nhưng từng lời nói, từng tin đồn đều được hắn thu nạp vào tâm trí, phân tích và suy ngẫm. Hắn cảm nhận được sự thật ẩn chứa trong những lời đồn thổi ấy, một sự thật về một thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với An Bình Thôn yên bình này.
Cách đó không xa, dưới bóng cây đa cổ thụ rợp mát, Trần Đại Trụ và một nhóm Thôn Dân Trẻ đang bàn tán về mùa màng sắp tới. Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng và bàn tay vẫn còn cầm chiếc cuốc, tỏ vẻ không mấy quan tâm đến những chuyện "linh khí" kia.
"Trời đất bao la, cứ sống cho tốt là được," Trần Đại Trụ nói, giọng sang sảng. "Mấy chuyện tu hành xa vời, mình phàm nhân biết làm sao? Cứ lo cày cấy, nuôi vợ nuôi con là đủ rồi."
Một Thôn Dân Trẻ, khuôn mặt khỏe mạnh nhưng ánh mắt đầy tò mò và khao khát, không đồng tình. "Đại Trụ ca, huynh nói vậy là sai rồi. Ai mà chẳng muốn thoát khỏi kiếp phàm trần này? Nghe nói tu sĩ có thể trường sinh bất lão, phi thiên độn địa. Liệu có cơ hội nào cho chúng ta không, cho những người muốn thoát khỏi kiếp phàm này?"
Trần Đại Trụ chỉ lắc đầu, cười khẩy. "Nghĩ nhiều làm gì cho mệt. Cứ nhìn An Bình Thôn của chúng ta đi, bao đời nay vẫn vậy. An phận thủ thường là tốt nhất."
Già Làng, với mái tóc bạc trắng như sương và ánh mắt thấu đáo, đang ngồi trầm ngâm dưới gốc cây đa cổ thụ, bên cạnh là Thôn Dân Lão Già. Già Làng khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc, chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông cổ.
"Chuyện xưa kể rằng, thuở Vạn Cổ Khai Thiên, linh khí dồi dào đến mức hóa lỏng thành sông, thành hồ, thành biển. Các vị thần linh, thủy tổ của các chủng tộc đều từ đó mà sinh ra, khai thiên lập địa, tạo dựng nên Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu như ngày nay. Nhưng rồi đại chiến xảy ra, linh khí hao mòn, thiên địa suy yếu, vạn vật cũng theo đó mà biến đổi."
Thôn Dân Lão Già, với khuôn mặt nhiều nếp nhăn và đôi tay chống gậy, thở dài. "Đất có thổ công, sông có hà bá. Mọi thứ đều có trật tự của nó, dù là lúc khởi nguyên hay bây giờ. An Bình Thôn chúng ta nằm ở vùng đất mỏng linh khí, nên mới bình yên đến thế. Nhưng thiên hạ rộng lớn, linh khí biến động, là điềm báo của một thời đại mới." Lão liếc nhìn Lục Trường Sinh một cái, ánh mắt lóe lên vẻ tinh anh khó tả. "Cứ chăm chú lắng nghe, Trường Sinh. Có khi, những câu chuyện cũ lại là lời tiên tri cho tương lai."
Lục Trường Sinh cúi đầu chào các vị lão nhân, rồi tiếp tục công việc của mình. Hắn lắng nghe tất cả, không bỏ sót một lời nào. Những lời thì thầm của Bà Mười về "linh khí" và "người tu hành" xa xôi, lời kể của Già Làng về "Vạn Cổ Khai Thiên" và "các vị thần linh, thủy tổ" không chỉ là những câu chuyện cổ tích, mà là những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh lớn hơn, một thế giới đang biến động mà An Bình Thôn chỉ là một góc nhỏ bé. Trong tâm trí hắn, những khái niệm mơ hồ về Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu bắt đầu hình thành, dù chỉ là những nét phác thảo. Hắn cảm nhận được sự trỗi dậy của một nguồn năng lượng vô hình, một dòng chảy không ngừng nghỉ đang âm thầm định hình lại mọi thứ. Đôi khi, hắn sẽ nhắm mắt lại, cảm nhận một làn gió lạnh bất chợt lướt qua, mang theo mùi của băng tuyết xa xôi, hay một hơi nóng hầm hập như từ một vùng đất dung nham cuộn trào nào đó, mặc dù An Bình Thôn vẫn luôn ôn hòa.
***
Đêm khuya, An Bình Thôn chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng gà gáy đã im bặt, tiếng chó sủa cũng chỉ còn là những âm thanh thưa thớt từ phía xa. Bầu trời Vạn Cổ Khai Thiên không một gợn mây, hàng triệu vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý được rải trên tấm màn nhung đen tuyền. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi, phủ lên những mái nhà tranh một lớp bạc huyền ảo.
Lục Trường Sinh không ngủ. Hắn rời khỏi căn nhà nhỏ, bước ra tảng đá cạnh suối nơi hắn thường ngồi thiền định. Dòng suối chảy róc rách, tiếng nước va vào đá nghe êm tai, như một khúc nhạc ru hồn. Hắn ngồi xuống, xếp bằng, hai tay đặt nhẹ lên đầu gối, tâm trí dần thoát ly khỏi những tạp niệm trần thế. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận không khí trong lành, mát lạnh của đêm khuya lấp đầy phổi, rồi từ từ thở ra, mang theo mọi lo toan, vướng bận.
Tâm hồn hắn hoàn toàn tĩnh lặng, hòa mình vào không gian nguyên thủy của đất trời. Dù An Bình Thôn nằm ở vùng đất mỏng linh khí, nhưng trong sự tĩnh lặng sâu thẳm ấy, Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được dòng chảy linh khí đang cuộn trào trong vũ trụ. Đó không phải là một dòng chảy ồ ạt, mãnh liệt như ở những nơi linh khí dồi dào, mà là một làn sóng mỏng manh, tinh tế, len lỏi qua từng thớ đất, từng ngọn cây, từng làn gió. Hắn cảm nhận được sự sống động của nó, sự vận hành của Thiên Địa Đại Đạo đang âm thầm diễn ra.
Từ sự tĩnh lặng sâu thẳm ấy, một cảnh tượng kỳ vĩ dần hiện ra trong tâm trí Lục Trường Sinh. Đó không phải là ảo ảnh, mà là một sự "nhìn thấy" bằng đạo tâm, một sự "cảm nhận" bằng linh giác. Hắn "nhìn thấy" những hình thái sơ khai của Cửu Thiên Linh Giới đang dần hình thành, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ nên từ hư vô.
Hắn "thấy" Tiên Môn, một cánh cổng huyền ảo bằng ngọc bích và mây vàng, lơ lửng trên cao nhất của Tam Giới, nơi ánh sáng thuần khiết rực rỡ chiếu xuống. Hắn "thấy" Cửu Trọng Thiên Cung, những cụm mây vàng lấp lánh, mỗi tầng mây lại ẩn chứa những cung điện tráng lệ, nơi tiên nhân ngự trị. Xa xăm hơn, những hòn đảo trôi nổi giữa hư không, Bồng Lai Tiên Đảo, hiện lên như những viên ngọc bích khổng lồ, được bao phủ bởi linh khí nồng đậm và cây cỏ kỳ lạ.
Tâm trí hắn lướt qua những vùng đất rộng lớn hơn. Hắn "cảm nhận" sự sầm uất của Thiên Đô Thành, một đô thị khổng lồ đang dần thành hình, nơi linh khí hội tụ. Hắn "thấy" sự trang nghiêm của Thái Huyền Tông, một tông môn cổ kính đang xây dựng nền móng trên đỉnh núi cao chọc trời, với những đạo pháp uyên thâm. Và rồi, một cảm giác lạnh lẽo, u ám ập đến, hắn "thấy" tà khí cuộn trào, hình thành nên Huyết Ảnh Cung, nơi bóng tối và sát khí ngưng đọng. Dù chỉ là cảm nhận mờ ảo, hắn vẫn ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc đến rợn người, như báo hiệu những tai ương sắp tới.
Những hình ảnh cứ thế tiếp nối nhau, như một cuộn tranh cuộn mở không ngừng. Hắn "thấy" Vạn Kiếm Sơn Trang, nơi những thanh kiếm khí sắc bén vút lên trời xanh. Linh Thú Cốc hoang dã, nơi những sinh vật kỳ lạ đang dần thức tỉnh. Thiên Cơ Các bí ẩn, Tàng Thư Lâu Cổ trầm tích, nơi cất giữ tri thức của vạn vật.
Rồi lại là những vùng đất khắc nghiệt hơn. U Minh Cổ Địa lạnh lẽo, nơi những linh hồn vất vưởng. Bạch Ngọc Kinh tráng lệ, Thanh Vân Môn thanh tịnh, Ma Uyên rợn người với những tiếng gầm gừ từ sâu thẳm. Cổ Hoang Sơn Mạch hùng vĩ, Vạn Tượng Thành sầm uất, Long Tộc Bí Cảnh hùng tráng, nơi rồng thiêng ngự trị. Linh Dược Viên Thái Thượng thơm ngát hương thảo mộc, Huyền Vũ Đảo nguyên thủy, Đông Hải Long Cung uy nghi ẩn mình dưới đáy biển. Địa Ngục Chi Môn mở ra vực sâu vô tận, Bích Lạc Sơn thanh bình, Hư Không Chi Hải hỗn loạn, Thánh Địa Cổ Tộc cổ kính, Thâm Uyên Chi Địa khắc nghiệt, Tuyệt Tình Cốc băng giá với cái lạnh thấu xương, Bán Nguyệt Hồ huyền ảo, Cổ Thần Di Tích hoang tàn.
Hắn "thấy" những thị trấn, thành trì của phàm nhân. Phong Lâm Trấn nhộn nhịp, Lạc Hà Thành ven sông, Thanh Thạch Thành vững chãi, Tụ Linh Các tấp nập, Linh Khí Phường ồn ào.
Và những vùng đất hiểm trở, bí ẩn. Mê Vụ Sâm Lâm chìm trong sương mù, Hắc Phong Sơn u ám, Vô Tận Sa Mạc nóng bức với cái nóng bỏng rát, Băng Tuyết Chi Nguyên lạnh lẽo với gió tuyết rít gào, Xích Viêm Cốc nóng bỏng như lò lửa. Nguyệt Nha Hồ yên bình, Thâm Uyên sâu thẳm, Linh Thạch Khoáng Mạch bụi bặm, U Cốc hẻo lánh, Thanh Thủy Giang trong xanh, Độc Trùng Chi Đầm hôi thối, Liệt Hỏa Môn nóng nảy, Bách Thảo Đường yên tĩnh, Thiên Lang Bang hỗn loạn, Ám Ảnh Lâu bí ẩn, Cổ Mộ u ám, Di Tích Thần Điện cổ kính, Bí Cảnh Tiểu Thiên Địa độc đáo, Động Phủ Vô Danh ẩn mình, Ảo Ảnh Lâm mơ hồ, Truyền Tống Trận Đài trang nghiêm, Luyện Đan Các nóng bức, Phù Lục Các yên tĩnh, Chủng Linh Điền trong lành, Gia Tộc Biệt Viện sang trọng, Hắc Thủy Hà đen kịt, Thiên Sát Cốc hỗn loạn, Bạch Vân Quan thanh tịnh, U Cổ Thành chết chóc, Bí Tàng Viên yên tĩnh, Thí Luyện Tháp căng thẳng, Vong Xuyên Hà rợn người, Băng Cung lạnh lẽo, Viêm Tinh Khoáng Mạch nóng bỏng, Bách Hoa Cốc thơ mộng, Thiên Nguyệt Phong tịch mịch, Hắc Phong Thành hỗn loạn, Linh Thú Trại sôi động, Di Tích Cổ Tiên cổ kính, Linh Thạch Sơn lấp lánh, Hoang Cổ Bí Cảnh hoang tàn, U Linh Cốc u ám, Cổ Thành Phế Tích hoang tàn, Thiên Sơn hùng vĩ, Hỏa Long Động nóng bỏng, Quỷ Vực Sâm Lâm u ám, Tiên Lăng trang nghiêm, Thôn Thiên Cốc quỷ dị, Thái Cổ Di Tích cổ kính.
Tất cả những hình ảnh ấy, từ những ngọn núi cao chọc trời phủ sương linh khí, những dòng sông linh khí cuồn cuộn chảy, đến những di tích đổ nát ẩn mình trong bóng tối, những thành trì rực rỡ ánh sáng, đều hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn, đa dạng và cả những biến động tiềm ẩn của thế giới đang trong quá trình hình thành này. Linh khí không ngừng biến động, những vùng đất mới đang trỗi dậy, những thế lực mới đang hình thành. Dù An Bình Thôn của hắn vẫn bình yên, nhưng những dòng chảy ngầm của đại thế đã bắt đầu vận chuyển.
"Thiên địa rộng lớn, vạn vật khởi nguyên..." Lục Trường Sinh thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong tâm trí, trầm lắng và đầy chiêm nghiệm. "Dòng chảy này, liệu sẽ đưa ta về đâu? An Bình Thôn này, liệu có thể giữ mãi sự tĩnh lặng?"
Hắn mở mắt, nhìn lên bầu trời đầy sao. Đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu ánh sáng vĩnh cửu của vũ trụ, ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Sự bình yên của An Bình Thôn đối lập rõ rệt với những cảm nhận mơ hồ về một thế giới tu hành rộng lớn, đầy biến động mà hắn vừa "nhìn thấy". Một câu hỏi lớn đặt ra trong tâm hồn hắn: vị trí của một phàm nhân như hắn trong vũ trụ đang hình thành này là gì? Liệu hắn có thể giữ vững đạo tâm, tránh xa vòng xoáy nhân quả, hay sẽ bị cuốn vào dòng chảy của đại thế?
Linh khí xung quanh hắn dường như cũng đang rùng mình, như đáp lại những suy tư sâu sắc ấy. Một luồng khí tức cổ xưa, trầm tích nhưng đầy sức sống, khẽ lướt qua tâm trí hắn. Đó không phải là linh khí dồi dào, mà là một dạng năng lượng khác, vô cùng kiên cố và bền bỉ. Hắn không biết đó là gì, nhưng nó mang lại cho hắn một cảm giác bình yên đến lạ. Một con đường tu hành khác biệt, một con đường không chạy theo tốc độ và sức mạnh, mà tập trung vào sự vững chắc của nội tâm, dường như đang dần hé mở trước mắt hắn, dù hắn vẫn chưa hoàn toàn nhận ra nó. Con đường của riêng hắn, đạo của hắn, chỉ mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.