Cửu thiên linh giới - Chương 59: Bức Tranh Tàn Khốc Dưới Ánh Hoàng Hôn
“Đi thôi.”
Lời của Lục Trường Sinh nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, tựa như lời tuyên thệ của một người đã định rõ con đường. Hắn đặt chén trà xuống, không đợi Tiêu Hạo đáp lời, đã đứng dậy bước ra khỏi quán. Tiêu Hạo giật mình, vội vàng thanh toán rồi lẽo đẽo theo sau. Ánh mắt cậu ta vẫn còn vương vấn sự ngạc nhiên và một chút hứng thú, dường như đang cố gắng đọc vị tâm tư thâm sâu của Lục Trường Sinh. Cậu ta biết, Lục Trường Sinh không phải loại người hành động bốc đồng, mỗi quyết định của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, ẩn chứa những lý lẽ mà người thường khó lòng nắm bắt.
Bầu trời Thanh Thạch Thành vào buổi chiều tà phủ một lớp nắng vàng nhạt, hắt xuống những con đường lát đá xanh cổ kính, tạo nên một bức tranh trầm mặc mà hùng vĩ. Tiếng ồn ào từ Linh Khí Phường dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng hơn khi hai người rẽ vào những con hẻm nhỏ, lắt léo như mê cung. Đây là những mạch máu ẩn mình của thành phố, nơi cuộc sống của phàm nhân và những tán tu cấp thấp diễn ra, tách biệt khỏi sự phồn hoa náo nhiệt của khu vực trung tâm. Mùi hương của thức ăn đường phố hòa lẫn với mùi bụi đường, đôi khi thoảng qua chút mùi linh dược dịu nhẹ từ một tiệm thuốc nào đó, tạo nên một tổng thể vừa quen thuộc vừa xa lạ. Không khí ban đầu còn vương chút nhộn nhịp, nhưng càng đi sâu vào các con hẻm, sự tĩnh lặng càng bao trùm, mang theo một vẻ u ám và bí ẩn.
Tiêu Hạo đi bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt láu lỉnh không ngừng quét qua những khung cửa sổ cũ kỹ, những bóng người lướt qua nhanh chóng. Cậu ta vốn dĩ là người của đường phố, quen thuộc với những ngóc ngách này hơn ai hết. “Lục huynh, những con hẻm này tuy nhỏ hẹp, nhưng lại ẩn chứa nhiều điều mà bên ngoài không dễ thấy,” Tiêu Hạo khẽ nói, giọng có chút hạ thấp, như sợ làm kinh động đến sự yên tĩnh xung quanh. “Mấy lão già tham lam ở Linh Khí Phường cũng đang nhăm nhe cái mỏ linh thạch nhỏ đó. Chúng nghĩ Trần Quản Sự sẽ không dám ra tay quá trắng trợn, nhưng chúng đã lầm.”
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt trầm tư của hắn lướt qua những bức tường đá rêu phong, những mái nhà lợp ngói bạc màu thời gian. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt đang ẩn chứa trong không gian này – không phải là linh khí thuần túy, mà là một thứ hỗn tạp của tham lam, sợ hãi và dục vọng.
Tiêu Hạo tiếp lời, giọng điệu có chút mỉa mai. “Nhưng nghe nói Trần Quản Sự đã ‘dọn dẹp’ không ít kẻ ngáng đường rồi. Hắn ta không trực tiếp ra mặt, mà sai đám Phong Lang kia hành sự. Đám người đó, nghe danh đã thấy ớn, chuyên làm những chuyện tàn độc.”
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, ánh mắt chuyển sang Tiêu Hạo. “Dọn dẹp là ý gì?” Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa sự dò xét. Hắn chưa từng trải qua những chuyện thế này, nhưng bản năng của một tu sĩ đã giúp hắn nhận ra sự bất thường trong những lời nói của Tiêu Hạo.
Tiêu Hạo thoáng rùng mình, rồi cười gượng gạo. “Thì… là ‘dọn dẹp’ ấy mà. Ở cái Thanh Thạch Thành này, không có quy tắc nào rõ ràng cho tán tu đâu, Lục huynh. Đặc biệt là ở những khu vực rìa thành, nơi chính quyền không vươn tới được. Mạnh được yếu thua. Kẻ nào có thế lực, có tiền, có người chống lưng thì sẽ có tất cả. Kẻ yếu thì chỉ có thể bị chèn ép, hoặc biến mất không dấu vết.” Cậu ta dừng lại, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt phức tạp. “Trần Quản Sự kia tuy chỉ là một quản sự của Thiên Thanh Các, nhưng lại nắm giữ không ít quyền lực. Hắn ta khôn khéo lợi dụng danh tiếng của Thiên Thanh Các để răn đe, sau đó sai đám Phong Lang ra tay dằn mặt những kẻ dám chống đối. Mấy tên tán tu yếu ớt, làm sao dám đối đầu với chúng?”
Lục Trường Sinh nghe vậy, trong lòng không khỏi suy tư. Hắn đã từng sống trong sự cô độc, tách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng giờ đây, mỗi bước chân vào Thanh Thạch Thành lại mở ra một khía cạnh mới, tàn khốc hơn về thế giới tu hành. Những gì Tiêu Hạo nói không chỉ là tin tức, mà là một bức tranh sống động về sự sinh tồn khắc nghiệt. Hắn nhận ra, dù là ở phàm trần hay giới tu sĩ, tranh giành vẫn là bản chất cố hữu của nhân loại. Chỉ khác là, ở đây, sự tranh giành được nâng lên một tầm cao mới, nơi sinh tử chỉ cách nhau trong gang tấc, và đạo lý thường bị sức mạnh bóp méo.
Hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng nội tâm đã dậy sóng. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc của hắn, có lẽ chính là để tránh xa những vòng xoáy tranh giành vô nghĩa này. Hắn không cầu danh lợi, chỉ cầu đạo tâm kiên cố, không bị ngoại vật làm lung lay. Những lời này, hắn đã tự nhắc nhở bản thân không biết bao nhiêu lần, và giờ đây, những lời ấy lại càng trở nên xác đáng hơn bao giờ hết.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh im lặng, không biết hắn đang nghĩ gì. Cậu ta vốn dĩ là người hoạt bát, không chịu được sự im lặng quá lâu, liền tiếp tục dẫn dắt câu chuyện. “Chúng ta đang đi về phía Tây thành, nơi giáp với ngọn Tuyết Sơn Khoáng Mạch. Mỏ đó tuy không lớn, nhưng linh thạch ở đó lại có phẩm chất khá tốt, đủ để mấy tên tán tu sống qua ngày. Vì thế, nó mới trở thành miếng mồi béo bở cho đám Trần Quản Sự kia.” Cậu ta chỉ tay về phía trước, nơi những ngôi nhà dần thưa thớt hơn, thay vào đó là những bãi đất trống trải, lởm chởm đá và cây dại. “Khu vực này trước đây khá yên bình, nhưng từ khi Trần Quản Sự để mắt tới, nó đã trở nên hỗn loạn hơn nhiều. Đã có không ít tán tu ‘mất tích’ ở đây rồi.”
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng, chỉ đơn thuần là quan sát và chiêm nghiệm. Hắn hiểu rằng, đây chính là một phần của đại thế biến thiên, nơi mà sự tranh giành tài nguyên trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Và hắn, một phàm nhân mang linh căn tạp, đã chọn con đường khác biệt, không chạy theo những giá trị phù phiếm của thế gian.
Khi hai người càng đi sâu vào khu vực rìa thành, những con hẻm nhỏ dần biến mất, nhường chỗ cho những con đường mòn phủ đầy sỏi đá, dẫn đến những khu đất hoang vắng. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu ngả sang màu đỏ rực, nhuộm một sắc thái u ám lên cảnh vật xung quanh. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của những vùng đất trống trải. Xa xa, những ngọn núi tuyết của Tuyết Sơn Khoáng Mạch sừng sững, tựa như những ngón tay khổng lồ vươn lên chạm vào bầu trời đang chuyển màu.
Đột nhiên, Tiêu Hạo khựng lại, kéo Lục Trường Sinh nấp vào sau một đống đổ nát của một ngôi nhà hoang. “Lục huynh, huynh xem kìa,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói căng thẳng, khuôn mặt tái mét. “Xem kìa… bọn chúng lại vì mấy viên linh thạch mà chém giết lẫn nhau.”
Từ phía trước, những âm thanh hỗn loạn của tiếng pháp khí va chạm, tiếng gầm gừ giận dữ, và tiếng rên la yếu ớt truyền đến. Mùi máu tanh nồng nặc và mùi lưu huỳnh khét lẹt của pháp thuật bốc lên, hòa quyện với mùi đất bụi khô khốc, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng và chết chóc. Ánh hoàng hôn rực rỡ, vốn dĩ đẹp đẽ, giờ đây lại nhuốm một màu máu, chiếu sáng khung cảnh tàn bạo đang diễn ra.
Lục Trường Sinh hé mắt nhìn qua kẽ hở của bức tường đổ nát. Trước mắt hắn là một cảnh tượng hỗn loạn và tàn khốc. Khoảng mười mấy tu sĩ đang giao chiến dữ dội. Một bên là nhóm tán tu gầy gò, quần áo rách rưới, ánh mắt tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng chống trả. Bên kia là một nhóm khoảng năm, sáu kẻ mặc áo da sói, thân hình nhanh nhẹn, khuôn mặt dữ tợn, trên tay cầm những pháp khí sắc bén. Chính là đám Phong Lang mà Tiêu Hạo đã nhắc đến. Chúng không nói nhiều lời, chỉ dùng vũ lực trấn áp, mỗi nhát kiếm, mỗi đòn pháp thuật đều mang theo ý đồ cướp đoạt sinh mạng.
Giữa cuộc chiến, một giọng nói thô khàn vang lên. “Hừ, mấy con kiến hôi này! Dám chống đối Trần Quản Sự sao? Mạng của ngươi, để ta thu!” Lục Trường Sinh nhận ra đó là giọng của Phong Lang, tên thủ lĩnh của đám côn đồ này. Hắn ta vung trường kiếm, ánh sáng đỏ lóe lên, chém thẳng vào một tán tu đang cố gắng bỏ chạy. Tán tu kia hét lên một tiếng tuyệt vọng, pháp khí trên tay rơi xuống, lồng ngực bị chém nát, máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một vạt đá xanh. Hắn ta ngã gục, cơ thể co giật vài cái rồi bất động. Không ai đoái hoài, những kẻ còn sống vẫn tiếp tục chiến đấu trong tuyệt vọng, hoặc tìm cách tháo chạy.
“Kẻ bị đánh là nhóm của lão Ngô, chắc chắn là do Trần Quản Sự sai Phong Lang đến dằn mặt,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng run rẩy. Cậu ta đã quen với những cảnh tượng như thế này, nhưng mỗi lần chứng kiến vẫn không khỏi cảm thấy rùng mình.
Lục Trường Sinh quan sát toàn bộ cuộc chiến với ánh mắt sắc bén, trầm tĩnh. Không có sự kinh hoàng hay ghê tởm lộ rõ trên khuôn mặt hắn, chỉ có một sự lạnh nhạt đến lạ lùng. Hắn không nhìn vào máu me hay sự tàn bạo, mà nhìn vào bản chất của sự việc. Những tu sĩ tham gia chiến đấu không có vẻ mặt anh dũng của những chiến binh, mà chỉ có sự tham lam, tuyệt vọng và sợ hãi. Họ tranh giành những khối linh thạch nhỏ bé, để rồi phải trả giá bằng máu và mạng sống.
“Hóa ra đây là ‘thế giới tu hành’ mà ngươi nói?” Lục Trường Sinh khẽ hỏi, giọng hắn vang lên giữa tiếng gió rít và âm thanh chiến đấu, như một câu hỏi thâm sâu đặt ra cho chính mình.
Tiêu Hạo nuốt nước bọt, ánh mắt không rời khỏi cảnh tượng đẫm máu. “Chỉ là một góc nhỏ thôi, Lục huynh, nhưng nó cho thấy bản chất… không có thế lực chống lưng, không có thực lực, thì chỉ là cỏ rác. Những tán tu như chúng ta, sống được đến ngày hôm nay đã là may mắn lắm rồi.”
Một tán tu khác, trên người đầy thương tích, cố gắng phóng ra một đạo phù chú cuối cùng, nhưng bị Phong Lang dễ dàng hóa giải. Tên Phong Lang kia nở một nụ cười tàn độc, vung quyền đánh thẳng vào đầu tán tu. Sọ vỡ nát, não trắng bắn tung tóe. Thêm một sinh mạng nữa biến mất trong vô vọng. Máu nhuộm đỏ đá xanh, thi thể ngã xuống không ai đoái hoài. Đám Phong Lang hoàn thành việc cướp bóc và trấn áp một cách nhanh chóng, lạnh lùng như những kẻ săn mồi. Sau khi thu thập mấy khối linh thạch vương vãi và kiểm tra xem còn có gì đáng giá trên người những kẻ đã chết, chúng cười khẩy, rồi biến mất vào bóng tối của hoàng hôn đang dần buông xuống.
Lục Trường Sinh đứng đó, vẫn nấp mình sau đống đổ nát, nhìn theo bóng dáng của đám Phong Lang cho đến khi chúng khuất dạng. Hắn không nói một lời, nhưng trong tâm trí, một bức tranh rõ ràng hơn về thế giới tu hành đang dần hiện ra. Không phải lúc nào cũng là những cuộc phiêu lưu kỳ vĩ, những trận chiến đỉnh cao giữa các cường giả. Đôi khi, nó chỉ là những cuộc tranh giành tàn khốc, đẫm máu vì những lợi ích nhỏ nhoi, nơi mà sinh mạng con người tr�� nên rẻ mạt hơn cả một khối linh thạch.
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một sự trống rỗng, một nỗi bi ai vô hạn len lỏi vào tâm hồn. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Những kẻ vừa ngã xuống, có lẽ cũng từng ôm mộng tu hành, từng khao khát đạt được sức mạnh. Nhưng con đường mà họ chọn, hoặc bị hoàn cảnh xô đẩy, lại dẫn đến một kết cục bi thảm, đầy cay đắng.
Tiêu Hạo đợi đến khi không còn tiếng động nào, mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta quay sang nhìn Lục Trường Sinh, thấy hắn vẫn trầm mặc, ánh mắt sâu thẳm. “Lục huynh, huynh không sợ sao? Đó là con đường mà nhiều tán tu phải đi qua để tồn tại. Nếu không có đủ thực lực, không thể bảo vệ bản thân, thì chỉ có thể làm mồi cho kẻ khác.” Giọng Tiêu Hạo mang theo sự lo lắng chân thành. Cậu ta đã chứng kiến không ít người bạn, người quen mất mạng vì những chuyện tương tự.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, sau đó từ từ mở ra, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng dưới ánh trăng. Hắn chậm rãi bước ra khỏi chỗ nấp, không quay lại nhìn những thi thể nằm vương vãi trên nền đất. Tiêu Hạo vội vàng đi theo sau.
Đêm đã về khuya. Hai người trở về Thanh Thạch Thành, không ghé lại quán trà hay Tụ Linh Các mà đi thẳng đến một mái nhà đá xanh yên tĩnh nằm ở rìa khu dân cư. Ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rải một lớp bạc lấp lánh lên những mái nhà, những con đường và cả những ngọn núi xa xăm. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo không khí trong lành, se lạnh sau hoàng hôn. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ xa, tiếng vọng mơ hồ của thành phố đã chìm vào giấc ngủ, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, chiêm nghiệm.
Lục Trường Sinh ngồi xuống trên mái nhà, khoanh chân, không phải để tu luyện mà là để tịnh tâm. Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết của đêm khuya. Những hình ảnh tàn khốc vừa chứng kiến vẫn hiện rõ trong tâm trí, nhưng chúng không làm lay động đạo tâm của hắn. Thay vào đó, chúng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mà hắn đã chọn.
Tiêu Hạo ngồi cạnh hắn, cũng trầm mặc một lúc. Cậu ta hiểu rằng Lục Trường Sinh đang suy nghĩ rất nhiều. “Lục huynh,” Tiêu Hạo khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. “Huynh không sợ sao? Những kẻ như Trần Quản Sự, như đám Phong Lang, ở Thanh Thạch Thành này có rất nhiều. Và những cảnh tượng như ban nãy, cũng không phải là hiếm. Đó là con đường mà nhiều tán tu phải đi qua để tồn tại.”
Lục Trường Sinh ngước nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm cổ kính. “Sợ hãi là điều tất yếu của một phàm nhân, Tiêu Hạo. Nhưng ta hiểu rõ hơn… sức mạnh tranh giành được bằng cách đó, rốt cuộc có ý nghĩa gì? Nhanh chóng đạt được, nhanh chóng mất đi. Vĩnh viễn không có sự ổn định.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Tu vi có thể tăng tiến chóng mặt, nhưng đạo tâm không vững, thì cũng chỉ như lâu đài trên cát. Gió thổi qua, sóng xô vào, tất thảy đều sụp đổ.”
Hắn quay sang nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt điềm tĩnh phản chiếu ánh trăng. “Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Con đường của ta tuy chậm, nhưng vững chắc. Ta không cầu danh lợi, không cầu sức mạnh bá chủ thiên hạ. Ta chỉ cầu đạo tâm kiên cố, không bị ngoại vật làm lung lay. Ta muốn đi hết con đường của chính mình, tìm kiếm ý nghĩa chân thực của tu hành, chứ không phải trở thành một công cụ tranh giành hay một kẻ bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả vô tận.”
Tiêu Hạo lắng nghe, ánh mắt phức tạp. Nửa thán phục sự kiên định của Lục Trường Sinh, nửa lo lắng cho con đường khó khăn mà hắn chọn. Ở cái thế giới tu hành này, không chạy theo sức mạnh, không tranh giành tài nguyên, chẳng khác nào tự đoạn đường sống. Nhưng nhìn vào sự bình thản của Lục Trường Sinh, cậu ta lại cảm thấy một điều gì đó rất khác biệt, rất đặc biệt.
“Nếu huynh đã quyết, vậy ta sẽ đi cùng huynh,” Tiêu Hạo nói, giọng nói nghiêm túc hơn bao giờ hết, không còn vẻ láu lỉnh thường ngày. Cậu ta đã đưa ra quyết định của mình. “Dù gì, có huynh bên cạnh cũng an toàn hơn nhiều. Và con đường của huynh… có lẽ cũng không tệ.” Cậu ta cười nhẹ, một nụ cười pha lẫn sự tin tưởng và một chút tò mò. “Ta chưa từng thấy ai tu hành mà lại suy nghĩ như huynh. Có lẽ, huynh sẽ thật sự làm nên điều gì đó khác biệt.”
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và rất nhẹ, như một làn gió thoảng qua. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Đêm khuya, Thanh Thạch Thành chìm vào giấc ngủ, nhưng trên mái nhà đá xanh, hai bóng người vẫn ngồi đó, đối mặt với vầng trăng, và đối mặt với con đường mà họ đã chọn. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và giờ đây, Lục Trường Sinh không còn cô độc trên con đường đó nữa. Dù cho đại thế biến thiên, bản tâm của hắn vẫn bất biến, vững như bàn thạch. Trần Quản Sự và Phong Lang, hay bất kỳ thế lực nào khác, cũng không thể lay chuyển được niềm tin kiên cố ấy. Ngày mai, Tuyết Sơn Khoáng Mạch sẽ lại là nơi thử thách đạo tâm của hắn, nhưng Lục Trường Sinh biết, hắn đã sẵn sàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.