Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 60: Hội Đấu Giá: Dòng Chảy Tin Tức và Cơ Duyên

Sáng sớm, khi vầng dương đầu tiên còn đang rụt rè hé lộ sau dãy núi Thanh Thạch, nhuộm hồng những đám mây ngũ sắc trên nền trời phía Đông, Thanh Thạch Thành đã bắt đầu rục rịch chuyển mình. Tiếng kẽo kẹt của những cánh cửa gỗ cổ kính, tiếng rao hàng xa vọng, và mùi hương thơm lừng của các món điểm tâm lan tỏa khắp các ngõ ngách, báo hiệu một ngày mới lại đến. Gió đêm đã dịu đi, mang theo hơi sương lành lạnh tan biến vào không khí, để lại một cảm giác trong lành, tinh khiết.

Trong một góc khuất của Tụ Linh Các, nơi linh khí ngưng tụ dồi dào hơn hẳn các tửu lâu khác, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang ngồi đối diện nhau bên một bàn đá cẩm thạch. Không gian nơi đây vẫn còn vương vấn chút hơi ấm của đêm qua, với những ngọn đèn lồng giấy lụa mềm mại vẫn còn treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Mùi hương của trà linh thảo và những món ăn sáng được chế biến từ linh vật cấp thấp nhẹ nhàng lan tỏa, hòa quyện với tiếng xì xào bàn tán của các tu sĩ đã thức dậy sớm. Tiếng chén đĩa va chạm khẽ khàng, tiếng bước chân vội vã, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt tuy ồn ào nhưng lại có một trật tự riêng, một nhịp điệu quen thuộc của thế giới tu hành.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu. Đêm qua, sau khi chứng kiến cảnh tượng tàn khốc ở Tuyết Sơn Khoáng Mạch, tâm trí hắn không ngừng chiêm nghiệm. Hắn không bị ám ảnh bởi máu tanh hay sự chết chóc, bởi lẽ, đó là một phần tất yếu của thế giới này, một bức tranh chân thực mà hắn cần phải nhìn rõ để hiểu sâu sắc hơn về con đường mình đang đi. Những hình ảnh về các tán tu tranh giành một cách tuyệt vọng, sự tàn bạo ẩn chứa dưới vẻ ngoài bình thường của Trần Quản Sự và Phong Lang, tất cả như những nét vẽ đậm tô thêm vào bức tranh tu hành mà hắn đang dần phác thảo trong tâm trí. Hắn nhấp một ngụm trà linh, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn vì sao xa xăm, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ.

Tiêu Hạo ngồi đối diện, vẻ hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng một sự nghiêm túc hiếm thấy. Cậu ta biết Lục Trường Sinh đang suy nghĩ gì, và cậu ta cũng biết, những điều Lục Trường Sinh chứng kiến đêm qua đã tác động sâu sắc đến hắn, không phải để làm lung lay đạo tâm mà là để củng cố nó. Tiêu Hạo khẽ đặt bát cháo linh gạo xuống, đoạn lên tiếng, phá vỡ sự im lặng tưởng chừng như vô tận.

“Lục huynh,” Tiêu Hạo khẽ gọi, giọng trầm hơn mọi khi, “Những gì ta thấy đêm qua... thật sự tàn khốc. Đối với những tán tu yếu kém, một mỏ linh thạch nhỏ nhoi cũng đủ để họ vứt bỏ mạng sống mà tranh đoạt. Thế giới này vốn dĩ đã là như vậy. Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, cá lớn nuốt cá bé.” Cậu ta thở dài, ánh mắt lướt qua những tu sĩ đang dùng bữa xung quanh, dường như cũng đang chiêm nghiệm. “Nhưng cũng may, huynh đã chọn con đường đúng đắn. Con đường không tranh giành vô nghĩa, con đường giữ vững bản tâm.”

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, không phản bác. Hắn hiểu ý Tiêu Hạo. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là con đường tìm kiếm sức mạnh để áp bức người khác, mà là con đường tìm kiếm sự ổn định nội tại, sự bền vững của bản thân. Hắn không truy cầu tốc độ, không truy cầu danh lợi, mà truy cầu sự chân thật của đạo.

“Đúng vậy,” Lục Trường Sinh đáp, giọng điệu điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, “Sức mạnh tranh giành được bằng máu và nước mắt, rốt cuộc cũng chỉ là phù du. Nó có thể mang lại vinh quang nhất thời, nhưng cũng có thể biến thành gông xiềng trói buộc. Đạo tâm không vững, vạn sự đều hư ảo.” Hắn khẽ nhấp thêm một ngụm trà, sau đó nhìn thẳng vào Tiêu Hạo. “Trần Quản Sự và Phong Lang, bọn chúng không chỉ là những kẻ tranh đoạt đơn thuần. Đằng sau bọn chúng hẳn còn có những thế lực lớn hơn chống lưng. Việc đối đầu trực diện hiện tại không phải là thượng sách.”

Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt láu lỉnh dần lấy lại vẻ tinh anh thường ngày. Cậu ta cười nhẹ, gật đầu lia lịa. “Huynh nói rất đúng! Ta cũng nghĩ vậy. Thanh Thạch Thành này tuy chỉ là một thành nhỏ ở vùng biên giới, nhưng lại là nơi tập trung của rất nhiều thế lực ngầm. Trần Quản Sự và Phong Lang, tuy có vẻ hung hãn, nhưng thực chất cũng chỉ là những quân cờ. Thay vì đối đầu trực tiếp, chi bằng tìm hiểu thêm về thế lực của chúng và những gì chúng đang nhắm đến. Có một nơi trong thành này, là kho tàng của mọi tin tức, không chỉ tin đồn chợ búa.”

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, tỏ vẻ hứng thú. “Kho tàng tin tức? Ngươi muốn nói đến nơi nào?”

Tiêu Hạo cười tủm tỉm, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên bàn đá. “Chính là Thanh Thạch Thư Các, nơi tập trung những học giả uyên bác và những cuốn sách cổ kính nhất thành này. Nơi đó không chỉ lưu giữ lịch sử, mà còn là nơi mà những tin tức quan trọng nhất, dù là từ các tông môn lớn hay những biến động nhỏ trong thiên hạ, đều được ghi chép lại, dù chỉ là những lời bàn tán trong góc khuất hay những ghi chép lặt vặt của thư sinh. Linh khí nơi đó thanh tịnh, bầu không khí trang nghiêm, rất hợp với những người thích suy ngẫm như huynh.”

Lục Trường Sinh trầm ngâm. Thư Các, nơi chứa đựng tri thức, luôn là nơi mà hắn cảm thấy gần gũi. Hắn không chỉ tu luyện công pháp, mà còn tu luyện tâm trí, mở rộng tầm nhìn. Việc tìm hiểu sâu hơn về thế giới tu hành, về lịch sử và các quy luật vận hành của nó, chính là cách để củng cố đạo tâm của hắn, giúp hắn không bị lạc lối trước những biến động của đại thế. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. “Vậy thì, chúng ta đi Thanh Thạch Thư Các.”

Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh đồng ý, không khỏi vui mừng. Cậu ta nhanh chóng đứng dậy, ra hiệu cho Lục Trường Sinh đi theo. “Đi thôi, Lục huynh! Có khi chúng ta lại tìm thấy điều gì đó thú vị hơn cả việc đối phó với đám Trần Quản Sự kia đấy.” Cậu ta nói, giọng đã lấy lại vẻ hoạt bát thường ngày, tràn đầy năng lượng như một con sóc nhỏ.

Hai người rời khỏi Tụ Linh Các, để lại phía sau những âm thanh ồn ã và mùi hương phức tạp. Bước ra ngoài, ánh sáng ban mai đã rực rỡ hơn, phủ một lớp vàng óng lên những mái ngói xanh rêu và những con đường lát đá cổ kính của Thanh Thạch Thành. Không khí trong lành, mang theo hơi đất ẩm và mùi cỏ cây từ những khu vườn xen kẽ trong thành.

Đi bộ một đoạn khá xa, xuyên qua những con phố đông đúc với các cửa hàng buôn bán linh dược, pháp khí, và cả những gánh hàng rong mời chào đủ loại kỳ trân dị bảo, cuối cùng họ cũng đến được Thanh Thạch Thư Các. Từ xa nhìn lại, tòa thư các này nổi bật hẳn so với những kiến trúc xung quanh. Nó không đồ sộ như những lầu các của các thế gia lớn, cũng không nguy nga tráng lệ như những điện thờ tông môn, mà lại mang một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc.

Thanh Thạch Thư Các là một tòa kiến trúc ba tầng được xây bằng đá xanh xám đã nhuốm màu thời gian, những phiến đá khổng lồ ghép lại một cách tinh xảo, tạo nên vẻ vững chãi, kiên cố. Mái ngói cong vút, chạm khắc hình những linh thú cổ xưa đã mờ nét. Cánh cổng gỗ lim to lớn, nặng nề, màu nâu sẫm, bên trên treo một tấm biển khắc ba chữ "Thanh Thạch Các" bằng thư pháp cổ, nét chữ uyên thâm, tựa như ẩn chứa đạo lý. Không gian xung quanh thư các yên tĩnh lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của khu chợ bên ngoài. Chỉ có tiếng gió lùa qua những tán cây cổ thụ quanh đó, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ, như tiếng thì thầm của thời gian.

Bước qua cánh cổng nặng nề, Lục Trường Sinh cảm nhận ngay một sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Linh khí bên trong thư các không quá nồng đậm, nhưng lại vô cùng bình ổn và thanh tịnh, mang theo một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch. Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô và một chút bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, một hương vị của tri thức và lịch sử. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo và các pháp trận chiếu sáng dịu nhẹ trên trần nhà rải đều khắp không gian, không quá chói chang nhưng đủ để soi rõ từng hàng kệ sách cao vút, kéo dài đến tận trần.

Những kệ sách gỗ mun đen bóng, hoặc được làm từ những loại gỗ quý hiếm khác, xếp san sát nhau, tạo thành những hành lang dài hun hút. Trên đó, vô số cuốn sách, từ những bản trúc cổ xưa đã ngả màu úa vàng, đến những cuộn da thú được ghi chép cẩn thận, hay những quyển sách giấy được đóng bìa tinh xảo, tất cả đều được sắp xếp một cách ngăn nắp, có trật tự. Những cuốn sách này dường như không chỉ chứa đựng chữ nghĩa, mà còn chứa đựng linh hồn của những tri thức cổ xưa, những câu chuyện đã ngủ yên qua hàng ngàn năm.

Không gian bên trong thư các tĩnh mịch đến mức tiếng bước chân khẽ khàng của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cũng vang vọng nhẹ. Vài tu sĩ và học giả khác đang cúi mình bên các bàn đọc sách, ánh mắt tập trung cao độ, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Một thiếu nữ đang tỉ mỉ sắp xếp lại những cuốn sách trên một kệ cao. Nàng mặc một bộ áo dài màu xanh ngọc thanh lịch, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán. Khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt sáng thông minh ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng. Nàng di chuyển nhẹ nhàng, cẩn trọng, mỗi động tác đều toát lên vẻ chuyên nghiệp và sự trân trọng đối với những cuốn sách. Đó chính là Thiếu Nữ Thư Viện mà Tiêu Hạo đã nhắc đến.

Tiêu Hạo, với bản tính lanh lợi, ngay lập tức tiến đến gần nàng, nhưng vẫn giữ một thái độ cung kính. “Xin lỗi tiểu thư, chúng ta đến đây để tìm hiểu một vài thông tin.”

Thiếu Nữ Thư Viện ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng khẽ liếc nhìn Tiêu Hạo rồi dừng lại ở Lục Trường Sinh, ánh mắt thoáng chút tò mò nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Nàng khẽ đặt cuốn sách đang cầm xuống, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, mang theo một chút lạnh nhạt: “Xin hai vị giữ trật tự. Đây là nơi học vấn, không phải nơi để ồn ào. Nếu muốn tìm kiếm thông tin, xin mời đến quầy đăng ký.”

Tiêu Hạo gãi đầu cười xòa. “À, vâng, vâng, tiểu thư nói phải. Nhưng chúng ta muốn tìm hiểu một vài thông tin đặc biệt, về lịch sử Thanh Thạch Thành, và các sự kiện gần đây, những điều có lẽ không được ghi chép rõ ràng trong các cuốn sách thông thường.” Cậu ta cố gắng hạ thấp giọng, nhưng vẻ hoạt bát vẫn không giấu được.

Thiếu Nữ Thư Viện khẽ nhíu mày, dường như không hài lòng với sự tò mò của Tiêu Hạo. Nhưng trước khi nàng kịp nói gì, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn khàn vang lên từ một góc khuất gần đó.

“Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy. Nhưng không phải ai cũng có thể đọc được tấm gương ấy, và không phải ai cũng dám đối diện với những gì nó phản chiếu.”

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quay đầu nhìn về phía âm thanh. Dưới một khung cửa sổ lớn, nơi ánh sáng tự nhiên chiếu rọi vào, có một lão giả đang cúi mình bên một chồng sách cổ đồ sộ. Lão mặc một bộ áo thư sinh cũ kỹ, đã bạc màu, mái tóc bạc phơ được búi cao gọn gàng, vài sợi râu dài bạc trắng rủ xuống cằm. Đôi mắt lão tinh anh nhưng lại ẩn chứa sự mệt mỏi của người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Tay lão luôn cầm một cuốn sách cổ đã sờn rách, đôi lúc khẽ lật từng trang một cách đầy trân trọng. Khí chất của lão nho nhã, uyên bác, nhưng lại có chút lập dị, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới tri thức của mình. Đó chính là Cổ Thư Sinh.

Bên cạnh lão, một thư đồng nhỏ tuổi, với khuôn mặt non nớt và đôi mắt to tròn đầy tò mò, đang chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ da. Thư đồng này, mặc dù còn nhỏ, nhưng mỗi động tác đều rất cẩn trọng và ngoan ngoãn, thể hiện sự kính trọng tuyệt đối đối với Cổ Thư Sinh. Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước vào, thư đồng khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt chớp chớp nhìn hai người với vẻ tò mò.

Lục Trường Sinh bước đến gần Cổ Thư Sinh, cúi đầu thi lễ một cách cung kính. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, sâu lắng tỏa ra từ lão giả, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là sự tích lũy của tri thức và thời gian. “Tiền bối nói rất đúng,” Lục Trường Sinh nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự chân thành. “Lịch sử không chỉ là những dòng chữ chết, mà là những bài học sống động, là căn nguyên của mọi biến động hiện tại.”

Cổ Thư Sinh ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén ẩn sau hàng lông mày bạc nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Ánh mắt lão quét qua Lục Trường Sinh, dường như đang thăm dò, đánh giá. Một tia sáng lóe lên trong mắt lão, như tìm thấy được một người tri kỷ. “Có thể nhìn nhận như vậy, không dễ.” Lão khẽ gật đầu, sau đó lại cúi xuống cuốn sách, nhưng không gian quanh lão đã bớt đi phần nào vẻ khép kín.

Tiêu Hạo thấy Cổ Thư Sinh có vẻ hợp ý với Lục Trường Sinh, liền nhân cơ hội tiến đến. “Tiền bối, chúng ta quả thực đang muốn tìm hiểu về những điều đã xảy ra trong quá khứ và những biến động gần đây của Thanh Thạch Thành. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến Tuyết Sơn Khoáng Mạch và những thế lực ngầm đang hoạt động ở đó.”

Cổ Thư Sinh khẽ vuốt râu, ánh mắt vẫn không rời cuốn sách cổ, nhưng giọng nói lại vang lên trầm tĩnh: “Tuyết Sơn Khoáng Mạch… nơi đó đã từng là một mỏ linh thạch trù phú, nhưng cũng là nơi chôn vùi biết bao sinh mạng. Biến động ở đó không phải là chuyện mới mẻ. Chỉ là, mỗi khi đại thế biến thiên, những nơi như vậy lại trở thành điểm nóng tranh chấp. Ngươi muốn biết điều gì cụ thể?”

Lục Trường Sinh không nóng vội. Hắn kiên nhẫn đứng đó, lắng nghe Cổ Thư Sinh. Hắn biết, những người như Cổ Thư Sinh thường có những góc nhìn sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở bề mặt sự việc. Hắn cũng nhận ra, lời của Cổ Thư Sinh đã gián tiếp xác nhận sự liên kết giữa "đại thế biến thiên" và các "cổ di tích thức tỉnh" mà hắn đã nghe loáng thoáng trước đây.

Cuộc trò chuyện giữa Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh và Cổ Thư Sinh kéo dài thêm một lúc. Cổ Thư Sinh, mặc dù ban đầu có vẻ khép kín, nhưng trước sự chân thành và những câu hỏi đầy chiều sâu của Lục Trường Sinh, lão dần cởi mở hơn. Lão không trực tiếp cung cấp thông tin về Trần Quản Sự hay Phong Lang, nhưng lại kể về lịch sử hình thành của Thanh Thạch Thành, về những thế lực đã từng cai trị nơi đây, và về những chu kỳ hưng vong của các mỏ linh thạch trong vùng. Lục Trường Sinh lắng nghe một cách chăm chú, mỗi lời lão nói đều như một mảnh ghép, giúp hắn hình dung rõ ràng hơn về bức tranh rộng lớn của thế giới tu hành.

“Thành này đã chứng kiến biết bao đổi thay, từ khi còn là một thôn trấn nhỏ đến khi trở thành một trung tâm giao thương sầm uất,” Cổ Thư Sinh nói, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua những bức tường đá, trở về quá khứ. “Những trận chiến tranh giành linh mạch, những âm mưu thâu tóm tài nguyên, tất cả đều đã lặp đi lặp lại qua hàng ngàn năm. Tu sĩ tranh đấu, tông môn hưng vong, đó là quy luật bất biến. Muốn biết điều bất thường, phải hỏi người đã chứng kiến những biến cố lớn nhất, những người đã sống qua nhiều triều đại.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, hiểu ý lão. “Tiền bối có ý chỉ Cổ Thành Trưởng Lão?” Hắn hỏi, giọng điệu điềm tĩnh. Hắn đã nghe Tiêu Hạo nhắc đến danh hiệu này trên đường đến đây, một nhân vật được kính trọng và có uy tín trong thành.

Cổ Thư Sinh khẽ mỉm cười. “Không sai. Lão Trần là người đã sống ở Thanh Thạch Thành từ khi ta còn là một thư sinh nhỏ. Lão chứng kiến thành này thăng trầm, chứng kiến bao nhiêu anh hùng nổi lên rồi lại lụi tàn. Kiến thức của lão không nằm trong sách, mà nằm trong từng thớ đất, từng viên đá của thành này.”

Đúng lúc đó, từ phía sâu bên trong thư các, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một lão nhân với dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng bước đi lại vô cùng vững chãi. Khuôn mặt lão khắc khổ, hằn lên những nếp nhăn của thời gian, râu tóc bạc trắng như tuyết, được búi gọn gàng sau gáy. Lão mặc một bộ áo vải thô màu xám tro, đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ chất phác của một người gắn bó cả đời với đất đai. Đôi mắt lão tuy đã già nua nhưng vẫn ánh lên sự tinh tường, trầm tĩnh, chứa đựng sự uyên bác và cả một chút ưu tư về sự đổi thay của thế sự. Tay lão cầm một chiếc gậy gỗ mun, đầu gậy chạm khắc hình một con rồng cuộn.

Lão nhân dừng lại trước mặt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, đôi mắt thâm thúy nhìn thẳng vào hai người. “Chính là ta đây.” Giọng lão trầm tĩnh, mang theo âm hưởng của thời gian, không nhanh không chậm. “Các ngươi muốn biết điều gì từ một lão già như ta?”

Tiêu Hạo ngay lập tức cúi đầu thi lễ. “Vãn bối Tiêu Hạo, đây là Lục Trường Sinh. Chúng con mạo muội đến đây là muốn tìm hiểu về những biến động gần đây ở Thanh Thạch Thành, đặc biệt là những việc liên quan đến mỏ linh thạch ở Tuyết Sơn và các thế lực ngầm.” Cậu ta khéo léo dẫn dắt câu chuyện, không quá trực tiếp nhưng đủ để Cổ Thành Trưởng Lão hiểu ý. Cậu ta cũng không quên nhắc đến những tin đồn thị trường, những vật phẩm quý hiếm đang được săn lùng.

Cổ Thành Trưởng Lão khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo được thư đồng dâng lên, đôi mắt khẽ khép hờ như đang suy nghĩ. Không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng lật sách xa xa của Cổ Thư Sinh. Sau một lát trầm ngâm, lão mới chậm rãi nói, giọng điệu mang theo sự thâm thúy của người từng trải.

“Thanh Thạch Thành này vốn dĩ đã là nơi gió tanh mưa máu. Chuyện tranh giành tài nguyên, giết người đoạt bảo, không phải là hiếm. Tuyết Sơn Khoáng Mạch... nó chỉ là một trong số hàng trăm, hàng ngàn điểm tranh chấp trên Cửu Thiên Linh Giới này mà thôi.” Lão dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn dò xét điều gì đó. “Nhưng gần đây, quả thực có một vài điều bất thường. Linh khí thiên địa ngày càng hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh càng lúc càng nhiều. Điều này khiến cho lòng người càng thêm tham lam, tranh đoạt.”

Lục Trường Sinh lắng nghe, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. Hắn hiểu rằng, những lời này của Cổ Thành Trưởng Lão không chỉ là nói về Thanh Thạch Thành, mà là về đại thế đang biến động của cả Cửu Thiên Linh Giới. Hắn đã nghe loáng thoáng về việc các cổ di tích thức tỉnh, nhưng đây là lần đầu tiên được nghe từ một người có kiến thức sâu rộng như Cổ Thành Trưởng Lão.

“Về việc tranh giành ở Tuyết Sơn, đó là chuyện của Trần Quản Sự và Phong Lang. Bọn chúng là những kẻ tham lam, tàn nhẫn, được một thế lực nhỏ ở Vọng Nguyệt Tông chống lưng. Chuyện này không có gì lạ. Điều đáng nói là sự xuất hiện của một vài vật phẩm quý hiếm gần đây, khiến cho những kẻ thèm khát danh lợi trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết.” Cổ Thành Trưởng Lão khẽ lắc đầu, tỏ vẻ ưu tư.

Tiêu Hạo nghe đến đây, đôi mắt sáng rỡ. Cậu ta vốn dĩ là một bậc thầy về việc nắm bắt thông tin. “Vật phẩm quý hiếm? Tiền bối có thể nói rõ hơn không?”

Cổ Thành Trưởng Lão nhấp thêm một ngụm trà, sau đó khẽ đặt chén xuống. “Gần đây có nghe nói, Tụ Bảo Các sẽ tổ chức một cuộc đấu giá nhỏ, có vài món linh dược hiếm có. Một trong số đó là ‘Uẩn Linh Thảo’, một loại linh dược chỉ mọc ở những nơi có linh mạch cực kỳ tinh khiết, có khả năng tịnh hóa linh căn, củng cố đạo tâm. Nghe nói, nó còn có thể giúp cho tu sĩ đột phá bình cảnh.” Lão khẽ liếc nhìn Lục Trường Sinh. “Nhưng đó không phải là chuyện mà người bình thường nên quan tâm. Những kẻ có thể tranh giành Uẩn Linh Thảo, đều là những nhân vật không tầm thường.”

Lục Trường Sinh nghe đến "tịnh hóa linh căn, củng cố đạo tâm", tâm trí khẽ động. Mặc dù hắn không truy cầu sức mạnh nhất thời, nhưng việc củng cố đạo tâm, làm vững chắc nền tảng tu hành của Tàn Pháp Cổ Đạo, luôn là mục tiêu hàng đầu của hắn. Hắn không khỏi tò mò về loại linh dược này. Đây không phải là ham muốn tranh giành, mà là một sự tò mò thuần túy về một cơ duyên có thể giúp hắn đi xa hơn trên con đường mình đã chọn, không bị cuốn vào vòng xoáy của tranh đấu.

Tiêu Hạo nhìn thấy ánh mắt của Lục Trường Sinh, hiểu ngay ý hắn. Cậu ta mỉm cười, vẻ láu lỉnh trở lại. “Uẩn Linh Thảo sao? Nghe có vẻ thú vị đấy, tiền bối. Liệu vãn bối có thể biết thêm chi tiết về cuộc đấu giá này không?”

Cổ Thành Trưởng Lão khẽ vuốt râu, ánh mắt trầm tĩnh. “Cuộc đấu giá sẽ diễn ra trong ba ngày tới. Thông tin chi tiết, các ngươi có thể đến Tụ Bảo Các mà hỏi. Nhưng hãy nhớ, thế giới tu hành hiểm ác, không phải vật gì quý hiếm cũng dễ dàng có được. Và đôi khi, những thứ quý giá nhất lại không phải là linh dược hay pháp khí, mà là đạo tâm vững vàng, không bị ngoại vật làm lung lay.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khắc ghi lời của Cổ Thành Trưởng Lão vào tâm trí. Hắn đứng thẳng người, cúi đầu thi lễ một cách chân thành. “Đa tạ tiền bối đã chỉ dẫn. Lời của tiền bối, vãn bối sẽ luôn ghi nhớ.”

Tiêu Hạo cũng vội vàng cảm ơn rối rít. Hai người rời khỏi Thanh Thạch Thư Các, để lại phía sau không gian tĩnh mịch và những nhân vật uyên bác đã cung cấp cho họ những dòng chảy tin tức quan trọng. Bước ra ngoài, ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp Thanh Thạch Thành. Không khí bên ngoài lại ồn ào, náo nhiệt như cũ, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, một mục tiêu mới đã hiện rõ.

Cuộc đấu giá Uẩn Linh Thảo, một cơ duyên mới, một thử thách mới. Hắn không biết liệu mình có tranh giành được loại linh dược đó hay không, nhưng hắn biết, hắn sẽ không để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành mù quáng. Hắn sẽ quan sát, sẽ học hỏi, và sẽ giữ vững đạo tâm của mình, vững như bàn thạch. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và giờ đây, con đường đó đã mở ra một ngã rẽ mới, một ngã rẽ đầy tri thức và cả những ẩn ý sâu xa về đại thế đang biến động. Những cổ di tích lớn hơn đang thức tỉnh, những tu sĩ mạnh mẽ hơn sẽ xuất hiện, báo hiệu hiểm nguy sắp tới, nhưng Lục Trường Sinh biết, hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free