Cửu thiên linh giới - Chương 58: Thanh Thạch Thành: Bức Tranh Đầu Tiên Của Tu Hành
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước ra khỏi Tụ Linh Các, hòa mình vào dòng người đông đúc của Thanh Thạch Thành. Nắng sớm đã bắt đầu trải vàng trên những mái ngói xanh xám, hắt lên những bức tường đá cổ kính một vẻ đẹp trầm mặc. Khắp nơi, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa lộc cộc, cùng những âm thanh đặc trưng của một đô thị phồn hoa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ. Bước chân của Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, ung dung như thường lệ, nhưng giờ đây, hắn không còn hoàn toàn cô độc. Phía sau hắn, Tiêu Hạo bước theo sát, với vẻ mặt hớn hở, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo quanh, thu thập mọi thông tin dù là nhỏ nhất. Cậu ta không ngừng tuôn ra những tin tức mới nhất mà cậu ta vừa "nghe ngóng" được, đôi khi xen lẫn những nhận xét sắc sảo về cảnh vật xung quanh.
"Huynh đài thấy đó, Linh Khí Phường bên kia, dạo này có vẻ náo nhiệt hơn hẳn," Tiêu Hạo vừa đi vừa chỉ tay về phía một khu phố sầm uất, nơi những mái nhà cao vút, những biển hiệu lấp lánh pháp quang thu hút ánh nhìn. Những tiếng rao mời, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ xa vọng lại, như đang mời gọi những tu sĩ đang dạo bước. "Nghe nói có mấy món pháp khí cổ mới xuất hiện, thu hút không ít tu sĩ đến tranh mua. Nhưng cũng có tin đồn, có kẻ đã bị lừa mua phải đồ giả, mất sạch gia tài." Cậu ta khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối cho số phận của kẻ bị lừa, rồi lại nhoẻn cười, "Những kẻ tu vi thấp kém, đạo tâm chưa vững, lại tham lam cái lợi trước mắt, há chẳng phải tự rước họa vào thân sao?" Lời nói của Tiêu Hạo mang theo chút châm biếm nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sự cảnh báo sâu sắc về những hiểm nguy tiềm ẩn trong thế giới tu hành đầy cạm bẫy này.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, lắng nghe mà không nói nhiều. Hắn vẫn giữ phong thái trầm mặc, nhưng ánh mắt lại tập trung hơn vào những gì Tiêu Hạo đang nói, thỉnh thoảng liếc nhìn những nơi mà Tiêu Hạo chỉ tới. Hắn biết rằng, Tiêu Hạo đang cố gắng chứng minh giá trị của mình, và những thông tin này, dù nhỏ nhặt, cũng thực sự hữu ích cho một người mới đến Thanh Thạch Thành như hắn. Hắn không khỏi suy ngẫm về sự khác biệt giữa thế giới phàm tục mà hắn từng sống và thế giới tu hành này. Ở phàm trần, lừa gạt thường vì miếng cơm manh áo, vì lợi lộc nhỏ nhoi. Còn ở đây, một món đồ giả có thể khiến một tu sĩ mất đi cả gia tài, thậm chí là con đường tu luyện. Sự tàn khốc, nghiệt ngã của nó, được bọc trong vẻ hào nhoáng, xa hoa của pháp khí và linh dược, càng khiến người ta phải cảnh giác. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ.
"Đúng rồi huynh đài, ta vừa nghe được một tin tức này," Tiêu Hạo hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên bí hiểm hơn, như thể đang chia sẻ một bí mật động trời. "Có một mỏ linh thạch nhỏ ở phía tây thành, tên là 'Tuyết Sơn Khoáng Mạch'. Ban đầu, người ta tưởng nó đã cạn kiệt, không còn giá trị khai thác nữa. Nhưng dạo này, lại có mấy tên tán tu nhỏ lẻ, tu vi không cao, đang ráo riết tranh giành khu vực đó. Chúng còn dựng lên vài cái lều tạm bợ, có vẻ như muốn chiếm giữ lâu dài."
Tiêu Hạo ngừng lại một chút, quan sát phản ứng của Lục Trường Sinh. Thấy Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, Tiêu Hạo tiếp tục phân tích. "Chắc chắn có gì đó không ổn. Một mỏ linh thạch đã bị bỏ hoang từ lâu, bỗng nhiên lại có người tranh giành, điều đó chỉ có thể có hai khả năng. Một là họ phát hiện ra một mạch khoáng mới, hoặc hai là có một bí mật nào đó ẩn giấu dưới lòng đất. Dù là gì đi nữa, ta nghĩ đây là một cơ hội nhỏ để chúng ta thử sức, cũng là để huynh đài làm quen với những biến cố nhỏ ở Thanh Thạch Thành này. Những tán tu kia tu vi không cao, chúng ta không cần lo lắng quá nhiều về hiểm nguy."
Lục Trường Sinh ngừng bước, đứng lại giữa dòng người, ánh mắt hướng về phía tây thành, nơi Tiêu Hạo vừa chỉ. Hắn suy ngẫm về những lời Tiêu Hạo vừa nói. Một mỏ linh thạch nhỏ, có vẻ không quá nguy hiểm, nhưng lại ẩn chứa những điều bất thường. Đây đúng là một mục tiêu nhỏ, phù hợp để cả hai bắt đầu mối quan hệ đồng hành này. Hơn nữa, nó cũng phù hợp với bản tính của hắn, không quá vội vàng lao vào những hiểm nguy lớn lao, mà từng bước thăm dò, chiêm nghiệm. Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của nhật nguyệt. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu một cái, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định.
"Được."
Chỉ một từ đơn giản, nhưng lại mang theo trọng lượng của một lời hứa, một sự chấp thuận. Tiêu Hạo hiểu rõ ý nghĩa của nó. Đôi mắt cậu ta sáng lên rạng rỡ, một nụ cười tươi rói nở trên môi. Cậu ta biết rằng, đây chính là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà cậu ta sẽ không còn đơn độc, mà sẽ được đi cùng với một tu sĩ khác biệt, một người có đạo tâm kiên cố như bàn thạch. Con đường tu hành, vốn đã đầy rẫy bất trắc và hiểm nguy, giờ đây đã có thêm một người bạn đồng hành, một tia hy vọng mới, hứa hẹn sẽ mang đến những trải nghiệm không thể nào quên. Cả hai tiếp tục bước đi, hòa mình vào dòng người tấp nập, hướng về phía tây thành, nơi những bí mật đầu tiên của Thanh Thạch Thành đang chờ đợi họ khám phá.
***
Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những khe hở của mái hiên Tụ Linh Các, rải rác trên những tấm gỗ lim được chạm khắc tinh xảo. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp đã lan tỏa khắp đại sảnh, quyện lẫn với hương trà thanh khiết và chút cay nồng của rượu linh, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng không kém phần sôi động. Tiếng chén đĩa lanh canh va vào nhau, tiếng trò chuyện râm ran của các tu sĩ, tiếng cười nói và cả những tiếng pháp khí giao dịch ngầm, tất cả đều hòa quyện thành một bản nhạc đặc trưng của buổi sớm trong một khách điếm lớn.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi tại một góc khuất, nơi ánh sáng không quá chói chang, và không khí có phần yên tĩnh hơn. Trước mặt họ là những món điểm tâm giản dị nhưng được chế biến tinh xảo: những chiếc bánh bao linh mạch trắng ngần bốc hơi nghi ngút, một chén cháo linh mễ thơm dẻo, và một ấm trà linh thảo thanh đạm. Lục Trường Sinh ăn uống từ tốn, chậm rãi, mỗi cử động đều mang theo sự trầm ổn cố hữu. Đôi mắt hắn khẽ lướt qua những tu sĩ khác trong quán, thu vào tầm mắt những dáng vẻ khác nhau của thế giới tu hành: từ những tán tu ăn mặc giản dị, khí chất thô kệch, đến những đệ tử môn phái y phục chỉnh tề, linh khí quanh thân ẩn hiện, và cả những thương nhân béo tốt, đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo qua lại. Hắn cảm nhận được linh khí trong quán có phần hỗn tạp, nhưng cũng không quá ảnh hưởng đến sự thanh tịnh trong tâm cảnh của hắn.
Tiêu Hạo thì khác hẳn. Cậu ta ăn uống có phần nhanh nhẹn, nhưng vẫn không quên thao thao bất tuyệt. Vừa nhón lấy một chiếc bánh bao, cậu ta đã vội vàng hạ giọng, nhưng sự nhiệt tình trong ánh mắt thì không hề giảm sút. "Lục huynh, đã đến Thanh Thạch Thành, sao có thể không tận mắt thấy hết những điều kỳ diệu ở đây chứ? Tiểu đệ sẽ dẫn huynh đi một vòng, đảm bảo huynh không thất vọng!" Cậu ta nói, đôi mắt láu lỉnh ánh lên vẻ tự hào khó tả. "Thanh Thạch Thành này không chỉ có những khách điếm sang trọng như Tụ Linh Các hay những tửu lầu náo nhiệt, mà còn vô số nơi khác chứa đựng những bí mật, những cơ hội mà không phải ai cũng biết."
Lục Trường Sinh đặt đũa xuống, nhấp một ngụm trà linh thảo, hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt như đang dò xét, nhưng cũng đầy sự khuyến khích. "Ngươi có vẻ rất quen thuộc. Vậy, những nơi nào là cần thiết cho một người mới đến?" Giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, mang theo một sự điềm tĩnh cố hữu. Hắn nhận ra, việc có một người dẫn đường am hiểu như Tiêu Hạo là một lợi thế không nhỏ. Dẫu đạo tâm hắn vững vàng, nhưng sự hiểu biết về thế sự, về những quy tắc ngầm của thế giới tu hành lại là điều hắn còn thiếu sót.
Tiêu Hạo nghe vậy, càng thêm hăng hái. Cậu ta hào hứng dùng đũa vẽ vời lung tung lên mặt bàn đã được lau sạch, phác họa một cách qua loa về bố cục của Thanh Thạch Thành trong trí tưởng tượng của mình. "Thanh Thạch Thành này, không gì qua mắt được tiểu đệ! Huynh đài cứ yên tâm! Đầu tiên phải đi Linh Khí Phường, nơi buôn bán linh dược, pháp khí, phù lục, công pháp và cả những vật liệu tu luyện quý hiếm. Đó là nơi tụ tập của hầu hết tu sĩ. Muốn biết thế sự, muốn sắm sửa đồ dùng, không thể không đến đó." Cậu ta dừng lại một chút, hớp một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Sau đó, chúng ta có thể ghé qua các tửu lầu, quán trà. Đó là những nơi tin tức được trao đổi, nơi các tu sĩ giao lưu, bàn tán về những sự kiện lớn nhỏ. Tuy nhiên, cũng cần cẩn trọng, bởi tin tức ở đó thật giả lẫn lộn, phải có con mắt tinh tường mới phân biệt được."
Lục Trường Sinh lắng nghe từng lời, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Hắn cảm thấy mình như một trang giấy trắng đang được Tiêu Hạo cẩn thận vẽ lên những nét đầu tiên về một thế giới đầy màu sắc và phức tạp. Hắn không vội vàng phán xét hay nghi ngờ, mà chỉ quan sát, tiếp thu. Những lời Tiêu Hạo nói, về bản chất, không khác gì những bài học về "nhân tình thế thái" của một thế giới mà hắn còn xa lạ. Hắn thầm nghĩ, con đường tu hành không chỉ là khổ luyện công pháp, mà còn là học cách sinh tồn, học cách hòa nhập, và học cách giữ vững bản tâm giữa dòng xoáy của lợi lộc và hiểm nguy.
"Vậy, sau Linh Khí Phường và các quán trà, còn nơi nào nữa?" Lục Trường Sinh hỏi, ánh mắt vẫn điềm đạm, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự tò mò. Hắn muốn tìm hiểu một cách toàn diện nhất về Thanh Thạch Thành này, không bỏ qua bất kỳ khía cạnh nào.
Tiêu Hạo gãi đầu, cười hì hì. "À, còn có những khu vực dành riêng cho các thế lực lớn, như Thiên Thanh Các, Phá Vân Tông... nhưng những nơi đó chúng ta không nên mạo phạm vội. Chúng ta chỉ cần đi qua, biết vị trí là được. Sau đó, có thể ghé qua một vài sòng bạc, nơi các tu sĩ thử vận may, hoặc những đấu giá tràng, nơi những bảo vật quý hiếm được bày bán. Nhưng những nơi đó, rủi ro cũng rất cao, không phù hợp cho lúc này." Cậu ta nói, vẻ mặt có chút thận trọng. "Huynh đài cứ tin tiểu đệ, tiểu đệ sẽ dẫn huynh đi những nơi thiết yếu nhất, giúp huynh có cái nhìn tổng quát về Thanh Thạch Thành, đồng thời tránh xa những phiền phức không đáng có."
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, hình dung trong đầu một bức tranh toàn cảnh về Thanh Thạch Thành mà Tiêu Hạo vừa phác thảo. Một đô thị khổng lồ, nơi linh khí cuồn cuộn, nơi cơ hội và hiểm nguy luôn song hành. Hắn cảm nhận được sự phức tạp và đa dạng của thế giới này, khác xa so với sự yên bình của sơn thôn nơi hắn xuất thân. Nhưng chính sự khác biệt đó lại kích thích sự tò mò trong hắn, thôi thúc hắn muốn tìm hiểu sâu hơn, muốn chiêm nghiệm nhiều hơn. Hắn mở mắt, nhìn Tiêu Hạo, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, hiếm hoi nhưng đầy chân thành. "Được. Vậy, chúng ta hãy bắt đầu từ Linh Khí Phường."
Tiêu Hạo vui mừng khôn xiết, vội vàng đứng dậy. "Tuyệt vời! Lục huynh cứ đi theo tiểu đệ. Thanh Thạch Thành này, tiểu đệ có thể không phải người mạnh nhất, nhưng về sự quen thuộc địa hình và tin tức, không ai sánh bằng!" Cậu ta nói, đôi mắt lấp lánh như sao. Cả hai cùng rời khỏi Tụ Linh Các, để lại phía sau những tiếng ồn ào và mùi vị của bữa sáng. Bước chân họ hướng về phía đông, nơi Linh Khí Phường đang chờ đợi, hứa hẹn những khám phá đầu tiên về thế giới tu hành đầy màu sắc và cũng đầy cạm bẫy này. Lục Trường Sinh biết rằng, mỗi bước đi, mỗi điều hắn chứng kiến, đều là một phần của con đường tu hành mà hắn đã chọn – con đường của sự chiêm nghiệm, của sự thấu hiểu, chứ không phải là sự vội vã chạy theo sức mạnh hư ảo.
***
Ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước vào Linh Khí Phường. Khác hẳn với sự ấm cúng và có phần sang trọng của Tụ Linh Các, nơi đây tràn ngập một bầu không khí hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Các cửa hàng lớn nhỏ san sát nhau, từ những tiệm linh dược được xây bằng đá xanh kiên cố, trang trí tinh xảo, đến những lều quán tạm bợ được dựng lên từ những tấm vải bạt thô sơ. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả của tu sĩ, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ những lò rèn nhỏ, tất cả hòa quyện thành một thứ âm thanh đặc trưng, xô bồ nhưng không kém phần cuốn hút.
Mùi thảo dược nồng nặc bay ra từ những cửa hàng linh dược, hòa lẫn với mùi kim loại đặc trưng từ các tiệm chế tạo pháp khí, đôi khi còn có chút mùi lưu huỳnh từ những phù lục vừa được luyện chế, và cả mùi bụi bặm của đường phố, cùng mùi mồ hôi của những tu sĩ chen chúc qua lại. Linh khí ở đây cũng trở nên hỗn tạp hơn, không còn trong lành như ở những nơi có pháp trận tụ linh, mà mang theo đủ loại khí tức của sinh linh và vật chất. Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua từng quầy hàng, từng gương mặt tu sĩ. Hắn không tỏ ra ngạc nhiên hay vội vàng, chỉ như một người quan sát đang cẩn thận thu thập thông tin. Chiếc đạo bào vải thô màu xám của hắn hòa lẫn vào dòng người, khiến hắn trông như một tán tu bình thường, không quá nổi bật, nhưng khí chất điềm tĩnh lại khiến một số tu sĩ vô thức tránh đường.
"Lục huynh nhìn xem, đây là Bách Thảo Đường chi nhánh, linh dược tuy đắt nhưng đảm bảo chất lượng," Tiêu Hạo vừa đi vừa chỉ trỏ, giọng nói nhanh nhẹn và rõ ràng giữa đám đông ồn ào. Cậu ta mặc bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, có nhiều túi nhỏ treo quanh người, trông nhanh nhẹn và hoạt bát. "Hầu hết các môn phái lớn, hoặc những tu sĩ có gia sản đều chọn mua ở đây. Linh dược của họ được thu thập từ những linh sơn phúc địa, do những đan sư có tiếng luyện chế, dược lực tinh thuần. Nhưng cũng chính vì thế, giá cả cũng không hề rẻ. Ngay cả một viên Bổ Nguyên Đan nhỏ nhất cũng có thể tiêu tốn của chúng ta mấy chục linh thạch hạ phẩm."
Cậu ta lại chỉ sang một dãy lều quán tạm bợ bên kia đường, nơi những tu sĩ ăn mặc có phần rách rưới hơn đang chen chúc mua bán. "Còn mấy tiệm nhỏ bên kia, tuy rẻ hơn nhưng dễ gặp phải hàng giả, hàng kém chất lượng. Có khi là dùng linh dược đã cạn kiệt dược lực, hoặc pha trộn tạp chất để tăng trọng lượng. Tu sĩ chúng ta, mắt phải tinh, tai phải thính! Nếu không, chẳng những mất tiền oan, mà còn có thể ảnh hưởng đến căn cơ tu luyện." Tiêu Hạo khẽ lắc đầu, vẻ mặt tỏ vẻ kinh nghiệm. "Hơn nữa, những kẻ bán hàng giả ở đây cũng rất tinh ranh, chúng có đủ mánh khóe để qua mặt những tu sĩ thiếu kinh nghiệm. Có kẻ còn dùng pháp thuật mê hoặc, khiến người mua khó lòng phân biệt được thật giả."
Lục Trường Sinh dừng lại trước một quầy hàng bán các loại phù lục. Ánh mắt hắn sắc bén quan sát những đường nét phù văn được vẽ trên giấy phù, từ những lá phù hộ thân đơn giản đến những lá phù tấn công mạnh mẽ. "Giá cả khác biệt rõ ràng," hắn trầm giọng nói, "Vậy, tu sĩ thường dùng gì để đổi lấy những thứ này?" Hắn hiểu rằng, tiền bạc của phàm nhân không còn giá trị ở thế giới này.
Tiêu Hạo mỉm cười, vẻ mặt có chút tự hào vì sự am hiểu của mình. "Đa phần là linh thạch, Lục huynh. Linh thạch là tiền tệ chính ở thế giới tu hành, chứa đựng linh khí thuần khiết, có thể dùng để tu luyện hoặc làm vật dẫn truyền pháp thuật. Linh thạch lại chia ra hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, thậm chí là cực phẩm, giá trị chênh lệch rất lớn. Ngoài ra, cũng có khi là những vật liệu tu luyện khác, như linh thảo quý hiếm, khoáng thạch đặc biệt, hoặc thậm chí là yêu đan của yêu thú. Có khi là công pháp, hoặc tin tức quý giá. Ở đây, mọi thứ đều có giá của nó. Ngay cả một thông tin hữu ích cũng có thể đổi lấy mấy viên linh thạch hạ phẩm, thậm chí là linh thạch trung phẩm nếu đó là tin tức động trời." Cậu ta nói, rồi nhanh tay nhón lấy một lá phù phòng ngự cấp thấp từ một quầy hàng, quan sát một cách cẩn thận, rồi lại đặt xuống. "Lá phù này, phù văn hơi lệch, linh khí không ổn định, chỉ có ba thành công lực. E rằng không đáng giá mấy viên linh thạch hạ phẩm đâu, lão bản." Cậu ta nhìn vị chủ tiệm gầy gò, đôi mắt tinh tường, đeo một cặp kính lão.
Chủ tiệm, với thân hình gầy gò, đôi mắt tinh tường sau cặp kính, mỉm cười xua tay. "Ha ha, tiểu huynh đệ nói vậy là không đúng rồi. Phù này ta tự tay vẽ, linh khí dồi dào, phòng ngự cực tốt. Đảm bảo đáng giá mười viên linh thạch hạ phẩm!" Giọng nói của ông ta có chút tính toán, nhưng không quá gay gắt.
Tiêu Hạo chỉ cười. "Thôi được, lão bản. Tiểu đệ chỉ xem qua thôi. Lục huynh, huynh thấy đó, ngay cả một lá phù nhỏ cũng đầy rẫy mánh khóe."
Lục Trường Sinh trầm lặng quan sát từng quầy hàng, từng tu sĩ qua lại, ghi nhớ những điều Tiêu Hạo nói. Hắn đặc biệt chú ý đến cách các tu sĩ giao tiếp, ánh mắt họ trao đổi, và những món đồ họ quan tâm. Hắn thấy một tán tu râu ria xồm xoàm đang say sưa mặc cả một thanh kiếm gỉ sét, cố gắng tìm kiếm một món hời. Hắn thấy một nữ tu sĩ xinh đẹp đang chăm chú lựa chọn những chiếc vòng ngọc bích, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Hắn cũng thấy những kẻ bán hàng rong, ăn mặc giản dị, tay đẩy xe hàng, luôn miệng rao bán những món đồ lặt vặt. "Ai mua gì không? Hàng tốt giá rẻ đây!" tiếng rao ấy vang vọng khắp con phố.
Lục Trường Sinh nhận ra, Linh Khí Phường này không chỉ là nơi giao dịch vật phẩm, mà còn là một tấm gương phản chiếu chân thực nhất về thế giới tu hành. Nơi đây bộc lộ rõ nhất lòng tham, sự cạnh tranh, sự khát khao sức mạnh, và cả sự tuyệt vọng của những kẻ yếu kém. Hắn cảm nhận được sự phân cấp rõ rệt giữa những tu sĩ giàu có, tự tin, và những tán tu nghèo khó, luôn phải dè chừng, tính toán từng chút một. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nghĩ, nhưng để giữ được bản tâm, trước hết phải hiểu rõ những biến thiên đó. Những kiến thức mà Tiêu Hạo cung cấp, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt, lại giúp hắn có một cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới này, về những quy tắc mà hắn phải tuân theo hoặc tìm cách vượt qua.
Hắn cũng nhận thấy sự nguy hiểm tiềm tàng. Một món đồ giả có thể hủy hoại căn cơ của một tu sĩ. Một món hời có thể ẩn chứa một cái bẫy chết người. Ngay cả trong sự ồn ào, xô bồ này, hắn vẫn cảm nhận được những ánh mắt dò xét, những linh thức quét qua, những âm mưu đang ngấm ngầm diễn ra. Thế giới tu hành, đúng như Tiêu Hạo đã nói, là một nơi đầy cạm bẫy, và sự thận trọng là điều kiện tiên quyết để sinh tồn. Lục Trường Sinh khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự chiêm nghiệm sâu sắc mà hắn vừa có được. Con đường tu hành của hắn, vốn đã chậm rãi và vững chắc, giờ đây lại càng thêm cẩn trọng, thêm tỉ mỉ.
***
Sau gần nửa buổi sáng dạo quanh Linh Khí Phường, khi ánh nắng đã ngả sang chính ngọ, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tìm đến một quán trà nhỏ nằm khuất bên rìa khu chợ. "Quán Trà Vô Ưu" – cái tên được viết bằng nét chữ cổ kính trên tấm biển gỗ đơn sơ, mang theo một vẻ tĩnh lặng hiếm có giữa sự ồn ào của Linh Khí Phường. Kiến trúc của quán nhỏ nhắn, được xây bằng gỗ trúc và đá cuội, với một mái hiên cong cong và những chiếc đèn lồng giấy màu vàng treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng và thanh bình.
Bước vào quán, mùi trà thanh khiết, thơm nồng lập tức xua tan đi mùi tạp nham của chợ búa, khiến tâm hồn như được gột rửa. Quán không quá đông khách, chỉ có vài ba nhóm tu sĩ đang ngồi rải rác, nhấp trà và trò chuyện râm ran. Tiếng trò chuyện của họ không quá lớn, nhưng đủ để lọt vào tai những người có thính lực tốt. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự dễ chịu hiếm có. Hắn chọn một bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Tiêu Hạo khéo léo chọn một bàn khác, gần một nhóm tán tu trông có vẻ là những người thường xuyên lui tới đây, đang bàn tán sôi nổi.
Lục Trường Sinh gọi một ấm trà Linh Tiêu Phổ Thông, loại trà phổ biến nhưng có tác dụng an thần, tĩnh tâm. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ rồi ngọt hậu tan dần nơi đầu lưỡi. Hắn không nói gì, chỉ để tâm trí thả lỏng, quan sát và lắng nghe. Hắn hiểu ý đồ của Tiêu Hạo. Những nơi như thế này, tin tức thường chảy như nước, là một kênh thông tin quý giá mà không phải lúc nào cũng có được. Hắn không cần phải chủ động hỏi, chỉ cần lắng nghe, và những thông tin cần thiết sẽ tự tìm đến hắn.
"Lục huynh, những nơi như thế này, tin tức thường chảy như nước," Tiêu Hạo nhấp một ngụm trà, nhỏ giọng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi nhóm tán tu kia. "Huynh cứ nghe, sẽ hiểu thêm nhiều điều về Thanh Thạch Thành này. Đôi khi, một câu chuyện phiếm cũng có thể ẩn chứa một cơ hội, hoặc một mối nguy hiểm khôn lường."
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, đồng ý với nhận định của Tiêu Hạo. Hắn tập trung lắng nghe. Tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ, mang theo chút hơi nóng của buổi trưa, nhưng không thể phá vỡ sự yên tĩnh bên trong quán.
Từ nhóm tán tu kia, một giọng nam thô khàn vang lên, đủ lớn để Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo có thể nghe rõ. "Nghe nói cái mỏ linh thạch ở phía Tây, dạo này lại có chuyện rồi. Trần Quản Sự bên Thiên Thanh Các lại muốn độc chiếm, còn lôi kéo cả đám Phong Lang kia..."
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. "Mỏ linh thạch phía Tây" – chính là Tuyết Sơn Khoáng Mạch mà Tiêu Hạo đã nhắc đến. "Trần Quản Sự", "Phong Lang" – những cái tên này, hắn ghi nhớ trong lòng. Hắn biết rằng, đây chính là những manh mối đầu tiên cho chuyến đi sắp tới của họ.
Một tán tu khác, giọng nói có phần bực dọc hơn, tiếp lời. "Hừ, đám đó đâu phải lần đầu. Thanh Thạch Thành này, lớn thì lớn thật, nhưng đâu cũng có rắn rết. Trần Quản Sự kia cậy có Thiên Thanh Các chống lưng, làm gì cũng ngang ngược. Mà đám Phong Lang kia thì chuyên đi gây sự, cướp bóc, chẳng coi ai ra gì. Mấy lần trước, ta suýt nữa bị chúng đánh cho tàn phế chỉ vì tranh giành một khối khoáng thạch nhỏ."
"Đúng vậy," một tán tu thứ ba thở dài. "Thiên Thanh Các tuy là một thế lực lớn, nhưng cũng không thể quản hết được những kẻ dưới trướng. Trần Quản Sự kia chỉ là một quản sự nhỏ, nhưng lại có quyền lực không nhỏ tại khu vực phía Tây. Hắn ta cấu kết với đám Phong Lang, chèn ép các tán tu nhỏ lẻ, khai thác linh thạch bất chính. Ai không chịu thì bị chúng dùng vũ lực trấn áp. Có mấy người đã mất mạng rồi đấy."
Lục Trường Sinh nhấp trà, ánh mắt khẽ chuyển động theo lời nói của những tán tu xung quanh. Hắn không nói gì, nhưng mỗi thông tin đều được hắn thu nạp và phân tích. Hắn nhận ra sự tàn khốc của thế giới tu hành không chỉ đến từ những cuộc chiến tranh giành bá chủ, mà còn từ những tranh chấp nhỏ nhặt, âm thầm giữa các tu sĩ, giữa các thế lực. Một quản sự nhỏ, một nhóm tán tu côn đồ, cũng đủ sức gây ra tai ương cho những người yếu thế hơn. Điều này càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường tu hành vững chắc, không vội vàng, không tham lam. Chỉ khi đạo tâm vững như bàn thạch, mới có thể đứng vững giữa những dòng chảy hỗn loạn này.
Tiêu Hạo cười thầm, biết rằng Lục Trường Sinh đang dần 'nhập cuộc'. Cậu ta cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi thấy Lục Trường Sinh không còn quá xa cách với thế giới bên ngoài. "Lục huynh, huynh thấy đó," Tiêu Hạo khẽ nói, chỉ đủ cho hai người nghe. "Tin tức về Tuyết Sơn Khoáng Mạch không phải là vô căn cứ. Trần Quản Sự và Phong Lang... nghe có vẻ không phải là những kẻ dễ đối phó. Nhưng cũng chính vì thế, nếu chúng ta có thể giải quyết được vấn đề này, thu hoạch sẽ không nhỏ." Ánh mắt cậu ta lấp lánh sự phấn khích, xen lẫn chút thận trọng. "Đây chính là một phần của Thanh Thạch Thành, Lục huynh. Nơi mà cơ hội và nguy hiểm luôn song hành, nơi mà mỗi bước đi đều cần sự tính toán và cẩn trọng."
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ khẽ đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Trong đầu hắn, một bức tranh rõ ràng hơn về Thanh Thạch Thành đang dần hiện ra. Những khu chợ sầm uất, những quán trà yên tĩnh, những tin tức thật giả lẫn lộn, và cả những mối nguy hiểm đang rình rập ở Tuyết Sơn Khoáng Mạch. Hắn không hề cảm thấy sợ hãi hay lo lắng, mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và giờ đây, con đường đó đang dẫn hắn đến Tuyết Sơn Khoáng Mạch, nơi những thử thách đầu tiên của Thanh Thạch Thành đang chờ đợi. Hắn đứng dậy, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, mang theo một quyết tâm không lời.
"Đi thôi."
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.