Cửu thiên linh giới - Chương 57: Lời Khởi Đầu Của Một Hữu Nghị
Ánh bình minh từ từ trỗi dậy, xua tan màn đêm tĩnh mịch, rót những tia nắng vàng nhạt đầu tiên qua khung cửa sổ gỗ của Tụ Linh Các. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào màu xám giản dị, đã ngồi yên lặng bên bàn trà từ lúc nào, chén trà linh thảo còn nghi ngút khói, hương thơm thanh khiết lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian. Hắn không vội vàng nhập định tu luyện, cũng chẳng sốt sắng tìm kiếm cơ duyên nào đó mà vô số tu sĩ khác đang chen chúc ngoài kia. Đôi mắt đen láy của hắn, sâu thẳm như hồ nước cổ, lẳng lặng dõi theo dòng người bắt đầu tấp nập trên đường phố Thanh Thạch Thành, phản chiếu những suy nghĩ phức tạp đang cuộn trào trong tâm khảm.
Thanh Thạch Thành lúc sáng sớm mang một vẻ đẹp riêng biệt, khác hẳn sự huyên náo khi về đêm. Những con đường đá xanh còn đọng sương đêm, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Tiếng rao hàng của các tiểu thương đã bắt đầu vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng bước chân vội vã của những tu sĩ đang trên đường tìm kiếm cơ hội. Linh khí trong không khí tuy không nồng đậm như những nơi tu luyện chuyên biệt, nhưng cũng đủ để nuôi dưỡng vạn vật, tạo nên một bức tranh sinh động, đầy sức sống. Lục Trường Sinh nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thảo mộc lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp tâm trí hắn thêm phần thanh tỉnh. Hắn không khỏi liên tưởng đến những buổi sáng sớm ở sơn thôn xưa, khi hắn cũng ngồi bên hiên nhà, ngắm nhìn sương sớm trên những ngọn núi, hít thở không khí trong lành, nhưng khi đó, trong lòng hắn không có quá nhiều trăn trở như bây giờ.
Tâm trí hắn không ngừng hiện lên hình ảnh của thiếu niên Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh và sự kiên trì gần như cố chấp. Hắn tự vấn về con đường cô độc mà mình đã chọn bấy lâu nay. Từ khi bắt đầu bước chân vào tu hành, Lục Trường Sinh luôn tin rằng đây là một hành trình của riêng mỗi cá nhân, là sự đối diện trực tiếp với Đại Đạo, không cần đến sự hỗ trợ từ bên ngoài. Bản tính cô độc đã ăn sâu vào hắn từ khi còn là một phàm nhân ở sơn thôn hẻo lánh, nơi hắn học cách tự mình vượt qua khó khăn, tự mình chiêm nghiệm về cuộc sống và vạn vật. Hắn chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày, hắn lại cân nhắc đến việc có một người đồng hành trên con đường này.
"Cô độc... có thực sự là con đường duy nhất?" Hắn thầm hỏi chính mình. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Câu nói đó vang vọng trong đầu hắn, một chân lý mà hắn đã luôn kiên trì tuân thủ. Nhưng rồi một ý nghĩ khác lại nảy sinh: "Bản tâm bất biến không có nghĩa là không cần biến hóa để thích ứng. Đạo của ta là vững chắc, nhưng cũng cần linh hoạt để tồn tại và phát triển." Hắn nhớ lại những lời Tiêu Hạo đã nói tối qua, về sự phức tạp của Thanh Thạch Thành, về những hiểm nguy ẩn giấu dưới vẻ ngoài phồn hoa. Một mình hắn có thể điềm tĩnh đối mặt với mọi thử thách, nhưng liệu có phải lúc nào sự điềm tĩnh cũng đủ để vượt qua mọi cạm bẫy? Thông tin, sự kết nối, có lẽ chúng cũng là một phần của "biến hóa để thích ứng" mà hắn cần học hỏi.
Lục Trường Sinh là một người sâu sắc, hắn không dễ dàng thay đổi suy nghĩ, nhưng một khi đã nhận ra chân lý mới, hắn sẽ chấp nhận nó một cách kiên định. Hắn biết rằng, cái mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện đã giúp hắn ổn định đạo tâm, nhưng không có nghĩa là nó sẽ giúp hắn tránh được mọi sóng gió của thế sự. Ngược lại, chính nhờ đạo tâm kiên cố ấy mà hắn có thể nhìn nhận mọi vấn đề một cách khách quan, không bị cảm xúc chi phối. Hắn không phủ nhận rằng Tiêu Hạo, dù có chút lanh lợi và tham lam ban đầu, nhưng lại sở hữu một sự nhạy bén và khả năng thu thập thông tin đáng kinh ngạc. Những thông tin đó, trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và phức tạp như Cửu Thiên Linh Giới, đặc biệt là ở một nơi như Thanh Thạch Thành, là vô cùng quý giá.
"Con đường ta đi, không phải lúc nào cũng cần cô độc," Lục Trường Sinh tự nhủ, ánh mắt vẫn dõi ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí đã hướng về một chân trời khác. "Đạo tâm kiên cố, nhưng cũng cần biết biến hóa để tồn tại. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và đôi khi, để đi hết con đường đó, cần có những người đồng hành, cần có những sự hỗ trợ bất ngờ." Hắn không coi việc chấp nhận Tiêu Hạo là một sự yếu đuối, mà là một bước tiến trong hành trình tu hành của chính mình, một sự mở rộng tầm nhìn về Đại Đạo. Hắn đã chuẩn bị sẵn một vài linh thạch hạ phẩm và linh dược cấp thấp trong túi trữ vật, không phải để mua chuộc, mà như một lời "đầu tư" vào mối quan hệ mới này, một dấu hiệu ngầm cho thấy hắn đã chấp nhận "giao ước" không lời giữa hắn và Tiêu Hạo. Những vật phẩm này có thể giúp Tiêu Hạo, người bạn đồng hành bất ngờ này, vững vàng hơn trên con đường phía trước, bởi hắn hiểu rằng, để có được thông tin giá trị, để có được sự đồng hành đáng tin cậy, cũng cần phải có sự đầu tư xứng đáng. Con đường tu hành vẫn còn dài, và hắn biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu cho những biến cố lớn lao hơn sắp sửa diễn ra.
***
Trong lúc Lục Trường Sinh đang trầm tư, một bóng người nhanh nhẹn lướt qua cửa, rồi không chút do dự tiến thẳng đến bàn của hắn. Đó chính là Tiêu Hạo, thiếu niên lanh lợi với đôi mắt sáng rỡ, nhưng lần này ánh mắt cậu ta không còn vẻ sốt sắng hay vồ vập như những lần trước. Cậu ta mặc một bộ y phục màu xanh lam nhạt, tuy đơn giản nhưng rất gọn gàng, tôn lên dáng người nhanh nhẹn và linh hoạt. Mái tóc đen cắt ngắn, được chải chuốt cẩn thận, khiến cậu ta trông càng thêm tinh anh. Trên môi vẫn nở nụ cười thân thiện quen thuộc, nhưng lần này, nụ cười ấy mang theo một chút dè dặt, một chút tôn trọng mà Lục Trường Sinh dễ dàng nhận thấy.
Tiêu Hạo không lên tiếng chào hỏi ngay, cũng không ngồi xuống đối diện Lục Trường Sinh mà không mời. Cậu ta dừng lại một chút, khẽ khàng đặt một túi vải nhỏ lên bàn, rồi mới kéo ghế ngồi xuống, giữ một khoảng cách nhất định, không quá gần cũng không quá xa. Hành động này cho thấy sự tinh ý của Tiêu Hạo, cậu ta đã học được cách tôn trọng không gian riêng của Lục Trường Sinh sau những lần tiếp xúc trước.
"Huynh đài, sáng sớm đã dậy sớm như vậy để ngắm cảnh Thanh Thạch Thành sao?" Tiêu Hạo cất tiếng, giọng nói không còn vẻ hoạt bát, nhanh nhảu như trước, mà pha chút trầm lắng, có vẻ suy tư hơn. Cậu ta không nhắc đến chuyện giao dịch hay mua bán, mà bắt đầu bằng một chủ đề hoàn toàn khác, chủ đề mà cả hai đã cùng chứng kiến đêm qua.
"Vụ án mạng đêm qua... thật khiến người ta phải suy ngẫm." Tiêu Hạo nói tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, không chút né tránh. "Huynh đài thấy đấy, Thanh Thạch Thành này có vẻ ngoài vững chãi, phồn hoa là thế, nhưng dưới lòng đất lại ẩn chứa vô vàn hang động sâu thẳm, những bí mật và thế lực ngầm mà người ngoài khó lòng nhận biết. Cũng như con người vậy, bên ngoài là đạo mạo, quân tử, bên trong lại có thể ẩn chứa những mưu đồ độc địa, những tâm địa hiểm ác. Một người đi độc hành, có khi dễ sa bẫy lắm, nhất là khi không có thông tin hay sự hỗ trợ đáng tin cậy."
Tiêu Hạo không nói thẳng vào vấn đề, nhưng hàm ý trong lời nói của cậu ta vô cùng rõ ràng. Cậu ta không chỉ muốn chứng minh giá trị của mình thông qua khả năng thu thập thông tin, mà còn muốn thể hiện sự nhạy bén trong việc phân tích tình hình, khả năng nhận định các thế lực ngầm. Cậu ta tiếp tục, giọng điệu dần trở nên sắc sảo hơn, như một nhà phân tích lão luyện. "Kẻ bị hại đêm qua, ta đã dò hỏi qua một chút. Là một tán tu bình thường, tu vi không cao, nhưng lại có một túi trữ vật không nhỏ. Độc Cô Ngạo ra tay nhanh gọn, tàn độc, không để lại dấu vết gì. Còn cái Ma Sứ Âm Phong kia, lại càng khó lường. Hắn ta chỉ đứng đó, không ra tay trực tiếp, nhưng sự hiện diện của hắn lại khiến người khác cảm thấy ớn lạnh, như một bóng ma vô hình. Đây không phải lần đầu tiên chuyện như vậy xảy ra ở Thanh Thạch Thành. Có vẻ như có một thế lực nào đó đang âm thầm thao túng, chuyên nhắm vào những tán tu có chút tài sản, hoặc những người sơ suất để lộ ra bảo vật."
Lục Trường Sinh lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu trong đáy mắt ánh lên một tia tán đồng. Hắn không ngắt lời Tiêu Hạo, để mặc cậu ta tự do bày tỏ những suy nghĩ của mình. Hắn quan sát cách Tiêu Hạo dùng cử chỉ tay để minh họa lời nói, cách cậu ta thay đổi ngữ điệu để nhấn mạnh những điểm quan trọng. Rõ ràng, Tiêu Hạo không chỉ là một kẻ lanh lợi biết cách kiếm chác, mà còn là một người có khả năng quan sát tinh tế và tư duy sắc bén.
Sau một hồi phân tích cặn kẽ, Tiêu Hạo ngừng lại, nhấp một ngụm trà mà Lục Trường Sinh đã rót sẵn cho cậu ta từ lúc nào. Cậu ta nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lại trở nên nghiêm túc hơn. "Huynh đài, ta không biết huynh đài có mục đích gì khi đến Thanh Thạch Thành này, nhưng ta tin rằng, dù là tìm kiếm cơ duyên hay chỉ đơn thuần là trải nghiệm thế sự, có thêm một người đồng hành biết rõ ngóc ngách của thành phố này, biết được những tin tức mật, những nơi hiểm ác, những kẻ cần đề phòng, sẽ tốt hơn nhiều so với việc một mình dò dẫm."
Tiêu Hạo nói xong, không gian lại chìm vào im lặng. Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống, phát ra một tiếng động nhỏ, đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can của đối phương. Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ cất lời, giọng điệu trầm ấm và súc tích, như mọi khi.
"Ngươi muốn gì?"
Câu hỏi của Lục Trường Sinh ngắn gọn, nhưng mang theo một sức nặng vô hình, khiến Tiêu Hạo thoáng giật mình. Cậu ta không ngờ Lục Trường Sinh lại hỏi thẳng thắn đến vậy. Tuy nhiên, Tiêu Hạo nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nụ cười trên môi trở nên chân thành hơn, không còn chút vẻ tính toán nào.
"Không muốn gì cả, huynh đài," Tiêu Hạo đáp, giọng nói kiên định. "Thật sự, ta không muốn gì cả. Ban đầu, có lẽ ta chỉ muốn kiếm chút linh thạch, tìm kiếm một món hời. Nhưng sau khi chứng kiến huynh đài ở vụ án mạng đêm qua, ta đã thay đổi suy nghĩ. Huynh đài là người đầu tiên ta thấy có thể điềm tĩnh như vậy trước cái chết, trước sự tàn khốc của thế giới tu hành. Ánh mắt huynh đài khi quan sát hiện trường, khi phân tích tình huống, không hề có sự sợ hãi hay hoảng loạn, mà chỉ có sự thâm trầm, sắc sảo. Ta chưa từng thấy ai như vậy. Ta cảm thấy ở huynh đài có một con đường, một đạo lý mà ta chưa từng được biết đến."
Tiêu Hạo dừng lại một chút, lấy hết can đảm nói ra những lời từ tận đáy lòng. "Ta... ta chỉ là một kẻ lanh lợi, không có thiên phú xuất chúng, cũng chẳng có thế lực chống lưng. Điều duy nhất ta có là đôi tai tinh tường, đôi mắt nhanh nhạy và chút ít kinh nghiệm sống trong chốn phồn hoa này. Ta muốn được đi theo huynh đài, được học hỏi từ huynh đài, được nhìn thấy thế giới qua con mắt của huynh đài. Có thể, ta sẽ giúp huynh đài tìm kiếm thông tin, tránh được những cạm bẫy không đáng có, còn huynh đài... huynh đài sẽ cho ta thấy một con đường tu hành khác, một con đường mà ta chưa bao giờ dám nghĩ tới."
Lời nói của Tiêu Hạo không hề hoa mỹ, không hề khoa trương, mà chứa đựng một sự chân thành hiếm có. Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, cảm nhận được sự thật lòng trong ánh mắt và giọng điệu của cậu ta. Hắn biết rằng, Tiêu Hạo không phải là một người xấu, chỉ là một kẻ sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, phải tự mình bươn chải để tồn tại. Và giờ đây, thiếu niên này đã nhận ra một giá trị khác, một con đường khác ngoài tiền tài và vật chất.
***
Không gian trong Tụ Linh Các dần trở nên ồn ào hơn khi gần trưa, nhưng tại bàn của Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, một sự tĩnh lặng đặc biệt bao trùm. Âm thanh xung quanh dường như nhỏ dần, như thể không gian đang cô đọng lại, chỉ tập trung vào hai người họ. Mùi trà linh thảo của Lục Trường Sinh hòa quyện với mùi linh dược thoang thoảng từ túi của Tiêu Hạo, tạo nên một hương vị lạ lẫm, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Bầu không khí căng thẳng nhẹ, chứa đựng sự chờ đợi một quyết định quan trọng, rồi sau đó, có lẽ là sự nhẹ nhõm. Ánh nắng ấm áp của buổi trưa len lỏi qua cửa sổ, chiếu rọi lên khuôn mặt trầm tư của Lục Trường Sinh và vẻ mặt đầy hy vọng của Tiêu Hạo.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hạo, ánh mắt thâm thúy, tĩnh lặng như một hồ nước sâu không đáy. Ánh mắt ấy dường như muốn xuyên thấu mọi lớp ngụy trang, mọi toan tính nhỏ nhặt trong tâm trí Tiêu Hạo. Thiếu niên Tiêu Hạo, dù lanh lợi và dạn dĩ đến mấy, cũng không khỏi cảm thấy một chút lo lắng, một chút bất an trước cái nhìn đầy uy lực ấy. Cậu ta nuốt nước bọt, nắm chặt tay dưới gầm bàn, chờ đợi phán quyết. Một khắc im lặng kéo dài như cả một thế kỷ, khiến nhịp tim của Tiêu Hạo đập nhanh hơn bình thường.
Sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, Lục Trường Sinh mới khẽ thở ra một hơi, rồi nhẹ nhàng cất lời. Giọng nói của hắn vẫn trầm ấm, điềm tĩnh như làn nước mùa thu, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo một trọng lượng nhất định, một sự kiên định không gì lay chuyển được.
"Được."
Chỉ một từ đơn giản, nhưng lại có sức mạnh xua tan mọi lo lắng trong lòng Tiêu Hạo. Đôi mắt cậu ta sáng rỡ, như thể cả bầu trời đã bừng sáng trở lại. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh không dừng lại ở đó. Hắn tiếp tục, nhấn mạnh những điều kiện mà hắn đã suy nghĩ kỹ lưỡng.
"Nhưng ta không thích ràng buộc." Lục Trường Sinh nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tiêu Hạo. "Ngươi có thể theo, nhưng không được can thiệp vào quyết định của ta, cũng không được làm những việc trái với đạo của ta. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Ta tu hành vì bản thân, vì Đại Đạo mà ta chiêm nghiệm, không vì bất kỳ danh lợi hay thế lực nào. Nếu ngươi có thể hiểu và chấp nhận điều đó, thì cứ đi theo."
Lời nói của Lục Trường Sinh không phải là một lời mời chào nhiệt tình, mà là một sự chấp nhận có điều kiện, một sự nhượng bộ miễn cưỡng nhưng đầy chân thành. Hắn không hứa hẹn bất cứ điều gì về tiền tài hay quyền lực, chỉ nhấn mạnh sự độc lập và không ràng buộc, nhưng cũng ngầm thừa nhận giá trị mà Tiêu Hạo có thể mang lại. Hắn muốn Tiêu Hạo hiểu rõ rằng, dù có đồng hành, hắn vẫn là Lục Trường Sinh, vẫn giữ vững đạo tâm và con đường riêng của mình.
Tiêu Hạo không những không thất vọng, mà còn mừng rỡ khôn xiết. Cậu ta hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói của Lục Trường Sinh. Đối với một người như Tiêu Hạo, được một tu sĩ có đạo tâm kiên cố như Lục Trường Sinh chấp nhận, đã là một cơ duyên hiếm có, đáng giá hơn vạn lần linh thạch.
"Đương nhiên, đương nhiên!" Tiêu Hạo vội vàng đáp lời, giọng nói đầy phấn khởi, đôi mắt láu lỉnh giờ đây ánh lên vẻ trung thành và nhiệt huyết. Cậu ta gật đầu lia lịa, như một con chim sẻ non được nhận thức ăn. "Huynh đài cứ yên tâm. Ta chỉ là một kẻ lanh lợi, muốn kiếm chút cháo mà thôi. Có huynh đài che chở, có huynh đài chỉ bảo, ta còn mong gì hơn! Ta hứa sẽ không làm điều gì trái với đạo của huynh đài, sẽ không can thiệp vào quyết định của huynh đài. Ta chỉ muốn được theo sau, được học hỏi, được tận mắt chứng kiến con đường tu hành khác biệt của huynh đài. Chuyện gì cần thông tin, cứ để ta lo. Chuyện gì cần dò la tin tức, cũng cứ để ta gánh vác. Huynh đài chỉ cần giữ vững đạo tâm, mọi chuyện khác cứ để tiểu đệ này lo liệu!"
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một cái gật nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định cuối cùng. Hắn nhìn Tiêu Hạo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt điềm tĩnh của hắn. Tiêu Hạo cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười rạng rỡ, chân thành, không còn chút vẻ giả dối hay tính toán nào. Hai người, một trầm tĩnh như núi, một linh hoạt như nước, đã chính thức thiết lập một mối liên kết đặc biệt, một khởi đầu cho một hành trình đồng hành đầy bất ngờ trong thế giới tu hành rộng lớn. Mối quan hệ này, dù mới chớm nở, đã hứa hẹn sẽ mang đến nhiều điều thú vị, nhiều thử thách và nhiều chiêm nghiệm mới mẻ cho cả hai. Việc Lục Trường Sinh chấp nhận đồng hành, dù miễn cưỡng, cho thấy hắn đang dần phá vỡ rào cản nội tâm, chuẩn bị cho những mối quan hệ sâu sắc hơn và những thử thách lớn hơn cần đến đồng minh.
***
Ánh nắng buổi trưa đổ xuống Thanh Thạch Thành ngày càng gay gắt, nhưng không làm giảm đi sự tấp nập, nhộn nhịp của thành phố. Tiếng người qua lại như dòng suối không ngừng chảy, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng kim loại va chạm leng keng từ các lò rèn ở khu phường thợ. Mùi bụi bặm của đường phố quyện lẫn với mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi thảo mộc từ các tiệm linh dược, và cả mùi kim loại đặc trưng từ những cửa hàng chế tạo pháp khí. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy năng lượng, một bản giao hưởng của cuộc sống nơi phồn hoa đô thị.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước ra khỏi Tụ Linh Các, hòa mình vào dòng người đông đúc. Bước chân của Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh, ung dung như thường lệ, nhưng giờ đây, hắn không còn hoàn toàn cô độc. Phía sau hắn, Tiêu Hạo bước theo sát, với vẻ mặt hớn hở, đôi mắt không ngừng đảo quanh, thu thập mọi thông tin dù là nhỏ nhất. Cậu ta không ngừng tuôn ra những thông tin mới nhất mà cậu ta vừa "nghe ngóng" được, đôi khi xen lẫn những nhận xét sắc sảo về cảnh vật xung quanh.
"Huynh đài thấy đó, Linh Khí Phường bên kia, dạo này có vẻ náo nhiệt hơn hẳn," Tiêu Hạo vừa đi vừa chỉ tay về phía một khu phố sầm uất. "Nghe nói có mấy món pháp khí cổ mới xuất hiện, thu hút không ít tu sĩ đến tranh mua. Nhưng cũng có tin đồn, có kẻ đã bị lừa mua phải đồ giả, mất sạch gia tài." Cậu ta khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối cho số phận của kẻ bị lừa.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, lắng nghe mà không nói nhiều. Hắn vẫn giữ phong thái trầm mặc, nhưng ánh mắt lại tập trung hơn vào những gì Tiêu Hạo đang nói, thỉnh thoảng liếc nhìn những nơi mà Tiêu Hạo chỉ tới. Hắn biết rằng, Tiêu Hạo đang cố gắng chứng minh giá trị của mình, và những thông tin này, dù nhỏ nhặt, cũng thực sự hữu ích cho một người mới đến Thanh Thạch Thành như hắn.
"Đúng rồi huynh đài, ta vừa nghe được một tin tức này," Tiêu Hạo hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên bí hiểm hơn, như thể đang chia sẻ một bí mật động trời. "Có một mỏ linh thạch nhỏ ở phía tây thành, tên là 'Tuyết Sơn Khoáng Mạch'. Ban đầu, người ta tưởng nó đã cạn kiệt, không còn giá trị khai thác nữa. Nhưng dạo này, lại có mấy tên tán tu nhỏ lẻ, tu vi không cao, đang ráo riết tranh giành khu vực đó. Chúng còn dựng lên vài cái lều tạm bợ, có vẻ như muốn chiếm giữ lâu dài."
Tiêu Hạo ngừng lại một chút, quan sát phản ứng của Lục Trường Sinh. Thấy Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ khẽ nhíu mày, Tiêu Hạo tiếp tục phân tích. "Chắc chắn có gì đó không ổn. Một mỏ linh thạch đã bị bỏ hoang từ lâu, bỗng nhiên lại có người tranh giành, điều đó chỉ có thể có hai khả năng. Một là họ phát hiện ra một mạch khoáng mới, hoặc hai là có một bí mật nào đó ẩn giấu dưới lòng đất. Dù là gì đi nữa, ta nghĩ đây là một cơ hội nhỏ để chúng ta thử sức, cũng là để huynh đài làm quen với những biến cố nhỏ ở Thanh Thạch Thành này. Những tán tu kia tu vi không cao, chúng ta không cần lo lắng quá nhiều về hiểm nguy."
Lục Trường Sinh ngừng bước, đứng lại giữa dòng người, ánh mắt hướng về phía tây thành, nơi Tiêu Hạo vừa chỉ. Hắn suy ngẫm về những lời Tiêu Hạo vừa nói. Một mỏ linh thạch nhỏ, có vẻ không quá nguy hiểm, nhưng lại ẩn chứa những điều bất thường. Đây đúng là một mục tiêu nhỏ, phù hợp để cả hai bắt đầu mối quan hệ đồng hành này. Hơn nữa, nó cũng phù hợp với bản tính của hắn, không quá vội vàng lao vào những hiểm nguy lớn lao, mà từng bước thăm dò, chiêm nghiệm.
Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh hoa của nhật nguyệt. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu một cái, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định.
"Được."
Chỉ một từ đơn giản, nhưng lại mang theo trọng lượng của một lời hứa, một sự chấp thuận. Tiêu Hạo hiểu rõ ý nghĩa của nó. Đôi mắt cậu ta sáng lên rạng rỡ, một nụ cười tươi rói nở trên môi. Cậu ta biết rằng, đây chính là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà cậu ta sẽ không còn đơn độc, mà sẽ được đi cùng với một tu sĩ khác biệt, một người có đạo tâm kiên cố như bàn thạch. Con đường tu hành, vốn đã đầy rẫy bất trắc và hiểm nguy, giờ đây đã có thêm một người bạn đồng hành, một tia hy vọng mới, hứa hẹn sẽ mang đến những trải nghiệm không thể nào quên. Cả hai tiếp tục bước đi, hòa mình vào dòng người tấp nập, hướng về phía tây thành, nơi những bí mật đầu tiên của Thanh Thạch Thành đang chờ đợi họ khám phá.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.