Cửu thiên linh giới - Chương 54: Tĩnh Lặng Tu Luyện, Lời Mời Từ Kẻ Lanh Lợi
Đêm khuya, Thanh Thạch Thành dần chìm vào tĩnh lặng, nhưng trong Tụ Linh Các, những tiếng động rì rầm vẫn còn vương vấn. Ánh đèn lồng hắt qua khung cửa sổ phòng Lục Trường Sinh, chỉ đủ soi rọi một góc nhỏ, nơi hắn đang tọa thiền trên bồ đoàn. Căn phòng giản dị, không chút xa hoa, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn sơ, một cái bàn nhỏ cùng vài vật dụng cá nhân, phản ánh đúng bản tính thanh đạm của chủ nhân. Không có pháp trận tụ linh cao cấp, không có linh khí nồng đậm đến mức hóa sương, chỉ có một luồng linh khí mỏng manh từ ngoại giới len lỏi qua khe cửa sổ, hòa vào không gian tĩnh mịch.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, toàn thân bất động như một tảng đá cổ thụ. Hắn đã trở về từ cuộc thăm dò thành phố, mang theo vô vàn những chiêm nghiệm mới mẻ. Giờ đây, hắn không vội vã luyện hóa linh khí hay thúc ép tu vi, mà tập trung vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo. Công pháp này không mang lại cảm giác bùng nổ sức mạnh, không cấp tốc tăng cường cảnh giới, nhưng lại là một dòng suối mát lành, lặng lẽ tưới tắm đạo tâm, củng cố ý chí. Linh khí chậm rãi tuần hoàn trong kinh mạch, không ồ ạt, không cuồng bạo, nhưng mỗi chu thiên vận chuyển đều mang đến một cảm giác vững chãi, kiên cố đến lạ thường. Nó như một lớp giáp vô hình, từng chút một bện chặt lấy đạo tâm của hắn, khiến nó trở nên vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với bản nguyên, với cái "đạo" mà hắn đang theo đuổi, một con đường tuy chậm mà chắc, tuy gian nan mà bền bỉ.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy, tâm trí Lục Trường Sinh lại không hề ngừng nghỉ. Hắn hồi tưởng lại những gì đã chứng kiến trong ngày: sự phân cấp rõ rệt giữa các tu sĩ, sự xô bồ của Linh Khí Phường, những cuộc giao dịch đầy toan tính, và đặc biệt là vụ tranh chấp nhỏ giữa hai tán tu. Hắn nhớ rõ ánh mắt tuyệt vọng của kẻ yếu thế, sự khinh miệt của kẻ mạnh, và cách Vệ Binh Trưởng dùng quyền uy để dẹp loạn. Cái gọi là trật tự ấy, hắn nhận ra, chỉ là một vỏ bọc mỏng manh, được duy trì bằng sức mạnh và sự sợ hãi. Gốc rễ của tham lam, của sự tranh giành tài nguyên, vẫn còn đó, âm ỉ cháy dưới lớp tro tàn của sự áp chế.
Hắn cũng không quên bóng dáng lanh lợi của thiếu niên mà hắn đã thoáng thấy. Một con người nhỏ bé, không có tu vi nổi bật, nhưng lại có một sự nhanh nhẹn, một khả năng xoay sở đáng kinh ngạc giữa dòng người hối hả. Nụ cười tinh ranh, ánh mắt láu lỉnh của cậu ta đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí Lục Trường Sinh. Thiếu niên ấy, dường như đã tìm được cách để tồn tại, để "sống" một cách hiệu quả trong cái thế giới đầy cạm bẫy này, không cần đến tu vi cao siêu hay gia thế hiển hách.
"Thế gian vạn vật, đều có đạo của riêng mình," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng. "Đạo của kẻ mạnh là cường quyền, đạo của kẻ yếu là mưu sinh, đạo của ta là giữ vững bản tâm, không bị cuốn trôi bởi dòng chảy thị phi." Tàn Pháp Cổ Đạo, trong mắt thiên hạ là phế vật, nhưng đối với hắn, lại là kim chỉ nam, là neo giữ tinh thần, giúp hắn không lạc lối giữa những cám dỗ của tốc độ, của danh vọng. Hắn hiểu rằng, con đường tu hành của hắn không phải là cuộc đua tranh giành quyền lực, mà là hành trình khám phá bản thân, chiêm nghiệm vũ trụ. Mỗi cảnh giới tăng lên, mỗi chút linh khí hấp thụ, không chỉ là sự tích lũy sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới, về nhân sinh.
Cảm giác linh khí tuần hoàn trong cơ thể dần trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, không phải bằng sự tăng trưởng đột biến, mà bằng sự tinh lọc, cô đọng. Các tạp chất trong linh khí ngoại giới được Tàn Pháp Cổ Đạo loại bỏ một cách triệt để, chỉ để lại những tinh túy nhất, hòa nhập vào kinh mạch, nuôi dưỡng nguyên thần. Hắn cảm thấy từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt đều được củng cố, trở nên bền bỉ hơn, dẻo dai hơn. Đây là một loại cường hóa thầm lặng, không phô trương, nhưng lại vô cùng hiệu quả, giống như một thân cây cổ thụ, rễ cắm sâu vào lòng đất, thân cành vững chãi trước bão táp phong ba.
Thời gian trôi qua, màn đêm dần buông xuống sâu hơn, rồi lại nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bất động. Hắn không cần dùng linh lực để cảm nhận sự thay đổi của thời gian, chỉ cần lắng nghe nhịp đập của bản thân, của thế giới xung quanh. Khi ánh nắng ban mai rọi qua khe cửa, hắt lên khuôn mặt trầm tĩnh của hắn, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm, không còn vẻ mệt mỏi của một đêm dài thức trắng, mà tràn đầy sự thanh tỉnh, minh triết. Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng giãn gân cốt, cảm nhận sự linh hoạt và dẻo dai trong từng khớp xương. Đạo tâm hắn, sau một đêm tu luyện, đã lại thêm một phần kiên cố. Hắn đã sẵn sàng để tiếp tục hành trình chiêm nghiệm của mình, để đối mặt với những biến cố mà Thanh Thạch Thành còn ẩn chứa.
***
Sáng hôm sau, Tụ Linh Các đã trở lại vẻ nhộn nhịp vốn có. Tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách từ nhà bếp, mùi hương thức ăn thơm lừng, đủ loại từ cháo trắng thanh đạm đến những món mặn nồng đậm, hòa quyện với mùi hương liệu dịu nhẹ và cả mùi bụi đường đặc trưng của một quán trọ đông đúc. Linh khí trong sảnh chính cũng có phần hỗn tạp hơn ban đêm, nhưng vẫn ở mức chấp nhận được, không quá ảnh hưởng đến các tu sĩ đang dùng bữa. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ, nhuộm vàng cả không gian, khiến mọi thứ trở nên tươi sáng và sống động.
Sau khi kết thúc buổi tu luyện, Lục Trường Sinh xuống sảnh, gọi một phần cháo trắng đơn giản và vài món ăn kèm. Hắn dùng bữa một cách từ tốn, chậm rãi, vừa ăn vừa quan sát những con người xung quanh. Họ là đủ loại tu sĩ, từ những tán tu cấp thấp với bộ dạng phong trần, đến những công tử, tiểu thư của các gia tộc nhỏ, y phục tuy không quá sang trọng nhưng cũng đủ tươm tất. Mỗi người đều mang một câu chuyện, một mục đích riêng khi đến Thanh Thạch Thành, nhưng tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của tranh giành, mưu sinh và tu luyện. Lục Trường Sinh không phán xét, chỉ lặng lẽ ghi nhận, như một người quan sát đứng ngoài dòng chảy, cố gắng thấu hiểu bức tranh toàn cảnh.
Dùng xong bữa, Lục Trường Sinh định rời đi để tiếp tục thăm dò Thanh Thạch Thành, tìm kiếm thêm những mảnh ghép cho bức tranh mà hắn đang vẽ trong tâm trí. Hắn bước qua sảnh chính, nơi âm thanh và mùi hương đang dội vào từng giác quan. Giữa đám đông đang hối hả di chuyển, bỗng một bóng người nhanh nhẹn, nhỏ thó lướt đến trước mặt hắn, chặn lối đi. Tốc độ của người này khiến Lục Trường Sinh hơi bất ngờ, nhưng hắn vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, không chút dao động.
"Vị huynh đài này, xin dừng bước!"
Giọng nói lanh lảnh, hoạt bát vang lên, kéo Lục Trường Sinh thoát khỏi dòng suy nghĩ. Hắn ngước nhìn. Người đứng trước mặt hắn không ai khác chính là thiếu niên mà hắn đã thoáng thấy hôm qua. Cậu ta mặc một bộ y phục màu xanh lam đã hơi cũ, có vài vết bẩn do bụi đường và có lẽ là do lăn lộn mưu sinh, nhưng vẫn toát lên vẻ năng động. Trên thắt lưng và ống tay áo của cậu ta, có nhiều túi nhỏ được may khéo léo, trông rất tiện lợi. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, đen nhánh, ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, giờ đây đang nở một nụ cười tươi roi rói, có chút tinh ranh. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, càng làm tăng thêm vẻ nhanh nhẹn của thiếu niên này. Cậu ta không hề có vẻ e dè hay sợ hãi khi đối mặt với một tu sĩ lạ mặt như Lục Trường Sinh, mà ngược lại, còn thể hiện sự tự tin và chủ động.
"Ta thấy huynh là người mới đến Thanh Thạch Thành phải không?" Tiêu Hạo không đợi Lục Trường Sinh trả lời, đã tiếp tục thao thao bất tuyệt, "Nhìn khí chất bất phàm của huynh, dáng vẻ trầm tĩnh như núi, chắc là muốn tìm kiếm cơ duyên gì đó lớn lao lắm nhỉ? Thanh Thạch Thành này tuy rộng lớn, nhưng cũng đầy rẫy cạm bẫy, không phải ai cũng có thể dễ dàng xoay sở đâu."
Tiêu Hạo nói một hơi dài, ánh mắt không ngừng đánh giá Lục Trường Sinh, như thể đang cố gắng đọc vị đối phương. Hắn thấy Lục Trường Sinh không hề có vẻ khó chịu hay xua đuổi, mà chỉ lặng lẽ lắng nghe, nên càng thêm phần tự tin.
"Tiểu đệ tên Tiêu Hạo, huynh đài cứ gọi là Tiểu Hạo là được!" Cậu ta vỗ nhẹ vào ngực, "Trong Thanh Thạch Thành này, tiểu đệ có biệt hiệu là 'Thông Thiên Nhĩ'. Chuyện lớn nhỏ trong thành, từ những tin tức về các loại linh dược quý hiếm, những cuộc đấu giá bí mật, cho đến những âm mưu tranh giành địa bàn của các thế lực, không gì qua được tai mắt của tiểu đệ. Huynh đài cần dẫn đường đến những nơi hiếm người biết, tìm kiếm linh dược khó kiếm, hay muốn biết tin tức mật về các cổ di tích đang thức tỉnh? Cứ nói với tiểu đệ, đảm bảo giá cả phải chăng, thông tin chính xác, tuyệt đối không lừa dối!"
Tiêu Hạo nói năng lưu loát, nhanh nhẹn, đôi khi còn kèm theo những cử chỉ tay minh họa, thể hiện rõ sự lanh lợi và khả năng giao tiếp trời phú. Giọng điệu của cậu ta rất thân thiện, nhưng cũng ẩn chứa một chút thực dụng, một chút mùi vị của kẻ mưu sinh nơi đầu đường xó chợ. Những lời chào mời của cậu ta không chỉ là một lời mời dịch vụ thông thường, mà còn là một sự phô trương khéo léo về khả năng và mạng lưới thông tin của mình, một cách để tự khẳng định giá trị trong thế giới tu hành khắc nghiệt này.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào đôi mắt láu lỉnh của thiếu niên. Hắn không vội vã từ chối, cũng không tỏ ra hứng thú đặc biệt. Vẻ mặt hắn vẫn trầm tĩnh, không chút biểu cảm thừa thãi. Trong đầu hắn, những lời Tiêu Hạo nói đang được phân tích một cách kỹ lưỡng. Hắn cần thông tin, hắn đã nhận ra điều đó từ những gì đã chứng kiến hôm qua. Trong một thế giới đầy phức tạp và cạm bẫy như Thanh Thạch Thành, việc có một người "biết tuốt" như Tiêu Hạo, dù chỉ là một thiếu niên cấp thấp, có thể mang lại những lợi thế không ngờ. Sự lanh lợi và tự tin của Tiêu Hạo báo hiệu cậu ta có thể là một người bạn đồng hành hữu ích, có khả năng xoay sở trong các tình huống phức tạp. Hơn nữa, việc Tiêu Hạo nhắc đến "cơ duyên lớn lao" và "cổ di tích đang thức tỉnh" cũng gợi ý về những mục tiêu dài hạn của Lục Trường Sinh tại Thanh Thạch Thành và hơn thế nữa.
Lục Trường Sinh suy nghĩ, trong không gian ồn ào của quán trọ, tâm trí hắn vẫn giữ được sự thanh tịnh. Hắn cân nhắc giữa sự cô độc trên con đường riêng và nhận thức về tầm quan trọng của thông tin, của những mối quan hệ trong thế giới mới này. Cuối cùng, hắn thốt ra một câu ngắn gọn, súc tích, mang hàm ý sâu sắc:
"Ngươi muốn gì?"
Câu hỏi của Lục Trường Sinh không phải là một sự chất vấn, mà là một sự thăm dò. Nó không mang theo sự tức giận hay khó chịu, mà là một sự tò mò điềm tĩnh. Hắn muốn biết động cơ thực sự của thiếu niên này, muốn hiểu rõ hơn về cách cậu ta xoay sở và tồn tại. Sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh đối lập hoàn toàn với sự hoạt bát, lanh lợi của Tiêu Hạo, tạo nên một "xung đột" nhỏ trong giao tiếp ban đầu, nhưng lại là sự khởi đầu cho một mối quan hệ thú vị.
Tiêu Hạo không hề bất ngờ trước câu hỏi của Lục Trường Sinh. Nụ cười trên môi cậu ta càng tươi tắn hơn, như thể đã đoán trước được phản ứng này. Cậu ta biết rằng, một tu sĩ có khí chất như Lục Trường Sinh sẽ không dễ dàng bị những lời đường mật đánh lừa. Cái gật đầu không trực tiếp từ chối của Lục Trường Sinh đã cho thấy hắn đang cân nhắc lời đề nghị, mở ra khả năng hợp tác.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào đôi mắt láu lỉnh của thiếu niên, một tia suy tư xẹt qua đáy mắt thâm thúy. Hắn không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, động tác chậm rãi nhưng đầy ẩn ý. Tiêu Hạo thấy vậy, nụ cười trên môi càng tươi tắn hơn, biết rằng mình đã thành công bước đầu. Hai con người, một trầm tĩnh như núi, một lanh lợi như gió, đã giao thoa tại nơi đây, mở ra một chương mới trên hành trình tìm kiếm Đại Đạo giữa Thanh Thạch Thành xô bồ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.