Cửu thiên linh giới - Chương 55: Ánh Mắt Nghi Hoặc: Lời Từ Chối Êm Đềm và Trí Tò Mò Của Thiếu Niên
Tiêu Hạo không hề bất ngờ trước câu hỏi của Lục Trường Sinh. Nụ cười trên môi cậu ta càng tươi tắn hơn, như thể đã đoán trước được phản ứng này. Cậu ta biết rằng, một tu sĩ có khí chất như Lục Trường Sinh sẽ không dễ dàng bị những lời đường mật đánh lừa. Cái gật đầu không trực tiếp từ chối của Lục Trường Sinh đã cho thấy hắn đang cân nhắc lời đề nghị, mở ra khả năng hợp tác.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào đôi mắt láu lỉnh của thiếu niên, một tia suy tư xẹt qua đáy mắt thâm thúy. Hắn không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, động tác chậm rãi nhưng đầy ẩn ý. Tiêu Hạo thấy vậy, nụ cười trên môi càng tươi tắn hơn, biết rằng mình đã thành công bước đầu. Hai con người, một trầm tĩnh như núi, một lanh lợi như gió, đã giao thoa tại nơi đây, mở ra một chương mới trên hành trình tìm kiếm Đại Đạo giữa Thanh Thạch Thành xô bồ.
***
Trong đại sảnh Tụ Linh Các, giữa trưa ban ngày, ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng vàng óng lên nền gạch bóng loáng. Không khí nơi đây vẫn tấp nập như thường lệ, tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ cổ điển từ một góc khuất vọng lại êm dịu, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự phồn hoa và sinh hoạt. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, hương rượu mạnh từ những vò rượu lâu năm, và cả mùi hương liệu thanh nhã từ những khách nhân cao quý, tất cả đều vương vấn trong không gian, mang đến một cảm giác ấm cúng và an lành.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo ngồi tại một góc khuất, nơi có một bộ bàn ghế gỗ lim cổ kính, ít người qua lại. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu. Hắn nhấp một ngụm trà linh thảo nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng, giúp tâm trí thêm phần tỉnh táo. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ dõi theo những dòng người qua lại, nhưng trọng tâm chú ý lại hướng về thiếu niên đang ngồi đối diện.
Tiêu Hạo, với dáng vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua đảo lại, liên tục dùng những lời lẽ hoa mỹ và cử chỉ linh hoạt để giới thiệu bản thân và những "dịch vụ" độc đáo của mình. Cậu ta không ngừng nhấn mạnh tầm quan trọng của thông tin và một người dẫn đường am hiểu địa hình trong một Thanh Thạch Thành đầy rẫy cơ duyên nhưng cũng không thiếu hiểm nguy.
"Lục huynh đài," Tiêu Hạo hạ thấp giọng, nhưng vẫn giữ được sự hoạt bát, "tại hạ Tiêu Hạo, chuyên cung cấp tin tức thượng thừa, dẫn đường hạ đẳng, chỉ cần huynh đài có nhu cầu, từ linh dược bí ẩn đến cổ vật thất truyền, không gì là ta không biết, không gì là ta không tìm được! Huynh biết đấy, Thanh Thạch Thành này trông rộng lớn là thế, nhưng cũng đầy rẫy những ngóc ngách, những bí mật mà chỉ người trong nghề mới nắm rõ. Có những cơ duyên bày ra ngay trước mắt, nhưng nếu không có người chỉ lối, e là cũng chỉ như người mù sờ voi, bỏ lỡ đáng tiếc."
Cậu ta ngừng một chút, đưa mắt nhìn Lục Trường Sinh, như muốn dò xét phản ứng của đối phương. Thấy Lục Trường Sinh vẫn điềm nhiên nhấp trà, không tỏ vẻ gì là phiền chán hay xua đuổi, Tiêu Hạo lại càng thêm tự tin.
"Huynh đài xem, những linh dược quý hiếm mọc ở đâu, những cuộc đấu giá bí mật tổ chức khi nào, hay ngay cả những khu vực ẩn chứa cổ di tích đang thức tỉnh mà ít ai hay biết, tiểu đệ đều có thể cung cấp thông tin chính xác. Giá cả thì huynh đài cứ yên tâm, tiểu đệ làm ăn uy tín, không bao giờ chặt chém khách quen. Hơn nữa, những âm mưu tranh giành địa bàn của các thế lực lớn nhỏ trong thành, những mối quan hệ chằng chịt, tiểu đệ cũng đều có thể giúp huynh đài nắm rõ, tránh được vô số phiền phức không đáng có."
Tiêu Hạo nói một hơi dài, đôi khi còn liếm môi khô khốc, ánh mắt tràn đầy sự khát khao và mong muốn được thể hiện giá trị của bản thân. Cậu ta thực sự tin rằng khả năng xoay sở và mạng lưới thông tin của mình là vô giá đối với bất kỳ tu sĩ ngoại lai nào muốn tìm kiếm cơ hội ở Thanh Thạch Thành này.
Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ giữa không gian ồn ã. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt láu lỉnh của Tiêu Hạo, không hề có ý đánh giá hay phán xét, chỉ là một cái nhìn thăm dò đầy điềm tĩnh. Hắn đã lắng nghe rất kỹ những lời của thiếu niên, phân tích từng ý tứ, từng lời lẽ. Trong tâm trí hắn, những thông tin mà Tiêu Hạo đưa ra thực sự có giá trị, đặc biệt trong bối cảnh Thanh Thạch Thành đầy phức tạp này. Hắn đã chứng kiến sự khắc nghiệt của thế giới tu hành ngay từ khi đặt chân đến đây, và hiểu rằng việc có được thông tin chính xác có thể giúp tránh được nhiều hiểm nguy.
Tuy nhiên, con đường của Lục Trường Sinh là con đường của sự tự thân trải nghiệm, của việc tự mình chiêm nghiệm và khám phá. Hắn không muốn dựa dẫm vào người khác, càng không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ mối quan hệ nào có tính chất mua bán. Đạo tâm của hắn đã được tôi luyện vững chắc, không dễ dàng bị lung lay bởi những lời mời gọi hấp dẫn từ bên ngoài. Hắn tin vào sự dẫn dắt của bản thân, vào khả năng tự nhận thức và giải quyết vấn đề của mình. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Hắn cần thông tin, nhưng không phải bằng mọi giá, và càng không phải bằng cách từ bỏ bản tâm của mình.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng gần như không nghe thấy. Hắn nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, rồi từ tốn cất lời, giọng nói không nhanh không chậm, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được.
"Đa tạ Tiêu huynh đệ hảo ý," Lục Trường Sinh nói, âm điệu trầm ổn, "Ta hiểu rõ tầm quan trọng của thông tin trong thế giới này. Tuy nhiên, con đường tu hành của ta, từ trước đến nay, vẫn luôn là tự mình trải nghiệm, tự mình tìm kiếm. Mọi cơ duyên, mọi hiểm nguy, ta đều muốn tự mình đối mặt, tự mình vượt qua. Đó là cách để đạo tâm của ta thêm phần vững chắc, là cách để ta hiểu rõ hơn về bản thân và về Đại Đạo."
Hắn ngừng một chút, ánh mắt khẽ lướt qua khung cảnh ồn ào của Tụ Linh Các, rồi lại quay về phía Tiêu Hạo. "Vả lại, ta cũng không quen dựa dẫm vào người khác. Mỗi bước đi trên con đường này, đều là do ta tự chọn, tự gánh vác. Dẫu vạn kiếp có hối hận, ta cũng nguyện ý đi hết con đường đã chọn của riêng mình." Lời lẽ của hắn không mang theo sự lạnh lùng hay từ chối thẳng thừng, mà là một sự giải thích chân thành, một tuyên bố về đạo lý tu hành của bản thân. Nó giống như một lời cam kết với chính mình, chứ không phải một sự phủ nhận đối với Tiêu Hạo.
Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói, nụ cười trên môi cậu ta dần tắt, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên. Cậu ta đã gặp vô số tu sĩ, từ những kẻ tham lam ham muốn danh lợi, đến những kẻ chỉ biết ẩn mình tu luyện, nhưng chưa từng thấy ai có thể từ chối một cách điềm nhiên và đầy triết lý như Lục Trường Sinh. Lời lẽ của hắn không giống như một lời từ chối thông thường, mà giống như một lời tuyên ngôn về một con đường tu hành khác biệt. Trí tò mò trong lòng Tiêu Hạo không những không giảm bớt, mà còn dâng lên mãnh liệt hơn.
"Lục huynh đài quả là người khác biệt!" Tiêu Hạo cuối cùng phá vỡ sự im lặng, giọng điệu có chút thán phục. Cậu ta gãi gãi đầu, đôi mắt láu lỉnh vẫn không ngừng quan sát Lục Trường Sinh. "Hắc hắc, nhưng có lẽ, đôi khi tự mình tìm kiếm cũng cần có một 'người dẫn đường' ẩn mình, phải không? Tiểu đệ nghĩ, việc có thêm một đôi tai, một đôi mắt để hỗ trợ, cũng không hẳn là 'dựa dẫm' đâu. Nó giống như việc huynh đài có một thanh kiếm sắc bén vậy, tự mình vung kiếm, nhưng một thanh kiếm tốt sẽ giúp huynh đài phát huy tối đa sức mạnh. Thông tin cũng là một loại 'kiếm', huynh đài ạ."
Tiêu Hạo không từ bỏ. Cậu ta đã nhận ra Lục Trường Sinh không phải là một tu sĩ bình thường chỉ chạy theo tốc độ và sức mạnh. Sự điềm tĩnh và kiên định của hắn, cùng với triết lý tu hành khác lạ, đã khơi gợi một điều gì đó sâu sắc hơn trong Tiêu Hạo, không chỉ là lợi ích vật chất. Cậu ta muốn tìm hiểu thêm về con người này, muốn biết Lục Trường Sinh sẽ đi đến đâu trên con đường 'khác biệt' của mình. Đây là một thứ cảm giác mới mẻ, vượt xa những tính toán nhỏ nhặt thường ngày của cậu.
Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi, một nụ cười cực kỳ nhạt nhòa, gần như không thể nhận ra. Hắn không đáp lời Tiêu Hạo ngay, chỉ khẽ gật đầu, ngụ ý đã nghe. Hắn hiểu ý của Tiêu Hạo, và cũng nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của thiếu niên. Có lẽ, trong thế giới xô bồ này, cũng có những người không hoàn toàn bị cuốn theo dòng chảy vật chất. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nghĩ. Một "người dẫn đường ẩn mình" mà không có sự ràng buộc, có lẽ cũng không phải là một điều quá tệ. Hắn vẫn giữ vững lập trường của mình, nhưng cũng không hoàn toàn khép cửa trước những khả năng mới.
Lục Trường Sinh đứng dậy, bộ đạo bào khẽ tung bay theo động tác. "Ta muốn đi thăm Linh Khí Phường. Ngươi có muốn đi cùng không?" Hắn hỏi, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, không chút cảm xúc đặc biệt, nhưng lời mời này, đối với Tiêu Hạo, lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Tiêu Hạo lập tức đứng bật dậy, đôi mắt láu lỉnh sáng rỡ. "Huynh đài đã có lời, tiểu đệ xin nguyện dẫn đường! Linh Khí Phường là nơi sầm uất nhất Thanh Thạch Thành, đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp, cái gì cũng có. Chắc chắn sẽ có nhiều điều thú vị để Lục huynh đài chiêm nghiệm!" Cậu ta nói nhanh, vẻ mặt hớn hở, không còn nhắc đến bất kỳ khoản thù lao nào. Có lẽ, đối với Tiêu Hạo lúc này, việc được đi cùng Lục Trường Sinh đã là một loại "cơ duyên" rồi.
Lục Trường Sinh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi chậm rãi bước ra khỏi Tụ Linh Các, hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố. Tiêu Hạo nhanh nhẹn đi theo sau hắn, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng điềm tĩnh của người tu sĩ khác biệt kia. Mối quan hệ giữa hai người, có lẽ, đã bắt đầu từ một lời từ chối êm đềm và một trí tò mò không thể dập tắt.
***
Khi Lục Trường Sinh rời khỏi Tụ Linh Các, không khí bên ngoài đã thay đổi rõ rệt. Giữa trưa nắng gắt đã dịu đi, những tia nắng chiều tà bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những mái ngói xanh xám của Thanh Thạch Thành. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi nóng còn sót lại của ban ngày, nhưng cũng hứa hẹn một đêm mát mẻ. Hắn thong thả bước đi, hướng về Linh Khí Phường, nơi vẫn đang nhộn nhịp, sầm uất hơn cả Tụ Linh Các.
Linh Khí Phường là một mê cung của những cửa hàng san sát, những lều quán tạm bợ được dựng lên một cách ngẫu hứng, tạo thành những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo. Kiến trúc nơi đây đa dạng, từ những cửa tiệm gỗ cổ kính chuyên bán linh dược, pháp khí, đến những sạp hàng đơn sơ bày bán phù chú, ngọc bội, hoặc các loại tài liệu tu luyện. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng mặc cả oang oang, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi thảo dược nồng nặc hòa lẫn với mùi kim loại của pháp khí, mùi lưu huỳnh từ những lò luyện đan, và cả mùi bụi bặm đặc trưng của một khu chợ lớn, tạo nên một hương vị rất riêng cho Linh Khí Phường. Linh khí ở đây cũng trở nên hỗn tạp hơn, không còn thanh khiết như trong Tụ Linh Các, mà mang theo đủ loại khí tức từ các món linh vật, linh dược khác nhau.
Lục Trường Sinh bước đi giữa dòng người, ánh mắt vẫn điềm tĩnh quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không vội vã, cũng không tỏ vẻ kinh ngạc. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của những tu sĩ qua lại, mỗi món hàng được bày bán, đều được hắn thu vào tầm mắt và phân tích một cách kỹ lưỡng. Hắn đang học hỏi, đang chiêm nghiệm về sự vận hành của thế giới tu hành nơi đây. Hắn hiểu rằng, để tồn tại và đi xa trên con đường mình đã chọn, không chỉ cần tu luyện nội tại, mà còn phải hiểu rõ về thế giới bên ngoài, về quy luật nhân quả, về lòng người.
Tiêu Hạo vẫn đi theo Lục Trường Sinh, cách hắn không xa. Cậu ta không còn nói năng thao thao bất tuyệt, mà chỉ im lặng quan sát Lục Trường Sinh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh, như một con chồn nhỏ lanh lẹ. Ánh mắt láu lỉnh của cậu ta giờ đây chứa đựng nhiều điều hơn là chỉ sự tính toán. Có một sự tò mò không thể kìm nén, một sự khao khát được giải mã về con người Lục Trường Sinh. Cậu ta không hiểu vì sao một người tu sĩ lại có thể điềm tĩnh đến vậy giữa chốn phồn hoa, và càng không hiểu vì sao hắn lại có thể từ chối những lời mời gọi đầy cám dỗ của mình một cách dứt khoát nhưng lại đầy triết lý.
Đột nhiên, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng, vang lên từ một con hẻm nhỏ khuất sâu giữa hai cửa tiệm bán pháp khí. Tiếng rên ấy xen lẫn với những âm thanh ồn ào của khu chợ, nên hầu như không ai để ý. Nhưng Lục Trường Sinh, với thính giác nhạy bén và tâm trí luôn cảnh giác, đã nghe thấy. Hắn khẽ dừng bước, đôi mắt đen láy lập tức hướng về phía con hẻm u tối.
Tiêu Hạo, phản xạ theo bản năng, cũng lập tức nấp vào một góc khuất sau một quầy bán phù chú, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Lục Trường Sinh. Cậu ta dường như đã quen với những âm thanh bất thường trong thành phố này.
Con hẻm nhỏ đó tối tăm và ẩm ướt, không khí mang theo mùi tanh nhẹ của máu, mùi ẩm mốc của những bức tường cũ kỹ, và cả một mùi hương lạ lẫm, ngọt ngào nhưng lại vô cùng độc hại. Ánh sáng chiều tà khó khăn lắm mới len lỏi vào được, chỉ đủ để thấy lờ mờ hình ảnh hai bóng người đang đứng, và một bóng người thứ ba nằm co quắp dưới đất.
Một trong hai bóng người đứng đó là một nam tử cao gầy, toàn thân khoác chiếc áo choàng đen trùm kín, chỉ để lộ khuôn mặt lạnh lùng như băng đá. Đôi mắt hắn sắc như dao, ánh lên vẻ tàn nhẫn và ngạo mạn. Đó chính là Độc Cô Ngạo, một tán tu khét tiếng trong giới tu hành Thanh Thạch Thành vì những thủ đoạn độc địa và phương pháp tu luyện tàn bạo của mình. Khí chất cô độc và nguy hiểm toát ra từ hắn khiến những ai vô tình lướt qua cũng phải rợn tóc gáy. Hắn đang dùng một loại độc dược màu xanh biếc, nhỏ từng giọt lên người tán tu đang nằm dưới đất.
Bên cạnh Độc Cô Ngạo là một kẻ khác, dáng người gầy gò, khuôn mặt xanh xao như vừa thoát khỏi cõi chết. Đôi mắt hắn trũng sâu, ánh lên vẻ tàn độc và xảo quyệt. Khí tức âm hàn tỏa ra từ hắn khiến không khí trong hẻm càng thêm lạnh lẽo. Đó là Ma Sứ Âm Phong, một đồng bọn của Độc Cô Ngạo, kẻ chuyên giúp sức trong những hành động ám sát và tra tấn.
Tán tu nằm dưới đất, một nam tử ăn mặc giản dị, tay vẫn còn nắm chặt thanh kiếm đã bị gãy, giờ đây toàn thân run rẩy, môi tím tái, trên người chi chít những vết bỏng rộp do độc dược gây ra. Hắn rên rỉ trong đau đớn, nhưng không thể phản kháng. Hắn vốn là một Vô Danh Tán Tu, một trong vô số những tu sĩ cấp thấp đến Thanh Thạch Thành để tìm kiếm cơ duyên, nhưng giờ đây lại trở thành nạn nhân của hai kẻ tàn độc.
Độc Cô Ngạo nhìn tán tu đang quằn quại dưới chân mình, ánh mắt không một chút thương xót. Hắn cất lời, giọng nói lạnh lùng như băng giá, vang vọng trong con hẻm nhỏ, mang theo một triết lý tàn nhẫn. "Trong độc có đạo, trong đạo có độc. Ngươi không hiểu, vậy thì phải trả giá."
Ma Sứ Âm Phong đứng bên cạnh, khuôn mặt xanh xao hiện lên một nụ cười ghê rợn. Hắn đưa tay vuốt ve một con côn trùng màu đen đang bò trên đầu ngón tay, giọng khàn khàn như tiếng gió rít qua khe cửa. "Hắc hắc, để ta chơi đùa với ngươi! Hắn là của chúng ta." Rồi hắn quăng con côn trùng xuống người tán tu, khiến nạn nhân co giật kịch liệt hơn.
Lục Trường Sinh đứng ở đầu hẻm, ánh mắt hắn dõi theo toàn bộ cảnh tượng. Trái ngược với sự tàn nhẫn đang diễn ra, vẻ mặt hắn vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng, không một chút dao động. Hắn không hề có ý định can thiệp, cũng không tỏ ra căm phẫn hay sợ hãi. Trong đầu hắn, những gì đang diễn ra không phải là một sự kiện cần được cứu rỗi, mà là một hiện thực cần được chiêm nghiệm. Hắn phân tích loại độc dược mà Độc Cô Ngạo sử dụng, quan sát kỹ lưỡng cách thức vận hành của nó, và cả khí tức âm hàn tỏa ra từ Ma Sứ Âm Phong. Hắn hiểu rằng, đây là một mặt tối của thế giới tu hành, nơi quyền lực và sự tàn bạo có thể được sử dụng để đạt được mục đích, nơi những kẻ yếu thế dễ dàng trở thành con mồi.
"Đó là... Độc Cô Ngạo và Ma Sứ Âm Phong!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy vẻ kinh hãi. Cậu ta nấp chặt hơn sau quầy hàng, chỉ dám hé mắt nhìn trộm. "Bọn chúng lại ra tay rồi! Chết tiệt, lại là một tán tu xấu số khác." Cậu ta đã nghe danh hai kẻ này từ lâu, biết rõ sự tàn độc của chúng. Trong lòng Tiêu Hạo dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng đồng thời, một phần tâm trí cậu ta lại không thể rời khỏi Lục Trường Sinh. Cậu ta không hiểu vì sao Lục Trường Sinh lại có thể điềm tĩnh đến vậy, không một chút biểu cảm trên khuôn mặt khi chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn này.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, như một tượng đá giữa dòng đời cuộn chảy. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn không để những cảm xúc tiêu cực chi phối, mà chỉ tập trung vào việc quan sát và học hỏi. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn thầm nhắc nhở bản thân. Con đường của hắn không phải là trở thành anh hùng cứu thế, mà là tự mình tìm kiếm và thấu hiểu Đại Đạo. Can thiệp vào những chuyện này có thể sẽ phá vỡ sự cân bằng trong tâm cảnh của hắn, và cũng không phải là cách để hắn đi hết con đường của mình.
Sau một lúc tra tấn, Độc Cô Ngạo và Ma Sứ Âm Phong cuối cùng cũng rời đi, để lại tán tu tội nghiệp quằn quại trong vũng máu và độc dược. Khí tức âm hàn dần tan biến, nhưng mùi tanh tưởi và mùi độc dược vẫn còn vương vấn trong con hẻm, tạo nên một không khí nặng nề, u ám. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt vẫn trong veo. Hắn không làm gì cả, chỉ quay người, tiếp tục bước đi như không có chuyện gì xảy ra, như thể cảnh tượng vừa rồi chỉ là một bức tranh, một bài học mà hắn vừa chiêm nghiệm.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời Thanh Thạch Thành. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh từ những dãy núi xa xăm, khiến không khí trở nên mát mẻ hơn, nhưng cũng có chút cô quạnh. Những tiếng ồn ào của Linh Khí Phường dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng gió lướt qua những tán cây, tiếng lá cây xào xạc, và tiếng bước chân khẽ khàng của Lục Trường Sinh trên con đường lát đá. Hắn vẫn bước đi chậm rãi, nhịp nhàng, như một người lữ hành không vội vã.
Trong lòng Lục Trường Sinh, những hình ảnh vừa chứng kiến vẫn còn in đậm. Hắn không hề bị ám ảnh bởi sự tàn bạo, mà chỉ suy nghĩ sâu sắc về bản chất của quyền lực, của sự sống và cái chết trong thế giới tu hành. Hành động của Độc Cô Ngạo và Ma Sứ Âm Phong không chỉ là một vụ tra tấn, mà còn là một minh chứng sống động cho sự khắc nghiệt và vô thường của Đại Đạo. Hắn hiểu rằng, trong cõi hỗn độn này, việc giữ vững đạo tâm, không bị cuốn trôi bởi những thị phi và tranh chấp, là điều cực kỳ quan trọng. Sự điềm tĩnh và khả năng quan sát của hắn trong tình huống nguy hiểm cho thấy khả năng đối phó với các vấn đề phức tạp và duy trì đạo tâm của hắn đã đạt đến một cảnh giới nhất định.
Từ trong một góc tối, Tiêu Hạo bước ra, ánh mắt cậu ta nhìn Lục Trường Sinh đầy phức tạp. Vừa rồi, cậu ta đã chứng kiến sự khác biệt rõ rệt giữa mình và Lục Trường Sinh. Trong khi cậu ta run rẩy sợ hãi, thì Lục Trường Sinh lại bình thản như không có chuyện gì. Sự điềm tĩnh đó không phải là sự thờ ơ, mà là một loại sức mạnh, một loại trí tuệ mà Tiêu Hạo chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác. Cậu nhận ra Lục Trường Sinh không chỉ điềm tĩnh mà còn có một cái nhìn sâu sắc về thế giới này, vượt xa tầm hiểu biết và những tính toán nhỏ nhặt của cậu. Đây không phải là một người có thể dễ dàng bị lừa dối hay lợi dụng. Đây là một người có thể dạy cho cậu rất nhiều điều.
"Thật kỳ lạ..." Tiêu Hạo lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, như tự nói với chính mình. "Hắn không sợ hãi? Hắn đang nghĩ gì?" Trí tò mò của cậu ta đối với Lục Trường Sinh giờ đây đã vượt xa khỏi những lợi ích vật chất ban đầu. Cậu ta không còn nghĩ đến việc kiếm lời từ Lục Trường Sinh nữa, mà chỉ muốn đi theo, muốn tìm hiểu, muốn xem con người này sẽ làm được gì, sẽ đi đến đâu. Cậu ta cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một linh cảm rằng việc ở cạnh Lục Trường Sinh sẽ mở ra những cánh cửa mới mà cậu ta chưa từng dám nghĩ tới.
Lục Trường Sinh vẫn bước đi, nhưng hắn dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của Tiêu Hạo. Hắn khẽ quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Tiêu Hạo. Một nụ cười nhạt nhòa, gần như không thể nhận ra, khẽ nhếch trên môi hắn. "Vẫn muốn theo ta sao?" Hắn hỏi, giọng điệu vẫn trầm tĩnh, không một chút ngạc nhiên hay chất vấn. Câu hỏi này không phải là một sự nghi ngờ, mà là một sự xác nhận, một sự chấp nhận ngầm.
Tiêu Hạo giật mình trước câu hỏi của Lục Trường Sinh. Cậu ta cười gượng, gãi gãi đầu, vẻ mặt có chút ngượng nghịu nhưng cũng đầy vẻ kiên định. "Hắc hắc... Lục huynh đài, ta cảm thấy đi theo huynh sẽ có nhiều chuyện thú vị. Coi như ta làm 'dẫn đường miễn phí' một thời gian vậy!" Lời nói của Tiêu Hạo không còn mang theo sự tính toán hay thực dụng như lúc đầu, mà thay vào đó là một sự chân thành hiếm thấy, một lời hứa hẹn về sự đồng hành không vụ lợi. Cậu ta thực sự đã đưa ra một quyết định mới, một quyết định xuất phát từ sự tò mò và cảm phục, chứ không phải từ tiền bạc.
Lục Trường Sinh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, chấp nhận lời đề nghị của Tiêu Hạo. Hắn quay người lại, tiếp tục bước đi trên con đường đang chìm dần vào bóng đêm. Tiêu Hạo, với ánh mắt kiên định, không rời khỏi bóng lưng của Lục Trường Sinh, cũng nhanh nhẹn bước theo. Dù chưa có bất kỳ lời hứa hẹn hay ràng buộc nào, nhưng sự kiên định theo đuổi của Tiêu Hạo báo hiệu mối quan hệ sâu sắc hơn và sự trung thành của cậu ta trong tương lai. Thanh Thạch Thành, nơi ẩn chứa cả cơ duyên lẫn hiểm nguy, giờ đây đã có thêm hai bóng người, một điềm tĩnh như núi, một lanh lợi như gió, cùng nhau dấn bước vào màn đêm, mở ra một hành trình mới đầy bí ẩn và thử thách.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.