Cửu thiên linh giới - Chương 53: Cái Nhìn Đầu Tiên: Tranh Chấp và Thiếu Niên Lanh Lợi
Ánh trăng bạc đã lùi về phía chân trời, nhường chỗ cho vầng dương rực rỡ, chiếu rọi những con đường đá xanh của Thanh Thạch Thành. Sau một đêm suy tư miên man tại khách điếm, và buổi sáng chiêm nghiệm sâu sắc về quy tắc ngầm của thế giới tu hành tại Linh Khí Phường, Lục Trường Sinh lại tiếp tục hành trình của mình. Hắn rời khỏi tiệm linh dược, bóng lưng cô độc và trầm tĩnh, mang theo những nhận thức mới mẻ mà cay đắng về bản chất của quyền lực và tài nguyên. Hắn biết, thế giới tu hành không chỉ là những cảnh thần tiên huyễn hoặc, mà còn là một đấu trường khốc liệt, nơi đạo nghĩa thường bị lu mờ bởi lợi ích và sức mạnh.
Linh Khí Phường, nơi hắn đang đặt chân tới, không giống với bất kỳ khu chợ nào mà hắn từng thấy. Đây là một thế giới thu nhỏ, một mê cung của những gian hàng san sát, lều quán tạm bợ bằng đủ thứ vật liệu, từ gỗ thô sơ đến đá xanh bóng loáng, thậm chí có cả những quầy hàng chỉ là một tấm bạt căng vội trên vài cây sào. Kiến trúc nơi đây đa dạng đến mức hỗn loạn, mỗi gian hàng dường như được dựng lên tùy hứng, phản ánh đặc sản và cá tính của chủ nhân. Có nơi chuyên bán linh dược, tỏa ra mùi hương thảo mộc nồng nàn, ngọt dịu; có nơi bày biện pháp khí, kim loại sáng loáng lấp lánh dưới nắng, đôi khi phát ra tiếng va chạm leng keng đầy kích thích; lại có những quầy hàng bán phù lục, bùa chú, mực chu sa, giấy vàng, phảng phất mùi lưu huỳnh và hương liệu cổ xưa.
Không khí trong Linh Khí Phường đặc quánh bởi sự sầm uất và ồn ào. Hàng ngàn âm thanh hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp: tiếng rao hàng vang vọng của những người Bán Hàng Rong, "Linh dược thượng phẩm đây! Thanh tâm ích khí, tăng cường tu vi!", hay "Phù chú hộ thân đây! Ai mua phù chú hộ thân không? Giá cả phải chăng!"; tiếng mặc cả rộn rã của tu sĩ và thương nhân, "Giá này quá cao, đạo hữu có thể giảm chút ít không?"; tiếng pháp khí va chạm nhẹ khi được thử nghiệm; tiếng bước chân xào xạc trên nền đá; và tiếng người nói chuyện, bàn tán xôn xao, tạo thành một bức tường âm thanh liên tục. Linh khí trong khu chợ cũng hỗn tạp đến lạ, không thuần khiết như trên đỉnh núi tu luyện, mà mang theo đủ loại thuộc tính, đan xen vào nhau, có lẽ do hàng hóa và công pháp của những tu sĩ qua lại nơi đây. Ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu xuống, làm nổi bật những món hàng được bày bán, từ những viên linh thạch đủ màu sắc đến những mảnh da thú hiếm lạ, từ những bình đan dược tinh xảo đến những thanh kiếm thô kệch.
Lục Trường Sinh chậm rãi bước đi giữa dòng người đông đúc. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, cho phép hắn dễ dàng luồn lách qua đám đông mà không hề xao động. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, lướt qua từng gian hàng, từng gương mặt, thu nhận mọi chi tiết vào tâm trí. Hắn không vội vã, không tỏ ra hứng thú đặc biệt với bất kỳ món đồ nào, mà chỉ quan sát.
"Bán linh dược thượng phẩm đây! Thanh tâm ích khí, tăng cường tu vi!" Một tu sĩ trung niên, râu tóc bạc phơ, đang rao hàng bên một quầy chất đầy những bình ngọc nhỏ. Bên cạnh đó, một tu sĩ trẻ hơn, ăn mặc có phần khoa trương, đang mặc cả với một lão giả bán pháp khí. "Thanh Phi Kiếm này đúng là bảo bối, nhưng giá này quá cao, lão tiền bối có thể giảm chút ít không? Vãn bối đã dốc hết linh thạch tích cóp bấy lâu rồi." Lời lẽ cung kính, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa vẻ tính toán.
Lục Trường Sinh lắng nghe, chiêm nghiệm. An Bình Thôn của hắn, dẫu có nghèo khó và đơn giản, nhưng lại mang một vẻ yên bình và thuần phác đến lạ. Nơi đó, con người đối đãi với nhau bằng sự chân thành, bằng tình làng nghĩa xóm. Còn ở đây, trong cái thế giới tu hành phồn hoa này, mỗi giao dịch dường như đều ẩn chứa một cuộc đấu trí, một sự thăm dò, một sự tính toán lợi hại. Giá trị của một món đồ không chỉ phụ thuộc vào bản thân nó, mà còn phụ thuộc vào kẻ mua, kẻ bán, và quan trọng hơn cả là địa vị, là sức mạnh của họ. Hắn nhận thấy rõ ràng những ánh mắt cảnh giác, thăm dò lẫn nhau của các tu sĩ, những nụ cười xã giao che giấu sự khinh thường, hay những cái nhếch mép đầy kiêu ngạo.
"Linh thạch! Ta chỉ đổi linh thạch! Ngươi đừng hòng dùng chút đan dược phế phẩm này lừa gạt lão phu!" Một tiếng quát sắc lạnh vang lên từ phía một quầy bán nguyên liệu, phá tan khoảnh khắc chiêm nghiệm của hắn. Một tu sĩ trẻ, vẻ mặt đỏ gay, đang bị một lão già râu bạc mắng xối xả. Viên đan dược hắn đưa ra bị ném thẳng xuống đất, vỡ tan tành. Hắn cúi đầu, không dám phản kháng, chỉ biết lặng lẽ nhặt lại những mảnh vỡ còn sót.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài trong lòng. Cái thực tế trần trụi này lại một lần nữa đập vào mắt hắn. Sự khắc nghiệt của thế giới tu hành không chỉ là những trận chiến sinh tử, mà còn là sự tàn nhẫn trong từng giao dịch, trong từng lời nói, trong từng ánh mắt. Một tu sĩ cấp thấp, không có linh thạch, không có địa vị, dường như không có quyền được tôn trọng, dù chỉ là chút ít. Hắn thầm nghĩ, nếu chỉ chạy theo tốc độ, chạy theo sức mạnh phù phiếm mà quên đi bản chất của tu hành, quên đi đạo lý làm người, thì liệu có đáng? Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn chọn, tuy vững chắc nhưng chậm rãi, dường như lại càng phù hợp với hắn. Nó không hứa hẹn sức mạnh tức thời, nhưng lại giúp hắn ổn định đạo tâm, không bị cuốn vào vòng xoáy tham lam và dục vọng. Hắn tin rằng, chỉ khi đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, hắn mới có thể thực sự đứng vững giữa thế gian hỗn loạn này. Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, đôi mắt vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đó, ý chí của hắn ngày càng kiên định. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về những biến động đang diễn ra, để con đường hắn chọn không chỉ vững vàng mà còn sáng tỏ.
Lục Trường Sinh đang đi đến một góc chợ có phần chật hẹp hơn, nơi những gian hàng chen chúc nhau, tạo nên một không gian kín và tối tăm hơn một chút. Bỗng nhiên, một tiếng ồn ào dữ dội thu hút sự chú ý của hắn, cắt ngang dòng suy nghĩ. Tại một góc khuất, tiếng tranh cãi gay gắt bỗng bùng lên, khiến những người xung quanh giật mình ngoái nhìn. Hắn không tiến quá gần, chỉ đứng lại cách đó một quãng, lẳng lặng quan sát toàn bộ sự việc.
Hai tán tu cấp thấp đang đối mặt nhau, vẻ mặt đỏ gay, gân xanh nổi đầy trên trán. Tu sĩ thứ nhất, dáng người gầy gò, y phục đã bạc màu và vá víu nhiều chỗ, tay cầm một thanh đoản kiếm cùn, mũi kiếm đã mòn đi vì thời gian và những trận chiến không tên. Ánh mắt hắn vằn đỏ, mang theo vẻ hung tợn và tuyệt vọng. "Ngươi dám cướp đồ của ta?! Đồ khốn! Bó Cửu Diệp Thảo này ta đã nhìn trúng trước rồi! Ta đã bỏ công sức cả ngày trời để tìm kiếm!" Giọng hắn khản đặc, xen lẫn sự phẫn uất.
Đối diện hắn là một tu sĩ khác, dáng người hơi gù, tuổi tác có vẻ không kém cạnh, một tay ôm chặt một bó linh thảo xanh ngát, dường như là Cửu Diệp Thảo mà tên kia nhắc đến, tay kia giữ chặt một cái búa nhỏ đã hoen gỉ, sẵn sàng vung lên bất cứ lúc nào. Khuôn mặt hắn cũng nhăn nhó, đầy vẻ cảnh giác và tham lam. "Cướp cái gì mà cướp?! Rõ ràng là ta đã trả linh thạch rồi! Ngươi mù sao?! Hay muốn kiếm chuyện?!" Hắn gằn giọng, ánh mắt liếc ngang liếc dọc, không muốn buông tha chiến lợi phẩm. "Linh thạch của ngươi là giả! Hay ngươi nghĩ ta không nhìn ra linh khí đã mờ nhạt trong đó?! Ngươi dùng linh thạch kém chất lượng để đổi lấy Cửu Diệp Thảo của ta, đồ gian xảo!" Tu sĩ gầy gò không ngừng buộc tội, càng nói càng kích động, hắn thậm chí còn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, thể hiện sự khinh bỉ tột độ.
Tu sĩ gù lưng nghe vậy thì tức giận đến run người, hắn ta vung cái búa nhỏ lên, một luồng linh khí yếu ớt nhưng đầy hung hãn tỏa ra. "Vô sỉ! Ngươi muốn chết!" Hắn gầm lên, sẵn sàng lao vào ẩu đả. Không khí xung quanh trở nên căng thẳng tột độ. Những người qua đường ban đầu còn giữ khoảng cách, nhưng giờ đây đã tụ tập thành một vòng tròn nhỏ, hiếu kỳ quan sát.
"Lại có chuyện rồi...", "Đúng là tán tu, vì chút tài nguyên mà đánh nhau như chó với mèo. Tiền đồ mờ mịt!" Tiếng xì xào của đám đông vang lên. Những gương mặt chen chúc nhau, có người tò mò, có người thờ ơ, nhưng không ai có ý định can thiệp. Một vài kẻ còn tỏ vẻ thích thú, như đang xem một màn kịch miễn phí. Mùi thảo dược bị giẫm nát, trộn lẫn với mùi mồ hôi và bụi bặm, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt của không khí.
Lục Trường Sinh đứng đó, đôi mắt trầm tư quét qua toàn bộ cảnh tượng. Hắn không hề tỏ ra kinh ngạc hay sợ hãi. Hắn nhận ra, đây chính là một trong những biểu hiện rõ ràng nhất của sự khắc nghiệt trong thế giới tu hành. Một bó Cửu Diệp Thảo, có lẽ chỉ đáng vài viên linh thạch hạ phẩm, một món đồ không mấy giá trị trong mắt những cường giả, lại có thể khiến hai tu sĩ cấp thấp này lao vào tranh chấp sống chết. Nó không chỉ là sự giằng co về tài nguyên, mà còn là sự giằng co về danh dự, về sinh tồn. Đối với những tán tu, mỗi một viên linh thạch, mỗi một cọng linh thảo đều có thể là ranh giới giữa việc tiếp tục con đường tu hành hay phải bỏ cuộc, giữa sự sống và cái chết. Sự mong manh của trật tự nơi đây, và sự tuyệt vọng của những kẻ yếu thế, hiện rõ mồn một trước mắt hắn.
Hắn nhớ lại lời Thợ Săn Tiền Thưởng đã nói về sự biến động của linh khí, về các cổ di tích sắp thức tỉnh. Chắc chắn, những cuộc tranh giành tài nguyên, những xung đột vì lợi ích sẽ càng trở nên khốc liệt hơn nữa. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí Lục Trường Sinh, hắn tự hỏi, liệu sự tranh giành này có thực sự mang lại hạnh phúc, mang lại sự trường sinh mà họ hằng mong ước? Hay chỉ là những vòng xoáy của dục vọng và đau khổ? "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Sự tham lam, sự đố kỵ, sự sợ hãi đã biến những con người này thành những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ vì một chút lợi ích nhỏ nhoi. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo, tuy chậm nhưng vững chắc, tránh được những tranh chấp vô nghĩa như vậy. Hắn không cần phải chạy theo những giá trị phù phiếm, không cần phải tranh giành vị thế. Hắn sẽ kiên trì trên con đường của riêng mình, học hỏi, quan sát, và tìm ra ý nghĩa đích thực của sự tu hành. Hắn tin rằng, sự điềm tĩnh và kiên định lại là một loại sức mạnh khác, một sức mạnh có thể phá vỡ những quy tắc ngầm, những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ.
Vụ tranh chấp giữa hai tán tu đang ở hồi gay cấn nhất, khi cả hai đều đã rút pháp khí ra, linh khí yếu ớt dao động quanh thân, sẵn sàng cho một cuộc ẩu đả đẫm máu. Đám đông xung quanh bắt đầu lùi lại một chút, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy rắc rối này. Không khí chợt chùng xuống, chỉ còn tiếng gầm gừ giận dữ và tiếng xì xào căng thẳng.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm đột ngột vang lên, mang theo một luồng linh khí trấn áp mạnh mẽ, khiến tất cả mọi người, kể cả hai tán tu đang kịch liệt tranh cãi, đều phải giật mình dừng lại. "Đủ rồi! Ai dám gây rối trong thành sẽ bị trừng phạt nặng!"
Một Vệ Binh Trưởng xuất hiện. Thân hình hắn cao lớn, vạm vỡ, khoác trên mình bộ chiến giáp bằng thiết giáp đen bóng, từng đường nét đều khắc họa sự vững chãi và quyền uy. Gương mặt hắn nghiêm nghị, không một chút biểu cảm, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét qua đám đông và dừng lại ở hai kẻ đang gây sự. Thanh trường đao bên hông hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng kêu khe khẽ, như một lời cảnh cáo ngầm. "Linh Khí Phường không phải nơi cho các ngươi phát tiết dục vọng tầm thường! Nếu còn tái phạm, sẽ bị tống vào Địa Lao, cấm túc ba năm! Có nghe rõ không?!"
Lời nói của Vệ Binh Trưởng như một gáo nước lạnh tạt vào sự nóng nảy của hai tán tu. Cả hai lập tức thu pháp khí, cúi đầu nhận lỗi, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi. Ánh mắt vằn đỏ giờ đây đã biến mất, thay vào đó là sự cam chịu và sợ hãi. "Dạ... dạ rõ, đại nhân..." Một tên lắp bắp trả lời, tay chân run rẩy. Vụ tranh chấp nhanh chóng bị dập tắt, đám đông cũng nhanh chóng tản ra, không dám nán lại quá lâu. Sự trật tự, dù mong manh, đã được vãn hồi bằng sức mạnh và quyền uy.
Lục Trường Sinh đứng nhìn, khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra, cái gọi là 'trật tự' ở đây không phải xuất phát từ sự tự giác của con người, mà là từ sự cưỡng chế của quyền lực. Vệ Binh Trưởng chỉ cần vài lời quát lớn và ánh mắt sắc lạnh, mọi mâu thuẫn đều tan biến, nhưng gốc rễ của lòng tham, của sự tuyệt vọng vẫn còn đó, chỉ là bị dồn nén lại, chờ đợi một cơ hội khác để bùng nổ. Điều này càng làm hắn củng cố nhận định về 'quy tắc ngầm' mà hắn đã chiêm nghiệm: sức mạnh là trên hết, và trật tự chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh được duy trì bởi kẻ mạnh. Ánh mắt sắc bén và hành động dứt khoát của Vệ Binh Trưởng gợi ý về hệ thống quản lý và duy trì trật tự của Thanh Thạch Thành, một thế lực mà Lục Trường Sinh cần phải hiểu rõ nếu muốn tồn tại và hành đạo nơi đây.
Khi đám đông bắt đầu tản ra, Lục Trường Sinh tiếp tục di chuyển, đôi chân chậm rãi đưa hắn ra khỏi khu vực lộn xộn vừa rồi, hướng về phía một con đường thoáng đãng hơn, nơi ánh nắng chiều đã dịu đi, nhuộm một màu vàng nhạt lên những mái nhà đá xanh. Trong dòng người hối hả đang vội vã rời đi, chuẩn bị cho buổi chiều tà, Lục Trường Sinh chợt bắt gặp một bóng dáng nhỏ thó lướt qua tầm mắt hắn.
Đó là một thiếu niên, dáng người không quá cao, nhưng mỗi bước đi đều ẩn chứa sự linh hoạt và nhanh nhẹn kỳ lạ. Khuôn mặt cậu ta tròn, đôi mắt láu lỉnh, đen nhánh, ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, tạo cảm giác năng động, không hề có vẻ nặng nề như những tu sĩ khác. Cậu ta mặc một bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, có vài vết bẩn do bụi đường và có lẽ là do lăn lộn mưu sinh, nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, và đặc biệt là có nhiều túi nhỏ được may khéo léo quanh thắt lưng và ống tay. Trong tay cậu ta đang cầm một vật nhỏ, có lẽ là một viên linh thạch chưa qua tinh luyện, hoặc một loại linh dược cấp thấp nào đó, được nắm chặt trong lòng bàn tay.
Thiếu niên luồn lách qua khe hở chật hẹp giữa hai gian hàng, với tốc độ kinh ngạc, như một con chạch. Cậu ta gần như biến mất vào đám đông chỉ trong nháy mắt, nhưng không hiểu sao, Lục Trường Sinh lại kịp nhìn thấy một nụ cười thân thiện, có chút tinh ranh, lướt qua trên môi cậu ta trước khi khuất dạng. Nụ cười ấy mang theo vẻ tự tin, như thể cậu ta đã quá quen với việc xoay sở giữa chốn phồn hoa này.
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà vì sự tò mò. Hắn ghi nhớ hình ảnh thiếu niên đó, một sự khác biệt hoàn toàn so với những tu sĩ đang vật lộn vì linh thạch, hay những kẻ có quyền lực đang trấn áp kẻ yếu. Thiếu niên ấy không có vẻ gì là một tu sĩ cường đại, nhưng lại có một sự lanh lợi, một khả năng xoay sở đáng kinh ngạc. Hình ảnh thoáng qua ấy, cùng với vụ tranh chấp và sự can thiệp của Vệ Binh Trưởng, khiến tâm trí Lục Trường Sinh càng thêm suy tư.
Thế giới này quả thực phức tạp, không chỉ có những cuộc chiến tranh giành đẫm máu mà còn có những cuộc đấu trí ngầm, những quy tắc bất thành văn. Hắn cảm nhận rõ ràng rằng, để tồn tại và hành đạo trong một nơi như Thanh Thạch Thành, không chỉ cần thực lực, mà còn cần sự thông tuệ, cần khả năng thấu hiểu vạn vật. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về những biến động đang diễn ra, về những con người đang sống trong thế giới này. Có lẽ, những người như thiếu niên vừa rồi, những kẻ ở tầng lớp thấp nhất nhưng lại có khả năng sinh tồn mạnh mẽ nhất, lại nắm giữ chìa khóa cho nhiều điều mà hắn đang tìm kiếm.
Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, ánh nắng chiều hắt dài trên con đường đá xanh. Dù xung quanh vẫn còn những lời rao hàng yếu ớt của những người Bán Hàng Rong cuối ngày, nhưng trong tâm trí hắn, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, chỉ là một chương mới vừa được mở ra, mang theo những thử thách khắc nghiệt hơn, nhưng cũng là cơ hội để hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật và con người. Hắn đã sẵn sàng để viết tiếp, không chỉ câu chuyện của riêng mình, mà cả câu chuyện về thế giới tu hành mà hắn đang dần thấu hiểu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.