Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 52: Thanh Thạch Thành: Cái Nhìn Sâu Sắc Về Quy Tắc Ngầm

Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc rải khắp Thanh Thạch Thành qua ô cửa sổ nhỏ. Không còn tiếng ồn ào của ban ngày, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của màn đêm, lắng đọng những suy tư. Lục Trường Sinh không ngủ ngay. Hắn ngồi xếp bằng trên giường gỗ đơn sơ, hít thở sâu, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí khô cằn của Thanh Thạch Thành len lỏi vào cơ thể hắn, được công pháp thanh lọc và hấp thu một cách chậm rãi, vững chắc. Hắn cố gắng thanh lọc những tạp niệm và sự choáng ngợp của ngày đầu tiên, để tâm hồn trở về trạng thái bình thản nhất. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng hắn tin vào con đường của mình. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lời thề ấy lại vang vọng trong tâm trí, củng cố thêm ý chí kiên định của hắn. Hắn sẽ tìm hiểu thế giới này, sẽ trưởng thành hơn, nhưng sẽ không bao giờ đánh mất bản ngã, không bao giờ quên đi con đường mà hắn đã chọn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, chỉ là một chương mới vừa được mở ra, và hắn đã sẵn sàng để viết tiếp.

Bình minh hé rạng, những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ nhỏ, đánh thức Lục Trường Sinh khỏi trạng thái nhập định. Hắn mở mắt, cảm thấy một sự thanh tịnh lạ thường. Dù linh khí Thanh Thạch Thành không dồi dào bằng những nơi hắn từng tu luyện ở An Bình Thôn, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn vận hành trôi chảy, chậm rãi gột rửa tạp chất và củng cố căn cơ. Hắn đứng dậy, chỉnh trang lại bộ đạo bào vải thô màu xám, buộc gọn mái tóc đen dài. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh. Dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của gỗ cũ, của ẩm mốc và chút hương liệu thoang thoảng còn sót lại trong phòng. Một cảm giác mới mẻ, xen lẫn chút bỡ ngỡ về một hành trình sắp bắt đầu.

Hắn xuống lầu, không gian quán trọ Tụ Linh Các đã bắt đầu có chút nhộn nhịp. Một vài tán tu thức dậy sớm đang dùng bữa sáng đạm bạc, tiếng chén đĩa va chạm nhẹ nhàng, tiếng người nói chuyện thì thầm. Ông Chủ Quán Trọ với thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang cẩn thận lau chùi quầy tính tiền bằng một chiếc khăn sạch. Tiểu Nhị gầy gò, nhanh nhẹn, thoăn thoắt dọn dẹp những chiếc bàn còn vương vãi dấu vết bữa tối qua. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên nền đá xanh của quán, tạo nên một vẻ ấm cúng đến lạ. Lục Trường Sinh tiến lại quầy, đặt vài đồng linh thạch hạ phẩm lên bàn.

Ông Chủ Quán Trọ ngẩng đầu, nụ cười hiền hậu nở rộ trên khuôn mặt phúc hậu. "Khách quan dậy sớm vậy sao? Thành này buổi sáng cũng có cái thú vị riêng đó!" Giọng ông ta vẫn ấm áp, chân thành như đêm qua. "Hôm nay khách quan muốn dùng bữa sáng hay có việc gì cần dặn dò không?"

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, "Đa tạ hảo ý của ông chủ. Ta chỉ muốn thanh toán tiền phòng và đi dạo một chút." Hắn nói, giọng từ tốn, không nhanh không chậm, mang theo một sự điềm tĩnh cố hữu. "Bữa tối qua rất ngon, cảm ơn ông chủ đã tiếp đãi."

Ông chủ cười vang, đôi mắt híp lại. "Khách quan quá lời rồi. Quán nhỏ của ta chỉ có chút đồ ăn dân dã, đâu dám so với sơn hào hải vị của các đại tửu lâu. Khách quan cứ đi dạo tùy ý, Thanh Thạch Thành này rộng lớn lắm, ẩn chứa vô số điều kỳ thú. Cứ xem như là nhà, mệt thì quay về nghỉ ngơi." Ông ta nhận lấy linh thạch, cẩn thận cất vào hộp gỗ. "Mấy ngày nay trời quang mây tạnh, rất thích hợp để du lãm. Chỉ có điều, khách quan nên cẩn trọng một chút, thành này tuy phồn hoa nhưng cũng lắm kẻ phức tạp."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, tâm trí hắn đã ghi nhớ lời nhắc nhở của ông chủ. "Lời ông chủ nhắc nhở, ta sẽ ghi lòng." Hắn liếc mắt nhìn quanh, thấy Tiểu Nhị đang bận rộn bưng ra một bát cháo nóng hổi cho một vị khách khác. Mùi cháo thơm lừng, xen lẫn mùi hương liệu nhẹ nhàng từ bình trà mới pha. Không khí buổi sớm thật thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự xô bồ, ồn ã mà hắn đã cảm nhận được đêm qua.

Khi Lục Trường Sinh bước ra khỏi Tụ Linh Các, bầu trời đã trong xanh, nắng vàng rực rỡ đổ xuống những mái nhà đá xanh, làm rạng rỡ cả một góc phố. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi ẩm ướt của sương đêm và một chút hương hoa dại từ những khe đá. Các con phố bắt đầu đông đúc hơn, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của những người Bán Hàng Rong từ xa vọng lại. "Ai mua gì không? Hàng tốt giá rẻ đây!" Một giọng rao lảnh lót vang lên, phá tan sự yên tĩnh còn sót lại của buổi sớm. Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với An Bình Thôn – một sự hỗn độn nhưng đầy sức sống, một dòng chảy không ngừng nghỉ của nhân thế và linh giới hòa quyện vào nhau. Ở An Bình Thôn, cuộc sống chậm rãi, bình yên, linh khí tuy thuần khiết nhưng lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Còn nơi đây, linh khí tuy hỗn tạp, nhưng lại sôi động, cuồn cuộn như một dòng sông lớn, mang theo vô số cơ duyên và thử thách. Hắn chậm rãi bước đi, hòa mình vào dòng người, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua từng gương mặt, từng cửa hiệu, từng kiến trúc. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự cẩn trọng, nhưng cũng đầy vẻ tò mò, muốn khám phá thế giới mới mẻ này. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, cứ như một lữ khách đang chiêm nghiệm một bức tranh hùng vĩ mà cũng đầy bi tráng. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn biết, những bước đi đầu tiên này sẽ định hình cho cả hành trình.

Mặt trời dần lên cao, nắng gắt đổ xuống đầu, nhưng Lục Trường Sinh vẫn tiếp tục hành trình khám phá. Hắn đã đi sâu vào trung tâm thành phố, nơi các con phố trở nên rộng lớn hơn, kiến trúc cũng nguy nga, tráng lệ hơn nhiều. Những tòa nhà cao tầng bằng đá xanh sừng sững, được chạm khắc tinh xảo, tạo nên một vẻ uy nghi, cổ kính. Dòng người càng lúc càng đông đúc, đủ mọi tầng lớp: từ những phàm nhân mặc y phục thô sơ, vội vã mưu sinh, đến những tu sĩ khoác đạo bào lụa là, khí tức mạnh mẽ, ẩn hiện linh quang. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa, tiếng rao hàng, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn tạp của cuộc sống đô thị tu hành. Mùi thức ăn đa dạng từ các quán ăn ven đường, hương liệu nồng nặc từ các tiệm bán nhang đèn, mùi kim loại từ lò rèn, mùi linh dược đặc trưng từ các tiệm thuốc, và cả mùi bụi đường bốc lên, tất cả cùng tạo nên một bầu không khí đặc trưng của một thành phố lớn.

Lục Trường Sinh men theo con đường chính, cuối cùng cũng đến được Linh Khí Phường – khu vực sầm uất nhất Thanh Thạch Thành. Nơi đây là trung tâm giao dịch của đủ loại vật phẩm tu luyện, từ linh thạch, linh dược, pháp khí, đến công pháp, bí tịch. Linh Khí Phường càng ồn ào và rực rỡ hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đi qua. Các cửa hàng san sát nhau, trưng bày hàng hóa lấp lánh dưới ánh nắng chói chang. Ánh sáng rực rỡ hắt ra từ những viên linh thạch, những viên châu ngọc, những món pháp khí được bày biện công phu. Linh khí ở đây cũng trở nên hỗn tạp đến lạ thường, như thể vô số loại linh khí khác nhau được gom lại, va đập và hòa lẫn vào nhau.

Hắn đứng ở một góc khuất, quan sát dòng người qua lại. Quả nhiên, như lời Ông Chủ Quán Trọ đã nói, nơi đây quả là phức tạp. Những tu sĩ có tu vi cao, y phục sang trọng, mỗi bước đi đều toát ra vẻ tự tin và quyền thế. Họ được các chủ tiệm săn đón nồng nhiệt, lời lẽ cung kính, nụ cười tươi rói. Ngược lại, những kẻ có tu vi thấp hơn, y phục cũ kỹ, thường bị phớt lờ, thậm chí bị xua đuổi một cách thô lỗ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo trong ánh mắt của những kẻ quyền thế khi họ lướt qua những người yếu kém hơn, một sự khinh thường ẩn sâu không cần che giấu.

Đột nhiên, một cảnh tượng nhỏ thu hút sự chú ý của hắn. Một Vô Danh Tán Tu, dáng người gầy gò, ăn mặc giản dị, tay cầm một thanh kiếm cũ kỹ, khí chất lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng. Hắn đang cố gắng mặc cả với một tiểu thương về giá của một viên linh thạch hạ phẩm. "Chủ quán, giá này có thể giảm chút được không? Ta chỉ còn đúng số linh thạch này thôi..." Giọng hắn nhỏ nhẹ, gần như van nài.

Tiểu thương nọ, một kẻ béo ú với vẻ mặt tham lam, phẩy tay khinh thường. "Không giảm! Mua thì mua, không thì thôi. Linh thạch hạ phẩm giờ khan hiếm lắm, ngươi không mua sẽ có người khác mua."

Trong lúc giằng co, một tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một Tiểu Thư Cao Ngạo xuất hiện, xinh đẹp lộng lẫy trong bộ y phục gấm vóc thêu hoa tinh xảo, đầu đội trâm ngọc quý giá, khuôn mặt kiêu kỳ, lạnh lùng. Nàng đi phía trước, hai tùy tùng mặc áo giáp theo sát phía sau. Nàng ta dường như không nhìn thấy Vô Danh Tán Tu đang đứng chắn đường. "Tránh ra! Đừng để linh khí dơ bẩn của ngươi làm ô uế đường đi của ta!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ ngạo mạn, mang theo một luồng pháp lực vô hình đẩy mạnh Vô Danh Tán Tu sang một bên.

Vô Danh Tán Tu không kịp phản ứng, loạng choạng ngã xuống, làm rơi viên linh thạch vừa mặc cả. Hắn vội vàng nhặt lấy viên linh thạch, không dám ngẩng đầu nhìn nàng ta, chỉ cúi gằm mặt, vội vã rời đi, cam chịu sự sỉ nhục. Tiểu Thư Cao Ngạo thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục bước đi kiêu hãnh như không có chuyện gì xảy ra. Các tùy tùng của nàng cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đầy khinh bỉ.

Lục Trường Sinh đứng đó, trầm tư trước những gì vừa chứng kiến. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo và tàn khốc của thế giới tu hành không chỉ qua những trận chiến đẫm máu mà còn qua những hành động nhỏ nhặt hàng ngày như thế này. Sự phân cấp quá rõ ràng, mạnh được yếu thua, kẻ có quyền thế nghiễm nhiên coi thường người thấp kém hơn. Nó khác hẳn với sự bình dị, tình người ấm áp ở An Bình Thôn. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự thất vọng nhẹ nhàng, nhưng cũng là một sự thức tỉnh sâu sắc. Con đường hắn chọn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không chú trọng tốc độ hay sức mạnh tức thời, liệu có thể đứng vững giữa một thế giới đầy rẫy những kẻ chỉ biết đến quyền lực và tài nguyên? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí hắn, nhưng ngay lập tức, ý chí kiên định trong hắn lại trỗi dậy. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn tự nhủ. Hắn sẽ không chạy theo những giá trị phù phiếm này. Hắn thu mình lại, tránh né dòng người, tiếp tục quan sát, cố gắng không gây chú ý, để những gì hắn chứng kiến càng khắc sâu vào tâm trí, trở thành một phần của tri thức và trải nghiệm trên con đường tu hành của mình. Cái nắng gắt của buổi trưa dường như càng làm tăng thêm sự khắc nghiệt của cảnh tượng mà hắn đang chứng kiến.

Chiều tà, ánh nắng đã dịu bớt, nhuộm vàng những mái nhà đá xanh của Thanh Thạch Thành. Lục Trường Sinh vẫn tiếp tục lang thang trong Linh Khí Phường, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua từng cửa hàng, từng gương mặt. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng tương tự như sự việc của Vô Danh Tán Tu ban trưa. Những lời rao hàng nhiệt tình, những nụ cười niềm nở chỉ dành cho những tu sĩ có tu vi cao hoặc y phục sang trọng. Còn những người bình thường, tu vi thấp kém, thường chỉ nhận được sự lạnh nhạt, thậm chí là xua đuổi. Sự phân biệt đối xử này không chỉ thể hiện ở thái độ, mà còn ở cách thức giao dịch, ở giá cả của từng món đồ.

Hắn ghé vào một tiệm linh dược lớn, có tên là "Bách Thảo Đường", nằm ở vị trí đắc địa nhất Linh Khí Phường. Không khí bên trong tiệm yên tĩnh hơn bên ngoài nhiều, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua những lọ đựng thảo dược, và mùi hương thảo mộc nồng nặc bao trùm không gian, mang lại cảm giác thư thái dễ chịu. Các loại linh dược quý hiếm được bày biện cẩn thận trong tủ kính, dưới ánh đèn lung linh, tạo nên một vẻ huyền ảo.

Lục Trường Sinh không có nhu cầu mua sắm gì, chỉ muốn quan sát thêm. Hắn đứng ở một góc khuất, tựa lưng vào một kệ sách cổ, thu mình vào bóng tối để không gây chú ý. Chủ Tiệm Linh Dược, một người đàn ông gầy gò, đôi mắt tinh tường ẩn sau cặp kính, dáng vẻ chuyên nghiệp nhưng cũng đầy vẻ tính toán. Ông ta đang tiếp một vị khách đặc biệt. Đó là một Bạch Mã Công Tử, tuấn tú phi phàm, cưỡi trên một con bạch mã thuần chủng có bộ lông trắng như tuyết, đang đứng ở ngay cửa tiệm, thu hút mọi ánh nhìn. Hắn khoác trên mình bộ lụa là đắt tiền, tay cầm một chiếc quạt ngọc tinh xảo, phong thái phong lưu, tiêu sái.

Chủ Tiệm Linh Dược mặt tươi như hoa, cúi đầu cung kính. "Công tử quả là có mắt nhìn! Đây là Tuyết Liên ngàn năm, cực kỳ quý hiếm, chỉ có hai đóa trong toàn thành này! Linh khí tinh thuần, dược lực dồi dào, chắc chắn sẽ giúp công tử đột phá cảnh giới hiện tại!" Ông ta vừa nói, vừa cẩn thận nâng niu một đóa hoa sen trắng muốt, tỏa ra linh quang nhàn nhạt, đặt lên một tấm lụa vàng.

Bạch Mã Công Tử khẽ phẩy quạt, nụ cười nửa miệng đầy vẻ tự phụ. "Tuyết Liên ngàn năm? Cũng không tệ. Giá bao nhiêu?" Giọng hắn trầm ấm, mang theo sự tự tin cố hữu của kẻ giàu có.

"Bẩm công tử, giá của Tuyết Liên này là... một vạn linh thạch trung phẩm." Chủ Tiệm Linh Dược nói, giọng run run, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tham lam.

"Một vạn linh thạch? Cũng không quá đắt." Bạch Mã Công Tử cười nhạt, không hề chớp mắt. Hắn vung tay, một túi trữ vật liền bay đến tay chủ tiệm. "Đây là linh thạch. Chuyện thiên hạ, cứ để ta lo!" Hắn nói xong, liền thu lấy Tuyết Liên, gật đầu nhẹ rồi quay lưng rời đi, để lại một làn hương thơm ngát và ánh nhìn ngưỡng mộ của những người xung quanh.

Ngay sau khi Bạch Mã Công Tử rời đi, một tu sĩ trung niên khác, y phục đã bạc màu, dáng vẻ mỏi mệt, bước vào tiệm. Hắn có vẻ như đã đi đường xa, trên khuôn mặt còn vương bụi đất. "Chủ tiệm, cho hỏi, ở đây có bán Cát Tường Thảo không? Ta cần một ít để luyện chế đan dược chữa trị vết thương." Giọng hắn dè dặt, mang theo chút hy vọng.

Thái độ của Chủ Tiệm Linh Dược lập tức thay đổi. Nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh nhạt, qua loa. Ông ta lướt mắt qua tu sĩ trung niên, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. "Cát Tường Thảo đó à? Có đó, năm linh thạch hạ phẩm một cây. Mua thì mua, không thì thôi. Ta không có thời gian rảnh rỗi để tiếp những kẻ keo kiệt như ngươi." Ông ta nói, rồi quay đi, bắt đầu sắp xếp lại các loại thảo dược khác, không thèm nhìn vị tu sĩ kia nữa.

Tu sĩ trung niên cúi đầu, vẻ mặt thất vọng hiện rõ. Hắn khẽ thở dài, móc ra năm viên linh thạch hạ phẩm đã cũ nát, đặt lên bàn. Chủ tiệm nhận lấy, không hề đếm, chỉ ném cho hắn một nắm Cát Tường Thảo khô héo một cách thô lỗ. Tu sĩ trung niên nhận lấy, cúi đầu cảm ơn rồi lặng lẽ rời đi, bóng lưng cô độc và cam chịu.

Lục Trường Sinh đứng đó, chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn nhận ra giá trị của mỗi món đồ không chỉ nằm ở bản thân nó, mà còn ở người mua và địa vị của họ. Một linh dược bình thường cũng có thể trở nên 'đắt đỏ' đến không tưởng với kẻ yếu thế, không phải vì giá trị thực của nó, mà vì sự khinh thường mà họ phải chịu đựng. Ngược lại, một món linh dược quý hiếm đến mấy cũng có thể được mua bán dễ dàng, như một món hàng bình thường trong mắt kẻ có tiền và quyền lực.

Trong thế giới này, linh thạch không chỉ là đơn vị tiền tệ, mà còn là thước đo của địa vị, của quyền lực. Kẻ mạnh có thể dễ dàng có được tài nguyên quý giá, trong khi kẻ yếu phải chật vật từng chút một, thậm chí bị chà đạp. Hắn nhớ lại những lời Thợ Săn Tiền Thưởng đã nói về sự biến động của linh khí, về các cổ di tích sắp thức tỉnh. Chắc chắn, những cuộc tranh giành tài nguyên, những xung đột vì lợi ích sẽ càng trở nên khốc liệt hơn nữa.

Lục Trường Sinh lặng lẽ rời khỏi tiệm linh dược, mang theo suy nghĩ nặng trĩu. Trăng đã lên, soi rọi con đường đá xanh. Hắn cảm nhận được sự khắc nghiệt của thế giới tu hành đang ngày càng hiện rõ trước mắt mình. Nó không chỉ là những trận chiến sống còn, mà còn là sự tàn nhẫn trong từng giao dịch, từng ánh mắt, từng lời nói. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn chọn, tuy vững chắc nhưng chậm rãi, liệu có thể giúp hắn tồn tại và bảo vệ những gì hắn trân quý giữa một thế giới mà sức mạnh và tài nguyên được đặt lên hàng đầu? Câu hỏi đó cứ vẩn vơ trong tâm trí hắn.

Nhưng rồi, một sự kiên định sâu sắc lại trỗi dậy trong lòng hắn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn tự nhủ. Hắn không thể thay đổi thế giới, nhưng hắn có thể giữ vững bản tâm, giữ vững đạo của mình. Hắn không cần phải chạy theo những giá trị phù phiếm, không cần phải tranh giành vị thế. Hắn sẽ kiên trì trên con đường của riêng mình, học hỏi, quan sát, và tìm ra ý nghĩa đích thực của sự tu hành. Có lẽ, trong cái thế giới đầy hỗn loạn này, sự điềm tĩnh và kiên định lại là một loại sức mạnh khác, một sức mạnh có thể phá vỡ những quy tắc ngầm, những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về những biến động đang diễn ra. Hắn cần tìm kiếm những người có cùng chí hướng, hoặc ít nhất là những người có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về bức tranh tổng thể.

Ánh trăng bạc trải dài trên những mái nhà đá xanh, soi sáng con đường mà Lục Trường Sinh đang bước đi. Dù xung quanh vẫn còn những lời rao hàng yếu ớt của những người Bán Hàng Rong cuối ngày, nhưng trong tâm trí hắn, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, chỉ là một chương mới vừa được mở ra, mang theo những thử thách khắc nghiệt hơn, nhưng cũng là cơ hội để hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật và con người. Hắn đã sẵn sàng để viết tiếp.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free