Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 51: Thanh Thạch Thành: Mở Cửa Thế Giới Tu Hành

Những bước chân của Lục Trường Sinh vang vọng đều đặn trên con đường mòn, mỗi nhịp đều mang theo sự kiên định không gì lay chuyển. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng, soi rọi lối đi, nhưng giờ đây không còn là ánh sáng của sự quen thuộc mà là ngọn đèn dẫn lối vào một tương lai vô định. Hắn không ngoảnh đầu lại, bởi trong tâm trí hắn, hình ảnh An Bình Thôn đã khắc sâu, không cần thêm một cái nhìn từ biệt nào nữa. Hắn biết, sợi dây chuyền gỗ mục mang theo hơi ấm của quê hương, của những lời dặn dò chất chứa tình thương, sẽ mãi là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm đạo tâm hắn giữa phong ba bão táp của Cửu Thiên Linh Giới.

Hắn bước đi qua đêm, xuyên qua những cánh đồng hoang vu, vượt qua những con suối nhỏ. Mỗi hơi thở đều tràn đầy linh khí của đất trời, dù vẫn còn pha tạp nhưng đã dần trở nên rõ ràng hơn so với linh khí mỏng manh ở An Bình Thôn. Trăng lặn, rồi bình minh ló dạng, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Đông. Ánh dương đầu tiên của một ngày mới rải xuống vạn vật, mang theo hơi ấm và sức sống. Lục Trường Sinh không nghỉ ngơi, chỉ đơn thuần bước đi, cảm nhận từng bước chân của mình đang tiến gần hơn tới thế giới rộng lớn mà hắn hằng chiêm nghiệm. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, bởi con đường của hắn là vững chãi, không phải là cuộc đua tranh giành hư danh. "Đạo của ta, ta tự biết. Vững chắc là đủ." – lời độc thoại nội tâm ấy như một lời thề, khắc sâu vào từng tế bào.

***

Sau mấy ngày đêm không ngừng nghỉ, chỉ dừng chân chốc lát để bổ sung chút lương khô và nước uống, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng nhìn thấy một đường chân trời khác biệt. Không phải là những ngọn núi trùng điệp hay rừng cây bạt ngàn, mà là một đường viền sẫm màu, cao vút, trải dài vô tận. Khi hắn càng tiến gần, đường viền ấy càng trở nên rõ nét, hiện ra những khối đá khổng lồ chồng chất lên nhau, vững chãi và uy nghi. Đó là Thanh Thạch Thành, một tòa thành được đồn đại là kiến tạo từ những khối đá xanh nguyên bản, nơi linh khí có phần khô cằn nhưng lại chứa đựng sức mạnh bền bỉ của khoáng thạch.

Mặt trời đã lên đến đỉnh, rải ánh nắng chói chang xuống cổng thành. Từ xa, Lục Trường Sinh đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào hỗn tạp vọng lại, như tiếng sóng vỗ bờ của một đại dương nhân thế. Khi hắn đứng trước cổng thành, một cảm giác choáng ngợp không thể kìm nén dâng lên trong lòng. Cánh cổng thành cao lớn, sừng sững như một ngọn núi nhỏ, được chạm khắc tinh xảo từ những khối đá xanh khổng lồ, vững chắc đến mức khiến người ta cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường. Tường thành kéo dài đến tận chân trời, cao vút và dày đặc, ẩn chứa sức mạnh phòng ngự không thể xuyên phá. Khắp nơi, những tòa nhà cao tầng với kiến trúc độc đáo, mái ngói cong vút, cửa sổ chạm trổ tinh xảo, đều được xây dựng từ thứ đá xanh đặc trưng này. Những lò rèn lớn bốc khói nghi ngút, tiếng búa đập chan chát vào kim loại vang vọng không ngừng, hòa cùng tiếng xe chở đá kẽo kẹt, tiếng người nói chuyện ồn ào và tiếng bước chân dồn dập của hàng trăm, hàng ngàn người.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đá, mùi kim loại, mùi bụi bặm và khói lò rèn phả vào không khí. Linh khí nơi đây không thanh khiết như ở Cổ Hoang Sơn Mạch, mà mang theo một vẻ khô cằn, mạnh mẽ, tựa như sức sống bùng lên từ lòng đất. Dòng người ra vào cổng thành tấp nập không dứt, kẻ tu sĩ mặc đạo bào lấp lánh, người phàm nhân ăn vận thô sơ, tất cả đều mang một vẻ hối hả, vội vã.

Một Vệ Binh Trưởng thân hình vạm vỡ, mặc giáp sắt nặng nề, tay cầm trường thương sắc lạnh, đứng uy nghiêm ngay giữa cổng thành. Khí tức của hắn phát ra mạnh mẽ, đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy, đủ để trấn áp những kẻ gây rối. Ánh mắt hắn sắc bén như chim ưng, quét qua mỗi người đi qua. Khi thấy Lục Trường Sinh với bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, cùng thanh kiếm gỗ tàn tạ đeo bên hông, Vệ Binh Trưởng chỉ liếc qua một cái rồi khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì. Đối với hắn, những kẻ tu sĩ tầm thường như vậy không đáng để bận tâm.

Phía trước Lục Trường Sinh, một hàng dài người đang chờ đợi để vào thành. Hắn thấy một số tu sĩ trẻ tuổi, khí huyết tràn đầy, tranh giành từng vị trí, ánh mắt lộ vẻ ngạo mạn. Hắn cũng thấy những phu xe mồ hôi nhễ nhại, gánh vác những kiện hàng hóa nặng trịch, cố gắng len lỏi qua đám đông. Một cảm giác lạ lẫm, xen lẫn chút bỡ ngỡ len lỏi trong lòng hắn. "Thế giới tu hành quả nhiên rộng lớn và phức tạp hơn những gì mình tưởng tượng. Đây mới chỉ là một thành phố..." Hắn thầm nhủ. Sự khác biệt giữa nơi này và An Bình Thôn là một vực sâu không đáy, một bức tranh hoàn toàn mới mẻ. Nhưng chính sự choáng ngợp ấy lại càng củng cố thêm ý chí của hắn. Hắn không đến đây để tìm kiếm sự bình yên, mà là để đối mặt, để chiêm nghiệm, để hiểu rõ hơn về đạo của mình.

Hàng người dần di chuyển, Lục Trường Sinh chậm rãi bước qua cổng thành. Hắn không nhìn ai, cũng không để ý đến những ánh mắt tò mò hoặc khinh thường lướt qua. Đôi mắt trầm tĩnh của hắn lướt qua mọi ngóc ngách, cố gắng ghi nhớ và hiểu rõ hơn về thế giới mới mẻ này. Từng viên gạch lát đường, từng cột đá chạm trổ, từng bức tường thành vững chãi, tất cả đều ẩn chứa một câu chuyện, một phần của lịch sử. Hắn hít thở sâu, cảm nhận linh khí đặc trưng của Thanh Thạch Thành, một loại linh khí khô cằn nhưng lại mang sức nặng của ngàn vạn năm tích tụ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không đơn giản, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, với đạo tâm kiên cố như tảng đá xanh của chính Thanh Thạch Thành này.

***

Vừa bước qua cổng thành, Lục Trường Sinh như lạc vào một mê cung của âm thanh và màu sắc. Các con phố chính rộng lớn, lát đá xanh phẳng lì, dẫn đến muôn vàn ngõ ngách, mỗi ngõ ngách lại ẩn chứa một thế giới riêng. Dòng người đông đúc hơn gấp bội so với bên ngoài cổng thành, tu sĩ và phàm nhân chen chúc nhau, tạo nên một bức tranh sinh động nhưng cũng đầy hỗn loạn.

Hắn thấy những tu sĩ mặc đạo bào đủ màu sắc, từ màu xanh ngọc của Thanh Phong Môn đến màu đỏ lửa của Xích Diễm Các, pháp khí lấp lánh bên hông, hoặc lơ lửng sau lưng, tỏa ra những luồng linh quang nhàn nhạt. Có người cưỡi linh thú oai phong, có người đạp pháp khí lướt đi trên không trung, để lại những vệt sáng mờ ảo. Những phàm nhân gánh vác hàng hóa nặng trịch, mồ hôi nhễ nhại, cố gắng len lỏi qua đám đông. Những thương nhân ranh mãnh đứng trước cửa hàng của mình, liên tục mời chào khách hàng bằng những lời lẽ hoa mỹ. "Linh dược tươi đây! Vừa hái sáng nay! Ai mua không?" Một Bán Hàng Rong với khuôn mặt lấm lem, đẩy chiếc xe nhỏ chất đầy các loại thảo mộc, rao toáng lên, giọng khàn đặc. "Tránh ra! Tránh ra! Hàng hóa nặng, không tránh đừng trách!" Một Phu Kéo Xe với thân hình cường tráng, mồ hôi nhễ nhại, nghiến răng kéo một chiếc xe chất đầy đá xanh, vừa đi vừa quát tháo.

Lục Trường Sinh đi ngang qua các tiệm luyện khí, nơi tiếng búa đập kim loại vang lên đinh tai nhức óc, mùi khói và sắt thép nồng nặc. Kế bên là tiệm bán linh dược, tỏa ra mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh lọc không khí xung quanh. Xa hơn một chút là Tàng Bảo Các với kiến trúc tráng lệ, cửa lớn luôn rộng mở, ẩn chứa vô vàn báu vật và những bí mật chờ được khám phá. Hắn cũng thấy những quán ăn nghi ngút khói, những quán trà yên tĩnh hơn, nơi các tu sĩ tụ tập đàm đạo, trao đổi tin tức. Mọi thứ đều mới lạ và kích thích giác quan của hắn, từ thị giác, thính giác đến khứu giác.

Hắn cảm nhận được sự phân cấp rõ rệt trong thành phố này. Những tu sĩ cấp cao hơn thường mang theo một khí thế áp đảo, ánh mắt kiêu ngạo, bước đi thong dong, như thể cả thế giới đều phải nhường đường cho họ. Họ thường tụ tập ở những khu vực sang trọng hơn, trao đổi những bí mật tu hành mà những tu sĩ cấp thấp không thể với tới. Ngược lại, những kẻ có vẻ ngoài 'bình thường' như hắn, với bộ đạo bào đơn giản và không có pháp khí lấp lánh, thường nhận được những ánh mắt khinh thường hoặc bị phớt lờ hoàn toàn. Một Vô Danh Tán Tu ngồi lặng lẽ trong góc một quán trà, tay vuốt ve chuôi kiếm, khí chất lạnh lùng, dường như cũng không muốn bị thế giới xô bồ này làm phiền.

Một cảm giác cô độc len lỏi trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn là một hạt cát nhỏ bé giữa dòng sông cuồn cuộn này, một kẻ ngoại lai với con đường tu hành khác biệt. "Họ coi trọng tốc độ, sức mạnh. Con đường của mình liệu có thực sự đúng đắn giữa dòng chảy này?" Câu hỏi ấy thoáng hiện lên trong tâm trí hắn, nhưng ngay lập tức, đạo tâm hắn như một tảng đá, vững vàng không chút xao động. "Đạo của mình, mình tự đi. Vững chắc là đủ." Hắn tự trấn an, lời thề với An Bình Thôn, với Lý Thôn Trưởng và với chính bản thân hắn lại vang vọng, nhắc nhở hắn về giá trị của sự kiên định.

Lục Trường Sinh đi bộ một đoạn dài, quan sát không ngừng, cố gắng tìm hiểu quy tắc ngầm và cách vận hành của thành phố. Hắn tránh né những cái va chạm không đáng có, lắng nghe những mẩu chuyện phiếm từ đám đông, những lời rao hàng, những cuộc mặc cả. Hắn nhận ra, dù là tu sĩ hay phàm nhân, ai cũng đang vật lộn với cuộc sống của riêng mình, với những mục tiêu và tham vọng khác nhau. Sự hối hả này không chỉ là để kiếm sống, mà còn là để tranh giành tài nguyên, để nâng cao tu vi, để khẳng định vị thế. Hắn đã thấy đủ để hiểu rằng, thế giới tu hành không phải là một nơi lý tưởng, mà là một chiến trường không tiếng súng, nơi kẻ mạnh được tôn vinh, kẻ yếu bị chà đạp. Nhưng chính điều đó lại càng làm cho con đường "chậm mà chắc" của hắn trở nên ý nghĩa hơn.

***

Khi ánh chiều dần buông, nhuộm đỏ những khối đá xanh sừng sững của Thanh Thạch Thành, Lục Trường Sinh cảm thấy mệt mỏi sau một ngày dài dạo bước và quan sát. Hắn cần một nơi để nghỉ chân, một nơi đủ yên tĩnh để sắp xếp lại những thông tin và cảm xúc hỗn độn. Sau một hồi tìm kiếm, hắn chọn một 'Khách điếm Bình An' nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh hơn, cách xa khu chợ ồn ào. Dù không hoa lệ như những khách sạn lớn trên phố chính, nhưng nó có vẻ sạch sẽ và toát lên một sự bình dị.

Vừa bước vào, một Ông Chủ Quán Trọ với thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang lau bàn bằng chiếc khăn sạch, niềm nở chào đón hắn. "Khách quan, muốn nghỉ chân? Quán nhỏ của ta tuy không hoa lệ nhưng sạch sẽ, giá cả phải chăng. Một phòng đơn hay một bữa ăn tối ạ?" Giọng nói của ông ta ấm áp, mang theo sự chân thành, khác hẳn với vẻ hối hả, toan tính của những thương nhân ngoài kia.

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua căn phòng khách. "Cho ta một phòng đơn và một bữa cơm chay đơn giản." Hắn nói, giọng từ tốn, không quá lớn cũng không quá nhỏ.

"Có ngay ạ!" Một Tiểu Nhị gầy gò, nhanh nhẹn, luôn miệng cười, vội vã chạy ra từ phía nhà bếp. Chẳng mấy chốc, một đĩa rau xào đơn giản, một bát canh thanh đạm và một chén cơm trắng được đặt trước mặt hắn. Mùi thức ăn tuy không phải sơn hào hải vị nhưng lại mang một sự ấm áp, quen thuộc.

Lục Trường Sinh chọn một cái bàn trong góc khuất, vừa dùng bữa vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các khách trọ khác. Quán trọ tuy nhỏ nhưng lại là nơi tập trung của nhiều tán tu, thương nhân nhỏ lẻ, và cả những người muốn tìm kiếm thông tin.

Ở bàn bên cạnh, hai tu sĩ trung niên, ăn mặc có vẻ phong trần, đang thì thầm với nhau, giọng nói đủ lớn để Lục Trường Sinh có thể nghe thấy. "Nghe nói ở phía Tây, một cổ di tích lớn lại sắp thức tỉnh, chắc chắn sẽ có nhiều cơ duyên lớn... nhưng cũng không ít hiểm nguy." Một người nói, đôi mắt lóe lên vẻ tham lam.

Người còn lại gật gù, nhấp một ngụm rượu: "Đúng vậy, linh khí biến động ngày càng dữ dội. Mấy tháng gần đây, không chỉ Thanh Thạch Thành mà cả Lục Vực đều loạn cả lên. Ai mà biết được sẽ có bao nhiêu cường giả tranh đoạt, bao nhiêu sinh linh lầm than."

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. "Cổ di tích... đúng như lời Thợ Săn Tiền Thưởng đã nói. Thế giới đang thay đổi." Hắn độc thoại nội tâm. Những tin tức này, dù chỉ là lời đồn thổi, lại khớp với những gì hắn đã nghe được từ Thợ Săn Tiền Thưởng. Điều đó chứng tỏ, hắn đang tiến gần hơn tới tâm điểm của đại thế biến động. Hắn lắng nghe một cách chăm chú, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Những câu chuyện về các cuộc đấu giá sắp tới, về những loại linh dược quý hiếm, về những thế lực lớn đang tranh giành ảnh hưởng, tất cả đều mở ra một bức tranh rộng lớn hơn về thế giới tu hành mà hắn vừa đặt chân vào.

Sau bữa ăn tối giản dị, Lục Trường Sinh nhận chìa khóa từ Ông Chủ Quán Trọ và lên phòng. Căn phòng nhỏ, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn sơ, một cái bàn và một chiếc ghế, nhưng sạch sẽ và thoáng đãng. Hắn cất hành lý gọn gàng vào góc phòng, đặt thanh kiếm gỗ dựa vào tường.

Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc rải khắp Thanh Thạch Thành qua ô cửa sổ nhỏ. Không còn tiếng ồn ào của ban ngày, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của màn đêm. Lục Trường Sinh không ngủ ngay. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, hít thở sâu, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh khí khô cằn của Thanh Thạch Thành len lỏi vào cơ thể hắn, được công pháp thanh lọc và hấp thu một cách chậm rãi, vững chắc. Hắn cố gắng thanh lọc những tạp niệm và sự choáng ngợp của ngày đầu tiên, để tâm hồn trở về trạng thái bình thản nhất. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng hắn tin vào con đường của mình. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lời thề ấy lại vang vọng trong tâm trí, củng cố thêm ý chí kiên định của hắn. Hắn sẽ tìm hiểu thế giới này, sẽ trưởng thành hơn, nhưng sẽ không bao giờ đánh mất bản ngã, không bao giờ quên đi con đường mà hắn đã chọn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, chỉ là một chương mới vừa được mở ra, và hắn đã sẵn sàng để viết tiếp.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free