Cửu thiên linh giới - Chương 50: Lời Thề Cổ Đạo: Bước Ra Thiên Hạ
Sương mù bắt đầu tan dần, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh. Ánh sáng vàng cam ấm áp từ phía chân trời nhuộm đỏ các đỉnh núi, xua đi vẻ u ám, lạnh lẽo của màn đêm. Cổ Hoang Sơn Mạch từ từ hiện rõ trong vẻ hùng vĩ, bao la của nó, nhưng không còn mang vẻ đe dọa như trước. Tiếng chim chóc bắt đầu hót líu lo, hòa cùng tiếng suối reo róc rách, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới, như một khúc hoan ca chào đón một ngày mới, một khởi đầu mới.
Lục Trường Sinh đứng đó, hít thở từng luồng không khí trong lành, ẩm ướt mùi đất rừng và sương đêm. Sau cuộc giao phong với Thợ Săn Tiền Thưởng, tâm cảnh của hắn càng thêm lắng đọng, như mặt hồ thu vừa trải qua một cơn bão nhỏ, nay lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có, sâu thẳm mà khó lường. Hắn quay đầu nhìn về phía gã Thợ Săn Tiền Thưởng vẫn còn nằm bất động, đôi mắt hằn lên vẻ kinh hoàng, thỉnh thoảng giật giật như một con thú bị thương. Hắn không có ý định truy sát, cũng không có bất kỳ biểu cảm hả hê nào. Đối với hắn, trận chiến này chỉ là một thử thách, một bài kiểm tra cho con đường mà hắn đã chọn, một lời khẳng định cho sự đúng đắn của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã kiên trì tu luyện.
Hắn lặng lẽ đi đến bên cạnh gã, cúi xuống lấy đi chiếc túi trữ vật được giấu kỹ trong người gã. Chiếc túi làm bằng da thú, cũ kỹ và dính đầy bùn đất, nhưng bên trong chắc chắn chứa đựng những bí mật và manh mối về kẻ đã thuê gã. Lục Trường Sinh không kiểm tra ngay, chỉ đơn giản cất vào trong người, như cất giữ một món đồ không đáng kể. Hắn không vội vã, bởi hắn biết, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, mỗi một sự vật tồn tại đều có lý do của nó, và thời cơ thích hợp sẽ tự nhiên đến.
Hắn chiêm nghiệm về trận chiến vừa qua. Sự hiệu quả của Tàn Pháp Cổ Đạo, sự vững vàng của đạo tâm, tất cả đều được chứng minh trong thực chiến. Hắn không cần phải có linh căn nghịch thiên, không cần phải chạy theo tốc độ tu luyện chớp nhoáng, chỉ cần kiên định với con đường đã chọn, củng cố căn cơ, thì mọi hiểm nguy đều có thể vượt qua. Thế giới tu hành rộng lớn này khắc nghiệt hơn hắn tưởng, nhưng cũng là một nơi để tôi luyện ý chí, để khẳng định giá trị của bản thân. Những kẻ như Thợ Săn Tiền Thưởng, vì lợi ích mà sẵn sàng ra tay sát hại, chính là một phần của sự khắc nghiệt đó. Hắn nhận thức sâu sắc hơn về sự đúng đắn của con đường mình đang đi, một con đường chậm rãi nhưng vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại.
Trong thâm tâm, Lục Trường Sinh biết rằng đây chỉ là khởi đầu của những thử thách lớn hơn rất nhiều. Những lời đồn về 'cổ di tích thức tỉnh', về 'biến động linh khí' mà hắn nghe được ở Phong Lâm Trấn chắc chắn không phải là vô căn cứ. Thế giới đang thay đổi, và hắn, một người phàm nhân mang linh căn tạp, lại đang dấn thân vào giữa dòng xoáy đó. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, trong đôi mắt hắn ánh lên một sự kiên định sắt đá. Hắn ngước nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang rạng rỡ, vẽ nên một bức tranh hùng vĩ của đất trời. Những đỉnh núi cao chót vót, những thung lũng sâu hun hút, những hang động tự nhiên ẩn chứa vô vàn bí mật, cùng với những thác nước hùng vĩ đổ xuống, tất cả đều tạo nên một cảnh tượng hoang dã, nguyên sơ, nơi linh khí tự nhiên dồi dào nhưng lại không ổn định, ẩn chứa những cơ duyên và cả những hiểm nguy khôn lường. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cây cỏ dại vương vấn trong không khí, đôi khi xen lẫn mùi của những loài hoa dại nở muộn, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của Cổ Hoang Sơn Mạch. Tiếng gầm rú của một con yêu thú ở xa xa, tiếng chim chóc hót líu lo, tiếng suối reo róc rách, tiếng gió thổi qua những rừng cây cổ thụ, tất cả đều khiến hắn cảm nhận rõ hơn sự sống mãnh liệt và khắc nghiệt nơi đây.
Lục Trường Sinh kiểm tra lại bản thân một lượt, đảm bảo không có vết thương nào đáng kể. Hắn nhặt lấy thanh kiếm gỗ tàn tạ của mình, cất vào trong túi trữ vật. Sau đó, hắn quay lưng rời đi, không phải là tiếp tục hành trình sâu hơn vào Cổ Hoang Sơn Mạch như hắn đã dự tính ban đầu. Thay vào đó, hắn quyết định quay trở lại An Bình Thôn một lần cuối. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí hắn, về một lời thề đã khắc sâu, về một trách nhiệm không thể chối từ. "An Bình Thôn... ta sẽ trở lại," hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức mạnh. "Nhưng trước khi đó, ta phải đủ mạnh để bảo vệ, để không ai có thể đe dọa sự bình yên đó nữa. Thế giới này, quả nhiên không có chỗ cho kẻ yếu, và ta sẽ không là một trong số đó. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Lời thề đó không phải là một lời hứa suông, mà là một đạo tâm đã được tôi luyện, đã được khẳng định qua thử thách sinh tử. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, không hề vội vàng, nhưng lại chứa đựng một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Bóng hắn đổ dài trên mặt đất, hướng về phía mặt trời mọc, mang theo quyết tâm sắt đá và sự bình thản của một người đã tìm thấy con đường của mình, và sẽ đi đến cùng, bất chấp mọi hiểm nguy. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hắn cần một sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tinh thần, trước khi thực sự dấn thân vào đại thế đang biến động.
***
Sau vài ngày đường, Lục Trường Sinh đến Vạn Tượng Thành, một thành trì sầm uất nằm trên ranh giới giữa phàm tục và thế giới tu chân. Khi hắn bước qua cổng thành, một làn sóng âm thanh ồn ào lập tức ập đến, cùng với vô vàn mùi hương khác nhau. Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng pháp khí va chạm lanh canh, tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng nhạc từ các quán rượu vẳng ra, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn tạp nhưng đầy sức sống của chốn phồn hoa. Không khí ở đây đặc quánh mùi thức ăn đa dạng, từ món nướng thơm lừng, đến gia vị cay nồng, thảo dược thanh mát, mùi kim loại mới rèn, vải vóc mới dệt, và cả mùi bụi bặm vương vấn trên đường phố. Kiến trúc trong thành cũng vô cùng hỗn tạp, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa gặp gỡ tại đây. Những tòa nhà bằng gỗ chạm khắc tinh xảo đứng cạnh những công trình đá đồ sộ, hay những mái ngói cong vút của phương Đông đối lập với những tháp cao vút mang hơi hướng phương Tây, tất cả tạo nên một bức tranh đô thị độc đáo. Linh khí trong thành không dồi dào như Cổ Hoang Sơn Mạch, nhưng lại ổn định hơn, bị điều hòa bởi sự ra vào tấp nập của vô số tu sĩ và phàm nhân. Ánh nắng buổi trưa rực rỡ chiếu rọi khắp các con phố, làm những tấm lụa treo trước cửa hàng lấp lánh, và những viên ngọc thạch trên quầy sáng rực.
Lục Trường Sinh không dừng lại ngắm cảnh quá lâu. Hắn đã đến đây với một mục đích rõ ràng. Hắn tìm đến một Tàng Bảo Các khá lớn ở trung tâm thành, tên là "Thiên Bảo Lâu". Bên trong Thiên Bảo Lâu, không khí có vẻ tĩnh lặng hơn bên ngoài, nhưng lại toát lên vẻ cổ kính và trang trọng. Hương trầm thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi của những vật phẩm cổ xưa. Các kệ hàng bày la liệt đủ loại bảo vật, từ pháp khí lấp lánh, linh đan thơm ngát, đến phù triện cổ xưa và các loại linh thảo quý hiếm.
Một Chủ Tàng Bảo Các gầy gò, đôi mắt tinh ranh, mặc áo gấm màu nâu sẫm, đang ngồi sau quầy gỗ mun. Khi thấy Lục Trường Sinh bước vào, ông ta chỉ khẽ nhướng mày, không tỏ vẻ kinh ngạc hay coi thường trước vẻ ngoài giản dị của hắn. "Đạo hữu cần gì?" Giọng nói ông ta trầm ấm, nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén của một thương nhân lão luyện.
Lục Trường Sinh lấy ra chiếc túi trữ vật của Thợ Săn Tiền Thưởng. Hắn lấy ra vài món đồ không quá nổi bật, bao gồm một vài viên linh thạch hạ phẩm, một thanh đoản kiếm rỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí, và một tấm bản đồ cũ kỹ chỉ dẫn đến một khu vực chưa được khám phá trong Cổ Hoang Sơn Mạch. Hắn đặt chúng lên quầy. "Ta có vài món đồ, muốn xem liệu có thể đổi lấy linh thạch hay không." Giọng Lục Trường Sinh vẫn trầm tĩnh, không một chút dao động.
Chủ Tàng Bảo Các khẽ gật đầu, đưa tay cầm lấy từng món đồ, lướt mắt qua một cách nhanh chóng nhưng vô cùng tinh tường. "Mỗi món đồ ở đây đều có câu chuyện của nó," ông ta nói, chậm rãi nhấp một ngụm trà. "Nhưng không phải câu chuyện nào cũng đáng giá." Ông ta đặt thanh đoản kiếm xuống, rồi khẽ nhíu mày khi nhìn tấm bản đồ. "Món này... cần Cổ Vật Gia thẩm định."
Chẳng mấy chốc, một lão già khác, cũng mặc áo gấm, nhưng với khuôn mặt tinh ranh hơn và đôi mắt sáng quắc như chim ưng, bước ra từ phía sau. Đó là Cổ Vật Gia. Ông ta cầm lấy tấm bản đồ, dùng chiếc kính lúp nhỏ xíu soi xét từng chi tiết, từng vết mực phai mờ. Lão Cổ Vật Gia lẩm bẩm vài tiếng, rồi khẽ nhíu mày. "Món này của ngươi, không tệ, không tệ." Giọng ông ta nghe có vẻ bình thường, nhưng Lục Trường Sinh có thể cảm nhận được sự tính toán ẩn chứa bên trong. "Tuy nhiên, nó đã cũ nát, lại là một khu vực chưa được khai phá, rủi ro cao. Linh thạch hạ phẩm thì cũng không nhiều."
Chủ Tàng Bảo Các tiếp lời: "Tổng cộng, ta có thể trả cho đạo hữu năm mươi linh thạch hạ phẩm. Coi như ta mua sự mạo hiểm."
Lục Trường Sinh không hề phản ứng, chỉ trầm ngâm một lát. Hắn biết giá trị thực sự của tấm bản đồ có thể cao hơn thế nhiều, nếu là một khu vực cổ di tích thực sự. Nhưng hắn không muốn quá lộ liễu, cũng không muốn dây dưa. Đối với hắn, linh thạch chỉ là phương tiện, không phải mục đích. Hắn cũng không có ý định lợi dụng giá trị tiềm ẩn của tấm bản đồ vào lúc này. "Được." Hắn gật đầu.
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía cửa, mang theo chút kiêu ngạo và mỉa mai. "Ồ, phàm nhân cũng có thể kiếm được chút đồ hay ho sao? Hay là nhặt được của người khác rơi mất?"
Lục Trường Sinh ngước mắt lên. Một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt gian xảo, mặc y phục màu xám tro, bước vào. Hắn ta đeo một thanh kiếm cổ bên hông, toát ra khí thế bức người. Đó chính là Phong Vô Ngân. Hắn ta không trực tiếp nhìn Lục Trường Sinh, mà chỉ lướt qua một cách khinh khỉnh, rồi tập trung ánh mắt vào tấm bản đồ trên tay Cổ Vật Gia.
Chủ Tàng Bảo Các và Cổ Vật Gia đều hơi biến sắc. Phong Vô Ngân là một thiên tài tu luyện mới nổi, nổi tiếng với sự tham lam và thủ đoạn tàn nhẫn. Sự xuất hiện của hắn ta thường báo hiệu phiền phức.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Hắn không trả lời lời khiêu khích của Phong Vô Ngân, chỉ nhẹ nhàng thu lấy số linh thạch Chủ Tàng Bảo Các vừa đặt lên bàn.
Phong Vô Ngân thấy Lục Trường Sinh không phản ứng, liền cười nhạt. "Đạo hữu đây có vẻ... nhút nhát quá nhỉ? Hay là đồ vật không rõ nguồn gốc nên không dám nói nhiều?" Hắn ta cố ý nhấn mạnh chữ "phàm nhân" và "không rõ nguồn gốc", ngầm ý khinh thường và dò xét. Hắn biết rằng tấm bản đồ này, nếu được thẩm định kỹ lưỡng, có thể có giá trị lớn hơn nhiều so với cái giá mà Chủ Tàng Bảo Các vừa đưa ra. Hắn ta luôn săn lùng những cơ duyên như vậy, và Lục Trường Sinh, với vẻ ngoài bình thường, lại mang đến cảm giác có điều gì đó không tầm thường.
Lục Trường Sinh khẽ liếc nhìn Phong Vô Ngân, đôi mắt trầm tĩnh không chút gợn sóng. "Nguồn gốc rõ ràng," hắn đáp, giọng nói bình thản, "nhưng không phải là chuyện để bàn luận ở đây." Hắn không muốn gây sự, cũng không muốn giải thích. Đạo tâm của hắn không cho phép hắn sa vào những tranh chấp vô bổ. Hắn cất linh thạch vào túi trữ vật, rồi quay người, định rời đi.
Phong Vô Ngân khẽ nhíu mày, có chút bất ngờ trước sự bình thản và cứng rắn của Lục Trường Sinh. Hắn ta vốn nghĩ sẽ dễ dàng khiến "phàm nhân" này bối rối, nhưng Lục Trường Sinh lại không hề nao núng. Hắn ta nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh, ánh mắt gian xảo lóe lên tia tính toán. "Thú vị," hắn ta lẩm bẩm, "coi bộ không phải là một kẻ đơn giản." Hắn ta vẫn còn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ trên bàn, suy nghĩ liệu có nên giành lấy nó hay không. Cơ duyên là của kẻ mạnh, ta chỉ lấy những gì thuộc về ta.
Lục Trường Sinh bước ra khỏi Thiên Bảo Lâu, hòa mình vào dòng người tấp nập. Hắn biết, thế giới bên ngoài An Bình Thôn là như vậy. Luôn có những kẻ tham lam, những kẻ khinh thường người khác, những kẻ chỉ biết tranh đoạt. Nhưng hắn không để những điều đó làm dao động đạo tâm của mình. Hắn đã bán đi những thứ không cần thiết, thu về linh thạch đủ để trang bị cho hành trình sắp tới. Hắn cần trở về An Bình Thôn, trước khi thực sự dấn thân vào con đường dài phía trước.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, đổ bóng dài trên những cánh đồng lúa chín vàng của An Bình Thôn. Khung cảnh yên bình, tĩnh lặng, tựa như một bức tranh thủy mặc, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, náo nhiệt của Vạn Tượng Thành. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi rơm rạ khô và đất ẩm, tạo nên một hương vị quen thuộc của quê hương. Tiếng gà gáy rải rác, tiếng chó sủa từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó trong làng, và tiếng chim hót líu lo trên những cây đa cổ thụ, tất cả đều là những âm thanh của sự sống giản dị, ấm áp.
Lục Trường Sinh chậm rãi bước vào thôn. Dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy mang vẻ trầm tư. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề. Vừa thấy bóng hắn, một cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, đang chơi đùa trước sân, lập tức reo lên vui sướng. "Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Đó là Tiểu Hoa. Cô bé chạy như bay đến, ôm chầm lấy chân Lục Trường Sinh, gương mặt rạng rỡ.
Lục Trường Sinh khẽ xoa đầu Tiểu Hoa, trong ánh mắt trầm tĩnh thoáng hiện lên một tia ấm áp. Hắn quỳ xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt trong sáng của cô bé. "Tiểu Hoa lớn rồi, có ngoan không?"
Tiểu Hoa gật đầu lia lịa. "Ngoan ạ! Ca ca đi đâu mà lâu thế?"
Một dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng, râu tóc bạc trắng, từ từ bước ra từ căn nhà tranh. Đó là Lý Thôn Trưởng. Đôi mắt đục mờ của ông cụ vẫn ánh lên sự ấm áp và từng trải. Ông nhìn Lục Trường Sinh, vừa tự hào vừa lo lắng. "Trường Sinh à... con đã về rồi." Giọng ông cụ khàn khàn, nhưng đầy tình cảm.
Lục Trường Sinh đứng dậy, cung kính cúi đầu. "Vâng, con về rồi, Lý Thôn Trưởng."
Lý Thôn Trưởng bước đến, vỗ nhẹ lên vai Lục Trường Sinh. "Con đã lớn rồi, thôn làng này không thể giữ chân con mãi được. Hãy đi đi, tìm kiếm con đường của mình, nhưng đừng quên gốc gác." Ông cụ nhìn sâu vào mắt Lục Trường Sinh, như muốn đọc thấu tâm can hắn. "Linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh... thời đại này không còn bình yên như trước. Con đã chọn con đường tu hành, thì phải kiên định, phải giữ vững đạo tâm."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. "Con hiểu, Lý Thôn Trưởng. Con về đây để từ biệt mọi người, và để khẳng định lại quyết tâm của mình." Hắn quay nhìn xung quanh, những người dân trong thôn cũng đã tụ tập lại, ánh mắt họ tràn đầy sự quan tâm và lo lắng. Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay vẫn cầm chiếc cuốc, khẽ gật đầu chào hắn. "Trường Sinh, cứ đi đi, sống cho tốt là được." Bà Mười, với dáng người nhỏ bé, tóc búi cao, đôi mắt lanh lợi, cũng lẩm bẩm: "Ấy chà, lại có chuyện gì mới rồi đây! Lại thêm một đứa trẻ nữa ra đi." Giọng bà đầy tiếc nuối nhưng cũng thấu hiểu.
Lý Thanh, cô gái thôn quê giản dị với đôi mắt trong sáng, thường mặc áo vải thô màu xanh, đứng nép mình sau đám đông. Cô nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt có chút lưu luyến. "Trường Sinh ca ca, huynh lại đi đâu vậy?" Giọng cô khẽ khàng, như tiếng gió thoảng.
Lục Trường Sinh nhìn Lý Thanh, khẽ mỉm cười trấn an. "Ta sẽ đi đến những nơi xa hơn, tìm kiếm đạo của mình." Hắn quay lại Lý Thôn Trưởng. "Đạo của con, con sẽ không bao giờ quên. Con sẽ trở lại, khi con đủ mạnh để bảo vệ An Bình Thôn khỏi mọi hiểm nguy." Lời thề này vang lên trầm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, như một lời hứa được khắc vào tận xương tủy.
Lý Thôn Trưởng gật đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ mãn nguyện. Ông thò tay vào trong túi áo, lấy ra một sợi dây chuyền nhỏ, làm bằng gỗ mục, chỉ có một viên đá màu xanh lam nhỏ xíu được đính vào. "Đây là vật tổ của An Bình Thôn ta, đã truyền từ đời này sang đời khác. Không có giá trị gì lớn lao, nhưng nó sẽ nhắc nhở con về nơi con đã sinh ra, về những người con yêu thương. Hãy mang theo nó, như mang theo một phần của quê hương." Ông đặt sợi dây vào tay Lục Trường Sinh. Vật phẩm này không có chút linh khí nào, nhưng lại mang giá trị tinh thần vô cùng lớn lao.
Lục Trường Sinh cảm nhận được hơi ấm từ sợi dây chuyền, cùng với hơi ấm từ bàn tay chai sạn của Lý Thôn Trưởng. Hắn cất kỹ vật tổ vào trong người, như cất giữ một báu vật vô giá. Hắn biết, lời dặn dò của Lý Thôn Trưởng không chỉ là về việc tu hành, mà còn là về đạo lý làm người, về sự cân bằng giữa bản thân và thế gian. "Con xin ghi nhớ lời của Lý Thôn Trưởng."
Hắn dành trọn buổi tối đó để trò chuyện với mọi người, ăn bữa cơm cuối cùng với hương vị quen thuộc của làng quê. Hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm của Bà Mười, những lời căn dặn của Trần Đại Trụ, những tiếng cười ngây thơ của Tiểu Hoa. Mỗi khoảnh khắc đều trở nên quý giá, khắc sâu vào tâm khảm hắn, trở thành một phần không thể thiếu của đạo tâm vững bền.
***
Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống khắp An Bình Thôn, khiến những mái nhà tranh vách đất, những ruộng đồng bao la trở nên huyền ảo. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của màn đêm, cùng với mùi đất làng và cây cỏ dại đặc trưng. Những ngôi sao lấp lánh như vô vàn viên ngọc quý được dát lên tấm màn nhung đen, mở ra một không gian vô tận, bao la và đầy bí ẩn.
Lục Trường Sinh bước ra khỏi cổng làng. Hắn không ngoảnh đầu lại ngay, bởi hắn biết, nếu quay lại quá sớm, ánh mắt của hắn sẽ bị quyến luyến, và bước chân sẽ trở nên nặng nề. Hắn đi được một đoạn khá xa, đến tận giữa cánh đồng quen thuộc, nơi hắn đã từng cùng Tiểu Hoa chăn trâu, cùng Lý Thanh hái hoa dại. Nơi đây, sự bình yên của thôn làng giao thoa với sự rộng lớn của thế giới bên ngoài, tạo nên một ranh giới vô hình nhưng đầy ý nghĩa.
Hắn dừng lại, quay đầu nhìn về phía An Bình Thôn. Những ngọn đèn dầu le lói từ những mái nhà tranh, như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm thăm thẳm. Đó là nhà của Lý Thôn Trưởng, nhà của Trần Đại Trụ, nhà của Bà Mười, và nhà của Lý Thanh. Tất cả đều là những hình ảnh thân thuộc, in sâu vào tâm trí hắn. Một nỗi niềm bâng khuâng, một chút hoài niệm dấy lên trong lòng, nhưng không hề làm lay chuyển ý chí kiên định của hắn.
Lục Trường Sinh ngước nhìn lên bầu trời đêm. Vô số vì sao lấp lánh, mỗi vì sao là một thế giới, một đạo lộ, một khả năng. Đạo tâm của hắn như một tảng đá, kiên định giữa dòng chảy hỗn loạn của thế giới. Hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, hiểm nguy, sẽ có những kẻ thù mạnh hơn Phong Vô Ngân, những cạm bẫy xảo quyệt hơn, và những lựa chọn khó khăn hơn. Nhưng hắn đã chọn, và sẽ không hối hận.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn độc thoại nội tâm. "Nhưng đạo của ta, ta tự biết. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Lời thề với Lý Thôn Trưởng, với An Bình Thôn, và với chính bản thân hắn, vang vọng trong tâm trí. Hắn sẽ trở lại, không chỉ để bảo vệ, mà còn để chứng minh rằng con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, là đúng đắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm se lạnh mơn man trên da thịt. Không có sự sợ hãi, chỉ có sự bình thản và quyết tâm sắt đá. Hắn quay người lại, không một lần ngoảnh đầu. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, hướng về phía chân trời, nơi những vì sao dẫn lối. Hành trang của hắn không nặng nề, chỉ có một đạo tâm kiên cố, một thanh kiếm gỗ tàn tạ, và một lời thề sâu sắc. Lục Trường Sinh chính thức bước ra khỏi An Bình Thôn, dấn thân vào Cửu Thiên Linh Giới rộng lớn. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc, chỉ là một chương mới vừa được mở ra.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.