Cửu thiên linh giới - Chương 49: Đạo Tâm Như Thạch: Kiếm Cổ Hoang Khai Lộ
***
Bóng đêm đã buông màn dày đặc xuống Cổ Hoang Sơn Mạch. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm giờ đây chỉ còn là những bóng hình mờ ảo, thăm thẳm trong màn sương mù đã bắt đầu dâng lên, phủ kín mọi ngóc ngách. Gió vẫn rít qua các khe núi, nhưng không còn mang theo tiếng than vãn mà trở nên sắc lạnh hơn, như lưỡi dao vô hình cắt vào da thịt. Tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú từ xa vọng lại càng làm tăng thêm vẻ hoang vu, hiểm nguy của chốn này.
Lục Trường Sinh không hề nhúc nhích. Hắn ngồi trên một tảng đá lớn, bề mặt đã bị rêu phong phủ kín, tựa như một phần của chính ngọn núi. Đôi mắt đen láy của hắn không nhắm, mà dõi sâu vào màn đêm, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt đang cố gắng xuyên qua tầng mây và sương mù dày đặc. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bao bọc lấy hắn, nhưng bên trong cơ thể, Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển một cách trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng lại tạo ra một dòng chảy ấm áp, kiên cố. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn đều được linh lực tôi luyện, trở nên dẻo dai và vững chắc.
Mỗi làn gió thổi qua, mỗi âm thanh nhỏ nhất, Lục Trường Sinh đều cảm nhận rõ ràng. Không chỉ là cảm nhận vật lý, mà còn là sự dao động của ý niệm, của sát ý đang từ từ tiếp cận. Hắn biết, kẻ đã theo dõi hắn từ Phong Lâm Trấn, kẻ đã mang theo ánh mắt tham lam và tính toán, cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Sự nhẫn nại của hắn không phải là sợ hãi, mà là một sự tĩnh lặng để cảm nhận, để phân tích. Hắn không hề hoảng loạn, chỉ bình tĩnh chờ đợi, như một tảng đá giữa dòng nước xiết, mặc cho sóng dữ có ào ạt đến đâu cũng không thể lay chuyển căn cơ. "Ngươi muốn gì, và ai đã phái ngươi đến?" Suy nghĩ đó lướt qua tâm trí hắn, không chút lo lắng, chỉ là một câu hỏi mang tính chiêm nghiệm về bản chất của thế giới này, nơi mà lợi ích và sự sống còn luôn song hành.
Hắn âm thầm vận chuyển linh lực, không phải để chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất ngờ, mà là để củng cố phòng ngự, để đảm bảo đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn không biểu lộ ra ngoài bất kỳ sự căng thẳng nào, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối. Nhưng trong sâu thẳm, mọi giác quan đã được nâng cao đến cực điểm. Hắn nhận ra sát ý đã đến rất gần, ẩn mình trong màn sương mù, chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở. Mùi máu tanh khô thoang thoảng trong gió, hòa lẫn với mùi đất ẩm và rêu phong, báo hiệu sự hiện diện của kẻ đã quen với việc tàn sát. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, rồi lại thở ra chậm rãi. Hắn đã chuẩn bị. Đêm nay, Cổ Hoang Sơn Mạch sẽ chứng kiến một cuộc đối đầu không ồn ào, nhưng đủ để khẳng định con đường mà hắn đã chọn.
***
Đêm càng về khuya, sương mù càng dày đặc hơn, bao phủ mọi thứ trong một màu trắng đục, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Gió thổi mạnh dần, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt, tựa như đang muốn xé toạc màn sương ra để lộ ra bí mật ẩn chứa bên trong.
Đúng lúc đó, từ trong màn sương dày đặc, một bóng người bất ngờ nhảy vọt ra, tựa như một con báo săn mồi đã chờ đợi đủ lâu. Đó chính là Thợ Săn Tiền Thưởng. Hắn là một gã tu sĩ trung niên, thân hình gầy gò nhưng lại toát ra một vẻ khắc khổ, lạnh lùng. Khuôn mặt hắn góc cạnh, xương gò má nhô cao, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng lại sáng quắc, ánh lên vẻ tham lam và tính toán rõ rệt. Bộ y phục của hắn cũ kỹ, bụi bặm với nhiều vết rách vá, nhưng lại ôm sát cơ thể, cho thấy sự linh hoạt và kinh nghiệm của một kẻ săn mồi. Trong tay hắn là một cây đao lớn, lưỡi đao được rèn từ kim loại đen tuyền, sáng quắc dưới ánh trăng mờ nhạt, thoang thoảng sát khí. Hắn không hề che giấu ý đồ của mình, mà cười khẩy một tiếng khi thấy Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên trên tảng đá, coi thường vẻ ngoài "phàm nhân" của hắn.
"Tiểu tử, ngươi cũng có chút gan dạ đấy, biết ta đến mà còn không chạy." Giọng hắn khàn khàn, mang theo vẻ khinh miệt rõ rệt, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Cổ Hoang Sơn Mạch. "Nhưng vô ích thôi. Ai kêu ngươi lại dính dáng đến thứ không nên dính? Ngươi tưởng rằng cứ ngồi đó tịnh tâm thì sẽ thoát được sao? Nực cười! Tu vi của ngươi còn chưa thành hình, linh khí trong cơ thể cũng chỉ mới là một dòng chảy yếu ớt, lại dám đơn độc lang thang giữa Cổ Hoang Sơn Mạch này. Thật là... tự tìm đường chết." Hắn nhếch mép, để lộ hàm răng trắng bệch. "Ngoan ngoãn theo ta về lĩnh thưởng, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây, không phải chịu khổ nhiều!" Hắn tin rằng đây chỉ là một nhiệm vụ dễ dàng, một con mồi béo bở, không hơn không kém. Cái tin đồn về "người bảo vệ An Bình Thôn" đối với hắn chỉ là chuyện cười, một phàm nhân mang linh căn tạp thì có thể làm được gì?
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng vô cùng vững chãi, không hề có chút hoảng loạn hay sợ hãi nào. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, không chút gợn sóng, chỉ dõi theo từng cử động của Thợ Săn Tiền Thưởng. Sự bình thản đến lạ thường của hắn khiến Thợ Săn Tiền Thưởng thoáng giật mình, nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, cho rằng Lục Trường Sinh chỉ đang giả vờ trấn tĩnh.
"Đã vậy thì đừng trách ta không khách khí!" Thợ Săn Tiền Thưởng không đợi Lục Trường Sinh trả lời, linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ, bao bọc lấy cây đao lớn. Một tiếng "vù" xé gió vang lên, hắn tung ra một nhát đao bổ thẳng xuống, mang theo kình lực mạnh mẽ, xé toạc màn sương mù, hướng thẳng vào đầu Lục Trường Sinh. Lưỡi đao mang theo ánh sáng lạnh lẽo, hằn lên khí tức của sự tàn bạo, của vô số sinh mạng đã bị nó đoạt đi.
Lục Trường Sinh không tránh né hoàn toàn. Hắn chỉ khẽ nghiêng người, không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực hạn, một dòng linh lực trầm ổn, hùng hậu tuôn ra từ đan điền, chạy dọc cánh tay. Hắn đưa một bàn tay ra, không phải để đỡ, mà là để hóa giải. Một chưởng nhẹ nhàng nhưng vững chắc, tựa như một ngọn núi nhỏ, chạm vào cạnh lưỡi đao. "Keng!" Một tiếng vang nhỏ nhưng sắc lạnh. Sức mạnh của nhát đao bị tiêu tán một cách kỳ lạ, không còn hung hãn như ban đầu. Lục Trường Sinh mượn lực đẩy của đối phương, thân hình khẽ lướt sang một bên, tránh khỏi quỹ đạo của đao, đồng thời tránh né khỏi tầm ảnh hưởng của khí kình còn sót lại. Hắn không hề lùi bước, chỉ nhẹ nhàng dịch chuyển vị trí, đứng vững vàng trên mặt đất, tựa như rễ cây cổ thụ đã cắm sâu vào lòng đất mẹ.
***
Cuộc giao tranh nổ ra, nhưng không hề ồn ào và dồn dập như những gì Thợ Săn Tiền Thưởng mong đợi. Hắn liên tục tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ, dồn dập, mỗi nhát đao đều mang theo kình lực kinh người, xé gió rít lên từng hồi, khiến sương mù xung quanh như bị xé nát. Hắn sử dụng một bộ đao pháp hung tàn, mỗi chiêu mỗi thức đều nhắm vào chỗ hiểm, không chút nhân từ. Lưỡi đao đen tuyền như một con rắn độc, lúc ẩn lúc hiện trong màn sương, mang theo sát ý đậm đặc. Tiếng "keng! keng!" chói tai của binh khí va chạm vang vọng khắp thung lũng, hòa lẫn với tiếng gió lạnh cắt da và tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú. Mùi đất ẩm và rêu phong càng lúc càng nồng, xen lẫn mùi kim loại tanh lạnh của máu khô trên lưỡi đao.
Thế nhưng, Lục Trường Sinh, với sự vững chắc của Tàn Pháp Cổ Đạo, lại hóa giải tất cả một cách nhẹ nhàng. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Mỗi bước chân của hắn đều như cắm rễ vào lòng đất, vững vàng không thể lay chuyển. Hắn không hề rút ra thanh kiếm gỗ tàn tạ, chỉ dùng đôi bàn tay trần, vận dụng những nguyên lý sâu xa của Tàn Pháp Cổ Đạo để đối phó. Khi đối phương bổ đao xuống, hắn không trực diện chống đỡ mà khẽ xoay người, mượn lực hóa lực, khiến đòn tấn công của Thợ Săn Tiền Thưởng trượt đi một cách khó hiểu. Khi đối phương đâm thẳng, hắn lại lách mình, dùng một chưởng nhẹ nhàng chạm vào cổ tay, khiến hướng đao chệch đi.
Sức mạnh của Lục Trường Sinh không nằm ở sự bùng nổ chớp nhoáng, không nằm ở những chiêu thức hoa mỹ, mà ở sự kiên cố, bền bỉ, như một bức tường thành không thể lay chuyển. Hắn giống như một tảng đá ngàn năm nằm giữa dòng suối dữ, không cần đối đầu trực diện mà chỉ dùng sự kiên trì, sự mềm mại trong cương để tiêu hao, để hóa giải. Mỗi lần Thợ Săn Tiền Thưởng tưởng chừng đã nắm chắc phần thắng, thì Lục Trường Sinh lại thoát hiểm một cách khó tin, khiến hắn hụt hẫng.
Dần dần, sự tự tin trên khuôn mặt Thợ Săn Tiền Thưởng biến mất, thay vào đó là sự hoang mang, rồi kinh ngạc tột độ. Hắn đã từng giao thủ với vô số tu sĩ, từ Luyện Khí cho đến Trúc Cơ, nhưng chưa từng gặp một đối thủ nào kỳ lạ đến vậy. Lục Trường Sinh không có linh quang rực rỡ, không có khí thế áp người, nhưng lại khiến hắn cảm thấy như đang đối đầu với một ngọn núi vô hình, vững chãi và bất động. Mỗi đòn phản công của Lục Trường Sinh đều đơn giản, chỉ là một cú đấm, một chưởng đẩy, nhưng lại chứa đựng sức nặng của đạo tâm, khiến Thợ Săn Tiền Thưởng cảm thấy linh lực trong cơ thể bị chấn động dữ dội, khí huyết cuồn cuộn.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật gì?" Thợ Săn Tiền Thưởng thốt lên, giọng nói run rẩy, không còn chút tự tin nào. Hắn lùi lại mấy bước, cố gắng ổn định hô hấp, đôi mắt trợn trừng nhìn Lục Trường Sinh. "Công pháp của ngươi... sao lại khó đối phó đến vậy?! Không thể nào, ngươi chỉ là một phàm nhân tư chất kém cỏi! Ngươi dựa vào cái gì mà có thể chống đỡ được đao pháp của ta?!" Hắn không thể hiểu nổi. Mọi thông tin hắn có được đều cho thấy Lục Trường Sinh là một kẻ yếu kém, một món mồi dễ dàng, vậy mà giờ đây, kẻ yếu kém đó lại khiến hắn rơi vào thế hạ phong.
Lục Trường Sinh đứng yên, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ sâu thẳm. Hắn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ nhìn Thợ Săn Tiền Thưởng bằng một ánh nhìn thấu triệt. "Đạo của ta, không phải để ngươi hiểu." Giọng hắn trầm thấp, vang lên trong màn sương lạnh, tựa như một tiếng chuông cổ kính. "Ngươi đã chọn sai đối thủ." Lời nói của hắn ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Thợ Săn Tiền Thưởng cảm thấy rợn người.
Ngay khi Thợ Săn Tiền Thưởng còn đang chìm trong sự hoảng loạn và kinh ngạc, Lục Trường Sinh đã tìm được cơ hội. Hắn không dùng những chiêu thức sát phạt, không có ý định lấy mạng đối thủ. Một bước chân nhẹ nhàng nhưng lại nhanh như điện, hắn lướt tới trước mặt Thợ Săn Tiền Thưởng, thoát ly khỏi lưỡi đao đang chém loạn xạ. Một chưởng vỗ ra, không có linh quang rực rỡ, không có tiếng nổ lớn, nhưng lại ẩn chứa một lực đạo thâm sâu, chính xác đến không ngờ. Bàn tay của Lục Trường Sinh nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ như một búa tạ, vỗ thẳng vào một huyệt đạo hiểm yếu trên vai của Thợ Săn Tiền Thưởng.
Một tiếng "ục!" trầm đục vang lên. Thợ Săn Tiền Thưởng cảm thấy toàn thân tê dại, linh lực trong cơ thể như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, tán loạn không thể điều khiển. Cây đao lớn trong tay hắn rơi xuống đất "loảng xoảng", phát ra âm thanh chói tai trong màn đêm. Cả người hắn mềm nhũn, mất hết sức lực, ngã gục xuống đất, không thể nhúc nhích. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt nhỏ hẹp tràn ngập sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa, không còn khả năng chiến đấu hay bỏ chạy. Lục Trường Sinh không giết chết đối thủ, mà chỉ vô hiệu hóa hoàn toàn, để lại hắn trong tình trạng bất lực giữa Cổ Hoang Sơn Mạch hoang dã.
***
Sương mù bắt đầu tan dần, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh. Ánh sáng vàng cam ấm áp từ phía chân trời nhuộm đỏ các đỉnh núi, xua đi vẻ u ám, lạnh lẽo của màn đêm. Cổ Hoang Sơn Mạch từ từ hiện rõ trong vẻ hùng vĩ, bao la của nó, nhưng không còn mang vẻ đe dọa như trước. Tiếng chim chóc bắt đầu hót líu lo, hòa cùng tiếng suối reo róc rách, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mới.
Lục Trường Sinh đứng đó, nhìn Thợ Săn Tiền Thưởng bị thương nằm bất động dưới đất. Hắn không có ý định truy sát, cũng không có bất kỳ biểu cảm hả hê nào. Đối với hắn, trận chiến này chỉ là một thử thách, một bài kiểm tra cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn lặng lẽ đi đến bên cạnh Thợ Săn Tiền Thưởng, cúi xuống lấy đi chiếc túi trữ vật được giấu kỹ trong người gã. Chiếc túi làm bằng da thú, cũ kỹ và dính đầy bùn đất, nhưng bên trong chắc chắn chứa đựng những bí mật và manh mối về kẻ đã thuê gã. Lục Trường Sinh không kiểm tra ngay, chỉ đơn giản cất vào trong người.
Hắn chiêm nghiệm về trận chiến vừa qua. Sự hiệu quả của Tàn Pháp Cổ Đạo, sự vững vàng của đạo tâm, tất cả đều được chứng minh trong thực chiến. Hắn không cần phải có linh căn nghịch thiên, không cần phải chạy theo tốc độ tu luyện chớp nhoáng, chỉ cần kiên định với con đường đã chọn, củng cố căn cơ, thì mọi hiểm nguy đều có thể vượt qua. Thế giới tu hành rộng lớn này khắc nghiệt hơn hắn tưởng, nhưng cũng là một nơi để tôi luyện ý chí, để khẳng định giá trị của bản thân. Những kẻ như Thợ Săn Tiền Thưởng, vì lợi ích mà sẵn sàng ra tay sát hại, chính là một phần của sự khắc nghiệt đó. Hắn nhận thức sâu sắc hơn về sự đúng đắn của con đường mình đang đi, một con đường chậm rãi nhưng vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại.
Trong thâm tâm, Lục Trường Sinh biết rằng đây chỉ là khởi đầu của những thử thách lớn hơn rất nhiều. Những lời đồn về 'cổ di tích thức tỉnh', về 'biến động linh khí' mà hắn nghe được ở Phong Lâm Trấn chắc chắn không phải là vô căn cứ. Thế giới đang thay đổi, và hắn, một người phàm nhân mang linh căn tạp, lại đang dấn thân vào giữa dòng xoáy đó. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, trong đôi mắt hắn ánh lên một sự kiên định sắt đá.
Hắn ngước nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang rạng rỡ. "An Bình Thôn... ta sẽ trở lại." Hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức mạnh. "Nhưng trước khi đó, ta phải đủ mạnh để bảo vệ, để không ai có thể đe dọa sự bình yên đó nữa. Thế giới này, quả nhiên không có chỗ cho kẻ yếu, và ta sẽ không là một trong số đó. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Lời thề đó không phải là một lời hứa suông, mà là một đạo tâm đã được tôi luyện, đã được khẳng định qua thử thách sinh tử.
Lục Trường Sinh kiểm tra lại bản thân một lượt, đảm bảo không có vết thương nào đáng kể. Hắn nhặt lấy thanh kiếm gỗ tàn tạ của mình, cất vào trong túi trữ vật. Sau đó, hắn quay lưng rời đi, tiếp tục hành trình sâu hơn vào Cổ Hoang Sơn Mạch. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, không hề vội vàng, nhưng lại chứa đựng một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Bóng hắn đổ dài trên mặt đất, hướng về phía mặt trời mọc, mang theo quyết tâm sắt đá và sự bình thản của một người đã tìm thấy con đường của mình, và sẽ đi đến cùng, bất chấp mọi hiểm nguy. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.