Cửu thiên linh giới - Chương 48: Bình Minh Thức Tỉnh: Bước Chân Vô Ngại
Bình minh thức giấc, những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của Quán Trọ Thanh Phong, vẽ nên những vệt vàng óng trên nền gỗ cũ kỹ. Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những mái ngói xám rêu phong, như một tấm màn lụa mỏng phủ lên Phong Lâm Trấn đang dần bừng tỉnh. Tiếng gà gáy râm ran từ một góc phố vọng lại, nối tiếp là tiếng lạch cạch của những gánh hàng rong bắt đầu bày biện, tiếng xì xào của những người dân dậy sớm, và đâu đó là tiếng vó ngựa lóc cóc trên con đường đất ẩm ướt. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi cỏ cây dại, tạo nên một bức tranh thanh bình, giản dị của một thị trấn vùng biên.
Lục Trường Sinh ngồi bên bệ cửa sổ, tĩnh lặng như một pho tượng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, nhưng trong đó không có sự vội vã hay xao động. Đêm qua, sau những chiêm nghiệm sâu sắc, đạo tâm của hắn đã càng thêm kiên cố, vững như bàn thạch. Những lời bàn tán về linh khí biến động, về quái vật kỳ dị, về cổ di tích thức tỉnh, hay tà niệm nguyên thủy, giờ đây không còn khiến hắn hoang mang hay sợ hãi. Chúng chỉ là những dấu hiệu, những thử thách trên con đường mà hắn đã chọn.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, mang theo cả sự quyết đoán và một chút ưu tư. An Bình Thôn, cái tên đã trở thành một phần máu thịt của hắn, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí. Nụ cười hồn nhiên của Tiểu Hoa, ánh mắt tin tưởng của Lý Thôn Trưởng, sự giản dị, ấm áp của những người dân thôn, tất cả như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn hắn. Nhưng chính ngọn lửa ấy cũng nhắc nhở hắn về sự mong manh của nó trước dòng chảy hỗn loạn của thế giới. Bình yên không phải là một điều tự nhiên mà có, cũng không phải là một trạng thái vĩnh cửu. Nó là một giá trị cần được bảo vệ, bằng cả ý chí và sức mạnh.
"Đạo của ta… không chỉ dừng lại ở sự bình yên cho riêng mình," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa cổ. "Để bảo vệ An Bình Thôn, để bảo vệ Tiểu Hoa, ta phải vững bước hơn nữa. Con đường cổ đạo này, tuy chậm, nhưng phải thật bền vững, thật sâu sắc. Nó không chỉ là để tự cường, mà còn là để bảo vệ. Sức mạnh không chỉ để tự vệ, mà để bảo vệ những điều mình trân quý." Hắn cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể đang vận chuyển, từng vòng tuần hoàn chậm rãi, mạnh mẽ, củng cố không chỉ linh lực mà còn cả ý chí. Nó như một cỗ xe nặng nề, có thể không chạy nhanh bằng những chiến mã phi nước đại, nhưng lại có thể vượt qua mọi chông gai, sườn dốc hiểm trở nhất.
Nhiều tu sĩ coi thường con đường của hắn, cho rằng đó là sự yếu kém, thiếu khát vọng. Nhưng Lục Trường Sinh hiểu rõ, sự vững vàng mới là chân lý. Giữa một thế giới đang cuồng loạn theo tốc độ và sức mạnh bùng nổ, hắn chọn sự kiên định. Giữa một thời đại tranh đoạt và tàn khốc, hắn chọn sự bảo vệ. Đó không phải là sự hèn nhát, mà là một sự lựa chọn có ý thức, là sự khẳng định về "đạo" riêng của hắn, một đạo ẩn chứa sự kiên cường đến mức vạn pháp bất xâm.
Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hắn lặng lẽ gấp gọn bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, kiểm tra lại hành trang đơn giản của mình. Một vài viên linh thạch hạ phẩm, một ít lương khô, một bình nước, và thanh kiếm gỗ tàn tạ mà hắn vẫn luôn mang theo – tất cả chỉ có vậy. Không có bảo vật quý hiếm, không có linh khí trấn phái. Nhưng trong lòng hắn, lại tràn đầy sự giàu có về ý chí và niềm tin.
Bước chân hắn thanh thoát, không chút vướng bận. Hắn xuống dưới lầu, thanh toán tiền trọ cho Ông Chủ Quán Trọ. Ông chủ vẫn vẻ mặt hiền lành, mỉm cười chào tiễn khách, không hề hay biết rằng vị khách trầm lặng này đang chuẩn bị dấn thân vào một hành trình vĩ đại, một hành trình sẽ thay đổi cả một thời đại. Lục Trường Sinh đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên định hướng về phía cổng trấn, nơi con đường đất đỏ dẫn vào Mê Vụ Sâm Lâm đang chờ đợi. Hắn không hề ngoảnh lại. Bởi vì hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những gì hắn trân quý nhất không nằm lại phía sau, mà đang chờ hắn bảo vệ bằng chính đôi chân và đạo tâm của mình.
***
Rời Phong Lâm Trấn, Lục Trường Sinh bước chân trở lại rìa Mê Vụ Sâm Lâm. Khác với lần trước, hắn không còn cảm thấy sự nặng nề, u ám bao trùm. Giờ đây, khu rừng hiện ra trước mắt hắn với một vẻ bí ẩn, nhưng cũng đầy thách thức. Sương mù vẫn còn vương vấn giữa các thân cây cổ thụ cao lớn, nhưng đã mỏng hơn nhiều so với khi hắn mới đặt chân đến đây. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim kêu quái dị vọng lại từ sâu trong rừng, cùng với tiếng lá cây xào xạc theo làn gió, và mùi đất ẩm, rêu phong, cây cỏ mục nát đặc trưng của rừng già. Linh khí trong rừng, Lục Trường Sinh cảm nhận, đã biến động mạnh mẽ hơn rất nhiều so với vài ngày trước. Những luồng khí hỗn tạp, khi thì cuộn trào mạnh mẽ, khi lại ẩn mình sâu dưới lòng đất, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang dần thức tỉnh. Đây chính là dấu hiệu rõ ràng nhất của "Cổ Di Tích Thức Tỉnh", một sự kiện mà các tu sĩ bình thường vẫn còn coi là tin đồn xa vời.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, thận trọng. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng trong cơ thể, giúp hắn cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của linh khí xung quanh. Hắn không tìm cách hấp thu nó một cách ồ ạt, mà chỉ để nó lướt qua, hòa vào dòng chảy tự nhiên của thiên địa, củng cố thêm sự liên kết giữa hắn và vạn vật. Bỗng nhiên, từ phía trước, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, theo sau là tiếng kiếm khí xé gió sắc bén.
Lục Trường Sinh lập tức ẩn mình vào sau một thân cây cổ thụ mục rỗng, thu liễm khí tức. Từ khe hở của thân cây, hắn nhìn ra. Một bóng người nhanh nhẹn đang giao chiến với vài con yêu thú nhỏ, hình dạng tựa như những con sói rừng bị biến dị, đôi mắt đỏ ngầu và bộ lông xám xịt. Vô Danh Tán Tu, hắn nhận ra. Người này ăn mặc giản dị, không có dấu hiệu của bất kỳ tông môn hay thế lực nào, nhưng tay hắn lại cầm một thanh kiếm sắc bén, ánh sáng lạnh lẽo như sương giá.
Kiếm pháp của Tán tu này tuy không hoa mỹ, nhưng cực kỳ sắc bén và hiệu quả. Mỗi nhát kiếm đều nhắm vào tử huyệt của yêu thú, không hề lãng phí chút lực lượng nào. Hắn di chuyển linh hoạt, né tránh những cú vồ của yêu thú bằng những bước chân nhẹ nhàng, tựa như một làn khói. Trong chốc lát, ba con yêu sói đã gục ngã dưới mũi kiếm của hắn, máu đỏ tươi thấm xuống nền đất ẩm ướt.
Sau khi giải quyết xong đám yêu thú, Vô Danh Tán Tu không hề dừng lại để kiểm tra hay thu thập chiến lợi phẩm. Những viên yêu đan lấp lánh, hay bộ da sói còn nguyên vẹn, đều bị hắn bỏ lại, không màng tới. Hắn chỉ lạnh lùng rút kiếm, phủi nhẹ vết máu rồi lập tức quay lưng, thân ảnh nhanh chóng hòa vào màn sương mù, biến mất không dấu vết. Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh gọn, dứt khoát, không một chút do dự hay lưu luyến.
Lục Trường Sinh lặng lẽ quan sát. Hắn cảm nhận được khí tức của Tán tu này. Đó là một khí tức lạnh lùng, cô độc, tràn đầy sự cảnh giác và thực dụng. Vô Danh Tán Tu không có đạo tâm vĩ đại như hắn, không có gánh nặng bảo vệ thế nhân, nhưng hắn có một đạo sống riêng của mình: đạo sinh tồn. Hắn tìm kiếm sức mạnh để tồn tại, để tự vệ trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy. Đối với hắn, mọi thứ chỉ là công cụ để sống sót, để mạnh mẽ hơn.
"Mỗi người một đạo," Lục Trường Sinh thầm thì trong tâm thức. "Hắn tìm kiếm sức mạnh để tồn tại, ta tìm kiếm sự vững vàng để bảo vệ." Sự khác biệt rõ ràng giữa hai con đường tu hành hiện rõ mồn một. Một bên là sự thực dụng, lạnh lùng, chỉ biết đến bản thân và sự sinh tồn. Một bên là sự kiên định, trách nhiệm, hướng về những giá trị cao cả hơn. Không có đúng sai tuyệt đối, chỉ có sự lựa chọn. Và Lục Trường Sinh, hắn không hề hối hận với con đường mình đã chọn.
Sau khi Vô Danh Tán Tu biến mất hoàn toàn, Lục Trường Sinh mới bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Hắn liếc nhìn xác của những con yêu sói, những vết cắn xé trên thân cây gần đó. Máu vẫn còn ấm, tanh nồng. Đây chính là thế giới tu hành mà hắn đang dấn thân vào, một thế giới mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Hắn không dừng lại, tiếp tục hành trình xuyên qua Mê Vụ Sâm Lâm, bước chân càng thêm vững vàng, cảnh giác càng thêm đề cao. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Khi Mê Vụ Sâm Lâm dần nhường chỗ cho những ngọn đồi hoang sơ, đá lởm chởm, Lục Trường Sinh biết mình đã tiến vào Cổ Hoang Sơn Mạch. Nơi đây, cảnh vật hoàn toàn khác biệt. Không còn những thân cây cổ thụ rậm rạp, thay vào đó là những khối đá khổng lồ với nhiều hình thù kỳ dị, những vách núi dựng đứng, và những thảm cỏ dại khô cằn bám vào các khe đá. Không khí trở nên khô hanh hơn, và gió thổi mạnh mẽ, mang theo tiếng rít vù vù qua các khe núi, tựa như tiếng than khóc của những linh hồn cổ xưa. Từ xa, vọng lại những tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú, báo hiệu một vùng đất hoang dã và đầy rẫy hiểm nguy.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên các đỉnh núi, nhuộm đỏ cả một vùng trời, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng vô cùng cô độc. Bóng đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt và một cảm giác bất an khó tả. Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng luồng linh khí trong không khí. Linh khí ở đây dồi dào hơn nhiều so với Mê Vụ Sâm Lâm, nhưng cũng hỗn loạn và hung bạo hơn, tựa như những dòng chảy ngầm chứa đựng sức mạnh hủy diệt.
Khi hắn đang men theo một con đường mòn nhỏ giữa hai vách đá, một cảm giác lạnh lẽo bất chợt dâng lên trong lòng hắn. Không phải là hơi lạnh của gió núi, mà là một ánh mắt sắc như dao, đang âm thầm theo dõi hắn từ một nơi nào đó. Lục Trường Sinh không hề biến sắc, nhưng mọi giác quan của hắn đều lập tức được nâng cao đến mức tối đa. Hắn bước đi chậm lại, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể, nhưng trong nội tâm, Tàn Pháp Cổ Đạo đã vận chuyển đến cực hạn, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.
Từ khe đá phía trên, một bóng người chậm rãi hiện ra. Hắn mặc bộ y phục bụi bặm, cũ kỹ, với nhiều vết rách vá, nhưng lại toát ra một khí tức lạnh lùng, chuyên nghiệp. Khuôn mặt hắn góc cạnh, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng sáng quắc, quét một lượt trên người Lục Trường Sinh, ẩn chứa sự tham lam và t��nh toán. Trên tay hắn là một cây thương ngắn với mũi nhọn cong vút, được chế tác từ một loại xương không rõ nguồn gốc, thoang thoảng mùi máu tanh khô. Đây chính là Thợ Săn Tiền Thưởng.
Thợ Săn Tiền Thưởng không lập tức ra tay, chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát Lục Trường Sinh, tựa như một con diều hâu đang nhắm mồi. Hắn không cần nói một lời, cử chỉ và khí tức đã bộc lộ rõ ràng ý đồ săn bắt của mình. Tin đồn về "người bảo vệ An Bình Thôn", về một phàm nhân mang linh căn tạp lại có thể sống sót giữa tâm bão linh khí, có lẽ đã lan đến tai những kẻ như hắn. Hoặc có thể, đơn giản chỉ là Lục Trường Sinh, một tu sĩ trẻ tuổi, đơn độc, đã trở thành một con mồi dễ kiếm trong mắt kẻ khác.
Thợ Săn Tiền Thưởng khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh miệt ẩn hiện trên môi. "Chỉ cần có tiền, ai ta cũng bắt," hắn thầm nhủ trong tâm, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn. Đối với hắn, Lục Trường Sinh chỉ là một món hàng, một cái giá để đổi lấy linh thạch hay công pháp. Hắn không quan tâm đến đạo lý, không quan tâm đến thân phận. Cái mà hắn quan tâm, duy nhất chỉ là lợi ích.
Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng sát khí từ đối phương. Hắn không hoảng sợ. Trái lại, trong sâu thẳm đạo tâm của hắn, một ý chí chiến đấu thầm lặng được tôi luyện. Hắn đã chuẩn bị cho những thử thách, và đây, chính là một trong số đó. Con đường tu hành không phải lúc nào cũng trải hoa hồng, và để bảo vệ những điều mình trân quý, đôi khi phải đối mặt với những kẻ săn mồi. Hắn không cần phải khoe khoang sức mạnh, không cần phải chứng minh điều gì. Hắn chỉ cần giữ vững đạo tâm, và hành động.
Linh lực trong cơ thể Lục Trường Sinh vận chuyển nhanh hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự trầm ổn. Hắn không rút kiếm ngay, mà chỉ nắm chặt chuôi kiếm gỗ tàn tạ, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là sự cảnh giác tối đa. Bình minh đã đi qua, ban ngày đã khuất bóng, và đêm tối đang bao trùm Cổ Hoang Sơn Mạch. Cuộc đối đầu đầu tiên trong hành trình vĩ đại của Lục Trường Sinh, có lẽ, đã đến. Hắn không thể né tránh. Hắn sẽ đối mặt. Bởi vì, con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.