Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 47: Bình Yên Mỏng Manh: Khởi Đầu Con Đường Vĩ Đại

Lục Trường Sinh bước đi vững vàng, cảm nhận ánh nắng ban trưa đang dần lan tỏa, xua đi những giọt sương cuối cùng còn vương trên tán lá. Không khí trở nên trong lành và ấm áp hơn, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua da thịt, như một lời chào từ thế giới mới. Hắn đã đi qua Mê Vụ Sâm Lâm, vượt qua ranh giới của sự tĩnh mịch và những biến động linh khí hỗn loạn, và phía trước hắn, qua những hàng cây thưa dần, những cột khói mảnh mai bốc lên từ xa, cùng với tiếng gió thổi nhẹ mang theo âm thanh vọng lại của tiếng xe ngựa, tiếng người nói chuyện, những dấu hiệu rõ ràng của một thị trấn, một nền văn minh đang chờ đợi.

Tâm trí hắn vẫn kiên định với con đường đã chọn, không hề bị lung lay bởi sự hoài nghi hay những lời châm chọc của người khác. Hắn nhớ lại lời Thần Y Cổ Thiên về sự kiên cố của đạo tâm, nhớ lại lời khuyên của Lý Thôn Trưởng về việc giữ vững bản tâm. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.” Giữa thế giới tu hành rộng lớn và đầy biến động này, nơi mọi người đều tranh đoạt, truy cầu sức mạnh và danh vọng, hắn sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một con đường không chạy theo phù hoa, mà hướng về bản chất. Con đường đó có thể chậm, có thể khó khăn, nhưng nó là con đường của hắn. Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời, nơi thị trấn đang dần hiện ra, bóng dáng nhỏ bé nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường và một đạo tâm vững chắc như bàn thạch. Thế giới bên ngoài An Bình Thôn đang mở ra trước mắt hắn, rộng lớn hơn, phức tạp hơn, nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Hắn tiến bước, từng chút một, cho đến khi những hàng cây cổ thụ của Mê Vụ Sâm Lâm thực sự lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một con đường mòn rộng hơn, dẫn thẳng vào một tập hợp những ngôi nhà thấp thoáng ẩn hiện. Đây chính là Phong Lâm Trấn, thị trấn nhỏ nằm ở rìa phía Đông của Mê Vụ Sâm Lâm, nơi giao thương và nghỉ chân của những lữ khách, thương nhân và cả tán tu.

Đập vào mắt Lục Trường Sinh là một bức tranh sống động khác hẳn với An Bình Thôn thanh bình hay sự hoang sơ của Mê Vụ Sâm Lâm. Những ngôi nhà được dựng lên đơn sơ bằng gỗ và đá, mái ngói xám xịt đã nhuốm màu thời gian, xếp chồng lên nhau một cách ngẫu nhiên nhưng lại tạo nên một vẻ đẹp mộc mạc, vững chãi. Trên những con đường đất đỏ, tiếng bánh xe gỗ kẽo kẹt, tiếng vó ngựa lộp cộp, tiếng bước chân vội vã của lữ khách hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của sự sống. Những bảng hiệu bằng gỗ cũ kỹ, khắc họa hình ảnh thô sơ của một chén rượu, một con cá, hay một chiếc rìu, treo lủng lẳng trước các cửa hàng, mời gọi khách bộ hành. Ánh nắng ban trưa rực rỡ đổ xuống, nhuộm vàng cả thị trấn, làm nổi bật những hạt bụi lấp lánh trong không khí.

Lục Trường Sinh chậm rãi bước vào, đôi mắt đen láy quan sát tỉ mỉ từng chi tiết. Hắn ngửi thấy mùi khói bếp cay nồng quyện lẫn mùi thức ăn đang được chế biến, mùi rượu mạnh thoang thoảng từ những quán rượu ven đường, mùi gỗ ẩm và đất nồng nồng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống đô thị sơ khai. Những người bán hàng rong đẩy xe, cất tiếng rao lanh lảnh: “Ai mua gì không? Hàng tốt giá rẻ đây!” Tiếng chuông cửa của các tiệm tạp hóa kêu leng keng mỗi khi có khách ra vào, tiếng người nói chuyện ồn ào, pha lẫn những tiếng cười sảng khoái và cả tiếng thở dài mệt mỏi.

Hắn đi qua một nhóm thương nhân đang mặc cả sôi nổi bên một đống hàng hóa chất cao, rồi lại lướt qua một vài tán tu, với trang phục hơi bạc màu và thần thái cảnh giác, đang ngồi uống trà bên hiên quán. Họ không quá mạnh, nhưng cũng không phải phàm nhân, linh lực yếu ớt chảy trong cơ thể họ, đủ để nhận ra sự khác biệt. Lục Trường Sinh cảm nhận được linh khí ở đây hỗn tạp hơn, không còn là sự tinh khiết của Mê Vụ Sâm Lâm, cũng không phải sự bình lặng của An Bình Thôn. Nơi đây, linh khí mang theo nhiều ý niệm của con người, của sự sống mới nổi, của những dục vọng và khát khao, tạo nên một trường năng lượng phức tạp, đầy màu sắc.

Hắn chợt nghĩ, An Bình Thôn giống như một hồ nước tĩnh lặng, trong trẻo, còn Phong Lâm Trấn này lại như một dòng suối nhỏ, tuy ồn ào và mang theo nhiều tạp chất, nhưng lại không ngừng chảy, không ngừng đổi mới. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài của Vạn Cổ Khai Thiên.

Lục Trường Sinh không vội vã. Hắn biết, để hiểu một nơi, phải hòa mình vào đó, quan sát và lắng nghe. Hắn tìm kiếm một quán trọ đơn giản, nơi hắn có thể nghỉ chân và thu thập thông tin. Quán trọ không cần quá sang trọng, chỉ cần yên tĩnh và sạch sẽ là đủ. Bước chân hắn vẫn vững vàng, không nhanh không chậm, như thể hắn đang đi giữa chính sân nhà mình, dù xung quanh là muôn vàn điều mới lạ và phức tạp.

“Nơi này... có lẽ là khởi đầu,” hắn thầm nhủ. Một khởi đầu không chỉ cho hành trình của hắn, mà còn là khởi đầu cho một tầm nhìn mới, một sự nhận thức mới về thế giới. Hắn đã từng nghĩ An Bình Thôn là toàn bộ thế giới của mình, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, đó chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong sa mạc rộng lớn của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của hắn không thể chỉ dừng lại ở sự tự bảo vệ bản thân, mà còn phải vươn xa hơn, để có thể đứng vững giữa đại thế đang biến động này. Sự khác biệt giữa nơi đây và An Bình Thôn không chỉ là vẻ bề ngoài, mà còn là bản chất của linh khí, của con người, và của cả 'đạo'. Hắn cần phải học hỏi, phải chiêm nghiệm nhiều hơn nữa.

***

Khi ánh chiều dần buông, nhuộm cam cả bầu trời phía Tây, Lục Trường Sinh đã tìm thấy một quán trọ nhỏ mang tên Thanh Phong, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh hơn một chút. Quán trọ không quá lớn, nhưng có vẻ sạch sẽ và ấm cúng. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng nhạc cụ sơ khai như sáo xương hay trống da vang lên rộn ràng từ gian chính, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, sôi động. Mùi thức ăn đơn giản, đậm đà, mùi rượu mạnh xộc lên mũi, quyện với hương liệu thô và cả mùi mồ hôi, bụi đường của lữ khách, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của chốn đông người. Ánh sáng ấm cúng từ những ngọn đèn dầu và lửa bếp hắt ra, khiến không gian quán trở nên mời gọi hơn.

Lục Trường Sinh chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, không quá gần cũng không quá xa đám đông, nơi hắn có thể dễ dàng quan sát và lắng nghe mà không bị chú ý. Hắn gọi một bữa ăn đơn giản: một bát cơm trắng, một đĩa rau xào và một chén canh thịt. Không cầu kỳ, nhưng đủ để lấp đầy cái bụng đói sau một ngày đường. Ông Chủ Quán Trọ, một người đàn ông thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu, đang bận rộn lau bàn bằng một chiếc khăn cũ, vừa làm vừa cười nói với khách hàng. Thỉnh thoảng, gã Tiểu Nhị gầy gò, nhanh nhẹn, luôn miệng cười, chạy đi chạy lại phục vụ, mang thức ăn, rượu ra cho khách.

Lục Trường Sinh ăn uống trong im lặng, nhưng tâm trí hắn lại hoạt động không ngừng. Từng câu chuyện phiếm, từng lời bàn tán của những người xung quanh đều được hắn thu nhận và phân tích.

“Mấy nay linh khí cứ cuộn trào lạ lùng, nghe đâu có mấy lão già trong rừng nói là đất trời lại muốn đổi thay.” Ông Chủ Quán Trọ nói với một Khách Bộ Hành đang ngồi đối diện, giọng điệu có chút lo lắng nhưng cũng đầy vẻ tò mò.

Khách Bộ Hành, một người đàn ông dáng vẻ mệt mỏi, với túi hành lý đặt dưới chân, thở dài đáp lời: “Đúng vậy, ta đi qua mấy thị trấn nhỏ cũng thấy. Linh khí lúc thì dồi dào đến lạ, lúc thì lại khô cạn bất thường. Còn có những con quái vật kỳ dị chưa từng thấy xuất hiện ở rìa rừng nữa, không biết có phải từ cổ di tích mà ra không. Nghe nói ở phương Bắc, có cả những ngọn núi đột ngột nứt toác, lộ ra những khe nứt sâu hoắm, linh khí từ đó tuôn ra như thác đổ.”

Một người bán hàng rong vừa xong việc, ngồi xuống nhâm nhi chén rượu, chen vào câu chuyện: “Cổ di tích thì ta không biết, nhưng mấy tháng trước, ở Hắc Thạch Lĩnh phía Tây, người ta phát hiện ra một cái hang động khổng lồ, bên trong có những phù văn cổ xưa chưa từng thấy. Mấy tu sĩ tới đó điều tra, không biết sống chết ra sao, chỉ thấy vài kẻ sống sót trở về thì thần trí hoảng loạn, nói rằng bên trong có thứ gì đó... không thuộc về thế giới này.”

“Ta còn nghe đồn, ở Đông Hải, thủy triều dâng cao bất thường, lộ ra những thành quách cổ đại chìm sâu dưới đáy biển hàng vạn năm. Những người dân chài vô tình thấy được, kể lại rằng có những bóng đen khổng lồ lởn vởn trong lòng nước, phát ra tiếng gầm rống như từ thời khai thiên lập địa.” Một Khách Bộ Hành khác tiếp lời, giọng nói đầy vẻ hoang mang.

Ông Chủ Quán Trọ lắc đầu, khuôn mặt phúc hậu giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng: “Cứ thế này thì phàm nhân chúng ta biết sống sao đây? Ngày trước linh khí tuy yếu, nhưng trời đất yên bình. Giờ thì... cứ như sắp có đại nạn vậy.”

Những lời bàn tán tiếp tục kéo dài, xoay quanh những hiện tượng kỳ lạ, những tin đồn mơ hồ về 'cổ di tích thức tỉnh' từ thời khai thiên, nơi cất giữ sức mạnh của các vị thần sơ khai, cùng những hiểm nguy mới xuất hiện từ các sinh vật hoang dã và tà niệm nguyên thủy. Họ nói về những vùng đất xa xôi, những biến động kinh hoàng, và cả những cơ hội bất ngờ cho những ai đủ mạnh mẽ và dũng cảm.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không biểu lộ cảm xúc. Nhưng trong tâm trí, hắn đã ghi nhớ từng lời nói, từng chi tiết. Hắn cảm nhận được sự thật đằng sau những lời đồn đại đó. Linh khí ở Phong Lâm Trấn hỗn tạp, nhưng cũng mang theo một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, nguyên thủy hơn, như thể chính bản chất của thế giới đang được lột xác. Những gì hắn nghe được củng cố thêm nhận định của hắn về 'Đại thế biến thiên' mà Thần Y Cổ Thiên đã nhắc đến. Đây không còn là những biến động nhỏ lẻ, mà là dấu hiệu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên đầy rẫy cơ duyên nhưng cũng không kém phần nguy hiểm.

Hắn nhớ lại lời Thần Y Cổ Thiên nói về 'đạo tâm kiên cố' và 'không để tạp niệm làm lung lay bản ngã'. Trong thời đại hỗn loạn này, chỉ có đạo tâm vững vàng mới có thể giúp người tu hành giữ được bản thân, không bị cuốn trôi bởi dòng chảy của biến cố. Những kẻ khác chỉ chạy theo tốc độ, tranh đoạt tài nguyên, nhưng liệu họ có thể đối mặt với những hiểm nguy tiềm tàng từ những 'cổ di tích thức tỉnh' hay những 'tà niệm nguyên thủy' mà không đánh mất chính mình? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí hắn, nhưng hắn không có câu trả lời, chỉ biết rằng con đường của hắn là phải vững chắc, từ gốc rễ.

Những thông tin này không làm hắn sợ hãi, mà trái lại, nó củng cố thêm quyết tâm của hắn. An Bình Thôn, Tiểu Hoa, Lý Thôn Trưởng... những người hắn trân quý. Họ đang sống trong một vùng đất tưởng chừng yên bình, nhưng sự yên bình đó có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào bởi những biến động mà hắn vừa nghe được. Hắn cần phải mạnh hơn, không phải để tranh giành tài nguyên hay xưng bá thiên hạ, mà để bảo vệ những điều mình yêu thương. Đó là trách nhiệm mà hắn tự đặt lên vai mình.

***

Đêm khuya, Phong Lâm Trấn đã chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng ồn ào của quán trọ đã lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se se. Trong căn phòng trọ nhỏ bé, đơn sơ, Lục Trường Sinh ngồi thiền trên tấm ván gỗ kê làm giường. Ngọn đèn dầu leo lét trên bàn tỏa ra một vầng sáng yếu ớt, vừa đủ để soi rõ những đường nét trầm tư trên khuôn mặt hắn. Căn phòng thoang thoảng mùi gỗ, mùi vải thô, tạo nên một không gian tĩnh mịch, trầm lắng, hoàn toàn trái ngược với sự ồn ào, náo nhiệt của ban ngày.

Lục Trường Sinh nhắm mắt, hít thở đều đặn, điều hòa linh khí trong cơ thể. Những lời bàn tán và cảnh tượng ban ngày hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, như một thước phim quay chậm. Hình ảnh An Bình Thôn thanh bình, nụ cười hồn nhiên của Tiểu Hoa, ánh mắt tin tưởng của Lý Thôn Trưởng hiện lên rõ nét. Hắn nhớ lại những buổi chiều ngồi bên bờ suối, nghe Lý Thôn Trưởng kể chuyện, nhìn Tiểu Hoa nô đùa với bầy chim. Đó là những ký ức đẹp đẽ, là nguồn động lực cho hắn.

Nhưng rồi, những lời nói của Ông Chủ Quán Trọ, của những Khách Bộ Hành lại vang vọng bên tai hắn: “linh khí cuộn trào lạ lùng,” “quái vật kỳ dị,” “cổ di tích thức tỉnh,” “thành quách cổ đại dưới đáy biển,” “tà niệm nguyên thủy.” Tất cả những điều đó như một lời cảnh báo lạnh lẽo, xé tan tấm màn bình yên mà hắn từng nghĩ là vĩnh cửu.

An Bình Thôn, dù yên bình đến mấy, cũng chỉ là một ốc đảo nhỏ bé giữa đại dương hỗn loạn của thế giới Vạn Cổ Khai Thiên đang thức tỉnh. Bình yên không tự có. Nó không phải là một trạng thái mặc định, mà là một điều cần phải được bảo vệ, bằng chính sức mạnh và ý chí của người bảo vệ. Sự mong manh của An Bình Thôn trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí hắn.

Một cảm giác day dứt trỗi dậy trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn đã từng chỉ muốn tu hành vì bản thân, vì sự tự do tự tại, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng giờ đây, những con người hắn yêu quý, những giá trị hắn trân trọng, lại đang đứng trước nguy cơ bị cuốn trôi bởi dòng chảy biến động của thiên địa.

“Đạo của ta... không thể chỉ dừng lại ở sự bình yên cho riêng mình,” hắn độc thoại nội tâm. Giọng nói vang vọng trong tâm thức, trầm tĩnh nhưng kiên định. “Để bảo vệ An Bình Thôn, để bảo vệ Tiểu Hoa, ta phải vững bước hơn nữa. Con đường cổ đạo này, tuy chậm, nhưng phải thật bền vững, thật sâu sắc. Nó không chỉ là để tự cường, mà còn là để bảo vệ. Sức mạnh không chỉ để tự vệ, mà để bảo vệ những điều mình trân quý.”

Hắn cảm nhận được sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo đang hòa quyện với ý chí kiên định của mình. Công pháp cổ xưa này không hứa hẹn sức mạnh bùng nổ, nhưng lại cung cấp một nền tảng vững chắc, một đạo tâm kiên cố, vạn pháp bất xâm. Trong thời đại mà mọi người đều chạy theo tốc độ, theo những công pháp thần thông hoa mỹ, hắn lại chọn con đường chậm rãi, bền vững, xây dựng căn cơ từ những điều cơ bản nhất. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự lựa chọn có ý thức, là sự khẳng định về 'đạo' riêng của hắn.

Hắn hình dung về những thử thách sắp tới. Thế giới bên ngoài An Bình Thôn rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều. Hắn sẽ phải đối mặt với những tu sĩ mạnh mẽ hơn, những thế lực tham lam, và cả những sinh vật kỳ dị, những tà niệm cổ xưa từ các di tích thức tỉnh. Nhưng hắn không hề nao núng. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.” Lời nói này không chỉ là một câu nói suông, mà là kim chỉ nam cho toàn bộ con đường tu hành của hắn.

Lục Trường Sinh thiền định sâu sắc hơn. Từng luồng linh khí trong cơ thể hắn vận chuyển theo Tàn Pháp Cổ Đạo, chậm rãi nhưng mạnh mẽ, củng cố đạo tâm và ý chí. Hắn cảm thấy mình như một tảng đá ngầm, tuy không lộ ra ngoài, nhưng lại có thể chống chọi với mọi sóng gió. Một ánh sáng yếu ớt nhưng kiên định lóe lên trong đôi mắt hắn, như ngọn lửa bất diệt của một ý chí sắt đá.

Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không chạy trốn, không né tránh. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, với đạo tâm vững như bàn thạch, với ý chí kiên cường không gì lay chuyển được. Con đường tu hành của hắn không chỉ là hành trình tìm kiếm sự bất tử, mà còn là hành trình bảo vệ sự sống, bảo vệ những giá trị cốt lõi mà hắn trân trọng.

Linh khí bên ngoài phòng trọ, dù vẫn còn hỗn tạp, nhưng trong cảm nhận của Lục Trường Sinh, nó đã không còn là một mối đe dọa vô hình, mà là một phần của thế giới mà hắn sẽ phải chinh phục và dung hòa. Hắn không còn là một phàm nhân chỉ biết ẩn mình trong thôn làng, mà đã là một tu sĩ, dù tư chất bình thường, nhưng mang trong mình một đạo tâm vĩ đại, sẵn sàng vươn xa hơn nữa, để bảo vệ những điều mình trân quý. Con đường của hắn, giờ đây, đã không chỉ vì bản thân. Nó đã mang một ý nghĩa lớn lao hơn.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free