Cửu thiên linh giới - Chương 46: Ẩn Mình Trong Mê Vụ, Đạo Lý Vấn Danh
Đêm dần buông xuống trên Mê Vụ Sâm Lâm, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi ẩm ướt đặc trưng của rừng sâu. Lục Trường Sinh lặng lẽ rời đi, để lại phía sau Thương Nhân Lữ đang dần hồi phục dưới sự chăm sóc của Tán Tu Hồ Phong. Lời của Thần Y Cổ Thiên vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, như một bản kinh khắc sâu vào đạo tâm: "Người có đạo tâm kiên cố, ắt có con đường riêng. Đừng để tạp niệm làm lung lay bản ngã. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Câu nói ấy không chỉ là lời chỉ dẫn, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về con đường mà hắn đang bước đi, một con đường khác biệt hoàn toàn với xu thế chung của giới tu hành. Nó củng cố thêm niềm tin của hắn vào giá trị của sự kiên định, vào ý nghĩa của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang tu luyện. Hắn biết, dù thế giới có biến động đến đâu, dù hắn có bị cuốn vào vòng xoáy của nhân quả hay những lời đồn đại, thì hắn vẫn phải giữ vững bản ngã, không để những tạp niệm làm lung lay con đường đã chọn.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc, Mê Vụ Sâm Lâm vẫn chìm trong vẻ tĩnh mịch và huyền ảo. Lục Trường Sinh đã tiếp tục hành trình của mình từ trước khi bình minh ló dạng. Bước chân hắn nhẹ nhàng, vững chãi trên lớp lá mục và rêu xanh ẩm ướt, không gây ra dù chỉ một tiếng động thừa thãi. Khu rừng vào buổi sớm mai mang một vẻ đẹp hoang sơ, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Những cây cổ thụ cao lớn vươn mình sừng sững, thân cây phủ đầy dây leo chằng chịt, tạo nên một mái vòm tự nhiên che khuất bầu trời. Sương mù dày đến mức tầm nhìn chỉ giới hạn trong vài trượng, bao phủ mọi vật thể trong một lớp áo choàng mờ ảo, khiến không gian trở nên bí ẩn và đầy mê hoặc.
Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận từng luồng không khí ẩm lạnh tràn vào buồng phổi, mang theo mùi đất mục, rêu phong và nhựa cây nồng đậm. Tai hắn lắng nghe tiếng gió hú nhẹ lướt qua tán lá, tiếng chim kêu quái dị vọng lại từ xa, và thỉnh thoảng là tiếng lá cây xào xạc rất khẽ, như thể khu rừng đang thầm thì những câu chuyện cổ xưa. Hắn để tâm trí mình hòa vào không gian xung quanh, cảm nhận dòng linh khí đang luân chuyển trong Mê Vụ Sâm Lâm. Nó không tĩnh lặng như ở An Bình Thôn, mà mang theo một sự xáo động ngầm, như dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lớp băng mỏng. Đây chính là dấu hiệu của sự biến động linh khí mà Thần Y Cổ Thiên đã nhắc đến, một điềm báo cho những sự kiện lớn đang dần hé lộ.
Hắn không vội vã, mà bước đi chậm rãi, như một phần không thể tách rời của khu rừng. Mỗi bước chân đều tràn đầy sự chiêm nghiệm, sự tập trung vào nội tại. Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện không phải là thứ công pháp thần thông quảng đại, nhưng nó lại mang đến cho hắn một sự ổn định lạ kỳ, một khả năng điều hòa bản thân với môi trường xung quanh một cách tự nhiên nhất. Khi hắn vận chuyển công pháp, một vòng xoáy linh khí vô hình khẽ luân chuyển quanh cơ thể hắn, không phải để hấp thụ ồ ạt, mà để điều hòa, để hòa hợp. Kì lạ thay, lớp sương mù dày đặc dường như cũng nhận biết được sự hiện diện của hắn, tự động tách ra một con đường nhỏ vừa đủ cho hắn bước đi, không bám víu hay che khuất tầm nhìn của hắn như với những kẻ khác. Đó không phải là một loại thần thông, mà là sự hài hòa tuyệt đối giữa hắn và thiên nhiên, là kết quả của một đạo tâm vững chắc, không gượng ép, không chống đối.
"Đạo của ta, chậm mà vững chắc, không cầu tốc độ nhất thời, chỉ cầu vĩnh cửu bền lâu," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng, lời nói của Thần Y Cổ Thiên lại hiện về. Hắn nhớ lại những năm tháng ở An Bình Thôn, mỗi ngày đều đặn tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo, không hề than vãn hay sốt ruột. Trong khi những tu sĩ khác mải miết truy cầu cảnh giới cao hơn, tìm kiếm linh đan diệu dược để đột phá nhanh chóng, hắn lại kiên trì với con đường củng cố căn cơ, mài giũa đạo tâm. Hắn đã từng bị coi thường, bị gọi là phàm nhân linh căn tạp, nhưng những lời đó chưa bao giờ làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, chúng càng khiến hắn tin tưởng hơn vào con đường mình đã chọn. "Vạn pháp bất xâm, đạo tâm vững như bàn thạch." Đó không chỉ là một mục tiêu, mà là một trạng thái, một bản chất mà Tàn Pháp Cổ Đạo đang kiến tạo trong hắn. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có sự kiên định, sự thấu hiểu sâu sắc về bản thân và về "đạo." Con đường này có thể cô độc, có thể bị hiểu lầm, nhưng hắn sẽ không bao giờ hối hận. Bởi lẽ, hắn tu hành không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà là để tìm kiếm sự bình an trong tâm hồn, để đi hết con đường mà bản thân đã chọn.
Sương mù dần tan khi mặt trời lên cao hơn, những tia nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất rừng. Không khí trở nên thoáng đãng hơn, và những âm thanh của khu rừng cũng dần thay đổi, bớt đi vẻ quái dị mà thêm phần sống động. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi này, biết rằng hắn đang dần tiến ra khỏi vùng rừng sâu, hướng tới những khu vực có dấu vết của con người.
Đúng như dự đoán, chỉ một lúc sau, một mùi hương thoang thoảng bay đến, kích thích khứu giác của hắn. Đó là mùi khói củi cháy, xen lẫn mùi thức ăn đơn giản đang được nấu chín, một mùi hương quen thuộc của sự sống và hoạt động của con người. Hắn bước đi cẩn trọng hơn, không phải vì sợ hãi, mà là để quan sát. Xuyên qua một lùm cây bụi rậm, hắn thấy một khoảng đất trống nhỏ bên cạnh một con đường mòn cũ kỹ, nơi một nhóm người đang dừng chân nghỉ ngơi. Một đống lửa nhỏ đang cháy lách tách, tỏa ra hơi ấm và những cột khói trắng mảnh mai.
Đó là một nhóm nhỏ gồm vài tán tu và một số thương nhân. Họ ăn mặc giản dị, vũ khí đặt cạnh bên, rõ ràng là những người thường xuyên qua lại con đường mòn này. Tiếng nói chuyện của họ nhỏ dần khi Lục Trường Sinh tiến lại gần, nhưng hắn vẫn có thể nghe rõ một vài đoạn đối thoại đứt quãng. "An Bình Thôn... sơn tặc Hồ Tam... bị diệt sạch chỉ trong một đêm... kẻ lạ mặt..." Những từ ngữ ấy lọt vào tai hắn, khiến hắn khẽ cau mày. Tin tức đã lan truyền nhanh đến vậy sao? Hắn chỉ mong giữ được sự bình yên cho An Bình Thôn và tiếp tục con đường của mình, nhưng dường như, hành động của hắn đã vô tình tạo nên một làn sóng xôn xao không nhỏ.
Một người đàn ông trung niên, thân hình hơi mập mạp, ăn mặc chỉnh tề hơn so với những người còn lại, đang ngồi cạnh đống lửa, tay cầm chén trà nóng. Khi Lục Trường Sinh bước ra khỏi tán cây, ánh mắt ông ta chợt dừng lại, rồi giãn ra đầy vẻ ngạc nhiên. Người này chính là Thương Nhân Lữ, kẻ vừa được Thần Y Cổ Thiên cứu mạng đêm qua. Ông ta nhận ra Lục Trường Sinh ngay lập tức. Vẻ mặt cẩn trọng xen lẫn một chút kính nể hiện rõ trên khuôn mặt. Ông ta vội vàng đứng dậy, chắp tay cúi đầu chào, giọng nói hơi run run: "Ai dà, vị công tử đây... chẳng phải là ân nhân từ An Bình Thôn đó sao?"
Những người khác trong nhóm lập tức quay đầu lại, ánh mắt tò mò và dò xét đổ dồn vào Lục Trường Sinh. Một tán tu trẻ tuổi, ăn mặc giản dị nhưng tay cầm một thanh kiếm sáng loáng, khí chất lạnh lùng và có chút kiêu ngạo, bước tới một bước, ánh mắt sắc như dao dò xét Lục Trường Sinh từ đầu đến chân. Hắn ta chính là Vô Danh Tán Tu. "An Bình Thôn? Nghe đồn có kẻ lạ mặt một mình diệt sạch sơn tặc, đúng là chuyện khó tin. Chẳng lẽ chính là vị đạo hữu đây?" Giọng hắn ta mang theo sự hoài nghi rõ rệt.
Lục Trường Sinh dừng lại, ánh mắt trầm tĩnh lướt qua từng gương mặt. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ hay bối rối trước sự chú ý này. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày, không chút gợn sóng. Hắn khẽ gật đầu đáp lễ Thương Nhân Lữ, rồi quay sang Vô Danh Tán Tu, giọng nói từ tốn, chậm rãi, mang theo một vẻ khiêm nhường chân thành: "Chỉ là may mắn, không đáng nhắc tới." Hắn không hề muốn khoe khoang hay giải thích dài dòng về chuyện đã xảy ra. Đối với hắn, đó chỉ là một việc cần làm, một phần của đạo lý mà hắn đang theo đuổi.
Thương Nhân Lữ vội vàng tiến lại gần, vẻ mặt đầy biết ơn và kính cẩn. "Ân nhân, ngài đã cứu mạng ta đêm qua. Thật không ngờ lại có thể gặp lại ngài nhanh đến vậy." Ông ta quay sang những người khác, giọng nói đầy khẳng định: "Chính là vị công tử đây đã giúp An Bình Thôn đẩy lùi sơn tặc. Ta đã tận mắt chứng kiến sự tài trí và bản lĩnh của ngài ấy, tuy nhiên, điều khiến ta ấn tượng hơn cả, đó là sự điềm tĩnh và lòng nhân hậu." Ông ta dường như muốn nói thêm về Thần Y Cổ Thiên, nhưng rồi lại ngập ngừng, có lẽ vì không muốn tiết lộ quá nhiều về vị y giả bí ẩn kia.
Vô Danh Tán Tu và những người còn lại nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt càng thêm dò xét. "May mắn?" Vô Danh Tán Tu nhếch mép cười khẩy, vẻ mặt đầy vẻ không tin. "Giữa thế giới tu hành này, đâu có thứ may mắn nào đủ để một phàm nhân linh căn tạp có thể đối đầu với cả một băng sơn tặc được." Hắn ta rõ ràng đã nghe được tin đồn về Lục Trường Sinh, và những thông tin về "phàm nhân," "linh căn tạp" càng khiến hắn ta thêm coi thường. Những tu sĩ trẻ tuổi khác cũng gật gù đồng tình. Trong mắt họ, sức mạnh là tất cả, và một kẻ không có thiên phú thì không có tư cách để đứng ngang hàng với họ, chứ đừng nói đến việc tạo nên kỳ tích.
Lục Trường Sinh không tranh cãi. Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt Vô Danh Tán Tu, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. "Đạo tâm kiên cố, căn cơ vững vàng, là nền tảng của mọi sự. Sức mạnh không nhất thiết phải phô trương bên ngoài." Lời nói của hắn ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang theo một sức nặng lạ thường, như thể mỗi từ đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng và thấm đẫm triết lý. Đó không phải là lời giải thích, mà là một lời tuyên bố về con đường của hắn.
Vô Danh Tán Tu khẽ nhíu mày, rõ ràng không hề hài lòng với câu trả lời này. Hắn ta vốn kiêu ngạo, quen với việc dùng thực lực để nói chuyện, chứ không phải những lời đạo lý suông. "Ồ, đạo lý cao siêu quá. Nhưng giữa thế giới này, kẻ mạnh mới có tiếng nói. Nếu không có thực lực, dù đạo lý có vang đến đâu, cũng chỉ là ảo ảnh." Hắn ta nói với giọng châm biếm, cố gắng chọc tức Lục Trường Sinh. "Nghe nói ngươi không có linh căn xuất chúng, vậy dựa vào đâu mà dám đối đầu sơn tặc? Chẳng lẽ có kỳ bảo hộ thân, hay là một vị cường giả nào đó đứng sau che chở?" Hắn ta càng nói càng lộ rõ sự hoài nghi, thậm chí là có chút khiêu khích. Các tu sĩ khác cũng nín thở chờ đợi phản ứng của L���c Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ chờ mong một cuộc tranh cãi, hoặc ít nhất là một màn phô diễn thực lực.
Nhưng Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh lạ thường. Hắn không hề tỏ ra tức giận hay khó chịu. Hắn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi, như thể đang nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh. "Đạo của ta, chậm mà vững chắc, không cầu tốc độ nhất thời, chỉ cầu vĩnh cửu bền lâu." Hắn lặp lại triết lý của mình, nhưng lần này, giọng điệu của hắn kiên định hơn, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Hắn không cần phải chứng minh bất cứ điều gì với những kẻ này. Con đường của hắn, hắn tự mình thấu hiểu.
Lời nói của Lục Trường Sinh khiến Vô Danh Tán Tu và những kẻ khác cảm thấy bị coi thường. Vô Danh Tán Tu không thể kiềm chế được sự khó chịu trong lòng. Hắn ta hừ lạnh một tiếng, rồi bất ngờ vận chuyển một luồng linh lực nhẹ, hướng về phía Lục Trường Sinh. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một hành động dò xét, một cách để kiểm tra tu vi của đối phương mà không cần phải động thủ. Hắn ta muốn xem, cái "đạo tâm kiên cố" mà Lục Trường Sinh nói rốt cuộc có thể chống lại được bao nhiêu.
Tuy nhiên, điều xảy ra tiếp theo khiến Vô Danh Tán Tu hoàn toàn bất ngờ. Ngay khi luồng linh lực của hắn ta chạm vào khoảng không gian vô hình quanh Lục Trường Sinh, nó lập tức bị một lực vô hình, kiên cố đẩy ngược trở lại. Lực phản phệ không quá mạnh, nhưng đủ để khiến Vô Danh Tán Tu lảo đảo lùi lại một bước, cảm thấy như có một bức tường vô hình và kiên cố đã chặn đứng linh lực của mình. Một cảm giác lạnh lẽo, sắc bén truyền qua cánh tay hắn, như thể hắn vừa chạm vào một tảng băng vạn năm. Hắn ta giật mình, sắc mặt tái mét, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi. Hắn không thể tin được, một kẻ "phàm nhân" lại có thể sở hữu một sức mạnh phòng ngự đáng sợ đến vậy, mà không hề tỏa ra chút linh lực nào. Đó không phải là một công pháp phòng ngự thông thường, mà là một sự phản phệ tự nhiên, như thể chính "đạo" của Lục Trường Sinh đang tự bảo vệ lấy mình.
Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, không hề nhúc nhích, biểu cảm trên khuôn mặt không thay đổi dù chỉ một chút. Hắn vẫn điềm tĩnh, như thể chuyện vừa xảy ra không hề liên quan đến hắn. Ánh mắt hắn lướt qua Vô Danh Tán Tu, mang theo một tia sâu thẳm, như thể đang nhìn thấu vào tận đáy lòng đối phương. Vô Danh Tán Tu cảm thấy sống lưng lạnh toát, nỗi kiêu ngạo ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự sợ hãi vô hình. Hắn ta biết, mình đã đụng phải một nhân vật không hề tầm thường.
Thương Nhân Lữ đứng bên cạnh cũng tái mặt. Ông ta đã từng chứng kiến Lục Trường Sinh đối phó với sơn tặc, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta cảm nhận được sự vững chắc và kiên cố đến mức khó tin của Lục Trường Sinh khi đối mặt với một tu sĩ khác. Nó không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là một sự tồn tại vững chắc, không thể lay chuyển.
Sau sự cố nhỏ đó, không khí trong nhóm trở nên căng thẳng và im lặng một cách lạ thường. Vô Danh Tán Tu không dám nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp nhìn Lục Trường Sinh. Những tu sĩ khác cũng không còn vẻ kiêu ngạo hay tò mò như ban đầu, thay vào đó là sự dè chừng và kính nể. Họ đã nhận ra rằng, Lục Trường Sinh không phải là một "phàm nhân" đơn thuần, mà là một kẻ ẩn chứa bí mật sâu thẳm, một kẻ có "đạo" khác biệt và vững chắc đến mức khó tin.
Lục Trường Sinh không nán lại lâu. Hắn khẽ gật đầu một cái cuối cùng, như một lời chào tạm biệt, rồi lặng lẽ quay người, tiếp tục bước đi. Hắn không chọn con đường mòn mà nhóm người kia đang đi, mà rẽ sang một lối khác, sâu hơn vào rìa rừng, nơi ít dấu chân người hơn. Hắn biết, con đường của hắn vốn dĩ là một con đường cô độc, không cần phải hòa mình vào những dòng chảy ồn ào của thế giới tu hành.
Khi Lục Trường Sinh dần khuất bóng trong những tán cây, nhóm tu sĩ và thương nhân vẫn đứng đó, nhìn theo với ánh mắt đầy vẻ suy tư. Vô Danh Tán Tu xoa xoa cánh tay, cảm giác tê buốt vẫn còn vương vấn. Hắn ta không thể hiểu được, rốt cuộc Lục Trường Sinh là ai, tu luyện công pháp gì mà lại có thể vững chắc đến vậy. Lời nói của Lục Trường Sinh về "đạo tâm kiên cố, căn cơ vững vàng" dường như đã gieo một hạt giống thắc mắc vào lòng hắn, khiến hắn bắt đầu nghi ngờ về con đường tu luyện chạy theo tốc độ mà hắn vẫn luôn theo đuổi.
Lục Trường Sinh bước đi vững vàng, cảm nhận ánh nắng ban trưa đang dần lan tỏa, xua đi những giọt sương cuối cùng. Không khí trở nên trong lành và ấm áp hơn. Hắn đã đi qua Mê Vụ Sâm Lâm, và phía trước hắn, qua những hàng cây thưa dần, hắn có thể thấy những cột khói mảnh mai bốc lên từ xa, cùng với tiếng gió thổi nhẹ mang theo âm thanh vọng lại của tiếng xe ngựa, tiếng người nói chuyện, những dấu hiệu rõ ràng của một thị trấn, một nền văn minh đang chờ đợi.
Tâm trí hắn vẫn kiên định với con đường đã chọn, không hề bị lung lay bởi sự hoài nghi hay những lời châm chọc của người khác. Hắn nhớ lại lời Thần Y Cổ Thiên, nhớ lại lời khuyên của Lý Thôn Trưởng về việc giữ vững bản tâm. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Giữa thế giới tu hành rộng lớn và đầy biến động này, nơi mọi người đều tranh đoạt, truy cầu sức mạnh và danh vọng, hắn sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một con đường không chạy theo phù hoa, mà hướng về bản chất. Con đường đó có thể chậm, có thể khó khăn, nhưng nó là con đường của hắn.
Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời, nơi thị trấn đang dần hiện ra, bóng dáng nhỏ bé nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường và một đạo tâm vững chắc như bàn thạch. Thế giới bên ngoài An Bình Thôn đang mở ra trước mắt hắn, rộng lớn hơn, phức tạp hơn, nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.