Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 45: Mê Vụ Lan Tin, Đạo Sĩ Xuất Hiện

Ánh hoàng hôn đỏ rực đã hoàn toàn chìm khuất sau rặng cây cổ thụ, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm bao phủ Mê Vụ Sâm Lâm. Sương mù đặc quánh như một tấm lụa trắng khổng lồ, ôm trọn lấy từng ngọn cây, từng phiến lá, biến cả khu rừng thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo mà đầy vẻ bí ẩn. Từng bước chân của Lục Trường Sinh nhẹ nhàng lướt qua lớp lá khô mục, tạo nên những âm thanh xào xạc rất khẽ, như muốn hòa mình vào sự tĩnh lặng của đại ngàn. Hơi lạnh của sương đêm và cái ẩm ướt đặc trưng của rừng sâu thấm vào da thịt, nhưng không làm lay động được khí tức trầm ổn của hắn.

Hắn sải bước không nhanh, không chậm, đôi mắt đen láy dò xét từng ngọn cây, từng tảng đá ẩn hiện trong màn sương. Những cây cổ thụ cao lớn, thân cây to đến mức phải vài người ôm mới xuể, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một bức tường xanh thẫm, ngăn cách thế giới bên trong và bên ngoài. Nơi đây, linh khí không còn là sự thanh khiết, ôn hòa của An Bình Thôn mà hắn vừa rời xa, mà là một luồng khí tức dày đặc, xen lẫn sự hỗn loạn và một chút gì đó nặng nề, nguyên thủy. Hắn cảm nhận được những dao động bất thường trong dòng linh khí, như một dòng sông đang chảy xiết và xoáy cuộn, chứa đựng cả sự sống và những hiểm nguy tiềm tàng.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ linh khí hỗn loạn của Mê Vụ Sâm Lâm bao trùm lấy mình. Nó không hề xa lạ, mà giống như một phần của tự nhiên, của "đại thế biến thiên" mà hắn đã nghe nói. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không phải để hấp thụ ồ ạt hay chuyển hóa linh khí một cách thô bạo, mà là để cảm nhận, để điều hòa và để thích nghi. Công pháp này, khác biệt hoàn toàn với những công pháp truy cầu tốc độ và sức mạnh mà hắn từng mơ hồ biết đến. Nó giống như một gốc cây cổ thụ, cắm rễ sâu vào lòng đất, chậm rãi hấp thụ tinh hoa, chứ không phải một loài hoa sớm nở tối tàn, vội vã khoe sắc rồi lụi tàn trong chớp mắt.

"Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn chiêm nghiệm về ý nghĩa của Tàn Pháp Cổ Đạo trong bối cảnh linh khí hỗn loạn này. Phải chăng, sự chậm rãi, sự vững chắc mà nó mang lại chính là bản chất của "đạo" trong một thời đại đầy biến động? Các tu sĩ khác có lẽ sẽ cuống cuồng tìm cách hấp thụ nguồn linh khí dồi dào này để tăng cường tu vi, để chạy đua với thời gian. Nhưng hắn thì không. Hắn cảm nhận từng dao động nhỏ nhất, từng luồng khí tức hung bạo ẩn chứa phía sau vẻ yên tĩnh giả tạo của khu rừng. Tàn Pháp Cổ Đạo như một tấm gương, phản chiếu lại những tạp chất, những sự hỗn loạn, giúp hắn giữ vững bản thân, không bị cuốn vào vòng xoáy của sự vội vã.

Những âm thanh từ sâu trong rừng vọng ra không còn là tiếng chim hót líu lo hay tiếng côn trùng rả rích quen thuộc, mà là những tiếng gầm gừ xa xăm, tiếng xào xạc của lá cây như có thứ gì đó đang di chuyển, và đôi khi là những tiếng kêu lạ lùng, đầy vẻ hoang dã và nguy hiểm. Mùi hương cũng thay đổi. Ngoài mùi đất ẩm và cây cỏ mục nát, giờ đây còn pha lẫn mùi rêu phong và một thứ mùi tanh nồng lạ lùng, gợi lên cảm giác về những sinh vật hoang dã đang ẩn mình trong bóng tối. Lục Trường Sinh không hề sợ hãi. Hắn biết, đây chính là thế giới mà hắn cần phải đối mặt, nơi mà "đạo" của hắn sẽ được tôi luyện và thử thách.

Hắn nhớ lại lời Lý Thôn Trưởng đã nói về "phù hoa thế tục." Thế giới tu hành bên ngoài An Bình Thôn này, hẳn cũng đầy rẫy những phù hoa, những cám dỗ về sức mạnh, danh vọng. Nhưng Lục Trường Sinh biết, đó chỉ là lớp vỏ hào nhoáng che đậy sự trống rỗng bên trong. Hắn sẽ không chạy theo những thứ đó. Đạo của hắn không phải là để tranh giành hay thống trị, mà là để tìm kiếm sự thật, để giữ vững bản tâm giữa dòng chảy xiết của nhân thế. Mỗi bước đi của hắn trong Mê Vụ Sâm Lâm đều là một sự chiêm nghiệm, một sự khẳng định lại con đường mà hắn đã chọn. Con đường này có thể chậm, có thể đơn độc, nhưng nó chắc chắn sẽ dẫn hắn đến một nơi mà chỉ riêng hắn mới có thể chạm tới – sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của tu hành và ý nghĩa của cuộc sống.

Hắn tiếp tục đi, bóng dáng hòa vào màn sương, như một chấm nhỏ giữa vũ trụ bao la. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù hắn có phải đối mặt với bao nhiêu sự xem thường hay thử thách, hắn cũng sẽ không thay đổi. Hắn sẽ bước đi, từng bước một, vững chắc và kiên định, để chứng minh giá trị của đạo tâm, để tìm ra ý nghĩa chân thật của sự tu hành. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói ấy, đã trở thành kim chỉ nam khắc sâu trong tâm khảm hắn, dẫn lối cho hắn trong bóng tối mịt mùng của Mê Vụ Sâm Lâm.

***

Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua lớp sương mù dày đặc để rải những tia nắng vàng nhạt xuống mặt đất, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng thoát khỏi sự bao bọc của Mê Vụ Sâm Lâm. Trước mắt hắn là một con đường mòn lầy lội, hai bên là những cánh đồng lúa đã gặt xong, trơ lại gốc rạ khô cằn. Xa xa, những mái nhà gỗ và đá đơn sơ bắt đầu hiện rõ, cùng với những cột khói bếp lượn lờ bay lên, báo hiệu sự tồn tại của một thị trấn nhỏ. Đó chính là Phong Lâm Trấn, điểm đến đầu tiên mà Bạch Thư Sinh đã chỉ dẫn trên tấm bản đồ cũ kỹ.

Hắn bước vào trấn, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Thay vì sự tĩnh lặng u ám của rừng sâu, nơi đây là một sự nhộn nhịp, bụi bặm nhưng ấm cúng. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng ngựa hí, tiếng chuông cửa lanh canh và tiếng rao hàng của các tiểu thương hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi rượu nồng từ các quán trọ, mùi gỗ ẩm và mùi đất bốc lên, tất cả đều khiến hắn cảm thấy một sự thân thuộc, gần gũi đến lạ. Dù đã quen với sự tĩnh mịch, nhưng sự sống động này cũng có một vẻ đẹp riêng, một nhịp điệu riêng.

Lục Trường Sinh tìm một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm, nơi có vài tán cây cổ thụ che bóng mát. Quán nhỏ, bàn ghế đều làm bằng gỗ đã ngả màu thời gian, nhưng lại khá sạch sẽ. Hắn chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại mà không bị chú ý. Một chén trà xanh nóng hổi được đặt xuống bàn, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, giúp hắn xua đi cái ẩm ướt còn vương lại từ khu rừng. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, rồi lắng tai nghe những câu chuyện phiếm từ những vị khách xung quanh.

Bên cạnh bàn hắn, một Thương Nhân Lữ dáng người trung bình, quần áo vải thô nhuốm bụi đường, đang rôm rả kể chuyện cho một Tán Tu Hồ Phong vạm vỡ, mặc bộ y phục tu sĩ cũ nát, lưng đeo một thanh kiếm cùn. Ánh mắt Thương Nhân Lữ láo liên cảnh giác, còn Tán Tu Hồ Phong thì sắc bén nhưng có chút khinh thường.

"Ngươi nghe gì chưa, Hồ Phong huynh?" Thương Nhân Lữ hạ giọng, vẻ mặt đầy vẻ thần bí, "Chuyện ở An Bình Thôn đó... ta nghe nói họ vừa thoát khỏi họa sơn tặc."

Tán Tu Hồ Phong hừ một tiếng, nhấp một ngụm rượu mạnh, "Chuyện sơn tặc thì khắp nơi đều có, có gì đáng nói? Huống hồ một thôn làng nhỏ bé hẻo lánh như An Bình Thôn thì làm sao có thể tự mình thoát nạn?" Hắn nói đoạn, ánh mắt quét qua Lục Trường Sinh một cách lướt qua, không mấy để ý.

Thương Nhân Lữ vội vàng lắc đầu, "Không phải chuyện thường đâu, Hồ Phong huynh. Ta nghe nói, cái tên Hồ Tam hung tàn khét tiếng, dẫn theo trăm tên lâu la, vậy mà lại bị đánh bại hoàn toàn! Mà kẻ ra tay, lại là một phàm nhân!"

Nghe đến đây, Lục Trường Sinh đang nhấp trà, ngón tay hơi khựng lại. Hắn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt trầm tĩnh không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng nội tâm lại dậy sóng. Hắn không ngờ tin tức lại lan truyền nhanh đến vậy, và lại còn được thêu dệt thêm nhiều chi tiết.

Tán Tu Hồ Phong nhíu mày, vẻ mặt đầy vẻ hoài nghi, "Phàm nhân? Ngươi đang nói đùa đấy à? Một phàm nhân, dù có luyện võ công đến mấy, cũng không thể nào đối đầu với một tu sĩ Luyện Khí kỳ, huống chi là tên Hồ Tam hung hãn kia. Chắc là có tu sĩ ẩn mình ra tay thôi, phàm nhân thì làm được gì? Nhưng mà, kẻ đó là ai, sao lại ra tay cứu một thôn làng nhỏ như vậy?" Giọng hắn đầy vẻ khinh thường đối với phàm nhân, nhưng sự tò mò lại không thể che giấu.

Thương Nhân Lữ gật đầu lia lịa, "Cũng đúng, một tu sĩ bình thường nào thèm để mắt tới nơi đó. Chắc là một kẻ ẩn thế cao nhân, hoặc... có bí mật gì đó. Nhưng dù sao, An Bình Thôn đã được cứu, và giờ đây, cả vùng này đều đang xôn xao tìm hiểu về 'vị ân nhân' đó. Có người nói hắn là một đạo sĩ thần bí, có người lại bảo hắn là một kiếm khách ẩn danh... đủ thứ lời đồn đại."

Lục Trường Sinh khẽ thở dài trong lòng. Hắn chỉ muốn bình yên tu luyện, giữ vững đạo tâm của mình, không muốn dính líu đến những thị phi thế tục. Thế nhưng, hành động của hắn ở An Bình Thôn đã vô tình tạo nên một làn sóng xôn xao. Hắn nhận ra, dù có cố gắng đến đâu, hắn cũng không thể hoàn toàn tách rời khỏi thế giới bên ngoài. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn. Con đường của hắn, dù là để giữ vững bản tâm, cũng không thể tránh khỏi việc tạo ra "nhân quả" với thế giới này.

Hắn lắng nghe thêm một lúc, nhận thấy những lời đồn đại ngày càng trở nên hoang đường và xa rời sự thật. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn. Đây chính là bản chất của thế giới phàm trần, nơi những câu chuyện được thêu dệt và lan truyền, nơi sự thật thường bị bóp méo bởi trí tưởng tượng và sự khao khát về những điều phi thường. Dù sao, hắn cũng đã có được thông tin cần thiết. Tin tức về An Bình Thôn lan truyền, và hắn, dù vô danh, cũng đã tạo ra một ảnh hưởng nhỏ bé lên thế giới này. Điều đó khiến hắn suy ngẫm về "đạo" của mình, liệu nó có nên gắn liền với việc cứu giúp người khác hay chỉ tập trung vào bản thân.

Khi chén trà đã vơi, Lục Trường Sinh đặt vài đồng bạc lẻ xuống bàn, đứng dậy rời đi. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không nán lại. Bóng dáng hắn hòa vào dòng người, biến mất trong con hẻm nhỏ, để lại sau lưng những câu chuyện vẫn còn xôn xao về "ân nhân của An Bình Thôn" và những phỏng đoán không ngừng nghỉ của Thương Nhân Lữ cùng Tán Tu Hồ Phong. Hắn biết, từ giờ trở đi, những ánh mắt tò mò và những lời đồn đại sẽ là một phần của hành trình, một phần của cái "đại thế biến thiên" mà hắn đang dấn thân vào.

***

Rời khỏi Phong Lâm Trấn, Lục Trường Sinh lại một lần nữa bước vào Mê Vụ Sâm Lâm. Hắn không có ý định quay về, chỉ là khu rừng này là con đường ngắn nhất để đến thị trấn tiếp theo, hoặc một nơi nào đó mà tấm bản đồ cũ kỹ chỉ dẫn. Chiều tà buông xuống, màn sương lại bắt đầu dày đặc hơn, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của mặt trời. Không khí trong rừng trở nên âm u, ẩm ướt và lạnh lẽo. Những tiếng gió hú qua các kẽ lá, tiếng chim kêu quái dị càng làm tăng thêm vẻ hoang vắng.

Hắn đang bước đi trên một con đường mòn phủ đầy rêu phong, hai bên là những bụi cây dại rậm rạp, bỗng nghe thấy tiếng kêu rên yếu ớt vọng lại từ phía trước. Đó không phải là tiếng gầm gừ của yêu thú, mà là tiếng người. Lục Trường Sinh dừng bước, nhíu mày lắng nghe. Tiếng kêu rên ngày càng rõ, xen lẫn với tiếng thở hổn hển và một giọng nói đầy vẻ hoảng loạn.

Hắn nhẹ nhàng bước đến gần, vén những cành cây rậm rạp ra và thấy một cảnh tượng khiến hắn phải dừng lại. Bên vệ đường, Thương Nhân Lữ mà hắn vừa gặp ở Phong Lâm Trấn đang nằm gục, thân thể co quắp, run rẩy dữ dội. Khuôn mặt hắn tím tái, đôi môi khô khốc, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ kinh hãi. Từ vết cắn trên cổ tay hắn, một con độc trùng màu xanh biếc, thân dẹt như lá, đang từ từ bò ra, để lại một vết thương sưng tấy, tím ngắt và chảy ra một thứ dịch màu xanh đen.

Bên cạnh Thương Nhân Lữ, Tán Tu Hồ Phong đang đứng đó, vẻ mặt hoảng hốt, không còn chút vẻ hùng hổ hay khinh thường nào như ở quán trà. Hắn liên tục lay gọi Thương Nhân Lữ, nhưng lại không biết phải làm gì. "Thương Nhân Lữ! Ngươi sao rồi? Tỉnh lại đi! Độc trùng này... chết tiệt! Loại độc này quá mạnh, ta không có đan dược giải độc!" Tán Tu Hồ Phong lo lắng tột độ, nhưng đôi tay hắn lại bất lực, không dám chạm vào vết thương. "Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn hắn chết sao?" Giọng hắn run rẩy, đầy vẻ tuyệt vọng.

Thương Nhân Lữ cố gắng thều thào, từng tiếng khó nhọc như thể lồng ngực bị ép chặt: "Độc... độc... cứu ta... Hồ Phong huynh..." Rồi hắn lại co giật dữ dội, một dòng máu đen trào ra từ khóe miệng.

Lục Trường Sinh đứng quan sát từ xa, hơi cau mày. Hắn có thể cảm nhận được luồng khí độc đang lan tỏa nhanh chóng trong cơ thể Thương Nhân Lữ, xâm nhập vào các kinh mạch và phủ tạng. Tên độc trùng này không hề tầm thường, độc tính của nó cực kỳ mãnh liệt, có thể đoạt mạng phàm nhân trong chốc lát. Hắn định ra tay, nhưng ngay lúc đó, một luồng gió nhẹ lướt qua, mang theo một mùi hương thảo mộc thoang thoảng, và một bóng người bất ngờ xuất hiện từ trong màn sương dày đặc.

***

Giữa lúc nguy cấp, một lão nhân râu tóc bạc trắng, đôi mắt hiền từ nhưng lại sáng như sao, mặc áo bào đơn giản, đeo một túi linh dược bên hông, lặng lẽ xuất hiện. Ông không hề phát ra một chút khí tức tu vi nào, nhưng sự hiện diện của ông lại tự nhiên đến lạ, như một phần của khu rừng, của sương mù. Đó chính là Thần Y Cổ Thiên, người mà Lục Trường Sinh đã từng nghe đồn đại về tài năng y thuật thần kỳ của ông.

Tán Tu Hồ Phong giật mình quay lại, thấy một lão nhân lạ mặt xuất hiện, hắn cảnh giác hỏi: "Lão nhân gia là ai? Ngươi tới đây làm gì?"

Thần Y Cổ Thiên không trả lời Tán Tu Hồ Phong, ông chỉ nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Thương Nhân Lữ, đôi mắt sáng rực quan sát vết thương. Ông cúi xuống, không hề e ngại mùi tanh nồng của độc khí, lấy ra vài loại linh thảo quý hiếm từ chiếc túi vải cũ kỹ. Những linh thảo đó tỏa ra một mùi hương thanh khiết, xua tan đi phần nào mùi tanh tưởi của độc trùng. Ông nghiền nát chúng bằng những ngón tay khô gầy nhưng linh hoạt, rồi cẩn thận bôi lên vết thương. Sau đó, ông rút ra một cây kim bạc sáng loáng, nhẹ nhàng châm vào các huyệt đạo trên cổ tay và ngực của Thương Nhân Lữ.

Thao tác của ông thuần thục, tinh tế đến mức khó tin. Từng động tác đều chậm rãi, nhưng lại chính xác đến từng milimet, như thể ông đã thực hiện chúng hàng ngàn lần. Lục Trường Sinh đứng nhìn, ánh mắt đầy vẻ tập trung. Hắn có thể cảm nhận được luồng chân khí nhẹ nhàng, tinh khiết từ Thần Y Cổ Thiên đang truyền vào cơ thể Thương Nhân Lữ, trấn áp độc tính và làm dịu đi sự co giật. Chỉ trong chốc lát, vẻ mặt Thương Nhân Lữ đã giãn ra, hô hấp đều đặn trở lại, vết thương cũng bớt sưng tấy, sắc tím cũng dần nhạt đi. Sự sống lại dường như đang quay trở về với Thương Nhân Lữ.

Thần Y Cổ Thiên thu hồi kim bạc, nhẹ nhàng vuốt râu, quay sang Tán Tu Hồ Phong, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc: "Sinh mệnh là vô giá, đạo cũng vậy. Đừng vì một chút lợi ích mà quên đi căn bản. Kẻ tu hành, nếu không thể giữ được tâm thiện lương, thì dù có mạnh đến đâu, cũng chỉ là tà ma ngoại đạo." Lời nói của ông không chỉ là một lời giáo huấn, mà còn là một triết lý, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của khu rừng.

Tán Tu Hồ Phong nghe vậy, cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ. Hắn hiểu rằng, Thần Y Cổ Thiên đang ám chỉ sự thờ ơ và bất lực của hắn trước sinh mệnh đang bị đe dọa. Hắn, một tán tu, chỉ nghĩ đến việc thu thập tài nguyên, tăng cường sức mạnh, mà lại quên đi điều cốt lõi nhất của "đạo" – đó là sự trân trọng sinh mệnh.

Thần Y Cổ Thiên sau đó quay đầu lại, ánh mắt hiền từ nhưng thâm thúy của ông dừng lại trên Lục Trường Sinh. Lục Trường Sinh không hề né tránh, hắn đứng thẳng người, đôi mắt trầm tĩnh đáp lại ánh nhìn của lão nhân. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, rồi chậm rãi nói, những lời này dường như chỉ dành riêng cho Lục Trường Sinh: "Người có đạo tâm kiên cố, ắt có con đường riêng. Đừng để tạp niệm làm lung lay bản ngã. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."

Lục Trường Sinh cúi đầu thật sâu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ kính trọng: "Đa tạ tiền bối chỉ giáo. Vãn bối khắc cốt ghi tâm." Hắn cảm nhận được lời nói của Thần Y Cổ Thiên không chỉ là lời khuyên, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc về con đường mà hắn đang đi, về Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang tu luyện. Lời của ông củng cố thêm niềm tin vào giá trị của sinh mệnh và sự kiên định trong đạo của mình, một đạo không chạy theo phù hoa, mà hướng về bản chất.

Thần Y Cổ Thiên mỉm cười hiền từ, không nói thêm lời nào. Ông quay người lại, bước đi nhẹ nhàng vào trong màn sương mù, rồi lặng lẽ biến mất, như thể ông chưa từng xuất hiện. Sự ra đi của ông cũng bí ẩn và tự nhiên như lúc ông đến, để lại Tán Tu Hồ Phong và Lục Trường Sinh đứng đó, cùng với Thương Nhân Lữ đang dần hồi phục.

Lục Trường Sinh nhìn theo hướng Thần Y Cổ Thiên biến mất, trong lòng đầy vẻ chiêm nghiệm. Sự xuất hiện của Thần Y Cổ Thiên không chỉ cứu mạng Thương Nhân Lữ, mà còn mang đến cho hắn một bài học sâu sắc. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lời của vị y giả ấy đã củng cố thêm đạo tâm của hắn, nhắc nhở hắn rằng, dù thế giới có biến động đến đâu, dù hắn có bị cuốn vào vòng xoáy của nhân quả hay những lời đồn đại, thì hắn vẫn phải giữ vững bản ngã, không để những tạp niệm làm lung lay con đường đã chọn. Hắn biết, Thần Y Cổ Thiên là một bậc thầy về y đạo, nhưng sâu xa hơn, ông còn là một người thấu hiểu sâu sắc về "đạo" của sinh mệnh. Cuộc gặp gỡ này, chắc chắn sẽ không phải là lần cuối cùng, và có lẽ sẽ mở ra một con đường mới cho hắn trong việc chiêm nghiệm về ý nghĩa của tu hành.

Trời đã tối hẳn, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Lục Trường Sinh quay đầu lại, nhìn Tán Tu Hồ Phong đang đỡ Thương Nhân Lữ dậy. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quay bước, tiếp tục hành trình của mình trong màn đêm u tối của Mê Vụ Sâm Lâm. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn thầm nhủ, bước chân vững vàng, kiên định hơn bao giờ hết, hướng về phía trước, nơi thế giới tu hành rộng lớn đang chờ đợi, và nơi đạo của hắn vẫn còn tiếp diễn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free