Cửu thiên linh giới - Chương 44: Bóng Chiều Tàn, Đạo Tâm Lặng
Bóng dáng Lục Trường Sinh dần khuất sau những hàng cây cổ thụ xanh rì, nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào con đường mòn dẫn vào thế giới rộng lớn. Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rõ ràng hơn, soi sáng con đường mà hắn đang bước đi. Thế giới rộng lớn đang chờ đợi, và hắn, với đạo tâm vững như bàn thạch, sẽ bắt đầu hành trình mới, không phải để chinh phục, mà để đi hết con đường mà hắn đã chọn, tìm kiếm ý nghĩa chân thật của sự tu hành.
Con đường mòn nhỏ vắt vẻo qua những ngọn đồi thoai thoải, như một dải lụa xám trải dài trên tấm thảm xanh ngắt của cỏ cây. Sáng sớm, ánh dương quang trải vàng như mật trên từng ngọn lá, xuyên qua kẽ lá mà rọi xuống, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương đất ẩm, hương hoa dại và mùi cây cỏ xanh non, hòa quyện vào nhau tạo nên một mùi hương quen thuộc, thanh khiết của vùng thôn dã. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, tiếng côn trùng rả rích đâu đó, cùng tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, nhịp chân đều đặn, không nhanh, không vội, tựa như mỗi bước đi đều được đo đếm cẩn trọng, mỗi hơi thở đều thấm đẫm sự tĩnh lặng.
Trên vai hắn là một gói đồ nhỏ, đơn sơ đến mức gần như vô hình, chỉ chứa vài bộ quần áo vải thô, một ít lương khô và những vật dụng thiết yếu nhất của một phàm nhân. Hành trang vật chất nhẹ tênh, nhưng gánh nặng vô hình trên đôi vai hắn lại là cả một thế giới. Đó là trọng trách của con đường mà hắn đã chọn, là lời hứa thầm lặng với An Bình Thôn, với những con người chất phác mà hắn vừa rời xa. Hắn không ngoái đầu nhìn lại, không phải vì vô tình hay bạc bẽo, mà vì hắn biết, mỗi cái ngoái đầu đều là một sự vương vấn, một sự níu kéo vô hình. Mà con đường phía trước, con đường cô độc của hắn, không cho phép hắn giữ lại bất cứ vướng bận nào làm chùn bước.
Trong tâm trí, hình ảnh Lý Thôn Trưởng với đôi mắt đục mờ nhưng ấm áp, bàn tay chai sạn đặt trên vai hắn, và lời dặn dò "Đừng quên gốc gác, đừng để phù hoa thế tục làm mờ mắt" vẫn còn văng vẳng. Kế đó là lời của Bạch Thư Sinh, trầm bổng và thâm thúy: "Đạo của ngươi, Trường Sinh, không phải ai cũng hiểu. Nhưng sự kiên định của ngươi, lại là ánh sáng dẫn lối cho những kẻ đang lạc lối." Những lời này, không chỉ là lời từ biệt, mà còn là những viên đá đặt trên con đường hắn đi, vững chắc và đầy ý nghĩa. Lục Trường Sinh khẽ đưa tay chạm vào lồng ngực, nơi mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo được giấu kín trong lớp áo vải thô. Cảm giác của mảnh ngọc lạnh lẽo, thô ráp, nhưng lại mang một sự an định kỳ lạ, như một lời nhắc nhở không ngừng về bản nguyên của hắn, về con đường tu hành mà hắn đã chọn.
Hắn suy ngẫm về sự ra đi này. An Bình Thôn đã không còn là nơi hắn có thể tiếp tục hành trình của mình. Không phải vì hắn đã đạt đến cảnh giới cao siêu, vượt xa phàm tục, mà vì sự hiện diện của hắn, dù vô tình hay hữu ý, đã trở thành một biểu tượng, một điểm tựa cho dân làng. Họ nhìn hắn với sự tôn kính, với niềm tin tưởng mù quáng vào sức mạnh. Sự thay đổi trong ánh mắt họ, từ khinh thường đến ngưỡng mộ, đã khiến hắn nhận ra một điều: hắn không thể tiếp tục lẩn tránh, không thể giữ mình trong vỏ bọc của một phàm nhân bình thường khi mà "đạo" của hắn đã bắt đầu tỏa sáng. Đã đến lúc phải bước ra, để kiểm chứng con đường của mình giữa dòng chảy xiết của thế gian.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Tâm của dân làng đã thay đổi, nhưng bản tâm của hắn thì vẫn bất biến. Hắn không tu hành để được tôn sùng, không tu hành để có được sức mạnh vô biên nhằm thỏa mãn dục vọng. Hắn tu hành, đơn giản chỉ là để hiểu rõ bản thân, để đi tìm ý nghĩa của sự tồn tại, và để giữ vững sự bình yên trong tâm hồn. Trận chiến với Hồ Tam, dù là một tai họa, lại trở thành một phép thử, một tấm gương phản chiếu rõ ràng nhất con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn đã không dùng những thần thông kinh thiên động địa để chiến thắng, mà chỉ bằng sự kiên trì, sự hiểu biết về quy luật tự nhiên, và một đạo tâm không lay chuyển.
Con đường phía trước còn xa, và hắn biết, sẽ còn nhiều khó khăn, nhiều cám dỗ hơn nữa. Thế giới bên ngoài An Bình Thôn không phải là một khu vườn yên tĩnh, mà là một biển lớn đầy sóng gió, nơi linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy. Nhưng hắn không sợ hãi. Sự cô độc trên con đường này, đối với hắn, không phải là gánh nặng, mà là một đặc ân, một cơ hội để hắn tự mình chiêm nghiệm, tự mình bước đi mà không bị ảnh hưởng bởi những định kiến hay kỳ vọng của người khác. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Lời thề ấy, không phải là lời nói suông, mà là một phần xương máu, một phần linh hồn của Lục Trường Sinh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí trời trong lành tràn ngập lồng ngực, và tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi xanh lam sừng sững ẩn hiện trong làn sương sớm.
Đến khi mặt trời đã đứng bóng, tỏa ra thứ ánh sáng chói chang nhưng không quá gay gắt, Lục Trường Sinh tìm một gốc cây cổ thụ to lớn ven đường để nghỉ ngơi. Cây cổ thụ này sừng sững giữa đất trời, tán lá rậm rạp như một chiếc ô xanh khổng lồ, che mát cả một khoảng không gian rộng lớn. Dưới gốc cây, những phiến rêu xanh mướt trải dài, tạo nên một tấm thảm mềm mại, mát rượi. Gió hiu hiu thổi qua kẽ lá, mang theo những tiếng rì rào như lời thì thầm của ngàn xưa. Mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và mùi nhựa cây hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch, thanh bình, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Lục Trường Sinh ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây sần sùi, cảm nhận sự vững chãi, kiên cố của nó. Hắn từ tốn lấy ra gói đồ của mình, rồi cẩn trọng rút mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo từ trong áo. Mảnh ngọc giờ đây không còn lạnh lẽo như khi mới lấy ra, mà đã thấm đẫm hơi ấm từ cơ thể hắn, trở nên quen thuộc như một phần của chính mình. Hắn đặt nó lên lòng bàn tay, ngón cái khẽ vuốt ve những đường nét cổ kính, những ký tự mà chỉ có hắn mới có thể cảm nhận được ý nghĩa sâu xa của chúng. Hít một hơi thật sâu, Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, nhập định. Hắn không cần đến những tư thế phức tạp hay những mật chú rườm rà. Với Tàn Pháp Cổ Đạo, tu luyện là một quá trình tự nhiên, hòa mình vào đất trời, lắng nghe hơi thở của vạn vật.
Trong lúc nhập định, tâm trí hắn như một dòng sông chảy ngược, quay về với những sự kiện vừa qua. Hình ảnh Hồ Tam, với sức mạnh cuồng bạo và sự hung tợn của tà đạo, hiện lên rõ ràng. Rồi hình ảnh những dân làng An Bình Thôn, với ánh mắt sợ hãi, hoảng loạn, và sau đó là sự kinh ngạc, rồi tôn kính. Hắn phân tích lại trận chiến không phải để tự mãn, mà để chiêm nghiệm. Hồ Tam, dù sở hữu sức mạnh vượt trội, nhưng lại bị lòng tham và sự tàn bạo chi phối, khiến cho "đạo" của hắn trở nên lệch lạc, yếu kém. Ngược lại, hắn, Lục Trường Sinh, không có thần thông tuyệt thế, không có bí bảo hộ thân, nhưng lại có một đạo tâm kiên cố, một sự hiểu biết sâu sắc về sự cân bằng của vạn vật, và một ý chí không gì lay chuyển. Đó chính là sức mạnh thực sự của Tàn Pháp Cổ Đạo.
"Đạo không nằm ở thần thông, mà nằm ở bản tâm," hắn thầm nhủ. Những tu sĩ khác, họ chạy theo tốc độ, tranh giành tài nguyên, cố gắng đột phá cảnh giới bằng mọi giá. Họ coi trọng sự cường đại bên ngoài, mà lãng quên đi sự vững chắc bên trong. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn thì khác. Nó không hứa hẹn sức mạnh tức thời, không mang lại sự đột phá thần tốc. Nó dạy hắn cách ổn định đạo tâm, cách chống lại phản phệ, cách để linh khí luân chuyển tự nhiên, hòa hợp với cơ thể và môi trường. Đó là một con đường chậm rãi, nhưng vững chắc, bền bỉ, như dòng nước chảy đá mòn, như cây cổ thụ này, cắm rễ sâu vào lòng đất, chịu đựng phong ba bão táp qua ngàn năm.
Hắn chiêm nghiệm về giá trị của cuộc sống bình dị, về những điều nhỏ bé mà hắn đã từng trải qua ở An Bình Thôn. Tiếng cười của Tiểu Hoa, sự cần mẫn của Dương Thiết bên lò rèn, sự trí tuệ của Bạch Thư Sinh, sự tận tâm của Lý Thôn Trưởng. Tất cả những điều đó, đã dệt nên một bức tranh bình yên, một "đạo" của sự sống. Con đường tu hành của hắn không phải là để thoát ly khỏi những điều đó, mà là để bảo vệ chúng, để hiểu rõ hơn về giá trị thực sự của sự tồn tại. Hắn không muốn trở thành một vị tiên nhân cao ngạo, xa rời thế tục. Hắn muốn trở thành một tu sĩ có thể đứng vững giữa đại thế, nhưng vẫn giữ được bản tâm, vẫn giữ được sự kết nối với cuộc sống mà hắn yêu quý.
Lục Trường Sinh mở mắt, đưa mắt nhìn mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trên tay. Ánh nắng trưa xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên bề mặt ngọc, làm nổi bật những ký tự cổ xưa. Hắn không đọc chúng bằng mắt, mà cảm nhận chúng bằng tâm hồn. Mỗi nét khắc, mỗi đường uốn lượn đều ẩn chứa một triết lý sâu xa, một bài học về sự kiên định, về sự hài hòa, về vòng tuần hoàn bất tận của vạn vật. Hắn nhận ra, con đường của hắn không phải là cô độc, mà là độc đáo. Giữa một thế giới đang chạy theo tốc độ, hắn lại chọn sự chậm rãi. Giữa một thế giới đang tranh giành sức mạnh, hắn lại chọn sự ổn định. Đây chính là "chìa khóa" mà Bạch Thư Sinh đã nhắc đến, là "đạo" riêng của hắn, đủ sức phá vỡ cục diện, đủ sức ảnh hưởng đến đại thế.
Hắn khẽ lật giở mảnh cổ pháp, như lật giở một trang sách cổ. Trong một khoảnh khắc, hắn thấy hình ảnh của chính mình, nhỏ bé giữa mênh mông vũ trụ, nhưng lại mang một ý chí kiên cường, một đạo tâm không gì lay chuyển. Hắn mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không phải là sự tự tin ngạo mạn, mà là sự an nhiên, tự tại của một người đã tìm thấy con đường của chính mình. Sự bình yên của thôn làng, những con người thân thương, giờ đây không chỉ là quá khứ, mà còn là động lực, là mục tiêu cho con đường tu hành của hắn. Hắn sẽ bảo vệ chúng, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng chính đạo của mình, bằng sự kiên định của mình, bằng cách sống và tu luyện khác biệt của mình. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn cất mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo vào trong áo, đứng dậy. Đã đến lúc tiếp tục hành trình.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc chân trời, Lục Trường Sinh đã đến được rìa Mê Vụ Sâm Lâm. Từ xa, hắn đã cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt trong linh khí. Không còn là sự thanh khiết, ôn hòa của An Bình Thôn, mà là một luồng khí tức dày đặc, xen lẫn sự hỗn loạn và một chút gì đó nặng nề, bí ẩn. Những ngọn cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một bức tường xanh thẫm, ngăn cách thế giới bên trong và bên ngoài. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên những tán lá, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa ma mị.
Phía trước hắn, màn sương mù bắt đầu kéo xuống, phủ trắng những thân cây, tạo nên một bức màn che chắn tầm nhìn. Những âm thanh từ sâu trong rừng vọng ra không còn là tiếng chim hót líu lo hay tiếng côn trùng rả rích quen thuộc, mà là những tiếng gầm gừ xa xăm, tiếng xào xạc của lá cây như có thứ gì đó đang di chuyển, và đôi khi là những tiếng kêu lạ lùng, đầy vẻ hoang dã và nguy hiểm. Mùi hương cũng thay đổi. Ngoài mùi đất ẩm và cây cỏ, giờ đây còn pha lẫn mùi gỗ mục, mùi rêu phong và một thứ mùi tanh nồng lạ lùng, gợi lên cảm giác về những sinh vật hoang dã đang ẩn mình trong bóng tối.
Lục Trường Sinh dừng lại, đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu. Hơi lạnh của sương đêm bắt đầu thấm vào da thịt, nhưng hắn không hề run rẩy. Hắn nhắm mắt lại, dùng thính giác và khứu giác để cảm nhận môi trường xung quanh. Linh khí ở đây không chỉ mạnh hơn, mà còn mang theo những dao động bất thường, như một dòng sông đang chảy xiết và xoáy cuộn. Điều này hoàn toàn trùng khớp với những lời đồn đại về "linh khí hỗn loạn" và "cổ di tích thức tỉnh" đang lan truyền trong thế giới tu hành. Hắn biết, đây chính là dấu hiệu của một thế giới tu hành rộng lớn, đầy biến động, nơi những thử thách thực sự đang chờ đợi.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt quét qua khu rừng mờ ảo. Không có chút do dự hay sợ hãi nào trong đôi mắt trầm tĩnh ấy. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Từ khi lựa chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, hắn đã biết rằng sẽ có một ngày phải đối mặt với những biến động của thế gian. Lời khuyên của Lý Thôn Trưởng về "phù hoa thế tục" lại vang vọng trong tâm trí hắn. Thế giới này đầy rẫy những cám dỗ, những lời hứa hẹn về sức mạnh, danh vọng và quyền lực. Nhưng Lục Trường Sinh biết, đó chỉ là lớp vỏ hào nhoáng che đậy sự trống rỗng bên trong. Hắn sẽ không chạy theo những thứ đó. Đạo của hắn không phải là để tranh giành hay thống trị, mà là để tìm kiếm sự thật, để giữ vững bản tâm giữa dòng chảy xiết của nhân thế.
Hắn nắm chặt tấm bản đồ cũ kỹ trong tay. Đó là tấm bản đồ Bạch Thư Sinh đã đưa, chỉ dẫn đến một thị trấn nhỏ nằm sâu trong vùng biên giới này, nơi được cho là có nhiều tu sĩ lui tới. Đây sẽ là điểm dừng chân đầu tiên của hắn, cánh cửa đầu tiên mở ra thế giới bên ngoài An Bình Thôn. Tấm bản đồ không chỉ là một vật chỉ đường, mà còn là một biểu tượng cho sự khởi đầu, cho những cuộc gặp gỡ mới, những trải nghiệm mới. Hắn biết, từ đây trở đi, hắn sẽ không còn chỉ đối mặt với yêu quái rừng núi, mà sẽ là những tu sĩ, những tông môn, những thế lực lớn nhỏ đang tranh giành tài nguyên và đạo thống.
"Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói ấy, đã trở thành kim chỉ nam khắc sâu trong tâm khảm hắn. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù hắn có phải đối mặt với bao nhiêu sự xem thường hay thử thách, hắn cũng sẽ không thay đổi. Hắn sẽ bước đi, từng bước một, vững chắc và kiên định, để chứng minh giá trị của đạo tâm, để tìm ra ý nghĩa chân thật của sự tu hành.
Lục Trường Sinh cất tấm bản đồ vào trong áo, rồi ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển sang màu tím sẫm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ linh khí hỗn loạn của Mê Vụ Sâm Lâm bao trùm lấy mình. Rồi, không chút do dự, không chút ngoái nhìn, hắn bước vào màn sương mù dày đặc, tiến sâu vào khu rừng rộng lớn, nơi thế giới tu hành thực sự đang chờ đợi, nơi hắn sẽ tiếp tục con đường của riêng mình, con đường không có hồi kết. Bóng dáng hắn dần biến mất, như một giọt nước hòa vào biển cả, nhưng ý chí của hắn, đạo tâm của hắn, lại sáng rực như một ngọn hải đăng trong màn đêm u tối.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.