Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 43: Mầm Đạo Trong Lòng Người Phàm

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng đầu tiên mỏng manh như tơ lụa trải dài trên con đường mòn đất đỏ dẫn ra khỏi An Bình Thôn. Hơi sương đêm còn vương vấn trên những cành cây, ngọn cỏ, lấp lánh như vô vàn hạt châu dưới ánh ban mai. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả những âm thanh quen thuộc ấy dần trở nên mơ hồ, lùi lại phía sau lưng. Lục Trường Sinh, với chiếc gói đồ giản dị được buộc chắc chắn trên vai và tấm bản đồ cũ kỹ trong tay, bước đi chậm rãi, vững chãi. Mỗi bước chân của hắn đều như đo đếm, không vội vã nhưng cũng không hề chần chừ, tựa như một phần của dòng chảy tự nhiên, hòa vào nhịp điệu của đất trời.

Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận làn không khí trong lành, mát lạnh ùa vào buồng phổi, mang theo mùi đất ẩm, mùi hương hoa dại còn đọng sương đêm. Không gian bao quanh hắn lúc này là một bức tranh tĩnh lặng của buổi sớm, nơi tiếng chim hót líu lo trên những tán lá xanh um, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ ven đường trở thành bản hòa tấu êm dịu nhất. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy, sự tĩnh lặng của vạn vật trước khi một ngày mới thực sự bắt đầu. Tâm cảnh của hắn cũng bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, không một chút gợn sóng xao động nào bởi những lời ca tụng hay sự ngưỡng mộ mà dân làng dành cho hắn sau trận chiến. Hắn biết, đó chỉ là những hạt bụi phù hoa của thế tục, không thể làm lay chuyển đạo tâm đã được tôi luyện qua bao năm tháng. Con đường của hắn, tựa như con đường mòn này, dẫu khúc khuỷu, dẫu cô độc, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa và sự kiên định. Hắn không cần danh vọng, không cần quyền lực, thứ hắn tìm kiếm là sự thấu triệt bản chất của tu hành, là đi hết con đường mà hắn đã chọn.

Bỗng, một tiếng gọi gấp gáp vang lên từ phía sau, xé tan không gian tĩnh mịch. "Trường Sinh ca, xin người dừng bước! Chúng con có điều muốn thỉnh giáo!"

Lục Trường Sinh dừng chân, quay người lại. Trước mắt hắn là một nhóm thanh niên thôn, họ hớt hải đuổi theo, mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở gấp gáp. Dẫn đầu là Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay vẫn còn cầm chiếc cuốc quen thuộc. Bên cạnh hắn là Lý Thanh, cô gái thôn quê với đôi mắt trong sáng, nay ánh lên vẻ vừa rụt rè, vừa kiên định lạ thường. Sau lưng họ là vài thanh niên khác, khuôn mặt khỏe mạnh, dáng người năng động, nhưng ánh mắt đều chứa đựng sự ngưỡng mộ và một khao khát mãnh liệt.

Trần Đại Trụ, sau khi lấy lại hơi, cúi đầu thật sâu, bày tỏ lòng kính trọng tột độ. "Trường Sinh ca, chúng con... chúng con muốn học, muốn được mạnh mẽ như huynh, để bảo vệ thôn làng!" Giọng hắn run run, không phải vì sợ hãi, mà vì sự chân thành và khao khát cháy bỏng. Những thanh niên khác cũng nhao nhao gật đầu, ánh mắt đầy hy vọng nhìn về phía Lục Trường Sinh, tựa hồ hắn chính là chìa khóa mở ra một thế giới mới, một con đường mà bấy lâu họ chỉ dám mơ ước.

Lý Thanh bước lên một bước nhỏ, giọng nói của cô tuy nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một ý chí không kém phần kiên cường. "Đúng vậy, Trường Sinh ca ca. Sau những gì đã xảy ra, chúng con mới hiểu... sức mạnh không phải là điều xa vời. Chúng con muốn học cách để bảo vệ những người mình yêu thương, bảo vệ An Bình Thôn này." Đôi mắt trong veo của cô nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, không chút sợ hãi hay e dè, mà tràn đầy sự tin tưởng.

Lục Trường Sinh nhìn từng khuôn mặt trẻ tuổi, từng ánh mắt rực lửa. Hắn thấy trong đó sự nhiệt huyết, sự khao khát vươn lên, nhưng cũng nhận ra một chút bối rối, một chút vội vàng trong tư tưởng của họ. Họ nhìn thấy sức mạnh hắn thể hiện, nhưng có lẽ chưa thấu hiểu được con đường dài và cô độc mà hắn đã đi qua để đạt được điều đó. Hắn biết, nếu không định hướng đúng đắn, sự khao khát này có thể biến thành ham muốn hư danh, chạy theo sức mạnh bề ngoài mà bỏ quên căn cơ. Đại thế biến thiên, lòng người cũng biến thiên. Hắn không muốn An Bình Thôn này, sau bao biến cố, lại bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành, đua chen của thế giới tu hành. Tâm trí hắn tựa như một dòng suối trong vắt, tĩnh lặng nhưng đủ sâu để phản chiếu mọi sự, mọi ý niệm. Hắn hiểu nỗi lo lắng của họ, hiểu sự thôi thúc muốn mạnh mẽ hơn để tự bảo vệ, nhưng hắn cũng biết rằng, "tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Và con đường đó, không thể vội vàng.

Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một vẻ an nhiên, ấm áp lạ thường. Nụ cười ấy tựa như ánh bình minh xua tan màn sương mù trong lòng người, khiến các thanh niên thôn đang căng thẳng bỗng thấy lòng mình dịu lại. Hắn không nói gì, chỉ khẽ vẫy tay, rồi ngồi xuống dưới gốc cây cổ thụ lớn ven đường, tán lá sum suê vươn rộng như một chiếc ô xanh khổng lồ. Hắn ra hiệu cho các thanh niên cũng ngồi xuống, không cần quá câu nệ hay giữ kẽ. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót líu lo trên cao, tiếng suối chảy róc rách từ xa, tất cả như tạo nên một không gian thiền định, một khoảng lặng giữa buổi sáng trong lành.

Các thanh niên ban đầu còn ngập ngừng, nhưng rồi cũng lần lượt ngồi xuống vòng quanh Lục Trường Sinh, ánh mắt vẫn không rời hắn, chờ đợi từng lời. Lục Trường Sinh không nói ngay, hắn đưa mắt nhìn ra xa, nhìn về phía những thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài, nhìn về phía những ngôi nhà mái ngói đơn sơ ẩn hiện trong làn khói bếp, nhìn về phía những con đường mòn quen thuộc mà hắn đã đi qua hàng ngàn lần. Hắn dùng tay chỉ vào cảnh vật xung quanh, giọng điệu điềm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sự thấu triệt sâu sắc về đạo lý và cuộc sống.

"Sức mạnh thực sự," hắn bắt đầu, giọng nói không quá lớn nhưng lại có sức nặng kỳ lạ, "không nằm ở những gì các con có thể làm được trong một khoảnh khắc bốc đồng, hay ở những pháp thuật huyền diệu mà các con nhìn thấy. Sức mạnh chân chính, nó nằm ở sự bền bỉ của ý chí, sự trong sáng của đạo tâm." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào lòng người nghe, để họ có thời gian suy ngẫm. "Nó giống như việc Trần Đại Trụ ngày ngày vung cuốc trên đồng ruộng vậy. Không phải một ngày vung cuốc là có thể biến đất cằn thành đất màu mỡ. Mà là ngày này qua ngày khác, bất kể nắng mưa, cứ thế cần mẫn, bền bỉ. Đó là sức mạnh." Hắn nhìn sang Trần Đại Trụ, người thanh niên vạm vỡ gật gù, ánh mắt dần hiểu ra. Hắn nhớ lại những buổi chiều ngồi bên lò rèn của Dương Thiết, nghe tiếng búa đập chan chát, xem ngọn lửa bùng lên rực rỡ, chiêm nghiệm về "đạo" của sự tôi luyện. Hắn nhớ cả hình ảnh Điêu Khắc Sư miệt mài bên khúc gỗ vô tri, từng nhát đục, từng đường dao đều ẩn chứa sự kiên nhẫn và tinh tế. Hắn biết, "vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán."

"Cũng như việc Lý Thanh dệt vải, hay Bà Mười se tơ," Lục Trường Sinh tiếp lời, ánh mắt ôn hòa nhìn Lý Thanh, "Mỗi sợi chỉ, mỗi đường kim đều cần sự tỉ mỉ, kiên nhẫn. Một tấm vải đẹp không thể thành trong một sớm một chiều. Đó là đạo của sự bền bỉ, của sự tích lũy." Lý Thanh cúi đầu, đôi má ửng hồng nhưng ánh mắt rạng rỡ vì nhận ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn. "Tu hành cũng vậy. Nó không phải là một con đường dẫn đến sức mạnh nhanh chóng, mà là một hành trình tu tâm dưỡng tính, vun đắp căn cơ từng chút một. Chớ chạy theo hư danh, chớ ham công lợi trước mắt. Bởi lẽ, cái gì đến nhanh thì cũng đi nhanh, cái gì hào nhoáng thì cũng dễ dàng tan biến."

Hắn nhặt một chiếc lá rụng từ dưới đất lên, nhẹ nhàng vuốt ve nó. "Các con thấy không? Cái cây này, nó đã đứng đây bao nhiêu năm tháng? Nó không cần phải khoe khoang sức mạnh của mình, nhưng nó vẫn sừng sững giữa trời đất, che chở cho biết bao sinh linh. Sức mạnh của nó đến từ gốc rễ sâu bền, từ sự hấp thụ tinh hoa của đất trời một cách từ tốn, lặng lẽ." Hắn đưa mắt nhìn bao quát những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Khi các con hiểu được giá trị của sự bình yên trong tâm hồn, khi các con biết trân trọng và bảo vệ mảnh đất này bằng cả trái tim mình, đó là lúc các con thực sự mạnh mẽ, không cần phải so bì với bất kỳ ai."

"An Bình Thôn này," hắn tiếp tục, giọng nói chứa đựng một chút hoài niệm, nhưng cũng đầy hy vọng, "không cần những anh hùng xuất chúng để bảo vệ. Nó cần những con người biết yêu thương, biết lao động, biết giữ gìn những giá trị cốt lõi. Sức mạnh lớn nhất của một thôn làng, hay của bất kỳ ai, không phải là khả năng hủy diệt kẻ thù, mà là khả năng tự nuôi dưỡng, tự phục hồi, và tự phát triển từ bên trong. Đó là đạo của sự sống, đạo của sự bình an." Hắn đặt chiếc lá xuống đất, như đặt xuống một hạt mầm của triết lý. "Hãy vun đắp căn cơ, hãy tôi luyện ý chí, hãy giữ gìn đạo tâm trong sáng. Đó mới là con đường chân chính để các con thực sự trở nên mạnh mẽ, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ những người thân yêu và mảnh đất này."

Các thanh niên ngồi im lặng, không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng gió xào xạc và những lời nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong tâm trí họ. Ánh mắt khao khát ban đầu của họ dần chuyển thành sự tôn trọng sâu sắc hơn, một sự thấu hiểu mới mẻ về ý nghĩa của "sức mạnh". Trần Đại Trụ gật gù liên tục, tựa như vừa trút bỏ được một gánh nặng trong lòng, một sự bối rối đã tồn tại bấy lâu. "Tu tâm dưỡng tính... không ham hư danh... Chúng con đã hiểu, Trường Sinh ca." Giọng hắn trầm ấm, chất phác nhưng đầy sự quyết tâm. Lý Thanh cũng nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. Những thanh niên khác cũng xì xào bàn tán, nhưng không còn là những lời nói về công pháp hay chiêu thức, mà là về ý nghĩa của sự kiên trì, về giá trị của cuộc sống bình dị. Lục Trường Sinh nhìn họ, biết rằng những hạt mầm đạo lý mà hắn đã gieo xuống, tuy nhỏ bé, nhưng chắc chắn sẽ đâm chồi nảy lộc trong những tâm hồn chất phác này. Con đường tu hành của hắn là con đường cô độc, nhưng không có nghĩa là hắn không thể để lại dấu ấn, không thể ảnh hưởng đến những người xung quanh bằng chính đạo của mình.

Khi Lục Trường Sinh vừa kết thúc lời khuyên, một bóng dáng nhỏ bé, lưng hơi còng, cùng một bóng dáng thanh nhã khác xuất hiện từ phía thôn làng. Đó là Lý Thôn Trưởng và Bạch Thư Sinh. Họ đã đứng đó lắng nghe từ lúc nào, không quấy rầy, chỉ im lặng dõi theo. Ánh mắt Lý Thôn Trưởng đong đầy sự trìu mến và tự hào, còn ánh mắt Bạch Thư Sinh thì lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như một sự công nhận thầm lặng về con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn và những gì hắn vừa truyền dạy. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió thổi nhẹ qua những hàng cây ven đường, tiếng suối chảy từ xa, tất cả như hòa vào một bản nhạc chia ly trầm lắng. Những âm thanh quen thuộc của thôn làng đã trở nên mơ hồ, nhường chỗ cho sự rộng lớn và mênh mông của thế giới bên ngoài. Mùi đất khô, hương hoa dại pha lẫn với cái không khí trong lành nhưng mang theo cảm giác của sự xa cách, của một hành trình sắp bắt đầu.

Lý Thôn Trưởng bước tới, đặt bàn tay run rẩy nhưng ấm áp lên vai Lục Trường Sinh. Đôi mắt đục mờ của ông rưng rưng, nhưng vẫn cố mỉm cười. "Trường Sinh à, con đã lớn, đã có con đường của riêng mình. Thôn làng này sẽ luôn nhớ ơn con, và sẽ luôn là nhà của con. Hãy giữ vững đạo tâm, đừng quên gốc gác, đừng để phù hoa thế tục làm mờ mắt." Giọng ông Lý Thôn Trưởng nghèn nghẹn, nhưng lời nói lại vang vọng như một lời dặn dò, một lời chúc phúc từ tận đáy lòng. Ông đã chứng kiến Lục Trường Sinh lớn lên, đã từng có lúc coi thường hắn, nhưng giờ đây, ông nhìn hắn với tất cả sự tự hào, như nhìn thấy một tia hy vọng cho tương lai của An Bình Thôn.

Bạch Thư Sinh tiến lại gần, đặt tay lên vai Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy trí tuệ. "Đạo của ngươi, Trường Sinh, không phải ai cũng hiểu. Nhưng sự kiên định của ngươi, lại là ánh sáng dẫn lối cho những kẻ đang lạc lối. Ngươi đã không chỉ bảo vệ An Bình Thôn khỏi tai ương, mà còn gieo mầm cho những tâm hồn này một con đường tu hành chân chính, không chạy theo ngoại lực." Hắn khẽ gật đầu, "Chúc ngươi thượng lộ bình an, và tìm được cảnh giới mà mình mong muốn. Ta tin, con đường ngươi đi, dù cô độc, nhưng sẽ là con đường vĩ đại, đủ sức thay đổi đại thế." Lời nói của Bạch Thư Sinh không chỉ là lời từ biệt, mà còn là một sự công nhận sâu sắc nhất về bản chất tu hành của Lục Trường Sinh, về cái "chìa khóa" mà hắn đã nhắc đến ở chương trước.

Lục Trường Sinh nhìn Lý Thôn Trưởng, nắm chặt bàn tay đã chai sạn của ông. "Con sẽ không quên, Thôn Trưởng." Giọng hắn ngắn gọn, súc tích nhưng chứa đựng tất cả sự biết ơn và tình cảm. Hắn quay sang Bạch Thư Sinh, khẽ gật đầu như một lời tri ân cho sự thấu hiểu và những lời khuyên chân thành. Hắn trao đổi ánh mắt với Trần Đại Trụ, Lý Thanh và các thanh niên khác, như một lời động viên và từ biệt cuối cùng. Ánh mắt hắn không hề chứa đựng sự nuối tiếc hay vương vấn, mà chỉ có sự kiên định và quyết tâm. Hắn biết, đã đến lúc phải rời đi, phải bước ra khỏi vòng an toàn của An Bình Thôn để đối mặt với thế giới rộng lớn hơn, nơi có những "cổ di tích thức tỉnh," nơi "linh khí hỗn loạn" và "tà đạo trỗi dậy."

Mang theo chiếc gói đồ giản dị trên vai, tấm bản đồ cũ kỹ trong tay và "Tàn Pháp Cổ Đạo" khắc sâu trong tâm khảm, Lục Trường Sinh quay người. Hắn không ngoái đầu nhìn lại, không phải vì vô tình, mà vì hắn biết, con đường phía trước đang chờ đợi, và hắn phải đi tiếp. An Bình Thôn, những con người thân thương, và những lời dặn dò của Lý Thôn Trưởng, những chiêm nghiệm bên lò rèn, những lời thấu hiểu của Bạch Thư Sinh, tất cả đều khắc sâu trong tâm trí hắn, trở thành một phần của đạo tâm bất biến của hắn. Bóng dáng hắn dần khuất sau những hàng cây cổ thụ xanh rì, nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào con đường mòn dẫn vào thế giới rộng lớn. Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rõ ràng hơn, soi sáng con đường mà hắn đang bước đi. Thế giới rộng lớn đang chờ đợi, và hắn, với đạo tâm vững như bàn thạch, sẽ bắt đầu hành trình mới, không phải để chinh phục, mà để đi hết con đường mà hắn đã chọn, tìm kiếm ý nghĩa chân thật của sự tu hành.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free