Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 42: Bình Minh Mới, Con Đường Cô Độc

Bình minh lên, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi qua tán lá tre xanh mướt, nhuộm hồng những mái nhà tranh vách đất của An Bình Thôn. Tiếng gà gáy vang vọng khắp nơi, đánh thức cả thôn làng dậy sau một đêm dài yên bình. Xa xa, tiếng chó sủa lanh lảnh rồi dịu dần, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Một làn khói bếp mỏng manh bắt đầu vấn vít bay lên từ vài căn nhà, mang theo mùi thơm của cơm gạo và gỗ cháy, len lỏi trong không khí trong lành, se lạnh của buổi sớm. Mùi rơm rạ khô và đất ẩm hòa quyện, tạo nên một hương vị rất riêng của thôn quê.

Lục Trường Sinh như thường lệ, đã thức dậy từ rất sớm. Hắn khoác lên mình bộ đạo bào màu xám đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ, chỉnh tề, rồi xách hai chiếc thùng gỗ lớn, bước ra khỏi nhà. Đôi chân hắn thoăn thoắt trên con đường đất quen thuộc dẫn ra con suối nhỏ rì rào nơi đầu thôn. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó tả. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy vẫn mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh như mọi khi, nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự thay đổi tinh tế mà chỉ những ai thực sự thấu hiểu mới có thể nhận ra.

Khi hắn gánh đầy nước trở về, bình minh đã rực rỡ hơn, soi rõ từng khuôn mặt người dân An Bình đang bắt đầu một ngày mới. Tiếng trẻ con cười đùa ríu rít từ sân nhà ai đó, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ, tất cả vẫn là những âm thanh quen thuộc, nhưng cách mọi người nhìn Lục Trường Sinh đã khác. Ánh mắt họ không còn sự thờ ơ hay coi thường như trước, mà thay vào đó là sự kính trọng, thậm chí là dè dặt. Một khoảng cách vô hình dường như đã hình thành, ngăn cách hắn với cuộc sống bình dị mà hắn vẫn luôn thuộc về.

Bà Mười, với thân hình nhỏ bé, tóc búi cao, đôi mắt lanh lợi, đang ngồi trước hiên nhà, tay phe phẩy chiếc quạt nan. Bà nhìn thấy Lục Trường Sinh, gương mặt lộ rõ vẻ ngập ngừng. Thay vì cất tiếng buôn chuyện hay bàn tán như mọi ngày, bà chỉ khẽ thở dài, rồi cất giọng nhỏ nhẹ, đầy vẻ quan tâm: "Trường Sinh, con vất vả rồi. Để ta làm giúp con bát cháo nóng... Con đêm qua chắc chưa nghỉ ngơi tử tế đâu." Lời nói của bà không còn sự xét nét, mà là sự lo lắng chân thành.

Lục Trường Sinh dừng bước, đặt gánh nước xuống, mỉm cười nhẹ. Nụ cười của hắn vẫn bình thản như xưa, nhưng lại mang một chút xa cách. "Không sao đâu Bà Mười, con quen rồi. Bát cháo bà cứ để dành cho Tiểu Hoa, con bé chắc cần hơn con." Hắn khẽ cúi đầu chào, rồi tiếp tục bước đi, để lại Bà Mười với ánh mắt đầy suy tư.

Đi được vài bước, hắn gặp Trần Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, tay cầm cuốc, đang đứng ở lối đi. Trần Đại Trụ, người từng coi thường Lục Trường Sinh ra mặt, nay cúi đầu, ánh mắt tránh né, rồi lắp bắp: "Lục huynh... để ta gánh giúp huynh một đoạn... huynh đã vất vả nhiều rồi." Lời nói của hắn không còn vẻ tự nhiên, mà pha lẫn sự e dè và một chút gì đó gọi là 'tội lỗi'.

Lục Trường Sinh lắc đầu, giọng nói vẫn điềm đạm: "Không cần đâu Trần huynh. Đây là việc ta vẫn làm, và ta quen rồi. Huynh cứ làm việc của huynh đi, đừng bận tâm ta." Hắn nhìn vào đôi mắt Trần Đại Trụ, thấy rõ sự bối rối và ngưỡng mộ. Hắn biết, từ nay về sau, mối quan hệ giữa hắn và dân làng đã không còn như trước. Cái sự bình yên trong thôn làng, dẫu vẫn còn đó, nhưng đã mang một sắc thái khác, một sự cô độc mới cho con đường của hắn.

Hắn tiếp tục công việc quét dọn sân nhà, rồi tưới chút nước cho mấy luống rau xanh. Hắn làm mọi thứ chậm rãi, tỉ mỉ, như thể muốn kéo dài những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc sống bình dị này. Hắn cảm nhận được những ánh mắt dõi theo, những lời bàn tán thì thầm từ xa, nhưng không hề biểu lộ cảm xúc. Đạo tâm của hắn như một mặt hồ phẳng lặng, không gợn sóng bởi những lời tán dương hay sự dè chừng. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi này là tất yếu, là cái giá phải trả cho việc hắn đã bộc lộ phần nào năng lực của mình.

Bất chợt, một bóng hình nhỏ bé lao tới, ôm chầm lấy chân hắn. Đó là Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, vẫn hồn nhiên như mọi khi. "Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Tiếng gọi trong trẻo của Tiểu Hoa như một làn gió mát lành, xua đi chút u hoài trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn cúi xuống, xoa đầu cô bé, mỉm cười dịu dàng hơn. "Ừ, ca ca về rồi."

Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn hắn, ánh lên vẻ ngưỡng mộ mà đứa trẻ con vẫn chưa hiểu hết. "Ca ca mạnh quá! Ca ca đã bảo vệ An Bình Thôn!"

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu: "Không phải ca ca mạnh, mà là tất cả mọi người đều đã rất kiên cường. An Bình Thôn có thể vượt qua, là nhờ sự đồng lòng của tất cả." Hắn không muốn nhận công lao, không muốn để những lời khen ngợi làm dao động đạo tâm. Hắn biết, con đường tu hành của hắn không phải để xưng bá, không phải để nhận những lời tung hô, mà là để đi hết con đường mà hắn đã chọn, để tìm kiếm chân lý của Đạo.

Hắn ngồi xuống bên cạnh Tiểu Hoa, tiếp tục công việc nhặt cỏ cho luống rau. Tiểu Hoa ngồi yên lặng bên cạnh, đôi mắt tò mò nhìn từng cử chỉ của hắn. Hắn cảm nhận được sự ấm áp, sự thuần khiết từ cô bé. Đây là một trong số ít những người vẫn còn đối xử với hắn như trước, vẫn nhìn hắn với sự hồn nhiên vô tư. Hắn biết, khoảnh khắc này sẽ sớm qua đi.

Trong sâu thẳm nội tâm, Lục Trường Sinh nhận ra rằng sự bình yên của An Bình Thôn, dẫu vẫn còn đó, nhưng đã không còn là nơi hắn có thể trú ngụ hoàn toàn nữa. Cái ánh mắt kính nể, sự dè dặt từ dân làng đã tạo nên một bức tường vô hình. Hắn không trách họ, bởi đó là bản năng của phàm nhân khi đối diện với những điều vượt ngoài tầm hiểu biết. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, con đường của hắn là con đường cô độc, một con đường mà không ai có thể bước cùng, không ai có thể thấu hiểu hoàn toàn. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Sự thay đổi trong tâm cảnh của dân làng càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể bị trói buộc bởi sự ngưỡng mộ hay sự sợ hãi. Đạo của hắn nằm ở sự kiên định, ở việc không ngừng tiến bước.

Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường đất, Lục Trường Sinh thu dọn đồ nghề, rồi từ biệt Tiểu Hoa. Cô bé vẫn còn quấn quýt, nhưng hắn biết mình phải đi. Hắn nhìn An Bình Thôn một lần nữa, khắc ghi hình ảnh những mái nhà tranh, những cánh đồng lúa xanh, và những con người chất phác vào sâu thẳm tâm trí. Nơi đây đã nuôi dưỡng hắn, đã là gốc rễ của hắn, nhưng đã đến lúc hắn phải vươn xa hơn, như Lý Thôn Trưởng đã nói. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình mới, với đạo tâm kiên cố như bàn thạch, không màng danh lợi, không sợ hiểm nguy.

***

Trên đường trở về nhà để chuẩn bị hành lý, Lục Trường Sinh đi ngang qua xưởng rèn của Dương Thiết. Tiếng búa đập chan chát, dứt khoát vang vọng khắp thôn, như một bản hòa tấu mạnh mẽ của kim loại và lửa. Hắn có thể nghe thấy tiếng than hồng nổ lách tách trong lò, tiếng thổi bễ phì phò đều đặn, và mùi than cháy, khói, cùng với mùi kim loại nung đỏ đặc trưng lan tỏa trong không khí nóng bức của buổi trưa. Ánh lửa đỏ rực từ lò rèn chiếu sáng một góc xưởng, tạo nên những bóng hình vặn vẹo trên tường đất, đối lập với ánh nắng gay gắt bên ngoài.

Dương Thiết, với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lấm lem than và mồ hôi nhễ nhại, đang miệt mài rèn một lưỡi cày. Mỗi nhát búa của hắn đều dứt khoát, mạnh mẽ, mang theo toàn bộ tâm huyết và sức lực. Tia lửa bắn ra tung tóe mỗi khi búa chạm vào kim loại nung đỏ, tạo nên một cảnh tượng đầy năng lượng và sức sống. Hắn thở hổn hển, nhưng đôi mắt vẫn tập trung cao độ vào lưỡi cày đang dần thành hình.

Bên cạnh Dương Thiết, một người đàn ông lớn tuổi hơn, thân hình cường tráng không kém, nhưng tay chai sạn hơn, khuôn mặt cũng lấm lem dầu mỡ và tro than, đang quan sát tỉ mỉ. Đó là Đại Sư Luyện Khí, ánh mắt ông sắc sảo và tinh anh, như thể có thể nhìn thấu được linh hồn của từng thỏi kim loại. Ông không nói gì, chỉ thỉnh thoảng gật gù hoặc khẽ lắc đầu, những cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng vô vàn kinh nghiệm và sự tinh thông.

Lục Trường Sinh dừng lại một chút ở cửa xưởng, quan sát cảnh tượng trước mắt. Hắn không vội vàng bước vào, mà lặng lẽ đứng đó, cảm nhận bầu không khí nóng bức, đầy năng lượng và sự tập trung cao độ. Hắn nhìn Dương Thiết, nhìn Đại Sư Luyện Khí, và hắn thấy được 'đạo' trong từng nhát búa, trong từng chuyển động của đôi tay chai sạn. Đó là 'đạo' của sự kiên trì, của sự tinh xảo, của việc dồn hết tâm huyết vào một công việc đơn giản nhưng đòi hỏi sự cống hiến tuyệt đối. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó," Lục Trường Sinh thầm nhủ, nhớ lại lời nói của Dương Thiết. "Đạo nằm trong từng nét chạm, kiên nhẫn sẽ thấy." Hắn cảm nhận được sự tương đồng giữa 'đạo' rèn luyện kim loại này với con đường tu hành của mình – cũng cần sự kiên trì, tỉ mỉ, và một đạo tâm vững chắc để biến cái thô kệch thành cái tinh hoa.

Sau một lúc chiêm nghiệm, Lục Trường Sinh mới bước vào xưởng. Tiếng búa tạm dừng, Dương Thiết ngẩng đầu lên, hơi ngạc nhiên khi thấy Lục Trường Sinh xuất hiện. Khuôn mặt lấm lem của hắn lộ rõ vẻ bối rối, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ chất phác. "Lục huynh... huynh đến đây có việc gì không?" Dương Thiết hỏi, giọng hơi khàn do nóng và mệt.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, mỉm cười bình thản. "Dương huynh, Đại Sư Luyện Khí. Ta có một việc nhỏ, muốn nhờ hai vị rèn giúp." Hắn đến gần hơn, không ngại cái nóng hầm hập và mùi khói than. "Ta sắp phải rời thôn, và cần một vật dụng nhỏ, đơn giản nhưng phải bền chắc, để tiện cho hành trình."

Dương Thiết gãi đầu, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh vẫn còn chút dè dặt. Hắn không biết nên từ chối hay nhận lời, bởi vị thế của Lục Trường Sinh trong thôn giờ đây đã khác xưa. Nhưng Đại Sư Luyện Khí, người vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng. Giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy lực, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. "Ngươi... có một đạo tâm rất đặc biệt." Ông nói, không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định. "Vật nhỏ cũng cần tâm huyết, đúng như lời Dương Thiết nói." Ông quay sang Dương Thiết, khẽ gật đầu. "Ngươi muốn rèn gì?"

Lục Trường Sinh không ngạc nhiên trước lời nói của Đại Sư Luyện Khí. Hắn đã quen với việc những người có tu vi cao hoặc những người có 'đạo' sâu sắc thường có thể cảm nhận được điều gì đó đặc biệt ở hắn, dẫu hắn không hề cố ý che giấu hay bộc lộ. Hắn mô tả một vật dụng đơn giản, một lưỡi dao nhỏ nhưng sắc bén, bền chắc và dễ dàng mang theo, có thể dùng để cắt cỏ, mở đường hoặc tự vệ khi cần.

Đại Sư Luyện Khí lắng nghe tỉ mỉ, rồi gật gù. "Được thôi. Vật này không khó, nhưng để rèn ra một món đồ tốt, cần cả tâm huyết!" Ông nhìn Lục Trường Sinh, như muốn dò xét. "Ngươi muốn nó có hồn, hay chỉ là một món công cụ?"

Lục Trường Sinh đáp: "Ta muốn nó có 'đạo'. Mỗi vật phẩm, mỗi hành động đều có 'đạo' riêng của nó. Một món đồ được rèn với tâm huyết, sẽ bền chắc và hữu dụng hơn vạn lần những thứ được tạo ra hời hợt. Ta tin vào đạo lý đó."

Đại Sư Luyện Khí bật cười thành tiếng. "Hảo! Hảo! Lời này rất hợp ý ta! Dương Thiết, ngươi nghe rõ chưa? Lần này, ta và ngươi sẽ cùng rèn cho Lục huynh một món đồ, dồn hết tâm huyết vào đó. Coi như là một phần quà tiễn biệt."

Dương Thiết gật đầu lia lịa, vẻ bối rối ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự hăng hái. Hắn cảm thấy vinh dự khi được cùng Đại Sư Luyện Khí rèn đồ cho Lục Trường Sinh, người đã cứu An Bình Thôn. Hắn quay lại lò rèn, tiếng búa lại vang lên chan chát, nhưng lần này, âm thanh dường như còn dứt khoát và mạnh mẽ hơn, mang theo một sự nhiệt huyết mới. Lục Trường Sinh đứng đó một lúc, cảm nhận sự nhiệt thành của hai người thợ rèn, rồi khẽ cúi đầu cảm tạ, hẹn ngày quay lại lấy đồ. Hắn biết, ngay cả trong những công việc đời thường nhất, cũng có thể tìm thấy 'đạo', và đó chính là điều hắn luôn tìm kiếm trên con đường tu hành của mình.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ chân trời phía Tây, Lục Trường Sinh đã thu xếp xong xuôi những vật dụng ít ỏi của mình. Hắn chỉ mang theo một chiếc bọc vải thô đơn giản, đựng vài bộ y phục, một ít lương khô và một vài vật phẩm thiết yếu. Hắn không có của cải vật chất, nhưng hắn có một đạo tâm kiên cố và một ý chí bất khuất.

Hắn đến nhà Lý Thôn Trưởng, nơi mà bóng cây đa cổ thụ đã ngả dài, phủ bóng mát lên sân nhà. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, mang theo mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn. Tiếng suối chảy nhẹ hơn so với ban ngày, và từ đâu đó, tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu rì rầm, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. Bầu không khí thanh bình, tĩnh mịch, nhưng lại mang một chút lắng đọng của chia ly.

Lý Thôn Trưởng đã chuẩn bị sẵn một bữa ăn đạm bạc. Vài món rau luộc, cá khô nướng, và một bát canh rau rừng thơm lừng. Bữa ăn đơn giản, nhưng chứa đựng tất cả tình cảm của vị thôn trưởng già dành cho đứa trẻ mà ông đã coi như con cháu. Ông mời Lục Trường Sinh ngồi xuống, đích thân rót cho hắn một chén rượu gạo tự nấu.

"Trường Sinh, con là ân nhân của thôn ta. Mấy chục năm nay, An Bình Thôn chưa từng được yên bình như lúc này," Lý Thôn Trưởng nói, giọng ông trầm ấm, nhưng ánh mắt đục mờ lại ánh lên vẻ u buồn. "Nhưng con đường của con, An Bình Thôn này không thể giữ chân được nữa. Ta biết con là người có đại khí, có đạo tâm. Con cần phải vươn xa hơn." Ông đặt tay lên vai Lục Trường Sinh, một cái chạm nhẹ nhưng đầy sức nặng của tình cảm. "Hãy giữ vững đạo tâm của con, đừng để phù hoa thế tục làm mờ mắt. Thế giới bên ngoài rộng lớn lắm, đầy rẫy cám dỗ và nguy hiểm. Danh vọng, quyền lực, những thứ ấy có thể làm lung lay bất kỳ ai."

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vâng, Trường Sinh sẽ ghi nhớ lời Thôn Trưởng. Đạo tâm của con sẽ không bao giờ lung lay. Con đường của con, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn cảm thấy ấm áp trong lòng. Lời khuyên của Lý Thôn Trưởng không chỉ là lời dặn dò, mà còn là một lời cảnh báo cho những thử thách mà hắn sắp phải đối mặt. Hắn biết, con đường tu hành không chỉ có tu vi và pháp thuật, mà còn là cuộc chiến không ngừng nghỉ với chính bản thân, với những cám dỗ của thế gian. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn thầm nhủ.

Đúng lúc đó, một bóng người thanh nhã xuất hiện ở cửa. Đó là Bạch Thư Sinh, vẫn trong bộ áo dài màu trắng tinh khôi, tay cầm cuốn sách dày, không mời mà đến. Hắn mỉm cười nhẹ với Lục Trường Sinh, ánh mắt thông tuệ và sâu sắc. "Xem ra ta đến đúng lúc. Bữa cơm tiễn biệt huynh đệ, há có thể thiếu ta?"

Lý Thôn Trưởng vui vẻ mời Bạch Thư Sinh vào. Bạch Thư Sinh ngồi xuống, đôi mắt vẫn không rời Lục Trường Sinh. "Con đường ngươi chọn, không phải ai cũng hiểu. Họ chỉ thấy cái kết quả, cái sức mạnh ngươi thể hiện, chứ ít ai thấy được sự kiên định, sự trầm lắng mà ngươi đã trải qua để đạt được điều đó." Hắn đặt cuốn sách xuống, đưa tay lấy ra một tấm bản đồ đơn giản, đã cũ kỹ, rồi đẩy về phía Lục Trường Sinh. "Nhưng chính sự kiên định ấy, ta tin, sẽ là chìa khóa cho con đường của ngươi."

Lục Trường Sinh đón lấy tấm bản đồ. Nó chỉ vẽ những con đường mòn, những ngọn núi, dòng sông, và một vài thị trấn nhỏ gần An Bình Thôn. Đây không phải là một tấm bản đồ thế giới tu hành rộng lớn, mà chỉ là những bước đi đầu tiên, những con đường dẫn ra thế giới. "Đây là chút lòng thành của ta, Trường Sinh huynh. Thị trấn gần nhất là Thanh Vân Trấn, huynh có thể tìm thấy thông tin về thế giới bên ngoài ở đó. Tuy đơn sơ, nhưng mong huynh thuận lợi." Bạch Thư Sinh nói, giọng điệu có phần trang trọng hơn bình thường.

Lục Trường Sinh cúi đầu cảm tạ Bạch Thư Sinh. "Đa tạ Bạch huynh. Món quà này quý giá hơn vạn pháp bảo." Hắn biết, Bạch Thư Sinh đã dành nhiều thời gian để quan sát hắn, để thấu hiểu con đường của hắn. Sự xuất hiện của Bạch Thư Sinh, và tấm bản đồ này, không chỉ là sự giúp đỡ, mà còn là một sự công nhận, một sự thấu hiểu từ một tri kỷ.

Bữa ăn trôi qua trong không khí ấm cúng nhưng cũng đầy lưu luyến. Lý Thôn Trưởng kể về những chuyện cũ của An Bình Thôn, về những khó khăn mà họ đã vượt qua. Lục Trường Sinh lắng nghe, ghi nhớ từng lời. Nơi đây đã là nhà, và sẽ mãi là nhà của hắn. Nhưng hắn biết, đã đến lúc phải rời đi.

Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, trăng non đã treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo. Lục Trường Sinh đứng dậy, khẽ cúi đầu chào Lý Thôn Trưởng và Bạch Thư Sinh. "Con xin cáo từ Thôn Trưởng, Bạch huynh. Ngày mai, con sẽ lên đường."

Lý Thôn Trưởng gật đầu, đôi mắt ông rưng rưng nhưng vẫn cố mỉm cười. "Đi đi, Trường Sinh. Con đường của con, sẽ là một con đường vĩ đại. An Bình Thôn sẽ mãi chờ con trở về."

Bạch Thư Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. Hắn nhìn Lục Trường Sinh khuất dạng trong bóng đêm, rồi lại nhìn lên bầu trời sao. Hắn biết, một chương mới của câu chuyện "Cửu Thiên Linh Giới" đang bắt đầu, và Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên cố của mình, sẽ là người viết nên những trang sử đó, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự kiên định và bình thản, dẫu cho con đường phía trước có cô độc đến mấy.

Lục Trường Sinh bước đi trên con đường quen thuộc, ra khỏi An Bình Thôn. Hắn không ngoái đầu nhìn lại, nhưng hình ảnh thôn làng, hình ảnh những con người thân thương, và những lời dặn dò của Lý Thôn Trưởng, những chiêm nghiệm bên lò rèn, những lời thấu hiểu của Bạch Thư Sinh, tất cả đều khắc sâu trong tâm trí hắn. Hắn không còn là một phàm nhân bị coi thường, cũng không phải là một anh hùng được tung hô. Hắn là Lục Trường Sinh, một tu sĩ đang bước đi trên con đường của riêng mình, con đường của sự kiên định và bền vững. Thế giới rộng lớn đang chờ đợi, và hắn, với tấm bản đồ đơn giản trong tay, với đạo tâm vững như bàn thạch, sẽ bắt đầu hành trình mới, không phải để chinh phục, mà để đi hết con đường mà hắn đã chọn, tìm kiếm ý nghĩa của sự tu hành.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free