Cửu thiên linh giới - Chương 41: Bình Yên Mới và Lời Từ Chối Của Kẻ Phàm
Buổi sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những mái nhà tranh vách đất của An Bình Thôn, Lục Trường Sinh đã thức giấc. Hắn không cần chuông trống hay tiếng gọi, đạo tâm đã tôi luyện bao năm giúp hắn hòa mình vào nhịp điệu của đất trời. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, tiếng chó sủa giòn giã xen lẫn tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng không khí của An Bình Thôn đã không còn như trước.
Hắn vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận sự dẻo dai trong từng thớ thịt, từng khớp xương. Sau trận chiến, cơ thể hắn có chút mệt mỏi, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Đêm qua, cuộc trò chuyện với Lý Thôn Trưởng đã gột rửa đi phần nào những vướng mắc trong lòng. An Bình Thôn là cội nguồn, là nơi hắn lớn lên, nhưng nó đã không còn là giới hạn cho con đường của hắn.
Lục Trường Sinh bước ra sân, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, bộ đạo bào vải thô màu xám vẫn sạch sẽ tinh tươm. Hắn cầm chiếc chổi tre quen thuộc, bắt đầu quét dọn sân nhà. Mỗi động tác đều chậm rãi, đều đặn, mang theo một sự an nhiên tự tại, như thể mọi thứ xung quanh đều không thể làm xao động tâm trí hắn. Nhưng ngay cả trong những động tác bình dị nhất, hắn cũng cảm nhận được sự khác biệt.
Bình thường, giờ này cả thôn đã ồn ào. Tiếng trẻ con chạy nhảy, tiếng người lớn í ới gọi nhau, tiếng Bà Mười ngồi lê đôi mách ở đầu ngõ đã trở thành một phần của An Bình Thôn. Nhưng hôm nay, mọi thứ lại yên ắng đến lạ. Chỉ có tiếng gió vi vu thổi qua rặng tre, mang theo mùi khói bếp thoang thoảng, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và hương hoa dại từ bờ rào.
Ánh mắt Lục Trường Sinh lướt qua con đường đất trước nhà. Hắn thấy Trần Đại Trụ, người có thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, đang vác cuốc đi ra ruộng. Thường ngày, Đại Trụ sẽ hồ hởi chào hỏi, có khi còn ghé vào chuyện trò vài câu. Nhưng hôm nay, khi ánh mắt hắn vô tình chạm phải Lục Trường Sinh, Trần Đại Trụ bỗng khựng lại. Hắn gãi đầu cười ngượng nghịu, đôi mắt toát lên vẻ kính trọng xen lẫn chút dè dặt.
"Trường Sinh... Trường Sinh huynh, hôm qua... huynh thật sự..." Trần Đại Trụ lắp bắp, không nói hết lời. Hắn chỉ gật đầu một cái thật mạnh, rồi vội vã quay đi, bước chân có phần nhanh hơn, như muốn tránh né sự đối diện.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười. Hắn hiểu. Cái "thật sự" mà Đại Trụ muốn nói, đó là điều mà cả An Bình Thôn đều chứng kiến, đều kinh ngạc. Đó là khoảnh khắc hắn đứng giữa trận chiến, là khi hắn một mình đối mặt với hiểm nguy, bảo vệ cả thôn làng. Sự việc ấy đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn của mọi người.
Một lát sau, Bà Mười, thân hình nhỏ bé, tóc búi cao, bước ra từ nhà mình, tay ôm một rổ rau. Bà vốn là người hay buôn chuyện, ánh mắt lanh lợi luôn tìm kiếm những điều mới mẻ. Nhưng hôm nay, khi ngang qua nhà Lục Trường Sinh, Bà Mười không còn nhìn trộm hay thì thầm to nhỏ nữa. Bà khẽ cúi đầu, ánh mắt có chút tránh né, nhưng trong đó không còn vẻ coi thường hay tò mò cũ, mà là một sự kính nể chân thành.
"Trường Sinh, con vất vả rồi. Để đấy bà làm cho," Bà Mười nói, giọng điệu có chút dè dặt, không còn cái vẻ thân mật mà hay càu nhàu như trước. Bà toan đặt rổ rau xuống, muốn giúp hắn quét sân.
Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. "Không cần đâu Bà Mười. Đây là việc con nên làm." Hắn biết, lòng tốt của Bà Mười là chân thành, nhưng hắn cũng hiểu rằng sự giúp đỡ ấy mang một ý nghĩa khác, như một lời cảm ơn, một sự thể hiện lòng biết ơn hơn là một hành động hàng xóm láng giềng đơn thuần. Hắn không muốn nhận lấy sự ưu ái đặc biệt, bởi hắn vẫn là Lục Trường Sinh của An Bình Thôn, vẫn là người phàm, vẫn làm những công việc thường ngày.
Xa xa, phía cổng làng, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, đang đứng nhìn hắn. Thường ngày, Tiểu Hoa sẽ chạy ùa đến, ôm lấy chân hắn và líu lo gọi "Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!". Nhưng hôm nay, cô bé chỉ đứng đó, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngưỡng mộ, nhưng lại không dám tiến lại gần. Cô bé vẫn giữ sự ngây thơ, nhưng cũng đã cảm nhận được một điều gì đó khác lạ từ người huynh trưởng mà cô bé yêu quý.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài trong lòng. Sự cô độc. Hắn đã chấp nhận nó như một phần của con đường tu hành, nhưng khi nó hiện hữu rõ ràng như vậy trong chính thôn làng mình, trong ánh mắt của những người hắn quen thuộc từ thuở bé, hắn vẫn không khỏi cảm thấy một chút chạnh lòng. Hắn không muốn sự kính trọng, cũng không muốn sự xa cách. Hắn chỉ muốn bình yên, muốn được là chính mình. Nhưng đại thế đã biến động, và hắn, dù không muốn, cũng đã trở thành một phần của sự biến động ấy. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng sự thay đổi của ngoại cảnh lại khiến hắn nhận ra rằng, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách hơn hắn tưởng. Sự chấp nhận, sự ngưỡng mộ ấy, đôi khi còn nặng nề hơn cả sự khinh miệt ban đầu. Bởi vì, nó đặt lên vai hắn những kỳ vọng, những gánh nặng vô hình mà hắn chưa từng mong muốn. Hắn chỉ muốn tu hành vì bản thân, vì đạo lý mà hắn đã chọn, chứ không phải vì sự công nhận của thế gian.
Sau khi hoàn thành công việc quét dọn, Lục Trường Sinh quyết định đi dạo quanh ven thôn như thường lệ. Hắn muốn tìm kiếm sự tĩnh lặng, tìm kiếm những chiêm nghiệm mới trong sự bình dị của cuộc sống. Ánh nắng ban mai đã lên cao, nhuộm vàng cả cánh đồng lúa xanh mướt, gió nhẹ lay động những ngọn cỏ dại ven đường. Tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ, xa xa là tiếng lao động của những người nông dân đã trở lại với công việc thường ngày.
Khi đi ngang qua một bãi đất trống ven làng, Lục Trường Sinh dừng bước. Ở đó, Điêu Khắc Sư, người có thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn, đang miệt mài với một khúc gỗ mục. Ánh mắt ông tập trung cao độ, từng nhát dao chạm khắc đều dứt khoát, điêu luyện. Bụi gỗ bay lất phất trong không khí, nhưng ông dường như không hề hay biết. Lục Trường Sinh đứng lặng một lúc, chiêm ngưỡng sự kiên trì và tận tâm của người nghệ nhân. Từng nét chạm khắc, từng đường vân gỗ đều được ông thổi hồn vào, biến khúc gỗ vô tri thành một tác phẩm nghệ thuật có giá trị. "Đạo nằm trong từng nét chạm, kiên nhẫn sẽ thấy," lời nói của Điêu Khắc Sư chợt vang lên trong tâm trí hắn. Đúng vậy, đạo lý không chỉ nằm trong kinh thư hay thần thông phép thuật, mà còn nằm trong những việc nhỏ nhặt nhất, trong sự chuyên tâm và kiên trì của mỗi người.
Gần đó, dưới một gốc cây đa cổ thụ, Bạch Thư Sinh vẫn ngồi đó, tay cầm quyển sổ da và cây bút lông, chăm chú ghi chép. Gương mặt thư sinh trắng trẻo của hắn toát lên vẻ suy tư, thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu nhìn về phía Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên những tia sáng kỳ lạ. Hắn không còn vẻ vội vã hay kinh ngạc như những ngày đầu, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, như một người đã bắt đầu thấu hiểu điều gì đó sâu sắc. Bạch Thư Sinh, trong bộ áo dài màu xanh nhạt, trông thật lạc lõng giữa khung cảnh thôn quê bình dị, nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ với vẻ tĩnh lặng của Lục Trường Sinh. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một phần của không gian ấy.
Lục Trường Sinh không tiến lại gần, chỉ khẽ gật đầu một cái với Điêu Khắc Sư, như một sự tán thưởng cho tinh thần lao động miệt mài. Khi ánh mắt hắn chạm phải Bạch Thư Sinh, Bạch Thư Sinh bỗng giật mình, như bị bắt gặp đang làm điều gì đó bí mật. Hắn vội vàng khép quyển sổ lại, nhưng rồi lại mở ra, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, dường như muốn nói điều gì đó.
"Lục huynh..." Bạch Thư Sinh khẽ cất tiếng, giọng nói có chút ngập ngừng, nhưng rồi hắn lại lấy lại sự tự tin. "Sức mạnh của huynh, không phải là nhanh mà là bền vững, như dòng nước ngầm vậy. Nó không ồ ạt, không phô trương, nhưng lại có khả năng bào mòn vạn vật, xuyên thấu mọi rào cản." Hắn thốt lên một cách vô thức, như thể những lời đó đã được nung nấu trong tâm trí hắn từ lâu, rồi hơi giật mình khi nhận ra mình đã nói ra suy nghĩ của mình. Hắn vốn dĩ chỉ là một người quan sát, một người ghi chép, hiếm khi chủ động bày tỏ quan điểm.
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ. Hắn không bất ngờ trước sự thấu hiểu của Bạch Thư Sinh. Người này, dù chỉ là một thư sinh, nhưng lại có một tâm hồn nhạy bén và một khả năng quan sát phi thường. Hắn đã nhận ra bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo mà Lục Trường Sinh tu luyện, một công pháp không thiên về sức mạnh bùng nổ mà thiên về sự ổn định, bền bỉ, và đạo tâm kiên cố.
"Đạo lý vạn vật, đâu cứ phải phô trương?" Lục Trường Sinh đáp lời, giọng nói trầm ấm, súc tích như thường lệ. Hắn không giải thích thêm, bởi những người đã thấu hiểu thì không cần giải thích, còn những người không hiểu thì có nói bao nhiêu cũng vô ích. Câu nói của hắn như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn, con đường đi ngược lại với xu thế tu hành của thời đại, con đường của sự trầm lắng, bền bỉ.
Bạch Thư Sinh gật đầu, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tán đồng sâu sắc. Hắn lại mở quyển sổ ra, cẩn thận ghi chép điều gì đó. Hắn đã tìm thấy một chân lý mới, không chỉ trong sách vở cổ điển, mà còn trong chính cuộc đời của một người phàm nhân mang tư chất bình thường như Lục Trường Sinh. Hắn biết, con đường của Lục Trường Sinh không phải là con đường của kẻ mạnh nhất, mà là con đường của kẻ kiên định nhất, vững vàng nhất. Hắn cảm thấy mình may mắn khi được chứng kiến, được ghi chép lại những điều này.
Lục Trường Sinh không nán lại lâu. Hắn gật đầu nhẹ với Bạch Thư Sinh, như một lời chào tạm biệt không lời, rồi tiếp tục bước đi. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong cảnh vật và trong sự chiêm nghiệm về đạo lý. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn, không còn quá nặng lòng về sự cô độc hay sự thay đổi trong ánh mắt của dân làng. Con đường của hắn là vậy, và hắn sẽ đi hết nó.
Chiều tà buông xuống, ánh nắng dịu dàng rải khắp An Bình Thôn, nhuộm màu vàng cam lên những mái nhà và những con đường đất. Mùi khói bếp đã bắt đầu bay lên từ các gia đình, báo hiệu bữa tối đã đến. Lục Trường Sinh nhận được lời mời từ Lý Thôn Trưởng. Bữa cơm tối nay có lẽ sẽ là bữa cơm cuối cùng hắn dùng tại An Bình Thôn, ít nhất là trong một thời gian dài sắp tới.
Hắn bước vào nhà Lý Thôn Trưởng. Căn nhà nhỏ bé vẫn ấm cúng như mọi khi, ánh đèn dầu đã được thắp sáng, hắt những vệt sáng vàng lên vách tường. Lý Thôn Trưởng đã ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ quen thuộc, chén trà thảo mộc nghi ngút khói đặt trước mặt ông.
"Trường Sinh à, con đến rồi," Lý Thôn Trưởng cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ấm và đầy tình cảm. Ông mời Lục Trường Sinh ngồi xuống, rồi tự tay rót cho hắn một chén trà. Mùi hương thảo mộc thoang thoảng lan tỏa trong không khí, mang theo cảm giác yên bình.
Lục Trường Sinh đón lấy chén trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Con cảm ơn thôn trưởng." Hắn cúi đầu nhẹ.
Lý Thôn Trưởng nhấp một ngụm trà, đôi mắt đục mờ nhìn Lục Trường Sinh đầy thấu hiểu. "Trường Sinh à, thôn ta tuy nhỏ bé, nhưng giờ đây có con bảo vệ, đã là phúc lớn. Chúng ta nợ con một ân tình không thể trả hết." Ông ngừng lại một chút, như đang tìm kiếm những lời lẽ phù hợp nhất. "Nhưng con đường của con, Lý lão tin rằng không chỉ dừng lại ở đây. Con không thể bị trói buộc mãi trong cái thôn làng nhỏ bé này được."
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe. Hắn biết Lý Thôn Trưởng đang nhắc lại những lời đã nói đêm qua, nhưng lần này, giọng điệu của ông không còn vẻ tiếc nuối hay khuyên nhủ, mà là một sự chấp nhận, một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
"An Bình Thôn là nhà, là gốc rễ của con," Lý Thôn Trưởng tiếp tục, "và con sẽ mãi là đứa con của thôn này. Nhưng con người, con đường tu hành, như cây đại thụ kia, phải vươn cao, phải đón nắng gió bốn phương. Con cần phải ra đi, để tìm kiếm những điều xứng đáng với đạo tâm và tài năng của con." Ông đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. "Chúng ta, những người dân thường, không thể hiểu hết những gì con đã trải qua, không thể hiểu hết con đường con đã chọn. Nhưng chúng ta tin tưởng con, Trường Sinh."
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định. "Lý lão nói phải. An Bình Thôn sẽ mãi là nhà của con. Nơi đây đã nuôi dưỡng con, dạy con biết thế nào là sự bình yên, sự trân quý của sinh linh. Con sẽ không bao giờ quên." Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, giọng nói vang vọng sự quyết tâm. "Nhưng con đường tu hành của con, đã đến lúc phải bước tiếp. Thế giới rộng lớn bên ngoài đang biến động, và con cần phải tìm ra vị trí của mình trong đó."
Lý Thôn Trưởng khẽ thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng trong lòng. Ông cảm thấy tự hào về Lục Trường Sinh, về đứa trẻ mà ông đã chứng kiến lớn lên từng ngày. "Tốt lắm, tốt lắm, Trường Sinh. Con đã có quyết định của mình, thì hãy vững bước mà đi." Ông đưa chén trà lên, mời Lục Trường Sinh cùng uống. "Con đi, dân làng sẽ nhớ con. Nhưng cũng sẽ tự hào về con. Hãy nhớ, giữ vững đạo tâm, đừng để những phù hoa thế tục làm mờ mắt. Con đường của con, dù cô độc đến mấy, cũng hãy kiên định đi hết."
Lời khuyên của Lý Thôn Trưởng như một lời nhắc nhở sâu sắc, một lời cảnh báo cho những thử thách sắp tới mà Lục Trường Sinh sẽ phải đối mặt trong thế giới tu hành rộng lớn. Phù hoa thế tục, danh vọng, quyền lực, tất cả đều có thể làm lung lay đạo tâm của một tu sĩ. Nhưng hắn, Lục Trường Sinh, đã chọn con đường của sự trầm lắng, của đạo tâm kiên cố, và hắn sẽ không bao giờ để những điều đó làm ảnh hưởng đến bản tâm của mình.
Lục Trường Sinh và Lý Thôn Trưởng cùng uống cạn chén trà. Không cần thêm lời nói nào nữa, sự thấu hiểu đã tràn ngập trong không khí. Lục Trường Sinh đứng dậy, khẽ cúi đầu chào Lý Thôn Trưởng, một sự kính trọng chân thành từ tận đáy lòng. "Con xin cáo từ thôn trưởng. Ngày mai, con sẽ lên đường."
Lý Thôn Trưởng gật đầu, ánh mắt ông ánh lên vẻ rạng rỡ và một chút u buồn. "Đi đi, Trường Sinh. Con đường của con, sẽ là một con đường vĩ đại."
Bước ra khỏi nhà Lý Thôn Trưởng, Lục Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Vầng trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc huyền ảo xuống khắp An Bình Thôn, khiến mọi thứ trở nên yên bình và tĩnh lặng một cách lạ thường. Hắn cảm nhận được không khí trong lành, mùi hương của đất đêm và sự tĩnh mịch bao la. Trái tim hắn tràn đầy sự thanh thản. Mặc dù cảm giác cô độc vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gánh nặng, mà là một phần tất yếu của hành trình. Hắn đã sẵn sàng. Con đường tu hành của hắn, một hành trình cô độc nhưng vững chắc, sẽ bắt đầu từ đây, từ An Bình Thôn, nơi đã nuôi dưỡng đạo tâm của hắn. Thế giới rộng lớn đang chờ đợi, và Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên cố của mình, sẽ bước vào đó, không phải để chinh phục, mà để đi hết con đường mà hắn đã chọn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.