Cửu thiên linh giới - Chương 40: Ánh Sáng Đạo Tâm: Khởi Nguyên Từ An Bình
Khi ánh chiều tà của ngày hôm qua dần phai nhạt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, An Bình Thôn chìm vào một thứ tĩnh mịch khác lạ. Sự yên bình đã trở lại, nhưng không khí không còn như xưa. Bạch Thư Sinh, với quyển sổ cũ kỹ trong tay, đã ghi lại tất cả, từ ánh mắt đổi thay của dân làng đến sự tĩnh tại đáng sợ của Lục Trường Sinh. Hắn nhận ra, một con đường mới đang được mở ra, không chỉ cho riêng Lục Trường Sinh, mà còn cho cả những kẻ chứng kiến. Và khi vầng dương đầu tiên của một ngày mới bắt đầu hé rạng, xua đi những bóng đêm còn vương vấn trên những mái nhà tranh, An Bình Thôn thức giấc, mang theo một bình yên mới, một sự bàng hoàng mới, và những ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh đã hoàn toàn khác.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường đất quen thuộc của An Bình Thôn. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh đáp lại, và đâu đó là tiếng chim hót ríu rít trên những cành cây cổ thụ đầu làng. Mùi khói bếp thoang thoảng quyện với hương đất ẩm sau một đêm sương, mùi rơm rạ khô và hương hoa dại mọc ven đường, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của một buổi sáng yên bình nơi thôn dã. Thế nhưng, sự yên bình ấy lại mang theo một tầng ý nghĩa khác, một sự tĩnh lặng nặng trĩu những suy tư và ánh mắt dò xét.
Dân làng An Bình bắt đầu ngày mới, nhưng mọi hành động đều chậm rãi hơn thường lệ, như thể họ vẫn còn đang chìm trong dư âm của cơn ác mộng đêm qua. Những bước chân nặng nề, những cái liếc nhìn đầy ẩn ý, tất cả đều hướng về một bóng dáng quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ. Lục Trường Sinh, vẫn với dáng vẻ thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai vốn có, đang lặng lẽ giúp đỡ thu dọn vài mảnh đổ nát của hàng rào đổ vỡ, những dấu vết còn sót lại của cuộc tấn công tàn khốc. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị và sạch sẽ, đôi mắt đen láy vẫn mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào dù cho bao ánh mắt đang đổ dồn về phía hắn.
"Ấy chà, ai mà ngờ thằng Trường Sinh lại... lợi hại đến thế." Bà Mười, thân hình nhỏ bé, tóc búi cao, đôi mắt lanh lợi, không kìm được mà thì thầm với Trần Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ với nước da rám nắng, tay vẫn cầm chiếc cuốc quen thuộc. "Chắc là nó tu luyện cái gì ghê gớm lắm, chứ bình thường thấy nó cứ lầm lì, ít nói."
Trần Đại Trụ gật gù, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng khi nhớ lại cảnh Lục Trường Sinh một mình đối đầu với đám cướp. "Đúng vậy, ta chưa từng thấy ai ra tay mà lại... bình tĩnh như nó. Cứ như mọi thứ đều nằm trong tầm tay, không hề hoảng loạn. Ta còn nhớ rõ khi hắn ngăn cản ta xông ra, đôi mắt hắn không hề dao động, tựa như vạn vật đều là hư không, chỉ có bản thân hắn là thật."
Linh Thạch Khoáng Công, một người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn, tay cầm chiếc búa nặng trịch, đi ngang qua, nghe được lời bàn tán, không kìm được buột miệng. "Cái thằng nhóc đó, nhìn thì gầy gò, tưởng chả làm nên trò trống gì. Ai dè... đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Ta từng nghĩ hắn chỉ là một tên phàm nhân yếu đuối, chỉ biết vùi đầu vào sách vở và những bài tập luyện vô bổ. Nhưng mà cái kiểu của nó, chả giống ai. Hắn không có vẻ hung tợn như những kẻ tu hành ta từng thấy, cũng không phô trương sức mạnh. Cứ lặng lẽ, từ tốn, nhưng lại khiến cả đám cướp phải kinh hồn bạt vía." Hắn dừng lại, nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, người đang nhẹ nhàng nhấc một tảng đá khá lớn sang một bên, động tác thuần thục và dứt khoát. "Cái cách hắn tu luyện, cái cách hắn hành động, hoàn toàn khác biệt. Không có tiếng động ồn ào, không có hào quang rực rỡ, chỉ là sự vững chắc như bàn thạch. Thật là kỳ lạ." Giọng nói cộc cằn của Linh Thạch Khoáng Công chứa đựng một sự ngạc nhiên sâu sắc, một sự thay đổi trong nhận thức mà ngay cả chính hắn cũng không ngờ tới.
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe những lời bàn tán, những ánh mắt dõi theo mình. Hắn không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng trong tâm khảm, hắn cảm nhận rõ ràng sự thay đổi ấy. Sự kính trọng, sự e dè, thậm chí là một chút sợ hãi vô hình, đã thay thế cho sự thân thuộc, gần gũi của những ngày xưa. Cái khoảng cách vô hình ấy, dù không ai nói ra, nhưng lại hiện hữu rõ ràng, như một bức tường ngăn cách giữa hắn và dân làng. Đây chính là cái giá của sức mạnh, của sự khác biệt. Hắn đã từng nghe Lý Thôn Trưởng nói về điều này, nhưng chỉ khi tự mình trải nghiệm, hắn mới thực sự thấu hiểu. Cảm giác cô độc bắt đầu len lỏi, không phải vì bị ghét bỏ, mà vì không còn ai có thể thực sự hiểu được con đường hắn đang đi.
Bỗng, một bàn tay nhỏ bé kéo nhẹ vạt áo hắn. Lục Trường Sinh khẽ cúi đầu, nhìn thấy Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, vẫn giữ được vẻ ngây thơ, hồn nhiên giữa không khí có phần căng thẳng của người lớn.
"Trường Sinh ca ca, huynh có đau không?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót. "Sức huynh mạnh ghê! Lúc đó, huynh đã bảo vệ chúng con, giống như vị thần trong truyện cổ tích vậy." Cô bé nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ, không hề có sự e dè như những người lớn khác.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Ca ca không sao. Tiểu Hoa cứ chơi đùa đi, đừng lo lắng gì cả." Hắn xoa nhẹ đầu cô bé, cảm nhận chút hơi ấm còn sót lại của sự thân thuộc. Chỉ có những đứa trẻ mới có thể giữ được sự thuần khiết ấy, không bị ảnh hưởng bởi những định kiến hay sự thay đổi của thế gian. Ánh mắt Tiểu Hoa, trong khoảnh khắc ấy, là một tia sáng nhỏ nhoi xua đi phần nào cảm giác cô độc trong lòng hắn. Hắn thầm nghĩ: *Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Dù cho thế gian có nhìn ta bằng ánh mắt nào, thì con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.* Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc này, cho sự xa cách dần dần với cuộc sống phàm tục, nhưng khi nó thực sự đến, vẫn không khỏi khiến lòng hắn dấy lên một nỗi niềm khó tả. Đây là một phần của con đường tu hành, một bài học về sự buông bỏ và kiên định.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt hơn len lỏi qua tán lá rừng, Lục Trường Sinh rời khỏi An Bình Thôn, tìm đến một góc vắng vẻ quen thuộc ven Mê Vụ Sâm Lâm. Nơi đây, linh khí có vẻ dịu mát hơn, không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và cây cỏ dại, giúp tâm trí hắn trở nên thanh tĩnh. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh rì rào như lời thì thầm của tự nhiên, xen lẫn tiếng chim hót thưa thớt và tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ ẩn mình giữa những tảng đá phủ rêu. Nắng sớm xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất, vẽ nên những họa tiết động lòng người.
Lục Trường Sinh ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại, cảm nhận sự yên tĩnh và nguồn linh khí đang luân chuyển quanh mình. Hắn không tu luyện công pháp, chỉ đơn giản là để tâm hồn mình hòa mình vào thiên nhiên, thanh tẩy những tạp niệm còn vương vấn từ buổi sáng. Hắn không kiểm tra tà khí hay dấu vết của băng cướp, bởi hắn biết, cái ác không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn ẩn sâu trong tâm trí con người. Điều hắn cần, là sự tĩnh lặng để suy ngẫm, để củng cố đạo tâm của chính mình.
Khi mở mắt, ánh mắt hắn vô tình lướt qua một bóng người đang ngồi ở gốc cây cổ thụ cách đó không xa. Đó là một người đàn ông thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn nhưng lại vô cùng linh hoạt. Hắn mặc chiếc áo vải dính đầy bụi gỗ và đá, khuôn mặt trầm mặc, ánh mắt tập trung cao độ vào khúc gỗ mục đang nằm trong tay. Đó chính là Điêu Khắc Sư, một người thợ điêu khắc ít nói nhưng lại nổi tiếng với những tác phẩm đầy thần thái. Ông ta đang tỉ mẩn từng nét chạm, từng nhát đục, biến khúc gỗ vô tri thành một hình thù kỳ lạ, dường như ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa nào đó. Ông không hề để ý đến sự hiện diện của Lục Trường Sinh, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình.
Lục Trường Sinh lặng lẽ quan sát. Mỗi nhát dao của Điêu Khắc Sư đều dứt khoát nhưng cũng đầy cẩn trọng, như thể ông đang khám phá ra linh hồn ẩn sâu bên trong khúc gỗ. Sự kiên nhẫn và tập trung của ông toát lên một vẻ đẹp lạ thường, một sự tôn kính đối với vật liệu và nghệ thuật. Bỗng, Điêu Khắc Sư khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, như tự nói với chính mình, nhưng lại đủ để Lục Trường Sinh nghe thấy trong không gian tĩnh mịch: "Đạo nằm trong từng nét chạm, kiên nhẫn sẽ thấy."
Lời nói ấy như một tiếng chuông ngân vang trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn thầm nghĩ: *Đạo trong tâm, đạo trong hình hài... mỗi người một cách lý giải, nhưng chung quy đều là sự kiên trì, bền bỉ. Điêu Khắc Sư tìm đạo trong sự tỉ mỉ, trong những đường nét của vật chất, biến những thứ tưởng chừng vô tri thành có hồn. Đây chẳng phải cũng là một loại tu hành sao?* Hắn nhận ra, đạo không chỉ tồn tại trong những công pháp huyền ảo, những thần thông quảng đại, mà còn hiển hiện trong những công việc đời thường nhất, trong sự chuyên tâm của người thợ, trong sự sáng tạo của người nghệ sĩ.
Ánh mắt Lục Trường Sinh lại tiếp tục lướt qua, và hắn phát hiện ra một bóng dáng khác, tĩnh lặng đến lạ thường. Dưới một gốc cây cổ thụ khác, một lão nhân thân hình gầy gò, mặc chiếc áo vải thô rách rưới, đang ngồi thiền. Vẻ mặt ông khắc khổ, nhưng lại toát lên một sự an nhiên, tự tại hiếm thấy. Tóc ông bạc trắng, râu dài phất phơ trong gió, nhưng ánh mắt lại như chứa đựng cả một bầu trời tinh tú. Đó chính là Lão Khổ Hạnh, một tu sĩ ẩn dật mà thỉnh thoảng dân làng vẫn bắt gặp. Ông ta tĩnh như tượng, dường như đã hòa mình vào đất trời, không còn phân biệt được giới hạn giữa thân xác và linh hồn. Không có bất kỳ dao động linh khí nào phát ra từ ông, nhưng Lục Trường Sinh lại cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, một đạo tâm kiên cố đến mức không thể lay chuyển.
Lão Khổ Hạnh không nói gì, chỉ ngồi đó, bất động. Nhưng sự hiện diện của ông ta đã nói lên tất cả. Lục Trường Sinh chợt nhớ đến câu nói của Điêu Khắc Sư, rồi lại liên tưởng đến Lão Khổ Hạnh. *Nếu Điêu Khắc Sư tìm đạo trong hình hài, thì Lão Khổ Hạnh lại tìm đạo trong tâm. Đạo nằm trong tâm, không ở hình hài,* Lục Trường Sinh tự nhủ. *Dù hình hài có gầy gò, có rách rưới, nhưng nếu đạo tâm kiên cố, thì đó vẫn là một cường giả thực sự. Con đường ta đang đi, Tàn Pháp Cổ Đạo, cũng chính là con đường củng cố đạo tâm, không phô trương sức mạnh bên ngoài, mà chú trọng vào sự vững chắc từ bên trong. Đây không phải là sự trùng hợp, mà là sự gợi mở của thiên đạo, là những dấu hiệu chỉ dẫn cho con đường của ta.*
Đột nhiên, Điêu Khắc Sư khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sâu sắc lướt qua Lục Trường Sinh, rồi lại nhanh chóng quay trở lại với khúc gỗ trong tay. Một cái nhìn thoáng qua, nhưng đủ để Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thấu hiểu vô ngôn. Lão Khổ Hạnh vẫn bất động, nhưng Lục Trường Sinh tin rằng, ông ta cũng đã cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Ba con người, ba con đường khác nhau, nhưng lại cùng tìm kiếm một thứ: Đạo. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự liên kết vô hình, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Dù cô độc, nhưng hắn không đơn độc trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa của sự tu hành.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, mang theo làn gió mát lành xua đi cái nóng bức của ban ngày. An Bình Thôn chìm dần vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn dầu le lói từ những căn nhà tranh vách đất, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng có chút nặng nề. Tiếng gió rì rào qua mái tranh, tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran, và mùi khói bếp thoang thoảng còn vương vấn trong không khí.
Lục Trường Sinh ngồi trong căn nhà nhỏ của mình, bên chiếc bàn gỗ mộc mạc, ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng khuôn mặt trầm tư của hắn. Hắn đang pha một ấm trà thảo mộc, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu tâm hồn. Căn nhà của hắn vẫn vậy, giản dị và sạch sẽ, nhưng đêm nay, nó dường như trở nên rộng lớn hơn, và cũng cô độc hơn. Hắn đã suy nghĩ rất nhiều về những gì đã xảy ra, về những ánh mắt của dân làng, về những lời nói thì thầm, và cả về những 'người thầy' vô ngôn mà hắn đã gặp nơi rừng sâu. Quyết định đã được hình thành rõ ràng trong tâm trí hắn.
Bỗng, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Lục Trường Sinh không ngạc nhiên, hắn đã dự cảm được sự viếng thăm này. Hắn khẽ đứng dậy, mở cửa. Bên ngoài, Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé, lưng hơi còng do tuổi tác và lao động vất vả, khuôn mặt hiền lành đầy nếp nhăn, đôi mắt đục mờ nhưng vẫn ánh lên sự ấm áp và từng trải, đang đứng đó. Ông mặc bộ quần áo vải thô giản dị, trên tay xách theo một giỏ nhỏ, bên trong có chút lương thực và một chai rượu gạo.
"Trường Sinh à, ta đến thăm con," Lý Thôn Trưởng nói, giọng điệu ấm áp, chậm rãi. "Đêm qua con đã vất vả rồi. Thôn làng ta nhờ phúc của con mà được bình yên. Mấy thứ này, tuy không đáng là bao, nhưng là chút lòng thành của dân làng." Ông đặt giỏ lương thực xuống, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt vừa tự hào, vừa xót xa.
Lục Trường Sinh cúi người, cung kính đáp: "Con cảm ơn thôn trưởng và bà con. Đây là điều con nên làm."
Hai người ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ, ánh đèn dầu lay động, chiếu những bóng hình nhảy múa trên vách tường. Lý Thôn Trưởng rót cho Lục Trường Sinh một chén trà, rồi tự mình rót một chén rượu gạo. Ông nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt nhìn Lục Trường Sinh đầy thấu hiểu.
"Trường Sinh à, thôn làng ta giờ đã bình yên rồi," Lý Thôn Trưởng bắt đầu, giọng nói trầm lắng, chậm rãi, đầy suy tư. "Nhưng... con đường của con, e rằng không thể chỉ dừng lại ở đây. Con không còn là Lục Trường Sinh của ngày xưa nữa." Ông không nói thẳng, nhưng ý tứ trong lời nói của ông đã quá rõ ràng. "Con đã gánh vác một trọng trách lớn lao hơn, một con đường mà chúng ta, những người phàm tục này, không thể nào hiểu thấu. Ánh mắt của dân làng, con thấy đấy, đã không còn như trước. Họ kính trọng con, ngưỡng mộ con, nhưng cũng có một sự xa cách vô hình. Đây là đạo lý muôn thuở, kẻ mạnh thường cô độc."
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, đôi mắt trầm tư nhìn vào ngọn đèn dầu lay động. Hắn biết, Lý Thôn Trưởng đang nói lên điều mà hắn đã cảm nhận suốt cả ngày hôm nay. Sự cô độc ấy, hắn đã chấp nhận nó như một phần tất yếu của con đường.
Lý Thôn Trưởng tiếp tục: "An Bình Thôn là nhà, là nơi con đã lớn lên, là gốc rễ của con. Nhưng cũng như cây cổ thụ này, muốn vươn cao, phải đâm rễ sâu, rồi phải vươn cành lá ra đón lấy nắng gió của trời đất bao la. Con đường tu hành của con, ta tin rằng, sẽ còn rộng lớn hơn nhiều so với cái thôn làng nhỏ bé này. Con cần phải ra đi, để tìm kiếm những điều phù hợp hơn với con, để đi hết con đường mà con đã chọn." Ông đặt chén rượu xuống, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và một chút tiếc nuối. "Dù cho con đường ấy có khó khăn đến mấy, có cô độc đến mấy, thì con cũng phải kiên định. Đừng quên bản tâm, đừng quên nơi con đã sinh ra. Nhưng cũng đừng vì nó mà chùn bước."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn, lần này không còn vẻ cô độc, mà là sự kiên định, vững chãi. "Thôn trưởng, con hiểu. An Bình Thôn là nhà, là gốc rễ của con, nơi đã nuôi dưỡng con, dạy con biết thế nào là sự bình yên, sự trân quý của sinh linh. Con sẽ không bao giờ quên." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm cả thôn làng. "Nhưng con đường tu hành... vốn dĩ là một hành trình cô độc. Con đã chọn con đường này, và con sẽ đi hết nó. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."
Lý Thôn Trưởng nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt đục mờ nay lại ánh lên vẻ rạng rỡ. Ông biết, Lục Trường Sinh đã thực sự trưởng thành, không còn là đứa trẻ lầm lũi của ngày nào. Con đường của hắn, chắc chắn sẽ không tầm thường. "Tốt lắm, tốt lắm, Trường Sinh!" Ông nói, giọng đầy xúc động. "Con đã có quyết định của mình, vậy thì cứ vững bước mà đi. Thiên hạ rộng lớn, nhân sinh trăm nẻo, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Con hãy giữ vững đạo tâm của mình, đó là điều quý giá nhất."
Lục Trường Sinh gật đầu, trong lòng đã hoàn toàn thanh thản. Cuộc trò chuyện với Lý Thôn Trưởng không chỉ là một lời chia tay, mà còn là một lời cổ vũ, một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã lựa chọn. Cảm giác cô độc vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gánh nặng, mà là một phần tất yếu của hành trình. Hắn đã sẵn sàng.
Ngoài kia, Bạch Thư Sinh, người vẫn lang thang quanh An Bình Thôn để hoàn tất những ghi chép cuối cùng, khẽ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Hắn cảm nhận được một luồng khí vận đặc biệt, một sự thay đổi tinh tế đang diễn ra trong An Bình Thôn, và đặc biệt là từ căn nhà nhỏ của Lục Trường Sinh. Hắn mỉm cười. "Đạo lý nằm trong sách vở, nhưng cũng ở nhân gian. Quả nhiên là vậy." Một kỷ nguyên mới, một hành trình mới, sắp sửa bắt đầu. Lục Trường Sinh, người tu đạo bằng đạo tâm kiên cố, chuẩn bị bước ra khỏi vòng tay của An Bình Thôn, tiến vào thế giới tu hành rộng lớn, nơi đại thế đang biến động, và đạo của hắn, sẽ bắt đầu ảnh hưởng đến nó.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.